Tưởng niệm 41 năm quốc hận và 13 năm Tượng Đài Chiến Sĩ Việt-Mỹ


Lâm Hoài Thạch/Người Việt


WESTMINSTER, California (NV) – Hôm Thứ Bảy, ngày 30 Tháng Tư, Ủy Ban Xây Dựng Tượng Đài Chiến Sĩ Việt-Mỹ long trọng tổ chức Lễ Tưởng Niệm 41 Năm Quốc Hận và 13 Năm Thành Lập Tượng Đài Chiến Sĩ Việt-Mỹ, Westminster.



Lễ rước quốc quân kỳ Việt-Mỹ vào Tượng Đài Chiến Sĩ Việt-Mỹ. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)


Chủ tọa đoàn, gồm các cựu đại tá Lê Bá Khiếu, Phạm Văn Thuần, Trần Ngọc Thống, và Nguyễn Kỳ Nguyên.


Quan khách đến tham dự có Thượng Tọa Thích Viên Huy, trụ trì chùa Điều Ngự, Westminster; Linh Mục Nguyên Thanh, và Mục Sư Phùng Quang, cùng các vị dân cử như bà Janet Nguyễn, thượng nghị sĩ tiểu bang California; Luật Sư Andrew Đỗ, giám sát viên Orange County; ông Tạ Đức Trí, thị trưởng Westminster; ông Bảo Nguyễn, thị trưởng Garden Grove; ông Vincent Sarmiento, phó thị trưởng Santa Ana; ông Phát Bùi, nghị viên Garden Grove kiêm chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam California; bà Diana Carey, nghị viên Westminster; Bác Sĩ Võ Đình Hữu, chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Liên Bang Hoa Kỳ; ông Craig Mandeville, chủ tịch Ủy Ban Xây Dựng Tượng Đài, ông Vĩnh Lộc Trần, phụ tá của bà Michelle Steel, giám sát viên Orange County…


Thay mặt ban tổ chức, bà Thúy Phương chia sẻ niềm đau thương trong ý nghĩa của ngày tưởng niệm Tháng Tư Đen.


“Ngày 30 Tháng Tư, năm 2016, người Việt Nam trên thế giới nói chung và tại Hoa Kỳ nói riêng đang bước vào năm thứ 41 của kiếp sống xa quê hương, và hai chữ ‘tổ quốc’ mãi hoài là nỗi đau khắc khoải trong lòng,” bà Thúy Phương nói.


Bà nói tiếp, “Đã 41 năm kể từ ngày Sài Gòn bị mất tên, từ ngày người miền Nam Việt Nam bị rơi vào tay Cộng Sản, chúng ta đã từng ngậm đắng nuốt cay để mong góp tay, góp sức xây dựng lại một quê hương Việt Nam đổ nát sau chiến tranh. Nhưng rốt cuộc, hàng triệu triệu người Việt Nam trong 41 năm qua đã lưu lạc khắp nơi trên thế giới.”


Ông Peter Nguyễn, phó chủ tịch Ủy Ban Xây Dựng Tượng Đài, kiêm chủ tịch Hội Quốc Gia Nghĩa Tử, ngỏ lời chào mừng và cám ơn quan khách và đồng hương tham dự. Ông cho biết, mục đích buổi lễ là để cùng nhau tưởng niệm đến những ngày này cách đây 41 năm về trước, Cộng Sản đã cưỡng chiếm miền Nam tự do, áp đặt một chế độ hà khắc đảng trị đưa đất nước vào vòng đói nghèo, chậm tiến, đưa cả dân tộc vào vòng nô lệ chủ nghĩa Cộng Sản…


“Hôm nay cũng là ngày kỷ niệm 13 năm Tượng Đài Chiến Sĩ Việt-Mỹ được xây dựng, biểu tượng những hy sinh cao cả của người lính Việt Nam Cộng Hòa và đồng minh,” ông tuyên bố.


Kế đến là nghi thức khai mạc, do Tổng Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Đại Học Chiến Tranh Chính Trị, Hội Ái Hữu Cựu Nữ Sinh Gia Long, Nam California, và Biệt Đội Văn Nghệ QLVNCH thực hiện, trước khi tiến hành nghi lễ đặt vòng hoa của Ủy Ban Xây Dựng Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ, Hội Ái Hữu Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trường Đại Học Chiến Tranh Chánh Trị Đà Lạt, Hội Ái Hữu Cựu Tù Cộng Sản Suối Máu, Tăng Đoàn Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại, chùa Điều Ngự, Hội Ái Hữu Cựu Nữ Sinh Gia Long Nam California, Hội Ái Hữu Liên Trường Nam California, Hội Ái Hữu Tây Sơn Bình Định, và Hội Quốc Gia Nghĩa Tử Nam California.



Quan khách niệm hương trước bàn thờ tổ quốc. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)


Kế đến là lễ cầu nguyện và dâng hương trước bàn thờ tổ quốc do các đại diện tôn giáo thực hiện, theo sau là quan khách, đại diện chánh quyền, đoàn thể và đồng hương đến niệm hương trước bàn thờ tổ quốc.


Chương trình được tiếp tục với ông Hồ Ngọc Minh Đức, đại diện Ủy Ban Xây Dựng Tượng Đài Chiến Sĩ Việt-Mỹ.


Ông nói: “Trong thời gian chiến tranh Việt Nam, hàng trăm ngàn quân nhân, công chức, cán bộ và các lực lượng đồng minh đã hy sinh mạng sống để cố gắng bảo vệ tự do, dân chủ của miền Nam Việt Nam. Đài Tưởng Niệm Chiến Sĩ Việt-Mỹ này được xây dựng lên không chỉ để tưởng niệm 250,000 binh sĩ miền Nam Việt Nam, 58,000 binh sĩ Mỹ, mà còn để bảo đảm rằng, sự hy sinh sau cùng của họ cho tự do của Việt Nam sẽ không bao giờ bị lãng quên. Họ sẽ luôn luôn được vinh danh.”


“Hôm nay, chúng ta may mắn được có nhiều vị lãnh đạo các tôn giáo có mặt để hướng dẫn chúng ta cầu nguyện. Chúng ta cần phải cầu nguyện nhiều hơn nữa, không chỉ cầu nguyện cho các vị anh hùng, liệt nữ chết trong cuộc chiến, các vị tướng lãnh và quân dân cán chính tuẫn tiết, mà chúng ta cũng nên nhớ cầu nguyện cho những người kém may mắn không thể thoát ra khỏi Việt Nam,” ông nói thêm.


Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn phát biểu: “Đây là ngày Cộng Sản chiếm miền Nam Việt Nam, bắt hàng ngàn chiến sĩ VNCH vào tù, lấy tài sản và bắt đồng bào đi kinh tế mới xa xôi hiểm nghèo. Hơn 40 năm qua, họ làm cho văn hóa Việt Nam bị tồi tệ, để hải đảo mất vào tay Trung Cộng. Người Việt Nam ở hải ngoại trên thế giới đều ghi nhớ Tháng Tư Đen, tháng đau khổ nhất của dân tộc Việt Nam.”


Bà cũng cho biết, hôm Thứ Năm, 28 Tháng Tư, bà đã đưa ra một nghị quyết, được Thượng Viện California đồng thuận thông qua, chính thức công nhận Tháng Tư năm 2016 là tháng tưởng niệm Tháng Tư Đen, nhằm tưởng nhớ các chiến sĩ đã hy sinh cho tự do và dân chủ. Và nghị quyết này cũng để tưởng nhớ đến các anh linh các chiến sĩ chết trong tù Cộng Sản và những đồng bào chết trên đường vượt biên tìm tự do.


Tiếp theo là phần phát biểu của Thị Trưởng Garden Grove Bảo Nguyễn, cựu Đại Tá Lê Bá Khiếu, và cô Roxanne Chow, đại diện ông Tom Daly, dân biểu tiểu bang California.

Giám Mục Nguyễn Văn Long nói về vai trò tôn giáo với đất nước

Văn Lan/Người Việt

WESTMINSTER, California (NV) – Đêm tưởng niệm 41 năm quốc hận do Quỹ Yểm Trợ Đấu Tranh Nhân Quyền Tại Việt Nam tổ chức diễn ra tại nhà hàng Seafood Palace, Westminster tối Thứ Năm, 28 Tháng Tư, với trên 700 người tham dự, trong đó có Giám Mục Nguyễn Văn Long, giám mục phụ tá Tổng Giáo Phận Melbourne, Úc, đọc bài diễn văn nói về vai trò tôn giáo trước hiện tình đất nước.

Giám Mục Nguyễn Văn Long phát biểu. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Tham dự buổi tưởng niệm có các thành viên Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam tại Hoa Kỳ, Ban Chấp Hành Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam Giáo Phận Orange, Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam, Ban Tù Ca Xuân Điềm, ông Nguyễn Ngọc Trúc, chủ tịch Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam ở Úc, và một số nhân sĩ trong cộng đồng ở Little Saigon.

Ông Nguyễn Văn Liêm, trưởng ban tổ chức, chào mừng quan khách, cho biết ý nghĩa của buổi tưởng niệm và kêu gọi mọi người “cùng nhìn về hiện tình quê hương đất nước với tấm lòng tha thiết với tiền đồ dân tộc.”

“Chúng ta xót xa trước định mệnh nghiệt ngã mà quốc gia dân tộc phải gánh chịu. Vận mệnh đã khiến quốc gia dân tộc rơi vào tay Cộng Sản, nhưng định mệnh ấy cũng có thể thay đổi được bằng chính tiếng nói, đôi tay và bước chân của mọi con người Việt Nam,” ông Liêm nói.

Ông tiếp: “Cộng Sản đã làm cho dân tộc mất đi công lý, sự thật, những giá trị đạo lý tinh thần, mất bờ cõi đất đai biển cả của cha ông ngàn đời để lại, mất đi điều quý giá nhất của con người là tự do và nhân quyền. Chỉ có tự do, phải hy sinh bằng chính máu của mình, của những nhà đấu tranh dân chủ nhân quyền tại Việt Nam, mà hôm nay chúng ta sẽ tiếp sức đồng hành cùng với họ trên con đường tranh đấu cho sự sống còn của dân tộc.”

Kế đến là phát biểu Giáo Sư Lê Tinh Thông, đại diện Quỹ Yểm Trợ Tranh Đấu Nhân Quyền Tại Việt Nam.

Ông nói các nhà đấu tranh tại Việt Nam, đa số là các bạn trẻ không bị khuất phục hay bị lừa gạt bởi chế độ Cộng Sản gian tà dối trá, như Nguyễn Viết Dũng, em đã không khiếp sợ khi còn ở trong tù, đã nhờ xâm hàng chữ tiếng Anh trên cánh tay trái “Government should be afraid of their people” (Chính phủ phải sợ người dân) và hàng chữ “Sát Cộng” bằng tiếng Việt ở phía dưới, lớn hơn hàng chữ tiếng Anh ở trên.

Quang cảnh buổi lễ. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Ông cũng đề cập đến trường hợp Linh Mục Nguyễn Duy Tân, đã công khai so sánh ngày Thứ Sáu Tuần Thánh với ngày 30 Tháng Tư về một tương lai tươi sáng cho dân tộc.

“Vậy ai sẽ giúp những đồng bào kiên cường trong nước như linh mục Nguyễn Duy Tân và em Nguyễn Viết Dũng sớm chiến thắng cái ác, giúp ngày phục sinh của dân tộc mau chóng xảy ra, nếu không phải là sự tiếp tay cụ thể 4 triệu người Việt sống lưu vong vì chạy trốn Cộng Sản sẽ tạo nên sức công phá kỳ diệu, triệt tiêu chế độ bạo tàn?” ông đặt câu hỏi.

Tiếp nối chương trình, nhạc phẩm “Tổ Quốc Nghìn Năm,” sáng tác Song Thuận, do Ban Tù Ca Xuân Điềm trình bày, cùng với những bài hát tranh đấu khác trong suốt chương trình hừng hực khí thế đấu tranh.

Tiếp theo là phần phát biểu của Giám Mục Nguyễn Văn Long, qua đề tài “Vai trò tôn giáo trước hiện tình đất nước.”

“Nhiều người cho rằng tôn giáo và chính trị là hai thực thể tách biệt, không được trộn lẫn. Về Công Giáo, với tình thương và bác ái, chúng ta đã từng đóng góp tiền của cho việc xây nhà thờ, nhà xứ, trung tâm hành hương, nhưng lại rất thờ ơ với những vấn đề nhân quyền và công lý. Họ có thể cho 5 ngàn, 3 ngàn cho các giáo xứ, dòng tu ở Việt Nam, nhưng nếu chỉ mua một vé số thậm chí có 5 đồng thôi để ủng hộ cho những tù nhân lương tâm thì họ lại do dự, đắn đo, ngại ngùng, cho rằng đó là một việc làm chính trị,” Giám Mục Nguyễn Văn Long nói.

Giám mục nói tiếp: “Những lời nói, những cụm từ nghe thật tốt đẹp như ‘Tôn giáo và dân tộc,’ ‘Tốt đời đẹp đạo,’ ‘Giáo dân tốt, công dân tốt,’ ‘Kính Chúa yêu nước,’ ‘Đồng hành cùng dân tộc,’ hoặc như tấm hình các giám mục Việt Nam trong lễ xây dựng Trung Tâm Hành Hương Núi Cúi ở Giáo Phận Xuân Lộc, tại đây, lại có một cán bộ trung ương tới ban huấn từ cho họ. Đó chẳng qua là chiêu bài đồng hóa đảng Cộng Sản với dân tộc, biến lòng yêu nước thành lòng yêu đảng, và chống lại đảng là chống lại dân tộc.”

