Trung Quốc: Công an truy lùng thầy giáo đánh bể sọ học sinh


BẮC KINH, Trung Quốc (IBT) – Công an Trung Quốc hiện đang truy lùng một thầy giáo vì đã đánh đập tàn bạo bốn học sinh trong lớp của ông ta.








Nhiều học sinh ở Trung Quốc phải đối mặt với nạn bạo hành trong trường học. (Hình minh họa: Getty Images)


Thầy giáo này, tên Lei Mingxing, dạy môn vẽ ở một trường tại thành phố Ankang thuộc tỉnh Thiểm Tây, đã đánh một học trò trong số này đến nứt sọ.

Cả bốn đều được đưa vào bệnh viện sau khi một giáo viên khác tình cờ nhìn thấy em nhỏ nằm co quắp trong lớp học, người đầy máu. Các em này ở trong trường chỉ gồm có 22 học sinh với em lớn nhất là 7 tuổi.

Giáo viên Wang Qin kể lại là ông nghe thấy tiếng khóc khi đi ngang qua lớp của ông Lei nên bước vào.

“Tôi nhìn thấy các học trò ở dưới sàn, rất sợ hãi và đầy máu, tôi không hiểu điều gì đã đưa đến hành động này. Ông ta từ trước tới nay là người thầy rất tốt. Ðây là một trường nhỏ, chỉ có 22 học sinh, do đó đây thật là điều kinh hoàng,” ông Wang cho biết.

Ông Wang nói thêm thầy giáo Lei “từng dạy ở đây nhiều năm và chưa bao giờ có thái độ hung bạo.”

Các điều tra viên nói rằng thầy giáo Wang bỏ chạy trên xe gắn máy và hiện đang ẩn núp trong khu rừng bên ngoài thành phố.

Một giới chức công an, Deng Mingshan, cho hay, “Chúng tôi tìm thấy vết bánh xe, dấu chân và vỏ các chai rượu. Chúng tôi đang bao vây khu rừng. Chúng tôi đã nói chuyện với các em học sinh và chúng cho hay là không hiểu tại sao ông ta làm vậy. Ông ta chỉ gọi chúng vào lớp rồi bắt đầu đánh chúng.” (V.Giang)

Nhiều trường Hồi Giáo ở Tân Cương bị bố ráp


BẮC KINH, Trung Quốc (Reuters) – Một chiến dịch bố ráp các trường Hồi Giáo hoạt động không giấy phép ở thủ phủ Urumqi thuộc tỉnh Tân Cương đã khiến thêm gần 200 trẻ bị đưa ra khỏi các trường này, cùng với việc bắt giữ cả trăm người khác, theo tin từ giới truyền thông nhà nước Trung Quốc hôm Thứ Hai.








Một trong số các ngôi trường madrassa của người Hồi Giáo ở Trung Quốc. (Hình: Getty Images)


Tân Cương, nơi sinh sống từ lâu đời của người Hồi Giáo Uighur, đã xảy ra tình trạng bạo động trong vài năm trở lại đây, điều mà chính quyền Bắc Kinh đổ lỗi cho thành phần đòi ly khai và Hồi Giáo quá khích.

Hàng trăm người đã thiệt mạng trong các cuộc bạo động ở Tân Cương trong 18 tháng qua, khiến nhà nước Trung Quốc phải tăng cường quân đến đàn áp.

Tháng qua, chính quyền nói rằng đã “giải cứu” 82 trẻ tại thủ phủ Urumqi từ các trường Hồi Giáo, được gọi là madrassa và chiến dịch này có vẻ vẫn còn tiếp tục.

Tờ Pháp Luật của chính quyền Trung Quốc nói rằng trong những ngày gần đây có thêm một vụ bố ráp khác nhắm vào ba lãnh vực bất hợp pháp là tài liệu bất hợp pháp, hoạt động tôn giáo bất hợp pháp và giáo dục tôn giáo bất hợp pháp.

Có tất cả 85 người bị bắt và 190 trẻ nhỏ “được giải cứu,” tờ báo cho hay.

Trẻ nhỏ ở Tân Cương bị nhà nước Trung Quốc cấm không được theo học ở các trường madrassa khiến nhiều phụ huynh muốn con có được cách giáo dục truyền thống phải dùng các trường hoạt động lén lút.

Các nhóm Uighur lưu vong và các nhà tranh đấu nhân quyền nói rằng các chính sách đàn áp của Bắc Kinh tại vùng Tân Cương, kể cả việc kiểm soát Hồi Giáo, đã gây ra các phản ứng chống đối của dân chúng. (V.Giang)

Chiến đấu cơ Úc tham gia cuộc chiến chống IS


CANBERRA, Úc (AP) – Thành phần khủng bố sẽ vịn vào việc Úc đưa lính và chiến đấu cơ tới Trung Ðông để làm cớ tấn công Úc, Thủ Tướng Úc Tony Abbott lên tiếng cảnh báo hôm Thứ Hai.








Tám chiếc phi cơ F/A18 của Úc sẽ tham gia cuộc chiến chống IS. (Hình: Getty Images)


Úc hiện chuẩn bị đưa khoảng 600 lính và 10 phi cơ quân sự tham gia vào cuộc chiến chống thành phần Quốc Gia Hồi Giáo (IS) ở Syria và Iraq, theo chính phủ Úc hôm Chủ Nhật.

Tuy ông Abbott dự đoán thành phần quá khích sẽ có phản ứng trước việc Úc đưa quân đến quốc gia UAE, ông cũng nhắc lại rằng có 88 công dân Úc trong số 202 người thiệt mạng trong các vụ nổ bom của thành phần khủng bố trên đảo Bali ở Indonesia vào năm 2002, trước khi Úc tham gia cuộc chiến ở Iraq.

“Không có gì để nghi ngờ là những kẻ muốn hại chúng ta sẽ nêu lên những điều này, nhưng đây không phải là lý do,” ông Abbott tuyên bố với đài truyền hình Úc ABC.

“Lý do khiến chúng ta bị nhắm tấn công không phải vì những gì chúng ta đã làm, nhưng là vì chúng ta là ai và sống như thế nào,” ông nói.

“Những kẻ cổ vũ cho sự chết này nhắm tấn công bất cứ ai không chấp nhận chủ nghĩ của họ,” ông Abbott nói thêm, đề cập tới phong trào Quốc Gia Hồi Giáo.

Ông Taufik Andrie, một nhà nghiên cứu về khủng bố tại Viện Xây Dựng Hòa Bình Quốc Tế ở Jakarta, nói rằng thành phần quá khích ở Indonesia đang nói đến việc nhắm tấn công người Tây Phương để trả đũa các cuộc không kích của Mỹ ở Iraq mới đây.

Trong thời gian qua không có các cuộc tấn công lớn vào người Tây phương ở Indonesia, kể từ sau ngày 17 Tháng Bảy năm 2009, khi hai khách sạn JW Marriot và Ritz-Carlton bị đánh bom, làm thiệt mạng tám người và bị thương 53 người.

Việc quân đội Úc tham chiến là đáp ứng lời kêu gọi chính thức từ chính phủ Mỹ cho một liên minh quân sự quốc tế.

