Lời Ai Điếu – Lê Phú Khải

Lời Ai Điếu, tác giả Lê Phú Khải, Người Việt Books xuất bản 2016.
Lời Ai Điếu, tác giả Lê Phú Khải, Người Việt Books xuất bản2016.

Lời Nhà Xuất Bản:

    Vào thập niên 50 tại Âu Châu và ngay cả tại Mỹ, phong trào thiên tả lan rộng trong giới trí thức.  Tầng lớp có học thời ấy tự hào “phàm là trí thức thì phải thiên tả.”  Điển hình là hai triết gia Jean Paul Sartre người Pháp, Bertrand Russel người Anh và nữ tài tử Mỹ Jane Fonda. Phong trào thiên tả ngưỡng vọng nhiều tay lãnh tụ cộng sản trên thế giới và xem Liên Xô là “cái nôi” cuộc cách mạng xã hội của loài người.  Thậm chí cho tới mãi năm 1980 tại thành phố Bergen – Na uy, giới trí thức, giới cầm bút hay giáo sư đại học vẫn còn ca tụng Lênin, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh và ngay cả Pol pot, tên đồ tể diệt chủng dân tộc Khmer.

    Đám người mắc chứng “mê Cộng” này còn táo tợn cho rằng, “tuổi đôi mươi mà không theo Cộng Sản là không có trái tim.” May cho đám đó là họ chỉ luẩn quẩn ở các đô thị xa hoa, uống rượu chát, ăn bò bí tết để mơ mộng xây dựng “thiên đường cộng sản” chứ không có, dù một ngày, trải nghiệm bằng chính bản thân cái chủ nghĩa là “căn bệnh ung thư” này của nhân loại.

    Họ không có cái TRÍ của Nguyễn Chí Thiện để sớm nhận ra bộ mặt không có tính người của cộng sản, như trong thơ của Ngục Sĩ này viết:

 Tuổi hai mươi mắt nhìn đời trẻ dại

Ngỡ cờ sao rực rỡ

Tô thắm màu xứ sở yêu thương

Có ngờ đâu giáo giở đã lên đường

Hung bạo phá bờ kim cổ.

    Và như trường hợp tác giả cuốn Lời Ai Điếu này, nhà báo Lê Phú Khải, sớm nhìn rõ Chủ nghĩa Cộng sản từ lúc bước vào tuổi hai mươi: “Nghĩ ra một chủ nghĩa bao giờ cũng là các bậc thiên tài. Thực hiện cái chủ nghĩa đó bao giờ cũng là những người cuồng tín và hưởng thành quả của chủ nghĩa đó thì bao giờ cũng là bọn lưu manh.”

    Khác với Jean Paul Sartre, Bertrand Russel hay Jane Fonda chỉ vỡ cơn huyễn mộng sau khi “Đế quốc Ma quỷ Liên Xô” và các chế độ cộng sản Đông Âu tan rã như cơm nguội gặp mưa, Lê Phú Khải cương quyết “không cần trái tim để theo cộng sản” dù như ông tự thuật, cả gia đình ông là cộng sản nòi: “Mỗi khi họ Lê Phú nhà tôi giỗ tết, tập hợp đông đủ nội ngoại, dâu rể thì nhìn đâu cũng thấy Đảng viên. Có lẽ, chỉ có mấy cái cột nhà và tôi là không phải Đảng viên mà thôi!” Hít thở không khí như thế, mà Lê Phú Khải nhiều lần từ chối vào Đảng vì ông thấy chế độ mà ông đang sống là một chế độ độc tài.

    Lê Phú Khải trải nghiệm cái xã hội trại lính ở miền Bắc từ khi muốn thi vào đại học, ông phát giác rất rõ cái chủ nghĩa Mác Lê với quan điểm giai cấp đấu tranh trong mọi lĩnh vực của đời sống xã hội thì mới đẻ ra cái cách tuyển sinh “man rợ” như thế và nó lạc hậu hơn tất cả các hình thái xã hội có từ trước đó.  Vì cộng sản chỉ lựa chọn  sinh viên đại học dựa trên tiêu chuẩn thành phần giai cấp nên sản sinh một lớp người sau khi tốt nghiệp đa phần là những kẻ dốt nát, ngu si nhất, và “kẻ dốt nát xuất thân từ thành phần bần cố nông nghèo khổ một khi có quyền thì chỉ lo tham nhũng, vơ vét mà thôi.”

    Cũng vì chủ trương đấu tranh giai cấp, nên chế độ đã phát động chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất nhằm “đào tận gốc, trốc tận rễ” những thành phần khác của xã hội “Trí, Phú, Địa, Hào, Tôn giáo” và hậu quả là cả trăm ngàn người chết oan khuất trong cơn “say máu vĩ cuồng” của cộng sản  với những câu thơ khẩu hiệu của Tố Hữu “Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ…Thờ Mao Chủ Tịch, thờ Sít-ta-lin bất diệt.”  Lê Phú Khải trải nghiệm cái  xã hội rơi vào điên loạn đó ngay tại quê vợ của ông khi chứng kiến cảnh nát lòng của một phú nông trong làng từng chứa chấp Việt Minh hoạt động, bị đấu tố trong cải cách ruộng đất, bị bức cung nên phẫn uất quá cho gọi tất cả các con cái về nhà, dồn vào một buồng rồi tưới xăng tự thiêu, “những đứa trẻ chết đen thui còn xác người vợ trương phồng lên như con bò!”

    Thân phận trí thức ở đất nước nào cộng sản cai trị thì thành phần có học này cũng chịu những cay đắng, thống khổ giống nhau.  Boris Pasternak, văn hào Nga đoạt giải Nobel Văn Chương năm 1958, trong tác phẩm lẫy lừng “Doctor Zhivago” đã gột tả nỗi tủi nhục của nhân vật chính, bác sĩ Zhivago, bị công an bắt vì ăn cắp vài cây gỗ sưởi ấm cho gia đình trong cái lạnh cắt da của mùa Đông nước Nga.

    Việt Nam, qua lời kể của Lê Phú Khải, trong một phiên họp rất căng do bộ trưởng Công an Trần Quốc Hoàn chủ trì, giáo sư bác sĩ Tôn Thất Tùng, vì quá sợ, mồ hôi vã ra như tắm, rút khăn tay trong túi lau mặt khiến những gói mỳ chính (người miền Nam gọi là bột ngọt) nhỏ rơi ra.  Bác sĩ Tùng có thói quen cất những gói mì chính nhỏ trong người để mỗi khi ăn phở ông lấy ra một gói cho vào tô.  Buổi họp có mặt của Tướng công an Lê Hữu Qua, chú ruột tác giả, tướng Qua thấy bác sĩ Tùng run quá, phải cúi xuống nhặt dùm các gói mì chính rồi để lại vào túi bác sĩ Tùng.

    Đọc những đoạn Lê Phú Khải phơi bày tâm tình của mình trên giấy khi viết về thân phận trí thức trong chế độ cộng sản, người ta có cảm tưởng tác giả như đang nuốt ngược vào lòng nỗi tủi nhục của phận người bị guồng máy toàn trị dìm xuống tận đất đen.  Như một lần ông đến thăm nhà văn 50 tuổi đảng Nguyễn Khải trước khi ông Khải qua đời năm 2008. Nguyễn Khải nắm tay bạn buồn bã nói: “Nhà văn Việt Nam bị ba đứa nó khinh. Thứ nhất là thằng lãnh đạo nó khinh. Thứ hai là độc giả nó khinh. Và thứ ba là đêm nằm vắt tay lên trán  mình lại tự khinh mình!”

    Do làm báo, Lê Phú Khải có nhiều cơ hội chứng kiến quyền uy của giới lãnh đạo. Ông nói “Lê Duẩn mắng mỏ người khác như mắng gia nhân, đầy tớ.” Và những tay lãnh đạo sau Lê Duẩn thì cũng “cá mè một lứa,” Phan Văn Khải thì bảo Trần Đức Lương nên trả lại những quả đồi mà ông ta đã chiếm để làm villa, biệt  thự. Còn Trần Đức Lương thì mắng lại Phan Văn Khải “mày hãy về bảo thằng con mày đừng giết người nữa rồi hãy bảo tao trả lại mấy quả đồi.” Lê Phú Khải nhận xét, họ mắng chửi nhau còn hơn hàng tôm,
hàng cá rồi lại khuyên nhau “vì sự ổn định đất nước”, “vì sự nghiệp lớn”, nên gác lại mọi chuyện, rồi lại hỷ hả với nhau, đâu lại vào đó!

    Riêng cách của Lê Duẩn đối với Võ Nguyên Giáp thì Lê Phú Khải nói rằng, đó là lối đối xử “vô sản gắn liền với vô học.” Ông kể: “Sau chiến tranh biên giới với Trung Quốc 1979, tên Trọng Hy Đông ở Uỷ ban Kiều vụ, Quốc vụ Viện Trung Quốc, hàm ngang bộ trưởng, sang Việt Nam để giải quyết các vấn đề hậu chiến tranh như tù binh v.v. Khi xe của Đại tướng Võ Nguyên Giáp vừa đến cũng là lúc xe của Lê Duẩn vừa tới, Lê Duẩn chỉ vào mặt tướng Giáp và nói như quát: – Cuộc họp không có anh!  Võ Nguyên Giáp nói: – Vậy tôi về. Thế là ông Giáp lủi thủi lên xe ra về.”

    Có lần Lê Phú Khải cùng các ký giả khác tham dự cuộc họp báo của Phó thủ tướng Nguyễn Mạnh Cầm tại phòng tiếp khách VIP của phi trường Tân Sơn Nhất, ông thấy tận mắt cảnh Nguyễn Mạnh Cầm vừa trả lời phỏng vấn của Đài Tiếng Nói Việt Nam, vừa nhìn sang phía quầy bán hàng phục vụ khách VIP, “nơi cô Phương Uyên đang nhổm người lên để lộ cả quần xi líp mầu hồng bên trong!”  Lúc về cơ quan, Lê Phú Khải bảo với lãnh đạo của ông là ông sẽ viết lại giáo trình bài “phỏng vấn”,  rằng “mỗi khi một cơ quan báo chí cử phóng viên đi phỏng vấn các VIP, thì nên cử nữ phóng viên xinh đẹp, mặc váy ngắn, xi líp màu hồng!”

    Vì sinh ra trong gia đình cộng sản nòi, chú bác, anh em có người lên tới hàng lãnh đạo trung cao cấp của đảng, Lê Phú Khải được nghe những nhận xét về nhiều nhân vật chóp bu của chế độ, như lời chú ruột của ông là Tướng công an Lê Hữu Qua, hoặc qua lời kể của em gái ông, cô Tuyết:

-Thủ tướng bám quyền hơn 30 năm Phạm Văn Đồng:
“Chủ quan, bốc đồng, rất vô tích sự và chỉ làm hại đất nước!”

