Ông Phanxico Xavie Hồ Hữu Thắng

“Every 15 Minutes” program brings grim reality to OC high school students

Warning: Graphic content. Viewer discretion is advised. Every 15 Minutes” is a program aimed to teach high school students about the consequences of drinking and driving, texting and driving and making decisions that could affect their lives forever. Người Việt TV (c) 2016 – http://NGUOIVIETTV.com Người Việt Online – http://NGUOI-VIET.com

Cựu ứng cử viên Ben Carson ủng hộ Donald Trump

 


PALM BEACH, Florida Đúng một tuần lễ sau khi rút lui khỏi cuộc tranh cử, cựu bác sĩ thần kinh Ben Carson, ứng cử viên da đen duy nhất trong những người Cộng Hòa ứng cử tổng thống, tuyên bố ủng hộ Donald Trump.









Ban Carson (trái) và Donald Trump nói chuyện sau buổi họp báo ở Palm Beach, Florida. (Hình: AP/Lynne Sladky)


Trong một buổi họp báo cùng với ông Trump sáng Thứ Sáu ở Palm Beach, Florida, bác sĩ Carson nói:  “Có hai Donald Trump khác nhau. Một người quý vị  thấy trên diễn đàn và một người rất có đầu óc ngồi đây, biết cân nhắc mọi chuyện hết sức thận trọng. Quý vị có thể thảo luân với ông ta. Và đó là Donald Trump mà quý vị từ bây giờ càng ngày càng bắt đầu nhận rõ hơn”


Theo lời Carson, Trump là người xứng đáng nhất trở thành vị tổng thống Hoa Kỳ sắp tới.


Quyết định của Carson làm nhiều người ngạc nhiên vì trong quá khứ, ở những lần tranh luận,  Trump đã dùng nhiều lời lẽ nặng nề khi nhận định và phê phán Carson được tờ New York Tmes ghi lại một số  như sau:


 “Ben Carson rất, rất yếu trong quan điểm về di dân. Ông mạnh mẽ tin tưởng vào việc ân xá”.

“Thật ra tôi nghĩ rằng Ben Carson còn yếu năng lượng hơn là Jeb Bush”.

“Tôi đã tạo ra hàng chục ngàn việc làm. Còn trong đời Ben Carson chưa bao giờ tạo ra được một  việc làm, à có thể là một y tá”.

“Ben Carson không hợp với sự lãnh đạo. Không phải khả năng của ông với tính khí thất thường. Theo tôi ông ta không có kinh nghiệm”.

“Về tôn giáo của ông, Seventh-day Adventist, tôi hoàn toàn không hiểu là cái gì”.

“Nói về tính tình bệnh hoạn ông gọi nó là chứng bệnh. Có chứng bệnh ấy, không thể chữa trị. Nếu là người xách nhiễu trẻ con, không có thể chữa”. Và thêm: “Hãy xét điều Carson nói: ông ta dùng búa đâp đầu bà mẹ , đánh vào mặt người bạn bằng giây khóa, định giết một người nào đó bằng một con dao”. (HC)


 

Bà Clinton xin lỗi vì ‘nói sai’ về bà Nancy Reagan


ST LOUIS, Missouri (NV)
Bà Hillary Clinton hôm Thứ Sáu lên tiếng xin lỗi vì đã “nói sai” khi gọi cố Đệ Nhất Phu Nhân Nancy Reagan là nhà vận động “rất hữu hiệu” về bệnh AIDS/HIV.

 
 Ứng cử viên tổng thống Đảng Dân Chủ Hillary Rodham Clinton. (Hình: Getty Images/Justin Sullivan)

Theo CNN, ứng cử viên tổng thống Đảng Dân Chủ gọi bà Reagan, người qua đời hôm Chủ Nhật, là người “khởi đầu cuộc bàn luận toàn quốc” về bệnh AIDS, khiến “đi sâu vào lương tâm của quần chúng và khiến người ta bắt đầu để ý đến căn bệnh.”

Bà Clinton phát biểu như trên trong cuộc phỏng vấn tại lễ tang bà Reagan.

Cố Tổng Thống Ronald Reagan mãi đến năm 1987 mới đọc bài diễn văn quan trọng về nạn dịch này, tức sáu năm sau khi Cơ Quan Kiểm Soát và Phòng Ngừa Dịch Bệnh (CDC) lần đầu tiên đưa ra báo cáo về bệnh AIDS.

Nhiều người trong cộng đồng người đồng tính chỉ trích ông Reagan đã không hành động nhiều trước sự bùng phát của bệnh AIDS trong thời gian ông làm tổng thống.

Ông Chad Griffin, chủ tịch Human Rights Campaign và cũng là cựu cố vấn Tòa Bạch Ốc của Tổng Thống Clinton, báo động với bà Clinton về sự sai lầm của bà.

Ngay sau đó bà Clinton liền lên tiếng xin lỗi.

Qua một thông cáo, bà Clinton viết: “Trong khi vợ chồng Reagan mạnh mẽ vận động cho việc nghiên cứu tế bào gốc và tìm phương thức trị liệu bệnh Alzheimer’s, thi tôi lại nói lầm về thành tích chống bệnh HIV và AIDS của họ. Vì lý do đó tôi có lời xin lỗi.” (TP)

Thăm bà quả phụ ‘Người anh hùng Mũ Đỏ tên Đương’

* Mong một lần sang Hạ Lào, nơi chồng hy sinh



Việt Hùng/Người Việt



SÀI GÒN (NV)
Năm nay, 2016, là đúng 45 năm ngày mất của cố Ðại Úy Nguyễn Văn Ðương (1971-2016), Tiểu Ðoàn 3 Nhảy Dù, Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Ðại Úy Ðương hy sinh tại chiến trường Hạ Lào vào đầu năm 1971, và được mọi người biết đến như một huyền thoại qua tác phẩm bất hủ của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh, “Anh Không Chết Ðâu Anh.” Phóng viên Việt Hùng của Người Việt đến thăm bà quả phụ Nguyễn Văn Ðương, nhũ danh Trần Thị Mai, tại tư gia ở Quận 11, Sài Gòn và được bà dành cho cuộc phỏng vấn dưới đây.








Bà Trần Thị Mai bên di ảnh chồng. (Hình: Việt Hùng/Người Việt)



Việt Hùng (NV):
Xin bà cho biết ký ức về thời gian Ðại Úy Nguyễn Văn Ðương hy sinh ở mặt trận Hạ Lào?


Bà Trần Thị Mai (TTM): Tôi còn nhớ những ngày đó, nó rơi vào những ngày cuối Tháng Hai Dương Lịch, 1971. Lúc đó tôi lên phòng hậu cứ để lãnh lương của anh Ðương, thì được một người lính nhảy dù, buồn bã nói với tôi là “một tuần nữa chắc chị có khăn mới đeo.” Lúc đó tôi không biết khái niệm “khăn mới” là gì hết.

Một tuần sau, tôi nhận được giấy báo mất tích của anh Ðương tại đồi 31, căn cứ Hạ Lào (tức vào sâu trong vùng biên giới nước Lào khoảng 25km). Lúc đó tôi vẫn còn hy vọng. Tôi cầu nguyện và xin lá xâm trên chùa, thì được thầy cho biết là “người này đang gặp đại nạn.” Tuy vậy, tôi vẫn còn rất tin tưởng là chồng mình còn sống.

Thế nhưng anh Ðương, ảnh rất là “linh.” Sau đó khoảng 3 ngày thì tôi nằm ngủ mơ, trong giấc mơ, tôi thấy anh Ðương về nhà trong tình trạng bị thương ở chân, vẫn còn mặc bộ đồ lính và nói với tôi là “lần này anh đi không trở lại được, em ở nhà ráng nuôi các con khôn lớn. Anh vẫn luôn che chở cho mẹ con em.” Tôi òa khóc! Giật mình tỉnh dậy thì không thấy ai bên mình hết. Lúc đó thì tôi tin là anh Ðương đã mất.

Sau đó đúng 3 ngày thì tôi nhận được giấy báo tử của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa, đề ngày mất là 24 Tháng Hai, 1971, nhằm 29 Tháng Giêng, năm Tân Hợi. Bởi vậy gia đình tôi vẫn luôn cúng giỗ cho anh Ðương vào ngày 29 tháng Giêng âm lịch. Năm nay là nhằm ngày 7 Tháng Ba Dương Lịch.








Với bà Mai, “anh Ðương vẫn mãi sống trong tim mình.” (Hình: Việt Hùng/Người Việt)



NV
: Về thông tin những giây phút cuối đời của Ðại Úy Ðương, bà có nắm được gì không?


TTM: Lần cuối anh Ðương ở nhà là vào Mồng Một Tết Tân Hợi 1971. Qua ngày Mồng Hai anh được lệnh phải vào gấp trong trại, và anh gọi điện về là sẽ đi chiến dịch quan trọng, nên mẹ con ở nhà ăn tết vui vẻ. Sang Mồng Ba thì toàn bộ Sư Ðoàn Nhảy Dù đã âm thầm di chuyển bằng không vận từ các căn cứ gần Sài Gòn ra Ðông Hà, Quảng Trị.

Lần lượt các đơn vị Dù đã được không tải đến những địa điểm ấn định từ trước, phối hợp với các đơn vị khác, thực hiện cuộc hành quân mang tên là “Hành Quân Lam Sơn 719” nhằm tiến quân đánh thẳng vào các căn cứ tiếp vận quan trọng của Cộng Sản ở đường mòn Hồ Chí Minh, vùng Hạ Lào (tức là vượt biên 25 km qua lãnh thổ Lào). Con số 719 là gồm 71 là năm 1971 và số 9 là Quốc Lộ 9, con đường huyết mạch để chuyển quân trong chiến dịch này. Vì vậy có tên gọi “Hành Quân Lam Sơn 719.”

Sau này khi tôi nghe các anh lính cũng là lính Nhảy Dù trong chiến dịch hành quân Lam Sơn 719 kể lại thì lúc giáp chiến với quân đôi Bắc Việt là vào 19 giờ tối ngày 24 Tháng Hai, 1971. Cả pháo đội 3 của anh Ðương đều bị trúng đạn, đường tiếp viện bị cắt, biết không thể thoát, anh Ðương ra lệnh cho các anh em tuyến dưới ai tháo chạy được thì cứ chạy. Còn anh Ðương vẫn ở lại với một chân bị thương rất nặng, sau đó anh tuẫn tiết bằng khẩu súng tự bắn vào đầu mình.

Qua hôm sau là ngày 25 Tháng Hai, 1971, cả căn cứ 31 thuộc vùng Hạ Lào đã hoàn toàn nằm trong sự kiểm soát của quân đội Bắc Việt. Rất nhiều người lính VNCH đã bỏ mạng nơi đây… (khóc)

NV: Rồi sau năm 1975 cuộc sống gia đình bà ra sao?

TTM: Từ năm 1971 đến 1975 thì tôi vẫn còn lương của chính quyền VNCH, nên tuy một mình, tôi vẫn đủ nuôi 4 đứa con (3 trai 1 gái). Tuy nhiên sau năm 1975 thì cuộc sống gia đình tôi bắt đầu gặp rất nhiều khó khăn. Ðầu tiên là từ phía chính quyền CSVN, thời gian đầu họ “kiểm tra hộ khẩu” nhà tôi liên tục. Có nhiều đêm tôi không dám ở nhà vì sợ cảm giác “gõ cửa lúc nửa đêm.”

Vì hoàn cảnh quá khó khăn, tôi làm đủ thứ nghề mà vẫn không khá được. Các con tôi đều không được học hành đàng hoàng. Lớn lên một tí thì hai đứa con trai lớn vì không chịu nổi hoàn cảnh và đã đến tuổi đi “bộ đội” (trên 18 tuổi, luật của CSVN là bắt đi nghĩa vụ quân sự), nên đã bỏ trốn qua Campuchia làm nghề cạo mủ cao su. Rồi cả hai đều mất vì những căn bệnh hiểm nghèo. Có lẽ hít phải mùi cao su quá nhiều và ăn uống kham khổ nên đổ bệnh.








Nguyễn Viết Xa, con trai cố Ðại Úy Nguyễn Văn Ðương, bên bàn thờ thân phụ. (Hình: Việt Hùng/Người Việt)



Ðứa con trai út đang sống với tôi là Nguyễn Viết Xa, năm nay đã 47 tuổi, lúc bố mất, nó mới có 2 tuổi à. Hiện nay nó đang làm nghề chạy xe ôm. Còn đứa con gái thì lấy chồng ở bên phía nhà chồng.

Bản thân tôi năm nay đã bước sang tuổi 76, bệnh tật đầy mình, một con mắt đã mù hẳn vì nhà sập trong quá khứ. Hiện nay căn nhà tôi đang ở là của bố mẹ chồng (tức bố mẹ anh Ðương).

NV: Với tư cách là vợ người anh hùng đã hy sinh vì sự bình yên của miền Nam, bà có mong muốn điều gì?

TTM: Với tôi thì tuổi đã già, tôi không mong muốn gì hơn là có thể được sang vùng Hạ Lào năm xưa, để hỏi thăm về tin tức anh Ðương. Tôi biết là rất khó có thể tìm được xương cốt của ảnh, nhưng ít ra tôi có thể chứng kiến được vùng đất nơi anh ấy đã bỏ mạng. Từ ngày anh ấy mất cho đến giờ, tôi chưa một lần được sang vùng đất đó, vì nhiều lý do, trong đó vì không có kinh phí và người dẫn đường, cùng với những bộn bề của cuộc sống làm tôi vẫn chưa thực hiện được mong muốn của mình.

NV: Với những thăng trầm của cuộc sống, điều gì khiến bà cảm thấy hối tiếc nhất, và tự hào nhất?

TTM: Ðiều tôi hối tiếc là chưa nuôi dạy con được tốt. Bốn đứa con không đứa nào được học hành đàng hoàng. Hai đứa đầu thì đã mất, đứa con gái lấy chồng thì cũng tạm ổn, nhưng thằng con trai út thì vẫn phải hành nghề xe ôm kiếm sống qua ngày. Tôi có lỗi với anh Ðương về điều này (khóc).

Còn điều tôi tự hào nhất thì chắc chắn là về anh Ðương. Tôi tự hào khi có được người chồng anh dũng như vậy. Bản thân tôi không “đi bước nữa” cũng vì lý do này. Với tôi anh Ðương vẫn luôn là người anh hùng trong tim tôi!

Cho đến bây giờ, lâu lâu tôi vẫn mở bản nhạc “Anh Không Chết Ðâu Anh” để nghe. Tôi thuộc làu từng lời bài hát đó, nhưng vẫn cứ thích nghe đi nghe lại và ngồi hát một mình vu vơ (cười).

NV: Cảm ơn bà đã dành cho Người Việt cuộc phỏng vấn này. Xin chúc bà được nhiều sức khỏe và mong bà sớm thực hiện được ước muốn của mình là được sang vùng Hạ Lào để nhìn thấy nơi Ðại Úy Ðương đã anh dũng hy sinh. Biết đâu điều kỳ diệu sẽ đến, khi bà tìm được xương cốt của cố đại úy.

TTM: Cảm ơn Người Việt rất nhiều. Xin chúc độc giả quý báo một năm mới tràn đầy niềm vui và hạnh phúc.





Anh Không Chết Ðâu Anh



Tác giả: Trần Thiện Thanh


Anh không chết đâu anh, người anh hùng mũ đỏ tên Ðương
Tôi vẫn thấy đêm đêm, một bóng dù sáng trên đồi máu
Nghe trong đêm kêu gào, từng tiếng súng pháo đếm mau
Và tiếng súng tiếng súng hay nhạc chiêu hồn đưa anh đi anh đi


Anh, anh không chết đâu em, anh chỉ về với mẹ mong con
Anh vẫn sống thênh thang, trong lòng muôn người biết thương đời lính
Trong tim cô sinh viên hay buồn thường nhắc nhở những chiến công
Chuyện nước mắt ướt sân trường đại học chuyện anh riêng anh riêng anh


Ôi đất mát trên đồi xanh, tình yêu khóc ngất bên cỏ tranh
Ðâu cánh dù ôm gió, đây cánh dù ôm kín đời anh
Trong những tiếng reo hò kia, lẻ loi tiếng súng anh nhiệm màu
Ôi tiếng súng sau cùng đó, anh còn nghe tầm đạn đi không anh


Không, anh không, anh không chết đâu em, anh chỉ vừa bỏ cuộc đêm qua
Tôi thấy mắt anh bên ngọn nến vàng hắt hiu niềm nhớ
Trên khăn tang cô phụ còn lóng lánh dấu ái ân
Giọt nước mắt nóng bây giờ và còn hằng đêm cho anh cho anh…




Ông Trần Bình Nam qua đời, thọ 84 tuổi


WESTMINSTER (NV) – Ông Trần Văn Sơn, tức Trần Bình Nam, cựu Dân Biểu Việt Nam Cộng Hòa (VNCH), cựu Trung Tá Hải Quân VNCH, đồng sáng lập Tổ Chức Phục Hưng Việt Nam, nhà bình luận thời cuộc, qua đời sáng 11 Tháng Ba, 2016, tại San Diego, California vì bệnh ung thư, thọ 84 tuổi.



Cựu dân biểu Trần Văn Sơn, tức nhà bình luận Trần Bình Nam. (Hình: Website tranbinhnam.com)


Trong bài tự thuật về bệnh tình, đăng trên website riêng ngày 8 Tháng Ba, ông Trần Bình Nam kết thúc bằng câu: “Bài viết này chỉ còn một dòng cuối thông báo ngày kết thúc chương trình ‘hospice’ của tôi.”


Sang ngày 11 Tháng Ba, bài viết được thêm vào một câu nữa, câu thật sự cuối cùng: “Đây là dòng cuối từ các con của ông Trần Bình Nam: Ba của chúng con đã kết thúc chương trình ‘hospice’ trong một giấc ngủ nhẹ nhàng sáng ngày 11 Tháng Ba, 2016.”


Ông Trần Bình Nam sinh ngày 17 Tháng Bảy, 1933, trong một gia đình có nguồn gốc từ tỉnh Nam Định. Tổ tiên ông theo chúa Nguyễn vào Nam từ thập niên 1530s, được cấp đất ruộng và định cư tại làng Thành Trung, huyện Quảng Điền, Thừa Thiên, cách Huế 30 cây số. Làng Thành Trung từ đó trở thành chánh quán của họ Trần Văn.


Ông Trần Bình Nam trúng tuyển kỳ thi của Hải Quân VNCH tuyển mộ sinh viên sang học Kỹ Sư Hải Quân tại trường Hải Quân Pháp năm 1955. Chương trình chấm dứt nửa chừng vào năm 1957, do căng thẳng giữa chính quyền Pháp và VNCH. Ông trở về Sài Gòn.


Tháng Sáu, 1958, ông được thuyên chuyển đến Trung Tâm Huấn Luyện Hải Quân tại Nha Trang. Ông phục vụ Hải Quân 16 năm và làm việc liên tục tại Trung Tâm Huấn Luyện tại Nha Trang 13 năm. Ông giải ngũ năm 1971 ở cấp Trung Tá sau khi đắc cử dân biểu đại diện thành phố Nha Trang tại Quốc hội VNCH khóa 2.


Ông Trần Bình Nam là một nhà bình luận, viết nhiều và viết rộng ở nhiều lãnh vực khác nhau. Bài viết của ông được đăng tải trên nhiều tờ báo Việt ngữ tại Hoa Kỳ, trong đó có nhật báo Người Việt.


Ông cũng là người vận động chính trị được giới trẻ kính trọng; là thành viên trong số 11 người đồng sáng lập Tổ Chức Phục Hưng Việt Nam năm 1978.


Ông lập gia đình năm 1959, có 5 người con, 2 trai, 3 gái. (Đ.B.)

Du lịch Anh Quốc

Anh ( England) là quốc gia rộng lớn và đông dân nhất trong Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland, nằm về phía tây bắc của châu Âu. Dân số của Anh chiếm hơn 83% tổng số dân của Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland và chiếm phần lớn diện tích của đảo Anh. Anh tiếp giáp với Scotland về phía bắc và Wales ở phía tây. Ngoài ra, Anh còn giáp với biển Bắc, biển Ireland, Đại Tây Dương và eo biển Măng-sơ. Anh được thống nhất vào thế kỷ 10 và tên thủ đô của nước này, Luân Đôn, là thành phố lớn nhất của vương quốc, đồng thời được phần lớn các nghiên cứu xác nhận là thành phố lớn nhất trong Liên minh châu Âu. Nước Anh cũng là một trong những trung tâm văn hóa có ảnh hưởng lớn nhất thế giới. Đây là nơi khởi nguồn của tiếng Anh, thứ ngôn ngữ phổ biến toàn thế giới và Giáo hội Anh. Luật pháp của Anh cũng là nền tảng cho nhiều hệ thống pháp luật khác tại nhiều nước trên thế giới. Người Việt TV (c) 2016 – http://NGUOIVIETTV.com Người Việt Online – http://NGUOI-VIET.com

Bao giờ giá dầu lửa có thể ổn định trở lại?

 


Hà Tường Cát/Người Việt



HOA KỲ – Hôm Thứ Sáu 11 tháng Ba, 2016, Cơ quan Năng lượng Quốc tế IEA đưa ra dự đoán là giá dầu đã rớt xuống đến đáy, và trong thời gian tới sẽ dần dần lên trở lại.










Những giếng bơm dầu tại khu mỏ Bashneft PAO gần thành phố Neftekamsk, Liên Bang Nga.(Hình: Andrey Rudakov/Bloomberg via Getty Images)



Sau khi có lúc chỉ còn dưới $30 một thùng hồi đầu năm, giá dầu thô trên thị trường thế giới bây giờ lên trở lại ở mức khoảng $40 một thùng, do tin tức Saudi Arabia và Nga đồng ý sẽ giảm bớt sản lượng. Saudi Arabia là quốc gia đứng đầu trong tổ chức các quốc gia xuất cảng dầu lửa và Nga là quốc gia ngoài OPEC sản xuất nhiều dầu nhất.


IEA nói rằng tình hình giá dầu quá thấp kéo dài đã bắt đầu tác động tới các khu vực sản xuất với phí tổn cao và do đó những nơi này buộc phải giảm sản lượng. Theo IEA, năm 2016 sản lượng mỗi ngày của các nước ngoài OPEC sẽ phải giảm bớt 750,000 thùng thay vì 600,000 thùng như dự đoán trước kia. Riêng sản lượng của Hoa Kỳ năm nay giảm 530,000 thùng một ngày.


Trong tháng Hai, sản lượng của OPEC giảm 90,000 thùng mỗi ngày do ngưng trệ sản xuất ở Nigeria, Iraq và UAE. Trong khi đó dầu lửa Iran trở lại thị trường không gây hiệu ứng mạnh như người ta dự liệu. Iran nói sẽ có thể cung ứng cho thị trường 1 triệu thùng dầu mỗi ngày sau khi Tây Phương ký kết thoả hiệp nguyên tử và gỡ bỏ cấm vận. Nhưng IEA cho biết sản lượng của Iran chỉ khoảng 220,000 thùng một ngày và gia tăng từ từ.


IEA không thể dự đoán chắc chắn tới năm 2017 giá dầu có thể ổn định trở lại như thế nào nhưng tin rằng tình hình tiến triển theo chiều hướng tốt.


Vụ dầu lửa mất giá hiện nay là thảm hại nhất kể từ 1970, từ $115/thùng mùa Hè 2014 xuống còn dưới $30. Ở thời điểm giá dầu lên cao nhất năm 2008, một thùng dầu thô giá $145. Từ 2010 đến 2014, giá cả đứng vững ở mức $110/thùng. Tình trạng dầu rớt giá tác động nặng nề đến nhiều quốc gia mặc dầu giới tiêu thụ được hưởng lợi phần nào.


Vùng kỹ nghệ dầu lửa Bắc Hải, Âu Châu, mất khoảng 65,000 việc làm trong 18 tháng vừa qua, nghĩa là 15% lực lượng lao động của kỹ nghệ dầu khí Anh Quốc. Tình hình thêm tệ hại do các công ty hủy bỏ nhũng dự án phát triển do giá dầu quá hạ.


Nguyên nhân chính về giá dầu xuống thấp là do mức tiêu thụ giảm vì tăng trưởng kinh tế toàn cầu chậm lại, và sản lượng của Hoa Kỳ tăng lên với sự khai thác các mạch dầu trong đá phiến bằng kỹ thuật ‘fracking.’ Sản lượng dầu nội địa Mỹ tăng gần gấp đôi từ 2008 đã đẩy lui dầu nhập cảng. Dầu lửa Saudi Arabia, Nigeria và Algeria trước kia nhập cảng Hoa Kỳ đã phải đi tìm những thị trường khác. Thị phần dầu lửa Mỹ trên thế giới tăng dần từ 10% năm 2008 lên đến 16%.


Thêm vào đó dầu Iran xuất cảng trong khi Saudi Arabia và Nga không giảm sản lượng, đưa tới tình trạng thị trường dư thừa khoảng 2 triệu thùng mỗi ngày cho tới tháng Ba. Kinh tế suy kém khiến Trung Quốc không còn là nước tiêu thụ năng lượng mạnh mẽ như những năm trước. Saudi Arabia, nước sản xuất 1/3 dầu lửa trong OPEC chọn đường lối nắm vững thị phần thay vì giảm sản lượng để giữ giá. Với sự xuất hiện của dầu lửa Iran càng làm cho Saudi Arabia khó cắt giảm sản lương vì sợ Iran giành lại thị phần và như thế thỏa thuận với Nga sẽ không dễ dàng được thực thi đầy đủ.


Hiện nay nhiều nước sản xuất dầu lửa buộc phải bán với giá lỗ, hoặc nếu không thì ngân sách quốc gia cũng bị ảnh hưởng trầm trọng. Năm ngoái, ngân sách Saudi Arabia thâm hụt $95 tỷ, tương đương 15% tổng sản lượng quốc gia GDP, và buộc phải cắt giảm tài trợ và chi tiêu cho nhiều chương tình công cộng. Nga là một trong những quốc gia sản xuất dầu lửa hàng đầu thế giới, dầu khí chiếm 70% trị giá thu nhập xuất cảng. Ước lượng Nga bị thiệt $2 tỷ với dầu mất giá 1 dollar mỗi thùng.


Thật ra nhiều quốc gia Trung Đông vẫn còn có thể có lời với giá dầu $30/thùng, nhờ phí tổn sản xuất chỉ vào khoảng $10/thùng. Tại Hoa Kỳ, giá thành của mỗi thùng dầu sản xuất từ $30 đến $70 và nhiều công ty buộc phải tạm thời ngưng hoạt động. Brazil, Nigeria, Nga, Venezuela, Canada ở trong số những nước nền kinh tế bị khó khăn vì giá dầu.


Hôm Thứ Sáu một thùng dầu thô loại Brent crude giá $40.79 nghĩa là lên 1.9% và dầu tiêu chuẩn Mỹ US West Texas Intermediate lên 2.5% tới $38.77/thùng.


Dự đoán nhu cầu tiêu thụ của Trung Quốc năm nay 330,000 thùng mỗi ngày, kém xa mức trung bình 440,000/thùng một ngày 10 năm trước.


IEA hy vọng nhu cầu của Hoa Kỳ, quốc gia tiêu thụ năng lượng số 1 thế giới vẫn ổn định không thay đổi trong năm 2016. Tuy nhiên cảnh báo tiêu thụ có thể giảm nếu giá dầu tiếp tục lên dần như chiều hướng hiện nay. (HC)

31 người bị bắt tại buổi vận động của Donald Trump ở St Louis


ST LOUIS, Missouri (AP)
Trước chỉ trích gay gắt về sự xung đột giữa phe ủng hộ và chống đối, ứng cử viên Cộng Hòa Donald Trump hôm Thứ Sáu tiếp tục chế giễu những người gây rối, đồng thời hứa rằng họ sẽ được “nhẹ tay” mời ra ngoài.






 

 Người chống đối cầm bảng ghi hàng chữ: “Xây bức tường nhốt ông Trump lại, tôi sẽ trả tiền!” (Hình: AP/Charles Rex Arbogast)

Mặc dù phát biểu như thế, ông Trump vẫn bị những người chống đối phê phán gay gắt, và hầu hết rời khỏi địa điểm mà không xảy ra sự kiện đáng tiếc nào.

Cảnh sát cho biết, có tất cả 31 người bị bắt và bị truy tố tội phá rối trật tự và một người hành hung bên ngoài bị truy tố tội tấn công cấp độ ba.

Ông Trump gọi những người chống đối là “những kẻ gây rối” yếu đuối, và ra lệnh họ hãy “về nhà với mẹ” hay “lo về mà kiếm việc làm” vì “họ chẳng có ích lợi gì ở đây cả.”

Ông Trump nói: “Họ là những người không tốt. Họ không giúp cho đất nước chúng ta vĩ đại lên. Họ là những người phá hoại đất nước chúng ta.”

Trong khi ông Trump tìm cách đoàn kết một Đảng Cộng Hòa rạn nứt, hình ảnh người ủng hộ ông tấn công những người chống đối bị cho là mang tính kỳ thị sắc tộc và những cáo buộc rằng ông xúi giục bạo động khiến người ta thêm chú ý đến tính cách chia rẻ của ông.

Sự việc trầm trọng thêm trong tuần này, khi một người đàn ông North Carolina bị bắt sau khi một đoạn phim video cho thấy ông nầy đấm vào mặt một người chống đối gốc Phi Châu, trước khi bị áp tải ra ngoài buổi vận động hôm Thứ Tư.

Ông Trump nói: “Ông ấy là người thô lỗ, là người ưa đấm đá. Và tại đây chúng tôi cũng có những người cứng rắn không kém, đấm lại ông ta. Thật là tuyệt vời.”

Trong cuộc tập họp hôm Thứ Sáu, ông Trump bênh vực cho thái độ của mình và tố truyền thông đào sâu quá đáng về vụ đụng độ.

Ông nói: “Họ nói về sự chống đối mà không đá động gì đến những gì đang xảy ra trong diễn đàn này, trong những phòng này và những vận động trường này. Họ không nói gì đến lòng yêu thương.”

Ông Trump thêm rằng ông và những người ủng hộ ông không giận ghét người khác nhưng những người đó lại “nỗi giận khi chúng tôi thấy được sự ngu ngốc trong việc điều hành đất nước này và thấy được đất nước bị phá hoại như thế nào.”

Ông Trump dự tính có thêm cuộc vận động khác sau đó vào tối Thứ Sáu tại trường University of Illinois ở Chicago, một tụ điểm của các tổ chức dân quyền và di dân với số đông sinh viên sắc tộc thiểu số.

Tin giờ chót, ông Trump hủy bỏ cuộc vận động tại Chicago vì lý do an ninh. (TP)

Jardin du Luxembourg, Paris


Trần Nguyên Thắng/ATNT Tours & Travel

Không ít những sinh viên du học tại Pháp ngày xưa đã có những cảm xúc bất chợt về một nơi chốn nào đó trong thành phố tráng lệ Paris, họ đã để lại cho văn hóa Việt Nam những vần thơ, những nôn nao thơ thẩn của mộng ước về một nơi chốn nào đó trong các thành phố Âu Châu. Cung Trầm Tưởng với “ga Lyon đèn vàng, cần tay em muốn khóc..,” Nguyên Sa với “Paris có gì lạ không em? Mai anh về giữa bến sông Seine…,” Phạm Duy với “hay là chết bên bờ sông Danube…,” Phạm Trọng Cầu với “Ngày em đi. Nghe chơi vơi não nề. Qua vườn Luxembourg. Sương rơi che phố mờ. Buồn này có ai mua*…” Nhạc sĩ Phạm Trọng Cầu này kể cũng lạ thật, ông rao bán cả nỗi buồn.


Vườn và cung điện Luxembourg. (Hình ATNT Tours & Travel)

Người Việt Nam hay gọi tên Luxembourg bằng một tên Hán-Việt là Lục Xâm Bảo, nghe có vẻ thân thiện và thơ mộng hơn cái tên Tây của nó. Nhưng khi nói đến tên này thì chúng ta cũng không nên nhầm lẫn Xứ Luxembourg và Vườn Luxembourg vì chúng khác nhau nhiều lắm. Vườn Luxembourg nằm ở quận 6, trong thủ đô Paris của nước Pháp. Tên tiếng Pháp là Jardin du Luxembourg và được xem như là một vườn lớn thứ hai ở Paris. Thông thường một tour du lịch ít khi nào du khách được đưa đến thưởng ngoạn vườn Luxembourg ngoại trừ có sự yêu cầu để đến đây thưởng ngoạn. Xem ra vườn Luxembourg có nhiều cảnh đẹp thơ mộng để bạn có thể đưa người yêu hay người bạn đời của bạn đến đây tìm lại một không gian thơ mộng để “cho tôi đi lại từ đầu…” trong cuộc tình của bạn.

Có mấy ai biết câu chuyện vọng cố hương của Hoàng Hậu Marie de Mecidis. Bà là người dòng dõi của gia đình vọng tộc Medici, gốc ở Florence (nước Ý bây giờ). Bà rời bỏ quê hương và nhận lời lấy Vua Pháp Henry IV. Sau khi nhà vua mất vào năm 1610, bà làm nhiếp chính cho người con của bà là vua Louis XIII, nhưng bà không nguôi ngoai được nỗi nhớ cố hương Florence, bà bỏ tiền ra mua lại dinh thự Hotel du Luxembourg của một người bạn bà, một công tước xứ Luxembourg chỉ vì dinh thự này có một điều gì đó làm bà cảm thấy yêu thích nó. Tên của dinh thự cũng được đặt tên cho vườn, vì thế mà có tên là vườn Luxembourg. Sau đó bà cho xây thành một cung điện Médicis nho nhỏ mang dáng dấp kiến trúc Palazzo Pitti (Pitti Palace) như ở Florence để bà vơi đi nỗi nhớ xa nhà. Trong thời gian cho sửa sang lại cung điện, tuy công việc chưa hoàn tất, nhưng bà cũng đã dọn về sống ở đây.


La Fontain Medicis trong vườn Luxembourg. (Hình ATNT Tours & Travel)

Trải qua bao nhiêu biến đổi lịch sử, từ một dinh thự nhỏ bé Luxembourg dần dần biến thành một khu vực cung điện và vườn rộng lớn như ngày nay. Cung điện Luxembourg hiện giờ trở thành trụ sở của Thượng Viện Pháp. Tuy vậy, khu vườn Luxembourg vẫn được mở ra cho công chúng có thể vào dạo chơi mà không phải trả tiền lệ phí. Nhờ vậy, Jardin du Luxembourg trở thành là nơi nghỉ chân và gặp gỡ của giới sinh viên sau những giờ học mệt mỏi, nơi hẹn hò của những cặp tình nhân và cũng là một nơi thưởng ngoạn của khách du lịch. Ðã có rất nhiều tao nhân nghệ sĩ văn gia nổi tiếng của nước Pháp và thế giới như Victor Hugo, Hemingway, Jean-Paul Sartre cũng đã từng đến đây dạo cảnh ngắm vườn, lấy cảm hứng cho những sáng tác của mình.

Những lần đến Paris tôi thường có dịp thăm vườn Lục Xâm vào những ngày đầu Hè, khu vực bên ngoài cổng vườn dường như không bao giờ có vẻ tấp nập nhưng thực sự, bên trong vườn lúc nào cũng đông “khách,” nhất là vào mùa Hè.

Có khá nhiều cổng vào vườn từ bốn phía, bên phía đường Rue Guynemer có 3 cổng vào, phía cung điện Luxembourg có 2 cổng và phía Rue De Medicis cũng có ít nhất 2 cổng vào khác. Tôi thường hay vào vườn Luxembourg từ cổng phía Nam, ngay bên con đường Rue Auguste. Một thảm cỏ xanh tươi nằm ở giữa các dãy hàng cây hai bên cao vút tạo cho người du ngoạn vào những ngày nóng bức ở Paris một cảm giác dễ chịu vì những bóng mát của các hàng cây. Tiếp theo là một không gian thảm vườn hoa đầy màu sắc và một hồ phun nước hình bát giác khá lớn nằm phía trước cung điện Luxembourg.


Sân vườn trước dinh thự Luxembourg. (Hình ATNT Tours & Travel)

Vườn Luxembourg rất thoáng rộng vì diện tích có đến hơn 22 hectares, một diện tích không phải là nhỏ trong thành phố Paris. Chung quanh thảm hoa có rất nhiều chiếc ghế đơn, ghế đôi để khách nghỉ chân. Xa hơn một chút là những chiếc ghế đá bên dưới các tàng cây, thường là nơi ngồi hẹn hò của các đôi tình nhân. Không biết chiếc ghế đá nào mà Cung Trầm Tưởng hay ngồi để mà âm thanh của người si tình còn vang vọng mãi trong “Mùa Thu Paris.”

mùa thu âm thầm
bên vườn Lục xâm
Ngồi quen ghế đá
Ngồi quen ghế đá
Không em! Ôi buốt giá từ tâm.**

Không gian của vườn Luxembourg là không gian của tình nhân, không gian của “main dans la main/tay trong tay.” Ðến đây mà ai còn mang nặng tinh thần “chồng trước vợ sau” hay “vợ nói chồng nghe” thì thật là hỏng! Hãy tạm quên đi hai chữ vợ chồng mà “hãy cứ là tình nhân” cho không gian vườn Lục Xâm được thêm nét trữ tình.

Trước mặt cung điện Luxembourg là một khu vườn hoa và hồ phun nước nằm thũng xuống giữa hai bên phía Tây và Ðông như một lòng chảo. Một thiết kế vườn rất đẹp và thoáng rộng cho tầm nhìn của người thưởng ngoạn. Hai bức tường cao được thiết kế theo cánh vòng cung, cố ý để ngăn chia vườn thành hai khu cao thấp khác nhau. Chính giữa vườn hoa là một cây obelish (thạch trụ) nhỏ được dựng gần hồ phun nước. Nhiều hàng cây được trồng theo các con đường nhỏ hai bên phía đông tây để người thưởng ngoạn có thể lững thững dạo chơi dưới những hàng cây bóng mát. Ngoài ra, còn có các sân tennis, có các khoảng trống để người dân Paris tụ họp, chơi thể thao hay đánh cờ. Vườn Luxembourg luôn luôn được trùng tu nên khung cảnh luôn luôn thay đổi mỗi năm, không gian của Phạm Trọng Cầu năm xưa chắc hẳn cũng không còn như không gian của thế kỷ 21 này.


Tượng các con tuần lộc trong vườn Luxembourg. (Hình ATNT Tours & Travel)

Dù là vào cuối Xuân đầu Hè nhưng dưới các hàng cây vẫn có ít lá vàng rơi rụng, khiến tôi hình dung ra được hình ảnh mùa Thu lá vàng vườn Luxembourg. Thu vàng chắc hẳn là đẹp lắm. Không phải vô cớ mà biết bao nhiêu người từ thi sĩ văn nhân đến người bình thường đã bị mùa thu Paris hớp hồn. Chỉ với không gian của ngôi vườn Luxembourg này thôi mà tôi cũng cảm nhận được cái đẹp xen lẫn cái buồn của những người lãng mạn thơ mộng khi đặt chân đến đây. Không gian khiến con người không là thi-nhân cũng “lăm le” trở thành thi-sĩ. Chẳng trách tác giả “Mùa Thu Không Trở Lại” thơ mộng đến nỗi đòi mua bán cả nỗi buồn!

Nhà văn Alexandre Dumas khi viết tác phẩm Ba Chàng Ngự Lâm Pháo Thủ, không biết ông ngồi viết ở đâu nhưng ông đã cho nhân vật D’Artagnan đã hẹn đấu kiếm với Athos, Porthos và Aramis tại vườn Luxembourg. Thế là khu vườn Luxembourg này cũng lững thững đi vào văn học Pháp.

Ngoài ra, có rất nhiều các bức tượng điêu khắc được dựng nhằm trang trí cho khu vườn. Các bức tượng này miêu tả các vị thần Hy Lạp hay hình ảnh các thú vật. Ðặc biệt nhất phải kể đến bức tượng làm nhiều du khách chú ý là bức tượng Nữ Thần Tự Do với kích thước nho nhỏ của Frederic A. Bartholdi (người đã thiết kế bức tượng Nữ Thần Tự Do ở New York) cũng được dựng ở đây từ năm 1906. Trước đó tượng này được giữ gìn trong viện bảo tàng Luxembourg (ngay bên cạnh cung điện) từ năm 1900. Không biết đây có phải là một trong sáu bức tượng kiểu mẫu mà ông đã làm trước khi quyết định chọn ra để làm phiên bản lớn là bức tượng Nữ Thần Tự Do dựng ở cửa sông Hudson New York ngày nay hay không! Bức tượng này đã đôi lần được đem đi triển lãm hoặc cho trùng tu lại vì hư hỏng với thời gian. Sau nữa, còn phải kể đến bức tượng L’acteur Grec của Arthur Bourgeois (1838-1886) sống động và rất đẹp, được trưng bày ở gần De La Grotto du Jardin du Luxembourg mà ngày nay được gọi là La Fontaine Medicis, một nơi được xem như là biểu tượng cho khu vườn Luxembourg.


Tượng Nữ Thần Tự Do mẫu nhỏ dựng trong vườn Luxembourg của Federic A. Bartholdi, người thiết kế Tượng Nữ Thần Tự Do ở New York. (Hình ATNT Tours & Travel)

Tôi chưa có dịp vào thăm cung điện Luxembourg cũng như viện bảo tàng Luxembourg nên không biết bên trong có gì. Nhưng có lẽ điều đó có lẽ cũng không cần thiết với tôi vì cung điện thì chắc không còn cung điện nào đẹp hơn Louvere hay Versailles nhưng vườn thì chưa chắc vườn nào ở Paris hơn được vườn Luxembourg, chỉ vì Jardin du Luxembourg hình như có một chút gì xao xuyến nhẹ nhàng trong tôi.

“Em ra đi mùa thu
mùa thu không còn nữa
đếm lá úa mùa thu
đo sầu ngập tim tôi”

Không rõ là “vườn Luxembourg của Phạm Trọng Cầu” ngày xưa có khác với vườn Luxembourg bây giờ hay không? Thời gian đã đi qua, biết bao nhiêu thay đổi trong đời sống con người. Vườn Luxembourg vẫn còn đó, nhưng Phạm Trọng Cầu, Phạm Duy đã đi xa.

“Ngày em đi
Nghe chơi vơi não nề
qua vườn Luxembourg
sương rơi che phố mờ
buồn này ai có mua*”

Tôi là một trong những người đã mua “nỗi buồn” của Phạm Trọng Cầu ở Vườn Luxembourg. Mua giá hời nên hớ nặng! Có ai “muốn mua lại,” có tôi muốn bán. Giá rất rẻ!


Những cặp tình nhân bên vườn Luxembourg! (Hình ATNT Tours & Travel)

* Lời trong bản nhạc Mùa thu không trở lại của Phạm Trọng Cầu.
** Lời bản nhạc Mùa Thu Paris của Phạm Duy-Cung Trầm Tưởng


ATNT Tours luôn có hướng dẫn viên kinh nghiệm, nói tiếng Việt tháp tùng đoàn.

Các tour Châu Âu:

1. Liên Bang Nga – Thụy Ðiển – Ðan Mạch – Phần Lan – Na Uy (14 ngày)
Moscow – St. Petersburg – Helsinki – Stockholm – Oslo – Copenhagen
Tour code RUS-June: June 21 – July 04, 2016 (tặng thêm 1 đêm hotel ở Moscow)

2. Bắc Âu & Tây Âu: Ðan Mạch – Na Uy – Thụy Ðiển – Ðức – Hòa Lan – Vương Quốc Brussels – Luxembourg
Stockholm – Oslo – Copenhagen – Hamburg – Amsterdam – Brussels – Brugge – Luxembourg
Tour code SW-June: June 22 – July 05, 2016
Tour code SW-Aug: Aug. 14 – Aug. 27, 2016

3. Tây Âu: Hòa Lan Mùa Hoa Tulip – Vương Quốc Bỉ – Lục Xâm Bảo – Pháp (10 ngày)
Amsterdam – Brussels – Brugge – Waterloo – Luxembourg – Paris – Mont Saint Michel
Khởi hành: 03 May – 13 May, 2016

4. Tây Âu: Morocco – Bồ Ðào Nha – Tây Ban Nha (16 ngày)
Casablanca – Marrakesh – Rabat – Fez – Seville – Lisbon – Fatima – Madrid – Toledo – Avila – Zaragoza – Barcelona
Tour 1: May 07 – 22, 2016
Tour 2: Sep. 09 – 24, 2016

5. Tây Âu: Ý – Pháp – Tây Ban Nha – Bồ Ðào Nha (17 ngày)
Rome -Vatican -Paris -Lourdes -Barcelona -Madrid -Avila -Toledo -Seville -Fatima -Lisbon
Tour 1: May 12 – 28, 2016
Tour 2: Sep. 14 – 30, 2016

6. Tây Âu: Pháp – Tây Ban Nha – Bồ Ðào Nha (15 ngày)
Paris-Lourdes-Barcelona-Madrid- Avila-Toledo- Seville-Fatima-Lisbon
Tour code FSP#1: May 12 – 26, 2016
Tour code FSP#2: Sep. 14 – 28, 2016

7. (Western Europe #1)Tây Âu: Anh – Pháp – Thụy Sĩ – Monaco – Ý (15 ngày)
London – Paris – Zurich – Lucerne – Nice – Monaco – Piza – Venice – Florence – Rome – Vatican
Tour code WEU#1A: May 27 – June 10, 2016
Tour code WEU#1B: July. 06 – July 20, 2016
Tour code WEU#1C: Aug. 12 – Aug. 26, 2016
 
8. (Western Europe #2) Tây Âu: Pháp – Thụy Sĩ – Monaco – Ý (13 ngày)
Paris – Zurich – Lucerne – Nice – Monaco – Piza – Venice – Florence – Rome – Vatican
Tour code WEU#2A: May 29 – June 10, 2016
Tour code WEU#2B: July. 08 – July 20, 2016
Tour code WEU#2C: Aug. 14 – Aug. 26, 2016

9. Ðông Âu Luxury: Balan – Hungary – Tiệp – Áo – Slovakia – Slovenia – Croatia – Ðức (15 ngày)
Warsaw – Krakow – Salt Mine (Wieliczka) – Budapest – Zagreb – Ljubljana – Postojna – Vienna – Prague – Dresden – Berlin
Tour code ELXA: June 08 – June 22, 2016
Tour code ELXB: July 20 – Aug. 03, 2016
Tour code ELXC: Aug. 26 – Sep. 09, 2016

Các tours nội địa Hoa Kỳ và Canada

Escorted bus tour: Las Vegas – Valley Of Fire – Zion National Park – Hoover Dam (3 ngày 2 đêm)
Tour 4: 24 – 26 Apr., 2016 
Tour 5: 22 – 24 May, 2016 
Tour 6: 26 – 28 June, 2016 
Tour 7: 17 – 19 July, 2016
Tour 8: 29 – 31 Aug., 2016
Tour 9: 18 – 20 Sep., 2016
Tour 10: 16 – 18 Oct., 2016
 
Escorted tour Washington D.C – Luray Cavern – Atlantic City – Philadelphia – New York
Tour 2: May 25 – May 30, 2016  
Tour 3: June 12 – June 17, 2016  
Tour 4: Aug. 02 – Aug. 07, 2016
Tour 5: Sep. 23 – Sep. 28, 2016

Escorted tour Washington D.C – Luray Cavern – Atlantic City – Philadelphia – New York – Boston (7 ngày 5 đêm)
Tour 1: May 25 – 31, 2016  
Tour 2: June 12 – 18, 2016  
Tour 3: Aug. 02 – 08, 2016
Tour 4: Sep. 23 – 29, 2016

Escorted tour: Seattle – Vancouver – Victoria (5 ngày): 
Tour 1: July 01 – July 05, 2016
Tour 2: Aug. 29 – Sep. 02, 2016

Escorted tour: Niagara Falls – Toronto – Thousand Island – Ottawa – Montreal – New York (6 ngày)
Tour 1: July 01 – 06, 2016
Tour 2: Aug. 09 – 14, 2016
Tour 3: Sep. 01 – 06, 2016

Escorted Bus Tour: Zion Park – Arches NTL. Park – Yellowstone NTL. Park
Tour 1: May 10 – May 15, 2016
Tour 2: June 14 – June 19, 2016
Tour 3: July 26 – July 31, 2016
Tour 4: Sep. 20 – Sep. 25, 2016
 
Escorted tour: Yellowstone – Mt. Rushmore (6 ngày)  
Tour 1: May 24 – May 29, 2016 
Tour 2: June 21 – June 26, 2016 
Tour 3: July 19 – July 24, 2016
Tour 4: Aug. 16 – Aug. 21, 2016
 
Escorted tour: Niagara Falls – Toronto – Thousand Island – Ottawa – Montreal – Quebec – Boston – New York (8 ngày)
New England Mùa Thu Lá Vàng
Tour: Oct. 23 – 30, 2016

Escorted Tour 2016 : Xin vào Trang Nhà ATNTtravel.com để biết thêm chi tiết

  • Các tours Nam Mỹ, Úc, Tân Tây Lan, Fiji, Cuba, Turkey, Greece, Nam Phi
  •  Các tours  Châu Á và Trung Ðông
  •  Các tours Việt Nam

Xin liên lạc ATNT TOURS
9106 Edinger Ave., Fountain Valley, CA 92708.
Tel: (714) 841-2868 / (888) 811-8988.
Website:
www.atnttravel.com


Nga tìm mua cá heo cho sứ mạng bí mật


SEVASTOPOL, Nga (NV)
Hải quân Nga đang tìm mua năm con cá heo khỏe mạnh, răng tốt, chiều dài trung bình và sẵn sàng “chứng tỏ cơ năng vận động.”

 
Cá heo bottlenose dolphine được Hải Quân Hoa Kỳ dùng trong công tác tìm
dọn mìn ở các hải đạo ở Persian Gulf. (Hình: Getty Images/Brien Aho)

Trên đây là một phần thông cáo của bộ quốc phòng Nga đăng trên mạng được báo Washington Post trích dẫn lại.

Thông cáo đề nghị thưởng số tiền tương đương $24,000 cho người môi giới nào có thể cung cấp 3 con đực và 2 con cái, loại “bottlenose dolphin,” mà mỗi con dài chừng tám foot.

Thông cáo được thông tấn xã TASS của Nga tường thuật trước khi lấy xuống vào hôm Thứ Năm, không nói rõ cá heo được dùng vào công tác gì trong quân đội, cũng như tại sao lại cần phải có hàm răng tốt.

Nhưng thông cáo làm dấy lên đồn đoán cho rằng hải quân Nga đang làm sống lại các đơn vị cá heo chiến đấu từng phục vụ vào thời Chiến Tranh Lạnh, phục vụ cho các cơ quan gián điệp, điều tra, cứu cấp và kể cả ám sát.

Vào thời Xô Viết, các đơn vị cá heo được đóng ở Sevastopol, trên bán đảo Crimea.

Sau khi Liên Xô sụp đổ, chúng thuộc về sở hữu của Ukraine, và đến năm 2000, chúng được dùng trong các khu giải trí để giúp vui du khách.

Cuối cùng, chúng được bán sang Iran vì không có ai trông coi.

Theo báo Guardian, năm 2012, Ukraine làm sống lại chương trình huấn luyện cá heo nhưng sau khi Nga sát nhập Crimea vào lãnh thổ mình vào năm 2014, họ kiểm soát luôn căn cứ cá heo, mặc dù gặp phải sự chống đối của Ukraine.

Vào cùng năm, một nguồn tin ẩn danh nói với thông tấn xã RIA Novosti của Nga rằng quân đội Nga đang bắt đầu huấn luyện trở lại cho cá heo, điều mà bộ quốc phòng Nga phủ nhận. (TP)

Chim cánh cụt vượt 5,000 dặm về thăm ân nhân cứu mạng


RIO DE JANEIRO, Brazil (NV)
Con chim cánh cụt có nghĩa, mỗi năm vượt 5,000 dặm về thăm ân nhân cứu mạng ở Brazil, theo tường thuật của trang mạng Mirror.

 
 (Hình minh họa: Getty Images/David Merron)

Ông Joao Pereira de Souza, 71 tuổi, thợ nề đã về hưu, sống tạm bằng cách đi săn bắt cá.

Ông tìm thấy con vật hồi năm 2011 khi nó bị sóng biển đánh trôi giạt lên bờ ở Rio de Janeiro, trong tình trạng đói, và thân thể phủ đầy dầu.

Thấy con vật trong hoàn cảnh như vậy, ông Joao mang nó về nhà nuôi dưỡng, săn sóc nó trong suốt 11 tháng cho đến khi nó hồi phục sức khỏe.

Con chim cánh cụt được ông đặt tên là Dindim, sau khi hoàn toàn bình phục, được ông mang trả về với thiên nhiên và hoàn toàn không hề nghĩ đến việc sẽ gặp lại nó.

Nhưng chỉ vài tháng sau, con chim cánh cụt của miền Magellan, Nam Mỹ, quay trở lại và tìm đến nhà ông Joao.

Theo đài truyền hình Globo TV, Dindim ở lại với ông Joao suốt tám tháng, còn những tháng còn lại nó trở về sinh sống ngoài khơi Argentina và Chile, cách nơi ông Joao ở 5,000 dặm.

Trả lời phỏng vấn của đài tin tức của Brazil, ông Joao nói: “Tôi yêu thương con chim cánh cụt này như con đẻ của tôi và tôi tin là nó cũng thương tôi như vậy.”

Ông Joao thêm: “Nó không cho ai được đụng đến. Người lạ sờ đến là nó mỗ. Nó nằm ngủ trên đùi tôi, nằm yên để cho tôi tắm rửa, chờ tôi cho ăn bằng cá sardine, và để yên cho tôi bế.”

Cứ thế trong bốn năm tiếp Dindim đều đặn về thăm ân nhân.

Cụ Joao nói: “Dindim đến vào Tháng Sáu và ra đi vào Tháng Hai, và mỗi năm nó lại càng thân thiết hơn như thể nó thấy sung sướng được gặp lại tôi.” (TP)

Viếng đảo Catalina ngoài khơi Quận Cam (Kỳ 1)


Bài và hình: Trịnh Hảo Tâm


Ngoài khơi Quận Cam California có nhiều đảo gọi là Channel Islands nhưng chỉ một đảo có người ở và trở thành nơi du lịch nghỉ mát đó là đảo Santa Catalina thường được gọi tắt là đảo Catalina. Ðảo Catalina có chiều dài 22 miles (35 km) và chiều ngang nơi rộng nhất là 8 miles (13 km) và cách bờ biển Long Beach khoảng 22 miles về hướng Nam. Tuy đứng ở bờ biển Quận Cam thấy dãy núi trên đảo rất rõ vào những ngày trời quang đãng nhưng đảo thuộc Quận Los Angeles và được điều hành bởi Catalina Island Conservancy là một tổ chức bất vụ lợi nhằm bảo tồn môi trường, phong cảnh thiên nhiên trên đảo.


Ngôi nhà Casino trên thành phố Avalon thủ phủ đảo Catalina ngoài khơi Quận Cam California.

Ðảo Catalina cách bờ biển Quận Cam California 22 miles (35 km), muốn ra chơi đảo du khách phải đi tàu đò (ferry) mất một tiếng đồng hồ, giá vé $72 khứ hồi. Hãng tàu Catalina Express đang có chương trình miễn phí vé khứ hồi nếu đi trong ngày sinh nhật của mình. Muốn có vé tàu miễn phí vào trang mạng www.catalinaexpress.com để ghi danh và giữ chỗ trên tàu.

Du khách ở xa đến California bằng phi trường Los Angeles (LAX), bến tàu ra đảo Catalina gần nhất là ở Marina Del Rey chỉ cách phi trường 4 miles. Du khách đến Calfornia cư ngụ ở Little Saigon thuộc Quận Cam, hãng Catalina Express có bến tàu ở Long Beach, San Pedro và Dana Point. Còn ở Newport Beach có hãng tàu Catalina Passenger Service cũng có tàu ra đảo và du khách cũng có thể dùng trực thăng viếng đảo khởi hành từ San Pedro và Long Beach.

Thành phố Avalon, thủ phủ đảo Catalina

Khởi hành từ bến tàu riêng của hãng ở Long Beach vào buổi sáng, một giờ sau tàu giảm vận tốc để cập vào cầu tàu thành phố Avalon là thị trấn lớn nhất trên đảo. Thị trấn kia là Two Harbors một làng nhỏ dân số chỉ có 298 người ở phía Bắc nơi eo thắt là chỗ hẹp nhất trên đảo nên có hai bờ biển gần gặp nhau. Thành phố Avalon theo thống kê năm 2010 có dân số là 3,728 người ở phía Nam gần cuối đảo, tọa lạc trong một thung lũng cây cối xanh tươi có bãi biển hình bán nguyệt là nơi nhiều du thuyền ca nô neo đậu. Phía Bắc bãi là tòa nhà hình tròn mái ngói đỏ theo kiến trúc kiểu Ý gọi là Casino, nhưng không có nghĩa thông thường là sòng bài mà theo người Ý “Casino” là nơi hội tụ, gặp gỡ. Phía Nam bãi biển là cầu tàu của hãng Catalina Express. Nhà cửa trong thành phố nho nhỏ sơn trắng với mái ngói đỏ theo kiểu Ðịa Trung Hải và xây cheo leo trên những dãy đồi núi bao quanh thành phố.

Vừa lên bờ ngay tại bến tàu thấy quảng cáo những tour du ngoạn ngắm cảnh đảo Catalina, chúng tôi chọn mua tour xe buýt dạo quanh thành phố “Avalon Scenic Tour” trong 1 giờ 20 phút với giá $20 mỗi người. Trong lúc chờ giờ khởi hành chúng tôi đi vào trung tâm thành phố kiếm gì ăn trưa nhưng thấy các nhà hàng quá đông người, sợ không đủ giờ nên chúng tôi vào chợ Vons mua sandwich ăn đỡ và lon Coca Cola giá $2. So với trong đất liền cái gì nơi đây cũng mắc hơn và thuế mua bán là 9.25% giống như Los Angeles. Ðường sá trong thành phố nhỏ hẹp và ít xe hơi lưu thông vì chính quyền sợ ô nhiễm nên hạn chế người dân sử dụng xe hơi. Muốn đem một chiếc xe từ trong đất liền ra phải chờ đợi nhiều khi đến 10 năm! Dân chúng địa phương chỉ dùng xe điện loại dùng trong sân golf và đi xe đạp hay xe gắn máy loại nhỏ. Xe hơi chỉ có taxi, các xe shuttle của các khách sạn đưa đón du khách, bưu điện và các hãng tiện ích công cộng như ga, điện, nước. Xe rác thấy chỉ có loại nhỏ với người phu mang từng thùng đến đổ vào. An ninh, trật tự trên đảo do lực lượng cảnh sát Sheriff Los Angeles phụ trách và họ di chuyển bằng xe SUV. Không có đèn giao thông xanh đỏ trên đảo và không thấy một trạm xăng nào.