Úc dự trù sẽ đưa 8 phi cơ F/A18, một phi cơ E-7A báo động sớm và kiểm soát trên không, cùng một phi cơ tiếp tế nhiên liệu KC-30A đến United Arab Emirates. (V.Giang)

Hai du khách người Anh bị chém chết ở Thái Lan


BANGKOK, Thái Lan (AP) – Thi thể hai du khách người Anh được tìm thấy hôm Thứ Hai trên một bãi biển ở vùng Nam Thái Lan, cảnh sát cho hay đầu của hai nạn nhân bị chém vỡ trong cuộc tấn công tàn bạo.








Thi thể hai nạn nhân sau khi được tìm thấy. (Hình: Getty Images)


Cảnh sát nói rằng một nạn nhân là phụ nữ, 23 tuổi, ở Great Yarmouth, Norfolk, và người kia là đàn ông, ở Jersey, Channel Islands.

Xác họ được tìm thấy vào lúc sáng sớm ngày Thứ Hai trên một bãi biển ở Koh Tao, một hòn đảo nhỏ nổi tiếng là có các nơi lặn và bãi biển thơ mộng, theo nguồn tin cảnh sát.

Một cái cuốc dính đầy máu được tìm thấy gần xác hai nạn nhân và được coi là đã dùng trong cuộc tấn công, theo Ðại Tá Cảnh Sát Prachum Ruangthong.

“Người thanh niên bị bửa vào sau gáy và bên đầu, trong khi cô gái kia bị chặt vào mặt,” ông nói. “Ðây là một cảnh tượng rất ghê rợn.”

Cảnh sát nói rằng họ chưa có nghi can nào và đang xem xét các đoạn băng ghi hình ở các nhà hàng, khách sạn và cửa hàng quanh đó để tìm hung thủ.

Các điều tra viên cũng tìm kiếm các nhân chứng có thể thấy cặp này tham dự cuộc vui đêm khuya trên bãi biển cạnh đó, vốn thu hút nhiều du khách.

Các cơ quan truyền thông địa phương cho hay người dân trên đảo, vào khoảng 2,000 người và sống nhờ vào kỹ nghệ du lịch, rất giận dữ và canh chừng các cầu tàu để giúp cảnh sát ngăn không cho hung thủ trốn thoát.

Cuộc tấn công tàn bạo này xảy ra trong lúc chính phủ quân sự Thái Lan tìm cách phục hồi kỹ nghệ du lịch, vốn bị ảnh hưởng nặng sau cuộc đảo chánh hồi Tháng Năm. (V.Giang)

Ukraine: Pháo kích dữ dội ở phía Ðông, nhiều người chết


KIEV, Ukraine (AP) – Các cuộc pháo kích dữ dội đã làm thiệt mạng sáu người và làm 15 người khác bị thương trong cứ địa của phiến quân ở Donetsk, theo tin từ hội đồng thành phố này hôm Thứ Hai.








Nhiều căn nhà tại vùng Donetsk bị hư hại bởi các trận pháo kích. (Hình: Getty Images)


Mức độ bạo động này được coi là cao nhất kể từ khi có thỏa thuận ngưng bắn do Nga hậu thuẫn giữa phía nổi dậy thân Nga và chính phủ Ukraine hôm 5 Tháng Chín.

Tuy nhiên, cuộc ngưng bắn cũng bình thường hóa đời sống dân chúng ở một số khu vực Ðông Ukraine và cho phép hai bên tiến hành trao trả tù binh.

Có 73 lính Ukraine được thả ra hồi tối Chủ Nhật trong cuộc trao đổi với phía phiến quân, theo lời phát ngôn viên Hội Ðồng An Ninh và Quốc Phòng Ukraine, Ðại Tá Andriy Lysenko.

Hãng thông tấn Interfax trích thuật lời nhân vật lãnh đạo phiến quân ở Donetsk, Andrei Purgin, cho hay có 73 người phía nổi dậy cũng đã được trao trả. Ðây là vụ trao trả tù binh lớn nhất kể từ khi giao tranh khởi sự hồi giữa Tháng Tư.

Giao tranh quanh phi trường Donetsk, nơi quân đội chính phủ Ukraine còn đang kiểm soát, đã khiến nhiều nhà dân chung quanh bị thiệt hại lây. Trong cuối tuần qua, chính phủ Kiev nói đã đẩy lui cuộc tấn công của khoảng 200 phiến quân và không bị tổn thất nào.

Trong khi đó, bộ trưởng quốc phòng Ukraine, Valeriy Heletey cho đài truyền hình Channel Five hay rằng võ khí từ các quốc gia NATO nay đã đến quốc gia này.

Hôm Thứ Hai, bộ trưởng quốc phòng Ba Lan, ông Tomasz Siemoniak, cho hay tuy Ba Lan hiện không bán vũ khí cho Ukraine, vấn đề này sẽ được thảo luận trong chuyến viếng thăm của ông Heletey tại Warsaw trong tháng này. (V.Giang)

HRW công bố báo cáo về tra tấn ở Việt Nam


BANGKOK (NV) .-
Ngày 16 tháng 9-2014, Tổ chức Giám sát Nhân quyền (Human Rights Watch – HRW) sẽ họp báo tại Bangkok – Thái Lan, công bố báo cáo riêng về vấn nạn tra tấn ở Việt Nam.









Thân nhân ông Nguyễn Hữu Thâu, ngụ tại huyện Krông Năng, tỉnh Đắk Lắk, trước linh cữu của ông. Ông Thâu bị công an đánh chết hồi đầu tháng 7 năm 2014. (Hình: Người Lao Động)


Trả lời VOA, ông Phil Robertson, Phó Giám đốc phụ trách khu vực Á Châu của HRW, cho biết, ông sẽ thay mặt HRW trình bày nội dung chính của báo cáo mà HRW đã bỏ ra hai năm để thu thập dữ liệu. Đó là tình trạng công an Việt Nam tra tấn con người.


Đây là dịp để HRW cảnh báo cộng đồng quốc về tình trạng thường dân Việt Nam, bao gồm cả trẻ em, liên tục bị đánh cho đến chết khi bị công an CSVN tạm giữ, tạm giam và tố cáo sự tàn bạo của Công an CSVN.


Ông Robertson nhận định, đó không chỉ là vi phạm nhân quyền mà còn là “khủng hoảng nhân quyền”  còn bị che dấu, vốn gây tác hại nghiêm trọng đến đời sống thường nhật của người dân Việt Nam.


Mãi đến tháng 11 năm ngoái, dưới áp lực liên tục của cộng đồng quốc tế, Việt Nam mới ký “Công ước Chống tra tấn và trừng phạt hoặc đối xử tàn nhẫn, vô nhân đạo làm mất phẩm giá khác”, thường được gọi tắt là Công ước  Chống tra tấn hay UNCAT.


UNCAT nằm trong nhóm những công ước được soạn thảo nhằm bảo vệ nhân quyền. Tuy được Liên Hiệp Quốc thông qua từ năm 1984, có hiệu lực từ năm 1987 nhưng Việt Nam vẫn thuộc một nhóm rất nhỏ không tham gia công ước này. Không tham gia đồng nghĩa với không phải thực hiện, không bị giám sát, chế tài, dẫu cho mục tiêu của UNCAT chỉ là phòng chống tra tấn, đối xử tàn bạo làm mất phẩm giá con người.


Việt Nam không tham gia UNCAT vì UNCAT cấm tuyệt đối việc tra tấn, đối xử tàn bạo, vô nhân đạo, xúc phạm phẩm giá con người. UNCAT đòi các quốc gia cam kết thực thi phải có những biện pháp hữu hiệu để phòng ngừa, chống tra tấn. Phải xem tra tấn là tội hình sự.


Kẻ tra tấn, đối xử tàn bạo, vô nhân đạo, xúc phạm phẩm giá con người sẽ bị dẫn độ để xét xử tại một quốc gia khác nếu quốc gia kẻ đó cư trú không làm việc này. Đồng thời nghiêm cấm các quốc gia trả ai đó về nguyên quán nếu có lý do để tin rằng, ở đó, họ sẽ bị tra tấn, ngược đãi.


Bên cạnh UNCAT còn có một Nghị định thư tùy chọn về “Công ước chống Tra tấn và Trừng phạt hoặc Đối xử tàn nhẫn, vô nhân đạo làm mất phẩm giá khác”, được gọi là OPCAT. Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc đã thông qua  nghị định thư này hồi năm 2002, có hiệu lực từ  tháng 6 năm 2006.


Văn bản quy định về việc thành lập “một hệ thống các chuyến viếng thăm thường xuyên do các cơ quan độc lập quốc tế và quốc gia thực hiện tại những nơi có người đang bị tước quyền tự do, để ngăn chặn việc tra tấn, trừng phạt hoặc đối xử tàn nhẫn vô nhân đạo làm mất phẩm giá khác”.


OPCAT được giám sát bởi một “Tiểu ban Phòng chống tra tấn và trừng phạt hoặc đối xử tàn nhẫn, vô nhân đạo làm mất phẩm giá khác”. Trong tuyên bố về việc tham gia UNCAT, không thấy Việt Nam đề cập đến OPCAT.


Cộng đồng quốc tế tin rằng, việc tham gia UNCAT sẽ đặt Việt Nam dưới sự giám sát của Uỷ ban chống Tra tấn (CAT). CAT là một cơ quan gồm các chuyên gia về nhân quyền, theo dõi việc thi hành UNCAT. CAT là một trong tám cơ quan liên kết qua Công ước nhân quyền của Liên Hiệp Quốc.


Vào thời điểm Việt Nam ký kết UNCAT, ông Lê Hoài Trung, Đại sứ – Trưởng Phái đoàn đại diện thường trực của Việt Nam tại Liên Hiệp Quốc, tuyên bố, việc ký UNCAT thể hiện cam kết mạnh mẽ của Việt Nam về việc chống mọi hành vi tra tấn và đối xử tàn bạo, bảo đảm thực hiện ngày càng tốt hơn tất cả các quyền cơ bản của con người


Tuy nhiên đến nay, sau mười tháng kể từ ngày ký UNCAT, Quốc hội Việt Nam vẫn chưa  phê chuẩn UNCAT. Điều đó đồng nghĩa với việc, Việt Nam chưa phải nộp báo cáo cho CAT để tường trình việc bảo vệ nhân quyền đã được thi hành thế nào và sau mỗi bốn năm, phải báo cáo định kỳ để CAT kiểm tra, đưa ra các khuyến nghị, hoặc sẽ xem xét các khiếu nại, tố cáo của những cá nhân về việc vi phạm UNCAT. Điều đó còn đồng nghĩa với việc Việt Nam phải điều tra ngay lập tức mọi cáo buộc vi phạm UNCAT.


Kể từ khi CSVN ký vào công ước UNCAT, gần 20 người dân đã bị Công an CSVN tra tấn, nhục hình đến chết không kể những người may mắn thoát chết nhưng cũng thương tích đầy người. Rất nhiều trường hợp công an tra tấn chết người rồi vu cho người ta “tự tử”, cách giản dị nhất để thoát cái tiếng tra tấn, bức cung chết người.(G.Đ)



 


 

Bão số 3 đánh vào Việt Nam, từ Quảng Ninh đến Quảng Bình


HÀ NỘI (NV) .-
Bão Kalmaegi đang đổ vào Việt Nam. Đây là trận bão thứ ba đổ vào Việt Nam trong năm nay. Dự đoán bão Kalmaegi sẽ gây nhiều thiệt hại nghiêm trọng cho khu vực từ Quảng Ninh đến Quảng Bình.









Hướng di chuyển của bão Kalmaegi hay bão số 3 theo cách gọi của Việt Nam. (Hình: Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn Việt Nam).


Với sức gió ở vùng tâm bão giật tới cấp 15 và 16, bão Kalmaegi sẽ kéo theo mưa to, gió lớn, làm nước biển dâng cao từ 4 đến 5 mét. Trung tâm Dự báo Khí tượng – Thủy văn Việt Nam nhận định, trước khi bão Kalmaegi vào đến đất liền, các tỉnh ven biển từ Quảng Ninh đến Nam Định và tại các tỉnh Lạng Sơn, Bắc Giang, Hải Dương có thể có gió mạnh từ cấp 8 đến cấp 11, giật đến cấp 13.


Những nơi khác thuộc khu vực Đông Bắc và đồng bằng Bắc bộ sẽ có gió mạnh từ cấp 6 đến cấp 8. Tâm của bão Kalmaegi sẽ đi qua khu vực Quảng Ninh – Hải Phòng.


Cũng theo Trung tâm Dự báo Khí tượng – Thủy văn Việt Nam, do ảnh hưởng của bão Kalmaegi, từ 17 đến 23 tháng 9, trên hệ thống sông Hồng – Thái Bình sẽ có một đợt lũ lớn, ở thượng lưu nước dâng cao từ 3 đến 7 mét, ở hạ lưu nước dâng cao từ 2 đến 4 mét. Tình trạng lũ quét và sạt lở có thể xảy ra khắp các tỉnh miền núi phía Bắc và Tây Bắc như Quảng Ninh, Lạng Sơn, Tuyên Quang, Hà Giang, Yên Bái, Điện Biên, Sơn La, Hòa Bình, Bắc Cạn, Thái Nguyên.


Tối 15 tháng 9, Vietnam Airlines loan báo hủy tất cả các chuyến bay đi và đến phi trường Hải Phòng. Thủ tướng Việt Nam thì ra lệnh hủy tất cả các cuộc họp không cần thiết để di tản dân chúng sống trong những khu vực có nhiều rủi ro và thực hiện các kế hoạch đối phó với bão.


Trong khi chính quyền các tỉnh, Lào Cai, Hà Giang tổ chức di tản hàng ngàn gia đình đang sống tại những khu vực có nguy cơ sạt lở cao thì chính quyền các tỉnh Quảng Ninh, Hải Phòng cấm tàu, thuyền ra biển và gọi các tàu, thuyền đang ở ngoài khơi quay về bờ hoặc di chuyển đến những nơi khác tránh bão.


Tính đến cuối ngày 15 tháng 9, lực lượng biên phòng các tỉnh, thành đã loan báo tin về bão Kalmaegi cho khoảng 82.000 tàu, thuyền. Nhiều tàu, thuyền đã kịp quay vào bờ tránh bão nhưng vẫn còn hàng ngàn tàu, thuyền chưa kịp vào bờ. Hiện vẫn còn khoảng 130 tàu và 1.500 ngư dân đang lênh đênh ở khu vực quần đảo Hoàng Sa.


Thời tiết ở Việt nam càng ngày cang bất thường, mưa bão càng ngày càng nhiều và mạnh hơn trước. Trong ba năm từ 2011 đến 2013, Việt Nam mất hơn 50.000 tỉ đồng do bão, lũ. Riêng năm 2013 tổng thiệt hại về vật chất được ước đoán lên tới 25.000 tỉ, bằng tổng thiệt hại của hai năm trước đó.


Tuần trước sau khi nghiên cứu về nguy cơ bão và thủy triều dâng cao do bão ở Việt Nam, Bộ Tài nguyên – Môi trường Việt Nam loan báo, khu vực từ Quảng Ninh đến Thanh Hóa hứng chịu nhiều bão nhất Việt Nam.

Nếu khu vực từ Quảng Ninh đến Thanh Hóa thường xuyên phải hứng chịu các trận bão và bị bão tàn phá nhiều nhất thì khu vực từ Nghệ An đến Thừa Thiên – Huế, phải hứng chịu các trận mưa có cường độ lớn nhất sau bão. Khu vực từ Phú Yên đến Cà Mau được xem là ít bị bão nhất. (G.Đ)

Thieves cash in on growing emotional value of pet dogs


By Marianne Brown, Guardian News & Media



In the golden light of a late Sunday afternoon, around a dozen people gather with their pet dogs at a small park near a lotus pond in Hanoi’s affluent Tay Ho district.







Thieves cash in on growing emotional value of pet dogs




A Vietnamese girl plays with her pet dog.. (Photo by Chau Doan/LightRocket via Getty Images)


The mood is convivial but there’s one topic that puts people on edge – dog thieves.


“While I was watching the final of the World Cup, our dog was robbed from the yard of the house,” says 40-year-old Hai, who sits in the park with his daughter and a two-month-old doberman puppy.


“There are more and more cases like this because now more people really love dogs, not just for meat like before, now dogs are part of the family,” he says. “The thieves recognise they can make money from it.”


Vietnam’s rapid economic growth has led to an increase in disposable incomes and changing lifestyles. More people are living alone to focus on their career, and want to keep pets for companionship.


Interest in pedigree pets has only emerged in the last few years, says Wayne Capriotti, editor of Vietnam’s first pet magazine Me Thu Cung. “The first pet store opened in Saigon in 2005, before that there was nothing,” he says. “I think there’s about 50 in Saigon now and maybe 20-25 in Hanoi.”


Many dog owners socialise and share information online. One of the most popular on Facebook is the closed group “Hoi Nhung Nguoi Yeu Con Cho Tai Hanoi” , which started in May last year and already has nearly 20,000 members.


“I can find a breeder who would give you any kind of dog,” Capriotti says. “A couple of years ago they wouldn’t know anything.”


But while the general public are learning more about pedigree breeds, so too are the thieves, he says.


“They know a pure-bred rottweiler is worth a lot of money. They’re going to sell it to another pet owner, or ask for ransom.”


Vietnam is well known as a nation of dog eaters, especially in the North. Dog meat is usually consumed at certain times of the lunar month for good luck.


Activists estimate around 5mn animals are slaughtered for the trade every year. Thefts of mongrels for the meat industry are widely covered in the local media, often accompanied by calls for stricter penalties for dog thieves.


Earlier this month a 22-year-old man was jailed for a year after he was caught stealing six dogs.


Dog thefts for meat and for ransom are connected, says Le Duc Chinh, Vietnam co-ordinator of the Asia Canine Protection Alliance.


“In my opinion, the crime is related to thefts for meat. It could even be the same people,” he says. However, pets stolen for ransom do not garner the same level of attention.


“Since I was appointed, I have not heard any reports about pedigree dogs being stolen by thieves, who then ask for a ransom then return the dog,” says Nguyen Anh Tuan, who was promoted to chief of the district police in Tay Ho last year.


But dog owners in Hanoi tell a different story.


Of 10 people interviewed at the park including Hai, only one said he had never heard of dogs being stolen for ransom.


Six said they had close friends whose pet dogs had been stolen, four of which were returned for a ransom.Two others knew about the problem from reading about it on the Internet.


When contacted online, four members of the Hanoi dog lover’s club on Facebook said their pets had been stolen in the last month and returned for a ransom.


None of the dog owners interviewed said they would go to the police if their dogs were stolen because they don’t have proof of ownership.


Read the full article HERE.

Gần 59 ngàn người Nhật sống hơn 100 tuổi


TOKYO,Nhật Bản (AP) – Sống được tới 100 tuổi hiện vẫn còn là điều tương đối hiếm với xã hội loài người, nhưng đây là điều ngày càng trở nên bình thường với nước Nhật, quốc gia đang lão hóa nhanh chóng.








Cụ bà Misao Okawa, người Nhật Bản, hiện đang giữ kỷ lục là người sống thọ nhất thế giới, 116 tuổi. (Hình: Getty Images)


Con số người Nhật hiện ít nhất 100 tuổi, đã lên tới 58,820 người, theo kết quả cuộc thăm dò mới nhất của chính phủ Nhật, được công bố vào Tháng Chín mỗi năm để đánh dấu ngày Tôn Trọng Người Cao Niên, một ngày lễ lớn trên toàn quốc và rơi vào ngày Thứ Hai.

Một phụ nữ Nhật hiện được coi là người cao tuổi nhất thế giới, bà Misao Okawa, 116 tuổi, theo tổ chức kỷ lục thế giới Guinness World Records.

Người đàn ông cao tuổi nhất thế giới cũng là một người Nhật, ông Sakari Momoi, 111 tuổi.

Các tiến bộ về y tế được coi là góp phần quan trọng vào việc giúp người ta sống lâu hơn ở Nhật cũng như các nơi khác trên thế giới. Ở Nhật, cứ mỗi 100,000 người là có 46.21 người sống 100 tuổi hoặc hơn.

Phụ nữ Nhật vẫn tiếp tục dẫn đầu nam giới trong lãnh vực sống lâu. Có gần 90% người được trăm tuổi ở Nhật là nữ giới. Nói chung, người Nhật đứng gần đầu bảng về mức sống lâu, với 86.61 năm cho nữ giới và 80.21 năm cho nam giới.

Trên thế giới có khoảng 441,000 người sống tới 100 tuổi hoặc hơn, theo kết quả nghiên cứu của năm 2013 và thành phần này được dự trù sẽ chiếm khoảng 3.4 triệu người vào năm 2050, theo ước tính của Liên Hiệp Quốc.

Ở nước Mỹ, có khoảng 53,364 người được ít nhất là 100 tuổi, theo thống kê dân số năm 2010, tức vào khoảng 17.28 người cho mỗi 100,000 người. (V.Giang)

Thư Ngỏ gửi các cựu SVSQ Hải Quân Nha Trang


Thư ngỏ


Kính gởi toàn thể quý vị cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trường Sĩ Quan Hải Quân Nha Trang.


V/V: Ðại Hội Cựu SVSQ/HQ Nha Trang từ khóa 1 đến khóa 26.


Kính thưa quý vị ,


Thoáng đó gần 40 năm, sau biến cố 30 tháng 4, 1975 chúng ta rời bỏ quê hương tha phương khắp năm châu bốn biển, từ ngày rời trường đến nay người trẻ tuổi nhất của khóa SVSQ sau cùng (khóa 26) cũng đã lục tuần.

Quãng đường còn lại trong cuộc đời chúng ta sẽ không còn nhiều cơ hội để gặp nhau đông đủ nữa!!!

Với lòng tha thiết hướng về khung trời kỷ niệm mà quý vị cũng như chúng tôi đã bao năm giữ trong trí tưởng, với sự khuyến khích của cựu Tư Lệnh Hải Quân VNCH Trần Văn Chơn, cựu Phó Ðề Ðốc Vũ Ðình Ðào, vị sĩ quan thâm niên hiện diện tại Nam California, và của nhiều niên trưởng khắp nơi. Chúng tôi một nhóm cựu SVSQ/HQ Nha Trang nối tiếp Ðại Hội 1 đã được tổ chức tại San José tháng 9, 2011, sẽ đứng ra tổ chức thêm một lần họp mặt trong đời để tạo cơ hội gặp lại những người đàn anh, đàn em, và các bạn đồng khóa mà hơn 40 năm trước đã có một thời được rèn luyện dưới cùng một mái trường cũng từng sát cánh bên nhau ngoài đơn vị biển, đơn vị bờ chung một nhiệm vụ bảo vệ quê hương chống giặc thù phương Bắc. Sau nhiều lần hội họp và thảo luận, chúng tôi đã đưa tới quyết định tổ chức.


Ðại Hội cựu SVSQ/HQ Nha Trang từ khóa 1 đến khóa 26 vào Ngày Thứ Bảy 23 tháng 5 năm 2015.

Ðịa điểm: Khách sạn Hilton, Costa Mesa, miền Nam California, (cách Little Saigon chừng 15 phút lái xe).

Thư mời và chi tiết chương trình sẽ được gửi đến quý vị trong thời gian sắp tới. Ðể Ðại Hội thành công tốt đẹp, chúng tôi ước mong tất cả quý vị cùng hưởng ứng tham dự đông đủ, cũng như giúp chúng tôi cổ động và thông báo rộng rãi chương trình ngày Ðại Hội này đến tất cả quý vị SVSQ cùng khóa hay khác khóa mà quí vị thân quen.


Trân trọng kính chào,

Ban Tổ Chức


Ðiều hợp tổng quát: Ðinh Hoàng Cảnh (K23). Cổ động & yểm trợ: Trịnh Xuân Tụng (K16)
Nghi lễ: Trần Khắc Hiểu (K23). Tiếp tân & liên lạc: Cung Vĩnh Thành (K20)
Trang trí: Trương Bửu Giám (K23). Cổ động & yểm trợ: Ngô Quang Nghi (K21)
Văn nghệ: Nguyễn Văn Cửu (K24). Cổ động & yểm trợ: Vũ Duy Phúc (K22)
Cổ động & yểm trợ: Trương Văn Song (K25). Thông tin & web site: Vũ Văn Thiện (K24)
Ðiều hành công tác: Lâm Ngọc Thạch (K26). Thủ quỹ: Lý Anh Vinh (K26)



Ðịa chỉ trang nhà (website) của Ðại Hội SVSQ/HQ Nha Trang Kỳ II
http://www.dai-hoi-svsqhq-nha-trang-2.org/

Dưới Tầng Ðịa Ngục


 Hồ Ðắc Huân


Vận nước chuyển đổi, sau ngày 30 tháng 4, 1975 cuộc chiến tranh giữa Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và Cộng Sản Bắc Việt (CSBV) kết thúc!

Thay vì hòa hợp, hòa giải dân tộc để cùng nhau xây dựng một nước Việt Nam phú cường thì ngược lại nhà cầm quyền Hà Nội say men chiến thắng, tạo dựng lên hằng trăm nhà tù lớn, nhỏ với mỹ từ “cải tạo” để giam giữ: Quân, Dân, Cán, Chính. Ðảng phái, tôn giáo, giới trí thức, văn nghệ sĩ,… của Việt Nam Cộng Hòa còn ở lại trong nước vì nhiều lý do khác nhau.

Qua thông cáo của Ủy Ban Quân Quản Sài Gòn và các địa phương họ đã ra lệnh tập trung thành phần trên trong thời hạn một tháng để học tập chính sách của Ðảng Cộng Sản. Bản chất Cộng Sản đã lộ nguyên hình khi họ ấn định thời gian ngắn hạn là “một tháng” để đánh lừa sự thành tâm của các viên chức và sĩ quan của miền Nam Việt Nam muốn thi hành đúng đắn mọi yêu cầu của kẻ chiến thắng để rồi an phận trở về với công việc canh tác, sản xuất,… của người công dân trong thời hậu chiến. Nhưng tiếc thay, họ đã tráo trở lợi dụng cơ hội này để giam giữ những người chiến bại một cách dài hạn “không bản án” và được mệnh danh “trại tập trung cải tạo.” thời gian bị tù đã kéo dài ít nhất là 3 năm, còn lại đa số chịu đựng khổ nhục trong vòng 7, 10, 18 hay 20 năm.

Trong số tù nhân có hơn 30 tướng lãnh và trên 400 đại tá. Căn bản chính yếu để giam tù được căn cứ theo lý lịch của tù nhân để trả hận thù bằng nhiều hình thức như bắn bỏ, tra tấn, nằm nhà cùm, giam vào ngục tối để chịu đói lạnh, lao động khổ sai, bệnh nặng không thuốc men làm cho nhiều người phải vùi thây dưới tầng địa ngục.

Trong vòng ba mươi năm nửa, những quân nhân thuộc vào thế hệ trẻ nhất của cả hai bên đã tham gia vào cuộc chiến 1945-1975 sẽ lần lượt qua đời. Thế hệ kế tiếp muốn tìm hiểu lịch sử của thời cha ông sẽ phải tìm đọc những tài liệu, sách báo, phim ảnh có tính cách lịch sử do những người trong cuộc lưu lại.

Là tù nhân qua hai trại Kỳ Sơn và Tiên Lãnh, tôi xin ghi lại những chuyện đau thương nhất mà chính tôi đã từng chứng kiến.

Các chuyện được hình thành không nhằm mục đích gây thêm lòng hận thù và chia rẽ mà chỉ nêu lên những kinh nghiệm đau thương trong lịch sử cận đại để cho các thế hệ tiếp nối học được những kinh nghiệm quý báu hầu tránh được những lỗi lầm tai hại của những người đi trước vì thiếu đạo đức cũng như kiến thức trong việc lãnh đạo toàn dân mà chỉ dựa trên lòng đố kỵ và mưu đồ trả thù khiến cho tương lai của dân tộc Việt mỗi ngày một tuột xuống hàng thấp nhứt của lịch sử nhân loại.


Cộng quân tiến vào Ðà Nẵng:

Vào ngày 29 tháng 3, 1975, Cộng quân tiến vào thành phố Ðà Nẵng không gặp một sự kháng cự nào đáng kể vì những đơn vị Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa (QLVNCH) đã triệt thoái bằng không và hải vận vào Nha Trang hay Sài Gòn…

Tổ chức hành chánh của thành phố Ðà Nẵng và tỉnh Quảng Nam:

Dưới thời Việt Nam Cộng Hòa, thành phố Ðà Nẵng trực thuộc Trung Ương còn hai tỉnh Quảng Nam và Quảng Tín được biệt lập. Khi Cộng quân cưỡng chiếm thành phố Ðà Nẵng và 2 tỉnh Quảng Nam, Quảng Tín, họ đã sát nhập lại gọi là tỉnh Quảng Nam Ðà Nẵng.


Các trại tù tại Quảng Nam Ðà Nẵng:

Những trại tù mang tên của những địa danh: Hội An, Vĩnh Ðiện, Hiếu Ðức, Hòa Cầm, Phú Túc, Thượng Ðức, An Ðiềm, Kỳ Sơn, Tiên Lãnh,… là nơi ngục tù của các sĩ quan và viên chức Việt Nam Cộng Hòa.


Lừa bịp ngay ngày đầu:


Cưỡng chiếm các thành phố miền Nam, Ủy Ban Quân Quản kêu gọi những viên chức, sĩ quan của chế độ cũ mang theo tiền ăn 1 tháng để học tập. Nhưng tại Ðà Nẵng vào sáng ngày 5 tháng 4, 1975 Ủy Ban Quân Quản thông báo, “Ðúng 8 giờ sáng hôm nay, tất cả sĩ quan chế độ cũ tập trung đầy đủ, không chậm trễ tại số 2, Ðống Ða để nghe nói chuyện tình hình đất nước.” Tập đoàn Cộng Sản đã dùng nơi này như cái “nôm” để tóm gọn các sĩ quan. Ðến tối họ chuyển tất cả những người đã đến trình diện về Vĩnh Ðiện, Hội An để giam giữ.


Không đưa tù quan trọng ra Bắc:


Cuối năm 1975, trung ương ra lệnh chuyển ra Bắc tất cả các sĩ quan chế độ cũ trước đây giữ chức vụ quan trọng đang bị giam giữ tại Kỳ Sơn, Tiên Lãnh và An Ðiềm. Viên Tỉnh Ủy Quảng Nam Ðà Nẵng liền trình xin Trung Ương giữ tại chỗ các cải tạo viên qua các lý do sau đây:

– Quân đội Mỹ đã chọn Ðà Nẵng để đổ bộ đầu tiên 2 Tiểu Ðoàn Thủy Quân Lục Chiến vào ngày 8 tháng 3, 1965.

– Quảng Nam Ðà Nẵng đi đầu trong công tác diệt Mỹ cứu nước.

– Bộ đội, Công An Quảng Nam-Ðà Nẵng có đủ khả năng, kinh nghiệm để quản lý cải tạo tốt, làm ra nhiều của cải vật chất để nuôi tù, cung cấp cho tỉnh và đóng góp về trung ương.

Trung ương đã chấp thuận đề nghị trên.


Trại tù “cải tạo” Kỳ Sơn:


Kỳ Sơn là tên của một xã thuộc huyện Tam Kỳ gần mỏ vàng Bông Miêu chừng 3 cây số, có đường trải nhựa và sông Bông Miêu chảy qua, rừng già âm u, thời tiết rất lạnh, có nhiều thung lũng để canh tác. Kỳ Sơn có 4 trại tù: trại 1, 2, 3 và 4 giam giữ toàn sĩ quan từ cấp chuẩn úy đến cấp đại tá, phần đông phục vụ tại Quân Ðoàn I. Các trại trên trực thuộc Tổng trại 2 do bộ đội quản lý. Trung Tá Việt Cộng Ngô Câu làm tổng trại trưởng. Ðến ngày 28 tháng 9, 1978, tổng trại chuyển giao tù còn lại cho công an quản lý tại hai trại Tiên Lãnh và An Ðiềm.


Sau đây là những chuyện đau buồn nhất đã xảy ra tại địa ngục Kỳ Sơn:

Trung Tá Lê Ðình Ái, Ðại Úy Nguyễn Văn Lộc vượt thoát khỏi trại tù Kỳ Sơn.

– Trung Tá Lê Ðình A Ôi, sinh ngày 12 tháng 3, 1943 tại Huế, khóa 13 Ấp Chiến Lược, sĩ quan trừ bị thủ đức, quận trưởng quận Tiên Phước.

– Ðại Úy Nguyễn Văn Lộc, số quân 58/600.570, sinh tháng 10- 1938 tại Ðịnh Tường, Trường Không Quân Việt Nam, phi công quan sát Sư Ðoàn 1 Không Quân.

Hai anh Ái và Lộc bị tù trại 1 Kỳ Sơn. Tuy khác tổ trong lao động thường gặp nhau trò chuyện, cả hai đồng tâm muốn trốn trại nên bàn kế hoạch vượt thoát. Móc nối được người thân cung cấp cho giấy tờ. Ðúng 9 giờ sáng ngày 20 tháng 11, 1975 hai người trốn khỏi nơi lao động gặp nhau tại điểm hẹn rồi tức tốc di chuyển nhanh bằng xe Honda chờ sẵn ra khỏi khu vực, băng theo đường rừng vượt thoát về hướng Nam. Hay tin tù trốn, Tổng trại 2 bủa vây lục kiếm suốt 2 tuần không tìm được. Cuộc vượt thoát hết sức gian nan. Hai anh biết rất rõ địa thế rừng núi của 2 tỉnh Quảng Tín và Quảng Ngãi vì thường hành quân trước đây. Bài học mưu sinh thoát hiểm lúc học sĩ quan được áp dụng để sống còn.

Qua 27 ngày len lỏi trong rừng già khi ra đồng trống hết sức mừng vui nhìn thấy xe chạy ở Quốc Lộ 1 nên bàn nhau ra lộ đón xe đò đi tiếp. Tắm rửa, cạo râu, thay quần áo dân sự xong điền tên vào giấy tờ, nghĩ lấy lại sức rồi đến cầu Bà Di, Ðập Ðá Bình Ðịnh đón xe. Khi xe ngừng xui ơi là xui! Lại gặp ngay đoàn xe chở công an từ Bắc vào công tác trong Nam. Lỡ rồi, hai anh vẫn lên xe tự nhiên. Phụ xe cho ngồi ghế xếp phía sau. Qua cặp mắt nghi ngờ của tên công an ngồi cạnh. Ðến trạm kiểm soát Cam Ranh tên công an ngồi cạnh báo nhân viên kiểm soát để xét giấy tờ. Kiểm soát giấy thấy không nghi ngờ nên tiếp tục cho đi. Hú hồn! Hai anh vui mừng không xiết kể.

Về đến Sài Gòn, anh Lộc tìm đường vượt biển. Thật tội nghiệp về sau nghe tin anh Lộc đã mất tích trên biển cả. Còn anh Ái gia nhập Mặt Trận Quốc Gia Giải Phóng Việt Nam. Ðến ngày 27 tháng 12, 1977 lại bị bắt, tiếp tục ăn cơm tù. Tháng 9, 1986 được thả ra rồi tổ chức vượt biển thành công. Tháng 4, 1990 cả gia đình định cư tại Hoa Kỳ.

(Tuy cuộc vượt thoát của anh Ái thành công song những đau thương tan vỡ gia đình rồi tù tội từ ngày về lại Sài Gòn qua câu chuyện dài chính anh Ái kể lại hết sức thương tâm cho một chiến hữu VNCH đã gãy súng theo vận nước).


* Y Sĩ Thiếu Tá Phạm Văn Lương tự tử sau một năm trong tù!


Thiếu Tá Phạm Văn Lương số quân 54/226- 453, sinh vào tháng 11, 1934 tại Quảng Trị, xuất thân khóa 4 Cương Quyết Thủ Ðức, sau theo học ngành quân y. nguyên bác sĩ trưởng khu Ngoại Thương, Tổng Y Viện Duy Tân Ðà Nẵng.

Trước 1975, qua hệ thống truyền thông và báo chí khá đông người Miền Nam biết đến Thiếu Tá Phạm Văn Lương qua các việc ông đã làm:

– Mang lựu đạn đến tiền đình Hạ Viện yêu cầu Hạ Viện điều tra làm sáng tỏ việc bắn chết Y Sĩ Ðại Úy Hà Thúc Nhơn, người bạn cùng khóa quân y, phục vụ tại quân Y Viện Nguyễn Huệ Nha Trang đã can đảm đứng lên chống bọn tham nhũng giết một sĩ quan tố tham nhũng tại bãi biển Nha Trang.

– Thực hiện thành công cuộc giải phẫu lấy đầu đạn M79 ghim trong người quân nhân Ðinh Né.

– Trách nhiệm tổ chức việc gom tử thi trên đại lộ Kinh Hoàng (Mùa Hè Ðỏ Lửa 1972) đưa về mai táng, lập bia kỷ niệm tại Quảng Trị.

– Xây dựng làng Ðồng Thạnh tại Hội An, Quảng Nam định cư đồng bào phía Bắc Quân Khu 1 lánh nạn Cộng Sản (ngân khoản do Bác Sĩ Phan Quang Ðán, Quốc Vụ Khanh, tài trợ).

– Ngày 29 tháng 3, 1975, Cộng quân cưỡng chiếm Ðà Nẵng, Bác Sĩ Lương cùng một số bác sĩ khác ở lại nhiệm sở Tổng Y Viện Duy Tân cứu chữa đồng bào và thương binh. Cùng lúc Ðài BBC Luân Ðôn loan tin Bác Sĩ Phạm Văn Lương đã được Cộng Sản cử làm thị trưởng Ðà Nẵng.

 – Ngày 5 tháng 4, 1975, Cộng quân tập trung các bác sĩ đưa vào giam tại Hội An, trong số có Bác Sĩ Lương, rồi di chuyển đến Tổng trại 2 Kỳ Sơn, Quảng Tín. Các Bác Sĩ đều bị đưa về Trạm Xá Kỳ Sơn làm việc chuyên môn ngoại trừ Bác Sĩ Vương Ngọc Lâm cho đi lao động bởi gia đình ông chống Cộng triệt để.

– Ngày 25 tháng 8, 1975 có thêm Y Sĩ Trung Tá Nguyễn Văn Cơ (gốc y sĩ dù) nguyên chỉ huy trưởng Quân Y Viện Nguyễn Tri Phương, Huế từ trại giam Hiếu Ðức chuyển lên Trạm xá.

Qua một năm trong Trạm Xá Tổng trại 2 tù Kỳ Sơn, Bác Sĩ Lương cùng các bác sĩ khác tận tình cứu chữa các bệnh nhân gồm Bộ đội, tù binh và dân chúng trong vùng.

– Chủ Nhật 28 tháng 3, 1976 bà Ðỗ Khánh Niệm lên thăm chồng, trong dịp này Bác Sĩ Lương ngồi bên vợ, Bà Lương sắp thức ăn mời chồng. Ông không thiết tha việc ăn uống mà chỉ than cùng vợ: “Chắc anh khó về lắm em ơi!!! Có người tố cáo anh cùng Bác Sĩ Phan Quang Ðán là CIA,…”

Hai vợ chồng đang bịn rịn dặn dò việc nuôi dạy các con, bỗng có tiếng la lớn của vệ binh: “Hết giờ thăm nuôi, về lại trạm xá.” Bác Sĩ Lương và vợ đứng dậy, nước mắt bà Lương trào ra, chân ông Lương không dỡ lên được, đàng sau lưng tên vệ binh mang súng AK hối thúc đi về, bà Lương lau nước mắt nhìn đồng hồ lúc ấy là 12 giờ trưa. Ðó là giây phút biệt ly định mệnh của hai vợ chồng Bác Sĩ Phạm Văn Lương. Khoảng cách giữa hai người mỗi lúc một xa thêm, rồi hình bóng Bác Sĩ Lương khuất dần dưới ngọn đồi thăm nuôi trại Kỳ Sơn.

Một tuần sau, vào ngày 3 tháng 4, 1976, Bác Sĩ Lương đã uống nhiều viên thuốc ngủ cùng 10 viên cloroquine làm người ông quay cuồng, lăn lộn. Bằng mọi cách các bác sĩ tại trạm xá cố gắng cứu chữa nhưng ông Lương báo là đã uống quá nhiều thuốc nên không thể cứu được. Sau khi thốt lên lời từ biệt mọi người, mắt ông từ từ nhắm lại.

Tin Bác Sĩ Lương tự tử được loan truyền nhanh chóng trong anh em tù, ngược lại Ban Chỉ Huy trại cho biết Bác Sĩ Lương chết vì trúng gió!

Ít ngày sau, thân nhân thăm nuôi đưa tin về Ðà Nẵng: Bác Sĩ Lương đã tự tử chết.

Nhận được hung tin, bà Lương lên trạm xá khóc lóc đòi biết rõ nguyên nhân cái chết của chồng mình. Lúc đầu cán bộ trạm xá cho biết không có chuyện Bác Sĩ Lương chết nhưng bà tiếp tục than khóc và la ầm lên. Thiếu tá Việt Cộng Ðinh Văn Nhất là Trưởng trại 1 liền tới cho bà biết: Bác Sĩ Lương chết vì trúng gió. Viên y sĩ Việt Cộng nói thêm là đã chôn cất Bác Sĩ Lương cẩn thận. Số ván dự trù để đóng bàn mổ cho Bác Sĩ Lương sử dụng lại được dùng vào việc đóng quan tài cho ông. Bà Lương xin chuyển xác chồng về Ðà Nẵng nhưng trại không chấp thuận.

– 1984, mộ phần Bác Sĩ Lương được dời về Hội An, an nghĩ trong nghĩa trang gia đình người bạn thân.

– 1985 Bà Quả phụ Phạm văn Lương cùng 7 người con (4 trai, 3 gái) và các cháu được thân nhân bảo lãnh sang định cư tại Hoa Kỳ.



* Trung Tá Võ Vàng bị bắn chết như thế nào?


Trung Tá Võ Vàng, số quân 60/211.412, sinh tháng 10 năm 1940 tại Quảng Ngãi, khóa 17 Lê Lai, Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam. Tiểu Ðoàn Trưởng Tiểu Ðoàn 21/BÐQ.

Quân Sự Vụ Trưởng Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam. Trung Ðoàn Trưởng Trung Ðoàn 5, Sư Ðoàn 2 Bộ Binh.

Ðược chỉ thị của Ban Chỉ Huy trại 1 Kỳ Sơn, hai vệ binh Ðinh văn Hương và Âu thái Trương tức Bốn hướng dẫn toán tù binh thuộc nhà 9, khối 2 đi lao động tại khu Cò Bay, Bông Miêu. Sau khi cắt đặt lao động, hai vệ binh gọi đích danh anh Võ Vàng đi theo vệ binh Trương cắt đốt về làm chổi.

Ðộ chừng 15 phút, một loạt AK nổ dồn lúc ấy là 10 giờ sáng ngày 13 tháng 4, 1976. Anh em tù nghi là vệ binh Trương đã bắn anh Vàng vì ngày hôm trước có sự sắp đặt để cãi nhau giữa vệ binh này và anh Vàng tại khu thăm nuôi. Quả thật liền thấy tên Trương chạy ra hớt hải la lên: “Tên Vàng đá, đạp tôi để giật súng, may phát hiện kịp nên bắn chết nó rồi.”

Thật ra đây là một hành động sắp xếp bắn anh Vàng để trả thù của cộng sản. Trước đây Trung Tá Vàng đã chỉ huy Tiểu Ðoàn 21 Biệt Ðộng Quân tham chiến vào dịp Tết Mậu Thân 1968 tại Huế. Ðến năm 1973, anh chỉ huy Trung Ðoàn 5, Sư Ðoàn 2, tái chiếm cửa khẩu Sa Huỳnh. Tại hai nơi này đều gây tổn thất nặng cho Cộng quân thuộc Liên khu 5.

Ít ngày sau bà Võ Vàng nhận được hung tin tức tốc đến trại Kỳ Sơn, tại đây Ban Chỉ Huy trại đã báo cho Bà biết là chồng bà đã đánh vệ binh, cướp súng nên bị bắn chết. Trại có trao cho bà 1 biên bản về sự việc xẩy ra trong đó có 5 chữ ký của đại diện trại và tù, cùng 1 biên bản kiểm kê tư trang.

Sau khi Trung Tá Vàng bị bắn chết, bà quả phụ Võ Vàng nhũ danh Lê Thị Ðường, giáo sư trung học tại Quảng Ngãi, bị nhà trường thông báo cho nghỉ dạy (trước 1975 bà Ðường là hiệu trưởng trường Nữ Trung Học Quảng Ngãi).

Ðể tránh hậu quả của việc xét lý lịch ba đời cho các con nên bà cùng 6 con (2 trai, 4 gái) đành liều chết vượt biển qua Hồng Kông. Cuối cùng gia đình cố Trung Tá Võ Vàng được may mắn định cư tại Hoa Kỳ vào tháng 8, 1984.

Ngôi mộ anh Vàng được cải táng vào năm 1997.


* Âm mưu ám hại Trung Tá Võ Vàng đã được nhân chứng sống, Thiếu Tá Phạm Văn Hồng, số quân 61/203.947, sinh tháng 10, 1941 tại Nam Ðịnh (cựu SVSQ khóa 20 Nguyễn Công Trứ Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam, bị Trung Cộng bắt giữ tại Quảng Châu, sau cuộc hải chiến với VNCH ngày 20 tháng 1, 1974 tại quần đảo Hoàng Sa) trình bày rất chi tiết trong chương trình Huynh Ðệ Chi Binh của đài Truyền Hình SBTN do nhà văn Huy Phương phụ trách vào tháng 4 năm 2008.


* Trung Tá Nguyễn Văn Tố và Hải Quân Thiếu Tá Nguyễn Công Anh Kiệt thoát chết trong đêm tối.


– Trung Tá Nguyễn Văn Tố, sinh tháng 5, 1930 tại Thừa Thiên. Số quân 50/201.605, khóa 2 VBÐP Huế.

+ Tham mưu trưởng tiểu khu Thừa Thiên
+ Phó thị trưởng thành phố Huế.
+ Tỉnh trưởng kiêm tiểu khu trưởng Phú Yên.
+ Trung tâm phó Trung Tâm Ðiều Họp Bình Ðịnh Phát Triển Quân Khu 1.

– Hải Quân Thiếu Tá Nguyễn Công Anh Kiệt sinh tháng 6, 1940 tại Sài Gòn, số quân 60/701.173, khóa 13 Ðệ Nhị Dương Cưu Trường HQNT.
+ Phân cuộc Trưởng Hải Cảng Sâu Tiên Sa Ðà Nẵng. (Con rể ông Nguyễn Văn Kiểu, nguyên Ðại Sứ VNCH tại Ðài Loan, bào huynh cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu).


Vào lúc 12 giờ 30 một đêm đầu tháng 7, 1976 tại trại 1 Kỳ Sơn, một vệ binh mang súng AK vào nhà 9 gọi anh Nguyễn Văn Tố và sang nhà 6 gọi anh Nguyễn Công Anh Kiệt đi nhanh ra ngoài rồi dẫn đến phía ngoài vọng gác cổng chính của trại. Nơi đây có sẵn vệ binh Trương tức (Bốn) tay cầm AK chờ sẵn. Anh Tố và Kiệt đoán chúng sắp đem mình đi bắn rồi vì trước đây vệ binh Bốn đã được chọn bắn Trung Tá Võ Vàng vào ngày 13 tháng 4, 1976 tại khu Cò Bay Bông Miêu.

Sau khi Bốn nhận 2 anh Tố và Kiệt xong chỉ tới ngồi nơi tảng đá gần đó. Tại đây anh Tố nói nhỏ với anh Kiệt: “Chắc chúng đưa mình ra bờ rào bắn rồi hô hoán là trốn trại. Sự tù tội chắc còn lâu dài lắm. Thôi chết sớm khỏe xác mình, vợ con bớt khổ trong việc lặn lội lên rừng sâu, núi thẳm thăm nuôi.” Qua lời anh Tố, anh Kiệt thở dài!!!

Thời gian lo lắng lần đến 2 giờ 30 sáng, thấy đèn pile lập lòe sáng rồi lần hồi một cán bộ từ Bộ Chỉ Huy xuống nói nhỏ gì với tên Bốn xong về lại. Lúc này hai anh Tố và Kiệt rất hồi hộp, chắc chúng sắp đem mình đi bắn rồi. Hai anh thầm cầu nguyện theo tôn giáo của mỗi người. Năm phút sau, tên Bốn gọi anh Tố và Kiệt đến rồi bảo hai anh về lại nhà ngủ để mai tiếp tục lao động.

Suốt đêm này hai anh không sao ngủ được và cứ lo lắng mãi, kể từ sáng hôm sau hai anh Tố và Kiệt luôn được quản giáo theo dõi sát cho đến khi chuyển qua trại 4 rồi đến trại Tiên Lãnh.

Ðến ngày 28 tháng 9, 1978, toàn bộ tù nhân Kỳ Sơn được chuyển đến trại Tiên Lãnh. Ba ngày sau khi đến Tiên Lãnh, hai anh Tố và Kiệt liền vào nhà cùm cùng với một số sĩ quan khác chúng cho là nguy hiểm.

Hai tháng sau khi đến Tiên Lãnh, một buổi chiều qua âm thanh rùng rợn của 2 tiếng kẻng, tất cả mọi tù nhân vào phòng đóng cửa sắt. Công an trang bị vũ khí rải canh giữ từng phòng một. Các cửa nhà cùm được mở ra, khoảng 100 tù nhân từ các phòng biệt giam được đưa ra ngoài trói lại bằng giây dù cột vào nhau với 5 người một do một công an canh giữ rồi chuyển đến trại Ðồng Mộ, Nhà Trắng để giam tiếp, trong số tù trên có hai anh Tố và Kiệt bị giam cho đến 1983.

Ðến 1988, cả hai anh Tố và Kiệt mới nhận giấy ra trại sum họp gia đình. Ngày 24 tháng 6, 1992, anh Tố cùng vợ và 4 người con được các con cháu cùng đông thân hữu vui mừng chào đón tại phi trường Los Angeles theo diện H.O. 10.

Anh Kiệt đã sang Hoa Kỳ và định cư tại Houston Texas. Chắc chắn hai anh Tố và Kiệt chỉ quên đêm tối ấy tại trại 1 Kