Bắc Kinh: Khói mù gây gián đoạn giao thông, phi cơ ngưng bay

BẮC KINH, Trung Quốc (AP) – Các đám khói mù dày đặc hôm Thứ Ba đã bao trùm lên thành phố Bắc Kinh, nhận chìm thủ đô Trung Quốc trong tình trạng mịt mù khiến giới hữu trách phải hủy bỏ các chuyến bay, đóng cửa một số xa lộ cùng các biện pháp khẩn cấp khác để giảm tình trạng ô nhiễm không khí.

Bắc Kinh và hầu hết khu vực kỹ nghệ ở phía Bắc Trung Quốc đang trong tình trạng “báo động đỏ,” mức độ cao nhất trong hệ thống cảnh báo ô nhiễm gồm bốn mức ở Trung Quốc.

Mức báo động này ảnh hưởng tới khoảng 460 triệu người, với khoảng 200 triệu người đang sống trong các khu vực bị ô nhiễm hơn gấp 10 lần mức tối đa mà Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO) đưa ra, theo tổ chức Greenpeace East Asia.

Ngoài việc đóng cửa xa lộ, giới hữu trách còn bắt tháo gỡ các lò nướng bằng than trong các tiệm ăn và cấm dùng sơn xịt tại một số nơi trong thành phố Bắc Kinh, theo tin từ các cơ quan truyền thông nhà nước.

Nguồn tin này cũng cho hay số trẻ em phải vào bệnh viện do các chứng bệnh liên quan đến đường hô hấp cũng tăng vọt trong những ngày gần đây.

Trung Quốc từ lâu nay vẫn phải đối phó với tình trạng ô nhiễm được coi là hàng đầu thế giới, một phần vì sử dụng quá nhiều than và khí thải từ các cơ xưởng. (V.Giang)

Mời độc giả xem video: Khoa học gia nhận tội đánh cắp tài liệu mật cho Trung Quốc

Các chuyên gia nói việc kiếm máy bay MH370 là ‘lầm chỗ’

SYDNEY, Úc (AP) – Trong suốt hai năm qua, mấy chiếc tàu đã cặm cụi dò tìm một vùng biển hoang vắng ở Ấn Độ Dương, nằm về phía Tây nước Úc, trong nỗ lực trị giá $160 triệu nhằm tìm kiếm chiếc phi cơ bị mất tích trong chuyến bay số 370 của hãng hàng không Malaysia Airlines.

Hôm Thứ Ba, các điều tra viên thú nhận rằng họ có lẽ đã kiếm lầm chỗ.

Kết quả cuộc phân tích mới nhất của một nhóm điều tra viên quốc tế cho thấy chiếc Boeing 777 nhiều phần không ở trong khu vực đang được tìm kiếm hiện nay mà có thể ở một vùng xa hơn về phía Bắc.

Tuy nhiên, dù các toán tìm kiếm dự trù sẽ hoàn tất việc dùng sonar phủ quét đáy biển trong khu vực tìm kiếm hiện nay vào tháng tới, khả năng mở rộng sang khu vực khác có vẻ khó xảy ra.

Cùng lúc đó, bộ trưởng Giao Thông Úc cho rằng kết quả phân tích mới không rõ ràng chi tiết đủ để tiếp tục cuộc tìm kiếm.

Ngay từ ngày đầu, các chuyên gia nói rằng họ không chỉ tìm kiếm một cây kim trong đống rơm – mà họ thực ra cũng còn không biết đống rơm đó ở đâu.

Kết quả nghiên cứu mới có được là từ cuộc họp hồi Tháng Mười Một giữa các chuyên gia quốc tế và Úc, xem lại tất cả các dữ kiện đã có để xác định khu vực tìm kiếm chiếc máy bay, vốn mất tích trên đường bay từ Kuala Lumpur tới Bắc Kinh hôm 8 Tháng Ba, 2014, với 239 người trên phi cơ.

Mời độc giả xem video: Nổ chợ pháo bông ở Mexico City, 60 người bị thương

Cuộc tìm kiếm dưới lòng biển khu vực rộng 120,000 cây số vuông (chừng 46,000 dặm vuông) đến nay không đem lại kết quả gì. (V.Giang)

Khoa học gia nhận tội đánh cắp tài liệu mật cho Trung Quốc

NEW HAVEN, Connecticut (NV) – Một cựu khoa học gia làm việc cho công ty United Technologies Corp. vừa bị kết tội đánh cắp tài liệu mật để cung cấp cho các công ty quốc phòng Trung Quốc và có thể bị án tù tới 30 năm, theo giới hữu trách hôm Thứ Hai.

Bản tin của tờ báo Hartford Journal cho hay ông Yu Long, 38 tuổi, một công dân Trung Quốc nay là thường trú nhân ở Mỹ, đã nhận tội hôm Thứ Hai trước tòa án liên bang ở thành phố New Haven do đã đánh cắp nhiều tài liệu thương mại bí mật có thể ứng dụng vào quốc phòng, từ công ty United Technologies có trụ sở đặt tại thành phố Farmington, rồi sau đó chuyển sang Trung Quốc.

Ông Long nhận tội đánh cắp tài liệu thương mại bí mật dù biết rằng điều này có lợi cho một chính quyền ngoại quốc, một tội có thể bị án tối đa là 15 năm tù.

Ông cũng nhận tội xuất cảng bất hợp pháp và tìm cách xuất cảng các món hàng quốc phòng từ Mỹ, một tội có thể bị án tới 20 năm tù.

Theo công tố viên liên bang ở Connecticut cùng các điều tra viên liên bang khác, ông Long từng làm việc ở trung tâm nghiên cứu United Technologies Research Center (UTRC), ở East Hartford từ Tháng Năm, 2008 tới Tháng Năm, 2014.

Công việc của ông có liên hệ đến việc phát triển các động cơ dùng cho chiến đấu cơ F-22 Raptor và F-35 Lightning II.

Hôm 19 Tháng Tám, 2014 khi từ Trung Quốc về Mỹ qua ngả phi trường quốc tế Kennedy ở New York, giới hữu trách thấy trong hành lý của ông Long các đơn xin làm việc đã điền gần xong, của một trung tâm nghiên cứu hàng không và không gian của chính quyền Trung Quốc.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 20 tháng 12 năm 2016

Đơn của ông nêu rõ nhiệm vụ ở Mỹ là nghiên cứu động cơ loại F119 và F135, dùng cho F-22 và F-35.

Giới hữu trách cũng cho hay ông Long mang về Mỹ số tiền mặt $10,000 nhưng không khai báo.

Ba tháng sau đó, vào ngày 5 Tháng Mười Một, 2014, ông Long lên chuyến phi cơ từ Ithaca, New York, để đi Trung Quốc.

Trong khi phi cơ ngừng lại ở Newark, New Jersey, giới hữu trách thấy trong hành lý của ông có các tài liệu mật từ công ty Rolls Royce, một công ty thầu quốc phòng khác.

Rolls Royce cho hay ông Long không hề làm việc cho họ và cuộc điều tra cho thấy ông này in các tài liệu kia khi làm việc ở UTRC. (V.Giang)

Vài điều cần lưu ý khi dự tính mua nhà

(fool.com) – Căn nhà là một khoản đầu tư lớn mà hầu hết chúng ta từng thực hiện trong đời. Điều đó có nghĩa những sai biệt nhỏ trong việc mua bán cũng có thể trở thành một món tiền lớn theo thời gian.

Nếu bạn dự tính trở thành một chủ nhà trong năm 2017, sau đây là năm quy tắc mà bạn cần nhớ nằm lòng.

1-Đừng để nghèo vì nhà

Ngân sách của bạn có giới hạn nhưng có thể bạn lại cố mua một căn nhà lớn có sân rộng. Nên nhớ rằng bạn càng chi tiêu nhiều cho chỗ ở, ngân sách của bạn càng eo hẹp và bạn càng ít khả năng chi tiêu cho các nhu cầu khác. Không phải chỉ có vậy, chi tiêu quá nhiều cho căn nhà có thể đẩy bạn vào tình trạng rắc rối nghiêm trọng về tài chánh.

Bạn nên tính phí tổn nhà ở tổng cộng không vượt quá 30% lợi tức. Phí tổn đó bao gồm khoản thanh toán thế chấp hằng tháng, thuế bất động sản, và bảo hiểm của chủ nhà. Tuy vậy, trong năm 2015, gần 12 triệu gia đình tại Mỹ đã chi tiêu hơn 50% lợi tức của họ cho nhà ở. Nếu bạn duy trì ở mức dưới 30%, bạn sẽ dễ xoay xở hơn khi gặp phải những chi tiêu bất ngờ.

2-Các chủ nhà được giảm thuế

Các chủ nhà trung bình chi tiêu khoảng 1% đến 4% trị giá của căn nhà cho phí tổn bảo trì và sửa chữa hằng năm, đó là một món tiền khá lớn. Điều đáng mừng là có một số miễn giảm thuế nhằm trợ giúp tài chánh cho chủ nhà. Đối với hầu hết các chủ nhà, khoản khấu trừ tiền lời thế chấp khi khai thuế cung cấp số tiền tiết kiệm lớn nhất. Hiện giờ, bạn có thể khấu trừ tiền lời mà bạn trả đối với món nợ thế chấp lên tới $500,000 nếu bạn là một người khai thuế độc thân, và lên tới $1 triệu tiền nợ thế chấp nếu bạn khai thuế chung.

3-Đặt cọc 20% nếu không muốn trả bảo hiểm thế chấp tư (PMI)

Có một lý do mà những chủ nhà tương lai được khuyến khích thực hiện là đặt cọc 20% trị giá của căn nhà khi họ mua nhà. Nếu bạn không thể trả số tiền đó, bạn có thể phải mua bảo hiểm thế chấp tư hay PMI, là một khoản tiền khác mà bạn sẽ phải trả cho ngân hàng cho bạn vay tiền. Trong hầu hết các trường hợp, PMI tương đương 0.5% tới 1% số tiền mà bạn vay. Do đó nếu bạn vay một số tiền $200,000 và cần trả PMI ở mức 1%, bạn sẽ phải chi tiêu thêm một món tiền phụ trội $2,000 một năm, hay $166 một tháng, ngoài khoản thanh toán thế chấp bình thường. Tuy nhiên PMI không tồn tại vĩnh viễn. Một khi phần trị giá căn nhà thuộc về bạn (home equity) vượt quá 20%, bạn có thể yêu cầu ngân hàng cho vay bãi bỏ PMI.

4-Bạn có thể được khấu trừ phí tổn dọn nhà nếu di chuyển vì việc làm đòi hỏi

Nếu bạn mua một căn nhà bởi vì bạn cần thay đổi chỗ ở cho một việc làm mới, bạn có thể được hưởng một miễn giảm thuế khác. Nếu bạn hội đủ một số tiêu chuẩn của sở thuế IRS, bạn có thể khấu trừ các chi phí như thuê mướn người dọn nhà hay thuê một kho chứa. Để đủ điều kiện, bạn sẽ cần làm việc toàn thời gian ít nhất 39 tuần trong số 52 tuần một năm ngay sau khi bạn dọn nhà. Ngoài ra, việc đi lại tới chỗ ở mới của bạn phải xa hơn ít nhất 50 miles so với khoảng cách giữa căn nhà cũ của bạn và nơi làm việc trước. Một lợi điểm khác là bạn có thể khấu trừ phí tổn dọn nhà dù bạn không khấu trừ từng món trong tờ khai thuế.

Mời độc giả xem chương trình “Miền Nam yêu dấu! Giai phẩm Người Việt Xuân Đinh Dậu” (Phần 1)

5-Phí tổn sở hữu nhà sẽ leo thang

Trong khi bạn không thể tiên đoán tương lai, bạn có thể chắc chắn một điều: bạn càng sinh sống lâu trong căn nhà của bạn, bạn càng có thể phải chi tiêu nhiều hơn cho căn nhà đó. Trước hết, do yếu tố thời gian. Khi căn nhà trở nên cũ hơn, chúng thường đòi hỏi công việc bảo trì nhiều hơn. Nhưng thuế bất động sản cũng có thể gia tăng, dù trong những thời kỳ trị giá nhà sụt giảm. Dĩ nhiên, cũng có nhiều hy vọng rằng lợi tức của bạn sẽ gia tăng. Nhưng bạn nên chuẩn bị, hãy thêm một ít tiền mặt vào quỹ khẩn cấp trong trường hợp các phí tổn của bạn leo thang sớm hơn dự trù.

Mặc dù việc mua một căn nhà có thể là một triển vọng tốn kém, có nhiều khía cạnh tưởng thưởng của việc sở hữu nhà làm cho mọi hy sinh đều xứng đáng. Vấn đề then chốt là mua căn nhà thích hợp với ngân sách của bạn và chuẩn bị cho những gì có thể xảy ra. (N.N.)

Tăng lãi suất ảnh hưởng tới túi tiền như thế nào?

(latimes.com) – Hôm Thứ Tư tuần trước, Quỹ Dự Trữ Liên Bang (Fed) đã quyết định tăng lãi suất ngắn hạn tiêu chuẩn.

Fed đã tăng lãi suất giữa các ngân hàng liên bang một tỉ lệ 0.25%. Đây là lần tăng lãi suất thứ nhì trong hơn một thập niên nay. Chủ tịch Quỹ Dự Trữ Liên Bang, bà Janet L. Yellen, nói tại một cuộc họp báo rằng nền kinh tế đã cho thấy những cải thiện trong năm ngoái, đủ để biện mimh cho việc tăng lãi suất lần này và có thể ba lần nữa trong năm 2017.

Việc tăng lãi suất sẽ ảnh hưởng tới túi tiền của bạn như thế nào?

Lãi suất thế chấp

Lãi suất thế chấp đang ở mức thấp lịch sử và việc liên bang tăng lãi suất ngắn hạn, điều sẽ gây ảnh hưởng gián tiếp tới lãi suất thế chấp, có thể sẽ không tạo nên một khác biệt lớn trong vài tháng tới.

Lãi suất thế chấp thường chạy theo tiền lời của loại công khố phiếu 10 năm. Tiền lời đó đã tăng mạnh sau cuộc bầu cử giữa lúc các nhà đầu tư rút tiền ra khỏi các trái phiếu để đặt vào thị trường chứng khoán.

Ông Lawrence Yun, kinh tế gia trưởng của Hiệp Hội Địa Ốc Toàn Quốc (NAR), hôm Thứ Tư tiên đoán rằng vào thời điểm này trong năm tới, lãi suất sẽ ở mức 4.5% đến 5% đối với loại thế chấp có lãi suất cố định 30 năm.

Mặc dù Fed kiểm soát các lãi suất ngắn hạn, quyết định của liên bang phần nào ảnh hưởng tới lãi suất dài hạn của những món thế chấp.

Lãi suất ngắn hạn tăng không có nghĩa lãi suất thế chấp sẽ tự động tăng.

Lãi suất cố định đối với một món thế chấp 30 năm hiện giờ vào khoảng 4.1%. Theo Freddie Mac, trước cuộc bầu cử, lãi suất cố định của một món thế chấp 30 năm là 3.5%.

Lãi suất hiện giờ tuy gia tăng nhưng vẫn còn thấp. Trong thời gian bùng phát kinh tế vừa qua, từ năm 2001 đến năm 2007, lãi suất thế chấp quanh quẩn giữa 5% và 7%. Trong thập niên 1990, lãi suất còn cao hơn nữa, trong khoảng 7% và 9%.

Tiền vay mua xe

Những người đang dự tính vay tiền mua xe sẽ phải trả nhiều tiền hơn, tuy không quá nhiều.

Lãi suất trung bình cho một chiếc xe mới vào khoảng 4.26% vào đầu Tháng Mười Hai và 4.79% đối với một chiếc xe mua lại.

Sai biệt của một lãi suất 0.25% đối với một người dự tính vay $25,000 là $3 một tháng.

Tuy nhiên, Fed dự tính sẽ còn tăng lãi suất nữa trong năm tới, điều sẽ làm cho việc vay tiền mua xe tốn kém hơn. Trong khi các món vay mua xe không chiếm một phần đáng kể trong nền kinh tế, những gia tăng trong những lãnh vực khác của nền kinh tế có nghĩa lợi tức khả dụng cho những món căn bản giảm bớt, và nhiều người sẽ phải hủy bỏ việc mua sắm lớn.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 20 tháng 12 năm 2016

Trương mục tiết kiệm và trái phiếu

Nếu bạn thích để dành tiền, bạn sẽ vui khi thấy lãi suất tăng. Nhưng đừng vội mừng bởi vì vụ tăng lãi suất này sẽ không ảnh hưởng đáng kể đối với tiền để dành của bạn.

Lãi suất đối với nhiều loại tiết kiệm vẫn ở mức thấp nhất, giảm gần 6% kể từ năm 1990. Giới tiêu thụ vẫn khó tìm được một trương mục tiết kiệm với một mức lời 1%.

Các trương mục tiết kiệm và chứng chỉ ký thác (CD: Certificate of Deposit) được lợi nhờ tiền lời cao và có thể trở thành một yếu tố quan trọng hơn nếu liên bang tiếp tục tăng lãi suất.

Để khởi sự nhìn thấy một thay đổi thực sự, cần một thời gian ít nhất từ một đến hai năm.