“Điều đáng buồn là liều thuốc an thần giả tạo này đang ru ngủ, vô cảm lương tri người Việt Nam, cả những tín hữu và lãnh đạo tôn giáo,” vị giám mục nói thêm.

Ban Tù Ca Xuân Điềm trong ca khúc đấu tranh. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Rồi giám mục dẫn lời tuyên ngôn của Chúa Giê Su tại Nazara, khi bắt đầu công cuộc cứu thế của ngài là: “Thần khí Chúa xức dầu thánh trên tôi, ngài sai tôi đi không phải đi xây nhà thờ, không phải đi làm một trung tâm hành hương, mà sai tôi đi rao giảng tin mừng cho người nghèo khó, sai tôi đi giải thoát cho những người bị giam cầm, sai tôi đi để đòi tự do cho những kẻ bị áp bức“

“Và Chúa Giê Su cũng nói rằng kể từ ngày hôm nay, những lời mà các ngươi vừa nghe sẽ được ứng nghiệm. Đức Kitô đi đến đâu ngài cũng thực hiện việc quan tâm đến người cùng khó trong xã hội, ngài đứng về phía những người nghèo hèn, bị áp bức bắt bớ thiệt thòi, ngài lên án những người dùng quyền lực địa vị và ảnh hưởng của mình để triệt hạ người khác, khuynh đảo xã hội,” vị giám mục phụ tá Tổng Giáo Phận Melbourne nói tiếp.

Giám Mục Nguyễn Văn Long nói thêm: “Đức Giám Mục Lê Hữu Từ từng thành lập khu Bùi Chu-Phát Diệm tự trị ở miền Bắc, với cả đội vũ trang tự vệ Công Giáo chống lại chính quyền Việt Minh, đã không ngần ngại dấn thân cho quê hương, đã vượt quá ranh giới thông thường của đạo và đời, tôn giáo và chính trị. Như thế, chúng ta không thể dửng dưng trước những vấn nạn xã hội do sự lãnh đạo hay thể chế chính trị gây ra, chúng ta không thể chỉ sống đạo đức là tìm những điều hay lẽ phải mà lại không quan tâm đến sự dữ, sự bất công đang tràn lan trên quê hương, chúng ta không thể yêu Chúa mà lại không để ý tới tiếng kêu van của dân oan, không thể để sự ác hoành hành trên quê hương đất nước chúng ta.”

Giám mục cho biết, trước khi là giám mục, ông là người Việt Nam, đã chịu ơn những anh hùng hào kiệt đã hy sinh cho tiền đồ dân tộc, đã chịu ơn những chiến sĩ VNCH đã bảo vệ tự do cho ông, đã chịu ơn những thuyền nhân không may mắn, chính vì những cái chết thương tâm của họ mà thế giới tự do đã đón nhận những người tỵ nạn Cộng Sản còn sống sót như ông và những người khác.

Như vậy, ông không thể không trăn trở với hiện tình đất nước, không thể nhắm mắt làm ngơ với thể chế chính trị Cộng Sản đang làm băng hoại cả một dân tộc

Ông cho biết, trong huy hiệu giám mục của ông có huy hiệu cờ vàng ba sọc đỏ và ông khẳng định rằng ông không thể nào quên được danh tính tỵ nạn của mình, và khẳng định lập trường là không bao giờ tách rời lý tưởng một Việt Nam không Cộng Sản và một Việt Nam nhân bản ra khỏi sứ mạng giám mục của ông.

“Chỉ khi nào không còn Cộng Sản thì Việt Nam mới có thể vươn mình đứng dậy,” Giám Mục Long nói tiếp.

Bài phát biểu của Giám Mục Nguyễn Văn Long được mọi người tán thưởng.

Sau đó, slide show “Ngày Quốc Hận” được chiếu trên màn ảnh rộng cho mọi người thấy những hình ảnh trong chế độ Cộng Sản Việt Nam, từ những hình ảnh đấu tố tại miền Bắc ngày trước, đến các trại giam với những tù nhân lương tâm tàn tạ khi được thả về nhà, hoặc những cảnh đánh đập dã man các giáo dân, linh mục, tăng sĩ, dân oan, tín đồ tôn giáo, khắp nơi.

Sau đó, Linh Mục Mai Khải Hoàn và Giáo Sư Nguyễn Thanh Giàu (Phật Giáo Hòa Hảo), đại diện Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam tại Hoa Kỳ, phát biểu.

Ông nói: “Dù là tín đồ của bất cứ tôn giáo nào, chúng ta đều phải có trách nhiệm tinh thần đối với tôn giáo của mình mà với lương tâm công chính, buộc phải chu toàn. Do đó khi xã hội bất công, ta phải góp sức cho nó được ổn định và bình đẳng, khi dân tộc nghèo đói, ta phải góp sức cho đất nước thịnh vượng phú cường, và khi đất nước lâm nguy, ta phải góp sức bảo vệ quê hương, trả ơn đất nước để không hổ thẹn với tiền nhân và hậu thế.”

Linh Mục Mai Khải Hoàn nói: “Chúng ta phải kiên trì với sứ mạng dạy đạo, sống đạo và hành đạo để gây ấn tượng sâu đậm và ảnh hưởng mạnh mẽ với quần chúng, nhất là giới trẻ và nhà cầm quyền Cộng Sản, cầu nguyện cho nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam sớm thức tỉnh gạt bỏ tư lợi, quay về phục vụ quê hương dân tộc, tổ chức các Thánh Lễ, cầu nguyện cho công lý, hòa bình tự do tôn giáo, kêu gọi và nhắc nhở mọi tín hữu nỗ lực cầu nguyện, tích cực ủng hộ các phong trào chính nghĩa quốc gia, kêu gọi tín hữu và đồng bào đoàn kết, can đảm đứng lên tranh đấu cho nhân quyền và tự do tôn giáo tại Việt Nam, tiếp tục tố cáo trước dư luận Hoa Kỳ và quốc tế về những vi phạm nhân quyền, thúc ép Cộng Sản Việt Nam tuân thủ công pháp quốc tế họ đã ký kết, nhất là cộng tác chặt chẽ với Hội Đồng Liên Tôn tại Việt Nam để trao đổi tin tức và yểm trợ lẫn nhau.”

Diễn giả kế tiếp là nhà văn Trần Phong Vũ.

Ông nói: “Tất cả mọi người ai cũng có tín ngưỡng. Nếu làm chính trị là góp phần vào nỗ lực diệt ác, khuyến thiện, tạo phúc lợi cho đồng bào thì không những không được lảng tránh, mà còn có trách nhiệm phải tích cực dấn thân, như đương kim Đức Giáo Hoàng Francis đã nhấn mạnh: ‘Người tín hữu của Chúa Kitô phải chia sẻ trách nhiệm trong việc bảo vệ nhân quyền, loại trừ bất công, áp chế để xây dựng một xã hội công bằng, tự do, nhân ái.’”

Luật Xí Nghiệp Công Ty

Luật Sư LyLy Nguyễn

Luật Sư LyLy Nguyễn chuyên về Luật Khánh Tận Chương 7, 11, 13 cho cá nhân và cơ sở thương mại, xóa hết các loại nợ, tranh tụng trước Tòa Khánh Tận và khai phá sản hủy bỏ nợ thuế. Về Hoạch Định Tài Sản, Luật Sư LyLy chuyên thảo di chúc và tín mục (trust), ủy quyền điều hành tất cả tài sản, dặn dò săn sóc y tế khi bất lực và hoạch định kế nghiệp. Về Luật Thuế, Luật Sư LyLy đại diện cho thân chủ trường hợp bị kiểm thuế, xin ngưng tịch thâu tài sản vì thiếu thuế, đại diện biện hộ trước Tòa Án Thuế và điều đình xin giảm nợ thuế. Về Luật Thương Mại, Luật Sư LyLy giúp thành lập công ty và tổ hợp hùn hạp. Ngoài ra Luật Sư LyLy còn rất giàu kinh nghiệm về thuế lợi tức cá nhân, thuế trả nhân công, thuế mua bán và thuế tài sản ở hai cấp liên bang và tiểu bang. Luật Sư LyLy Nguyễn được chứng nhận hành nghề tại Supreme Court of California, United States District Court, United States Court of Appeals for the Ninth Circuit và United States Tax Court. Nếu cần tham khảo riêng xin liên lạc với Luật Sư LyLy Nguyễn tại văn phòng ở 10221 Slater Avenue, Suite 216, Fountain Valley, California 92708. Điện thoại: (714) 531-7080. website: www.lylylaw.com

Thương gia Việt Nam trên đất Mỹ phần lớn thành công vượt bực trong các ngành thương mại nhờ ưu điểm cần cù siêng năng và giầu sáng kiến. Nhiều vị khởi sự bước chân vào thương trường bằng hình thức tiểu thương với một số vốn rất hạn chế.

Qua một thời gian tương đối không lâu một số đạt thành công vượt bực và khuếch trương nghiệp vụ của mình thành công ty kinh doanh rất phát đạt. Tổ chức của xí nghiệp công ty hoàn toàn khác biệt với các hình thức tiểu thương, do đó bài này trình bày vài ý niệm căn bản về một số điểm lợi và bất lợi trong việc thiết lập công ty.

Xí nghiệp công ty (a publicly held corporation) nói chung là nghiệp vụ có cổ phần (shares) do một số công chúng giữ chủ quyền; trái ngược hẳn với tiểu công ty (a close corporation) chỉ do một vài cá nhân bỏ vốn ra mà thôi. Theo định nghĩa cổ điển thì công ty là một “nhân vật giả tưởng” (“fictitious person”) hay “nhân vật nhân tạo” (“artificial person”) có nghĩa là một đối tượng không phải là người thật nhưng được dựng lên để hoạt động thay cho cổ đông (shareholders) là một nhóm công chúng bỏ tiền ra đầu tư. Vì mục đích pháp lý và thuế vụ, xí nghiệp công ty là một thực thể tách rời hẳn ra khỏi quyền sở hữu của các cổ đông. Do đó một công ty có đầy đủ tư cách pháp nhân để tự giao dịch mua bán, ký kết hợp đồng, đóng thuế, kiện tụng và cũng có thể… bị kiện.

Khác với tiểu thương thông thường chi phối dưới các điều luật đặc biệt của tiểu bang, luật liên bang Hoa Kỳ qui định rõ rằng các xí nghiệp công ty có tài sản trên năm triệu Mỹ kim và có hồ sơ chứng khoán lưu hành với trên 500 cổ đông hợp theo vài qui định đồng nhất của “Đạo Luật Liên Bang Trao Đổi Chứng Khoán 1934” (“Federal Securities and Exchange Act of 1934”) kể cả điều khoản đệ trình báo cáo tài chánh định kỳ cho Ủy Ban Trao Đổi Chứng Khoán (Securities and Exchange Commission).

Xí nghiệp được tạo ra phải tuân thủ theo các điều luật tiểu bang (statutes) về thiết lập công ty. Tại nhiều tiểu bang thoạt đầu những sáng lập viên nguyên thủy tổ chức công ty với cổ đông làm chủ và bầu ra một hội đồng quản trị (board of directors) có trách nhiệm điều hành và giữ quyền kiểm soát công ty. Hội đồng quản trị sau đó sẽ tuyển chọn các giới chức điều khiển và giám sát các hoạt động thường nhật của xí nghiệp.

1.Lợi điểm của công ty


Lập công ty có ưu điểm hơn hẳn các hình thức thương vụ khác như kinh doanh độc lập hay hùn hạp với rất nhiều thuận lợi như sau:

“Sống sót lâu dài (survivability) – Lợi thế chính của công ty với bản chất vốn là “nhân vật nhân tạo” cho nên sự tồn tại của xí nghiệp không tùy thuộc vào mọi sở hữu chủ cho dù ở bất cứ ở thời điểm nào; công ty vẫn “sống” trong trường hợp có cổ đông qua đời hay sang chuyển cổ phần cho người khác. Công ty chỉ “khai tử” trong trường hợp tự ý hay vì lý do nào đó bị bắt buộc giải tán. Do khả năng không bị ảnh hưởng của cái chết hoặc sự ra đi của cá nhân cổ đông cho nên công ty giữ bản chất ổn định bền vững do đó rất hấp dẫn giới tài trợ các chương trình cho vay dài hạn. Cũng chính vì ưu thế có khả năng sống sót này cho nên công ty thường tạo thêm vốn bằng cách bán cổ phiếu ra cho các người đầu tư mới bởi vì công ty có quyền thêm cổ đông mà không ảnh hưởng gì đến tổ chức xí nghiệp cả.

“Cách ly cổ đông (shareholder insulation) – có nghĩa là tách người đầu tư ra khỏi mọi liên lụy về nợ hay liên đới khác của xí nghiệp. Công ty hoàn toàn chịu trách nhiệm không giới hạn về mọi nợ nần cũng như bổn phận của chính mình. Mặc dù công ty có thể tự vay mượn hay bị kiện đích danh nhưng các cổ đông không hề bị liên đới cá nhân nào về mọi nợ mà công ty không thanh toán nổi. Giới tài trợ không có quyền đòi nợ các giới chức hay cổ đông của công ty ngoại trừ có giao kèo cách khác. Nói một cách khác cổ đông công ty luôn được thoải mái với trách nhiệm hạn chế. Vì lợi điểm này đã khiến cho công ty trở thành hấp dẫn đối với các người muốn đầu tư bởi vì tệ lắm có lỗ chăng nữa thì họ cũng cũng chỉ hạn chế mức lỗ lã tới số tiền bỏ ra lúc đầu mà thôi.