    – Bộ trưởng Công an Trần Quốc Hoàn: “Quan liêu nặng, dốt nát nhưng hay khoe mẽ, ích kỷ và dối trá, thích cấp dưới tâng bốc mình, ghét người trung thực, đặc biệt là ghét trí thức. Vợ Hoàn là một người tham lam vô độ, cái gì vơ được là vơ.”

    – Riêng với Hồ Chí Minh, cũng giống như một số lớn dân miền Bắc, do bị bưng bít thông tin, không hiểu rõ chân tướng ông Hồ, nên Lê Phú Khải trong cách viết vẫn còn lộ chút tình cảm kính trọng nhân vật này. Dù vậy, qua đoạn thuật lại nhận xét của Giáo sư Tạ Quang Bửu, người đọc cũng có thể thấy được cảm nhận của Lê Phú Khải về ông Hồ: “Thời đó, trong nhiều năm dài, hễ thi văn dù thi tốt nghiệp phổ thông hay thi vào các trường đại học, đề thi quanh đi quẩn lại vẫn là thơ Hồ Chí Minh hoặc thơ Tố Hữu. Có lần, xem đề thi vào đại học, Bộ trưởng Bộ đại học và Trung học Chuyên nghiệp Tạ Quang Bửu phán một câu: “Đây là tà thuyết!”

    Lê Phú Khải có cô em tên Tuyết, làm việc cho cơ quan cần vụ chuyên cung cấp thực phẩm cho các ủy viên Bộ Chính trị. Có lần cô Tuyết kể lại, vào thời ông Trần Xuân Bách đưa ra lý thuyết đa nguyên, Bộ Chính trị lúc đó chia rẽ và nghi kỵ nhau lắm, đi họp ai cũng được vợ chuẩn bị một chai nước riêng, để trong túi, khi khát thì lén quay đi, rót uống, vì họ sợ bị đầu độc. Ngay cả nhân vật “hét ra lửa mửa ra khói” là Lê Đức Thọ cũng sợ. Theo lời cô Tuyết, có lần, khi cần vụ của Lê Đức Thọ đem một cái chăn bông đã rách nát đến đổi chăn bông mới, cô nói với chú cần vụ này, “thủ trưởng của cậu tiết kiệm quá, chăn rách lòi cả bông ra thế này mới chịu đem đổi. Cậu ta cười nói, tiết kiệm cái con tiều! Tối nào trước lúc đi ngủ ông ta cũng nắn bóp cái chăn đến nửa tiếng  đồng hồ, chỉ sợ người ta gài mìn thôi nên chăn mới rách bươm ra như thế.”

    – Về nhân vật Nguyễn Thị Bình, từng một thời lãnh đạo tổ chức bù nhìn của Hà Nội là “Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam,” Lê Phú Khải viết (theo lời kể lại của Nhà văn Nguyên Ngọc), một hôm bà Bình “triệu tập’”một nhóm trí thức hơn 10 người lại, đặt câu hỏi, chúng ta sai từ bao giờ? Mọi người đều nói, sai từ năm 1951, khi đại hội lần thứ hai của Đảng lấy chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Mao Trạch Đông làm kim chỉ nam cho mọi đường lối chính sách của mình. Riêng Nguyên Ngọc nói: “Sai từ đại hội Tour.” (Vào năm 1920, khi cơ quan tình báo KGB của Liên Xô cho thành lập đảng cộng sản Pháp, tách ra từ Đảng Xã Hội, Hồ Chí Minh được tham gia vào Đảng Xã Hội khi ấy ngả theo Liên Xô để rồi gia nhập phong trào cộng sản Pháp từ lúc đó – chú thích của NXB.)  “Bà Bình không đồng ý.” Vậy mà sang ngày hôm sau bà Bình bảo Nguyên Ngọc: “Chị đã suy nghĩ suốt đêm qua, Nguyên Ngọc nói đúng đấy!”

    Qua những trải nghiệm người thực, việc thực nói trên, Lê Phú Khải chua chát kết luận:  “Một đất nước được lãnh đạo bởi những con người hoang tưởng và lố bịch như thế thì đất nước sẽ đi về đâu? Nhân dân sẽ sống thế nào? Còn đám trí thức kia thì chỉ ngậm miệng ăn tiền mà thôi.”

    Một lần, Lê Phú Khải đi Mạc Tư Khoa và gặp một trí thức Nga. Ông này ví von,  “Liên Xô của chúng tôi là một cái chiến hạm mắc cạn còn Việt Nam là một chiếc thuyền thúng không biết trôi dạt đi đâu!” Ba mươi năm sau kể từ cuộc trò chuyện đó, tác giả cay đắng khi nghe ông Tổng bí thư đương quyền Nguyễn Phú Trọng vẫn kiên quyết bác bỏ “tam quyền phân lập” để bảo vệ chế độ độc đảng!  Lê Phú Khải nhận định rằng, như vậy là  Đảng Cộng sản Việt Nam vẫn quyết đội trên đầu mình cái mũ mà cả loài người tiến bộ đã vứt bỏ: Cái mũ độc đảng! Tác giả nhận định, “rõ ràng, cái chiến hạm Liên Xô đã thoát cảnh mắc cạn, nhưng cái chiến hạm ấy do anh chàng KGB Putin cầm lái chưa biết nó sẽ đi về đâu.  Còn con thuyền thúng Việt Nam thì đang trôi dạt vào một vùng sóng to gió lớn. Chắc chắn nó sẽ bị lật úp nếu những người trên con thuyền thúng đó không dám can đảm nhảy xuống nước mà bơi vào bờ, cứ khư khư ôm lấy con thuyền đó.”

    Sống nhiều, đi nhiều, gặp gỡ nhiều, Lê Phú Khải thu vào ống kính đời mình nhiều góc cạnh, người, vật, sự kiện… Không báng bổ, không lớn tiếng kết án, không ca ngợi, ông từ tốn mô tả con người và đất nước Việt Nam qua cách quan sát tinh tế của mình. Những năm sau này, ông dấn thân vào con đường đấu tranh Tự Do-Dân Chủ, nên thân thiết với một lớp người mới, những người đang tới của Việt Nam.

    Nhớ về Kiến Giang, một con người quyết liệt, từ chỗ là một tín đồ ngoan đạo của Chủ nghĩa Mác-Lênin và sùng bái Liên Xô, đến chỗ dứt khoát từ bỏ Chủ nghĩa Cộng sản nên bị tù vì tham gia nhóm “Xét Lại Chống Đảng,” Lê Phú Khải thuật lời Kiến Giang kể:  “Lần cuối cùng Lê Đức Thọ vào thăm tôi, ông ta nói, các cậu hay đề cao trí thức, phó tiến sỹ đi học nước ngoài học về thì tớ cho thêm 5 đồng vào lương, thế thôi! Tôi nhìn thẳng Thọ nói, xưa Đảng vô học vì phải đi đánh giặc, nay Đảng có chính quyền mà Đảng lại sùng bái sự vô học thì không được! Lê Đức Thọ đứng lên ra về. Ít phút sau tay giám thị trại giam vào hoảng hốt nói, kỳ này thủ trưởng vào là để cho ông về, vậy là chết rồi! Ông làm thủ trưởng phật lòng, vậy là tiếp tục tù dài!”

Và Kiến Giang kết luận: “Chúng ta không sợ lạc hậu, mà chỉ sợ nhất là lạc lõng giữa loài người.”

   Với Hà Sĩ Phu, nổi tiếng qua bài viết “Nắm Tay Nhau Đi Dưới Tấm Biển Chỉ Đường Của Trí Tuệ,” Lê Phú Khải nhớ có lần Hà Sĩ Phu nhận định rằng, khi chưa có chính quyền, người cộng sản rước chủ nghĩa Mác vào cửa sau, nay có chính quyền rồi lại treo Mác trước cửa nhà để treo đầu dê bán thịt chó, thì đó là thái độ lấy oán báo ân! Rõ ràng, “chế độ độc đảng như con vật đơn bào, nó có thể tồn tại từ thời hồng hoang của lịch sử đến ngày nay, nhưng chỉ tồn tại trong cống rãnh mà thôi. Muốn nên người, nó phải là con vật đa bào.”

   Lê Phú Khải còn nhắc lại những lần trò chuyện với Dương Thu Hương, nhà văn nữ đã một mình khai chiến với chế độ cộng sản và được báo chí Pháp ca ngợi là “Con Sói Đơn Độc.”  Ngay tại căn nhà của Dương Thu Hương ở Hà Nội, bà nói với tác giả: “Cần có cách mạng để quét đi những rác rưởi, và cần có tự do để quét đi những rác rưởi mà một cuộc cách mạng đã sinh ra! Chỉ tiếc là, rác rưởi mà một cuộc cách mạng vô sản đã sinh ra lại nhiều hơn cả rác rưởi mà nó định quét đi!”

    Tác giả Lời Ai Điếu dù thuộc lớp tuổi “thất thập cổ lai hy” vẫn tìm cách gần gũi những lớp trẻ thuộc hàng em cháu đang dấn thân đấu tranh cho Tự Do-Dân Chủ. Qua những lần gặp gỡ, trò chuyện, ông nhận ra đặc trưng của lớp người trẻ này như Lê Thị Công Nhân, Phạm Hồng Sơn, Huỳnh Thục Vy .  .  . là họ quyết liệt không chấp nhận cộng sản, họ coi cộng sản đồng nghĩa với tối tăm, sai trái, lừa dối, tàn bạo, phản cuộc sống, phản con người. Thế hệ của họ đã “chỉ thẳng mặt Đảng Cộng sản là quân bán nước.”

    Đoạn cuối tác phẩm này, Lê Phú Khải tâm sự, ông năm nay đã 72 tuổi, tức là đã sống cả đời trong chế độ Đảng trị. Ông không vào Đảng trong một chế độ Đảng trị thì đương nhiên con đường “tiến thân” là “u ám” rồi! Ông nói: “Tôi ý thức rất rõ điều này và hoàn toàn bằng lòng, vui vẻ với con đường mình đã chọn, làm một người tự do ngoài Đảng.”

   Và những dòng cuối của cuốn sách, Lê Phú Khải viết: “Sáng sớm ngày 14/09/1985 tôi đang ở bến đò Cà Mau chờ đi Năm Căn thì nghe tin đổi tiền. Mới tối hôm trước Đài Tiếng nói Việt Nam (cơ quan tôi làm việc) còn nói ‘Không có chuyện đổi tiền, đồng bào đừng nghe kẻ xấu tung tin đổi tiền’, vậy mà sáng hôm sau 14/09/1985 chính cái đài ấy lại hô hào nhân dân đến các trạm đổi tiền để đổi tiền. Một bà già lớn tuổi ngồi cùng ghe đã chỉ tay lên cái loa đang loan tin đổi tiền ở trên bờ chửi, cái đài này nó nói dóc còn hơn con điếm.”

    Lê Phú Khải chấm dứt cuốn sách bằng câu:

“Tôi đã phải sống với ‘con điếm’ ấy cả đời người!”

    Rõ ràng, dòng cuối cùng của Lê Phú Khải là LỜI AI ĐIẾU dành cho chế độ toàn trị đang cố bám quyền trên đất nước Việt Nam chúng ta./.

Tháng Tư, 2016
Nhà xuất bản Người Việt
Đinh Quang Anh Thái

  • Tác Giả: Lê Phú Khải
  • Bìa Mềm
  • Số Trang: 570.
  • Kích Thước: Cao 9″ x Rộng 6″ x Dầy 1.4″
  • Trọng Lượng: 2.1 lbs

Mua sách trên Người Việt Shop

Chế độ Cộng Sản hấp hối


Ngô Nhân Dụng


Ba tuần sau khi dân Hà Tĩnh thấy những con cá chết giạt vào bờ biển, trước cảnh lúng túng, trống đánh xuôi kèn thổi ngược của chính quyền Cộng Sản, nhật báo Người Việt đăng tin: “Vụ cá chết: Hệ thống công quyền Việt Nam như ‘sắp chết.’


Nhà báo ở nước ngoài tỏ thái độ thận trọng nên dùng chữ “như sắp chết.” Nhiều người Việt trong nước thì thấy đó là sự thật chứ không còn “như” gì nữa: chế độ Cộng Sản là con bệnh bắt đầu hấp hối.


Một bệnh nhân trước khi chết tâm hồn khó được bình an, lời nói bất nhất và hành vi vụng về, lúng túng, thường vì suốt đời đã sống không lương hảo. Trong một tháng qua, guồng máy chính quyền Cộng Sản biểu hiện đầy đủ các triệu chứng hấp hối đó.


Nhà nước Cộng Sản để gần ba tuần lễ trôi qua trước khi có một hành động hay lời nói nào chứng tỏ họ… đang cai trị 90 triệu con người! Trong một quốc gia bình thường, khi nghe tin cá chết hàng loạt giạt vào bờ biển, thì các cơ quan phụ trách về ngư nghiệp, về môi trường sống, về kinh tế, xã hội, chỉ trong một, hai ngày đều có phản ứng ngay. Ở Việt Nam, thì khác.


Ðầu tiên, khi xuất hiện, các quan chức chỉ nói những điều hoàn toàn vô ích: Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn đã long trọng tuyên bố rằng thảm họa cá chết trắng biển “chỉ có một nguyên nhân,” là do “tác động của các độc tố thải ra từ hoạt động của con người.” Ðiều này thì cả nước ai cũng biết rồi! Những con cá chết đều vì độc tố, chứ chúng đâu có tự sát hàng loạt? Chỉ có con người thải độc tố, biển cả muôn đời có bao giờ giết cá hàng loạt như vậy đâu? Tuyên bố như các ông thì cũng không khác gì nói rằng “con cá chết vì nó không còn sống!” Những câu hỏi chính ai cũng thắc mắc, là “độc tố nào?” và “hoạt động của người nào?” thì không được nêu ra, cũng không ai trả lời. Ðó là tác phong một bộ trong chính phủ Nguyễn Xuân Phúc. Ðến khi bộ thứ nhì xuất hiện lên tiếng giải thích thì dân được nhìn thấy cảnh trống đánh xuôi, kèn thổi ngược.


Bộ thứ nhì ra mắt công chúng nói ngược lại, bác bỏ “nguyên nhân duy nhất” trên! Thứ trưởng Bộ Tài Nguyên và Môi Trường giải thích, “nguyên nhân của việc cá chết hàng loạt ở vùng duyên hải miền Trung là do tảo nở hoa, tức là hiện tượng ‘thủy triều đỏ.’” Nghĩa là không có độc tố nào làm cá chết! Cũng không phải con người tạo ra, biển mới có tội! Giới chức trách nhiệm trong Hiệp Hội Nghề Cá Việt Nam vội vã cải chính ngay giả thuyết thủy triều đỏ. Họ nói rằng “từ ngày cá bắt đầu chết cho đến nay, không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy vùng biển dọc các tỉnh Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên-Huế có thủy triều đỏ.” Những dấu hiệu khi có thủy triều đỏ mà người trần mắt thịt nào cũng thấy được là: rong rêu (tảo) mầu đỏ trôi trên mặt biển. Nhưng không ai thấy. Tức là ông thứ trưởng Bộ Tài Nguyên và Môi Trường nói láo. Nói láo trắng trợn, bất chấp hàng triệu đôi mắt của hàng triệu con người sống bên bờ biển bốn tỉnh miền Trung!


Người ta sẽ nói: Ðảng Cộng Sản vốn dĩ chuyên dối trá, lừa gạt người dân, hành động nói láo lần này không có gì mới lạ. Ðúng là họ quen nói láo xưa nay, nói láo lần nữa cũng do thói quen tự nhiên. Nhưng xưa nay họ nói láo rất tài, nói trắng thành đen, đen ra trắng mà nói khéo đến nỗi một nửa dân cả nước bị lừa. Chỉ có một điều mới, khá lạ, là sao lần này họ nói láo ngu ngốc và vụng về đến thế? Nói đến hiện tượng thủy triều đỏ vì rong biển sinh sôi bành trướng thì đứa trẻ lên tám cũng biết rằng nói xong người khác có thể kiểm chứng ngay, không cách nào giấu giếm được! Tại sao một viên thứ trưởng lại dại dột nói đại ra như vậy? Ông ta chỉ là một bộ phận trong cái cơ thể đang hấp hối, là đảng Cộng Sản Việt Nam, cái cơ thể đó không kiểm soát được cái lưỡi nữa rồi.


Cảnh trống đánh xuôi, kèn thổi ngược hiện ra cả tại cấp địa phương, tức là những người gần gũi với tai họa và các nạn nhân của tai họa. Một số cơ quan thấy cá chết hàng loạt đã khuyến cáo chính quyền các địa phương ngăn chặn không để dân ăn cá hay mua bán cá, dù cá còn sống. Ðiều này dễ hiểu, không phải chỉ có những con cá chết mới nhiễm độc, tất cả các sinh vật trong vùng Biển Chết Chóc này đều nhiễm độc, ăn vào người ta sẽ bị nhiễm độc!


Nhưng cùng lúc đó có nhiều quan chức khác lại khuyên dân cứ ăn cá, không sợ chết! Họ còn khuyên dân tiếp tục tắm biển, sau khi một thợ lặn chết bất ngờ và năm thợ lặn khác vào bệnh viện cấp cứu, với các dấu hiệu cho thấy họ đều bị nhiễm độc. Trên đảo Hòn Gió, tỉnh Quảng Bình, cách nhà máy thép của tập đoàn Formosa, nơi khởi đầu của thảm họa cá chết khoảng 20 hải lý, chim cũng chết hàng loạt. Những con chim này chắc đã ăn cá, ăn tôm trong vùng Biển Chết Chóc, dù đó là tôm cá còn sống!


Mấy ông lớn địa phương còn biểu diễn đi tắm biển, đi ăn cá, để lòng dân bớt hoang mang! Trông thấy cảnh đó, toàn dân Việt Nam chỉ muốn mời tất cả quý quan trong Bộ Chính Trị và Trung Ương Ðảng đến tắm biển ở Hà Tĩnh, Quảng Bình suốt một tháng trời, để dân được yên lòng hơn! Có lẽ tất cả các đại biểu trong quốc hội bù nhìn cũng nên theo các quan trên đi tắm và ăn cá, thì lòng dân càng vui hơn nữa. Ðặc biệt là trong cả tháng qua không thấy một đại biểu nào hó hé nói một câu, kể cả các đại biểu của người dân Hà Tĩnh, Quảng Bình!


Việc nói năng dành cho quý vị quan chức đảng và nhà nước! Người dân được chứng kiến thêm nhiều hoạt cảnh ông nói gà bà nói vịt. Ngay sau khi một ngư dân phát giác “đường ống khổng lồ” dài 1.5 cây số, đường kính hơn một mét, dẫn nước thải từ Formosa Hà Tĩnh thuộc khu kinh tế Vũng Áng ra biển, một thứ trưởng Bộ Tài Nguyên-Môi Trường tuyên bố ông không hề thấy bất ngờ về sự hiện diện của ống cống khổng lồ này, vì chính Bộ này đã cấp giấy phép cho công ty Formosa Hà Tĩnh.


Ðến khi cảnh cá chết hàng loạt diễn ra, Bộ Trưởng Trần Hồng Hà của Bộ Tài Nguyên-Môi Trường nói ngược lại: Bộ ông không cho phép Formosa đặt ống dẫn nước thải ở đáy biển! Ý ông thanh minh: cho đặt ống cống, nhưng phải đặt ở trên mặt biển! Thế rồi ông Trần Hồng Hà yêu cầu Formosa phải nâng ống dẫn nước thải lên khỏi mặt nước! Nói mà không hề suy nghĩ! Ống cống ở trên mặt nước chỉ dài cây số rưỡi, khi đổ nước thải ra thì nó đổ vào đâu? Nước thải chảy xuống biển rồi nó cứ thế chạy thẳng… sang Tàu, hay là nó vẫn quanh quẩn trong biển Việt Nam? Chưa kể, bây giờ nâng ống cống lên, những cái cột chống đỡ nó sẽ làm cho ngư dân bị cản trở, hết đường qua lại, kiếm sống!


Hoạt cảnh bi hài nhất là cuộc họp báo của Bộ Tài Nguyên-Môi Trường ba tuần lễ sau khi phát hiện ra tai họa này. Họ kêu báo chí đến họp, để nghe giải thích nguyên nhân gây tai họa cá chết.