Các viên chức nói có thể họ sẽ tăng lãi suất hai hoặc ba lần trong năm tới, nhưng điều đó có thể thay đổi tùy theo thành quả của nền kinh tế.

Vào cuối năm 2015, Fed nói sẽ tăng lãi suất bốn lần trong năm 2016, nhưng điều đó đã không thực sự xảy ra và đây là lần tăng đầu tiên trong năm nay.

Thẻ tín dụng

Nếu bạn có một thẻ tín dụng với lãi suất thay đổi, bạn sẽ nhận thấy ảnh hưởng của việc Fed tăng lãi suất nhanh chóng hơn.

Lãi suất thẻ tín dụng trung bình khoảng 16.28%. Và các ngân hàng sẽ chuyển việc gia tăng 0.25% trong lãi suất của các quỹ liên bang cho giới tiêu thụ trong một vài tuần nữa. Do đó, bạn nên trả dứt loại nợ này trước khi lãi suất trở nên quá cao.

Phí tổn hằng tháng để trả nợ thẻ tín dụng sẽ càng ngày càng trở nên nặng nề hơn. (N.N.)

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP VNCH

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP VNCH
(Disabled Veterans and Widows Relief Association)
A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN:26-4499492
P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799
Phone: (714) 539-3545, (714) 590-8534, (714) 371-7967, (714) 530-3853, (714) 721-0758
Email: [email protected]; [email protected]; [email protected]
Website: http://www.camonanhtb.com
Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu trợ TPB&QPVNCH

Kính chúc Giáng Sinh đầm ấm và năm mới bình an, may mắn

Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội:
(tính đến ngày 11-12-2016)

Thoa Kim Thị Dương, Westminster, CA $1,200
Anh Vũ, $100
Anh Vũ, $100 Đài Văn Võ, Houston, TX $50

Danh sách ân nhân đại nhạc hội ‘Cám Ơn Anh’ kỳ 10:

Hội Đồng Hương Phú Quốc c/o Dung Trần, San Jose, CA $1,400, gồm:
Hội Đồng Hương Phú Quốc, San Jose, CA $160
Hội Đồng Hương Phú Quốc, San Jose, CA $160
Nguyễn Văn Đông, San Jose, CA $200
Nguyễn Văn Đông, San Jose, CA $200
Đặng Văn tâm, San Jose, CA $100
Trần Chí Dũng, San Jose, CA $100
Hồng Như Cúc, San Jose, CA $200
Hồng Như Cúc, San Jose, CA $200
Huỳnh Phụng Vân, Dublin, CA $50
Huỳnh Phụng Vân, Dublin, CA $50
Hồng Nguyễn, Brooklynn, NY $500
Kha Nguyễn, Mississauga, CAN $500
Trực Hồ, Westminster, CA $500
N & M Market, Roxbury, MA $500
Đông D. Đào, Carrolton, TX $500
Đào, Carrolton, TX $500
Nguyễn Văn Tới $200, c/o Louis Nguyễn $200, Norfolk, VA $400
Nguyễn Văn Tới $200, c/o Louis Nguyễn $200, Norfolk, VA $400
Đặng Binh Trần, Gardena, CA $450
Đặng Binh Trần, Gardena, CA $450
Trương Hoa Diên, Chestnut Hills, MA $200
Minh Phan, Lake Forest, IL $100
Tường Vi Tạ, Alameda, CA $300
Anh Kim Lê, Silver Spring, MD $500
Chevron Matching Employee Funds, Carrolton, TX $440
Chevron Matching Employee Funds, Carrolton, TX $440
Cô Trang D. Nguyễn, Hamilton, NJ $300
Nguyễn, Hamilton, NJ $300 Tu T. Nguyễn, Henderson, NY $300
Quý Vị c/o Hoàng Kim Ngô, Madison, TN $350, gồm:
Quý Vị c/o Hoàng Kim Ngô, Madison, TN $350, gồm:
Hà Thị Thu Đức $50, và Nguyễn Thị Kim Duyên $50
Hà Thị Thu Đức $50, và Nguyễn Thị Kim Duyên $50
Toại K. Nguyễn c/o Steven Nguyễn, Hayward, CA $300
Nguyễn c/o Steven Nguyễn, Hayward, CA $300 Nguyễn Ngọc Thủy, Tigard, OR $300
Uyên Chi Bùi, Cerritos, CA $300
Tiffany Nguyễn, Penn Laird, VA $300
Nam Ngô, San Jose, CA $300
Cô Mỹ Hạnh Trần, Seattle, WA $300
Ted Trần, Santa Ana, CA $300
Ngọc Trần KQ, Hapeville, GA $300
Tony & Rebecca Dương, Lake Forest, CA $300
Tony & Rebecca Dương, Lake Forest, CA $300
Cô Moreen Phạm, (for Thầy Trần Văn Ngôn), San Jose, CA $100
Cô Moreen Phạm, (for Thầy Trần Văn Ngôn), San Jose, CA $100 Ma, Renton WA $200
Toan Đặng c/o Jenny Lệ Thủy Đặng, San Jose, CA $200
Ann T. Phùng, Anaheim, CA $200
Huê Võ, Westminster, CA $30
Kim Cúc Nguyễn, Seminole, FL $200
Kinh Nguyễn & Tất Trần, Norwalk, CA $200
Thanh Lan Lý, Westminster, CA $200
David Lê, Norwood, MA $200
David Lê, Norwood, MA $200
My Trinh Nguyễn, Norwalk, CA $200
Mai Tích, San Francisco, CA $200
Minh Lê. Elk Grove , CA $200
Hieu Nguyễn, Champaign, IL $200
Thai Vương, Oklahoma City, OK $10
Hàng Nga Trần, Baltimore, MD $20
Văn Dân Thị Lê, Fort Worth, TX $20
Mai Bang, Covina, CA $30
Tâm CHâu, San Jose, CA $20
Kim Trần, Arlington, TX $20
Minh Công, Oakland, CA $30
Thu & Ngọc Hưng Lý, Westminster, CA $90
Thương Nguyễn, Lawrenceville, GA $50
Peter Nguyễn, San Diego, CA $50
Vị ẩn danh, $50
Mimi Vũ, Elmira Heights, NY $50
Nga Nguyễn, Davenport, IA $50
Jimmy Lâm, El Monte, CA $50
Lư Hải, Portland, OR $50
Diêu Dương, Edmond, OK $50
Long Cao, San Jose, CA $50
Hung Cao, Seattle, WA $50
Phong Đỗ, San Diego, CA $50
Nguyễn Chiêm, Huntington Beach, CA $50
Phước Lê, Ashburn, VA $50
Paul Đặng & Kim Chi Đặng, Fountain Valley, CA $50
Huỳnh Mai, Garden Grove, CA $50
Hạnh Đào, Salem, OR $50
Angela Tuyết Nguyễn, San Gabriel, CA $50
Sinh Trần, Cleveland, OH $50
Paul Nguyễn, Jefferson City, MO $50
Julie Nguyễn, Anaheim, CA $50 (còn tiếp)

Danh sách thương phế binh VNCH đã được giúp đỡ:

Hoàng Cửu, Khánh Hòa (chết) SQ:50/201728/TrS/CLQ. Hai mắt mờ.
Lê An, Khánh Hòa, SQ:58/408788/HS1/CLQ. Mù mắt trái.
Đặng Văn Chánh, Bình Thuận, SQ:65/403995/B2/CLQ. Mù mắt trái, mắt phải mờ.
Nguyễn Danh Đại, Bình Thuận, SQ:130382/BSQD. Mù mắt trái.
Nguyễn Văn Thời, Bình Thuận, SQ:68/140821/CLQ. Mù mắt phải.
Cao Văn Tám, Khánh Hòa, SQ:53/622347/B1/ĐPQ. Cụt 1/2 bàn chân trái.
Lương Muộn, Khánh Hoà, SQ:57/412056/HS1/CLQ.Cụt chân phải.
Nguyễn Đăng Mùi, Ninh Thuận, SQ:61/203316/HS1/CLQ. Cụt chân trái.
Hồ Văn Dưới, Khánh Hòa, SQ:63/410081/CLQ. Gãy tay phải.
Phan Thảo, Khánh Hoà, SQ:49/506857/HS/CLQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Văn Thái (Phái), Ninh Thuận, SQ:49/377538/ĐPQ.Mù mắt phải. Liệt bên trái.
Võ Văn Sanh, Khánh Hoà, SQ:???/ LLThám Sát. Cụt chân trái.
Ngô Ngó, Khánh Hoà, SQ:59/400308/B1/CLQ.Gãy chân phải.
Đỗ Hiệp, Bình Thuận, SQ:271406/NQ. Cụt 1/2 bàn chân trái.
Nguyễn Ổi, Bình Thuận, SQ:47/237403/HS/ĐPQ. Cụt chân trái.
Lê Mẫn, Ninh Thuận, SQ:66/404898/B2/CLQ. Bị thương ở mặt. 2 bàn tay co rút.
Thạch Sơn, Bình Thuận, SQ:73/145279/B2/CLQ.Mù mắt trái.
Hoàng Chiến Cận, Bình Thuận, SQ:67/200722/HS/CLQ.Cụt tay trái.
Trần Đình, Ninh Thuận, SQ:54/201808/B2/CLQ.Gãy tay phải.
Huỳnh Ngọc Anh, Khánh Hòa, SQ:???/BK. Cụt chân phải.
Nguyễn Thieu, Khánh Hòa, SQ:60/400134/B1/CLQ.Gãy liệt chân phải.
Tô Xiết, Khánh Hoà, SQ:60/801155/B1/TQLC. Liệt tay trái., gãy chân trái.
Nguyễn Duyên, Ninh Thuận, SQ:213866/NQ. Mổ bụng.
Trần Rầy (?), Khánh Hòa, SQ:58/407636/TS/CLQ. Bị thương ở bụng.
Hoàng Văn Bảo, Bình Thuận, SQ:38/077416/TS1/ĐPQ.Cụt chân trái.
Nguyễn Vui, Ninh Thuận, SQ:43/125775/ĐPQ. Cụt chân trái.
Phạm Văn Long, Khánh Hòa, SQ:72/406725/B1/CLQ.Cụt chân trái.
Nguyễn Đang, Khánh Hòa, SQ:70/404084/HS/BĐQ. Cụt chân trái.
Phạm Đông Sương, Khánh Hoà, SQ:68/401479/TS/CLQ. Gẩy chân phải.
Nguyễn Địch, Bình Thuận, SQ:153715/NQ. Gãy chân trái.
Nguyễn Phú Lộc, Bình Thuận, SQ:55/675906/HS/ĐPQ.Cụt 3 ngón chân trái.
Phạm Công Lâm, Bình Thuận, SQ:270794/NQ. Cụt 1/2 bàn chân trái.
Nguyễn Sắc, Ninh Thuận, SQ:74/400533/B2/CLQ. Bị thương ơ bụng.
Nguyễn Tâm, Khánh Hòa, SQ:61/420503/HS/CLQ. Cụt chân trái.
Đổ Quế, KhánhHoà, SQ:59/407568/HS/BĐQ. Cụt chân trái.
Ngô Cưng, Khánh Hòa, SQ:62/702309/B2/CLQ. Mù 2 mắt.
Võ Cư, Khánh Hòa, SQ:50/405641/ĐPQ. Mù mắt trái.
Nguyễn Ngọc Hương, Bình Thuận, SQ:63/401402/TU/CLQ. Cụt chân tay phải.
Phan Đức Hạnh, Khánh Hòa, SQ:180034/NQ. Gãy chân phải.
Trần Định, Khánh Hòa, SQ:63/410540/B2/CLQ. Teo cơ đi lại khó khăn.
Trần Thanh Tấn, Ninh Thuận, SQ:264795/TĐP/NQ. Bị thương ở bàn chân phải.
Trần Văn Trái., Ninh Thuận, SQ:75/116327/B1/CLQ. MDVV 30%.
Nguyễn Anh Tuấn, Khánh Hòa, SQ:67/299335/CLQ. Gãy cổ chân trái.
Lại Đình Xê, Khánh Hòa, SQ:62/203571/B1/CLQ. Kém sức khoẻ.
Trần Giỏi, Ninh Thuận, SQ:72/415935/HS1/CLQ. Mù mắt phải.
Nguyễn Bớt, Khánh Hòa, SQ:66/407323/B2/CLQ. Bị thương ở mắt phải.
Nguyễn Xít, Khánh Hoà, SQ:53A/126072/CLQ. Gãy tay phải.
Branh Rmah, Plei Rngol Marin I, Gia Lai, SQ:???/HS Gẩy chân trái.
Lê Chợ, Phú Yên, SQ:37/242470/TrS/ĐPQ. Gãy bàn chân trái.
Huỳnh Thanh, Bình Định, SQ:204849/NQ. Cụt chân trái.
Hồ Sanh, Bình Định, SQ:57/411465/B2/ĐPQ. Gãy chân phải.
Lê Trúc, Phú Yên, SQ:74/425084/B2/CLQ. Cụt chân trái., gãy bàn tay trái.
Nguyễn Văn Lem, Bình Thuận, SQ:71/401502/TS/CLQ. Gãy xương sườn phải.
Phạm Chiếu, Khánh Hòa, SQ:65/418560/CU/CLQ. Bị thương ở tay phải.
Trương Bộ, Phú Yên, SQ:52/411560/HS/CLQ. Cụt chân trái. .
Nguyễn Thống, Khánh Hòa, SQ:33/022253/HS1/ĐPQ. Gãy chân phải.
Trần Chín, Khánh Hoà, SQ:59/907141/HS/CLQ. Mù mắt trái, cụt 3 ngón chân phải.
Trần Bình Nhân,Khánh Hòa, SQ:55/746443/B1/ĐPQ. Cụt 1/2 bàn chân phải.
Bùi Văn Sương, Phú Yên, SQ:56/666896/B1/ĐPQ. Cụt 1/2 chân trái.
Nguyễn Quang Bảng, Phú Yên, SQ:62/403822/B2/CLQ. Gãy tay trái.
Võ Hướng, Phú Yên, SQ:55/411799/B1/CLQ. Mù mắt phải.
Phạm Hạnh, Phú Yên, SQ:54/656004/B2/ĐPQ. Cụt 1/2 chân phải.
Lê Tiến, Phú Yên, SQ:54/656461/B1/ĐPQ. Cụt chân phải.
Bùi Hồng Sơn (Văn Ninh), Phú Yên, SQ:74/144265/ND. Mù mắt phải.
Lê Thái, Ninh Thuận, SQ:69/410557/TS/CLQ. Gãy chân trái.
Lê Thi, Phú Yên, SQ:72/141710/CLQ. Cụt bàn chân trái.
Nguyễn Văn Châu, Bình Định, SQ:45/205160/CLQ. Bị thương ở đầu gối trái.
Huỳnh Dịch, Bình Định, SQ:61/411081/CLQ. ???
Trương Biện, Khánh Hoà, SQ:62/421723/HS/CLQ. Cụt 1/2 bàn chân phải.
Hồ Cụi, Khánh Hòa, SQ:67/401197/HS1/PB. Cụt 1/3 chân phải. .
Phạm Xuân Cầu, Khánh Hoà, SQ:65/400394/CU/ĐPQ. Giải ngủ.
Nguyễn Chánh, Khánh Hoà, SQ:60/401142/HS/ĐPQ. Mù mắt trái.
Huỳnh Văn Bảy, Bình Thuận, SQ:74/516576/BĐQ. Cụt tay phải.
Vỏ Dừa, Khánh Hòa, SQ:70/402724/TS/CLQ. Mù mắt trái.
Huỳnh Thêm, Bình Thuận, SQ:106815/NQ. Liệt 2 bàn chân. (còn tiếp)

Mỹ, Việt yêu nhau vì hiểu lầm nhau

Ngày 24 Tháng Năm năm 2016, trong chuyến công du Việt Nam lần đầu tiên của mình, Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama đã đọc một diễn từ tạo nhiều cảm xúc trước một cử tọa mà đa số là giới trẻ Việt Nam tại Trung Tâm Hội Nghị Quốc Gia ở Hà Nội.

Thiên Đàng ái ân

Mở đầu bài phát biểu, Tổng Thống Obama viện dẫn hai câu tuyệt bút trong bài thơ lịch sử của danh tướng Lý Thường Kiệt: “Sông núi nước Nam vua Nam ở/Rành rành định phận ở sách Trời” để nói về chủ quyền bất khả tranh đoạt của nước Đại Nam xưa thời Nhà Lý (1009-1225) và nước Việt Nam ngày nay (trước hiểm họa xâm lấn và sát nhập của một lân bang tham bạo).

Đề cập tới việc thành lập Đại Học Fulbright do Mỹ tài trợ tại Việt Nam, ông Obama nói đến việc giới trí thức Mỹ và Việt Nam sẽ cùng nhau nghiên cứu từ thơ của Nguyễn Du và Phan Châu Trinh đến toán học của Ngô Bảo Châu. Ông Obama cũng nói về sự bình đẳng giống phái, nhắc lại thời đại Hai Bà Trưng (40-43) trong lịch sử Việt Nam và đề cao người phụ nữ Việt Nam.

Phần cuối của diễn từ, Tổng Thống Obama nhắc tên ca khúc “Nối Vòng Tay Lớn” của Trịnh Công Sơn để nói đến tình hữu nghị hiện nay giữa Hoa Kỳ và Việt Nam, hai kẻ cựu thù thời Chiến Tranh Việt Nam (1960-1975). Và vị tổng thống Hoa Kỳ đã kết luận bài phát biểu của ông một cách hết sức cảm động và thấm thía bằng hai câu thơ Kiều nổi tiếng của đại thi hào Nguyễn Du, như muốn nhắn nhủ rằng, qua chuyến công du này, Hoa Kỳ và Việt Nam đã có thể khởi sự một niềm tin yêu thắm thiết đến nghìn thu giữa hai quốc gia và hai dân tộc: “Rằng trăm năm cũng từ đây/Của tin gọi một chút này làm ghi.” (Truyện Kiều, câu 355-56, đoạn Thúy Kiều trao nữ trang và khăn hồng cho Kim Trọng để làm tin lúc thề ước với nhau.)

Đường vào tình yêu có trăm lần vui…

Ôi! Thật tuyệt vời, thật thi vị, thật đúng đắn về chính trị, lại đầy ắp yêu thương, và tràn đầy hy vọng, nhất là trong bối cảnh, trước đó, nhà cầm quyền Hà Nội đã tỏ ra không mấy mặn nồng khi tiếp đón vị nguyên thủ quốc gia Hoa Kỳ, với chỉ có một giới chức hàng thứ trưởng ra rước ông Obama tại phi trường và sau đó, trong nghi lễ tiếp đón chính thức tại Phủ Chủ Tịch Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, đã không có 21 phát đại bác bắn chào ông Obama theo đúng nghi lễ ngoại giao dành cho một vị quốc trưởng – trong khi Tập Cận Bình của Trung Cộng lại tận hưởng đầy đủ mọi lễ nghi đón tiếp huy hoàng lúc đến thăm Hà Nội ít lâu trước đó- chứ đừng nói gì đến chuyện dành cho vị nguyên thủ của siêu cường duy nhất trên trái đất này.

Trong chuyến viếng thăm Việt Nam của Tổng Thống Obama, hàng nghìn người Hà Nội đã chịu khó thức khuya và đổ ra đường để đón chào nhà lãnh đạo Mỹ khi đoàn xe của ông chạy qua nhiều đường phố Hà Nội lúc nửa đêm, trong khi hàng chục nghìn người đã dầm mưa đứng dọc hai bên các con đường tại Sài Gòn, nơi đoàn xe nhà lãnh đạo Mỹ đi qua, để lưu luyến tiễn đưa vị quốc khách lúc đoàn xe của ông trên đường tới Phi Trường Tân Sơn Nhứt để về lại Hoa Kỳ. Mặc khác, qua chuyến viếng thăm Việt Nam vừa rồi, ông Obama, trong một chừng mực nào đó, đã trở thành thần tượng của giới trẻ Việt Nam. Và, như lời Phượng Vũ trong bài “Dư âm chuyến thăm Việt Nam của Tổng Thống Obama” trên Nhật Báo Viễn Đông ở Little Saigon tại Miền Nam California, một cô gái trẻ Việt Nam đã viết trong một email: “Ông Obama đi rồi, em vẫn còn lâng lâng. Em nhớ ông ấy!”

Mối tình sâu đậm tới nỗi Giáo Sư Nguyễn Minh Thuyết, qua báo Điện Tử Giáo Dục Việt Nam, đã gởi tặng Tổng Thống Obama hai câu thơ Kiều -cũng lại “lẩy Kiều”- ví ông Obama với chàng Kim Trọng, người yêu đích thực của nàng Thúy Kiều: “Thiên tư, tài mạo tót với/Vào trong phong nhã, ra ngoài hào hoa.”

Mối tình sâu đậm tới nỗi, ngoài chuyến viếng thăm Việt Nam lần này, ông Obama còn bày tỏ ước muốn có dịp trở lại viếng thăm Việt Nam lần nữa, trong tư cách dân dã, sau khi ông rời Tòa Bạch Ốc vào đầu năm 2017.

… có vạn lần buồn

Nhưng than ôi! Tất cả những mỹ từ và những gì đẹp đẽ, huy hoàng nói trên chỉ là chuyện lâu đài xây trên cát, bởi vì nền móng của mối tình Mỹ-Việt, mà nhiều người trong cuộc, trong đó có cả Tổng Thống Obama, vẫn cho là lên cao chưa từng thấy từ sau cuộc Chiến Tranh Việt Nam, lại dựa trên sự hiểu lầm nhau đáng thương giữa hai phía đang mến mộ nhau trong cuộc tình chớp nhoáng.

Mời độc gải xem chương trình “Miền Nam yêu dấu! Giai phẩm Người Việt Xuân Đinh Dậu” (Phần 2)

Vì đâu nên nỗi?

Thì ra, cả vị tổng thống Mỹ lẫn dân tộc và chính phủ Việt Nam đều đã không hiểu đúng bản chất của nhau, tức là có sự hiểu lầm trầm trọng của hai phía về căn bản của mối “tình si” này, điều đã khiến cho vị tổng thống thứ 44 của Mỹ quốc và một bộ phận lớn trong dân chúng Việt Nam lầm tưởng rằng mối tình Mỹ-Việt vừa nở rộ và lên tột đỉnh qua chuyến thăm Việt Nam của ông Obama quả là thứ “tình trong giây phút hóa thành thiên thu, biết thuở nào nguôi!”

Dân Việt Nam hiểu lầm về quyền lực của Tổng Thống Obama

Dân Việt Nam cứ tưởng Tổng Thống Mỹ Barack Obama là vạn năng, muốn làm gì cũng được hoặc muốn giúp ai cũng được. Họ đâu có biết rằng dù ông Obam có muốn giúp dân Việt Nam hoặc chính phủ Việt Nam điều gì thì cũng phải được Quốc Hội Mỹ chấp thuận thì chính quyền Obama mới có tiền để giúp, kể cả qua Hiệp Định Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương, thường được gọi tắt là TPP. Ngày xưa, dù Tổng Thống Nixon thuộc đảng Cộng Hòa không muốn bỏ rơi chính phủ Việt Nam Cộng Hòa vào tay Cộng Sản Bắc Việt nhưng lưỡng viện Quốc Hội Mỹ, do Đảng Dân Chủ nắm quyền, lại muốn cắt viện trợ để kết thúc cuộc Chiến Tranh Việt Nam đặng để dành tiền lo cho dân trong nước thì Tổng Thống Nixon cũng đành phải bó tay. Chuyện Nixon hay Kissinger “bán đứng” Việt Nam Cộng Hòa cho Trung Cộng, rốt cuộc, chỉ là huyền thoại, và có thể là do báo chí thiên tả Mỹ đã thổi phồng lên nhằm đổ lỗi cho phe Cộng Hòa đã bỏ rơi Miền Nam Việt Nam mà thôi.

(Thật ra, dưới ánh sáng của lịch sử soi rọi ngày nay, cái gọi là “Nixon và Kissinger bán đứng Việt Nam Cộng Hòa cho Trung Cộng” chỉ là một trò tháu cáy của hai chính trị gia Cộng Hòa kia khi họ lợi dụng sự hiểu biết, dẫu sao cũng còn còn lờ mờ trong buổi giao thời của Mao Trạch Đông và Chu Ân Lai về nguyên tắc tam quyền phân lập trong nền chính trị Mỹ, để đưa Việt Nam Cộng Hòa ra mà mặc cả với Trung Cộng trong cuộc thương thuyết về việc Hoa Kỳ muốn rời khỏi Việt Nam trong danh dự mặc dù Việt Nam Cộng Hòa đã chẳng còn gì để mà đem ra mặc cả hay bán đứng ngay sau khi lưỡng viện Quốc Hội Mỹ đã đưa Miền Nam Tự Do lên đoạn đầu đài với quyết định tàn nhẫn -và chẳng chút khôn ngoan nào – là bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa và toàn thể Biển Đông, mà thế giới gọi là South China Sea, cho Trung Cộng ngon xơi, rồi sau đó lại đánh mất luôn cả Clark Air Base và Naval Base Subic Bay ở Philippines, để rồi ngày nay chính giới và quân đội Mỹ lại càng thêm đớn đau, sầu hận vì quân cảng nước sâu chiến lược Cam Ranh Bay đã từng một thời nằm gọn trong vòng tay Việt Nam Cộng Hòa rồi mà đồng minh Mỹ lại khờ khạo để cho vuột đi. Nếu việc bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa mà dẫn đến một Việt Nam hạnh phúc và phú cường -như thế giới từng lầm tưởng- và không là địa ngục trần gian như ngày nay thì có lẽ người ta đã chẳng tìm cách đổ lỗi cho kẻ nọ, phe kia đã bán đứng Miền Nam Việt Nam cho Trung Cộng, khiến cho Miền Nam Tự Do bị Cộng Sản Bắc Việt nuốt chửng, để rồi khi dân chúng vùng vẫy cố thoát ra khỏi cái chảo chiên nóng bỏng của đảng Cộng Sản Việt Nam thì lại rơi ngay xuống cái lò bát quái hừng hực của Thái Thượng Lão Quân Trung Cộng đang mai phục sẵn: out of the frying pan into the fire).

Sự thể dân chúng Hà Nội rủ nhau thức đêm để nghênh đón Tổng Thống Obama lúc ông đến thủ đô Việt Nam vào giờ khuya khoắt và cách dân chúng Sài Gòn đội mưa để gặp mặt cho được vị tổng thống Mỹ chứng tỏ dân chúng Việt Nam đã đặt quá nhiều kỳ vọng vào nhà lãnh đạo Mỹ.

Hơn nữa, dân Việt Nam ít ai biết được sự thật là Tổng Thống Obama, vào lúc gần cuối nhiệm kỳ thứ nhì của ông trong vai trò tổng thống, đang ở một tư thế chẳng mạnh mẽ gì để mà hành động một cách ngoạn mục về ngoại giao, bởi vì công luận và báo chí Mỹ luôn gọi vị tổng thống-bất kỳ tổng thống nào- vào cuối nhiệm kỳ sau cùng của họ là “con vịt què” (lame duck), có nghĩa là nhà lãnh đạo đó chỉ ngồi kêu “cạp cạp” (quack quack) cho vui thôi và ngồi chờ ngày mãn nhiệm kỳ chứ chẳng làm nên trò trống gì nữa cả, bởi vì dân chúng Mỹ vẫn ưa hướng nhìn về tương lai, hầu như bỏ mặc vị tổng thống mãn nhiệm trong những ngày cuối đời tổng thống, và chỉ háo hức trông chờ vị tổng thống tân cử, với những lời hứa hẹn đường mật cực kỳ êm tai, hay nói theo lời thơ của Hàn Mặc Tử trong “Tối Tân Hôn:” “Bằng đêm hôm ấy êm như rót/Lời mật vào tai ngọt sững sờ,” chỉ để làm sao được cử tri bầu lên làm tổng thống thì thôi.

Dân Việt Nam hiểu lầm nền chính trị Mỹ

Dân Việt Nam, vốn quen với chuyện coi Đảng Cộng Sản Việt Nam là chúa tể và có uy quyền tuyệt đối để cai trị đất nước cho đến muôn đời, không bao giờ nghĩ rằng tổng thống Mỹ chẳng hề có quyền uy như thế, và bất cứ ai thay thế ông sau này cũng có khả năng và có quyền đảo ngược các chính sách của vị tổng thống tiền nhiệm, nhất là khi vị tổng thống mới lại là người của đảng khác, ví dụ như khi một vị tổng thống thuộc đảng Cộng Hòa được bầu lên lên thay thế vị tổng thống thuộc đảng Dân Chủ đã mãn nhiệm.

Vả lại, khác với nền chính trị có tính trước, sau như một tại các quốc gia độc tài và đảng trị, chính sách của các thể chế dân chủ hầu như chẳng bao giờ nhất quán và luôn thay đổi, có khi còn trái ngược nhau hoàn toàn nữa. Một tỉ dụ là từ năm 1949 đến nay, sau khi Trung Cộng đã nắm toàn quyền cai trị lục địa Trung Hoa, thì cái mộng bá chủ vùng Á Châu-Thái Bình Dương, hoặc cao xa hơn nữa là bá chủ thế giới, vẫn cứ y như thế, tức là trước, sau như một, dù các lãnh tụ của họ có là Mao Trạch Đông hay Đặng Tiểu Bình hay Hồ Cẩm Đào hoặc như hiện nay là Tập Cận Bình đi nữa. Trái lại, cũng trong khoảng thời gian nói trên, chính sách ngoại giao của Hoa Kỳ luôn luôn thay đổi, dựa theo viễn kiến và ý muốn của từng vị tổng thống Mỹ cùng các cố vấn của họ, dù đó là Truman, Eisenhower, Kennedy, Johnson, Nixon, Ford, Carter, Reagan, Bush 41, Clinton, Bush 43, hay Obama… Điều cay đắng là, đôi khi, vị tổng thống Mỹ kế nhiệm vẫn hay đảo ngược chính sách của vị tổng thống tiền nhiệm, như trường hợp của Tổng Thống Reagan đối với Tổng Thống Carter hay Tổng Thống Obama đối với Tổng Thống Bush 43 vậy. Và dĩ nhiên là các chính sách của đương kim Tổng Thống Barack Obama, rồi đây, cũng sẽ chịu chung số phận đó khi tổng thống tân cử Donald Trump lên cầm quyền vào đầu năm tới.

Obama hiểu lầm ý định của Đảng Cộng Sản Việt Nam

Đảng Cộng Sản Việt Nam, vì biết mình chiếm được Miền Nam Việt Nam là có khả năng trấn giữ con đường thủy đạo huyết mạch từ Thái Bình Dương qua Ấn Độ Dương, lúc nào cũng muốn giả bộ sẽ bỏ Tàu mà theo Mỹ để được Mỹ, Nhật Bản và Ấn Độ ve vãn, chiều chuộng, cho tiền, cho của. Từ cả mấy thập niên qua, các nước nói trên đã viện trợ hoặc cho không rất nhiều tiền bạc và khí tài cho Cộng Sản Việt Nam, với niềm hy vọng hão huyền rằng, một ngày kia, những người cộng sản Việt Nam sẽ bỏ Tàu mà theo Mỹ. Nhưng sự thật chẳng phải vậy, Việt Nam lúc nào cũng tùng phục Trung Quốc và không hề tìm cách “thoát Trung” như người ta tưởng, bởi vì hễ đã “thoát Trung “ rồi thì sẽ không còn một thế lực nào nữa trên đời ra tay bênh đỡ cho Đảng Cộng Sản Việt Nam để họ có thể suốt đời cai trị đất nước như hiện nay mà phải đổi sang thể chế dân chủ, mỗi người cai trị đất nước tối đa chín, mười năm là cùng theo kiểu Tây phương. Đó là chưa nói tới chuyện “Thỏa Hiệp Thành Đô,” một thỏa thuận tuyệt mật được ký kết tại Thành Đô ở Tứ Xuyên, Trung Quốc, vào ngày 4 Tháng Chín năm 1990 giữa các nhà lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam (gồm Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười và Phạm Văn Đồng) và các giới chức chóp bu của Đảng Cộng Sản Trung Quốc (gồm Giang Trạch Dân và Lý Bằng), theo đó Việt Nam sẽ tự động sát nhập vào Trung Quốc trong năm 2020, làm cho Trung Quốc từ đó trở nên đất nước đa chủng gồm cả thảy sáu chủng tộc: Mãn, Mông, Hồi, Tạng, và Việt, dưới quyền lãnh đạo quang vinh của chủng tộc Đại Hán ở trung ương.

Cũng vậy, Tổng Thống Obama, một chính trị gia mang nhiều lý tưởng cao đẹp nhưng không đủ sức thực hiện nổi và là kẻ mang theo ý niệm tự do, dân chủ từ Mỹ Quốc xa xăm đến, đang hiểu lầm rằng đa số đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam vẫn âm thầm mong muốn bỏ Tàu theo Mỹ mà chưa có cơ hội. Nhưng không phải chỉ có ông Obama hiểu lầm như thế, mà ngay cả các Tổng Thống Clinton và Bush 43, trước đó, cũng hiểu lầm y như vậy, cho nên từ Clinton tới Bush 43 đều cư xử nhã nhặn và tìm cách giúp đỡ Việt Nam từ kinh tế, tài chánh cho tới quốc phòng, những mong có thể nhìn thấy, một ngày nào đó trong tương lai, Việt Nam ngả về phía mình, đâu có ai biết rằng họ đã làm một việc vô tích sự.