Tuy nhiên những sáng lập viên ngược lại không hẳn thảnh thơi thoát trách nhiệm liên đới cá nhân tức thời bởi vì khi họ vay tiền để lập tân công ty thường bị ngân hàng hay giới tài trợ bắt buộc phải lấy tài sản cá nhân ra bảo đảm thì mới nhận được tiền. Hơn ai hết giới tài trợ có hiểu biết rất rõ nguy cơ mạo hiểm mà họ phải gánh khi cho tân công ty vay tiền nhất là thời gian đầu chưa tạo được thành tích tín dụng vững vàng. Do đó họ cố gắng giới hạn giảm mức nguy cơ bằng cách đòi hỏi sở hữu chủ công ty phải lấy cá nhân ra đảm bảo cho món nợ trong trường hợp công ty không trả nổi.

Ngoài việc có thể bị ngân hàng đòi hỏi lấy tài sản cá nhân bảo đảm tiền vay cho xí nghiệp, tòa án ít khi bỏ qua tư cách thương mại của công ty mà bắt cá nhân cổ đông phải chịu liên đới nợ nần của công ty. Mặc dầu luật pháp có điều luật đặc biệt gọi là “chọc thủng lốt công ty” (“piercing the corporate veil”) theo đó trong vài trường hợp đặc biệt tòa án xử cổ đông phải chịu trách nhiệm nợ của công ty. Lối này áp dụng vào trường hợp cổ đông không thường xuyên điều khiển thương vụ như một công ty đúng nghĩa, hoặc khi nghiệp vụ thiếu hụt trầm trọng ngân sách căn bản để hoạt động, hoặc thành lập công ty “ma.”

“Quản trị tập trung (centralized management) – Một lợi điểm khác của tổ chức công ty là có tổ chức quản trị tập trung. Mọi cổ đông của một xí nghiệp đều là sở hữu chủ, nhưng việc quản trị và kiểm soát công ty thuộc trách nhiệm của ban quản trị mà họ có thể là cổ đông hoặc không là cổ đông. Điều này hoàn toàn khác biệt với tổ chức hùn hạp theo đó mỗi thành viên đều có quyền tham dự vào việc quản trị và điều hành nghiệp vụ.

“Sang chuyển tài sản (transferability of interest) – Cổ phiếu của công ty phát hành ra công chúng đều được tự do bán đi, mua lại, đổi chác, hoặc sở hữu chủ có quyền cho đi hay sang chuyển bất cứ cách nào tùy ý. Tính chất này hoàn toàn khác hẳn với hùn hạp theo đó phần hùn chỉ được quyền sang chuyển cho người khác với điều kiện có sự đồng ý của mọi thành viên trong tổ chức. Đặc điểm sang chuyển tự do làm tăng giá trị của cổ phiếu bởi vì giới đầu tư biết rằng họ có khả năng thanh toán cổ phiếu trong tay một cách nhanh chóng và dễ dàng bất cứ khi nào họ muốn.

2.Bất lợi của công ty

Mặc dù công ty có đem lại vài lợi điểm kể trên nhưng không có nghĩa đây là lựa chọn thích hợp cho tất cả mọi tổ chức kinh doanh thương mại. Lý do chính là vì lập công ty cũng có nhiều điều bất lợi như thí dụ sau đây:

“Đóng thuế hai lần – Bất lợi lớn nhất của tổ chức công ty là phải đóng thuế hai lần. Phần lớn các xí nghiệp khai thuế riêng biệt và đóng thuế lợi tức công ty trước khi chia tiền lời cho cổ đông. Khi cổ đông nhận được tiền lời thì số tiền đó bị đánh thêm một lần thuế nữa trên bản khai thuế cá nhân của người ấy. Ngược lại lợi tức của kinh doanh hùn hạp chỉ bị đánh thuế một lần thôi bởi vì nghiệp vụ không phải đóng thuế lợi tức trên số tiền kiếm được trước khi chia cho mọi người hùn. Các thành viên hùn hạp chỉ phải liệt kê số tiền này trên bản khai thuế lợi tức cá nhân của mình như thường lệ.

“Tốn kém – Vì tính chất phức tạp trong tổ chức và điều hành xí nghiệp so với các hình thức thương mại khác cho nên phần nhiều các công ty phải trả cho các dịch vụ chuyên môn nhiều tiền hơn, thí dụ như kế toán và cố vấn luật pháp. Thêm vào đó lệ phí thành lập công ty thông thường rất cao so với lệ phí thành lập các tổ chức kinh doanh tiểu thương. Sau hết xí nghiệp phát hành chứng khoán thường có nhiều chi phí quan trọng khác trong việc duy trì vô số điều lệ giao dịch mua bán trên thị trường chứng khoán sao cho hợp pháp.

“Thiếu mềm dẻo linh động – Một trở ngại khác trong việc lập công ty là việc điều hành nghiệp vụ thiếu tính cách linh động. Để phòng ngừa nguy cơ bị tòa xử “chọc thủng lốt công ty,” công ty phải thường xuyên tổ chức một số thủ tục chính thức thí dụ như họp cổ đông hoặc bầu ban giám đốc điều hành. Đối với một vài nghiệp vụ tiểu thương muốn hoạt động như công ty, tính chất thiếu mềm dẻo linh động này sẽ đem lại nhiều rắc rối hơn là đáng giá.

Cũng như thường lệ người viết xin xác nhận nội dung của những loạt bài tìm hiểu luật pháp này chỉ có mục đích sử dụng với tính cách thông tin (information) giúp quí độc giả một vài kiến thức tổng quát về luật pháp Hoa Kỳ mà thôi và không thể coi như liên hệ của luật sư với thân chủ (attorney-client relationship). Do đó nếu có vấn đề liên quan đến luật, quí độc giả vẫn cần thảo luận với một luật sư chuyên môn về trường hợp của quí vị.

Nếu cần tham khảo riêng xin liên lạc với Luật Sư LyLy Nguyễn tại văn phòng ở địa chỉ 10221 Slater Avenue, Suite 216, Fountain Valley, CA 92708. Điện thoại: (714) 531-7080. Website: lylylaw.com.

Những phát minh quan trọng trên chiếc xe hơi ngày nay

Tư Mỏ Lết

Hãy tưởng tượng ngày hôm nay, bạn đi mua một chiếc xe crossover 2016, với động cơ 4 xi lanh loại turbocharged 2 lít, truyền động 4 bánh, với nhiều tính năng an toàn mới. Có bao giờ bạn tự hỏi rằng những kỹ thuật này do ai phát minh đầu tiên? Và phát minh từ bao giờ? Tìm hiểu câu trả lời cho những câu hỏi này có khi dẫn đến những bất ngờ thú vị. Có những thứ mà ta cứ tưởng là “phát minh mới,” nhưng kỳ thực nó đã có từ cách đây lâu rồi. Tính năng an toàn “stability control” được giới thiệu trong các xe đời mới cách đây vài năm, thực ra là một ý tưởng của General Motors từ thập niên 80. Xe hơi tự vận hành đang được xem là cách mạng về xe hơi? Xưa rồi Diễm! Đã có những chiếc xe thực hiện khái niệm này từ những năm 1950s.

(Hình minh họa: Jeff J Mitchell/Getty Images)

Biết được những chuyện “tưởng mới mà cũ” này, chúng ta sẽ hiểu lại chữ “đầu tiên” trong ngành xe hơi cho chính xác hơn. Khi nói một đặc tính kỹ thuật nào đó của một đời xe là “đầu tiên,” nhiều khi chỉ có nghĩa là “lần đầu tiên” được đưa vào sản xuất, từ một phát minh đã có từ trước. Lý do rất thực tế: Có một phát minh “đầu tiên” là một chuyện, nhưng mà kiếm được lợi nhuận từ nó lại là một chuyện khác. Nhiều tính năng mà ngày nay hầu hết chiếc xe hơi nào cũng co – thí dụ như cần gạt nước không liên tục, quay kính tự động bằng mô tơ – thực ra đã từng áp dụng từ mấy chục năm trước bởi những hãng xe thất bại. “Hay” mà không đúng thời thì cũng thành “dở” mà thôi!

Trên trang web xe hơi www.caranddriver.com mới đây có một bài tổng kết lại những phát minh quan trọng được ứng dụng trong những chiếc xe hơi ngày nay. Ta hãy cùng điểm qua một vài phát minh đó.

1-Bộ khởi động xe: Nhớ lại thuở xưa, khởi động xe hơi là một công việc đòi hỏi cơ bắp. Người lái xe phải ra trước mũi xe, dùng tay để quay cần khởi động xe, có khi mướt mồ hôi. Phụ nữ ăn sang mặc đẹp mà phải làm việc này thì làm sao mà tự lái xe được! Do đó, người đầu tiên đã nghĩ cách thay thế công việc khó khăn và nguy hiểm này bằng một mô tơ xứng đáng được hưởng một tràng pháo tay dài. Đó chính là Charles Kettering, người đã phát minh ra bộ khởi động bằng mô tơ ở Dayton, Ohio. Chiếc xe Cadillac là chiếc xe đầu tiên tự khởi động được bằng phát minh của Kettering, trình làng vào năm 1912, hơn 100 năm trước!

Những chiếc xe đầu tiên khởi động bằng cách nhấn nút. Những chiếc nút này đa số được đặt dưới sàn, và người lái dùng chân để ấn nút khởi động xe. Khởi động bằng chìa khóa chỉ xuất hiện vào năm 1930, trên những chiếc Cadillac V16. Khởi động xe hồi đầu khó khăn vậy, chứ đâu có tiện nghi như bây giờ, khi mà nhiều chủ xe khởi động với chìa khóa nằm trong túi, hoặc mới hơn nữa là khởi động bằng đồng hồ, điện thoại thông minh!

2-Số tự động: Giới trẻ ngày nay vẫn còn một số người thích chạy xe sang số tay, nhìn vừa “cool” lại vừa “ngầu.” Tuy nhiên, đối với đại đa số những người lái xe “chỉ để đi tới nơi về tới chốn,” thì sang số tay là một công việc phức tạp, cần được các nhà phát minh tìm cách loại bỏ. Rất nhiều thiết bị trợ giúp cho việc sang số dễ dàng hơn đã được nghĩ ra. Mãi cho đến năm 1939, Nhóm Nghiên Cứu của GM của nhà phát minh được gọi là ông “Boss” Kettering đã chế tạo ra “Hydra-Matic” – bộ sang số tự động – ứng dụng lần đầu tiên vào chiếc Oldsmobile 1939. Phát minh này đã bị chậm phát triển, bởi vì những năm sau đó là Thế Chiến Thứ Hai, thế giới lo làm xe tăng và tạm gác chuyện xe hơi lại. Hãng GM cũng nhờ vậy mà có thời gian để làm hoàn chỉnh hơn hộp số tự động này để áp dụng cho những đời xe sau.

3-Tiếp xăng cho động cơ: Những chiếc xe hơi đời mới hiện nay đa phần đều sử dụng loại động cơ phun xăng trực tiếp vào xi lanh (GDI- gasoline direct injection). Tuy nhiên, kỹ thuật này chỉ mới phát triển mạnh vào khoảng đầu thế kỷ 21, mặc dù những ý tưởng tương tự “đầu tiên” đã có từ cuối thế kỷ 19.

Dân thợ máy còn nhớ xe hơi, xe gắn máy cách đây vài thập niên đa số đều sử dụng bộ chế hòa khí (carburetor) để làm trạm trung chuyển, trộn xăng với khí lại trước khi đưa vào xi lanh cho nổ. Bộ chế hòa khí này đã được phát minh mãi từ năm 1886, bởi 2 nhà phát minh người Đức Gottlieb Daimler (cha đẻ của công ty Daimler- Benz lừng danh ngày nay) và Wilhelm Maybach). Kỹ thuật này đã được sử dụng trong ngành xe hơi trên 80 năm, rất đáng nể!

Kỹ thuật phun nhiên liệu trực tiếp (direct injection) ban đầu được áp dụng với động cơ diesel từ những năm 1920s. Sau đó, vào khoảng thập niên 1950s bắt đầu áp dụng cho động cơ xăng, nhưng hiệu suất đốt không cao, tạo nhiều khí thải làm ô nhiễm môi trường. Mãi đến năm 1996, kỹ thuật GDI với sự điều khiển bằng điện tử mới được phát minh bởi Mitsubishi, áp dụng đầu tiên trên chiếc Galant. Ưu điểm của nó chính là hiệu suất đốt cao, làm tăng sức mạnh của động cơ, tốt cho môi trường hơn, cho nên được ứng dụng rộng rãi. Chỉ trong vòng 5 năm, Mitsubishi đã sản xuất 1 triệu chiếc xe hơi với kỹ thuật GDI này. Ấy vậy mà những chiếc Mitsubishi sau đó đã biến mất khỏi thị trường Mỹ. Điều này khẳng định một lần nữa “đầu tiên” không đồng nghĩa với “thành công” trong thương trường!

4-Động cơ turbocharger: Xe Mỹ vẫn nổi tiếng với những chiếc xe V-8, khỏe nhưng mà uống xăng không thua gì uống nước lã! Ngày nay, loại động cơ phổ biến nhất là động cơ 4 xi lanh 2 lít turbocharger. Chúng đủ khỏe để giúp những chiếc xe vượt địa hình (crossover) hoạt động ngon lành, mà lượng xăng tiêu thụ rất nhỏ so với động cơ 8 máy kiểu Mỹ. Bí quyết của chúng là gì?