Thị trấn Avalon từ trên núi nhìn xuống trong tour ngoạn cảnh.

Catalina là đảo nhỏ, thủ phủ trên đảo thành phố Avalon cũng rất nhỏ diện tích chỉ có 1 dặm vuông (1 square mile), đi năm ba phút cũng về chốn cũ nên phương tiện giao thông công cộng trên đảo rất giới hạn và người ta chỉ cần đi bộ hoặc xe đạp. Du khách có thể mang xe đạp ra đảo hoặc mướn xe đạp nhưng sử dụng xe đạp ở đây phải có giấy phép lệ phí đến $50 USD/năm. Chính quyền đảo rất giới hạn xe hơi và dân chúng trên đảo thường dùng xe điện loại dùng trong sân golf (golf carts) để di chuyển. Du khách nếu ngại đi bộ có thể mướn xe golf cart với giá khoảng $40/một giờ, có loại 2 ghế, 4 ghế và hơn nữa nhưng cũng không đi xa được vì tất cả các nơi cần viếng chỉ quanh quẩn ở Avalon, bến tàu, bãi tắm, hàng quán, khách sạn đều ít phút đi bộ.

Muốn ngoạn cảnh xa hơn như lên núi nhìn xuống thành phố, ngang qua những ngôi nhà nghỉ mát của tài tử màn bạc hay đi sâu vào đảo để khám phá cảnh đẹp thiên nhiên, gặp những con trâu rừng (American bison), du khách có thể tham gia những tour xe buýt. Có hai loại tour khám phá đảo: tour 2 tiếng đồng hồ đi sâu vào bên trong đảo có cơ hội thấy những con trâu rừng và tour đi gần quanh thành phố Avalon trong vòng khoảng 40 phút. Thật sự trâu rừng không có trên đảo nhưng vào năm 1924 khi quay phim “The Vanishing American” người ta đã mang ra 14 con trâu rừng, sau khi quay phim ngại đưa chúng trở về đất liền tốn tiền chuyên chở nên đã để chúng định cư luôn trên đảo. Ngày nay chúng sinh sôi phát triển thành một đàn trâu rừng khoảng 150 con.

Chúng tôi mua tour “Ngắm cảnh Avalon” (Avalon Scenic Tour) tại quày ở bến tàu khi mới vừa lên bờ. Tour này đi bằng xe buýt trong khoảng 40 phút cộng với thời gian thăm nhà bảo tàng do vậy khi hỏi tour kéo dài bao lâu, người bán trả lời là 1 tiếng 20 phút. Chúng tôi lên một xe buýt kiểu xưa, một ông Mỹ vừa làm tài xế vừa là hướng dẫn viên. Ða số người trong tour là một nhóm du khách người da đen có lẽ đến từ tiểu bang Louisiana, thấy vậy ông Mỹ nói bằng giọng của người miền Nam Hoa Kỳ. Ông lái xe chạy qua vài con đường chính Avalon chỉ cho thấy nhà thờ Thiên Chúa Giáo ở đường Beacon St., nhà bưu điện ở gần đó, rồi ông lái xe lên núi ngang qua sân golf, công viên chim, đến một thung lũng sâu xem người ta chơi đu dây ngang qua vực sâu gọi là trò chơi “Zip Line” (trò chơi này thấy quảng cáo là “sẽ du hành 3/4 mile cao độ 300 feet trên thung lũng với vận tốc 45 mile/giờ, giá $109). Xe chạy ngang qua những căn nhà của những tài tử màn bạc ngày trước như Marilyn Moroe, những khách sạn nghỉ dưỡng (resorts) và cuối cùng dừng lại tại ngôi nhà Casino để cho chúng tôi xem nhà bảo tàng Marilyn Monroe ở tầng dưới của nhà Casino. Vé vào nhà bảo tàng là $5 đã bao gồm trong chuyến tour này nên chúng tôi khỏi phải mua vé. Tới đây coi như tour ngắm cảnh thành phố Avalon chấm dứt và sau khi xem nhà bảo tàng chúng tôi tự do về lại trung tâm thành phố.


Bờ biển Avalon cheo leo nhà cửa và san sát du thuyền.

Nhà bảo tàng Marilyn Monroe

Trong nhà bảo tàng có chiếu đoạn phim về cuộc đời của cô đào điện ảnh Marilyn Monroe. Ðể thoát khỏi nhà nuôi trẻ mồ côi, cô gái Norma Jean Baker kết hôn vào năm 1942 lúc cô vừa tròn 16 tuổi. Chồng cô là người hàng xóm 20 tuổi tên James Dougherty, năm 1944, anh ta làm cho hãng thương thuyền và được đổi ra đảo Catalina. Tại đây người vợ trẻ hàng ngày chỉ biết làm công việc nội trợ trên hòn đảo du lịch được nhiều tài tử Hollywood chọn làm nơi ra vui chơi nghỉ mát. Khi ông chồng thuyên chuyển ra nước ngoài cũng là lúc Norma Jean trở về đất liền và bắt đầu dấn bước trên con đường để trở thành Marilyn Monroe sau này, cô đã ly dị chồng năm 1946. Ðó là nội dung của cuốn phim tài liệu “Before She Was Marilyn: Marilyn Monroe on Catalina Island” chúng tôi được xem, chiếu tại nhà bảo tàng. Nhà bảo tàng gồm những căn phòng trưng bày hình ảnh về cuộc đời của người mẫu, ca sĩ và minh tinh điện ảnh Marilyn Monroe. Cô có sắc đẹp quyến rũ, giọng ca nồng nàn và tài diễn xuất duyên dáng, cô tạo được tiền tài danh vọng nhưng cuộc đời cô đơn không hạnh phúc. Cô đã qua đời ở Hollywood ngày 5 Tháng Tám, 1962 vì sử dụng thuốc quá liều, thật là “hồng nhan đa truân” má hồng phận bạc!

Một nữ tài tử xinh đẹp nổi tiếng khác cũng chết tại đảo Catalina là Natalie Wood. Sau lễ Tạ Ơn năm 1981, Natalie Wood cùng chồng là tài tử Robert Wagner lái chiếc du thuyền của mình ra chơi đảo và trong đêm tối ngày 29 Tháng Mười Mộ, 1981, sau khi uống nhiều rượu cô đã tử nạn vì rơi xuống biển gần làng Two Harbor ở về phía Bắc đảo. Năm ấy cô mới 43 tuổi và được an táng ở nghĩa trang Westwood Village Memorial Park gần Hollywood.

Chỉ cách bờ 22 miles nhưng đảo Catalina như một thế giới khác, nơi đây biển nước trong xanh, nhà cửa tường trắng ngói đỏ cheo leo trên triền núi như ở Hy Lạp. Không tiếng xe cộ ồn ào mà chỉ nghe tiếng sóng vỗ, tiếng cười nói của du khách trong những nhà hàng, quán nước phong cách những ngày xa xưa, êm đềm tình tứ lãng mạn.


Sách du lịch Trịnh Hảo Tâm đã xuất bản 8 quyển ký sự du lịch:

1. Trên Những Nẻo Ðường Việt Nam
2. Miền Tây Hoa Kỳ
3. Ký Sự Du Lịch Trung Quốc
4. Mùa Thu Ðông Âu
5. Tây Âu Cổ Kính
6. Miền Ðông Nước Mỹ Và Canada
7. Hành Hương Thánh Ðịa Do Thái
8. Nhật Bản, Hồng Kông-Macau, Thái Lan.

Tất cả đều dầy trên 300 trang trình bày đẹp, mỗi quyển đồng giá 15 USD (bao cước phí trong nước Mỹ) xin liên lạc: Trịnh Hảo Tâm (714) 528-1413. Email: [email protected] 


Removal of the condition (thẻ xanh 10 năm – mẫu đơn I-751) – Phần I

Darren Nguyen Ngoc Chuong, Esq.


Luật Di Trú Hoa Kỳ là loại luật rất phức tạp, do đó, theo yêu cầu của đa số bạn đọc cần am tường và thấu hiểu về luật này, tòa soạn nhật báo Người Việt mời Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong của Tổ Hợp Luật Sư Nguyễn & Lưu,
www.NguyenLuu.com, phụ trách mục “Tìm Hiểu Luật Di Trú,” đăng hàng tuần trên Người Việt. Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong là người Việt Nam đầu tiên và duy nhất tại Orange County, California được luật sư đoàn tiểu bang California công nhận chuyên môn về ngành Luật Di Trú Hoa Kỳ. Hiện nay California có trên 254,000 luật sư nhưng chỉ có 209 luật sư có bằng chuyên môn về Luật Di Trú. Ngoài ra, Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong từng phục vụ lâu năm tại Sở Di Trú Hoa Kỳ (INS) nên rất có kinh nghiệm trong việc thiết lập hồ sơ và thường đại diện thân chủ trước các tòa án di trú. Ông là một luật sư đầy kinh nghiệm và uy tín, chuyên trách giải quyết và phục vụ đồng hương Việt Nam về lãnh vực di trú nhiều năm tại California và khắp các tiểu bang Hoa Kỳ.

Immigration Marriage Fraud Amendments of 1986 (IMFA) (tạm dịch là Tu Chính Án Luật Di Trú về việc Hôn Nhân Gian Trá của năm 1986). Đạo luật này được lập ra để ngăn ngừa những vấn đề lập hôn thú giả để hưởng những điều Luật Di Trú. Đạo luật này đã tạo nên rất nhiều sự khó khăn cho “người thừa hưởng” (Beneficiary) và “người bảo lãnh” (Petitioner).

Đạo luật này nói rằng người thừa hưởng sẽ được thẻ xanh có giá trị 2 năm nếu:

1) Người thừa hưởng được sự thường trú do sự hôn nhân với công dân Hoa Kỳ hoặc thường trú nhân (tức là bảo lãnh theo diện phối ngẫu), và 2) sự hôn nhân đó dưới 2 năm khi “người thừa hưởng” được sự thường trú.

Điều kiện của thẻ xanh 2 năm có thể bỏ đi nếu “người thừa hưởng” làm mẫu đơn I-751 chung với “người bảo lãnh” 90 ngày trước khi thẻ xanh 2 năm hết hạn hoặc làm mẫu đơn I-751 và xin miễn sự đòi hỏi làm chung với “người bảo lãnh.” Điều kiện của thẻ xanh 2 năm đã cho Sở Di Trú cơ hội lần thứ hai để khảo sát sự hôn nhân của đương sự có gian trá hay không.

Nếu sự hôn nhân đã quá 2 năm khi “người thừa hưởng” được sự thường trú, thì đương sự phải được thẻ xanh 10 năm. Có trường hợp Sở Di Trú làm sai khi cấp thẻ xanh có giá trị 2 năm cho “người thừa hưởng” dù rằng ngày được sự thường trú đã quá 2 năm từ ngày làm hôn thú. Trong trường hợp đó, “người thừa hưởng” có quyền khiếu nại để điều chỉnh thẻ xanh và không phải làm mẫu đơn I-751. Lý do mà sĩ quan của Sở Di Trú Hoa Kỳ tại phi trường làm sai vì khi đương sự đi phỏng vấn và được cấp chiếu khán nhập cảnh bởi Lãnh Sự Hoa Kỳ, lúc đó hôn thú chưa đủ 2 năm, cho nên Lãnh Sự Hoa Kỳ phải cấp chiếu khán với mã số thẻ xanh 2 năm. Nhưng sau đó đương sự nhập cảnh Hoa Kỳ (ngày nhập cảnh là ngày được sự thường trú) sau 2 năm lập hôn thú, theo Luật Sở Di Trú phải cấp đương sự thẻ xanh 10 năm. Vì sĩ quan Sở Di Trú dựa vào mã số trên chiếu khán cho nên làm sai và cấp cho đương sự thẻ xanh 2 năm.

Quí bạn đọc nên lưu ý đạo luật nói rằng ngày được sự thường trú chứ không phải là ngày được thẻ xanh. Tức là ngày được chấp thuận sự thường trú chứ không phải ngày nhận được thẻ xanh. Điển hình là trong trường hợp “người thừa hưởng” được bảo lãnh và phỏng vấn tại quê nhà của họ, khi nhập cảnh Hoa Kỳ lần đầu tiên, thì ngày nhập cảnh đầu tiên là ngày được sự thường trú. Khoảng 1 tháng thì Sở Di Trú sẽ gửi thẻ xanh về. Trong trường hợp khác, người thừa hưởng hiện có mặt tại Hoa Kỳ và làm hồ sơ thay đổi tình trạng di trú sang diện thẻ xanh, sau khi phỏng vấn và hồ sơ được chấp thuận, thì ngày hồ sơ chấp thuận là ngày được sự thường trú. Khoảng 1 tháng sau thì Sở Di Trú sẻ gửi thẻ xanh về.

Đạo luật này được áp dụng vào trường hợp người bảo lãnh là Công Dân Hoa Kỳ và thường trú nhân. Nhưng chúng ta không thấy trường hợp thường trú nhân vì thời nay những hồ bảo lãnh diện phối ngẫu và người bảo lãnh là thường trú nhân, thời gian chờ đợi ngày chiếu khán đáo hạng là khoảng 3-4 năm. Những trường hợp đó “người thừa hưởng” phải được thẻ xanh 10 năm vì từ ngày lập hôn thú đến ngày được sự thường trú đã quá 2 năm.

Mời quí bạn đọc theo dõi tiếp theo phương cách chuyển từ thẻ xanh 2 năm sang thẻ xanh 10 năm, cũng trong mục di trú do Luật Sư Darren Nguyễn Ngọc Chương phụ trách, trên số báo Người Việt Chủ Nhật tuần tới, với đề tài “Removal of the Condition (Thẻ Xanh 10 Năm – Mẫu Đơn I-751) – Phần II.”


Bản tin chiếu khán

Theo sự yêu cầu của quí bạn đọc, sau đây là bản thông tin chiếu khán cho tháng 3 năm 2016.

Ưu tiên 1 – priority date là ngày 8 tháng 8 năm 2008, tức là ưu tiên được dành cho những người con trên 21 tuổi chưa có gia đình của công dân Hoa Kỳ.

Ưu tiên 2A – priority date là ngày 22 tháng 9 năm 2014, tức là ưu tiên được dành cho vợ, chồng, hoặc con độc thân dưới 21 tuổi của thường trú nhân.