Obama hiểu lầm ý chí của dân Việt Nam

Là một người khá am tường lịch sử Việt Nam, hay ít ra cũng là người chịu nghe lời các cố vấn về lịch sử và văn hóa Việt Nam, căn cứ vào các diễn từ nhà lãnh đạo Mỹ đọc lúc viếng thăm Hà Nội và Sài Gòn, kể cả khả năng “lẩy Kiều” trong những đoạn quan trọng của các diễn từ đó. Nhưng lịch sử Việt Nam, từ thời các Vua Hùng dựng nước cho đến thời Việt Nam Cộng Hòa, có thể đã cho thấy tính nhất quán trong tinh thần của một dân tộc yêu nước và kiêu hùng, kiên quyết chống ngoại xâm và nhất định chết vinh hơn sống nhục. Tuy nhiên, từ sau ngày Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ và toàn thể đất nước Việt Nam bị đặt dưới ách đô hộ của chế độ cộng sản độc tài và phi nhân đến nay, yếu tố nhất quán đó, tức là xưa sao, nay vậy, trong đức tính anh hùng của người Việt Nam đã không còn nữa. Từ sau những vụ tuẫn tiết của Phan Thanh Giản, Hoàng Diệu và Thiếu Tá Ngụy Văn Thà về “tội” tướng không giữ được thành, người ta chỉ còn nhìn thấy khí tiết của 5 vị thần tường Việt Nam Cộng Hòa và của Trung Tá Cảnh Sát Nguyễn Văn Long cùng Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn trong và sau ngày 30 Tháng Tư năm 1975, ngày Sài Gòn sụp đổ, là tỉ dụ sáng ngời hầu như sau rốt của dân tộc Việt Nam, khi vẫn có người sẵn sàng chết vì tổ quốc. Sau 1975, dường như khí tiết đó đã không còn nữa hoặc giảm sút đi rất nhiều trước kỹ thuật đàn áp các cuộc nổi dậy của dân chúng ngày càng tàn bạo và tinh vi của bộ máy chính quyền Cộng Sản Việt Nam.

Có lẽ khi đọc lịch sử oai hùng thật sự của Việt Nam -hoặc oai hùng quá lố vì bị những người cộng sản Việt Nam thổi phồng- ông Obama vẫn nghĩ rằng dân Việt Nam hiện nay còn tiếp tục không tham sống và không sợ chết như người xưa, cỡ Trần Bình Trọng hoặc Phạm Hồng Thái hoặc Nguyễn Thái Học, và vì thế, đến một lúc nào đó, họ sẽ nổi dậy lật đổ chế độ công an trị tại Việt Nam và khiến cho bạo quyền phải sụp đổ trước sức mạnh và y chí quật cường của nhân dân. Trên thực tế, nghĩ như vậy thật không đúng chút nào, bởi một lẽ dễ hiểu là con người Việt Nam ngày nay khác xa con người ngày xưa nên không thể dựa vào khí tiết của người Việt Nam xưa trước cường quyền vào bạo lực để cho rằng người Việt Nam ngày nay cũng oanh oanh, liệt liệt như thế.

Thuở xưa, con người rất ít ham mê vật chất nên họ ít tham sống và sợ chết để có thể dễ dàng hy sinh mạng sống cũng như hạnh phúc cá nhân cho đất nước và dân tộc. Ngày nay, giới giàu có và giới trung lưu tại Việt Nam, những kẻ chỉ có nhu cầu tranh “sướng” chứ không phải tranh “sống” như xưa, có quá nhiều của cải vật chất để hưởng thụ trong cuộc sống và để phải quyến luyến nhiều nếu phải hy sinh mạng sống cho một cuộc cách mạng mà kết quả sự hy sinh của cá nhân họ là để cho mọi người khác được quyền chung hưởng. Còn giới người nghèo trong xã hội Việt Nam, tuy mạng sống không đáng quý bằng giới người giàu và trung lưu ngày nay, nhưng lại quá bận bịu chuyện mưu sinh, đầu tắt, mặt tối vì cơm, áo, gạo, tiền, và chỉ nội việc lo chạy gạo cho gia đình đủ ăn ngày hai bữa cũng là đã quá sức của họ rồi, không còn tâm trí và thì giờ đâu mà dành vào việc biểu tình phản đối cường quyền, đừng nói chi tới chuyện lao vào chỗ chết hoặc tù đày để đóng góp phần mình vào đại nghĩa dân tộc, tức là lật đổ chế độ độc tài phi nhân hiện tại.

Hãy lấy ví dụ từ các cuộc biểu tinh của dân oan, tiêu biểu là ba cuộc biểu tình phản đối chinh quyền cộng sản của các dân oan như bà Bùi Minh Hằng, anh em Đoàn Văn Vươn và bà Cấn Thị Thêu. Các cuộc biểu tình chống chinh quyền cộng sản đó vẫn được coi là phản ứng trực tiếp của việc quyền lợi gia đình của các vị này bị chính quyền xâm phạm rõ rệt, chứ không vượt xa hơn để có thể lên tới mức làm một cuộc nổi dậy của nhân dân chống bạo quyền trên khắp nước. Dĩ nhiên là tại Việt Nam ngày nay cũng có rất nhiều nhà tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền, những kẻ sẵn sàng chịu vào tù, ra khám hoặc hy sinh cả mạng sống để đấu tranh chống bạo quyền cộng sản Việt Nam (như Linh Mục Nguyễn Văn Lý, Cựu Trung Tá Trần Anh Kim, Luật Sư Nguyễn Văn Đài, Luật Sư Lê Thị Công Nhân, Nhạc Sĩ Việt Khang, Bác Sĩ Hồ Hải, Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Kỹ Sư Trần Huỳnh Duy Thức…), nhưng họ vẫn là những người hùng cô đơn giữa gần 100 triệu đồng bào của họ, bởi vì công cuộc đấu tranh của các vị đó vẫn còn hạn hẹp và thiếu sự hỗ trợ nhiệt tình của quần chúng đông đảo để có thể trở thành một cuộc cách mạng lật đổ được Đảng Cộng Sản Việt Nam như cuộc cách mạng Mùa Xuân Ả Rập, từng lật đổ các thể chế độc tài tại các nước Tunisia, Algeria, Lybia và Ai Cập cách nay mấy năm. Đó cũng chỉ là vì dân chúng Việt Nam ngày nay quá thờ ơ với thế sự hoặc quá nhu nhược trước cường quyền, tức là thiếu cái khí phách của một Phan Châu Trinh, một Trần Quý Cáp, một Nguyễn Thái Học hoặc một Phạm Hồng Thái thời Việt Nam còn nằm dưới ách đô hộ của Pháp và chính quyền phong kiến nhà Nguyễn hồi thế kỷ trước.

Hãy nghe cô giáo Trần Thị Lam ở Hà Tĩnh than thở:

“Đất nước mình ngộ quá phải không anh?
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…”

Nếu dân chúng Việt Nam ngày nay mà sớm “biết kêu đòi” như cô giáo họ Trần ao ước thì có lẽ Đảng Cộng Sản Việt Nam đã phải nhường quyền cai trị và quyền chống ngoại xâm lại cho dân tộc Việt Nam từ khuya, và dân tộc Việt Nam giờ này, ít ra, cũng đã được sống trong tự do, dân chủ để có thể vươn tới chỗ phú cường rồi, tuy không bằng dân Nam Hàn hoặc dân Singapore nhưng cũng không đến nỗi thua kém cả dân Cambodia như hiện nay. Cách hành xử của Tổng Thống Obama trước, trong và sau chuyến thăm viếng Việt Nam hồi đầu năm nay cho thấy vị tổng thống Mỹ không hiểu rằng dân chúng Việt Nam ngày nay chẳng còn anh hùng như ông tưởng để ông có thể kỳ vọng vào họ.

Qua cuộc nói chuyện với giới trẻ trong nước nhân dịp này, ông Obama từng nói rằng tương lai Việt Nam là do tuổi trẻ Việt Nam quyết định, đâu có biết rằng giới trẻ Việt Nam không làm gì có khả năng quyết định tương lai của dân tộc mình, bởi lẽ, ngoài chuyện chẳng có tí quyền quyết định nào đối với vận mạng đất nước, họ còn tỏ ra cầu an và nhu nhược trước sức kềm kẹp của chính quyền Cộng Sản Việt Nam. Đó là chưa nói đến chuyện bây giờ, như các cuộc phỏng vấn sinh viên trong nước của báo chí truyền thông hải ngoại nhân chuyến công du của Tổng Thống Obama đến Việt Nam vừa rồi cho thấy, họ chỉ nghĩ đến chuyện làm sao có thể lên đường đi du học Mỹ để mưu cầu lợi ích riêng tư về sau. Vì thế, chẳng có gì là lạ khi họ chỉ biết cúi đầu chấp nhận số phận đang có, rồi tìm cách luồn lách qua các kẽ hở của guồng máy cai trị để sinh tồn, hưởng thụ và le lói với đời, điều mà không ai có thể trách cứ họ được nếu đặt mình vào trường hợp và hoàn cảnh bơ vơ hiện nay của họ.

Obama hiểu lầm dân Việt Nam và chính phủ Việt Nam là một

Ngoài chuyện hiểu lầm về ý chí của dân tộc Việt Nam, Tổng Thống Obama có thể đã hiểu lầm rằng nhân dân Việt Nam và chính phủ Việt Nam là một, tức là những gì dân chúng Việt Nam suy nghĩ và mong muốn cũng phần nào là suy nghĩ và mong muốn của chính quyền Cộng Sản Việt Nam, đặc biệt là trong vấn đề bỏ Tàu theo Mỹ, đâu có ngờ rằng chính quyền Hà Nội và các đảng viên cộng sản Việt Nam hầu như hoàn toàn xa rời quần chúng, nếu không nói là đối địch với quần chúng. Niềm tin tưởng của nhà lãnh đạo Mỹ đã được nhân lên thập bội trước thái độ và hành động hầu như đối kháng mạnh mẽ của chính quyền Hà Nội đối với Trung Quốc trong và sau vụ Giàn Khoan Hải Dương 911 xâm nhập Vịnh Bắc Bộ hồi năm 2015, thời điểm Việt Nam lộ rõ ý chí muốn chống lại cuộc xâm lấn biển đảo của Trung Quốc tại Biển Đông. Sự thật là, trong khi hầu như tuyệt đại đa số dân chúng Việt Nam đều mong muốn Hà Nội bỏ Tàu theo Mỹ, chỉ có một tỉ lệ rất thấp giới lãnh đạo Việt Nam muốn thế. Bằng chứng rõ nét nhất về cái hố cách biệt sâu xa giữa chính quyền cộng sản và dân chúng Việt Nam là cung cách hầu như trái ngược nhau giữa đôi bên trong cuộc đón tiếp Tổng Thống Obama đến thăm Việt Nam vừa rồi.

Thêm vào đó, đa số giới lãnh đạo Việt Nam hoặc là chỉ muốn ở lại trong quỹ đạo của Trung Quốc để hưởng lợi cá nhân hoặc là chỉ muốn “đu dây” giữa Mỹ và Trung Quốc để hưởng lợi thêm nữa, theo gương bậc thầy Hồ Chí Minh của họ hồi thập niên 1960, lúc giữa Trung Cộng và Liên Xô bùng nổ ra những xích mích không thể hòa giải được về ý thức hệ và chủng tộc, dẫn đến cuộc chiến tranh biên giới ngắn ngủi giữa hai nước đàn anh cộng sản khổng lồ của Hà Nội hồi năm 1969 tại Trân Bảo Đảo (Damanski) trong vùng Hắc Long Giang của Trung Cộng.

Obama hiểu lầm rằng dân Việt Nam tin tưởng ở lòng chung thủy của Mỹ với bạn bè và đồng minh

Tổng Thống Obama, trước lòng ái mộ cuồng nhiệt của dân chúng Việt Nam từ Nam chí Bắc, từ vùng từng là đồng minh của Mỹ thời Chiến Tranh Việt Nam cho tới vùng mà trước năm 1975 luôn coi Mỹ như kẻ tử thù, có thể nghĩ rằng dân chúng Việt Nam -và cả chính quyền Cộng Sản Việt Nam-tin tưởng ở lòng chung thủy của Mỹ với bạn bè và đồng minh. Sự thật không hẳn như vậy. Trong tâm tư những nhà tranh đấu cho tự do, dân chủ tại Việt Nam, chủ nghĩa cộng sản và Trung Cộng là lựa chọn xấu nhất, nhưng việc trông cậy vào sự che chở của Mỹ cũng là một điều gì khá bấp bênh, nếu không nói là hoang tưởng, bởi vì tấm gương trước mắt mà nhiều thế hệ người Việt Nam sau 1975 đang soi chung là sự thể, chỉ vì quyền lợi riêng sau khi nghĩ lại, Hoa Kỳ đã cam tâm bỏ rơi một cách không thương tiếc đồng minh Việt Nam Cộng Hòa vào tay quân xâm lược cộng sản từ miền Bắc và quan thầy của họ là Trung Cộng chỉ sau 14 năm (từ 1954 tới 1968) Hoa Kỳ giang rộng cánh tay bảo vệ một Miền Nam Việt Nam không cộng sản và chỉ sau 3 năm quân đội Hoa Kỳ trực tiếp tham chiến tại Việt Nam (từ 1965 đến 1968) để rồi tới năm 1973, khi Hiệp Định Ba Lê về tái lập hòa bình tại Việt Nam được ký kết, toán quân Mỹ cuối cùng đã cuốn cờ rời khỏi Miền Nam Việt Nam về nước.

Chưa hết, ít lâu sau đó, vào năm 1979, Hoa Kỳ lại cam tâm bỏ rơi một đồng minh thủy chung khác, là Trung Hoa Dân Quốc, tức là Đài Loan, khi Washington đoạn giao với Đài Bắc để công nhận nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa và rước họ vào ghế đại biểu thường trực tại Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, với quyền phủ quyết từng bao lần gây khổ đau và sầu hận cho Hoa Kỳ trong các cuộc biểu quyết có tính sinh tử đối với nền trật tự và an ninh thế giới.

(Tấm gương về cách hành xử của Hoa Kỳ, nước đồng minh lâu đời nhất của Philippines, trong lịch sử dẫn tới sự thể, giữa giờ phút nguy nan trước hiểm họa chủ quyền biển đảo của mình bị Trung Quốc đe dọa, chính phủ và dân chúng Philippines cũng không thể nào tin tưởng vào lòng thủy chung của người bạn Mỹ. Thật chẳng đáng ngạc nhiên chút nào khi Tổng Thống Philippines Rodrigo Dutere, hồi cuối năm nay, vùng vằng bỏ Mỹ theo Tàu, bởi vì vị tổng thống trực tính này đã dọ hỏi kỹ lưỡng và biết chắc chắn rằng nếu lực lượng Trung Quốc tấn công và chiếm hết vùng Bãi Cạn Scarborough trên Biển Tây của Philippines, tức Biển Đông của Việt Nam, thì quân đội Mỹ, dù đang có một hiệp ước quân sự với Philippines và đang đóng quân trên lãnh thổ nước này, cũng đành ngồi yên chứ không can thiệp được, bởi vì chủ quyền của tất cả các quốc gia trên các đảo và bãi đá tại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, theo cách gọi của Việt Nam, đều chưa hề được quốc tế công nhận, có chăng là chỉ do các nước trong vùng này làm càn mà thủ đắc thôi).

Vì thế, giữa những tiếng reo hò cuồng nhiệt và sau những vụ dân chúng tranh nhau để bắt tay cho bằng được vị tổng thống Mỹ khả kính và khả ái trên các đường phố Việt Nam, vẫn loáng thoáng tâm trạng hoài nghi về khả năng người Mỹ có thể bảo vệ Việt Nam bằng mọi giá trước tham vọng bành trướng bá quyền của Trung Quốc một khi Việt Nam đánh bạo bỏ Mỹ theo Tàu. Có thể Tổng Thống Obama không hề nghĩ rằng dân chúng Việt Nam ngày nay, đang bị một chế độ độc tài hà khắc và bóc lột đến tận xương tủy, cũng vẫn nghi ngờ, dù chỉ phần nào thôi, lòng chung thủy của Mỹ với Việt Nam trong vai trò một nước bạn và một nước đồng minh của Mỹ ngày sau.

Đây có thể là bức tranh chính xác về tâm trạng của người dân Việt Nam trong những đêm tối và ngày mưa khi họ cuồng nhiệt đón tiếp Tổng Thống Obama đến Hà Nội và rời khỏi Sài Gòn -và có vẻ muốn coi ông Obama như là một vị cứu tinh là vì quá cô đơn, khốn khổ trước sức đàn áp thẳng tay vả dập vùi không thương tiếc của chính quyền Cộng Sản Việt Nam: Một bộ phận không nhỏ dân chúng Việt Nam coi người Mỹ là một chiếc phao cứu nạn, nhưng họ không thể nào hoàn toàn tin tưởng ở người Mỹ một khi họ đã lên được bến bờ, bởi vì các chàng trai Mỹ vẫn thường được các cô gái Việt Nam -và cả gái Philippines-coi là khá đểu trong các cuộc du dương tình ái, chỉ biết ăn bánh, trả tiền chứ không hề biết nịnh đầm, hào hoa và bao biện cho họ như các chàng trai Phú-lãng-sa bên trời Âu diễm ảo.

Thay lời kết

Trên thế gian này, tình trường vẫn là chốn không hề thiếu vắng khổ đau, mà nguồn gốc của những khổ đau kia phần lớn là do người ta đã yêu nhau vì hiểu lầm nhau, để rồi bao mối tình si một thời đành vùi chôn nơi huyệt lạnh sau khi một trong hai người trong cuộc, một mai thức dậy, bỗng chợt hiểu đúng về người mình đã yêu. Hậu quả của khám phá mới này là nỗi đớn đau, ê chề của người đã tỉnh ngộ, hay nói theo ngôn ngữ nhà Phật, tức là “thuyền về bến giác.” Tuy nhiên, sự giác ngộ muộn màng này, dẫu sao, cũng chỉ dẫn tới những ưu phiền, ăn năn và ray rứt là cùng, chứ hiếm khi dẫn tới những hành vi tuyệt mệnh, quyên sinh như trong trường hợp của kẻ bị thất vọng vì tình hoặc bị tình phụ, bởi vì cái ảo tưởng rằng tình yêu là nguồn hạnh phúc tối thượng của đời người và người mình yêu là tất cả trên đời (“You Mean Everything to Me”) đã chiếm ngự hết con tim và khối óc mà không chừa chỗ cho người trong cuộc bình tĩnh xem xét mình đã hiểu đúng hay đã hiểu lầm đối tượng của mình trước lúc bước vào đường yêu.