Về nguyên lý, động cơ turbocharger có một tua bin được quay bởi khí xả, rồi nối tiếp với một tua bin thứ nhì để nén khí đi vào trong động cơ. Lượng khí đưa vào buồng đốt nhiều hơn, cho phép lượng nhiên liệu đưa vào cũng nhiều hơn, tạo công suất đẩy cho động cơ cao hơn. Kỹ thuật này trước đây được áp dụng cho động cơ máy bay. Động cơ turbocharger đầu tiên cho xe hơi là của General Motors, ứng dụng cho chiếc 1962 Corvair và Oldsmobile F-85. Đến năm 1973, BMW lần đầu tiên kết hợp kỹ thuật turbocharger và GDI vào cùng một động cơ xe hơi, khiến cho thương hiệu BMW gắn liền với những chiếc xe cực mạnh và hiệu suất cao.

(còn tiếp)

Ngày Thuyền Nhân tại Little Saigon


Nguyên Huy/Người Việt


WESTMINSTER, California (NV) – Trong không khí tưởng niệm ngày quốc hận 30 Tháng Tư tại Little Saigon, Ủy Ban Xây Dựng Tượng Đài Thuyền Nhân long trọng tổ chức Ngày Thuyền Nhân tại Tượng Đài Thuyền Nhân, bên trong Westminster Memorial Park hôm Thứ Bảy, 30 Tháng Tư.



Phút khai mạc Ngày Thuyền Nhân trước Tượng Đài Thuyền Nhân, Westminster. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


Bảy năm qua, năm nào Ngày Thuyền Nhân cũng được tổ chức tại đây vào cuối Tháng Tư, với đông đảo đồng từ nhiều nơi về tham dự. Nhiều gia đình đến để dâng lên những bó hoa tươi trước những bia đá ghi khắc tên những thuyền nhân kém may mắn không đến được bến bờ tự do.


Trong dịp này, nhà thơ Thái Tú Hạp, đại diện ủy ban, ngỏ lời cùng quan khách và đồng hương tham dự, và nói về ý nghĩa của ngày này.


Ông nói: “Con người làm nên lịch sử. Biến cố thuyền nhân Việt Nam là lịch sử không chỉ của người Việt Nam mà cho cả nhân loại. Hàng năm chúng ta tổ chức ngày này để tưởng nhớ đến những thuyền nhân, những bộ nhân đã không được may mắn như chúng ta đến được những phần đất tự do nơi con người được sống làm người. Chúng ta tổ chức Ngày Thuyền Nhân cũng là để nhắc nhở con em chúng ta đừng quên rằng cộng đồng Việt Nam đã viết lịch sử của mình bằng máu và nước mắt để các thế hệ sau hiểu rằng vì đâu mà người Việt Nam lại có mặt khắp nơi trên thế giới.”


Nhiều quan khách tham dự đã phát biểu ý kiến. Điều rất đáng lưu ý là trong số bảy quan khách người Việt lên phát biểu có đến năm người là thuyền nhân hay trong gia đình thuyền nhân như Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn, Thị Trưởng Garden Grove Bảo Nguyễn, Nghị Viên Fountain Valley Michael Võ…


Tất cả đều bầy tỏ ý nghĩ chân thực rằng biến cố 30 Tháng Tư đã gây nên thảm nạn thuyền nhân. Thảm nạn ấy đã cho thế giới hiểu về lòng yêu chuộng tự do của người Việt Nam và cho các thế hệ trẻ sau này biết đến cái giá của tự do, biết đến sự có mặt của mình ở nhiều nơi trên thế giới đã phải “mua” bằng máu và nước mắt của cha anh mình, của các chiến sĩ VNCH và đồng mình.


Cũng trong dịp này, Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal nhắc tới sự hy sinh bi thảm của các thuyền nhân Việt Nam và ông cho biết một lá cờ vàng ba sọc đỏ của VNCH đã được treo trước văn phòng của ông trong Quốc Hội Hoa Kỳ và một nghị quyết cũng được Hạ Viện Hoa Kỳ thông qua, xác nhận Tháng Tư là tháng tưởng niệm biến cố 30 Tháng Tư.



Một gia đình dò tên nạn nhân thuyền nhân trên những bia đá đặt chung quanh Tượng Đài Thuyền Nhân. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


Chưa có một thống kê chính thức, nhưng theo ước lượng trong cộng đồng người Việt hải ngoại thì hơn một nửa cộng đồng người Việt ở hải ngoại là thuyền nhân trong suốt quãng thời gian hơn 10 năm trời. Nếu thế giới không mỏi mệt phải đóng cửa các trại tị nạn ở Đông Nam Á thì phong trào thuyền nhân Việt Nam không biết sẽ còn kéo dài cho đến bao giờ, mặc dù thảm nạn thuyền nhân thì ai cũng biết dù chưa đi hay đang tìm đường đi.


Tuổi trẻ Việt Nam hải ngoại ngày nay đã hiểu và nhận thấy, như lời phát biểu của Giám Sát Viên Andrew Đỗ, rằng: “Ít có cuộc di tản nào trong lịch sử thế giới lại bi thảm nhưng rất hùng tráng như phong trào thuyền nhân Việt Nam.”


Và ông có nhận xét rằng: “Những cuộc di tản bi thảm ấy nay đã làm nên một cộng đồng người Việt hải ngoại không chấp nhận Cộng Sản và trở thành một đối trọng chính trị với nhà cầm quyền hiện tại ở trong nước.”


Thuyền nhân đã trở thành một danh từ của nhiều ngôn ngữ trên thế giới khi nói đến tự do, vì nó phản ánh được tinh thần yêu chuộng tự do của người Việt. Thế nhưng, người Cộng Sản lại rêu rao rằng đó là những con người “phản quốc” tiếp tục bám theo “đế quốc” để “được ăn bơ thừa sữa cặn.”


Thái độ thù hằn đó chỉ là những năm tháng đầu khi mới chiếm được miền Nam trù phú, nhưng nay thì chính quyền Cộng Sản lại khác, lại gọi thuyền nhân là “khúc ruột ngàn dặm,” và hàng năm nhận của “khúc ruột” này cả chục tỷ đô la.

‘Sống chết mặc bay!’

Tạp ghi Huy Phương

“Sống chết mặc bay!” là truyện ngắn đầu tay và nổi tiếng nhất của nhà văn Phạm Duy Tốn, in trên báo Nam Phong vào Tháng Mười Hai, 1918, mô tả hai hình ảnh tương phản một của những người nông dân vất vả, hoảng hốt trước cảnh đê vỡ, vì mưa to gió lớn vào lúc nửa đêm, còn nhà cầm quyền địa phương đang dở chơi ván tổ tôm trong căn phòng ấm cúng, kẻ hầu người hạ, mặc kệ số phận dân đen.

Những con cá chết trên bãi biển miền Trung Việt Nam. (Hình: STR/AFP/Getty Images)

Hoạt cảnh ấy, gần cả một thế kỷ sau, trên đất nước khổ đau, khốn nạn này lại xẩy ra. Tình trạng thảm họa vì biển thấm độc, sinh vật ở biển chết trôi dạt vào bờ, nghêu sò ốc hến cũng nằm phơi mình há miệng, đến chim trời cũng chung số phận chết khô, và dân chúng, ăn cá cũng tử vong, mà ngư dân sống nhờ đại dương cũng đang chết dần chết mòn, và tất yếu là chết… đói, tương lai là mang bị gậy vào đất liền đi ăn xin. Nhưng cho đến giờ này những nhà lãnh đạo, cai trị dân vẫn chưa tìm ra nguyên nhân, đang tìm cách chống đỡ cho Formosa.

Báo chí đã tìm ra công ty TNHH gang thép Hưng Nghiệp Formosa Hà Tĩnh, thuộc khu kinh tế Vũng Áng, đã nhập về 300 tấn chất cực độc để sử dụng thời gian qua rồi thải ra biển, hàng ngày xả lượng nước khổng lồ ra đáy biển bằng đường ngầm qua đường ống chìm dài tới 1.5 km. Trong khi đó quan chức nhà nước cho là đường ống xả nước ấy có giấy phép, đúng quy trình mà không nhắc gì đến chuyện Formosa thải ra biển những hóa chất gì! Phải có thế lực nào che chắn, một công ty ngoại quốc lại có thể nói thẳng vào mặt người dân nước Việt: “Chọn một trong hai thứ, sắt thép hoặc cá tôm!” Sắt thép nào chưa thấy, chỉ toàn nhập từ Tàu, mà người dân Việt đã dở sống dở chết!

Nước Việt Nam có bờ biển dài hơn 3,000 km, đáng lẽ phải là một thiên đường của ngư phủ nước Việt, nhưng từ ngày có đảng về, ngư dân bắt đầu có một đời sống tủi nhục. Ngư dân đánh cá trong hải phận Việt Nam bị Trung Cộng bắn chết, bắt bớ, đốt tàu, thậm chí trong nhiều tấm ảnh ghi lại, ngư dân Việt phải chấp tay lạy bọn Tàu, mà đảng vẫn kiêng dè, “sống chết mặc bay,” không dám can thiệp, không dám cả chuyện gọi đích danh cái đất nước khốn nạn ấy, cho nên chữ “tàu lạ” mới có trong chữ nghĩa Việt Nam.

Sao đảng Cộng Sản Việt Nam lại hèn hạ đến thế, đụng đến hai chữ Trung Quốc như đụng đến mồ mả, dòng họ của Bộ Chính Trị nhà nó. Nếu không vậy, sao Việt Khang, Đinh Nguyên Khang, Điếu Cày, Lư Văn Bảy… và hàng nghìn người bày tỏ thái độ chống Trung Cộng bị bắt, bị cầm tù vì tội “tuyên truyền, chống phá nhà nước.” Thì ra đảng đã đồng hóa nhà nước Tàu và nhà nước ta làm một.

Chính quyền Cộng Sản Việt Nam trong chính sách mỵ dân luôn luôn rêu rao đảng là “người đầy tớ thật trung thành của nhân dân,” nhưng thật tình đảng đang lo quyền lợi của đảng, vì không có chỗ dựa vào thành trì Trung Cộng, thì đảng đã chết toi từ lâu. Cộng Sản Việt Nam mượn súng đạn của Tàu để củng cố quyền lực. Cho nên Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh mới phát biểu: “Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc. Ai nói tích cực cho Trung Quốc là ngại. Tôi cho rằng, cái đó là nguy hiểm cho dân tộc!” Vậy ra là y lo mất lòng Trung Quốc, chứ không hề nghĩ đến số phận đất nước!

Về chuyện tôm cá, thì trong cuộc họp báo của thứ trưởng Bộ Tài Nguyên-Môi Trường, khi phóng viên đặt vấn đề “tài nguyên môi trường Thừa Thiên-Huế, chỗ có hàng loạt bè cá bị chết, họ có nói là trong nước kiểm nghiệm có cả kim loại nặng như là crom…,” nghĩa là chưa đụng gì đến cái tên Formosa, thì “đầy tớ nhân dân” Võ Tuấn Nhân đã sợ hãi, líu lưỡi: “Không, không, để cho anh nói hết. Nói riêng với em, đừng hỏi câu đó, hỏi câu đó tổn hại cho đất nước của mình. Nhá!” Đất nước đã tổn thương hằng chục năm nay rồi, không phải vì một câu hỏi đụng chạm quyền lợi của nhà cầm quyền Hà Nội, tức là quyền lợi của Formosa.

Trong khi thợ lặn Vũng Áng bị chết, dân chúng ăn cá dạt vào bờ cả gia đình bị ngộ độc qua đời, thì vẫn có một nhóm “Lê Lai cứu chúa,” như Đặng Ngọc Sơn, phó chủ tịch tỉnh Nghệ Tĩnh, dám nói: “Những loại hải sản như mực, tôm, cua cá vẫn đang sống thì người dân có thể ăn được. Ngoài ra, người dân cũng có thể yên tâm tắm biển ở các vùng biển này.”

Trong khi cả nước than khóc vì biển đang bị đầu độc, trong đó có biển Thừa Thiên-Huế, ngư dân đang đói, cố đô vẫn tưng bừng khai mạc Festival Huế, và ông Nguyễn Dung, trưởng ban tổ chức, tuyên bố: “Hiện tượng cá chết không ảnh hưởng đến Festival Huế!” thể hiện cái tinh thần “sống chết mặc bay” của những “đầy tớ nhân dân,” và ông cũng cho hay, tỉnh cam kết bảo đảm thực phẩm an toàn phục vụ du khách và can đảm nói rằng: “Nếu ai bị ngộ độc thực phẩm, tôi sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm!” Không biết ông lấy cái gì ra để bảo đảm, tiền của thu từ nhân dân, chức vụ của ông… Từ trước đến nay Cộng Sản Việt Nam chưa bao giờ nhận lỗi của mình, mà cái lỗi nặng nhất là tham vọng cướp chính quyền, nướng hàng triệu thanh niên miền Bắc vào lò lửa bom đạn chiến tranh, để đưa đến một đất nước hôm nay, nợ nần, tụt hậu và đạo lý suy đồi!

Mới đây thôi, khi cá đã chết đầy biển, ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng CSVN, đi thăm công trình nhà máy thép Sơn Dương, Vũng Áng, hoàn toàn không dám đề cập đến nguyên nhân thảm họa đang xảy ra, vẫn không có một tiếng nói nào về tình trạng ô nhiễm Biển Đông, cũng không quan tâm thăm hỏi gì đến ngư dân. Đặc khu Vũng Áng đã được chính thức xem như là một vùng “đất tư” của Trung Cộng tại Việt Nam từ ngày 14 Tháng Bảy, 2014. Chính phủ CSVN đã ký khế ước với chủ tịch Formosa, đầu tư $97 tỷ và cho thuê vùng đất này trong 70 năm. Tiền đầu tư là $97 tỷ, tiền cho thuê đất 70 năm là bao nhiêu? Thông lệ “bôi trơn” và “lại quả” dành cho Bộ Chính Trị là bao nhiêu? Chúng ta chưa nói đến những công trình đầu tư, cho thuê mẫu đất, bao nhiêu mẫu rừng khác trên toàn cõi Việt Nam, và đầu não lãnh bao nhiêu %. Chín năm làm thủ tướng, ông Nguyễn Tấn Dũng kiếm được bao nhiêu tiền?

“Sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi!” thì ăn làm sao, nói làm sao bây giờ.

Dân tộc Việt Nam là dân tộc vô phúc nhất, từ ngày nhân dân nhận chịu thảm họa Cộng Sản cho tới giờ.

Hàng ngàn người ở Việt Nam biểu tình vì cá chết


SÀI GÒN – Sáng 1 Tháng Năm, hàng ngàn người ở Sài Gòn, Hà Nội, Đà Nẵng và Quảng Bình đã xuống đường biểu tình tuần hành vì cá chết hàng loạt ở miền Trung. Người biểu tình mang theo nhiều biểu ngữ kêu gọi người dân cứu biển và cá tôm, bảo vệ môi trường và tẩy chay Fomosa.



Biểu tình tại Sài Gòn.


Theo tường thuật của các Facebooker, cuộc biểu tình ở Sài Gòn thu hút hàng ngàn người diễn ra tại các địa điểm trung tâm thành phố như hồ Con Rùa, nhà thờ Đức Bà, Chợ Bến Thành, đại lộ Nguyễn Huệ và nhà hát lớn thành phố.


Lực lượng công an đang kiềm tỏa những người dân xuống đường và nhà cầm quyền huy động lực lượng công an ngày càng đông hơn. Nhiều người dân đang có mặt ở hiện trường nói rằng, có dấu hiệu công an đàn áp người dân biểu tình bảo vệ môi trường.



Biểu tình tại Sài Gòn.



Đoàn biểu tình tại nhà thờ Đức Bà.



Trên đường Lê Duẩn, trước Dinh Độc Lập.



Trước nhà hát lớn Sài Gòn.


Còn tại Hà Nội, cuộc biểu tình diễn ra tại khu vực nhà hát thành phố và quanh bờ hồ Hoàn Kiếm mà theo ước tính có ít nhất là 5,000 người.



Biểu tình tại Hà Nội.


Tại Đà Nẵng, người dân xuống đường biểu tình nhưng lực lượng công an bao vây, đàn áp và đánh đập. Tuy ít người và bị đánh đập nhưng người dân Đà Nẵng cố hòa mình vào dòng người cả nước hôm nay.


Trong khi đó tại Quảng Bình, cuộc biểu tình của người dân vẫn tiếp tục trên trục đường quốc lộ 1A. Họ biểu tình phản đối ô nhiễm môi trường tại khu vực khu công nghiệp Formosa Hà Tĩnh.



Cuộc biểu tình vẫn tiếp tục ở Quảng Bình.


Hình ảnh trong bài này từ Facebook Maria Minh Hạnh và Facebook Tin Mừng Cho Người Nghèo.

Ông Giuse Mai Quang Hạo

Thư khẩn gửi các anh chị em cá của tôi


Bùi Bảo Trúc


Các anh chị em cá của tôi ơi:


Tôi vừa từ Vũng Áng trở về, chưa hoàn hồn, nhưng vẫn cố viết lá thư này gửi các anh chị em. Tôi vừa dại dột lại vừa liều lĩnh một mình làm một chuyến bơi vào vùng biển mà báo chí nói là cả mấy triệu anh chị em cá của chúng ta từ đầu Tháng Tư đã bỏ mạng một cách bi thảm ở các vùng biển thuộc bốn tỉnh miền trung Việt Nam. Lúc đầu khi nghe tin này, tôi không tin, tưởng đó là chuyện đùa hơi độc ác, trò cá Tháng Tư (poisson d’Avril) của loài người nên muốn tìm hiểu hư thực thế nào.


Tôi tách đàn bơi về Vũng Áng nơi tin tức nói là anh chị em cá chúng ta chết nhiều nhất xem sao. Dọc đường tôi gặp một đoàn các anh chị cá heo bơi trở ra. Các anh chị ra hiệu cho tôi quay đầu lại, bơi ra biển nhưng tôi không nghe vì cái tính ương ngạnh vốn dĩ của tôi. Tôi bơi tiếp mặc dù các anh chị cá heo la lớn rằng đã có mấy anh chị bỏ mạng, xác tấp lên bờ được dân chúng chôn cất trên bãi biển. Không những chỉ các anh chị cá heo bảo tôi quay đầu bơi trở lại ra biển, mà cả các anh chị cá khác, như mú, tuna, cá thu, cá hồng, cá đuôi vàng… cũng nói với tôi như thế.


Gần đến Vũng Áng, tôi bắt đầu thấy vài ba dấu hiệu bất ổn. Nhiều đàn anh chị em thuộc các giống cá khác hình như đều có vẻ lừ đừ, uể oải khác thường, tuy vẫn bơi, nhưng không còn tung tăng như thường ngày mà có vẻ mỏi mệt thấy rõ. Tôi chặn hỏi một vài anh chị thì chỉ được đáp lại bằng những cái lắc đầu, không nói một lời nào. Tôi đoán chừng họ không muốn tôi bơi tiếp vào khu mà họ vừa rời bỏ. Điều đó càng làm tôi muốn đi tiếp để tới Vũng Áng.


Rồi tôi bỗng cảm thấy choáng váng, hơi khó thở. Tôi trồi lên mặt nước, hớp lấy không khí thì thấy đỡ ngay. Tôi lại bơi tiếp, nhưng không thở bằng go nữa. Tôi cứ làm như thế, chỉ hớp không khí khi ngoi lên trên mặt biển chứ không thở dưới nước nữa. Gần tới Vũng Áng, tôi thấy anh chị em chúng ta chết, lúc đầu ít rồi càng lúc càng nhiều. Không phải là vài ba, không phải mấy chục, mấy trăm mà phải là hàng ngàn, hàng nhiều ngàn, rồi hàng trăm ngàn. Mà đó chỉ mới là các anh chị em chết dưới biển. Số bị thủy triều tấp lên bờ còn nhiều hơn thế nữa. Tôi bơi tiếp, dưới xác cả ngàn anh chị em cá đã chết nổi lều bều ở trên, thỉnh thoảng ngoi lên để thở. Càng vào gần bờ, số anh chị em cá chết càng nhiều. Tôi nghĩ riêng khu gần Vũng Áng cũng phải vài trăm ngàn hay cả triệu anh chị em cá chết.


Tôi thấy khó thở hơn. Tôi phải ngoi lên khỏi mặt nước để thở nhiều hơn. Tôi cũng cảm thấy ngứa ngáy sau làn vẩy, có lúc thấy như vẩy tróc hết ra đến nơi. Quanh tôi, trước sau, trên đầu toàn là xác anh chị em nhà cá chúng ta. Một sự im lặng rợn mình. Không còn tiếng quẫy quen thuộc nữa. Chỉ còn hàng ngàn anh chị em cá nằm nghiêng hay ngửa bụng lên trời, một số rất ít mang còn ngáp ngáp. Tôi bắt đầu thấy sợ. Số lần tôi phải ngoi lên hớp không khí gia tăng nhiều hơn nhưng tôi vẫn bơi tiếp xem thế nào.


Và bỗng tôi hiểu. Tôi thấy một đường ống phun xối xả một chất lỏng có mầu vàng hòa vào nước biển của chúng ta. Cái đường ống ấy khá lớn, đường kính phải khoảng một mét rưỡi, chôn ngầm dưới đáy biển chạy từ bờ ra tới chừng gần 2 kilômét. Ở đó, đường ống có 3 lỗ thoát cho các chất thải chẩy thẳng vào nước biển. Mắt tôi không nhìn thấy gì nữa, lượng không khí tôi vừa hớp được trước đó vài giây không còn trong phổi nữa. Tôi vùng vẫy cố ngoi lên mặt biển hớp vội lấy chút không khí và lặn xuống thêm một lần nữa để xem kỹ lại cái đường ống rất lớn mà các anh chị em cá khác nói là chạy từ cái nhà máy thép trên bờ thẳng ra biển. Như vậy là đúng như lời trối trăn của cả ngàn anh chị em đủ mọi loại cá để lại cho chúng ta trước khi chết lềnh bềnh rồi giạt vào bờ đang phân hủy thối rữa trên các bãi biển từ Nghệ Tĩnh qua Quảng Bình, Quảng Trị vào tới tận Thừa Thiên.


Tôi ngoi lên hớp thêm một chút không khí rồi lặn xuống, bơi tới sát cái đường ống thêm một lần nữa. Tôi thấy trên một đoạn đường ống có những chữ mà tôi đọc không được. Nhưng may quá, khi bơi sát một khúc đường ống khác, tôi thấy hàng chữ Made in China. Thôi thế là đúng rồi. Bọn khốn nạn từng đánh bắt chúng ta ở quanh vùng Hoàng Sa và Trường Sa lại vào tận đất liền để đầu độc chúng ta, không cho ngư dân Việt Nam mà chúng ta đã nuôi họ từ bao nhiêu năm nay được chúng ta giúp đỡ nữa.


Tôi bơi thêm một vòng cuối rồi quay đầu bơi ra biển. Vừa bơi vừa nín thở, ngoi lên hớp không khí cho đến khi ra khỏi được vùng biển chết đó thì lại phải tránh những đoàn tàu “lạ” khốn nạn phục kích chờ đánh bắt chúng ta ở những vùng hải phận chính ra là của Việt Nam. Tôi bơi một mạch suốt hai ngày mới tới được Nha Trang và cố gắng viết lá thư này cho các bạn để cảnh cáo các bạn tạm tránh xa vùng biển thuộc bốn tỉnh của Việt Nam nếu chúng ta còn muốn giúp các ngư dân Việt Nam, những người anh em của chúng ta chia tay nhau từ thuở Lạc Long Quân và mẹ Âu Cơ một nửa lên non một nửa xuống biển.


Các bạn cá của tôi ơi!


Tình cảnh của chúng ta bi đát như thế, mà bọn lãnh đạo ở Hà Nội vẫn chưa một lần lên tiếng để tìm cách cứu lấy anh chị em nhà cá chúng ta. Chúng nó biến thành hến hết. Chúng nó câm mồm nín khe ở Hà Nội trong khi các anh chị em nghêu sò ở miền Trung cũng đang chết tức tưởi. Riêng ở Hà Tĩnh (Kỳ Phương, Kỳ Anh) đã có hơn 60 tấn ngao trắng chết đầy biển. Trong khi đó, bọn lãnh đạo vẫn làm hến cho mãi đến tận ngày hôm nay, sau khi anh chị em cá chúng ta chết hàng triệu tấn.


Nhà cầm quyền không lên tiếng một lân nhưng lại để mặc cho một tên cắc ké Chu Xuân Phàm làm việc cho công ty Formosa, công ty đang diều hành và khai thác một nhà máy ở Vũng Áng nói với người dân đang đối đầu với thảm họa là phải lựa chọn hoặc có nhà máy hoặc có cá mà ăn!


Chao ôi sao lại có một câu phát ngôn hỗn hào coi thường đất nước và con người Việt Nam nặng nề đến như thế. Rốt cuộc chỉ nghe thấy những tiếng gào thét, nguyền rủa phẫn nộ của người dân trong khi bọn hến vẫn thủ khẩu như bình.


Thằng cắc ké Chu Xuân Phàm của Formosa còn đưa ra một giải thích ngu xuẩn khác, theo đó, anh chị em cá chúng ta chết ở các vùng biển từ Hà Tĩnh tới Thừa Thiên là vì người dân Việt Nam tắm biển không chịu chạy lên bờ đái mà đái ngay dưới biển nên họ hàng nhà cá chúng ta mới chết như thế.


Đúng là ăn nói tào lao xịt bộp. Thằng này liền bị Formosa cho nghỉ việc để tìm cách làm dịu bớt sự bực bội của người Việt. Bọn Formosa lên tiếng xin lỗi một cách bâng quơ (về câu nói của Chu Xuân Phàm) nhưng không đả động gì tới việc thải chất độc xuống biển ở Vũng Áng.


Mãi mấy hôm sau, bộ trưởng Tài Nguyên và Môi Sinh mới tổ chức họp báo về vấn đề này để đọc một bản phát biểu ngắn vỏn vẹn 10 phút, không trả lời một câu hỏi nào của nhà báo và bỏ chạy như một thằng ăn cắp.


Trong khi đó, anh chị em nhà cá chúng ta vẫn tiếp tục chết, xác thối rữa trên bờ biển. Ngư dân Việt Nam bỗng nhiên mất hẳn cách kiếm ăn: Cái … cân câu cá không câu được cá nữa. Có câu được mang ra chợ cũng không ai dám mua. Khoảng mấy chục ngàn gia đình ngư dân làm sao sống đây.


Một thằng ngu khác, Đặng Ngọc Sơn, phó chủ tịch ủy ban nhân dân Hà Tĩnh thì kêu gọi mọi người cứ yên tâm ăn cá ở Vũng Áng và tắm biển như thường. Nhưng khi bị báo chí hỏi là bao giờ đi tắm biển thì nó nói là chưa có lịch. Tôi muốn nói thẳng với nó rằng tắm biển đâu có gì là khó: cởi quần áo ra, chạy xuống nước, đứng xớ rớ ở đó, một phút thôi là đủ, rồi lên bờ, ăn một em cá rô biển chiên dòn coi… Vậy mà không dám làm. Đúng là ác với dân, hèn với… cá.


Đáng lẽ chúng nó phải đóng cửa cái nhà máy, kiểm nghiệm nước biển, xác định nguyên do làm chết anh chị em cá chúng ta, nếu thấy Formosa có lỗi thì truy tố cả lũ nhà chúng nó, trừng phạt nặng, bắt chúng nó bồi thường thiệt hại cho các ngư dân, làm sạch vùng biển bị ô nhiễm và cấm các công ty từng tạo nguy cơ cho môi trường hoạt động tại Việt Nam.


Nhưng rồi ai sẽ đớp tiền hối lộ cho bọn đầu sỏ ở nước Việt Nam khốn khổ này đây?


Chuyện Vũng Áng đau lòng lắm anh chị em cá ơi. Các anh chị em cẩn thận giữ mình nhé, để còn giúp cho người dân Việt tội nghiệp.


Chắc chúng ta lại phải ca bài… con cá mất thôi!

Nhân viên cũ của Wal-Mart bị tố chụp hình lén 20 cô


ODESSA, Texas – Cảnh sát tại Odessa, Texas, đang cố tìm bắt lại một cựu nhân viên siêu thị Wal-Mart từng bị bắt giữ trước đây rồi được tự do tạm về tội chụp hình những bộ phận riêng tư trên cơ thể của 2 cô gái ngay tại chỗ làm việc, tờ San Antonio Express-News loan tin hôm Thứ Sáu.



Hình minh họa một tiệm Walmart tại Los Angeles. (Hình: Mark Ralston/AFP/Getty Images)


Trước đó, vào hôm Thứ Ba, anh Samuel Nabarrete, 24 tuổi đã bị buộc vào 1 tội danh thu hình có tính cách xâm phạm vào những chỗ riêng tư của người khác, một tội đại hình có thể bị án tù. Sau khi nộp tiền thế chân, Nabarrete đã được cho tự do tạm vào hôm Thứ Tư, nhưng chỉ 1 ngày sau đó thì nhà chức trách lại buộc đương sự vào 19 tội danh thu hình trái phép khác nữa.


Sau khi đã bắt giữ đương sự vào hồi Tháng Giêng, nhà chức trách cũng đã tịch thu chiếc điện thoại di động của Nabarrete, nhờ đó mà họ lại tìm thấy thêm nhiều hình ảnh khỏa thân của các phụ nữ khác.


Nabarrete đã dùng chiếc điện thoại di động để lén quay phim những phần nhạy cảm trên cơ thể của một cô gái mà lại không biết rằng hành động đó của mình đã bị bà mẹ của nạn nhân trông thấy, khiến anh bị bắt quả tang.


Trong quá trình điều tra, nhà chức trách lại khám phá thấy thêm nhiều hình ảnh khỏa thân của một cô gái khác trong máy điện thoại của đương sự. Anh Nabarrete đã nhìn nhận tội có lén quay phim thân hình của 2 cô gái kia, nhưng lại không biết đoạn phim đó bị thất lạc nơi đâu trong chiếc điện thoại di động.


Phát ngôn viên Sở Cảnh Sát Odessa, là Steve LeSueur, tiết lộ rằng đã có tới 20 nạn nhân bị anh Nabarrete chụp hình lén như thế, và không chừng số phụ nữ bị chụp hình còn nhiều hơn thế nữa. Trong số các nạn nhân bị chụp hình trộm, một số là những cô gái đã trưởng thành, và số kia thì còn vị thành niên.


Một nữ phát ngôn viên Wal-Mart cho hay, ngay sau khi anh Nabarrete bị bắt về các tội trạng trên, hệ thống siêu thị đã lập tức cho đương sự nghỉ việc. (V.P.)

FBI thêm quyền xâm nhập máy điện toán


WASHINGTON (NV) – Theo yêu cầu của Sở Điều Tra Liên Bang Mỹ (FBI) tuần này, Tối Cao Pháp Viện ra phán quyết cho phép các thẩm phán tòa liên bang trên khắp nước Mỹ có quyền ký trát cho phép giới chức công lực liên bang xâm nhập các máy điện toán để truy lùng trong trường hợp thành phần tội phạm tìm cách dấu địa chỉ thật sự của họ.


Ngoài ra, FBI cũng có thể xin phép xâm nhập vào bất cứ máy điện toán nào, bất kể chủ là ai, nếu máy này bị thành phần tin tặc chiếm giữ.


Sự thay đổi này sẽ có hiệu lực vào ngày 1 Tháng Mười Hai tới đây, trừ phi Quốc Hội Mỹ có hành động ngăn cản.


Tờ báo Guardian hôm Thứ Sáu cho hay Thượng Nghị Sĩ Ron Wyden, giới chức cao cấp nhất phía đảng Dân Chủ trong ủy ban tình báo Thượng Viện, nói rằng đang vận động quốc hội để có biện pháp ngăn chặn điều này.


Vấn đề này bùng lên hồi đầu tuần sau khi hai thẩm phán ra phán quyết bác đơn xin truy lùng những kẻ tình nghi là sử dụng trang web bị coi là lạm dụng tính dục trẻ nhỏ. Sau khi được phép của một thấm phán hành chánh, cơ quan FBI chiếm hữu một trang web ở Virginia để gài bẫy bắt các kẻ vào sử dụng dịch vụ nơi đây và sau cùng đã xâm nhập lục soát hàng trăm máy điện toán.


Phía chính phủ Mỹ nói rằng điều này cần thiết, một phần vì những kẻ vào trang web này thường tìm cách che dấu địa chỉ của họ, thí dụ như sử dụng trình duyệt web Tor (Tor browser) để giúp ẩn danh. Trong vụ này, FBI đã tìm ra cách tìm ra tung tích người vào trang web lạm dụng tính dục trẻ nhỏ.


Những người tranh đấu bảo vệ dân quyền, nói rằng họ phản đối việc này vì giới chức công lực không thể được phép truy lùng, có thể tới hàng triệu máy điện toán, chỉ với án lệnh của một thẩm phán.


Hai thẩm phán ở Oklahoma và Massachusetts trước đó ra phán quyết rằng trát ở Virginia không có giá trị và các dữ kiện thu thập làm bằng cớ liên quan đến việc vào trang web trên sẽ không được sử dụng trước tòa. (V.Giang)

Vùng Vịnh tìm cách giữ giáo viên trước nạn khủng hoảng gia cư

SAN FRANCISCO, California – Tờ San Jose Mercury hôm Thứ Sáu cho biết, mặc dù vừa mới được tăng lương, nhiều giáo viên tại các trường học ở Vùng Vịnh San Francisco xem chừng vẫn không đủ khả năng ở lại đây để làm việc vì nhà cửa quá đắt đỏ.

Khi cô Valerie Lines dọn nhà từ Portland ở Oregon qua Vùng Vịnh để khởi sự đi dạy, cô từng vạch ra một kế hoạch 5 năm, theo đó cô sẽ trả hết tiền nợ vay lúc còn sinh viên, để dành tiền rồi mua ngôi nhà đầu tiên trong đời. Nhưng gần 10 năm sau, cô giáo vùng Oakland này đành phải gác bỏ kế hoạch đó. Hiện cô vẫn đang còn ở nhà mướn, và đang phải chi tiêu thật vén khéo mới mong khỏi mang công, mắc nợ.

Cô Lines nằm trong số nhiều giáo viên trên khắp Vùng Vịnh San Francisco đang vất vả đi tìm những chỗ ở có giá phải chăng gần nơi làm việc. Nhưng nhiều bạn đồng nghiệp của cô đang phải đi dạy xa. Một số thì mời thêm bạn về “share” phòng cho đỡ tốn kém, trong khi số khác thì chịu khó đi làm thêm để lấy đầu này đắp vào đầu kia.

Nhưng tình hình cũng chưa khá lên nổi nên một số định rời khỏi học khu nhà để đi dạy chỗ khác, hoặc, bi đát hơn, là bỏ luôn nghề.

Các giới chức cho biết tiểu bang California hiện đang lúng túng vì tình trạng thiếu giáo viên do tình trạng nhiều người bỏ nghề trong giai đoạn kinh tế suy thoái vừa rồi cũng như do số snh viên chọn học môn giáo dục ngày càng ít đi.

Theo lời của Leib Sutcher, một nhà nghiên cứu thuộc tổ chức khuyến học Learning Policy Institute, trong khoảng thời gian từ năm 2000 tới 2013, số sinh viên ghi danh vào ngành sư phạm trên toàn quốc đã giảm sút tới hơn 70 phần trăm.

Như thế có nghĩa là cuộc khủng hoảng gia cư tại Vùng Vịnh chỉ làm cho tình trạng thiếu giáo viên nơi đây thêm trầm trọng mà thôi. (V.P.)

Lính Mỹ đánh kẻ hiếp dâm trẻ nhỏ ở Afghanistan, được phép ở lại quân đội

WASHINGTON (Stars & Stripes) – Thượng sĩ lục quân Mỹ Charles Martland, một quân nhân Biệt Kích Mũ Xanh, người từng bị đưa vào danh sách giải ngũ sớm sau khi ông ta đánh một cấp chỉ huy cảnh sát Afghanistan vì đã hiếp dâm một trẻ nhỏ, sẽ được ở lại quân ngũ.

Một hội đồng thanh tra lục quân Mỹ hôm Thứ Tư có kết luận rằng trong hồ sơ quân bạ của thượng sĩ Martland có “sự sai lầm hay thiếu công lý,” theo một phát ngôn viên lục quân hôm Thứ Sáu. Việc rút lỗi lầm đó ra khỏi hồ sơ có nghĩa là ông Martland, năm nay 33 tuổi, sẽ tiếp tục được phục vụ cho tới ít nhất là khi mãn giao kèo đầu quân.

Lục quân Mỹ mới đầu đưa ông Martland vào danh sách giải ngũ Tháng Mười Một năm 2015 nhưng sau đó trì hoãn việc này để ông có thời giờ qua thủ tục xin duyệt xét lại, như yêu cầu của một số giới chức quốc hội Mỹ.

Martland và cấp chỉ huy trực tiếp, Đại Úy Daniel Quinn, bị giải nhiệm và gửi trả về Mỹ sau khi bị coi là cố tình đánh một chỉ huy trưởng cảnh sát địa phương ở Afghanistan vì ông này hiếp dâm một thiếu niên.

Vụ này này làm dư luận Mỹ chú ý vào tình trạng lạm dụng tính dục trẻ nhỏ, đặc biệt là các bé trai, vẫn thường thấy ở Afghanistan mà không ai muốn nói tới. Có các tố giác cho hay lính Mỹ ở Afghanistan được lệnh phải ngó lơ không can thiệp vào những trường hợp này, cũng như không cần phải báo cáo lên cấp trên.

Đại Úy Quinn rời khỏi quân đội năm sau đó, trong khi Martland tái đăng và tiếp tục phục vụ trong lực lượng Mũ Xanh.

Tháng qua, dân biểu Duncan Hunter, thuộc đảng Cộng Hòa, đại diện khu vực San Diego, đã đưa ra một dự luật gọi là “Martland Act,” theo đó buộc quân nhân Mỹ phải can thiệp nếu thấy có trẻ bị tấn công tính dục trong các căn cứ do Mỹ chỉ huy ở bất cứ nơi nào trên thế giới. (V.Giang)

Tổng thống Kenya đốt 105 tấn ngà voi

NAIROBI, Kenya (AP) – Tổng thống Kenya hôm Thứ Bảy đã đốt 105 tấn ngà voi và hơn 1 tấn sừng tê giác, được coi là số lượng ngà và sừng lớn nhất thiêu hủy từ trước tới nay, nhằm cảnh tỉnh thế giới về thị trường buôn bán ngà voi cũng như các sản phẩm khác từ các loại thú có nguy cơ tuyệt chủng.

Đốt 105 tấn ngà voi lậu ở Kenya, 30 Tháng Tư, 2016. (Hình: Carl De Souza/AFP/Getty Images)

Tổng Thống Uhuru Kenyatta nổi lửa đốt đống lớn nhất trong 11 đống ngà voi và một của sừng tê giác. Ông nói, “Đã đến lúc phải có thái độ và thái độ của chúng tôi rất rõ ràng: Kenya muốn khẳng định là đối với chúng tôi ngà voi là vô giá trị nếu không ở trên các con voi của chúng tôi.”

Số lượng ngà voi bị thiêu hủy này đại diện cho hơn 8,000 con voi và khoảng 343 con tê giác bị giết để lấy ngà và sừng của chúng.

Kenya quyết định thiêu hủy số ngà voi này thay vì bán để có số tiền khoảng $150 triệu. Một số người đã cho rằng bán đi rồi dùng tiền để dùng vào việc phát triển Kenya cũng như bảo vệ động vật hoang dã là giải pháp tốt hơn.

Tuy nhiên, ông Kenyatta nói rằng Kenya muốn chứng tỏ rằng ngà voi không nên có giá trị thương mại nào. (V.Giang)

Con trai 22 tuổi nhận tội bắn chết cha mẹ ở California

SAN JOSE, California (AP) – Người anh lớn trong số hai người con trai bị truy tố tội giết cha mẹ của họ ngay tại nhà ở California đã nhận là bắn mấy phát súng làm thiệt mạng cha mình, nhưng không nhận tội giết mẹ, theo nguồn tin cảnh sát.

Nghi can Hasib Bin Golam Rabbi. (Hình: San Jose Police Department via AP)

Hasib Golamrabbi, 22 tuổi, cũng khai rằng một kẻ lạ đã tấn công anh ta và ra lệnh phải giết cha, theo lời của thượng sĩ Patrick Guire, thuộc sở cảnh sát thành phố San Jose, trong hồ sơ nộp tại tòa hôm Thứ Sáu.