Ưu tiên 2B – priority date là ngày 22 tháng 5 năm 2009, tức là ưu tiên được dành cho con độc thân trên 21 tuổi của thường trú nhân.

Ưu tiên 3 – priority date là ngày 15 tháng 10 năm 2004, tức là ưu tiên được dành cho con đã có gia đình của công dân Hoa Kỳ.

Ưu tiên 4 – priority date là ngày 1 tháng 7 năm 2003, tức là ưu tiên được dành cho anh, chị hoặc em của công dân Hoa Kỳ.

Quí vị có thể tự theo dõi bản thông tin chiếu khán cho hàng tháng tại website của Tổ Hợp Luật Sư Nguyen & Luu, LLP tại: http://www.nguyenluu.com/vn/vnbulletin/2016-03%20luatditru_banchieukhan_dienthannhan.html

Mọi thắc mắc xin liên lạc: Luật Sư Darren Nguyễn Ngọc Chương hoặc Luật Sư Lưu Trọng Cẩm Thương của Tổ Hợp Luật Sư Nguyễn & Lưu, LLP địa chỉ số 1120 Roosevelt, Irvine, CA 92620. Website www.NguyenLuu.com. Điện thoại (949) 878-9888.

Tàu ngầm nguyên tử Nga xuất hiện ngoài khơi Pháp


PARIS, Pháp (NV)
Hải Quân Pháp mới đây đã khám phá một tàu ngầm Nga mang theo hỏa tiễn nguyên tử trong khu vực Vịnh Biscay hồi Tháng Giêng, theo bản tin của tạp chí Obs hôm Thứ Năm, dựa theo tin tức từ một giới chức cao cấp chính phủ Pháp.

Theo tờ Obs, chiếc tàu ngầm này xuất phát từ căn cứ Murmansk, không vào hải phận Pháp, nhưng được nhìn thấy ngoài khơi bờ biển Ðại Tây Dương của Pháp.

Một phát ngôn viên Hải Quân Pháp từ chối không phủ nhận hay xác nhận nguồn tin này.

“Hoạt động của Hải Quân Nga ở khu vực này đã gia tăng trong vài tháng qua, nếu không muốn nói là vài năm qua và chúng tôi luôn chú ý tới việc này,” theo lời phát ngôn viên, được hãng thông tấn Reuters loan tải.

Nga đã biểu dương sức mạnh quân sự trong hai năm trở lại đây, giữa khi có tình trạng căng thẳng giữa các quốc gia Tây Phương và Moscow liên quan đến Ukraine. Khối NATO trong thời gian gần đây cũng báo cáo về sự gia tăng trong số lần các phi cơ và tàu chiến Nga xâm nhập không và hải phận.

Reuters cho hay tại Anh và Thụy Ðiển, các phi cơ trinh sát đã nhiều lần truy lùng hải phận trong hai năm qua sau khi có các báo cáo nhìn thấy tiềm vọng kính cũng như các hoạt động bất thường dưới lòng biển.

Hồi giữa Tháng Hai, chiến đấu cơ của Anh và Pháp đã ngăn chặn hai oanh tạc cơ loại Tu-160 của Nga đang hướng về không phận Anh gần bờ biển Pháp. (V.Giang)

Thượng Viện California nâng tuổi hút thuốc lên 21


SACRAMENTO, California (NV)
Thượng Viện California vừa bỏ phiếu nâng tuổi hợp lệ được phép mua thuốc lá từ 18 lên 21, trong nỗ lực giảm bớt sự tiêu thụ thuốc lá trong tiểu bang.

 
 (Hình minh họa: Getty Images/Darren McCollester)

Nếu được Thống Đốc Jerry Brown phê chuẩn, California sẽ trở thành tiểu bang thứ nhì nâng tuổi hợp lệ được mua thuốc lá, sau Hawaii.

Trên khắp Hoa Kỳ, hơn 100 thành phố, gồm New York và Boston, cũng đã có quyết định như vậy trước đây.

Việc nâng tuổi được phép mua thuốc lá ở tiểu bang đông dân nhất toàn quốc là một chiến thắng lớn đối với giới sức khỏe cộng đồng, vốn từ lâu thúc đẩy việc, làm sao để thuốc lá khó lọt vào tay thanh thiếu niên hơn.

Theo báo cáo của viện Institute of Medicine, gia tăng tuổi hợp lệ tối thiểu lên 21 sẽ giảm được 25% thiếu niên trong hạn tuổi 15 đến 17 bắt đầu hút thuốc.

Như vậy đây hẳn là một thành tựu to lớn vì khi người ta trưởng thành hơn, họ bớt có cơ hội hút thuốc hơn vì họ biết cân nhắc hơn về rủi ro của sức khỏe về lâu về dài.

Khoảng 90% người hút thuốc nói họ hút thuốc lần đầu từ trước tuổi 19.

14.2% học sinh trung học ở California hút thuốc trong năm 2012, giảm từ 24.8% của năm 2000.

Tại Orange County, có 277,000 người hút thuốc, một trong những quận hạt có người hút thuốc thấp nhất trong toàn tiểu bang.

Cuộc thăm dò Healthy Kids Survey tại Orange County hồi năm 2012 nơi các thanh thiếu niên, nhận thấy, 9% học sinh lớp 11 hút thuốc lá, trong khi 20% hút e-cigarette.

Ông Dan Gleason, giám đốc chương trình hoạt động về sức khỏe (PATH), nhận định rằng, sự thay đổi giúp hạn chế thanh thiếu niên tiếp cận với thuốc lá.

Ông nói: “Khi một học sinh trung học 18 tuổi được phép mua thuốc lá, em này dễ dàng mua thuốc giúp cho các em khác nhỏ tuổi hơn. Trong khi chưa chắc một người 21 tuổi sẵn sàng mua thuốc giùm cho người tuổi thanh thiếu niên.”

Tuy nhiên một số người trẻ đang hút thuốc hoài nghi rằng thay đổi mới sẽ làm họ nãn lòng.

Anh Ryan Dhaliwal, 20 tuổi, nói: “Tôi không muốn phá luật, nhưng biến điều tôi quen thuộc từ lâu thành bất hợp pháp là điều rất khó khăn cho tôi. Nay tôi không còn được mua thuốc hợp lệ thì tôi phải mua lại của người khác ngoài đường thôi sao?”

Anh Dhaliwal là sinh viên trường Fullerton College, nói rằng anh bắt đầu hút thuốc từ khi 17 tuổi, vào một ngày lúc anh bị xuống tinh thần.

Anh nói: “Thuốc lá giúp tôi vượt qua cơn sầu muộn. Tôi biết hút thuốc không tốt nhưng tất cả chúng ta đều có những chọn lựa dù biết rằng không tốt cho sức khỏe.”

Dự luật được thông qua mặc dù gặp phải sự vận động hành lang mạnh mẽ của kỹ nghệ thuốc lá và sự chống đối của các luật gia, người cho rằng dự luật giới hạn một cách bất công sở thích của cá nhân.

Dân Biểu Cộng Hòa Donald Wagner nói: “Tôi không hút thuốc. Tôi không khuyến khích con tôi hút thuốc. Nhưng họ là người lớn, công việc của chúng ta là phải cư xử với mọi công dân như người lớn, chứ không phải làm ‘vú em’ họ.”

Ngoài việc nâng tuổi, năm dự luật chống thuốc lá khác được thông qua, xem thuốc điện tử e-cigarette như mọi sản phẩm thuốc lá khác, mở rộng thêm khu vực không được phép hút thuốc, và cho phép các quận hạt được đánh thuế trên thuốc lá cao hơn ở 87 cent mỗi gói của tiểu bang.

Với thuế 87 cent/gói, California đứng hạng 35 toàn quốc. New York cao nhất với mức thuế $4.35/gói.

Các tổ chức chống thuốc lá đang thu thập chữ ký để được biểu quyết trong cuộc bầu cử vào Tháng Mười Một tới, đòi hỏi tăng thuế thuốc lá lên $2/gói, số tiền này sẽ dùng cho việc săn sóc y tế, chương trình ngăn ngừa hút thuốc, chương trình nghiên cứu và đóng góp vào các cơ quan công lực. (TP)

Tiền Trung Quốc xuống, dự trữ ngoại tệ cũng xuống


Ngô Nhân Dụng



Nhiều người Trung Quốc có tiền nhưng không tin vào tương lai đồng tiền nước họ nữa. Có cơ hội là đổi “nhân nhân tệ” ra ngoại tệ. Hãng thông tấn Reuters kể chuyện trong mùa Hè năm 2015 một phụ nữ ở Thượng Hải đã đến ngân hàng mua 150,000 đô la Mỹ. Bà Trương Lynn (lấy tên Mỹ) kiếm lời nhanh, vì trong Tháng Tám những đồng Mỹ kim bà nắm trong tay đã tăng giá, sau khi đồng nguyên bị chính phủ phá giá 5%.


Người dân lục địa bị giới hạn mỗi năm chỉ được phép mua 50,000 Mỹ kim thôi. Cho nên bà Trương đã phải dùng tên mình, tên bố và tên mẹ khi đổi tiền. Bà biết rằng đổi đồng nguyên sang Mỹ kim thường không có lợi. Vì gửi Mỹ kim vào ngân hàng chỉ được trả lãi suất dưới 1 phần trăm (0.8%); mà thường bà vẫn kiếm lời 4% đến 5% khi đem đồng nguyên góp vào những quỹ tài chánh, cũng do các ngân hàng lập ra.


Tại sao những người giàu có và biết tính toán như bà lại chấp nhận lãi suất thấp chỉ có 0.8%? Bởi vì đó là cách giữ của an toàn. Ngày xưa người Trung Hoa giữ của bằng các mua vàng, ngọc chôn xuống đất rồi vẽ bản đồ cho con cháu sau này tìm lại “kho vàng.” Ngày nay, một cách giữ của là “chôn” tiền vào đồng đô la Mỹ. Khi người dân cảm thấy đảng và nhà nước lúng túng trong việc điều hành kinh tế, người ta lo đồng bạc sẽ còn xuống giá nữa. Cho nên số người mua Mỹ kim càng tăng. Tại các thành phố lớn khác, người ta cũng đem tiền đổi lấy đô la. Theo Bản tin Chứng khoán Thượng Hải (Shanghai Securities News), đầu năm nay chính quyền đã ra lệnh các chi nhánh ngân hàng hạn chế số đồng nguyên được đổi ra ngoại tệ. Trong bốn ngân hàng lớn của nhà nước, Trung Quốc Ngân Hàng phụ trách hối đoái.


Khi nhiều người có tiền đi mua Mỹ kim, một hậu quả là tổng số dự trữ ngoại tệ của Trung Quốc giảm bớt. Ðầu năm ngoái, quỹ dự trữ ngoại tệ có lúc lên tới gần 4,000 tỷ Mỹ kim, gần đây chỉ còn hơn 3,100 tỷ. Trong Tháng Mười Hai năm 2015, quỹ giảm mất 108 tỷ Mỹ kim; Tháng Giêng 2016 giảm 99 tỷ, và Tháng Hai giảm gần 30 tỷ. Ngân Hàng Trung Ương (gọi là Ngân Hàng Nhân Dân) coi các con số này là đáng mừng, vì số giảm sụt tháng này thấp hơn tháng trước, có nghĩa là tình trạng đang dần dần ổn định.


Vì thế, giới lãnh đạo Bắc Kinh tuyên bố họ không lo kinh tế sẽ suy sụp quá nhanh (chữ trong nghề ví như chiếc máy bay phải “hạ cánh gấp,” hard landing). Thế giới bên ngoài cũng mừng khi nghe các ông Tập Cận Bình và Chu Tiểu Xuyên, chủ tịch Ngân Hàng Trung Ương trấn an. Vì nếu kinh tế Trung Quốc sụp đổ gấp thì sẽ lôi cả thế giới xuống dốc theo. Trong thời đại kinh tế toàn cầu hóa, nếu hơn một tỷ người Trung Hoa giảm tiêu thụ và bớt sản xuất thì dân Brazil, dân Angola cho tới dân Việt Nam đều chịu ảnh hưởng!


Trong Tháng Ba, giá đồng nguyên đã ổn định một phần vì Ngân Hàng Nhân Dân ấn định lãi suất lên cao so với hai tháng trước; một phần vì giá đô la xuống trên thị trường quốc tế sau khi Ngân Hàng Trung Ương Mỹ (Fed) đánh tiếng rằng lãi suất ở Mỹ sẽ không tăng như nhiều người chờ đợi. Hơn nữa, Thủ Tướng Lý Khắc Cường cam kết với Bộ Trưởng Tài Chánh Mỹ Jacob Lew rằng chính phủ Trung Cộng không có ý phá giá đồng nguyên.


Khi các công ty Trung Quốc đổi đồng nguyên lấy đô la, họ sẽ trả bớt những món nợ vay bằng đô la, thay vào đó là những món nợ mới vay bằng tiền bản xứ. Hiện tượng tiền bỏ chạy ra nước ngoài không liên can trực tiếp đến việc đổi tiền. Khi dân Trung Quốc đổi đồng nguyên lấy ngoại tệ nhưng vẫn ký thác số Mỹ kim đó tại các ngân hàng nội địa thì số tiền đó không chạy ra ngoại quốc. Có thể nói rằng số ngoại tệ dự trữ chỉ chuyển từ tay nhà nước sang tay dân. Tiền bỏ chạy là điều có thật, nhưng đi qua những ngả khác, hợp pháp hoặc qua chợ đen chợ đỏ. Công ty Goldman Sachs nhận xét số tiền chuyển ra nước ngoài hiện nay lên tới mức cao chưa từng thấy.


Nhưng khi quan sát số dự trữ ngoại tệ tại Ngân Hàng Nhân Dân xuống đều đều vào cuối năm qua, nhiều nhà kinh tế lo lắng đặt câu hỏi là con số đó có thể giảm xuống đến mức nào thì đáng rung chuông báo động?


Câu hỏi này quan trọng vì, trước hết, số tiền trong Quỹ dự trữ ngoại tệ có tác dụng tâm lý đối với dân chúng cũng như giới đầu tư quốc tế. Ðối với họ, những con số hàng ngàn tỷ mỹ kim tăng dần dần trong mấy năm quá giúp mọi người an tâm, về tương lai kinh tế Trung Quốc. Ở các nước tiên tiến, dân chúng ít quan tâm đến số ngoại tệ dự trữ trong Ngân Hàng Trung Ương. Nhưng dân Trung Quốc thì khác. Nhất là trong tình trạng tỷ lệ phát triển chỉ còn 6.9%, thấp nhất trong một phần tư thế kỷ, người ta thấy số tiền nhà nước để dành được 3,100 tỷ Mỹ kim là một thứ bảo đảm, chứng tỏ nhà nước vẫn còn tiền vốn để khi cần sẽ đem ra kích thích kinh tế.