Trên quy mô rộng lớn hơn, tình trạng hiểu lầm về lòng tốt hoặc thiện chí của nhau, đôi khi, đã dẫn tới những hậu quả khôn lường cho một cộng đồng dân cư, một nhóm dân hoặc cả một dân tộc. Thế kỷ trước đánh dấu thời đại hưng thịnh cùng cực của chủ nghĩa cộng sản, tức chủ nghĩa xã hội, khi hằng trăm triệu người ở Âu Châu, Á Châu và Mỹ Châu chẳng những bị nhà cầm quyền cộng sản tại các nước cưỡng ép phải đi theo con đường cộng sản mà còn thật sự say mê hoặc có cảm tình với triết lý và chủ thuyết đó nữa, kể cả giới trí thức tại các thành thị Âu Châu và Mỹ Châu, trong đó phải kể đến Eric Hobsbawm, sử gia Anh; Bertrand Russell, Khôi Nguyên Nobel Hòa Bình; Jean Paul Sartre, cha đẻ của thuyết hiện sinh (existentialism); và Olof Palmer, thủ tướng Thụy Điển, cùng những người phản chiến, tức là những kẻ phản đối cuộc Chiến Tranh Việt Nam, cuộc chiến mà Hoa Kỳ và các nước đồng minh trong Thế Giới Tự Do hợp lực chống lại sự bành trướng của chủ nghĩa cộng sản tại Á Châu, với diễn trường chính là Việt Nam. Các nhà xã hội học từng gọi chủ nghĩa cộng sản là “thuốc phiện của dân chúng,” và phần lớn niềm say mê này là do những ảo tưởng hoặc hiểu lầm của con người về học thuyết Marxism-Leninism, tức học thuyết Mác-Lê. Nhưng rồi, vì tính không tưởng của nó cũng có và vì sự giác ngộ của những người trót say mê nó cũng có, chủ nghĩa cộng sản đã dần dà suy tàn, dẫn đến sự sụp đổ của Bức Tường Bá Linh (Berlin Wall) rồi sự tan rã của Cộng Sản Liên Xô và Cộng Sản Đông Âu vào đầu thập niên 1990.

Những kẻ say mê Chủ Nghĩa Cộng Sản tại Việt Nam và Hoa Kỳ, đặc biệt là các thành phần phản chiến, rõ ràng là đã hiểu lầm về thiện ý của người cộng sản Việt Nam trong cuộc nội chiến Nam-Bắc, tức là cuộc chiến tranh Quốc-Cộng hoặc Chiến Tranh Việt Nam. Hậu quả của cuộc chiến này là hàng triệu người, vừa binh lính vừa thường dân, đã chết hoặc bị thương tật, hàng chục nghìn quân, dân, cán, chính Việt Nam Cộng Hòa đã bị giam cầm và đày đọa sau ngày cuộc chiến đó kết thúc hồi Tháng Tư năm 1975, hàng nghìn thuyền nhân và bộ nhân phải bỏ mình ngoài biển khơi hay nơi rừng sâu, núi thẳm khi liều mạng chạy trốn chủ nghĩa Cộng Sản Việt Nam phi nhân, và hằng triệu người khác phải rời quê cha, đất tổ để sống đời lưu vong khắp nơi trên thế giới.

Éo le thay, chính nhờ những hiểu lầm rằng chủ nghĩa cộng sản, tức chủ nghĩa xã hội, là cực kỳ tốt đẹp và xã hội cộng sản chính là thiên đường nơi trần thế nên hằng triệu trái tim thơ ngây của dân chúng Miền Bắc Việt Nam vẫn rung động theo những nhịp điệu “hồ hởi, phấn khởi,” ngất ngây, để rồi liều mạng sống mà lấy thân chèn pháo ở Điện Biên Phủ, xong lại lên đường vượt Trường Sơn hiểm trở, bất chấp bao gian nguy, bom đạn dập vùi để vào Nam mà chống Mỹ cứu nước, mà “tiến về Sài Gòn giải phóng thành đô” (như lời Huỳnh Minh Siêng qua bài hát “Tiến Về Sài Gòn”) trước khi bổ ngửa ra (như tâm trạng của nhà văn cộng sản Dương Thu Hương trong những ngày đầu Sài Gòn được giải phóng) rằng sự thật thì dân chúng miền Nam Việt Nam đã thật sự được hưởng đầy đủ độc lập, tự do, hạnh phúc và cả thịnh vượng nữa, đâu có cần gì phải nhờ vả quân cộng sản tiến vào “giải phóng” cho họ.

Hòa theo niềm hoan lạc vì ảo tưởng đó và trước khi cũng bổ ngửa ra vì thực tế phũ phàng kia, không ít người trí thức và bình dân tại Miền Nam Việt Nam, nạn nhân trực tiếp của cuộc chiến tranh phá hoại và thôn tính do Cộng Sản Bắc Việt tiến hành -có sự yểm trợ tích cực về nhân lực, vật lực và vũ khí của khối Cộng Sản Quốc Tế- ai cũng cảm thấy hăng say, sung sướng không kém các “đồng chí” từ Miền Bắc tiến vào mỗi khi có dịp biểu tình, đình công, bãi thị, bãi khóa nhằm chống phá nỗ lực tự vệ chính đáng của quân, dân, cán, chính Việt Nam Cộng Hòa trước cuộc xâm lược bạo tàn của Cộng Sản Bắc Việt cho tới ngày họ được dịp “nối vòng tay lớn” vì Sài Gòn đã sụp đổ và toàn thể đất nước Việt Nam đã nằm gọn dưới ách độc tài, đảng trị của những người cộng sản Việt Nam sau ngày 30 Tháng tư năm 1975, cho vừa lòng nhau.

Cho tới nay, hậu quả của sự hiểu lầm to lớn này của một bộ phận không nhỏ loài người trong thế kỷ trước về chủ nghĩa cộng sản và thiện ý của những người cộng sản Việt Nam vẫn còn đang được cảm nhận hằng ngày, hằng đêm qua các tai ương và thảm trạng dồn dập trên mọi lãnh vực chính trị, kinh tế, xã hội, văn hóa, và môi trường ở Việt Nam, một đại họa chưa hề thấy trong suốt chiều dài của lịch sử trên 4,000 năm của một dân tộc từng có một nền văn minh và văn hóa rực rỡ tại Á Châu.

Dẫu sao, cũng nên lấy làm an ủi rằng nhờ hiểu lầm nhau như thế mà một số lớn dân chúng Việt Nam và Tổng Thống Barack Obama đã có những tháng ngày tuy ngắn ngủi nhưng đầy thú vị và đáng yêu thương, nhung nhớ trong khi và sau khi vị nguyên thủ Mỹ đến viếng thăm thiện chí Việt Nam, hay nói như Nguyễn Du (với đối tượng là những người ưa “lẩy Kiều” như các vị tổng thống Mỹ lúc đến Việt Nam) là “mua vui cũng được một vài trống canh.”

Phải chăng cũng chính nhờ sự hiểu lầm của con người về giá trị của sự hiện hữu và cuộc sống nơi trần thế mà, cho dù cuộc đời này có tàn ác và xấu xa đến đâu, loài người vẫn cứ tiếp tục “tự sướng” trong kiếp sống, để thấy rằng mỗi ngày chính là một ngày trên cõi Bồng Lai tiên cảnh, như lời nhạc của Jason Mraz trong “I Don’t Miss You”: Every day is a day in Paradise?

Sinh viên vũ khí (kỳ 2)

Câu “coi giò coi cẳng” thường được hiểu theo nghĩa bóng là xem xét lại trạng huống, điều kiện của một vấn đề nào đó; còn ở đây “coi giò coi cẳng” áp dụng với Phến theo nghĩa đen hoàn toàn. Phến có điểm ra trường cao, to con, đủ tiêu chuẩn làm thủ khoa; nhưng rất tiếc cặp giò của Phến không được thẳng lắm nên đành để chức thủ khoa rơi vào Lương Văn Hoa (thuộc Trường Pháo Binh).

Khi nhắc đến Trung Tá Nguyễn Đức Thắng, thì không thể nào quên Trung Tá Vĩnh Lộc (sau này cũng là trung tướng), thuộc Trường Thiết Giáp (cũng nằm trong Liên Trường). Trung Tá Vĩnh Lộc thường cưỡi chiếc mô tô Harley, trông rất đẹp trai và rất hào hùng. Nhắc đến các vị sĩ quan cấp tá mà không nhắc đến Thiếu Tướng Lê Văn Nghiêm, chỉ huy trưởng Liên Trường là một điều thiếu sót; cứ mỗi lần tôi đi ngang tư dinh của thiếu tướng chỉ huy trưởng, lúc nào cũng vậy, nghe nó ơn ớn làm sao!

Là một cậu học trò tỉnh lẻ, một sớm một chiều bước vào quân trường, cái gì cũng làm mình lạ lùng, bỡ ngỡ. Bất cứ “nhân vật” nào, cho dù là hạ sĩ quan huấn luyện viên, sĩ quan huấn luyện viên hoặc sĩ quan cán bộ, trong mắt tôi, lúc nào họ cũng “vĩ đại” và “cao vời.” Tôi nhắc đến một vài “nhân vật” ở đây để gợi nhớ cho các bạn ở vào thời “ngơ ngơ ngáo ngáo” của tụi mình…

Các bạn còn nhớ Thượng Sĩ Hòa, người Nam, huấn luyện viên cơ bản thao diễn? Riêng tôi, thời gian đầu, nhìn thấy ông tôi khớp quá! Tôi và một số bạn rù rì, nói lén với nhau, “ăn gì to lớn đẫy đà thế kia?” Quả thật Thượng Sĩ Hòa to lớn và đẫy đà quá chừng làm tôi phát khớp. Mỗi lần nghe ông hô đếm bước, chân tôi cứ ríu cả lên… Hàng ngũ sĩ quan cán bộ, tôi vẫn còn ghi đậm nét: ngoài Chuẩn Úy Trầm, người Bắc, không cao lớn lắm và hơi mập, lúc nào cũng ra vẻ bệ vệ. Chuẩn Úy Hồ Tấn Luy, người Huế, dong dỏng cao, mắt sáng quắc (năm 1969, ông là một trong những huấn luyện viên phụ trách khóa PRAISE (Program Review Analysis Improvement System “hệ thống cải tiến, phân tích và duyệt xét một chương trình” mà tôi theo học tại Bộ Tổng Tham Mưu).

Thiếu Úy Huy Huệ, người Bắc, trắng trẻo, đẹp trai, thường cưỡi chiếc xe vespa màu xanh trông thật lả lướt. Nghe đâu ông đang cặp bồ với cô Lan ở Câu Lạc Bộ Khóa Sinh, gần rạp xi nê, cuối Trường Thiết Giáp? (Mấy năm sau, qua tin đồn trong toàn quân, cô Lan CLB/Khóa sinh là nguyên nhân gây ra cái chết của Thiếu Tướng Hồ Văn Tố, lúc bấy giờ là chỉ huy trưởng Trường Bộ Binh Thủ Đức!?) Trung Úy Vàng, người Nam, hơi móm, tay hơi cán vá nhưng hiền lành, dễ thương. Trung Úy Nguyễn Khắc Kỳ, người Bắc, đại đội trưởng, ôm ốm, lúc đứng trước đại đội, ông hô “nghiêm” nhưng nghe như “u ..uôm” v.v…

Sĩ quan huấn luyện viên: chắc chắn một trăm phần trăm không ai có thể quên Thiếu Úy Sự, người Nam, thuộc Ban TVM (Tác xạ, Vũ khí, Mìn). Ông dạy rất hay nhưng ông là một “hung thần” phạt chạy tóe khói, cái gì cũng phạt, hở ra là phạt, khóa chúng ta rất ít người thoát khỏi cảnh “ôm đầu máu” của Thiếu Úy Sự. Ban TVM còn có Trung Úy Đoàn Thức, người Huế, rất uyên bác trong khoa huấn luyện; điềm đạm, hiền lành và không phạt sinh viên (tình nguyện về binh chủng Thủy Quân Lục Chiến từ năm 1964, sau này là trung tá, có thời gian ở cùng đơn vị với tôi, chúng tôi thường gọi “thầy” là “Thầy Từ Thức,” “thầy” cũng đi tù ngoài Bắc, bị bệnh xơ gan cổ chướng nằm chờ chết ở Phủ Lý, Cộng Sản tha cho về, hơn tháng sau “thầy” qua đời vào Tháng Ba năm 1980 tại Phú Nhuận). Trung Úy Trực, người Bắc, huấn luyện viên chiến thuật, dạy rất hay, những lần huấn luyện ngoài bãi, ông thường kể chuyện tiếu lâm hoặc hát, hoặc ngâm thơ cho sinh viên nghe trước khi vào đề tài… Trên Bộ Chỉ Huy thì có Đại Úy Hoàng, về sau là Thiếu Tá Vĩnh Biểu, tiểu đoàn trưởng Tiểu Đoàn Khóa Sinh. Một sĩ quan nữa chắc anh em Khóa 9 chúng ta khó quên, đó là Chuẩn Úy Nguyễn Văn Thanh, thủ khoa Khóa 7 Thủ Đức, sau khi mãn khóa, ông ta ở lại làm sĩ quan cán bộ, thời Khóa 9, ông ta là sĩ quan kỷ luật của trường.

Ở dưới doanh trại của sinh viên sĩ quan, có 2 nhân vật rất là gần gũi và thân thiết đối với SVSQ, đó là 2 anh quân nhân: anh Năm, bán hột vịt lộn và anh Kiếm, bán chè, bán cháo. Hai anh này thuộc nằm lòng chương trình huấn luyện của từng đại đội, ngày nào học ở trong trường, ngày nào đi bãi, mấy giờ ở bãi về v.v… Nhiều đêm đi bãi về, bất cứ giờ nào cũng thấy anh Năm, anh Kiếm đợi sẵn ở doanh trại để bán hàng; nhờ vậy mà “phe ta” được “bồi dưỡng” rất là đúng mức. Hai anh này nhớ và thuộc tên “phe ta” vanh vách, vì các anh cho “à la ghi” (ghi sổ thiếu chịu, tới tháng lãnh lương mới trả tiền). Thậm chí, khi “phe ta” kẹt dzỏ, không có tiền đi phép, thì hai anh ứng cho “mượn” trước mớ nhắm, nhờ đó mới có chút ít mà rủng rỉnh với em út khi đi phép! Dĩ nhiên các anh cho vay theo lãi suất “xanh xít đít đui” của “thị trường” lúc bấy giờ (cinq-six, dix-douze: có nghĩa là mượn năm trăm thì trả sáu trăm, mượn một ngàn thì trả ngàn hai). Dĩ nhiên, tôi không nhớ hết những “nhân vật” nổi bật liên quan và gần gũi với Khóa 9, tôi chỉ ghi nhận (qua góc nhìn của tôi) với “bộ nhớ” đã cũ, mòn về những con người và sự việc đã xảy ra gần 45 năm về trước.

Về phía anh em SVSQ cũng có nhiều “nhân vật” và “sự việc” nổi bật. Trong phạm vi bài này tôi chỉ đi thoáng qua một hai nhân vật mà thôi (vì bài viết đã quá dài).

Gần với tôi nhất là nhà vô địch bóng bàn Pháp quốc Lê Văn Tiết, Tiết đạt danh hiệu này khi tranh giải Vô Địch Pháp Quốc năm 1958. Hồi nhỏ tôi rất mê thể thao, đặc biệt là môn bóng bàn (thời đó đã từng nổi danh trong vùng Châu Á) do đó các tay vợt lừng lẫy một thời như Mai Văn Hòa, Trần Văn Liễu, Lê Văn Tiết, Nguyễn Văn Hằng, v.v… Vào Khóa 9, tôi lại được ở chung Trung Đội với Tiết, lại được chung phòng và ngay cả chung giường (phải nói rõ là giường đôi, Tiết giường trên, tôi giường dưới, nếu không có người méo mó tưởng “chung giường” đồng nghĩa Tiết và tôi là “gay” thì thêm phiền!).

Sau thời gian huấn nhục 3 tháng, lúc được đi phép, cứ y như rằng, mỗi lần đi phép về, Tiết đem vô trường một số thức ăn mà Tiết gọi là “đồ ăn dặm;” thiếu gì thì thiếu nhưng nhất định không thể thiếu hũ mắm thái. Tôi còn nhớ mãi hình ảnh, trước khi tập họp đi ăn cơm, Tiết lấy hũ mắm thái dấu sau cột nhà trước hành lang, ra đứng sắp hàng nghiêm chỉnh. Sinh viên Trung Đội Trưởng Đặng Kim Lê hô hoán tập họp, đi từng hàng kiểm soát xong, trở về vị trí chỉ huy, ắc ê cho trung đội di chuyển về nhà ăn. Nhanh như chớp (còn nhanh hơn cú “tờ riu” sở trường của mình), Tiết dzọt ra phía sau, chốp hũ mắm thái, nhét vào áo, phóng trở lại vị trí trong hàng quân để tiến về nhà ăn. Các động tác này xảy ra rất lẹ, nếu không, Đặng Kim Lê bắt gặp thì không thể nào thoát khỏi bị phạt chạy mấy vòng sân. (Thuở đó, sinh viên Trung Đội Trưởng Đặng Kim Lê mặt rất “ngầu” làm anh em trong trung đội “rét” thấy mẹ!)