Trưa ngày 27 tháng 4, gần 150 phóng viên kéo đến chờ nghe. Nhưng các nhà báo chưng hửng, vì cuộc họp báo bị hủy bỏ! Nghe người ta chửi đã đời rồi các quan bèn nói lại: Họp báo chỉ hoãn tới bảy giờ tối! Các nhà báo quay lại họp. Ðến tám giờ tối, một ông thứ trưởng bước vào phòng họp, ông giải thích một điều ai cũng biết rồi như đã kể trên: Cá chết vì chất độc do người tạo ra! Bộ Tài Nguyên-Môi Trường còn xác định họ chưa tìm thấy bằng chứng nước thải từ Formosa khiến nước biển nhiễm độc! Hóa ra, cuộc họp báo chỉ cốt “giải oan” cho Formosa! Ðọc xong hai trang giấy, mất tất cả bảy phút, ông thứ trưởng vội vàng rút lui, không cho ai hỏi một câu nào! Sau đó ông còn đe dọa một phóng viên rằng không được nói những câu “gây tổn hại cho đất nước của mình!” Họa chăng gây tổn hại cho đảng ông và đồng chí anh em Trung Cộng của đảng!


Một con bệnh đang hấp hối tâm hồn thường hoảng loạn, nếu trong cuộc đời đã làm những việc trái với đạo lý, thất đức, ngược với lương tâm. Ðảng Cộng Sản Việt Nam đang lộ ra những triệu chứng bất thường đó. Những cuộc biểu tình của hàng ngàn dân Việt từ ngày 28 tháng 4, tại làng biển Cảnh Dương tỉnh Quảng Bình, rồi từ Hà Nội vào đến Sài Gòn trong ngày 1 tháng 5, 2016, là những dấu hiệu cho thấy cơn hấp hối này sắp chấm dứt, con bệnh không thoát khỏi lưỡi hái của tử thần!

Bắt 4 nghi can bắn chết 3 cha con Việt Nam ở Sacramento

SACRAMENTO COUNTY, California (NV)Bốn người vừa bị bắt vì bị tình nghi có liên quan đến vụ bắn chết ba cha con trong một gia đình Việt Nam trong một căn nhà ở phía Nam Sacramento County, theo đài truyền hình KCRA.








Ba trong bốn nghi can bắn chết ba người Việt Nam, từ trái, Elijah Johnson, Daniel Nguyễn, và Amanda Tucker. (Hình: Sacramento County Sheriff’s Department)


Elijah Johnson, 21 tuổi, bị bắt hôm Chủ Nhật tại một khách sạn trên đường El Centro.


Amanda Tucker, 18 tuổi, và một cô gái 17 tuổi bị bắt hôm Thứ Hai tại một ngôi nhà trên đường Little Oak, theo cảnh sát cho biết.


Daniel Nguyễn, 24 tuổi, bị bắt hôm Thứ Ba, trong một căn hộ trên đường Castle.


Elijah Johnson và Daniel Nguyễn bị giam trong nhà tù Sacramento County Main Jail với tội danh giết người và không được tại ngoại.


Amanda Tucker và cô gái 17 tuổi bị giam với tội danh ăn cướp, cảnh sát cho biết.



Xin mời xem thêm video: Biển nhiễm độc, các bà nội trợ nghĩ gì ?

Ông Thanh Le, 56 tuổi, và hai đứa con trai, Tien Le, 21 tuổi, và Don Le, 32 tuổi, bị bắn chết lúc 6 giờ 30 phút sáng Thứ Năm, 28 Tháng Tư, trong một căn nhà tại khu phố mang số 8700 Ardith Drive, các giới chức cho biết.

Ban đầu, một người nào đó trong nhà gọi điện thoại 911 nói có một người đàn ông bị bắn.


Khi cảnh sát tới căn nhà, họ phát hiện nhiều nạn nhân.


“Họ đến căn nhà, lục soát, và phát hiện ba nạn nhân bị bắn,” cảnh sát viên Tony Turnbull, phát ngôn viên Sở Cảnh Sát Sacramento County, nói, theo KCRA.


Lúc đó, trong nhà cũng có nhiều người khác, nhưng không ai bị thương tích gì.


Cảnh sát điều tra tin rằng án mạng xảy ra khi kẻ cướp vào nhà, trong đó hai hoặc ba người có súng, tất cả đều mặc đồ đen và đeo mặt nạ, bất thình lình đột nhập vào, ông Turnbull nói.


Sau khi nổ súng, kẻ cướp chạy khỏi nhà và leo lên một chiếc xe nhỏ màu sậm, cảnh sát cho biết.


Ông Turnbull nói rằng, ban đầu, cảnh sát không hiểu chuyện gì xảy ra, vì tất cả người trong nhà chỉ nói tiếng Việt. Sau đó, cảnh sát mới đưa thông dịch viên đến. (Ð.D.)

Ted Cruz chính thức bỏ cuộc sau khi Trump thắng Indiana

INDIANAPOLIS, Indiana (NV) Thượng Nghị Sĩ Ted Cruz (Cộng Hòa-Texas) hôm Thứ Ba tuyên bố chính thức rút lui khỏi cuộc tranh cử tổng thống sau khi tỷ phú Donald Trump thắng cuộc bầu cử sơ bộ quan trọng ở Indiana, theo CNN.








Ông Ted Cruz (trái) ôm người cha, ông Rafael Cruz (giữa) và vợ, bà Heidi Cruz, sau khi tuyên bố ngưng ứng cử tổng thống. (Hình: Joe Raedle/Getty Images)


“Chúng tôi đã vận động mạnh mẽ khắp nơi ở Indiana. Chúng tôi đã dùng hết khả năng của chúng tôi, nhưng cử tri tiểu bang này đã chọn một con đường khác,” ông Cruz nói trước những người ủng hộ ông tại một cuộc tập họp ở Indianapolis, Indiana, tối Thứ Ba. “Vì thế, với một trái tim nặng trĩu, nhưng vô cùng lạc quan cho tương lai lâu dài của đất nước, chúng tôi chấm dứt cuộc tranh cử tổng thống kể từ hôm nay.”


Ðối với ông Donald Trump, với chiến thắng ở Indiana, ông có thể được thêm ít nhất 45 đại biểu, nghĩa là cho đến nay, ông đã có được khoảng 1,050 đại biểu, chỉ còn thiếu dưới 200 đại biểu nữa là đủ túc số 1,237 để được đại hội đảng Cộng Hòa tấn phong làm ứng cử viên tổng thống của đảng vào Tháng Bảy.


Mặc dù cuộc tranh cử sơ bộ vẫn còn kéo dài cho đến đầu Tháng Sáu, và ông Trump chưa đủ con số 1,237 đại biểu, nhưng với tình hình hiện nay, coi như ông không thể bị chặn được nữa, nhất là khi cuộc tranh cử giờ đây chỉ còn mình ông và ông John Kasich, thống đốc tiểu bang Ohio.


Ông Cruz đã sử dụng mọi khả năng tại Indiana, bao gồm việc loan báo chọn bà Carly Fiorina làm ứng cử viên phó tổng thống dù chưa thành ứng cử viên chính thức. Ông Cruz cũng được Thống Ðốc Mike Pence của Indiana chính thức ủng hộ, nhưng vẫn không đủ vượt qua ông Donald Trump, người được ông Bob Knight, một huấn luyện viên bóng rổ đại học rất nổi tiếng ở tiểu bang này, chính thức ủng hộ.


Theo CNN, cho tới 7 giờ tối, giờ California, ông Trump được 53.1% số phiếu, ông Cruz được 36.7%, và ông Kasich được 7.6%.








Ông Donald Trump trong giây phút tuyên bố chiến thắng, tại cuộc họp báo ở New York hôm Thứ Ba. (Hình: AP Photo/Mary Altaffer)


Như vậy, trong những ngày tới, đảng Cộng Hòa sẽ phải đối diện với một tình thế nan giải là buộc phải chấp nhận một người “ngoài đảng” làm ứng cử viên đại diện trong cuộc tổng tuyển cử vào Tháng Mười Một.


Trong khi đó, bên đảng Dân Chủ, theo dự phóng của nhiều cơ quan truyền thông, ông Bernie Sanders thắng bà Hillary Clinton.


Cũng theo CNN, ông Sanders được 53.1% số phiếu, trong khi bà Clinton được 46.9%.


Trên thực tế, thắng bại ở Indiana chỉ có tác động rất nhỏ đến tình thế tranh cử ở đảng Dân Chủ vì ông Sanders thua kém bà Clinton quá xa về số đại biểu, không có cách gì san bằng cách biệt từ nay đến Tháng Sáu. Indiana có 92 đại biểu Dân Chủ và theo cách chia theo tỷ lệ, số đại biểu cho người thắng người bại ở đây chỉ hơn kém dưới 15 đại biểu.


Giới am hiểu trong đảng Dân Chủ hiện nay đang đồn đại là bà Hillary Clinton có thể sẽ chọn Thượng Nghị Sĩ Tim Kaine làm ứng cử viên phó tổng thống. Ông Tim Kaine, 58 tuổi, là thống đốc Virginia từ 2006 đến năm 2010, chủ tịch đảng Dân Chủ toàn quốc từ năm 2009 đến năm 2011, và đắc cử thượng nghị sĩ liên bang năm 2012.


Nguồn tin nội bộ đảng Dân Chủ nói rằng trong số những người được bà Clinton thăm dò, ông Kaine là người hội đủ những điều kiện lựa chọn hơn hết, bao gồm dưới 60 tuổi, phải là đàn ông, vì bà Clinton hy vọng là nữ tổng thống đầu tiên, phải là người ngoài các tiểu bang Ðông Bắc có khuynh hướng quá cấp tiến. Tuy nhiên, sự lựa chọn chính thức sẽ chỉ có sau khi bà Clinton thành ứng cử viên chính thức của đảng Dân Chủ. (HC, Ð.D.)

Nha Sĩ Phạm Đình Tuân

Ông Giuse Mai Quang Hạo

Nha Sĩ Phạm Đình Tuân

Bà Cao Thị Minh Nghĩa

Nha Sĩ Phạm Đình Tuân

Nha Sĩ Phạm Đình Tuân

Ông Nguyễn Thanh Liêm

Thượng Viện California công nhận Ngày Áo Dài

SACRAMENTO, California (NV) – Lần đầu tiên trong lịch sử California, Thượng Viện Tiểu Bang vừa chính thức công nhận ngày 15 Tháng Năm là Ngày Áo Dài, sau khi đồng thuận thông qua Nghị Quyết Thượng Viện SR 73, do Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn làm tác giả chính, cùng với Thượng Nghị Sĩ Jim Beall (Dân Chủ-San Jose) và Thượng Nghị Sĩ Richard Pan (Dân Chủ-Sacramento) làm đồng tác giả, thông cáo báo chí của văn phòng vị nữ dân cử gốc Việt gởi ra hôm Thứ Ba, 3 Tháng Năm, cho biết.








Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn (giữa) chụp hình cùng các phụ nữ Việt Nam trong trang phục áo dài truyền thống tại phòng họp khoáng đại Thượng Viện California. (Hình: Văn Phòng TNS Janet Nguyễn cung cấp)


“Hôm nay, tôi rất tự hào là Thượng Viện Tiểu Bang California đã chính thức công nhận ngày 15 Tháng Năm là Ngày Áo Dài. Hình tượng về di sản và văn hóa của người Mỹ gốc Việt là một biểu tượng quan trọng cho niềm tự hào quốc gia và tinh thần yêu nước, và tôi rất vui chia sẻ điều này với các đồng viện của tôi, trong việc phát triển sự đa dạng văn hóa ở California,” Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn được trích lời phát biểu.


Theo thông cáo, áo dài là trang phục truyền thống mà đàn ông và phụ nữ người Mỹ gốc Việt thường mặc trong các dịp đặc biệt. Áo dài có một lịch sử lâu đời trong di sản và văn hóa Việt Nam. Từ thế kỷ thứ 18, Chúa Nguyễn Phúc Khoát ở Huế yêu cầu đàn ông và phụ nữ trong cung điện phải mặc quần và áo có nút ở phía trước để phân biệt với những người ở miền Bắc. Trang phục này sau đó được gọi là áo dài.


Trong khi áo dài nguyên thủy là giản dị và rộng, các nhà thiết kế thời trang Pháp trong thập niên 1930 bắt đầu phối hợp thiết kế truyền thống với các thiết kế thời trang của Pháp. Kể từ đó, áo dài trở thành một biểu tượng về nét đẹp và sự gợi cảm của nữ giới.


Tuy nhiên, chính quyền Cộng Sản Việt Nam lại cấm mặc áo dài trong nhiều thập niên, cho rằng đây là biểu tượng của chủ nghĩa tư bản và sự suy đồi. Ngày nay, áo dài vẫn là biểu tượng của niềm tự hào quốc gia và thẩm mỹ đối với cộng đồng người Việt. Trang phục này là một sự kết hợp giữa một thiết kế Việt Nam lịch sử với các yếu tố thời trang Tây Phương và thẩm mỹ để trở thành một nét đặc biệt rất Việt Nam.


Sau khi nghị quyết được thông qua, Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn, trong trang phục áo dài truyền thống đã gặp các nhà lãnh đạo có uy tín trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt và Luật Sư Jenny Ðỗ, người sáng lập “Ao Dai Festival of San Jose,” tại phòng họp khoáng đại Thượng Viện California.


Theo thông cáo, bà Janet Nguyễn là thượng nghị sĩ đầu tiên mặc áo dài trong Thượng Viện California.


Nhân dịp này, Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn đã trao bằng tưởng lục cho Luật Sư Jenny Ðỗ và các nhà lãnh đạo trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt để tuyên dương những cố gắng của họ, nhất là Luật Sư Jenny Ðỗ, người đã đấu tranh cho những người nghèo tại California và tại Việt Nam trong vai trò chủ tịch Hội Thân Hữu Huế, theo thông cáo. (Ð.D.)

Tưởng niệm Tháng Tư Ðen, hợp nhất hai cộng đồng Việt


Văn Lan/Người Việt

WETSMINSTER, California (NV)Ðại lễ tưởng niệm Tháng Tư Ðen năm nay đã được long trọng tổ chức tại Tượng Ðài Chiến Sĩ Việt Mỹ, Westminster, lúc 6 giờ chiều Thứ Bảy, 30 Tháng Tư, đồng thời, nhân dịp này, hai chủ tịch cộng đồng cùng tuyên bố sẽ hợp nhất thành một.

Trước đó, vào tối Thứ Sáu, cũng có một đêm thắp nến tưởng niệm Tháng Tư Ðen và hát những ca khúc đấu tranh, do nhạc sĩ Trần Chí Phúc phối hợp cùng Cộng Ðồng Việt Nam Nam California và Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Nam California, tổ chức ngày tượng đài.


Rước quốc quân kỳ vào lễ đài. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Trên khán đài, bàn thờ tổ quốc trang nghiêm với bản đồ Việt Nam và lá cờ vàng ba sọc đỏ, các vòng hoa tưởng niệm của các hội đoàn, cùng với di ảnh của các vị anh hùng đã tuẫn tiết, hy sinh theo đất nước khi miền Nam Việt Nam rơi vào tay Cộng Sản, gồm Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam, Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng, Chuẩn Tướng Lê Nguyên Vỹ, Chuẩn Tướng Trần Văn Hai, Thiếu Tướng Phạm Văn Phú, và Ðại Tá Hồ Ngọc Cẩn.

Hiện diện trong buổi lễ có một số thành viên Hội Ðồng Liên Tôn Việt Nam tại Hoa Kỳ như Hòa Thượng Thích Minh Nguyện, viện chủ chùa Trúc Lâm Yên Tử, Santa Ana; Giáo Sư Nguyễn Thanh Giàu, hội trưởng Ban Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo Nam California; và Chánh Trị Sự Hà Vũ Băng, thuộc Châu Ðạo Cao Ðài California.

Ngoài ra, buổi lễ còn có sự hiện diện của Thượng Tọa Thích Viên Huy, trụ trì chùa Ðiều Ngự, Westminster; bà Janet Nguyễn, thượng nghị sĩ tiểu bang California; ông Hugh Nguyễn, chánh lục sự Orange County; ông Tạ Ðức Trí, thị trưởng Westminster; ông Phát Bùi, nghị viên Garden Grove kiêm chủ tịch Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Nam California; ông Michael Võ, nghị viên Fountain Valley; Luật Sư Nguyễn Quốc Lân, ủy viên giáo dục Học Khu Garden Grove; Bác Sĩ Võ Ðình Hữu, chủ tịch Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Liên Bang Hoa Kỳ; kỹ sư Trương Ngãi Vinh, chủ tịch Cộng Ðồng Việt Nam Nam California; ông Lou Correa, cựu thượng nghị sĩ tiểu bang California; cùng nhiều đại diện hội đoàn và thân hào nhân sĩ ở nhiều nơi về.

Nghi thức chào cờ thật trang trọng được thực hiện qua sự phối hợp của Ban Tù Ca Xuân Ðiềm, Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ, Trung Tâm Tây Nam Tập Thể Chiến Sĩ VNCH, hai câu lạc bộ Hùng Sử Việt Nam California và San Diego, và các hội ái hữu và cựu học sinh các trường trung học Gia Long, Trưng Vương, Lê Văn Duyệt, Petrus Ký, Bưởi-Chu Văn An, Liên Trường Pleiku, Võ Trường Toản,…


Bàn thờ tổ quốc trên lễ đài. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Sau nghi lễ rước quốc quân kỳ vào lễ đài, ông Bùi Ðẹp, trung tâm trưởng Trung Tâm Tây Nam Tập Thể Chiến Sĩ VNCH, trưởng ban điều hành buổi lễ, nói lời khai mạc.

Ông nói: “Hàng năm, cứ đến ngày 30 Tháng Tư, ngày quốc hận của toàn dân Việt Nam, chúng ta tề tựu về đây để cùng nhau nhắc nhở đến ngày đau thương của dân tộc, để thấy những tội ác của bạo quyền Cộng Sản mà hun đúc cho nhau tinh thần đoàn kết, đấu tranh nhằm giải thế chế độ Cộng Sản, quang phục lại quê hương, mang lại tự do dân chủ nhân quyền và toàn vẹn lãnh thổ cho Việt Nam.”

“Ðêm nay cũng là dịp để chúng ta bày tỏ lòng tri ân đối với những quân dân cán chính VNCH, những nhà lãnh đạo tinh thần tôn giáo, những nhà đấu tranh đã hy sinh để bảo vệ quê hương. Hãy cùng nhau kiên định lập trường quốc gia cho đại cuộc sáng ngời của dân tộc,” ông Ðẹp nói tiếp.

Ông cũng nhắn nhủ các bạn trẻ ngày nay, với phương tiện tối tân của Internet, khi hiểu rõ thế nào là chế độ Cộng Sản độc tài độc đảng, hãy tiếp tục gánh vác những công việc của cha anh, tham gia tích cực vào các sinh hoạt cộng đồng của người Mỹ gốc Việt tị nạn, để làm tròn bổn phận của người Việt lưu vong, giải thể chế độ Cộng Sản và tái thiết một Việt Nam phú cường.

Tiếp theo, kỹ sư Trương Ngãi Vinh và Nghị Viên Phát Bùi, trong vai trò hai chủ tịch cộng đồng, và ông Bùi Ðẹp cùng tiến lên lễ đài đặt vòng hoa tưởng niệm.


Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn (phải) trao Nghị Quyết Tháng Tư Ðen cho hai vị chủ tịch cộng đồng, Nghị Viên Phát Bùi (trái) và kỹ sư Trương Ngãi Vinh. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Sau đó, hai vị chủ tịch hai cộng đồng được mời lên, cùng nhau biểu lộ sự đoàn kết qua lời phát biểu, trong cái bắt tay thể hiện sự quyết tâm đoàn kết của hai cộng đồng.

Trong lời phát biểu, ông Phát Bùi nói: “Lễ tưởng niệm 30 Tháng Tư cũng là để nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm với dân tộc và yêu cầu khẩn cấp phải kết hợp lại thành một khối để tiếp lửa cho 90 triệu đồng bào trong nước giành lại quyền tự quyết, cứu nguy cho tổ quốc Việt Nam chúng ta.”

“Trước tình thế cấp bách ở Việt Nam hiện nay, hơn lúc nào hết, chúng ta phải đoàn kết thành một khối, xây dựng một tập thể người Việt hải ngoại lớn mạnh. Ðó cũng là lý do mà hai cộng đồng chúng tôi quyết tâm thống nhất làm một.”

Kỹ sư Trương Ngãi Vinh nói: “Ðể thế hệ tương lai hiểu được tại sao thế hệ ông, cha của họ phải lưu vong khắp thế giới, để thông cảm và ủng hộ cho những gì chúng ta đã và đang cố sức làm trong 41 năm qua, đó chỉ là thỏa mãn những điều cần nhưng chưa đủ.”

“Ðể có một ý nghĩa thật sự của ngày 30 Tháng Tư, để thỏa mãn điều kiện đủ là chúng ta phải biến những đau thương buồn khổ, những thảm họa Cộng Sản đã gây ra cho đất nước chúng ta bằng những hành động thiết thực để yểm trợ mạnh mẽ cho cả dân tộc Việt Nam chiến thắng nhà cầm quyền Cộng Sản. Chính quý vị đã chọn chúng tôi để gánh vác cho cộng đồng, nay chính quý vị sẽ giúp chúng tôi hàn gắn những vết thương, những rạn nứt trong cộng đồng chúng ta.

Hai vị chủ tịch của hai cộng đồng sau đó cùng nắm tay quyết tâm đoàn kết trong tiếng vỗ tay nhiệt liệt của mọi người.


Ðông đảo đồng hương tham dự lễ tưởng niệm Tháng Tư Ðen. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Tiếp theo, nghi lễ cầu nguyện được cử hành với các vị lãnh đạo tinh thần trong Hội Ðồng Liên Tôn Việt Nam tại Hoa Kỳ, các vị dân cử, các hội đoàn, toàn thể dân chúng cùng đứng lên thành kính dâng lời cầu nguyện cho đất nước Việt Nam sớm thoát sự cai trị bạo tàn của chủ nghĩa cộng sản, cầu nguyện cho những anh linh chiến sĩ VNCH, những người đã mất trên đường đi tìm tự do, những người đã đứng lên tranh đấu cho tự do dân chủ tại quê nhà, cầu nguyện cho đất nước Việt Nam mau có được tự do dân chủ nhân quyền.

Kế đến, Thị Trưởng Tạ Ðức Trí nói: “Tôi vô cùng xúc động khi dự lễ tưởng niệm hôm nay, càng vui mừng hơn khi thấy hai cộng đồng cuối cùng đã đi đến quyết định thống nhất. Ðiều này cho thấy khát vọng của tập thể người Việt tị nạn, khát vọng tranh đấu cho tự do, muốn thấy Việt Nam có dân chủ và đoàn kết, và ước mơ đoàn kết của chúng ta tại miền Nam California nay đã thành hiện thực.”

Tiếp nối chương trình là nhạc phẩm “Một Ngày Việt Nam,” sáng tác của cố nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng và nhạc sĩ Trúc Hồ, được Ban Tù Ca Xuân Ðiềm, Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ và các cựu học sinh liên trường VNCH trình bày, cùng với tiếng vỗ tay hòa nhịp của mọi người.

Tiếp theo, Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn được mời phát biểu. Bà nói: “Người Việt trên toàn thế giới đều nhớ về ngày quốc hận, ngày đau buồn của dân tộc.”

Bà cũng cho biết bà và một nhóm thượng nghị sĩ California vừa đệ trình Nghị Quyết SCR 104 và đã được Thượng Viện Tiểu Bang thông qua, công nhận Tháng Tư năm 2016 là Tháng Tư Ðen để tưởng nhớ đến các chiến sĩ đã hy sinh cho tự do dân chủ.

Bà cũng chức mừng hai cộng đồng nay đã đoàn kết lại làm một, và trao Nghị Quyết SCR 104 cho hai vị chủ tịch.

Chương trình được tiếp tục với phần phát biểu của một số nhân sĩ, chiếu slide show các sự kiện liên quan đến Tháng Tư Ðen, và phần trình diễn văn nghệ và hoạt cảnh đấu tranh, và kết thúc với bài hát “Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ,” sáng tác của cố nhạc sĩ Nguyễn Ðức Quang, như một lời khẳng định cho tương lai quê hương Việt Nam tươi sáng.

Nga hiếu chiến, Mỹ thay tư lệnh ở Âu Châu

STUTTGART, Đức (NV)Mỹ và các nước đồng minh trong khối NATO đang tìm cách đối phó trước thái độ ngày mỗi hung hăng của Nga ở Âu Châu, theo tạp chí US News.





 

 Tân tư lệnh lực lượng Mỹ ở Âu Châu, Tướng Curtis Scaparrotti. (Hình: Getty Images/Ayhan Simsek)


Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ Ash Carter hôm Thứ Ba tham dự buổi thay đổi tư lệnh lực lượng Hoa Kỳ ở Âu Châu (EUCOM) đóng tại Đức.

Tướng Không Quân Philip Breedlove bàn giao chức vụ cho Tướng Lục Quân Curtis Scaparrotti, người sẽ đảm nhiệm vai trò mà theo truyền thống, cũng đưa ông lên thành tư lệnh tối cao các lực lượng đồng minh trong khối NATO.

Một giới chức cao cấp Bộ Quốc Phòng Mỹ không nêu tên nói: “Đây là điều mang tính cách còn hệ trọng hơn một buổi lễ thay đổi một tư lệnh. Ông Carter sẽ nói về Âu Châu và những thách thức mà EUCOM phải trực diện. Đó là những bước cần thiết phải thực hiện để làm cho Nga bớt hiếu chiến.”

Tướng Scaparrotti, người từng tham gia cuộc chiến chống nổi dậy ở Afghanistan, và trong lần công vụ gần đây, ông lãnh đạo lực lượng Hoa Kỳ hỗ trợ quân đội Nam Hàn chống lại sự đe dọa của Bắc Hàn.

Ngũ Giác Đài xem sự thay đổi cấp lãnh đạo quân sự này như là hình thức duy trì mối dây liên kết mạnh mẽ của Mỹ với các đồng minh Âu Châu, đồng thời phối hợp với NATO trong hoạt động quân sự.

EUCOM từng nâng cao cảnh giác trong những năm gần đây qua việc Nga mở màn một kỷ nguyên mới bằng cách biểu dương sức mạnh và chính trị của mình, dẫn đến việc sát nhập bán đảo Crimea vào năm 2014 và tiếp tục với những hành động khiêu khích quân đội Hoa Kỳ.

Sự kiện gần nhất xảy ra hôm Thứ Sáu khi một chiến đấu cơ Nga biểu diễn một màn bay lộn vòng trước một máy bay trinh sát của Mỹ đang bay trên vùng biển Baltic.

Sự kiện trên tương tự chuyện xảy ra hồi giữa Tháng Tư, cùng hai cuộc chạm trán khác trong tháng, giữa một khu trục hạm Hải Quân Hoa Kỳ, chiếc USS Donald Cook, với một máy bay Nga.

Giới chức Mỹ lên án những hành động này là nguy hiểm và thiếu chuyên nghiệp, và mỗi lần như vậy lại càng làm cho Mỹ quan tâm hơn trong việc đưa thêm thiết bị quân sự đến gần biên giới Nga.


Phát biểu với các phóng viên trên chuyến bay sang Âu Châu hôm Thứ Hai, ông Carter nói: “Chúng ta không còn chọn lựa nào khác hơn là phải thực hiện điều chúng ta đang làm.”

Để chứng tỏ điều đó, hồi Tháng Ba ông cam kết sẽ đưa thêm 4,000 quân và thiết bị quân sự sang Âu Châu vào đầu năm tới.

Ngoài ra bộ trưởng quốc phòng các nước trong khối NATO sẽ bàn luận việc Mỹ đưa thêm bốn tiểu đoàn sang đóng trên lục địa Âu Châu.

Các động thái này được đưa ra sau khi Tổng Thống Barack Obama đề nghị tăng ngân sách mới nhất, bao gồm $3.4 tỷ cho Chương Trình Phục Hưng Âu Châu, nhằm tăng cường sự yểm trợ của Mỹ đối với lục địa này, nhiều gấp bốn lần sự cam kết trước đây.

Nói về sự gia tăng này, Bộ Trưởng Quốc Phòng Carter nói: “Tôi kỳ vọng điều này sẽ còn tiếp tục nữa.”

Theo một giới chức quốc phòng, kế hoạch đưa thêm quân và thiết bị quân sự qua Âu Châu không có nghĩa là Mỹ đang chuẩn bị chiến tranh với Nga, mà chỉ “để làm vững thêm vai trò răn đe trong khu vực.” (TP)

Tản mạn nhân Ngày của Mẹ

 

Ngọc Lan/Người Việt




1.


Thứ Hai đầu tuần, tôi đã được nghe câu chuyện này từ cô bạn, một người đang làm công việc “cán sự xã hội”.

Bạn kể, “Khách của mình là một bà 78 tuổi. Ở trong housing dành cho người già. Con trai con dâu xin vào trọ ké, lén lút. Mới đầu kêu là chỉ 3 tuần. Sau ở lì tới 6 tháng. Bà già thì cần yên tĩnh, dù hơi lẫn một chút nhưng sức khỏe rất tốt cho một người 78 tuổi.

Bà dậy sớm 6 giờ sáng đi ngủ 7 giờ tối đều đặn. Con trai con dâu đi cả ngày, tối khuya mới về ngủ đậu nên không ai biết. Con gái của bà có biết nhưng cũng không báo cáo. Người Việt Nam trong nhà hay du di với nhau như thế. Kệ. Nó là em của mình, giờ nó chưa có nhà, mà cũng đi suốt ngày, tối khuya mới về ngủ tạm thôi.”



Bạn kể, “Mới đây, cô con gái mới thổ lộ, là em trai em dâu ở ké mà không biết điều. Đi về tối mới lục đục nấu ăn, nói chuyện rào rào, rồi thêm thằng con nhỏ bật TV ầm ầm. Bà ngủ không được. Bà không muốn cho ở nữa thì họ bảo là bà… ác.”



Bạn nói bạn tới thăm nhà buổi sáng thì đâu có ai. Mà mỗi lần tới nhà, bạn có hẹn trước nên mấy người đó sẽ không có ở nhà vào lúc bạn tới. Thêm nữa là bạn cũng không bao giờ muốn tới đột ngột không lấy hẹn.



Bạn kể, “Tới hôm nay bà mới khai là bị con dâu đánh tuần trước. Thoạt đầu nghe bà nói vậy, cô con gái bảo là bà lẫn, nói năng lung tung. Cho đến lúc cô giúp tắm cho bà, lật tay ra mới thấy vết bầm bự tổ chảng thì cô con gái mới tá hỏa lên. Rõ ràng sức khỏe, thần thái của bà đi xuống hẳn so với lần trước mình tới thăm.”



Bạn kể, “Hên là con trai con dâu bữa nay đã cuốn gói đi thẳng. Nhưng người trong housing phải làm báo cáo. Mình phải làm báo cáo. Bút sa là gà chết. Phải họp hành bàn phương hướng giải quyết. Người ta hỏi bà muốn báo cáo cho Adult Protect Services (APS-Cơ Quan Bảo Vệ Người Cao Niên) cho người ta điều tra không. Bà chưa trả lời thì cô con gái đã nhao nhao lên, ‘Đừng mẹ ơi. Dầu gì nó cũng là con của mẹ. Nó mới bị tội say rượu lái xe xong. Giờ lại tố con vợ nó đánh mẹ thì tội nghiệp nó lắm.’”