Hầu như ai cũng tiên đoán tốc độ tăng trưởng sẽ xuống thấp hơn tỷ lệ 6.5%. Nếu tổng số sản xuất và tiêu thụ không tăng nhanh được như hoạch định, giới lãnh đạo sẽ lấy số tiền dự trữ ra, bơm vào hệ thống ngân hàng, chuyển qua các xí nghiệp quốc doanh, cố tiếp tục hoạt động, miễn là công nhân có việc làm, dù xí nghiệp vẫn thua lỗ.


Bắc Kinh đã dùng phương thuốc “kích thích” này suốt năm qua, nhất là khi thị trường chứng khoán sụp đổ vào năm ngoái. Hành động này là thói quen thời “bao cấp,” hoàn toàn trái ngược với chủ trương “cải tổ cơ cấu” mà ông Tập Cận Bình đã cổ võ. Cải tổ, tức là giảm bớt vai trò của nhà nước, để cho thị trường “đóng vai trò quyết định” như châm ngôn đã được đại hội đảng tuyên dương. Ðảng Cộng Sản cũng tuyên bố sẽ khuyến khích dân tiêu thụ, không để nền kinh tế hoàn toàn lệ thuộc vào việc xuất cảng và những công tác đầu tư phí phạm, vô ích. Nếu lấy tiền dự trữ ra đưa cho các ngân hàng của nhà nước rồi chuyển tới các xí nghiệp quốc doanh thì việc cải tổ đã bị ngưng lại. Nhưng đối với giới lãnh đạo ở Bắc Kinh thì không sao, công cuộc cải tổ cơ cấu sẽ tạm ngưng, nhưng dân Trung Hoa có thể ngủ ngon khi biết nhà nước vẫn còn dự trữ trên 3,000 tỷ đô la.


Theo giới nghiên cứu kinh tế tại các đại học Trung Quốc, con số 3 ngàn tỷ Mỹ kim là ngưỡng cửa không nên bước qua; tụt xuống dưới mức đó là đáng lo ngại. Với tổng số dự trữ đầu Tháng Ba chỉ còn 3,100 tỷ, nếu tốc độ giảm sụt trung bình 30 tỷ mỗi tháng, Bắc Kinh có thể sẽ chạm chân tới ngưỡng cửa đó trong năm 2016.


Nếu sau đó, số tiền dự trữ cứ tiếp tục giảm thì sao? Giới lãnh đạo Bắc Kinh chấp nhận xuống tới mức nào thì mới thấy là nguy hiểm? Nếu tốc độ tăng trưởng xuống dưới 6% hay thấp hơn nữa, thì sẽ cần bao nhiêu tiền để kích thích kinh tế? Câu trả lời tùy thuộc dự đoán về tình trạng giảm sụt nhanh hay chậm. Theo tính toán của giới phân tích tài chánh quốc tế, nếu kinh tế Trung Quốc tụt quá nhanh, nhà nước sẽ cần tới 5 ngàn tỷ Mỹ kim để giữ cho cả hệ thống đứng vững, không bị sụp đổ.


Thứ Ba tuần này, chính phủ Trung Quốc loan báo số hàng xuất cảng đã tụt giảm 20% so với năm ngoái; tỷ lệ giảm sụt cao nhất kể từ năm 2009, khi kinh tế thế giới suy thoái làm cho các khách mua hàng của họ bị cạn tiền. Cùng ngày đó, công ty Moody công bố bài phân tích nhận xét rằng hiện nay đảng Cộng Sản Trung Quốc đang theo đuổi ba mục tiêu kinh tế, đó là điều không thể thực hiện được, thế nào cũng phải bỏ bớt một mục tiêu. Chính phủ Trung Cộng đã công khai phản đối Moody, nhưng đây là một sự thật làm mất lòng.


Ba mục tiêu Bắc Kinh đang muốn đạt được là kinh tế tiếp tục tăng trưởng, được ổn định, và nhà nước thực hiện kế hoạch cải tổ. Bắc Kinh đang cố bảo vệ hai mục tiêu trên, tăng trưởng và không xáo trộn, nhưng muốn vậy phải tạm ngưng không nghĩ tới mục tiêu cải tổ cơ cấu kinh tế. Nhưng khi theo kế sách này, Bắc Kinh chỉ tìm cách cứu vãn nền kinh tế trong ngắn hạn. Vấn đề dài hạn là cơ cấu kinh tế chỉ huy đang bế tắc, nếu trì hoãn không cải tổ ngay thì trong tương lai vẫn phải đối đầu với tình trạng khập khiễng nửa thị trường, nửa chỉ huy.


Hiện nay, Bắc Kinh không can đảm, dám để cho thị trường quyết định số phận của các công ty kém hiệu năng và thua lỗ liên miên. Lấy ngoại tệ dự trữ để bơm tiền cho các ngân hàng và xí nghiệp tức là nhà nước chịu thua, không dám cho các doanh nghiệp nhà nước bị đào thải, không dám thay thế một cơ cấu kém hiệu năng bằng các xí nghiệp năng động của tư nhân.


Nhưng ngay đối với hai mục tiêu đầu, tăng trưởng và ổn định, thì khả năng của nhà nước cũng có giới hạn. Nếu tốc độ tăng trưởng còn giảm sụt nữa, thì giá trị đồng nguyên sẽ còn bị áp lực đè xuống thấp hơn, số ngoại tệ dự trữ sẽ giảm xuống dưới 3,000 tỷ đô la và còn xuống nữa. Khi đó, tiếp tục các biện pháp kích thích cũng trở thành khó khăn hơn.


Nếu họ có gan tiếp tục chương trình cải tổ cơ cấu thì kinh tế sẽ bị ảnh hưởng, có thể trồi sụt bất thường; nhưng sau khi tai qua nạn khỏi thì sẽ có khả năng hồi phục một cách vững vàng hơn. Không biết giới lãnh đạo Bắc Kinh dám theo con đường này hay không.

Nông dân Phần Lan biểu tình đòi nhà nước trợ giúp

HELSINKI, Phần Lan (AP) – Ban tổ chức cuộc biểu tình của nông dân Phần Lan hôm Thứ Sáu cho hay có hơn 3,000 người cùng khoảng 600 xe máy cày đã tập trung tại một quảng trường ở thủ đô Helsinki để đòi chính phủ phải có biện pháp trợ giúp lãnh vực nông nghiệp, hiện đang gặp khó khăn vì giá cả xuống thấp và không bán được nông phẩm do các biện pháp phong tỏa Nga của khối EU.

Nông dân Phần Lan lái máy cày vào thủ đô Helsinki để biểu tình, 11 Tháng Ba. (Hình: Vesa Moilanen/AFP/Getty Images)

Cuộc biểu tình hôm Thứ Sáu, do nghiệp đoàn nông dân MTK tổ chức, đòi hỏi chính phủ phải có biện pháp khẩn cấp để trợ giúp họ và cứu vãn nguồn sản xuất nông phẩm nội địa.

Nghiệp đoàn MTK nói rằng mức thu nhập của nông dân Phần Lan giảm sút nhiều nhất trong cả khối EU trong vài năm qua do giá cả xuống thấp và cũng vì không xuất cảng được sang thị trường Nga.

Một số người biểu tình đã lái xe máy cày, giăng biểu ngữ với các hàng chữ như “không nông dân-không thực phẩm” đi hàng trăm km xuyên quốc gia này để đến nơi biểu tình ở trung tâm Helsinski. (V.Giang)

Phụ tá bà Suu Kyi nhiều phần sẽ là tổng thống Miến Điện

NAYPYITAW, Miến Điện (AP) – Một phụ tá thân cận lâu năm của bà Aung San Suy Kyi hôm Thứ Sáu đã được chấp thuận trong cuộc bỏ phiếu của Quốc Hội để trở thành một trong ba ứng cử viên tổng thống của quốc gia này, dù rằng bà Suu Kyi mới thật sự sẽ là người điều hành đất nước do vai trò chủ tịch đảng cầm quyền.

Ông Htin Kyaw và bà Suu Kyi. Dư luận tin nhiều phần ông Htin Kyaw sẽ là tổng thống Miến Điện. (Hình: AP Photo)

Ông Htin Kyaw thuộc đảng Liên Đoàn Quốc Gia Dân Chủ (NLD) đã được thông qua với 274 phiếu thuận và 29 phiếu chống tại Hạ Viện.

Một ứng cử viên thứ nhì, cũng thuộc đảng NLD, ông Henry Van Tio, được chọn với tỉ số 148 thuận và 13 chống. Ứng cử viên thứ ba sẽ được phía quân đội đề cử. Khối quân đội có 25% số ghế trong Quốc Hội mà không cần phải qua bầu cử, theo như hiến pháp của Miến Điện hiện nay.

Các nghị sĩ và dân biểu thuộc lưỡng viện Quốc Hội sẽ có cuộc bỏ phiếu vòng nhì để chọn tổng thống. Ông Htin Kyaw, năm nay 70 tuổi, hầu như chắc chắn sẽ trở thành tổng thống và hai người kia sẽ là phó tổng thống.

Bà Suu Kyi từng tranh đấu trong nhiều thập niên qua để đòi tự do dân chủ cho Miến Điện, bà hiện vẫn được sự ủng hộ tuyệt đối của đảng NLD.

Hiến Pháp hiện nay cấm không cho bà làm tổng thống vì có người phối ngẫu và con mang quốc tịch ngoại quốc. Chồng bà, nay đã quá cố, từng là một giáo sư người Anh. Hai con trai của bà giữ quốc tịch của cha. (V.Giang)

Tiếng Việt Dấu Yêu (Kỳ 264)


Tâm tình phụ huynh

Trích cảm nghĩ nhân ngày Hội Xuân Bắc Ninh 2016

Xuân Mai

Với tư cách một người có đóng góp trong chương trình, tôi chỉ xin ghi lại vài nhận xét mộc mạc nhân Hội Xuân Bắc Ninh năm nay.

– “Ðám con Anh Hòa là ‘cute’ nhất và để nhiều ‘dấu ấn’ nhất! Dòng thời gian trôi chảy, các cháu lớn như thổi và tiến xa vượt bực, hát hay và diễn xuất đến không ngờ. Có ai ngờ ‘Bèo dạt mây trôi’ lại được trình diễn xuất sắc bởi các bé nhi đồng này đâu nhỉ!”

– “Thế mới biết tuổi trẻ tiến tới còn bọn mình thì bước lui lại còn chập choạng nữa. Thôi sắp sửa nhường sân khấu lại đi nhe ‘các cụ’ ơi!”

Nơi đây cũng phải cám ơn các “bậc phụ huynh,” thiếu nhi Bắc Ninh và đồng hương, đã quyết tâm dìu dắt các em bé “về nguồn” và giữ gìn bản sắc, văn hóa Việt. Thật đáng ca ngợi và khâm phục.

Chương trình văn nghệ năm nay rất đặc biệt qua các tiết mục của các em thiếu nhi. Hay nữa là đằng khác.


Các em thiếu nhi trình diễn trong ngày Hội Xuân Bắc Ninh


Em viết văn Việt

Ðặt câu có ba mệnh đề với chủ đề “Gia đình em”

Nu Nguyễn
Lớp 10

1- Gia đình em có ông bà cha mẹ, nhưng em sống vơi ba mẹ em và em gái em vì ông bà em ở với cô, chú em
2- Ba em làm gần nhà, nhưng má em làm xa, vì thế ba chở hai chị em em đi học.
3- Em em thua em 2 tuổi nên nó học thua em 2 lớp, vì thế em phải dạy nó làm bài.
4- Hai cô và chú em ở với ông bà nội vì các cô và chú chưa có lấy vợ và lấy chồng, còn bác em thì ở xa.
5- Ông bà ngoại em ở Việt Nam, Mùa Hè má dẫn em về thăm ông bà ngoại và các dì, cậu, nên em rất thích.
6- Bà ngoại em không còn răng, bà ăn khó lắm,em rất thương bà.
7- Hai cậu em dù đã có vợ vẫn ở với ông bà nên nhà rất đông.
8- Dì em không ở Sai gòn, khi nào em về thì dì dẫn con vào chơi.
9- Em thương các cậu và các dì, em có nhiều em họ và em rất thích chơi vơi mấy đưa đó.
10- Ba má có bảo lãnh ông bà ngoại và dì Út qua Mỹ, nhưng chưa được và em rất mong ông bay, dì mau qua đây.


Tâm tình thầy cô

Mười năm (2006-2016) suy nghĩ và viết lại:
Liên tục lịch sử, một đặc tính cơ bản của nền giáo dục miền Nam VN trước năm 1975

GS Phạm Cao Dương

Trước khi vào đề:

Bài này khởi sự được viết và được phổ biến năm 2006. Tôi viết vì sự thôi thúc của bạn bè trước tình trạng phải nói là vô cùng tệ hại của nền giáo dục ở trong nước, phản ảnh qua các cơ quan truyền thông ở cả trong nước lẫn hải ngoại, nhất là các đài BBC của Anh hay RFI của Pháp. Hai đài sau này mỗi độ tháng 5 hay tháng 6 dương lịch là tường thuật kể như hàng ngày với cảnh thê thảm khó tưởng tượng của các trường thi sau mỗi buổi thi và tình trạng đắt đỏ cùng nhu cầu đóng góp đến độ vô lý, vượt khỏi sức chịu dựng nổi cho giới phụ huynh khi gửi các con em của mình đến trường. Mọi người muốn tôi nhắc lại nền giáo dục của nước nhà thời xưa, đặc biệt là thời Việt Nam Cộng Hòa. Năm nay là năm 2016. Thấm thoát đã mười năm. Thời gian trôi qua thật nhanh đến độ khủng khiếp. Những người đã thúc đẩy tôi phần lớn đã vĩnh viễn ra đi. Nhưng tình trạng thì vẫn thế, cũng giống như trường hợp tôi viết về ước vọng của tôi qua bài “Viễn ảnh của nước Việt Nam năm 2010,” với cái mốc là năm 1010, năm Lý Công Uẩn lên ngôi mở đầu cho không phải chỉ thời Lý-Trần mà còn cả thiên niên kỷ thứ hai trong lịch sử dân tộc Việt Nam như tôi viết trước đó. Bây giờ thì những người đã thúc đẩy tôi phần lớn đã ra đi. Tôi quyết định viết lại bài này để chia sẻ với bạn đọc vì mười năm trước tôi còn bỏ sót không nhắc tới một số nhân vật đã góp phần làm đẹp cho nền giáo dục của miền Nam mà không ai biết đến, vì hồi đó các vị này còn sống không muốn được người khác đề cao, cũng như một số chi tiết mà nhất thời tôi không để ý hay không nhớ ra hoặc trình bày chưa đủ rõ. (P.C.D.)