Một nhân vật khác trong khóa 9, rất nổi tiếng, không phải tự mình làm cho mình nổi tiếng, mà “ké” vào tên tuổi của bà xã! Đó là Nguyễn Thanh Lân, chồng của Người Đẹp Bình Dương Thẩm Thúy Hằng. Còn nhớ lại, trong thời gian 3 tháng huấn nhục, chưa được đi phép, SVSQ được phép đón thân nhân vào thăm tại khu vực Câu Lạc Bộ SVSQ. Mỗi người, tùy theo hoàn cảnh của mình: còn độc thân chưa có bồ, còn độc thân nhưng đã có bồ hoặc đã có vợ, v.v… những lần thăm nuôi đó đều có nhiều ý nghĩa và có nhiều kỷ niệm. Nhưng nổi bật nhất và rình rang nhất, có lẽ là cặp Thẩm Thúy Hằng-Nguyễn Thanh Lân và cũng vì cặp này mà rất nhiều SVSQ bị vạ lây (bị phạt chạy vòng vòng chung quanh Câu lạc bộ).

Số là mỗi lần cô Thẩm lên thăm đều kéo theo một vài người bạn, dù không đẹp bằng Người Đẹp Bình Dương nhưng cũng rất là “mướt.” Ở khu vực cô Thẩm và Lân thì khỏi phải nói, lúc nào cũng đông “khách.” “Phe ta” thừa cơ hội ghé đến “nhá đèn” các người đẹp, bắt chuyện làm quen hoặc xin ảnh cô Thẩm… Rất nhiều bạn trong phe ta bị “họa” vì “bu” quá nhiều chung quanh cô Thẩm. Chuẩn Úy Thanh, thủ khoa Khóa 7/Sĩ quan Kỷ luật và một số SVSQ đàn anh (Khóa 8) đã sử dụng “quyền hành” của mình để phạt “phe ta” chạy té… khói!

Vì tánh hiếu kỳ, tôi cũng lên Câu Lạc Bộ một vài lần khi Thẩm cô nương đến thăm chồng, nhưng không dám “bu” rần rần như một số bạn khác; chỉ dám ngồi xa xa để xem Người Đẹp Bình Dương đẹp như thế nào thôi chứ không dám nhào tới xin ảnh. Tôi rất nhát và càng “rét” hơn khi thấy một số “phe ta” bị phạt này nọ bởi các giới chức có thẩm quyền. Tôi lúc nào cũng tránh né, không dám chạm trán các “giới chức” này; cứ học nằm lòng câu “tránh voi chẳng hổ mặt nào” cho chắc ăn!

Vụ xin chữ ký của cô Thẩm cũng có nhiều chuyện ly kỳ lắm, thường thường cô Thẩm ký vào ảnh và tặng cho các người ái mộ – có trường hợp đặc biệt, cô Thẩm ngay cả còn ký luôn vào áo của người ái mộ nữa – như trường hợp Sinh viên Trung Đội Trưởng Đặng Kim Lê. Một lần tháp tùng đoàn thân nhân, tiễn cô Thẩm ra tận cổng trường, Lê đã được người đẹp “đè” ra ký cho một chữ to tổ bố đằng sau lưng, sướng đến mê tơi! Nhiều người trong “phe ta” rất ganh với Lê về cái “ân huệ” đặc biệt này! Đặng Kim Lê cũng là một trong những “dân chơi tới bến,” dám “xé rào” và “phá lệ” làm những điều mà lúc bấy giờ, chỉ nghe thôi, tôi đã phát khiếp!

Trong trường, SVSQ chỉ được phép đến ăn uống tại Câu Lạc Bộ SVSQ và Câu Lạc Bộ Khóa Sinh mà thôi; cấm chỉ không được đến khu ăn uống ngoài trời (đặc biệt về ban đêm) dành cho quân nhân các cấp và các khóa sinh khác nằm trong Liên Trường. Vậy mà, rất nhiều lần Đặng Kim Lê đã “giả dạng thường dân Nam Bộ,” lột bỏ alpha trên cầu vai, trà trộn vào nhậu trong khu này vì “trong khu này mới có đủ thứ rượu ngon và ‘mồi’ thì rất ‘tới.’” Lâu lâu nghe Lê bật mí như vậy! Khi nói về Thẩm Thúy Hằng, tôi vẫn còn nhớ như in về tên tuổi của Người Đẹp Bình Dương được đám bạn tù chúng tôi thường xuyên nhắc đến trong những năm đi tù trên đất Bắc.

Thời gian chúng tôi còn ở các trại vùng Hoàng Liên Sơn (từ 1976 đến 1978, còn do bộ đội Cộng Sản quản lý, thời gian này chẳng có quà cáp gì cả và ngay cả thăm nuôi, dĩ nhiên, cũng chưa hề nghe đề cập đến, nên “phe ta” cứ đói rã ruột, đói triền miên). Lúc đi lao động anh em thường hỏi đùa nhau: “Bây giờ, nếu cho ông, hoặc cô Thẩm Thúy Hằng hoặc một cái đùi gà, ông chọn kí dzì?” Trăm người như một, câu trả lời vẫn chỉ là: “Dạ, cho ‘em’ xin cái đùi gà!”

Dĩ nhiên đây là loại câu hỏi “đố vui để chọc” vì cả 2 cái “phần thưởng” nêu trên đều thuộc loại không tưởng, nằm ngoài vòng tay với và ngay cả nằm ngoài tầm của ước mơ! Vì lẽ, Thẩm cô nương thì đang chung sống với chồng là Tony Oánh ở Sài Gòn; còn cái đùi gà? Ôi, cả một ước mơ cao vời vợi! (Hằng năm chỉ mong đến 3 ngày Tết Nguyên Đán hoặc các ngày “nể nớn” tù “phe ta” mới được đặc ân cho thưởng thức “ăn tươi” với 2 miếng thịt trâu và vài miếng da trâu ninh nhừ với muối. Và chỉ có thế! Làm gì dám mơ tới cái đùi gà!)

***

Khi viết bài này và nhắc về cái “nghiệp” sinh viên vũ khí của tôi (nếu có ai cắc cớ, thêm chữ “tội” vào trước chữ “nghiệp” chắc nghe càng thêm thấm thía!). Tôi như được sống hoàn toàn vào khung trời kỷ niệm của gần 45 năm về trước. Biết bao nhiêu chuyện, dù vui dù buồn, cũng đã trở thành những dấu ấn khó mờ phai, làm thêm ắp đầy vùng trời kỷ niệm của một thời tuổi trẻ!

Trong hơn 15 năm từ khi ra trường, chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ của một quân nhân qua các vai trò chuyên môn, chỉ huy hoặc tham mưu của các đơn vị thuộc các quân, binh chủng liên hệ. Chúng ta, dù sao cũng đã – trong chừng mực nào đó – hoàn thành được nhiệm vụ của “người trai thời loạn” mà tổ quốc và quân đội đã trao phó cho chúng ta. Biết bao nhiêu bạn bè chúng ta đã nằm xuống trong khi thi hành nhiệm vụ (trước 1975) và sau khi miền Nam bị rơi vào tay Cộng Sản, biết bao nhiêu bạn bè đã cùng chung số phận cay đắng và tủi nhục trong các trại tù lao động khổ sai từ Nam ra Bắc và biết bao nhiêu bạn bè đã ngã gục trong đớn đau và uất hận trong lao tù Cộng Sản! Và cho đến bây giờ, ngay cả khi đang sống trong nước hoặc được định cư tại các quốc gia khác rải rác trên thế giới, bạn bè cùng khóa chúng ta đã lần lượt ra đi (vì già yếu hay bệnh tật)…

Khóa 9 Liên Trường Võ Khoa Thủ Đức, được mang tên “Đoàn Kết” với tổng số 223 SVSQ (kể cả 43 SVSQ thuộc Trung Đội của Lực Lượng Bảo An). Cho tới bây giờ, chúng ta đang duy trì liên lạc với khoảng 105 bạn bè và gia đình còn lại (ở Mỹ và Canada) chưa kể một số bạn cùng khóa đang ở Việt Nam. Chúng ta vẫn duy trì liên lạc và sinh hoạt, đặc biệt qua quan, hôn, tang, tế trong tinh thần đùm bọc, thương yêu và đoàn kết.

Rất cám ơn tất cả các bạn đã và đang tham gia vào các Ban Đại Diện Khóa 9/ LTVKTĐ và các bạn đại diện cho các vùng ở Mỹ và Canada (và ngay cả ở Việt Nam). Nhờ công lao của các bạn mà anh em cùng khóa mới có môi trường và cơ hội gặp gỡ, liên lạc, tìm hiểu, gợi nhớ tới nhau qua các hình thức sinh hoạt và đặc biệt là qua các Đặc San Đoàn Kết. Tất cả các hình thức sinh hoạt này đáng được duy trì, đáng được ủng hộ và đáng được hoan nghênh nhiệt liệt!

***

Trở lại vụ sinh viên vũ khí của tôi, có dính líu tới “ông phụ tá sinh viên vũ khí” Đặng Bá Nhẫn! Nhẫn và tôi, do “số Trời đã định” nên bị kết dính vào nhau. Dù bị đau rề rề vì bệnh kiết và được tôi xin phụ giúp tôi những lần phải lau chùi vũ khí và các loại quân dụng và trang bị khác để trả cho nhà kho. Như đã nói ở phần trên, Nhẫn rất hăng và rất tích cực được vài lần đầu và sau đó vì bệnh nên cứ ì ra và tôi đành ứ hự “lãnh đủ.” Tôi đành an ủi, thôi thì “có còn hơn không” và cứ như thế cho đến hết khóa.

Trong các bạn tình nguyện về Thủy Quân Lục Chiến gồm có Lê Văn Khánh, Nguyễn Văn Phán, Nguyễn Thế Phương và riêng cho Tiểu Đoàn 3/TQLC thì có Lâm Quốc An, Phạm Văn Tư, Đặng Bá Nhẫn và Phan Công Tôn. Nhẫn mà đi TQLC, đối với tôi, là một chuyện lạ lùng!

Tôi còn nhớ hôm vị sĩ quan TQLC đến trường để tuyển chọn các SVSQ tình nguyện về binh chủng, Nhẫn đứng gần tôi. Tôi buột miệng nói: “Mày bệnh rề rề như vậy sao còn đòi đi TQLC?” Nhẫn, với con mắt him híp, nhìn chằm chặp vào tôi và cương quyết nói, “Tao mạnh lắm mà Tôn, rồi mày sẽ thấy, đừng có lo cho tao!” Tôi coi đó là lời bào chữa, còn hơn thế nữa đó là lời ngụy biện. Tôi nghĩ và nói thầm trong bụng: “Với cái mửng bịnh của mày, dù có được chọn về TQLC, chỉ ba bảy hăm mốt, mày sẽ bị loại là cái cẳng!” Ấy thế mà, khi ra đơn vị, Nhẫn khỏe như văn, đi hành quân liên miên, chẳng thuốc men gì và chẳng bệnh ngày nào. Thật lạ lùng! Hai đứa cùng về Tiểu Đoàn 3/TQLC, đây là một đơn vị tân lập nhưng đã xảy có một “vấn đề” rất ư là “lịch sử”!

Số là trong vụ đảo chánh hụt ngày 11 Tháng Mười Một năm 1960, Tiểu Đoàn 3/TQLC tham gia vào lực lượng đảo chánh. Hôm đó vì thiếu quân xa, nên vị Tiểu Đoàn Trưởng (Đại Úy Nguyễn Kiên Hùng) đưa nửa tiểu đoàn đi trước gia nhập lực lượng đảo chánh để tấn công dinh Độc Lập. Nửa tiểu đoàn còn lại, đang chờ trong Trại Cửu Long, Thị Nghè; oan nghiệt thay, được Đại Tá Hồ Tấn Quyền (tư lệnh Hải Quân lúc bấy giờ), leo qua cầu Avalanche, bốc nửa tiểu đoàn này vào Dinh để bảo vệ tổng thống và chống lại lực lượng đảo chánh! Thành ra, khi chúng tôi về đơn vị (giữa Tháng Mười Hai, 1960), Tiểu Đoàn 3/TQLC đang trong tình trạng “chấn chỉnh tâm lý,” vì đối với “Cụ” (Tổng Thống Ngô Đình Diệm), đơn vị này nửa có công, nửa có tội!

Nhẫn và tôi trở thành đôi bạn thân, sau ba tháng, được lãnh tiền hồi tố lương chuẩn úy, Nhẫn nói tôi hùn tiền để mua một chiếc mô tô hiệu “Puch” để đi chơi chung. Nhẫn khoái đi “bar” uống rượu chứ không thích cua đào (tôi chưa hề thấy Nhẫn có cô đào nào cả). Nhẫn rất khoái đi chung với tôi, vì tôi không bao giờ say (cho tới lúc đó tôi vẫn chưa biết uống bia thì lấy gì mà say!) và những đêm Nhẫn say mèm ở các “bar” thì tôi có nhiệm vụ chở Nhẫn về. (Tiểu Đoàn 3 sau này dời trại từ Thị Nghè về Thủ Đức, nên “đường về trại” càng xa thêm).

Có một lần, tại một “bar” trên đường Hoàng Diệu, gần kho 5, Nhẫn say mèm, không thể nào ôm eo tôi để tôi chở về. Các cô trong “bar” phụ đẩy cái mô tô vào bên trong và tôi định đón taxi để hai đứa về Thủ Đức. Nhưng đêm đó Nhẫn nổi chứng, hễ chiếc taxi nào rề lại thì Nhẫn đá lung tung, làm cho mấy ông tài bỏ chạy hết ráo. Tôi phải dìu Nhẫn từ Kho 5 Khánh Hội lội bộ về tới chợ Bà Chiểu. Mệt ngất ngư là một chuyện, chưa kể, cứ mỗi lần ói, Nhẫn cứ ôm tôi và “cho chó ăn chè” vào ngực và bụng tôi. Nó làm như ngực và bụng tôi là cái “lavabo” dành riêng cho nó vậy! Mãi tới gần sáng, khi có chuyến xe đò Sài Gòn-Thủ Đức đầu tiên ghé bến Bà Chiểu, lúc đó Nhẫn đã tỉnh rượu nên mới chịu lên xe đò về Thủ Đức!

Đặc tính của Nhẫn là khi đi hành quân, đánh đấm rất gan lì và rất ngon lành nhưng có dịp về thành phố dưỡng quân hay về hậu cứ, thì Nhẫn nhậu dữ lắm. Nhẫn rất thương bạn và bênh bạn hết mình, nhất là đối với tôi. “Ai muốn đụng tới mày, phải bước qua xác tao trước đã!” Nhẫn thường nói với tôi như vậy! Nhẫn được thuyên chuyển về Tiểu Đoàn 2/TQLC (hậu cứ tại Cam Ranh) vào năm 1962, lúc đó tôi đang theo học Anh văn tại trường sinh ngữ quân đội tại Sài Gòn, để chuẩn bị đi Mỹ. Mấy tháng sau (khoảng Tháng Mười Một, 1962) thì tôi nghe được hung tin: sau này tôi được kể lại thì mới biết, Nhẫn bị chết vì lật xe khi lái chiếc xe dodge trên đường về hậu cứ, cũng đang trong cơn say chếnh choáng!

***

Hôm nay, thật tình cờ, thật sung sướng và tràn đầy cảm động: tôi được gặp lại “thằng bạn hiền” Đặng Bá Nhẫn trong một cái “bar.” Khung cảnh cái “bar” này cũng na ná như tất cả những “bar” khác trên đường Hai Bà Trưng, Nguyễn Huệ, Catinat hoặc bên Khánh Hội của ngày xưa…

Trong không khí mờ ảo của đèn màu và khói thuốc với tiếng nhạc dập dình muôn thuở của nó, Nhẫn và tôi đang ngồi trên cái “bar stool” nơi quầy rượu. Các cô gái xinh đẹp đang lượn vờn qua lại, ghé qua các bàn hoặc nơi quầy rượu, ôm vai bá cổ, thì thầm vào tai và thậm chí còn hôn lên má các ông khách hào hoa…

Tôi nhìn nghiêng về phía Nhẫn, vẫn với con mắt him híp, cái trán vồ cố hữu làm gương mặt như tăng thêm bướng bỉnh, và vẫn nụ cười nhếch mép như bất cần đời… Nhưng sao Nhẫn im lặng quá vậy? Chẳng nói năng gì. Nét mặt Nhẫn như tai tái. Như trắng bệch. Như nhạt nhòa. Lúc ẩn lúc hiện qua làn khói thuốc?!

Tôi đang miên man nhớ đến những kỷ niệm của gần 45 năm về trước: Nhẫn chính là người dạy tôi uống ly bia 33 lần đầu tiên trong đời và về sau tăng “dose,” tập cho tôi uống “consommation” và ngay cả “whiskey on the rock!”

Một cô gái “đẹp như mơ,” dáng rất liêu trai đẩy nhẹ 2 “consommation” về phía tôi và Nhẫn với lời nói êm và nhẹ như gió thoảng: “Em xin mời hai anh.” Nhẫn và tôi cùng nâng ly và cụng ly vào nhau. Nhưng sao lạ quá! Tôi không nghe tiếng leng keng của thủy tinh chạm vào nhau như thường lệ.

Tôi mơ hồ nghe nghèn nghẹn nơi cuống họng và tự dưng nước mắt tôi như òa vỡ: tôi khóc cho lần tái ngộ với “thằng bạn hiền” của 45 năm về trước.

Vẫn chìm đắm trong không khí âm u nơi “bar” chúng tôi đang ngồi, tôi nghe được chính lời tôi như đang thảng thốt và uất nghẹn:

“Tao đang nhớ mày

Và thương mày lắm

Nhẫn ơi!”

Sắp hết thời ‘xe ôm tự do’ ở Sài Gòn

SÀI GÒN (NV) – Vấn nạn giao thông ở Sài Gòn kể từ năm 2015 đến nay ngày một kinh khủng. Trong khi chính quyền đô thị lớn nhất nước này đang ra sức ồn ào “chém gió” về các công trình ngàn tỷ nhằm giải quyết an toàn và ách tắc giao thông, thì thị trường tranh giành khách hàng của các nhà chủ kinh doanh dịch vụ giao thông ngày một bùng nổ.

Hôm chúng tôi gọi một bác xe ôm ở đầu phố để đi đến bến xe miền Tây, trên đường đi, bác nói như muốn khóc: “Nói cho ông nghe điều này ông đừng cười, nghề kiếm cơm của chúng tôi sắp chết rồi ông à!”

Tôi tưởng bác tài xe ôm quen mặt này muốn tâm sự về gia cảnh hay tâm sự về tai nạn giao thông ngày càng tệ hại mà người có tuổi như ông không thể kham nổi… Nhưng hóa ra không phải. Ông xe ôm nói tiếp. “Tôi cứ nghĩ mình có thể hành nghề tới khi nào tay lái không vững nữa thì nghỉ, ai dè đâu lại chịu cảnh bị tụi chạy ráp (xe ôm Grabbike) nó giựt mất chén cơm.”

Khi nghe chuyện của ông, chúng tôi mới sực nhớ những thông tin từ mạng xã hội tường thuật về các cuộc đánh nhau vì giành khách đến đổ máu của người chạy xe ôm tự do và người chạy Grabbike xe ôm. Ai cũng biết số người dân thật của Sài Gòn ngày nay hơn 10 triệu người và chắc chắn con số xe gắn máy đang lưu hành không thể ít hơn số dân. Việc một người dân bỏ xe gắn máy ở nhà hay bãi gởi để sử dụng các dịch vụ giao thông công cộng như xe taxi, xe bus, xe ôm là chuyện không thường xuyên, vậy nên sự sống sót của các bác tài chạy xe ôm tự do vốn đã khó khăn nay gặp cảnh cạnh tranh bởi các công ty “khởi nghiệp” Grabbike xe ôm này thì kể như càng khó thở.

Nghề xe ôm khởi sự ở Sài Gòn rồi sau này lan dần ra cả miền Nam Việt Nam, lúc đó tên chính thức là Honda ôm. Sau biến cố 1975, nghề chạy xe Honda ôm tự do cũng trở thành nghề phổ biến ở Hà Nội và các tỉnh phía Bắc và được gọi gọn hơn là xe ôm. Nói theo người bình dân Sài Gòn: nghề xe ôm là ôm một chiếc xe chạy chở khách kiếm cơm, hay có nghĩa đen là đi xe trả tiền và được hoặc bị ôm eo bác tài xe ôm nếu gặp người chạy xe ẩu.

Một tụ điểm đón khách của đội xe GrapBike xe ôm ở quận 5 Sài Gòn. (Hình: Trần Tiến Dũng/Người Việt)
Một tụ điểm đón khách của đội xe Grabbike xe ôm ở quận 5 Sài Gòn. (Hình: Trần Tiến Dũng/Người Việt)

Giới chạy xe ôm ngày trước 1975 có thể là công chức, công nhân trung lưu đang thất nghiệp tạm thời, lấy xe cá nhân của mình ra hành nghề kiếm tiền chợ cho vợ và nuôi con qua ngày đoạn tháng. Nhưng dân xe ôm hành nghề chuyên nghiệp vẫn diện mạo chính của nghề. Có thể nói là đây là một nghề kiếm sống tự do nhất của người Sài Gòn và không có gì quá đáng khi cho rằng đây là nghề giúp bao gia đình lương thiện kiếm được đồng tiền trong sạch giữa các biến động xã hội từ xưa cũng như ngày nay.

Chúng tôi đón thêm vài cuốc xe ôm tự do và cả xe ôm Grab để tìm hiểu thêm về nỗi cạnh tranh kiếm khách xe ôm.

Một bác taxi già, đậu thường trực 12 giờ để đón khách công viên Tân Phước, Tân Bình, ông nói. “Tụi chạy Grab nó trẻ, nó quẹt điện thoại đời mới được, tuổi tôi đụng vô mấy thứ đó như mù đâu biết đường mà đón khách.” Về việc này, một tay chạy xe ôm Grab tuổi khoảng ba mươi đậu ở đường An Vương Vương, quận 5, nói. “Tụi tui đâu muốn ‘giết’ mấy lão thâm niên đó làm gì, ba cái công nghệ điện thoại đời mới ‘giết’ mấy chả rồi mấy chả đổ thừa.”

Quan sát các tay xe ôm Grab họ thường dưới năm mươi tuổi, có đồng phục, có điện thoại thông minh và thường đậu thành nhóm ở các điểm đông hành khách. Để gọi một xe ôm Grabbike, khách hàng chỉ cần gài phần mềm vào điện thoại thông minh của mình. Sau khi tổng đài Grabbike nhận điện thoại sẽ hiển thị giá cước, lộ trình… và tên người xe ôm đến đón khách. Với những ưu điểm về giá và về an toàn tối thiểu thì quả đúng là các bác tài xe ôm tự do khó lòng cạnh tranh lại.

Mới đây, khi hệ thống truyền hình cáp, đài nước ngoài mà người dân trong nước được phép coi, họ đã đưa các hình ảnh quảng cáo về taxi Grabbike, xe ôm Grabbike đang hoạt động khắp các nước Đông Nam Á, tham vọng muốn hốt trọn thị phần hành khách xe ôm của họ rõ ràng khi trưng bày hình ảnh Grab xe ôm quảng cáo với các cô gái chân dài, đẹp như tiên chạy xe ôm Grabbike.

Mời độc giả xem chương trình “Miền Nam yêu dấu! Giai phẩm Người Việt Xuân Đinh Dậu” (Phần 1)

Ngược lại hình ảnh những bác xe ôm da sạm nắng gió, áo mốc trắng mồ hôi và khói bụi, nhiều người đa cảm thấy ngậm ngùi cho số phận bị đá bể nồi cơm của các bác tài xe ôm tự do.

Cầm điện thoại thông minh gọi xe ôm Grabbike hay ra góc phố đón một cuốc xe ôm của người hành nghề tự do là quyền của mọi người. Nhưng người ta có thể đoán rằng, không lâu nữa những người đàn ông lớn tuổi, tử tế đang làm nghề xe ôm tự do ở Sài Gòn sẽ bỏ nghề vì phải đối đầu với cuộc cạnh tranh không tương xứng.

Nổ chợ pháo bông ở Mexico City, 60 người bị thương

Một vụ nổ xảy ra tại một khu chợ bán pháo bông lớn gần Mexico City, Mexico, hôm Thứ Ba làm ít nhất 60 người bị thương, CNN trích lời ông Luis Felipe Puente, đại diện cơ quan an ninh quốc gia Mexico, cho biết.

Khoa học gia nhận tội đánh cắp tài liệu mật cho Trung Quốc

Một cựu khoa học gia làm việc cho công ty United Technologies Corp. vừa bị kết tội đánh cắp tài liệu mật để cung cấp cho các công ty quốc phòng Trung Quốc và có thể bị án tù tới 30 năm, theo giới hữu trách hôm Thứ Hai.

Los Angeles: Máy bay Eva bay lộn hướng làm dân hoảng sợ

Cơ Quan Quản Trị Hàng Không Liên Bang Mỹ (FAA) hôm Thứ Hai khởi sự điều tra một phi cơ chở hành khách khổng lồ quẹo lộn hướng ngay sau khi cất cánh từ phi trường quốc tế Los Angeles International Airport (LAX).

Đức thả nghi can tấn công ở Berlin, ISIS nhận trách nhiệm

BERLIN, Đức (NV) – Giới hữu trách Đức hôm Thứ Ba thả một di dân gốc Pakistan bị tình nghi lái xe vận tải đâm vào đám đông ở một khu chợ Giáng Sinh tại Berlin, làm thiệt mạng 12 người, vì không đủ bằng chứng.

Trong khi đó, phía ISIS lên tiếng nhận trách nhiệm, nói rằng “chiến sĩ” của họ đã thực hiện hành động này.

Bộ trưởng Nội Vụ Đức, ông Thomas de Maiziere, cho hay lực lượng an ninh đang ráo riết truy lùng thủ phạm.

Chiếc xe vận tải đâm vào các sạp hàng bán rượu vang và xúc xích vào tối ngày Thứ Hai, gần nhà thờ Kaiser Wihelm, một trong những địa điểm nổi tiếng ở phía Tây Berlin.

Ngoài số người thiệt mạng còn có 45 người khác bị thương, trong số này có 30 bị thương tích nặng nề.

Trước đó, Văn Phòng Công Tố Đức nói rằng họ không thể chứng minh rằng nghi can đã ở trong phòng lái của chiếc xe vận tải vào thời điểm xảy ra cuộc tấn công và nghi can này cũng bác bỏ các cáo buộc.

Giới hữu trách cho hay việc thả nghi can có nghĩa rằng hung thủ vẫn còn võ trang, vẫn đang lẩn trốn và có thể gây ra cuộc tấn công mới.

Chiếc xe vận tải này thuộc một công ty vận chuyển Ba Lan và người tài xế được tìm thấy bị bắn chết trong xe.

Người này từ Ba Lan đến Berlin trước đó và nói chuyện với vợ của ông vào lúc 3 giờ chiều.

Khoảng gần một giờ sau đó người vợ gọi lại lần nữa thì không thấy trả lời.

Trên hệ thống theo dõi bằng GPS, công ty thấy chiếc xe chạy tới lui, có vẻ như đang có người tập lái.

Mời độc giả xem video: Khoa học gia nhận tội đánh cắp tài liệu mật cho Trung Quốc

Giới chức an ninh ở Đức và Âu Châu từ lâu nay vẫn cảnh cáo rằng các khu chợ mở vào mùa Lễ Giáng Sinh dễ dàng là mục tiêu tấn công của khủng bố.

Cuộc tấn công cũng tạo ra các đòi hỏi mới là Thủ Tướng Angela Merkel phải thay đổi chính sách di trú, vốn đã nhận hơn một triệu người từ khắp nơi trên thế giới đến Đức năm nay và năm trước đó. (V.Giang)

Cán bộ văn hóa xã làm người tình ngất xỉu

CÀ MAU (NV) – Một ông cán bộ văn hóa xã thuộc huyện Phú Tân, Cà Mau, trong lúc ân ái bất chính với người tình thì cô bồ trẻ bất ngờ ngất xỉu, khiến vụ việc bại lộ và bị tố cáo.

Truyền thông Việt Nam dẫn tin, ngày 19 Tháng Mười Hai, Ủy Ban Kiểm Tra huyện ủy Phú Tân cho biết, vừa kỷ luật khai trừ đảng và buộc thôi việc ông Huỳnh Văn Hạnh (35 tuổi), cán bộ văn hóa – xã hội xã Phú Thuận, đã có gia đình, do bị tố cáo ngoại tình và làm “người tình” ngất xỉu.

Theo tin báo Tiền Phong, cách đây hai tháng, ông Hạnh và bạn bè tổ chức nhậu. Sau chầu nhậu, ông Hạnh đưa chị Đ.T.L. (23 tuổi) vào nhà trọ để “tâm sự.” Khi hai người đang ân ái thì bất ngờ chị L. ngất xỉu, buộc ông Hạnh phải nhờ nhân viên nhà trọ đưa người tình đến trạm y tế xã cấp cứu. Sau đó, chị L. được chuyển lên bệnh viện tỉnh điều trị. Biết chuyện, gia đình chị L. làm đơn tố cáo quan hệ bất chính của ông này với con gái mình. (Tr.N)

Mời độc giả xem video: Hoa Kỳ lên tiếng việc Việt nam bỏ tù người bất đồng chính kiến

Hòa Bình: Nhậu say đốt nhà làm hai con gái phỏng nặng

HÒA BÌNH (NV) – Bị vợ cằn nhằn khi đi nhậu về, một ông ở huyện Đà Bắc đã khóa cửa rồi đổ xăng châm lửa đốt nhà làm hai con gái bị bỏng nặng.

Báo điện tử VTC, dẫn tin ngày 20 Tháng Mười Hai, công an huyện Đà Bắc cho biết, đang tạm giữ ông Bùi Văn Huấn (34 tuổi), trú xã Toàn Sơn, để điều tra, làm rõ việc tẩm xăng đốt nhà khiến hai người bị phỏng nặng.

Theo đó, khoảng 20 giờ ngày 17 Tháng Mười Hai, ông Huấn đi uống rượu về thì bị vợ là chị Đ.T.V cằn nhằn. Bực tức, ông Huấn đuổi con ra ngoài để đốt nhà, song các con y không chịu ra. Thế nhưng bất chấp hậu quả, Huấn vẫn đổ xăng ra nhà rồi châm lửa đốt.

Thấy lửa bùng phát mạnh, chị V. vội gọi các con chạy ra ngoài, còn ông Huấn lao vào cứu con nhưng chỉ bế được một cháu ra ngoài, còn hai cháu B.T.T (13 tuổi) và B.T.C (9 tuổi) không chạy ra kịp nên bị phỏng nặng.

Phát hiện cháy, người dân xung quanh chạy đến dập tắt ngọn lửa, đồng thời đưa các nạn nhân đi bệnh viện cấp cứu. Hiện, hai cháu T. và C. vẫn đang được điều trị tại Viện Bỏng Trung Ương.

Công an huyện Đà Bắc cho biết thêm, sau khi xảy ra sự việc, chị V. bao che cho chồng nên khai với cơ quan điều tra là do con nghịch ngợm dẫn tới hỏa hoạn. Tuy nhiên, ông Huấn đã thừa nhận mình là người châm lửa đốt nhà. (Tr.N)

Mời độc giả xem video: Sau lũ lụt là sát lở khắp nơi ở miền Trung

Nổ chợ pháo bông ở Mexico, 29 chết, 70 bị thương

MEXICO CITY, Mexico (AP) – Một vụ nổ xảy ra tại một khu chợ bán pháo bông lớn gần Mexico City, Mexico, hôm Thứ Ba làm ít nhất 29 người chết và 70 người bị thương.

Cảnh sát Mexico thông báo qua tài khoản Twitter cho biết đây là con số nạn nhân ban đầu, tính cho tới buổi chiều, khi vụ nổ xảy ra tại chợ San Pablito ở Tultepec, trong tiểu bang Mexico, và chỉ cách thủ đô Mexico City chừng 40 km về hướng Bắc.

“Tôi xin chân thành chia buồn với các gia đình có người thân bị thiệt mạng trong tai nạn này, và hy vọng những người bị thương sớm hồi phục,” Tổng Thống Enrique Pena Nieto viết như vậy trên Twitter của ông.

Nhiều xe cứu thương chạy vào khu chợ và người ta ngửi thấy mùi thuốc súng khắp nơi, sau khi vụ nổ xảy ra tại ngôi chợ, mà hầu hết các gian hàng bán pháo đều bị tan tành.

Khói mù mịt khắp nơi, lảng vảng trong khu vực bị nổ và các chiếc xe đậu gần đó.

Nhân viên cấp cứu và cư dân địa phương phải mang mặt nạ màu xanh che miệng và mũi trong lúc dọn dẹp khu chợ và tro bụi.

Nhân viên cứu hỏa dùng vòi rồng xịt nước làm ướt xẫm nơi xảy ra tai nạn.

Bà Crescencia Francisco Garcia đến chợ buổi chiều để mua pháo bông và nói khi bà gần đến chợ lúc 2 giờ 30 phút thì nghe tiếng nổ.

“Tất cả tự nhiên nổ ra,” người phụ nữ 41 tuổi, cư dân Mexico City, nói. “Thế là tôi và những người xung quanh bỏ chạy.”

Cuối cùng, bà Garcia tìm được đứa con gái, con rể, và ba đứa cháu ngoại, đang ngồi đợi trong xe, cách chợ không xa.

Hội Hồng Thập Tự Mexico nói rằng có 10 xe cứu thương và 50 nhân viên cấp cứu tại hiện trường.

Ông Luis Felipe Puente, đại diện cơ quan an ninh quốc gia Mexico, nói với đài truyền hình Milenio, rằng một số nhà gần đó cũng bị hư hại.

Mời độc giả xem video: Xe bán không hết, GM cho 1,200 công nhân Michigan nghỉ việc

Khu vực bị nổ hiện rất nguy hiểm, và ông yêu cầu mọi người không nên đến gần trong phạm vi 3 km để tránh bị nguy hiểm cũng như cản trở nhân viên cấp cứu.

Sau khi vụ nổ xảy ra, pháo hoa tiếp tục nổ trong một khoảng thời gian này, và ông Puente nói rằng không có cách nào khác hơn là để pháo tự cháy hết.

Trên màn ảnh truyền hình, nhiều ngọn lửa phóng lên trời khắp các phía, như là pháo bông được bắn lên, nhưng với hình dạng lẫn lộn. (Đ.D.)

 

Bình Dương: Ép người già đi ăn xin, thu 80 triệu đồng mỗi tháng

BÌNH DƯƠNG (NV) – Công an thị xã Thuận An đã phát hiện và bắt giữ đôi vợ chồng chuyên chăn dắt 3 bà cụ ăn xin kiêm “bán tăm, bán bông từ thiện” thu về gần 80 triệu đồng mỗi tháng.

Theo báo Bình Dương ngày 20 Tháng Mười Hai, Phòng Cảnh Sát Hình Sự Công An tỉnh Bình Dương đã làm việc với vợ chồng Nguyễn Danh Thuật (32 tuổi) và Nguyễn Thị Dung (32 tuổi) quê Thanh Hóa về việc lợi dụng nhiều người già nghèo neo đơn ép đi ăn xin, hoặc bán tăm bông “từ thiện” để thu tiền bất chính.

Tại cơ quan công an, bà Dung vẫn luôn miệng nói mình thuê 3 bà cụ “bán tăm bông” rồi trả lương hàng tháng. Tuy nhiên theo điều tra, từ đầu năm 2016 đến nay, vợ chồng bà Dung đã về quê đưa 3 bà cụ gần nhà mình vào Bình Dương để “bán tăm, bán bông từ thiện” cho mình với lương từ 4-5 triệu đồng/tháng. Song thực chất đây chỉ là bình phong cho việc bắt các bà cụ đi ăn xin của đôi vợ chồng này.

Theo đó, hàng ngày họ chở 3 bà cụ đến các ngã tư đông người qua lại ở các nơi trong thị xã Thuận An và thị xã Dĩ An để ăn xin, đến khoảng gần 24 giờ đêm mới đón về. Tất cả số tiền bán tăm bông và tiền được người đi đường cho, các bà cụ phải nộp hết cho vợ chồng bà Dung.

Lực lượng chức năng đã thu được một cuốn sổ của bà Dung ghi rất chi tiết số tiền kiếm được hàng ngày của 3 bà. Cụ thể, tiền bán tăm, bán bông có ngày không bán được cái nào… nhưng một ngày các cụ vẫn đưa về cho vợ chồng bà Dung từ 700,000- 900,000 đồng, bình quân mỗi tháng khoảng hơn 80 triệu đồng.

Cụ bà Mai Thị D., một trong những người bị “chăn dắt” nói: “Tất cả số tiền bán tăm, bông và được người đi đường cho đều bị vợ chồng Thuật và Dung lấy hết, không trả cho chúng tôi. Tôi không muốn làm việc này nữa, muốn về quê nhưng vợ chồng Dung không cho chúng tôi về.” Hiện công an Bình Dương đang hoàn tất hồ sơ để đưa đôi vợ chồng bất nhân này ra xét xử. (Tr.N)

Mời độc giả xem video: Sau lũ lụt là sát lở khắp nơi ở miền Trung

Nghe mưa Cali nhớ mưa Sài Gòn

 

LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].

 

 

Gần 2 giờ sáng còn nghe mưa rỉ rả, nghe nước rơi tóc tách mà nhớ Sài Gòn quá!

Cali vốn ít mưa, lại thêm hạn hán suốt thời gian dài nên mưa đến xem như là điềm lành, là điều không dễ thấy. Bởi thế cho nên hôm nay, lúc thằng con 14 tuổi tỉnh tỉnh sau khi mê man trong cơn bụng, nhức đầu bởi “cúm bao tử”, anh chàng đút hai tay vào túi quần dài, lững thững bước ra khỏi phòng tìm mẹ, rồi đứng trong nhà ngó ra sân sau đang ướt sũng trong mưa và nói bằng cái giọng hài hước của thằng con trai đang ở tuổi dậy thì:

Hôm qua ở trường, cô hiệu trưởng nói “Cái này gọi là mưa. Mưa là cái mà các em chưa từng bao giờ thấy, đúng không? Chưa thấy mưa bởi vì đây là California!”

Ừ, trời mưa. Ở dí trong nhà nhìn ra sân thôi mà cũng nghe lạnh thấu vào trong ruột.

Đến trưa, con bé gái thay đồ đi học, trong khi mẹ và em đang ngồi nơi sofa lắng nghe… trời mưa. Cô nàng cụ bị xong rồi cười nói tỉnh rụi, “thôi, anh hùng đi học trong mưa đây.”

Dặn dò nó lái xe thật cẩn thận.

Thế nhưng chưa đầy một phút đã nghe tiếng gõ cửa “cọc cọc cọc”. Ngó ra thấy chị chàng. Mở cửa, thấy chỉ cười ngất bảo, “Thôi, anh hùng bỏ cuộc, mưa thấy ghê quá, không đi học đâu!”

Ha ha ha, anh hùng bỏ cuộc vì trời mưa! Mấy mẹ con cười ngất. Ừ, thôi ở nhà luôn đi con. Học thêm một ngày cũng không vô được bao nhiêu chữ, mà tự dưng thấy trong lòng bất an nên không muốn đứa nào đi đâu hết. Ba mẹ con ngồi trên sofa, mỗi đứa ôm cái điện thoại coi phim, chơi game hay nói chuyện nhờ vả bạn bè lấy homework dùm, chuyện ai nấy làm, nhưng thấy bình yên, trong ngày mưa gió, bên nhau

Từ tối mưa lại trở hạt, nặng hơn. Đọc những dòng viết trên Facebook của người bạn về chuyện ngày xưa đi học đạp xe dưới trời mưa, lại càng thấy nhớ Sài Gòn.

Nhớ những buổi đi học đàn ra, mưa lất phất, không thèm mặc áo mưa, cứ thích đạp xe trong mưa như thế. Cũng không đạp xe thẳng về nhà, mà lại rẽ vào một lối nhỏ, chạy ngang qua nhà một đứa bạn, ngó vô, rồi chạy về. Vậy mà tự dưng thấy vui.

Nhớ thời trung học, cùng nguyên nhóm bạn đạp xe ra Sài Gòn, rồi đạp về, ngang Tao Đàn thì trời đổ mưa, chẳng đứa nào mang theo áo mưa. Thì thôi cứ gồng mình mà đạp về. Mấy thằng con trai thì gò lưng, hai tay nắm chặt ghi-đông, mình thì cũng vậy, nhưng rồi có lúc lại phải một tay cầm ghi-đông, một tay nắm áo kéo ra cho đừng bám vào da thịt. Lại nhớ một tên nói “Phải chi mang theo cục xà bông, vừa chạy vừa thoa xà bông lên người, đến nhà thì cũng sạch luôn.”

Mời độc giả xem chương trình “Miền Nam yêu dấu! Giai phẩm Người Việt Xuân Đinh Dậu” (Phần 1)

Mà mưa Sài Gòn cũng rất quái. Vừa chạy qua khỏi một cơn mưa như trút nước, xe chạm bánh đến bên kia thì trời nắng! Cho nên có khi áo ướt đạp xe về nhà thì khô luôn.

Nhưng nhớ mưa Sài Gòn thì lại phải nhớ mưa ngập đường, mưa tràn như nước lũ. Nước ngập đến 1/3 bánh xe còn cố bậm môi mà đạp, nhưng đến nửa bánh hơn thì chỉ còn dắt bộ. Mà dắt bộ xe trong biển nước thì cứ như người say rượu.

Nhưng cứ nói mưa đêm thì lại nhớ đến cảnh nằm nghe mưa bắn nhẹ vào người trên căn gác gỗ, thấp lè tè. Gác nhà có một ô cửa sổ thật lớn, nhưng không có cửa, chỉ chống đỡ che đậy bằng một tấm tôn lớn. Nắng thì chống lên cho ánh sáng lọt vào. Mưa thì hạ xuống cho nước đừng thấm ướt.

Nhưng mà trời Sài Gòn vốn nóng. Lại thêm cả ngày mái nhà hứng bao nhiêu là nhiệt nên nó nóng như lò tắm hơi. Thế nên khi có mưa, là hiếm khi đóng kín cái cửa sổ dã chiến đó, mà cứ để, rồi nằm sát đó, để nghe gió mát từ mưa, nghe hơi nước mưa tạt vào. Ui chao là đã…

Sang Mỹ, đi toàn xe hơi, lại ở nơi hiếm mưa, nên hầu như 10 năm rồi, chưa bao giờ nhìn thấy áo mưa ngoài đường, người ta chỉ xài dù, hoặc mặc áo khoác có luôn lớp chống nước. Tôi cũng không ngoại lệ. Vừa tiện lợi vừa sung sướng, nhưng lâu lâu, nhìn mưa, lại nhớ đến những chiếc poncho ngày xưa…

Hình như mưa ngớt hạt rồi…

Huế: Hai vợ chồng già quên mình cứu người giữa dòng lũ dữ

THỪA THIÊN-HUẾ (NV) – Hai vợ chồng già ngoài 70 tuổi đã không màng đến tính mạng lao ra dòng nước xiết cứu một nữ sinh đang bị nước lũ cứu trôi trong đợt lũ lụt kinh hoàng ở thị xã Hương Thủy vừa qua.

Chiều 18 Tháng Mười Hai, đưa phóng viên báo Thanh Niên ra đoạn sông Như Ý, nơi mà chị Nguyễn Thị Thúy Hằng (20 tuổi), sinh viên trường cao đẳng Y Tế Huế kể lại câu chuyện vừa xảy ra với mình.

Khoảng 12 giờ ngày 15 Tháng Mười Hai, nghe mọi người con đường đi học hàng ngày đã bị chìm trong lũ, chị Hằng đổi hướng đi qua đường làng bên cao hơn. Nhưng khi đi về gần tới nhà thì gặp đoạn đường nước ngập sâu.

Trong lúc chờ gia đình ra đón thì có hai người đi xe gắn máy chở nhau vượt qua đường. Thấy có thể đi được, chị Hằng lái xe đi qua nhưng không ngờ vừa đi một đoạn thì nước cuốn cả người ra sông.

Đang lúc chới với và chìm dần thì được vợ chồng cụ Nguyễn Thanh Phước (73 tuổi) ở làng Vân Thê Nam, xã Thủy Thanh, cùng một số thanh niên cứu kịp lúc.

Bà Nguyệt, vợ ông Phước kể, nhà vợ chồng bà ở ngay Ngã 3 nghĩa trang, bên cạnh sông Như Ý. Đây là một “điểm đen” về việc người dân bị rớt nước, bởi đoạn đường này vừa thấp vừa là khúc cua, không có cọc tiêu cảnh báo hay hành lang an toàn.

Trưa 15 Tháng Mười Hai, nghe tiếng xe máy, linh tính chẳng lành, bà Nguyệt lậm khậm đi ra góc nhà xem có ai đi qua đoạn ngập lụt để cảnh báo. Vừa ra đến nơi đã thấy chị Hằng bị ngã, chới với giữa dòng nước lũ đang chảy xiết. Bà la toáng lên “cứu người,” thì ông Phước từ trong nhà chạy ra rồi lao nhanh ra giữa dòng nước lũ.

Chưa đầy 1 phút nhưng chị Hằng đã bị nước cuốn ra xa cách bờ 7- 8 mét. “Nước chảy rất mạnh. Tui đưa cháu nó lên khỏi mặt nước để thở tổng cộng 4 lần mà không thể nào đưa cháu vào bờ. Sức tui đuối dần. Sợ rằng cả hai ông cháu cùng ra đi nên tui gắng chút sức tàn bơi vào bờ. Khi cách bờ khoảng vài sãi tay thì hết sức. Đúng lúc đó đứa con trai đưa tui cái sào và kéo tui vào bờ nên chừ… còn sống,” ông Phước nói với phóng viên báo Thanh Niên.

Mời độc giả xem video: Sau lũ lụt là sát lở khắp nơi ở miền Trung

“Khổ, con tui nó chậm chạp rứa nên suýt mất mạng người,” bà Nguyệt nhìn chồng cười kể thêm. Rồi bà lý giải khi thấy chồng đã lao ra ngoài sông cứu người bị nạn, bà loay hoay mở dây chiếc ghe đang neo trước nhà để chèo ra sông. Trong lúc nguy cấp, bà sai người con trai mang cái dao ra chặt sợi dây cho nhanh, thì anh này lại mang ra đưa cho bà… cây chổi.

Kể ngang đó, bà Nguyệt nhoẻn miệng cười, mà nước mắt rơm rớm. “Đúng lúc tui chưa biết làm răng để lấy chiếc ghe thì có một tốp thanh niên đi bắt chuột đồng. Có một cậu lao tới, chạy tìm dao cắt được dây buộc ghe. Tui và cậu ta chèo nhanh ra sông thì con bé chìm chỉ còn cái nón bảo hiểm. Cậu thanh niên đó túm lấy cái nón và tì vào mạn ghe, còn tui thì cố chèo vào bờ. Lên bờ mấy đứa xốc nước, hô hấp cho con bé nhưng nó cứ nhằm nghiền mắt, bất động.”

“Hai người đi xe máy trước con bé khi không thấy con bé đâu thì cũng quay lại tìm, thấy tình cảnh con bé nằm bất động cũng giúp tui cứu thương. Tui đi tìm rơm đốt lên sưởi ấm. Sau khi tui châm lửa đốt phía sau lưng cháu, nó rên lên ư ử. Rứa là tui biết nó đã sống,” bà Nguyệt kể, lòng như ấm lên giữa mùa đông giá buốt.

Vẫn theo báo Thanh Niên, hai vợ chồng ông Phước tốt bụng là vậy “nhưng trớ trêu thay, trong 5 người của mình thì chỉ có người con gái là bình thường, còn 4 người con trai thì bất thường do ông Phước bị nhiễm chất độc màu da cam trong chiến tranh.” (Tr.N)

Bốn cách đơn giản để lông mi tự nhiên dài và dày hơn

NEW YORK CITY, New York (NV) – Đừng tưởng lông mi chỉ là một bộ phận nhỏ trên mặt mà không quan tâm, ngược lại, chị em phụ nữ cũng rất chú trọng và thích lông mi dài và dày. Nhưng không phải ai sinh ra đã có bộ lông mi dài và dày như mong muốn, vì vậy, những cách dưới đây sẽ bạn cải thiện hàng lông mi của mình mà không phải cần dùng lông mi giả, theo trang mạng Byrdie.

1. Massage vùng mí mắt
Nghe thì có vẻ ngớ ngẩn nhưng thật sự việc massage ở mí mắt sẽ giúp kích thích sự tăng trưởng lông mi của bạn. Theo trang mạng Byrdie, với các thao tác đơn giản là nhắm mắt lại, dùng kem thuộc các loại shea butter massage nhẹ nhàng vùng mí. Việc massage sẽ giúp cải thiện lưu lượng máu đến nang lông, giúp hấp thụ chất dinh dưỡng, giúp lông mi mọc và ngăn ngừa việc bị rụng.

2. Chải mi
Việc chải mi giúp khuyến khích lưu thông máu, cho phép các chất dinh dưỡng có cơ hội đến nang tóc và kích thích tăng trưởng. Bạn nên sử dụng bàn chải lông mi mềm, và chải từ từ ngoài vào trong. Nếu bạn thực hiện chải mi hai lần, mỗi lần năm phút hằng ngày, bạn sẽ thấy có kết quả tốt.

3. Dùng dầu dưỡng mi
Dầu cũng là một trong các cách nuôi dưỡng lông mi. Dầu olive dầu dừa, hay đơn giản hơn là gel lô hội giàu vitamin E và axit oleic, giúp chống lại các vi sinh vật gây cản trở sự tăng trưởng. Trước khi đi ngủ, dùng tăm bông gòn chấm một chút dầu và cẩn thận chuốt lên lông mi, để qua đêm rồi sáng hôm sau dậy rửa sạch. Nếu bạn duy trì làm điều này trong suốt hai đến ba tháng, bạn sẽ thấy rõ lông mi tự nhiên sẽ dài và dày hơn.

4. Sử dụng phấn em bé
Nếu những cách trên dùng để dưỡng mi trong một quá trình dài, thì bí quyết đơn giản có hiệu quả tức thời nhất chính là dùng phấn rôm em bé. Đầu tiên, bạn làm cong lông mi, tiếp đến là dùng mascara chuốt hai lớp từ trong ra ngoài. Sau đó, bạn dùng một lượng nhỏ phấn rôm cho vào lòng bàn tay, rồi dùng Q-tip phủi phấn rôm lên lông mi. Cuối cùng, là bạn dùng mascara chuốt lại thêm lần nữa cho đến khi nó che hết phần màu trắng của phấn. Lông mi sẽ dài và dày hơn mà không cần dùng đến lông mi giả. (N.A)

Mời độc giả xem chương trình “Miền Nam yêu dấu! Giai phẩm Người Việt Xuân Đinh Dậu” (Phần 2)

Tin mới cập nhật