Bạn nói bạn phải “rất là cố gắng để nhỏ nhẹ” nói rằng gia đình không nên can thiệp vào, vì đây là quyền lựa chọn của bà mẹ. Cô con gái bảo, “Nhưng mẹ tôi lẫn. Mẹ không biết gì đâu.” Trong khi đó, bà mẹ từ từ trả lời, “Ừa làm gì thì làm. Không cho chúng nó đánh tôi. Tôi đau lắm.”



Bạn kể, “Mình nghe mà xót hết cả dạ. Họp bàn xong thì quyết định là con trai con dâu sẽ bị cấm cửa. Và APS sẽ cho người xuống điều tra coi chuyện gì đã thật sự xảy ra.



“Hiện nay chưa biết là con dâu có đánh bà như thế không. Người ta sẽ điều tra. Nhưng xin đừng bao giờ kêu là người già lẫn rồi muốn làm chi thì làm. Bởi vì bên Mỹ này, cũng như con nít, người già luôn luôn được bảo vệ bởi những người có chức năng,” bạn khẳng định.











Mẹ con (Hình minh họa: Getty Images)


2.


Nghe chuyện bạn kể xong, tự dưng thấy lòng mình chông chênh quá.



Bởi



Cuối tuần này là Ngày Lễ Mẹ. Và ít nhất là có một người mẹ đang bị chính con mình làm đau, đến sợ hãi…



Nhớ cách đây vài tuần, một đứa bạn thời đại học ghi vài dòng trên Facebook, như thế này, “Bữa nay có việc phải khai tên họ ngày tháng năm sinh cha mẹ. Ghi cho chồng, còn đầy đủ. Tới mình, hổng còn ai để mà khai, ghi có hai chữ “đã mất” cho cả bố và mẹ.”



“Ủa sao mình già rồi vẫn thấy cần có bố có mẹ như mình còn con nít vậy ta?” Bạn viết tiếp. “Có những thứ mà kêu là tử huyệt đó, hễ đụng cách đó 1 mm cũng trơ ra không sao hết, mà lỡ đâm trúng nó y như bấm cái nút nước mắt nước mũi chảy tè le.”



Đọc đến câu cuối, mắt mũi tôi cũng tè le. Tôi chưa bao giờ hình dung ra tôi của ngày tháng đó.







Xin mời xem thêm video: Biển nhiễm độc, các bà nội trợ nghĩ gì ?



Lại nhớ, một đứa bạn thời đại học khác, viết trong blog nỗi niềm nhân 49 ngày tang mẹ, “Tôi cùng hai đứa bạn lên chùa trong ngày hôm đó. Ba đứa chúng tôi ôm nhau khóc. Hình như tôi khóc như chưa từng được khóc. Tôi khóc cho hả. Khóc hờn khóc mát cho cái ngày tôi bị mồ côi. Chẳng có ai dạy chúng ta phải cư xử làm sao khi mồ côi. Chả trường chả lớp hay văn bằng nào cấp cho chúng ta cái cái chứng chỉ mồ côi. Làm sao nguôi ngoai, cái phận mồ côi sẽ theo suốt đời chúng ta? Làm sao nguôi ngoai? Tôi không biết. Chỉ biết ngày theo ngày, cái đau càng nặng nề hơn, tan hoang hơn và u ám hơn.”



Sao tâm sự của đứa con mồ côi nào cũng chất ngất những tan hoang…



“Chẳng có ai dạy chúng ta phải cư xử làm sao khi mồ côi” – câu bạn viết như một nỗi gì đâm thẳng vào tim. Chới với.



Lại nhớ, mới đây, người bạn viết những dòng ký ức nhân ngày giỗ mẹ, “Nhớ nhiều nhất là lúc bó gối nhìn má nó nấu xôi chè. Bà tẩn mẩn vích từng miếng xôi dẻo quẹo óng nâu màu cánh gián, trong đó nào là đường, là đậu phộng, mè, vỏ quýt đã được nấu chín lên cái sàng tre lót lá chuối xanh mươn mướt. Rồi bà cầm vỏ chai bia Con Cọp lăn đều lên miếng xôi còn nóng hôi hổi cho dẹp ra. Bà nhìn thằng con đang lom lom nhễu nước dãi, ngắt cho nó một miếng, kèm theo lời dặn ‘xôi chè phải để cho thiệt nguội mới ăn được nghen, con. Nhưng đừng có lén ăn, má nấu để làm đám giỗ đó!”



Ký ức đó, dễ chừng cũng phải 40 năm. Mà sao vẫn thắt lòng cho tâm tình của một người đi đến nửa cuộc đời vẫn còn nhớ về mẹ với những điều bình dị nhất.



Để rồi bạn kết luận, “Nỗi nhớ nào về má cũng đều như có cái gì đè nặng lồng ngực.”



3.


Chợt nhớ sáng nay gọi điện thoại cho má, mà không chờ đến khi má gọi hỏi thăm mới trọ trẹ, tí tởn vài câu. Cũng chỉ là những chuyện ầu ơ dí dầu, hỏi về món ăn này, nói về cây hoa nọ. Trước khi cúp phone, má nói một câu, “Con gọi cho má như vậy mà vui lắm đó!”



Tôi nghe ra tiếng cười lấp lánh trong mắt má, mà tự dưng lòng chùng xuống. Cho những vô tình cứ cuốn mình đi đâu, quên mất tiêu niềm vui của má chỉ là chừng ấy…



Chủ Nhật này là Ngày Lễ Mẹ.





Liên lạc tác giả: [email protected]


 

Tuyệt vời đêm ‘Hương Việt’ với Vũ Đoàn Việt Cầm


Quốc Dũng/Người Việt

GARDEN GROVE, California (NV) – “Hay, chương trình rất hay. Đẹp, các cháu múa đẹp lắm. Tôi không biết diễn tả như thế nào, nhưng tôi không rời mắt khỏi sân khấu được. Vũ sư Vũ Đình Luân rất xuất sắc làm chương trình này, hơn hết đó là gìn giữ được văn hóa Việt Nam tại hải ngoại.”

Đó là lời nhận xét của bà Lưu Tú Anh, cư dân Santa Ana, khi trò chuyện với nhật báo Người Việt về đêm văn nghệ “Hương Việt” (Scent of Vietnam) do Vũ Đoàn Việt Nam trình diễn tối Chủ Nhật vừa qua tại The Strawberry Bowl Festival Amphitheater, Garden Grove, để gây quỹ nuôi dưỡng bộ môn múa dân tộc Việt Nam.

Nhạc cảnh “Nhành Dương Cứu Khổ.” (Hình: Quốc Dũng/Người Việt)

“Một năm chương trình này chỉ diễn ra một lần, đây là lần thứ tư tôi mua vé đến xem. Năm nay tổ chức ở rạp hát này, tuy hơi lạnh vì rạp hát không có nóc nhà, nhưng nhìn các cháu múa thật đẹp, thật hay trên sân khấu, làm tôi say mê xem mà quên mất trời lạnh, khi nghỉ giải lao tôi mới nhận ra. Gần hai tiếng rưỡi tôi ngồi xem mà không chớp mắt được, mãn nhãn lắm!” bà chia sẻ.

Với 18 tiết mục được dàn dựng rất công phu, trong đó 14 màn vũ, 52 vũ công và vũ sinh hầu hết đều rất trẻ, đã diễn xuất rất tốt những điệu dân ca, dân vũ các miền. Đặc biệt, có những vũ sinh mới được 5 tuổi nhưng đã “diễn như không diễn” khiến những tràng vỗ tay của khán giả vang lên không dứt.

Mở đầu đêm “Hương Việt,” Luật Sư Nguyễn Hoàng Dũng, MC của chương trình, nói: “Để làm nên chương trình này, các em phải tập dượt rất nhiều, rất lâu, bởi vì các em không phải là diễn viên chuyên nghiệp, nhưng vì có lòng yêu văn hóa Việt Nam mà cố gắng hết sức mình. Và đêm diễn này, Vũ Đoàn Việt Cầm cũng nhằm để gây quỹ nuôi dưỡng bộ môn múa dân tộc, giúp Việt Cầm có thêm tài lực, nhân lực, và cơ hội để phát huy văn hóa Việt Nam qua các màn trình diễn nghệ thuật cổ truyền.”

“Vũ Đoàn Việt Cầm là một tổ chức bất vụ lợi, không chỉ hướng dẫn các em từ lúc còn rất nhỏ cho tới lớn để học các điệu vũ, mà còn hướng dẫn các em những văn hóa của Việt Nam, dạy các em những cái hay, cái tốt, cái đẹp để các em hiểu thêm và giữ gìn nền văn hóa Việt Nam. Tuy nhiên, thầy Vũ Đình Luân giảng dạy là một chuyện, nhưng còn việc tiếp nhận như thế nào là tùy vào các em, bởi vì chỉ có các em mới là những người duy trì được văn hóa, di sản Việt Nam sau này. Và thật đáng quý, các em đều cố gắng học tập, cố gắng làm tốt những gì được thầy truyền dạy,” MC nói tiếp.

Đến với “Hương Việt,” khán giả không chỉ xem một chương trình ca vũ mà còn biết thêm về lịch sử ra đời của bài hát, về đất, về người Việt Nam.

Mở đầu chương trình là vũ khúc “Giấc Mơ Trưa” của nhạc sĩ Giáng Son qua tiếng hát của ca sĩ Thùy Chi từ loa âm thanh, 20 cô vũ công tài năng, duyên dáng trong y phục áo tứ thân, xinh đẹp, thể hiện qua từng bước chân, điệu múa với quạt. Bài hát này tả lại cảnh đẹp đồng quê của Việt Nam, nào là con đường quanh co khúc khuỷu, con sông vắng lặng, cánh đồng xa mờ, tiếng chuông chùa…

Xin mời xem thêm video: Biển nhiễm
độc, các bà nội trợ nghĩ gì ?

Màn nhạc cảnh tiếp nối là “Bức Họa Đồng Quê” của nhạc sĩ Văn Phụng do nhóm thiếu nhi Việt Cầm trình bày với y phục áo bà ba, khăn rằn, cũng nói đến cảnh đẹp đồng quê. Đặc biệt, liền ngay sau đó khán giả vỗ tay tán thưởng khi xem vũ khúc “Gọi Đò” nhạc Hồng Xương Long trích từ CD của ca sĩ Trọng Hải. Hai vũ công trong trang phục áo bà ba, trên tay cầm hai thanh tre tượng trưng cho cây dầm chèo đò, đã diễn tả được mối tình trai gái sắt son nhưng rồi cô lái bỏ bến theo chồng.

Với “Bến Xuân” của Văn Cao, ca sĩ Thanh Thảo đã đưa khán giả ngược từ miền Nam lên miền Bắc ở Hải Phòng, và hai vũ công với y phục áo dài, quần tây cùng cây đàn guitar, nói lên nỗi lòng của người nhạc sĩ khi cô người yêu đến thăm anh một lần rồi đi lấy chồng. Ở đây, “Bến Xuân” không phải là bến trong mùa Xuân, mà là cái bến được đặt tên là Xuân.

Các vũ công của Việt Cầm đã tạo cho khán giả sự ngạc nhiên với vũ khúc “Sóc Sờ Bai Sóc Trăng” của nhạc sĩ Thanh Sơn, vì trang phục cổ truyền áo tầm vông (còn gọi là áo cổ vòng), mặc xà rông, cùng điệu múa Lâm Thôn rộn ràng là điệu múa dân gian cổ truyền của người Khmer. Và cũng là sáng tác của nhạc sĩ Thanh Sơn, khán giả lại thích thú với những điệu múa của dân tộc Gia Rai, Ba Na trên vùng đỏ sương mù Pleiku với nhạc phẩm “Thị Trấn Sương Mù.”

Một tiết mục đặc sắc khác là màn vũ “Nhành Dương Cứu Khổ” của nhạc sĩ Trường Khánh, các vũ công đã hóa thân thành hình tượng Phật Bà Quan Âm, nói lên sự kính trọng của Phật tử đối với Phật Bà Quan Âm đã giúp mình vượt qua khổ nạn. Kế tiếp là màn vũ “Kinh Pháp Hoa,” sáng tác Chúc Linh, với các vũ sinh thiếu nhi trong những bước múa sinh động dù trong đó nhiều em chỉ mới 5 tuổi. Và những tràng pháo tay của khán giả cổ võ cho tinh thần của các vũ sinh qua những điệu múa hồn nhiên, dễ thương với bài “Vỗ Cái Trống Cơm,” một nhạc phẩm của nhạc sĩ Nguyên Nghị.

Màn nhạc cảnh “Bạc Liêu Hoài Cổ” sáng tác của nhạc sĩ Thanh Sơn và “Đêm Gành Hào Nghe Điệu Hoài Lang” của nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển đã đưa khán giả về xứ Bạc Liêu của vùng đất phương Nam, thấy được lòng thương yêu vợ chồng lẫn nhau. Cả hai bài này đều xuất phát từ bài “Dạ Cổ Hoài Lang” của nhạc sĩ Cao Văn Lầu. “Dạ” tức là đêm, “Cổ” là trống, “Hoài Lang” là nhớ chồng. Nghĩa là người vợ nghe tiếng trống điểm canh đổi giờ ban đêm thì nhớ tới người chồng.

Cùng với nhạc phẩm “Đêm Dài Chiến Tuyến” của nhạc sĩ Lam Phương, tả cảnh những người lính nhớ vợ, và nói lên tình yêu tổ quốc, đồng bào, gia đình, người thân của những người lính chiến, thì màn vũ các bài “Về Phương Nam” của nhạc sĩ Nguyễn Nhất Huy, “Chờ Người” sáng tác Khánh Băng, “Hôn” của nhạc sĩ Đoàn Vi Hương, “Con Rồng Cháu Tiên” sáng tác Trúc Hồ, đã làm khán giả thỏa mãn với các điệu múa do các vũ công Vũ Đoàn Việt Cầm trình diễn.

Vũ sư Vũ Đình Luân (đeo kiếng) cùng các vũ công, vũ sinh sau màn vũ “Con Rồng Cháu Tiên” kết thúc đêm diễn. (Hình: Quốc Dũng/Người Việt)

Xen kẽ phần vũ là các giọng ca của năm ca sĩ thân hữu với Vũ Đoàn Việt Cầm gồm Đài Trang, Thanh Thảo, Triệu Mỹ Ngân, Mai Vy, và Đình Khôi.

Ca sĩ Đài Trang chia sẻ: “Tôi nhận lời tham gia vì rất quý tấm lòng của vũ sư Vũ Đình Luân, bởi vì tôi biết anh luôn đau đáu trong lòng rằng, bằng mọi cách phải gìn giữ văn hóa Việt Nam cho các thế hệ mai sau qua các điệu vũ dân tộc. Anh từng tâm sự với tôi, nếu như một mai khi thế hệ các cháu lớn lên mà các cháu không còn nghe được nhạc Việt Nam, không biết múa những điệu múa Việt Nam thì có lẽ lúc đó văn hóa Việt Nam sẽ mai một nơi xứ người.”

Ca sĩ Mai Vy tâm sự: “Tôi biết anh Vũ Đình Luân nhiều năm nay, anh là một người có rất nhiều tâm huyết đối với nền văn hóa Việt Nam tại hải ngoại. Rất khó khăn để có thể giữ vững một trường đào tạo các em múa những vũ điệu dân tộc như vậy, chưa kể phải tìm những trang phục sao cho đúng với bài hát, nhưng anh đã và đang làm được điều này.”

Đến xem chương trình, bà Kim Cương Nguyễn Minh Phương, cư dân Huntington Beach, cho biết: “Mém chút là tôi bị lỡ chương trình này rồi, may nhờ đọc báo Người Việt biết đêm diễn này ý nghĩa quá nên tôi mua vé ngay. Đây là một trong những sinh hoạt về văn hóa nghệ thuật thật ý nghĩa, vì không thể tìm được một nơi thứ hai ở hải ngoại này đào tạo các cháu trình diễn nghệ thuật cổ truyền một cách bài bản như thế này. Vũ sư Vũ Đình Luân thật có tâm khi muốn duy trì nghệ thuật truyền thống Việt Nam, quan trọng hơn là đã giúp giới trẻ bảo tồn văn hóa của dân tộc.”

Bà Anne Vũ, cư dân Westminster, cho hay: “Tôi rất thích xem chương trình này, vì nhờ đó tôi nhớ lại văn hóa Việt Nam, và đây cũng là dịp để tôi trò chuyện với những đồng hương yêu nghệ thuật truyền thống của dân tộc.”

—–

Liên lạc tác giả: [email protected]

Bác sĩ lừa bán thuốc cho người nhà bệnh nhân

BÌNH ÐỊNH (NV)Lợi dụng thuốc được cấp miễn phí theo danh mục bảo hiểm sức khỏe, ông bác sĩ điều trị liền lấy “kê toa” để lừa bán cho các người nhà bệnh nhân, theo tin tờ Tiền Phong điện tử.


Truyền thông Việt Nam loan tin, sáng 3 tháng 5, ông Lê Quang Hùng, giám đốc Sở Y Tế Bình Ðịnh đã ký quyết định kỷ luật cảnh cáo ông N.T.H (29 tuổi), ngụ phường Hải Cảng, thành phố Quy Nhơn, bác sĩ Khoa Hồi Sức Cấp Cứu của bệnh viện đa khoa tỉnh Bình Ðịnh do “lừa đảo người nhà bệnh nhân để lấy tiền khi thực hiện nhiệm vụ, vi phạm quy định về y đức.”








Bệnh viện đa khoa tỉnh Bình Ðịnh, nơi ông H. đang công tác. (Hình: Tiền Phong)


Thời gian thi hành kỷ luật là 12 tháng kể từ ngày công bố quyết định. Trước đó, trong quá trình điều trị cho các bệnh nhân đang cấp cứu, ông H. gợi ý cho người nhà bệnh nhân cần mua thêm một loại thuốc bên ngoài để điều trị và sau đó kê toa rồi trực tiếp bán thuốc lấy tiền.


Theo một lãnh đạo bệnh viện này, từ khi ông H. vào biên chế hồi tháng 5 tháng 2015, trong quá trình khám chữa bệnh, ông H. thường nhận tiền của người nhà bệnh nhân và dùng chiêu lừa đảo bán thuốc.


Tuy nhiên mới đây, người nhà một bệnh nhân sau khi tìm hiểu qua người quen là lãnh đạo bệnh viện đa khoa tỉnh Bình Ðịnh biết được loại thuốc mà ông H. kê toa nằm trong danh mục thanh toán của bảo hiểm sức khỏe, bệnh viện cấp miễn phí, người nhà bệnh nhân đã tố cáo vụ việc đến cơ quan chức năng.


Ông H. đã bị bệnh viện theo dõi bắt quả tang trong một lần nhận tiền “bán thuốc” cho người nhà bệnh nhân. (Tr.N)

Dân phẫn nộ vì ‘dân quân’ đánh người giữa phố

BÌNH DƯƠNG (NV) Một clip quay lại cảnh nhóm dân quân tự vệ liên tục cầm dùi cui đánh thẳng tay vào những thanh niên không mặc áo giữa đường phố khiến mọi người phẫn nộ.

Chiều 3 tháng 5, nói với báo Tuổi Trẻ, ông Lê Phi Hùng, chỉ huy trưởng Ban Chỉ Huy Quân Sự thị xã Dĩ An, cho biết, đã tạm đình chỉ 6 dân quân tự vệ của phường An Bình, thị xã Dĩ An, để làm rõ clip “dân quân đánh người vi phạm giao thông” được đăng tải trên Facebook có tên T.H.C.T. thu hút hàng trăm ngàn lượt xem.


Nhóm dân quân mặc đồng phục màu xanh xúm nhau nhào vô đánh người tới tấp. (Hình cắt từ clip)

Theo điều tra ban đầu, việc xảy ra vào tối 30 tháng 4 trên một tuyến đường thuộc khu phố Bình Ðường 2, phường An Bình, thị xã Dĩ An. Lúc này, tổ tuần tra gồm sáu dân quân tự vệ phường An Bình đang đi tuần tra thì phát hiện một nhóm 4 thanh niên có dấu hiệu “vi phạm luật giao thông.”

Khi tổ dân quân làm việc với nhóm thanh niên này thì xảy ra mâu thuẫn. Ðôi bên xảy ra cự cãi. Không giữ được bình tĩnh, các dân quân liên tục cầm dùi cui đánh vào người các thanh niên không mặc áo.

Xin mời xem thêm video: Biển nhiễm
độc, các bà nội trợ nghĩ gì ?

Theo ông Hùng, bước đầu dù chưa xác định nguyên nhân vụ việc thì việc các dân quân dùng dùi cui để đánh vào người dân như vậy là không đúng.

“Do sự việc xảy ra vào những ngày nghỉ nên trước mắt Ban Chỉ Huy Quân Sự thị xã Dĩ An yêu cầu tạm đình chỉ các dân quân có liên quan trong đoạn clip để tiếp tục xác minh, làm rõ,” ông Hùng nói. (Tr.N)

Tin mới cập nhật