***

Một trong những đặc tính căn bản của sinh hoạt ở Miền Nam thời trước năm 1975 nói chung và văn hóa miền Nam nói riêng là sự liên tục lịch sử. Nói như vậy không có nghĩa là trong thời gian này miền đất mà những người Quốc Gia còn giữ được không phải là không trải qua nhiều xáo trộn. Chiến tranh dưới hình thức này hay hình thức khác luôn luôn tồn tại và có những thời điểm người ta nói tới các chế độ độc tài hay quân phiệt và luôn cả cách mạng. Nhưng ngoại trừ những gì liên hệ tới chế độ, quân sự hay an ninh quốc gia, sinh hoạt của người dân vẫn luôn luôn được tôn trọng. Sự liên tục lịch sử do đó đã có những nguyên do để tồn tại, tồn tại trong sinh hoạt hành chánh, tồn tại trong sinh hoạt tư pháp, trong văn chương và nghệ thuật và tồn tại đương nhiên trong sinh hoạt giáo dục. Trong bài này tôi chỉ nói tới giáo dục và giáo dục công lập. Ðây không phải là một bài khảo cứu mà chỉ là một bài nhận định và những nhận định được nêu lên chỉ là căn bản, sơ khởi, đồng thời không đầy đủ. Một sự nghiên cứu kỹ càng, có phương pháp hơn và đầy đủ hơn là một điều cần thiết. Ở đây tôi xin được nêu lên năm đặc tính mà tôi gọi là cơ bản. Năm đặc tính này là:

Thứ nhất: Giáo dục là của những người làm giáo dục.

Thứ hai: Tôn chỉ và mục đích nhằm hướng tới quốc gia, dân tộc và con người, dựa trên những truyền thống cũ.

Thứ ba: Sự liên tục trong phạm vi nhân sự.

Thứ tư: Hệ thống tổ chức, tổ chức thi cử và chương trình học vẫn giữ được những nét chính của chương trình Pháp và chương trình Hoàng Xuân Hãn thời năm 1945 và Phan Huy Quát sau đó.

Thứ năm: Một xã hội tôn trọng sự học và những người có học.

***

Thứ nhất: Giáo dục là của những người làm giáo dục

Giáo dục công lập ở Việt Nam đã có từ lâu đời và tùy theo nhận định của các sử gia, tới một mức độ nào đó định chế này đã tồn tại ít ra là trên dưới mười thế kỷ. Mục đích của nó là để đào tạo nhân tài cho các chế độ, nói riêng, và cho đất nước, nói chung. Các vua chúa Việt Nam thời nào cũng vậy, cũng coi trọng việc học. Có điều coi trọng thì coi trọng, các vua Việt Nam, nói riêng và các triều đình Việt Nam, nói chung, chỉ vạch ra những đường nét chung và những mục tiêu chung, kèm theo là tổ chức các kỳ thi để tuyển chọn người tài mà không trực tiếp can dự vào sinh hoạt giảng dạy của các trường, hầu hết là các trường tư ở rải rác khắp các làng xã ở trong nước do các thầy đồ đảm nhiệm. Sinh hoạt này hoàn toàn do các thầy ở các trường tự do đảm trách với sự bảo trợ của các nhà khá giả ở trong làng hay trong vùng. Cao hơn là các trường của các huấn đạo, giáo thụ, đốc học,… Tất cả đều là những học quan. Giáo dục do đó là của người dân, do người dân đóng góp và trực tiếp là của những người làm giáo dục. Nói cách khác, cho đến khi người Pháp sang, nó là của giới trí thức đương thời, đúng hơn là của các nhà Nho với tất cả những học thuyết, những nguyên tắc căn bản của giới này. Sang thời Pháp, do nhu cầu bảo vệ, truyền bá và qua sứ mạng truyền bá văn minh và văn hóa (mission civilisatrice) của họ, một sứ mạng người Pháp tự gán cho mình, họ đã lập ra một nền giáo dục mới, nền giáo dục Pháp-Việt, nhưng việc điều hành, việc soạn thảo chương trình vẫn được giao cho các nhà giáo được huấn luyện chuyên môn hay ít ra là đã lựa chọn nghề dạy học làm sinh hoạt chính của mình, với tinh thần quí trọng kiến thức và yêu mến nghề dạy học dù chỉ là tạm thời về phía người Pháp cũng như về phía người Việt. Chỉ cần mở các sách giáo khoa được soạn thảo, ấn hành và phổ biến trong thời gian này, người ta có thể thấy ngay vai trò của các nhà giáo Việt Nam là như thế nào. Cuối cùng khi người Mỹ đến Việt Nam, giáo dục đã trở thành một ngành học chuyên môn thay vì chỉ là giảng dạy. Qua các chương trình viện trợ và du học, một từng lớp các nhà giáo dục mới đã được đào tạo từ các đại học Mỹ với các bằng cấp chuyên môn về giáo dục, từ cao học tới tiến sĩ, từ giáo dục nói chung đến, tâm lý, hành chánh, cố vấn và khải đạo,… đã bắt đầu về nắm giữ những chức vụ quan trọng trong nghề mà người từ bên ngoài không khỏi không ngần ngại khi đụng tới. Ðã có thời người người ta đề cập tới nhu cầu huấn luyện phương pháp giảng dạy cho tất cả các giáo chức kể cả giáo chức ở các ngành khác qua một quan niệm rộng rãi hơn là chỉ giảng dạy chuyên môn của mỗi người nhắm tới sự hữu hiệu hơn trong sứ mạng và trách nhiệm của người đứng trên bục giảng, một việc làm khác với việc hành nghề ở bên ngoài học đường.

Ðặc tính kể trên đã liên tục được tôn trọng trong suốt thời gian Miền Nam tồn tại và luôn cả trước đó, từ thời Chính Phủ Quốc Gia của Cựu Hoàng Bảo Ðại. Chức vụ bộ trưởng hay tổng trưởng giáo dục có thể là do các chính trị gia hay những người thuộc các ngành khác đảm nhiệm, nhưng trong việc lựa chọn nhân sự điều hành trong bộ, ngoại trừ các chức vụ có tính cách chính trị như đổng lý văn phòng, bí thư tức thư ký riêng của bộ trưởng… tất cả các chức vụ chỉ huy khác trong bộ, từ thứ trưởng, tổng thư ký, tổng giám đốc, giám đốc, chánh sở, chủ sự.. cho tới các hiệu trưởng các trường và đương nhiên là các giáo sư, giáo viên đều là những nhà giáo chuyên nghiệp. Lý do rất đơn giản: họ là những người biết việc, rành công việc và có kinh nghiệm, biết rõ nhu cầu của học trò và phụ huynh cũng như xã hội, chưa kể tới sự yêu nghề, yêu trẻ, đã lựa chọn nghề ngay từ đầu và sẽ ở lại với nghề cho đến hết đời.

Chính trị đối với họ chỉ là nhất thời, tương lai của cả một dân tộc hay ít ra là của những thế hệ tới mới là quan trọng.

Trong phạm vi lập pháp, rõ hơn là ở quốc hội, các chức vụ đứng đầu các ban hay các tiểu ban liên quan tới giáo dục, dù là Thượng Viện hay Hạ Viện đều do các nghị sĩ hay dân biểu gốc nhà giáo phụ trách.

Trong lớp học, các thầy nói chung được tự do giảng dạy. Ngoại trừ ở những vùng mất an ninh, những gì thuộc phạm vi chính trị nhất thời đã ngưng lại trước ngưỡng cửa của học đường, hẹp hơn nữa là ngưỡng cửa của lớp học, đặc biệt là ở cấp đại học và tới một giới hạn nào đó ở cả bậc trung học, không ai bắt buộc các thày phải thế này, thế khác, ngoại trừ lương tâm và sự hiểu biết của chính mình. Cũng vậy, không ai rình rập hay báo cáo để bắt bỏ tù. Không có gì gọi là của đảng hiện diện. Sự tôn trọng quyền tự do của người thầy này giúp bảo đảm phẩm chất, tư cách, khả năng cá nhân và giá trị của mỗi người thầy, không riêng ở bậc đại học mà luôn cả ở bậc trung học. Chính vì thế mà ở Miền Nam danh xưng giáo sư dịch từ tiếng Pháp “professeur” vẫn tiếp tục được dùng để gọi các nhà giáo bậc trung học thay vì giáo viên là danh xưng chỉ dùng để gọi các thầy cô ở bậc tiểu học như sau này. Tưởng cũng nên để ý là ở bậc trung học người thầy không phải chỉ dựa trên sách giáo khoa có sẵn để dạy mà còn phải tìm hiểu, tra cứu, suy tư thêm bằng những nỗ lực riêng của mình, đặc biệt là ở các môn văn chương và khoa học nhân văn để có thể đem lại cho học trò của mình những gì mới mẻ mà trong sách không có hay đã quá cũ. Chính vì thế mà ngay từ thời Pháp thuộc rồi sau này ở cả hai miền Nam, Bắc. Rất đông những giáo sư các trường trung học đã góp phần không nhỏ trong việc xây dựng một nền văn chương và học thuật riêng cho một nước Việt Nam độc lập. Các vị như Nghiêm Toản, Nguyễn Khắc Kham… ở miền Nam, Ðặng Thai Mai, Cao Xuân Huy… ở miền Bắc, trước đó là Trần Trọng Kim, Hoàng Xuân Hãn, sau này là Nguyễn Sỹ Tế, Phạm Thế Ngũ, Vũ Khắc Khoan… là những trường hợp điển hình. Các vị này bắt đầu là những giáo sư trung học nhưng những công trình nghiên cứu của các vị đều là những tác phẩm của các bậc thầy. Trong khi đó thì nhiều giáo sư khoa bảng khác tuy bắt đầu bằng những bằng cấp cao và tiếng là dạy đại học nhưng tất cả mọi chuyện đã dừng lại ở những bằng cấp và chức vị mà họ đạt được.
Các sách giáo khoa cũng do các nhà chuyên môn soạn thảo. Ai cũng có quyền soạn thảo, xuất bản và phổ biến, miễn là phải theo đúng chương trình hiện hành và tuân theo những nguyên tắc kiểm duyệt. Rất ít khi có các sách do bộ quốc gia giáo dục ấn hành. Tất cả là tùy thuộc vào phẩm chất của tác phẩm.

Thứ hai: Tôn chỉ và mục đích nhằm hướng tới quốc gia, dân tộc và con người, dựa trên những truyền thống cũ của người Việt

Nói tới ba nguyên tắc căn bản, đồng thời cũng là tôn chỉ và mục đích tối hậu của nền giáo dục của miền Nam trước năm 1975, có người tỏ ý không thích. Lý do có lẽ, tôi chỉ đoán như vậy, là vì ba nguyên tắc này phần nào đã được người Cộng Sản nêu lên trong Ðề Cương Văn Hóa 1943 của họ. Ba nguyên tắc đó là Nhân Bản, Dân Tộc và Khai Phóng, sau này là Nhân Bản, Dân Tộc và Khoa Học trong khi trong Ðề Cương Văn Hóa của Ðảng Cộng Sản Việt Nam thì là Dân Tộc, Ðại Chúng và Khoa Học. Ở đây người viết không đi sâu vào khía cạnh này vì dù không thích hay không đồng ý, ba nguyên tắc Nhân Bản, Dân Tộc và Khai Phóng vẫn đã trở thành căn bản của nền giáo dục của miền Nam. Chúng đã giúp cho nền giáo dục này giữ được những truyền thống cơ bản của dân tộc và phát triển một cách vững vàng từng bước một để theo kịp với đà tiến triển của cả nhân loại mà không chạy theo những gì của thời thượng để trở thành lai căng, mất gốc, đồng thời cũng không bị gán cho là bảo thủ, lỗi thời. Tính cách liên tục lịch sử của nền giáo dục của miền Nam sở dĩ có được, phần nào là dựa trên những nguyên tắc này, đặc biệt là nguyên tắc Dân Tộc. Nó cho phép người ta đề cao và bảo tồn những truyền thống dân tộc trong học đường, dù đó là những truyền thống thuần túy Việt Nam hay những truyền thống của Khổng Giáo. Ðôi câu đối được khắc trên cổng chính của một trong những trường trung học lớn nhất của miền Nam là trường Petrus Trương Vĩnh Ký sau đây là một trường hợp điển hình:

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt
Tây Âu khoa học yếu minh tâm

Trong khi đó thì nguyên tắc khai phóng đã giúp người ta thường xuyên cởi mở, khoáng đạt để sẵn sàng đón nhận những gì mới mẻ từ bên trong cũng như từ bên ngoài từ đó theo kịp đà tiến bộ chung của cả nhân loại. Sinh hoạt giáo dục ở trong vùng Quốc Gia Việt Nam và ở miền Nam Việt Nam trong thời gian tồn tại mỗi ngày mỗi sinh động hơn là nhờ nguyên tắc này thay vì trở thành xơ cứng, ít ra không hấp dẫn với những thế hệ mới của miền Nam nhưng vẫn được mọi người tôn trọng trái hẳn với thực tế đã xảy ra trước năm 1975 ở miền Bắc và trên toàn quốc sau năm này. Lý do là vì khi nói tới nguyên tắc này, người ta nghĩ ngay tới hai chữ dân chủ, từ đó những nhận định quen thuộc là do dân, vì dân và cho dân. Ở đây là của đai chúng, do đại chúng, cho đại chúng và phục vụ đại chúng thay vì là chỉ do một thiểu số cầm quyền, hay giàu có. Một trong những gì mà nền giáo dục của miền Nam đã đem lại cho đại chúng là tính miễn phí, miễn phí từ tiểu học cho đến đại học, ít ra là ở các trường công lập bất kể đất nước còn đang ở trong tình trạng chiến tranh và nghèo nàn. Người ta chỉ cần đậu xong bằng tú tài là có thể ghi danh hay thi vào đại học. Học phí rất thấp, hầu như chỉ vừa đủ cho thủ tục hành chánh giấy tờ. Sinh viên ra trường hầu như không nợ nần gì cả chưa kể tới các trường đại học hay cao đẳng chuyên nghiệp, sinh viên được cấp học bổng đủ sống để có thể dốc toàn thời gian vào việc học. Các trường tư cũng được tự do coi như để bổ khuyết cho khả năng giới hạn của các trường công do số học sinh mỗi ngày một đông, trường công không đáp ứng được đầy đủ. Trong phạm vi này các tôn giáo đã đóng một trò vô cùng quan trọng. Ngoài các trường trung và tiểu học, tôn giáo nào cũng có trường đại học: Công Giáo có trường Ðà Lạt, Phật Giáo có trường Vạn Hạnh, Phật Giáo Hòa Hảo có trường Long Xuyên, Cao Ðài có trường Tây Ninh, chưa kể tới các Ðại Học Minh Ðức, Cửu Long,…

Khởi viết, tháng 9, 2006
Sửa lại, đầu Xuân 2016

(Còn tiếp)

Tin mới cập nhật