Guire nói rằng người em của Golamrabbi, tên là Omar, khai với các điều tra viên rằng Hasib Golamrabbi giết cả cha lẫn mẹ, rồi sau đó ra lệnh cho người em ra garage, nơi người cha bị giết, để chắc chắn là máu không chảy thấm ra ngoài. Sau đó cả hai anh em lái xe lên Oakland để xem một cuộc triển lãm về hoạt hình anime. Theo ông Guire, người em không đề cập gì tới “kẻ lạ.” Biên bản của cảnh sát cũng không nói đến nguyên do vì sao có vụ nổ súng.

Hai anh em này bị truy tố về hai tội sát nhân, liên quan đến việc giết người cha Golam Rabbi, 59 tuổi, và mẹ là Shamima Rabbi, 57 tuổi.

Hai ông bà Rabbi gốc Bangladesh, di cư sang Mỹ mấy chục năm trước đây.

Omar Golamrabbi nay chỉ mới 17 tuổi nhưng bị truy tố như người lớn. Cả hai đều nói rằng họ vô tội, theo phát ngôn viên văn phòng biện lý quận Santa Clara.

Omar Golamrabbi khai với cảnh sát là đóng rèm cửa sau khi người anh giết người cha, rồi sau đó người anh giết bà mẹ, phát ngôn viên Guire cho hay.

Nguồn tin từ tờ Mercury News cho hay Omar Golamrabbi tiếp tục đi học ở trường trung học Evergreen Valley Highschool cho tới khi bị bắt hôm Thứ Tư tuần này. (V.Giang)

Trung Quốc đặt điều kiện để cải thiện bang giao với Nhật

BẮC KINH, Trung Quốc (AP) – Trung Quốc hôm Thứ Bảy đưa ra các điều kiện cứng rắn cho Tokyo nếu muốn cải thiện bang giao với Trung Quốc, nói với ngoại trưởng Nhật đang viếng thăm Bắc Kinh rằng sẽ “không có sự mơ hồ hay chao đảo” trong việc đáp ứng những đòi hỏi liên quan tới việc diễn dịch sự kiện lịch sử, quan hệ với Đài Loan cũng như các vấn đề quan trọng khác.

Ngoại trưởng Nhật, Fumio Kishida (trái), và đồng nhiệm Trung Quốc, Vương Nghị, tại Bắc Kinh, 30 Tháng Tư. (Hình: Jason Lee-Pool/Getty Images)

Bắc Kinh coi chuyến viếng thăm của ngoại trưởng Fumio Kishida là nỗ lực làm thân của Nhật trước sự giận dữ của Trung Quốc liên quan đến tranh chấp lãnh hải, diễn dịch lịch sử và tranh giành ảnh hưởng ở Đông Á.

Ngoại trưởng Trung Quốc, Vương Nghị, nói với ông Kishida rằng mối quan hệ hai bên phải dựa trên “sự tôn trọng lịch sử, tuân hành những gì đã hứa hẹn và hợp tác thay vì đối đầu.”

Wang nói rằng mối quan hệ giữa hai quốc gia trong những năm gần đây đã gặp nhiều khó khăn vì những lý do mà “phía Nhật biết rất rõ.” Wang cũng nói thêm rằng Trung Quốc muốn có mối quan hệ “lành mạnh và ổn định” với Nhật.

Xin mời xem thêm tin  

Theo bộ ngoại giao Trung Quốc trong “đòi hỏi bốn điểm” mà ông Yi đưa ra cho phía Nhật có cả việc Tokyo phải “có thái độ tích cực và lành mạnh về sự phát triển của Trung Quốc, ngưng phát tán hay loan truyền những lập luận về sự đe dọa từ Trung Quốc hay sự suy thoái kinh tế của Trung Quốc.”

Phát ngôn viên Masato Otaka của ông Kishida gọi cuộc thảo luận là thành thật và thẳng thắn. Ông cũng cho hay mối quan hệ giữa hai quốc gia đang gia tăng, một phần cũng vì lãnh đạo hai bên đã có các cuộc gặp ở các diễn đàn thế giới thời gian gần đây. (V.Giang)

Baghdad báo động sau khi người biểu tình chiếm Quốc Hội

BAGHDAD, Iraq (AFP) – Hàng ngàn người biểu tình giận dữ tràn vào khu vực Xanh được bảo vệ chặt chẽ ở thủ đô Baghdad ở Iraq hôm Thứ Bảy, chiếm đóng Quốc Hội sau khi các dân biểu lại một lần nữa không thông qua danh sách các bộ trưởng mới. Giới chức trách nhiệm ban hành lệnh báo động khắp thủ đô, sử dụng hơi cay để ngăn những người đang tiếp tục kéo tới.

Những người ủng hộ giáo sĩ Moqtada al-Sadr thuộc giáo phái Hồi Giáo Shiite đã tràn vào tòa nhà quốc hội, hô khẩu hiệu hoan nghênh lãnh tụ của họ và khoe rằng đã dẹp được tham nhũng.

Thủ đô Iraq đã đang trong báo động vì có cuộc hành hương lớn của người theo giáo phái Shiite, vốn là mục tiêu của một vụ nổ bom khiến 23 người thiệt mạng hôm Thứ Bảy, tuy nhiên đã có thêm các biện pháp an ninh sau khi xảy ra vụ khu Xanh.

Ngoài tòa nhà quốc hội, khu Xanh còn là nơi có dinh tổng thống, dinh thủ tướng và một số tòa đại sứ, kể cả tòa đại Mỹ và Anh.

Người biểu tình gắn dây cáp vào các bức tường chống bom bao quanh khu Xanh, rồi giật đổ để tạo lỗ hổng tràn vào.

Nhân viên an ninh hiện diện nhưng không làm gì để ngăn chặn người biểu tình.

Quốc hội đã không có đủ túc số trước đó trong ngày Thứ Bảy để thông qua một số bộ trưởng trong danh sách do thủ tướng Haider al-Abadi đệ trình.

Vụ bạo động ở khu Xanh diễn ra sau khi Sadr có cuộc họp báo ở thành phố Najaf, một thánh địa Hồi Giáo Shiite, trong đó ông ta lên án tình trạng bế tắc chính trị hiện nay ở Iraq. (V.Giang)

Nạn trộm ví lấy thẻ ATM hoành hành New York, New Jersey

NEW YORK – Quân trộm cắp tại các quận Rockland của New York và Bergan của New Jersey đang tấn công những chiếc xe hơi không có chủ trên đó để lấy những vật quý giá, và cảnh sát tin rằng họ thuộc một nhóm băng đảng đang lộng hành trên toàn quốc, đài NBC New York đưa tin hôm Thứ Sáu.

Hình minh họa. (Hình: Justin Sullivan/Getty Images)

Các Sở Cảnh Sát New York và New Jersey cho biết một nhóm băng đảng chuyên đập cửa xe và lấy trộm đồ có thể vừa di chuyển đến vùng này để làm ăn, nhắm vào những món đồ quý giá hoặc xách tay của phụ nữ để lại trên xe hơi.

Cảnh sát tại 2 nơi đó đều đã lên tiếng cảnh cáo cư dân về một nhóm gọi là “Băng Đảng Chuyên Lái Xe Đi Rút Tiền Thẻ Tín Dụng” (“Felony Lane Gang”) mà chúng đánh cắp được, một mạng lưới tội phạm hiện đang hoạt động tại ít nhất là 35 tiểu bang trên toàn quốc.

Một phụ nữ, không muốn tiết lộ danh tánh, cư dân Paramus ở New Jersey, nói với đài NBC New York rằng chính quân chuyên trộm đồ trong xe hơi đó đã đập cửa xe hơi của bà để kiếm đồ trong khi bà đậu xe lại để đi bộ, và khi các tay này rời khỏi hiện trường thì một vài nhân chứng trông thấy họ leo lên một chiếc xe hơi mang bảng số Massachusetts.

Quân trộm cũng dùng cách đó để lấy những vật quý giá tại Nanuer ở New York. Một phụ nữ, tên là Lori Cowen, cho biết rằng, vào hôm Chủ Nhật rồi, có tới 5 chiếc xe hơi đậu tại một sân dã cầu đã bị tấn công khi chủ xe rời khỏi nơi xe đậu.

Hồi đầu tháng, công ty tham vấn về tội phạm Wynyard Group cho báo chí truyền thông hay rằng nhóm băng đảng này chuyên “ăn hàng” tại những nơi như công viên, khu mua sắm và khu nhà trẻ, bằng cách đập cửa kiếng xe để lục lọi kiếm bóp đầm hay ví tiền, rồi chạy tới nhà băng và dùng các chi phiếu để lấy tiền ra hoặc dùng thẻ rút tiền từ các chương mục. Để khó bị phác hiện hơn, bọn này thường sử dụng các làn xe chạy ngang qua máy rút tiền ở tuốt mé phía ngoài của nhà băng. (V.P.)

Quảng Bình và biển chết, nguy cơ nạn đói tràn lan


Liêu Thái/Người Việt
(Tường trình từ Quảng Bình)


QUẢNG BÌNH (NV) – Trong lúc này, không còn riêng gì Hà Tĩnh, Nghệ An, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên Huế có hiện tượng xác cá trôi nổi. Có một tình trạng chung ở miền Trung là nhân dân bắt đầu bất mãn, phản ứng dữ dội, các cuộc biểu tình phản đối nhà nước dung túng Trung Quốc đã diễn ra ở Kỳ Anh – Hà Tĩnh, Quảng Trạch-Quảng Bình, trên các trang mạng xã hội đang kêu gọi biểu tình ở Đồng Hới-Quảng Bình, Đông Hà, Quảng Trị, Kỳ Anh-Hà Tĩnh và nhiều nơi khác…



Những người phụ nữ đang đào hố để chôn cá chết. (Hình: Liêu Thái/Người Việt)




Không khí đầy bất an


Điều mà chúng tôi chứng kiến và cảm nhận rõ nhất là không khí bất an bao trùm từ Huế ra đến Hà Tĩnh. Trên đường đi, thỉnh thoảng xe công an xuất hiện, hụ còi, xe nhà binh chở bộ đội di chuyển từ tỉnh này sang tỉnh khác…


Ra đến Quảng Trạch, Quảng Bình vào đúng chiều 29 tháng 4, chừng 4 giờ chiều, chúng tôi thấy rất nhiều xe công an hụ còi, và đến ngã tư Ba Đồn (đây cũng là một trong những nơi có cá chết dọc bờ biển nhiều nhất và người dân nơi đây đã bắt giữ một số ngư dân ở Kỳ Anh đưa thuyền con vào vớt cá chết mang về Hà Tĩnh để bán) thì xe chúng tôi bị công an chặn, yêu cầu rẽ hướng khác và không giải thích lý do.


Mọi xe lưu thông trên quốc lộ 1A đều bị chặn, yêu cầu chuyển hướng đi, công an giao thông và cảnh sát cơ động đứng dàn đầy mặt đường, xe cảnh sát giao thông chắn ngang đường và barie rào kín ngã tư này. Chúng tôi bị hỏi một cách gay gắt “đi đâu?” bởi một cảnh sát giao thông trẻ. Anh tài xế taxi trả lời “dạ tụi em đi ra biển thăm đứa bạn” và quẹo xe xuống hướng biển Quảng Phú-Ba Đồn.


Trên đường xuống biển, các đường dân sinh song song với quốc lộ đều có công an giao thông chốt ở mỗi ngã tư. Người đi cùng chúng tôi dự đoán chắc có duyệt binh hoặc biểu tình. Nhưng khả năng biểu tình cao hơn vì không ai duyệt binh mà chặn quốc lộ rồi bẻ hướng đi cả.


Những người đàn bà biển


Chúng tôi tiếp tục rẽ xuống bờ biển Ba Đồn, cũng giống như một số bờ biển du lịch khác ở Đà Nẵng, Thừa Thiên Huế, Quảng Trị, Ba Đồn-Quảng Bình cũng vậy. Chỉ có gió, sóng cuồn cuộn, xác cá chết hôi thối và những người dân từng tốp kéo nhau đi tìm xác cá để chôn. Gió biển bốc mùi hôi thối nồng nặc, cách 5km nữa mới vào đến biển thì đã nghe mùi nồng và thối, buộc phải kéo gương xe kín mít mà chạy.


Gặp một nhóm cựu thanh niên xung phong thời chiến tranh, hiện nay là các mẹ, các chị trong hội phụ nữ xã đang tay cuốc tay xẻng, kéo thùng xốp đi dọc bờ biển để tìm xác cá chết. Chúng tôi đưa máy lên chụp hình. Và hiếm khi chúng tôi đưa máy chụp hình một cách hớ hênh như vậy nếu không xin phép trước hoặc chụp lén. Lần này hầu như các o, các mệ để chúng tôi chụp thoải mái, sau đó chủ động đến bắt chuyện với chúng tôi.


Một o tự giới thiệu tên Hằng, bắt chuyện: “Anh là nhà báo à? Anh cố gắng đưa hình ảnh cá chết lên báo và nói thêm là chịu hết nổi rồi nhé. Bà con chịu hết nổi rồi, kiểu này thì chỉ có mà chết!”



Cá chết trôi dạt vào biển Quảng Bình. (Hình: Liêu Thái/Người Việt)


Khi nghe tôi hỏi là mức độ trầm trọng đến nỗi nào thì một mệ tên Cúc nói luôn một lèo: “Chết đói, chết vì không có tiền để xài, chết vì nhiều thứ, tương lai nữa. Vì cho đến lúc này, riêng nhóm các mệ đã chôn hàng chục tấn cá, mà toàn là cá nước sâu, có con nặng đến cả tạ, hầu hết các loài cá quí ở đây đều chết. Biển không còn cá sống đâu. Con nào không may bơi vào đây là chết!”


“Người ta nói là do thủy triều đỏ. Nhưng mệ thấy hoàn toàn sai. Vì thủy triều đỏ chỉ ở lớp mặt, từ mặt nước xuống đáy chừng ba mét trở lại, hiếm có thủy triều đỏ nào lại ở sâu dưới nước hàng chục, thậm chí vài chục mét. Bởi thủy triều đỏ là do tảo đỏ gây ra, loại này nhẹ, chỉ nằm trên mặt nước, xuống thấp lắm thì ba mét là cùng!”


“Đằng này những con cá chết đều là các ở độ sâu hàng chục mét, thậm chí vài chục mét dưới đáy biển. Không thể tin là thủy triều đỏ được. Nhiều con còn ngắc ngoải thở bị tấp lên bờ thì thịt của nó đỏ ứng lên, da tái xám, mắt lờ đờ. Rõ ràng là độc tố trong nước quá cao!”


Đói kém tràn lan


Dừng một lúc, mệ Cúc cho biết thêm: “Đời sống ở đây bế tắc thực sự. Vì hầu hết bà con nơi đây làm nông, làm biển, nuôi tôm và kinh doanh quán ngoài bờ biển. Làm nông thì lúa thua tê tái vì nắng hạn và sương muối, còn làm biển thì ngưng trệ hai mươi ngày rồi, quán xá thì không có khách, vắng ngắt người.”


Cùng lúc mệ Cúc nói chuyện thì ông Chuyên và ông Trung, chủ hai quán hải sản lớn nhất trên bờ biển này ghé đến bắt chuyện: “Quán của anh em tụi tôi gần một tháng nay nằm bẹp dí. Nguyên gần mười ký mực, hai chục ký cá thu, cá ngừ, rồi ốc biển các loại, tôm, cua, ba ba… chẳng ai đụng tới. Chỉ riêng chuyện đông lạnh giữ nó lại không thôi cũng đủ chết!”


“Toàn là hàng đánh bắt xa bờ nhưng không ai thèm đụng tới. Tụi tôi mới mang đi chôn sáng nay. Mỗi quán chôn gần hai chục triệu đồng. Trong một ngày mà hai chục quán đi chôn hải sản, mất hết gần nửa tỷ bạc. Đau lắm!”



Thuyền ghe nằm bờ vì không ra biển được. (Hình: Liêu Thái/Người Việt)


“Nói chung là ở đây có khả năng bị đói rất cao. Chiều nay nghe đâu gạo cứu tế đang được đưa về. Nhưng làm sao chúng tôi đang yên đang lành, làm ăn bình thường thì lại phải nhận cứu tế? Lẽ ra phải điều tra rõ nguyên nhân cá chết và làm thật sớm để mà xử lý chứ? Giờ thứ chúng tôi cần cứu tế nhiều nhất là nước mắm và muối. Vì gạo còn có thể mua được!”


“Vì biển như vậy thì mai mốt ăn muối, ăn nước mắm ai dám bảo đảm không chết. Đó là chưa kể đến một số cá không được mang đi chôn mà lại mang vào miền Nam để làm nước mắm. Chuyện này chúng tôi nói có cơ sở. Vì ở Kỳ Anh, Hà Tĩnh không có nhà máy chế biến hải sản mà ngư dân ngoài đó lại chạy vào đây vớt cá bỏ đầy ghe chở về tiêu thụ. Tôi chính là người phát hiện họ đầu tiên và kêu gọi bà con, báo động chính quyền can thiệp mà!”


“Khi chúng tôi hỏi họ vớt về làm gì thì họ nói thật là vớt về để đưa lên xe đông lạnh, đưa vào Nam làm nước mắm. Hèn chi mấy bữa trước xe đông lạnh đi đường vào ban đêm, nghe xả ra toàn mùi hôi thối… Kiểu này thì còn chết dài dài…”


“Mấy anh chị thử lên chợ xem đi, bây giờ không khí cứ như sắp có chiến tranh vậy, đói kém tràn lan!”


Nghe theo chỉ dẫn của ông Chuyên, chúng tôi ngược vào chợ Bố Trạch nhưng không thấy gì cả. Mới 5 giờ chiều mà chợ không có bóng người, chợ Ba Đồn cũng vậy, mặc dù các chợ này hoạt động cả ngày. Lòng vòng một lúc, chúng tôi tiếp tục đi ra Hà Tĩnh bằng những con đường mà không tài nào nhớ nổi bởi anh tài xế taxi từng là tài xế xe tải nhỏ chở hàng bỏ mối nên anh hết lạng vào xóm này lại lách sang xóm nọ để đến Kỳ Anh, Hà Tĩnh. Đường A1, AH7 vẫn còn bị phong tỏa, chưa đi được.


Đến nơi, chúng tôi lại lòng vòng tìm phòng trọ, các phòng trọ đều báo là hết phòng. Cuối cùng, quyết định quay vào Quảng Bình rồi mai hẳn tính.


Lúc này đã hơn 10h đêm, không thấy công an chặn ở đầu phía Bắc, chúng tôi đường cứ theo quốc lộ 1A chạy thẳng. Hóa ra lúc chiều công an chặn đường vì bà con ngư dân đánh bắt xa bờ đang biểu tình, mang cá ra đổ đầy đường lộ, đoạn qua xã Cảnh Dương, Quảng Trạch, Quảng Bình để yêu cầu nhà nước trả lời thỏa đáng và giải quyết thảm họa biển bị nhiễm độc này.

Vụ cá chết: Dân Little Saigon lo cho người thân ở Việt Nam

Quốc Dũng/Người Việt

WESTMINSTER, California (NV) – Gần một tháng nay cá chết trắng đoạn bờ biển chạy dọc bốn tỉnh Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên-Huế thuộc miền Trung Việt Nam, là cũng ngần ấy thời gian nhiều người dân Little Saigon lo lắng cho cuộc sống của người thân mình tại quê nhà.

Bà Đông Phương chỉ chọn nước mắm sản xuất tại Thái Lan. (Hình: Quốc Dũng/Người Việt)

Bà Đông Phương, cư dân Anaheim, cho biết: “Ngay khi đọc báo, xem tin tức trên đài thì tôi gọi ngay về cho anh chị em tôi đang sống ở Huế. Dù biết rằng mình căn dặn là thừa, nhưng tôi vẫn gọi cho mọi người, vì lo lắm. Bà con của tôi ở Huế nhiều lắm.”

Lo cho muối, nước mắm

Bằng giọng Huế mượt mà, bà Đông Phương nói: “Ngày xưa, mạ tôi hay kêu mấy đứa nhỏ tụi tôi đứa nào bị ngứa, ghẻ hay bị nổi mẩn đỏ ra biển tắm vài lần là hết liền. Nhưng giờ cảnh cá chết trắng bờ biển thì ai còn dám tắm? Chưa kể, nghĩ tới cảnh người thân tôi hằng ngày hít hà vị biển tôi cũng thấy không yên tâm.”

“Tôi dặn đi dặn lại là ngưng ăn cá biển một thời gian, cho đến khi mọi chuyện ổn định cái đã. Nhưng mà ổn định rồi thì cũng phải sau vài tháng hãy ăn. Nói gì thì nói, nếu ăn nhầm cá có độc thì không biết chuyện gì xảy ra nữa,” bà lo lắng.

Vừa nói chuyện, bà vừa chọn mua nước mắm và nói: “Từ ngày qua Mỹ đến giờ là 25 năm tôi không ăn nước mắm sản xuất tại Việt Nam, mà ăn nước mắm sản xuất tại Thái Lan. Không phải tôi chê, nhưng ăn loại nào thì quen loại đó. Nhưng giờ chuyện này xảy ra, thật tình là tôi không dám ăn nước mắm Việt Nam.”

“Cá Việt Nam là không dám ăn rồi đó, sợ lắm. Nếu ở đây nhập qua thì chắc chắn là không dám mua. Mua làm gì, lỡ cá bị ngộ độc thì sao. Hôm trước tôi thấy ở chợ có bán cá thác lác, nhưng tôi không mua,” bà cho hay.

Trong khi đó, ông Trương Sơn, cư dân Garden Grove, nói: “Chất độc chắc là mạnh lắm nên mới lan rộng đến như vậy. Tôi cảm thấy tội cho những người dân ở khu vực đó. Cá chết hàng loạt ở khu vực đó thì môi trường sẽ bị kiệt quệ, không thể đánh bắt ở gần đó được nữa. Người thân tôi ở Bà Rịa-Vũng Tàu, không biết có bị chất độc lan tới không, nên tôi cũng dặn người thân đừng đi tắm biển, và ngưng ăn hải sản một thời gian.”

“Cá chết không dám ăn đã đành, tôi sợ người dân khu vực đó lấy nước biển này làm muối thì không biết có bị nhiễm độc không. Nếu cá ở vùng đó làm nước mắm thì sợ rằng cũng bị nhiễm mấy chất độc đó,” ông nói tiếp.

Bà Thu Nguyễn, cư dân Santa Ana, cho biết: “Bây giờ, người thân tôi không dám ăn cá biển nữa, và có lẽ rất nhiều người cũng thế. Đến khi nào vụ việc này mới giải quyết xong cho người dân được nhờ? Tôi qua đây từ năm 1975, bên đó vẫn còn cha mẹ và một vài anh chị em tôi. Vì vậy, dù tôi ở đây tự làm tự sống, nhưng lúc nào cũng nghĩ về Việt Nam, vì nơi đó đã sinh ra tôi.”

“Chính vì luôn nghĩ về Việt Nam mà lúc nào tôi cũng lo. Lo vì mọi người ăn cái gì cũng có thể mắc bệnh. Ăn cá nuôi thì nhiễm kháng sinh. Ăn cá đồng thì bị nhiễm thuốc trừ sâu. Ăn cá biển thì nhiễm chất thải cực độc. Ăn thịt thì không dám ăn vì đủ thứ hóa chất như chất tạo nạc, chất kích thích… Ăn như vậy khác nào sống cùng bệnh ung thư, sống sao nổi?” bà phân tích.

Ông Trương Sơn lo lắng: “Nước biển làm muối, cá làm nước mắm có bị ảnh hưởng không.” (Hình: Quốc Dũng/Người Việt)

Rừng vàng, biển bạc đang bị tàn phá

Ông Huân Trần, cư dân Westminster, bực bội: “Gần một tháng trôi qua rồi mà không tìm ra nguyên nhân cá chết. Đây chính là sự vô trách nhiệm với người dân. Mới đây Bộ Tài Nguyên Môi Trường họp báo nhưng chỉ ngắn ngủi trong vài phút, lại không đưa ra được kết luận cụ thể về nguyên nhân tôm cá chết trắng bờ biển miền Trung, vậy họp báo làm gì cho mất thời gian?”

“Đó là chưa kể họ còn cho rằng chưa có bằng chứng công ty Đài Loan Formosa liên quan. Tôi cũng không hiểu sao họ không nhờ chuyên gia nước ngoài giúp kiểm tra hệ thống xả thải, rồi hóa chất mà công ty này sử dụng. Đúng là chuyện chỉ có ở Việt Nam,” ông nói.

Ông phân tích: “Với số lượng cá chết một diện rộng như vậy thì phải có ai đó thải ra một lượng chất độc lớn vì nếu không thì nước biển đã pha loãng chất độc. Điều này chỉ có thể gây ra bởi một nhà máy nào đó, tại sao không xem họ sản xuất cái gì và chất thải của họ có thể có chất độc hay không? Rồi khoanh vùng cá chết và nghiên cứu dòng đối lưu của nước ắt tìm ra thủ phạm. Bây giờ mà tìm chất độc trong nước biển thì trễ rồi. Họ đã ngưng thải và nước biển đã bị pha loãng.”

Trong khi đó, ông Trần Văn An, cư dân Garden Grove, nêu thắc mắc: “Tôi không biết mấy chục tấn cá chết giờ đang ở chỗ nào rồi? Thấy lo quá, an ninh quốc gia, sức khỏe, tính mệnh của con người Việt Nam không an toàn, được bảo đảm gì hết. Các giống loài ở biển chết hàng loạt, vậy con người thì sao? Sự việc tác động vào môi trường bề nổi là như vậy, nhưng có sự việc mà phải vài chục năm sau mới bộc phát ra. Khi đó hậu quả thật là khủng khiếp.”

“Chuyện hài chỉ có ở Việt Nam, cả tháng trời mà hệ thống công quyền Việt Nam vẫn không thể trả lời cho dân nguyên nhân là gì và cũng không thấy cảnh báo chính thức nào đến người dân về sự nguy hiểm khi tiếp xúc với nước biển trong khi làm việc, sinh hoạt, ăn uống… trong khi hàng triệu người Việt Nam đang dài cổ chờ. Đừng bao giờ đánh đổi phát triển kinh tế bằng hủy hoại môi trường, vì con cháu chúng ta sẽ gánh hậu quả,” bà Lý Thu Vân, cư dân Westminster, nói.

Ông Nguyễn Phan, cư dân Garden Grove, nhận xét: “Trước đây Việt Nam là rừng vàng, biển bạc. Nay thì rừng cơ bản phá đã xong, và giờ thì đang tiếp tục phá biển. Tương lai chắc phải nhập khẩu cá để mà ăn, nhưng không biết có tiền để mà nhập không. Thương cho người dân phải chịu khổ dưới ách thống trị của Cộng Sản.”

—–
Liên lạc tác giả: [email protected]

Tin mới cập nhật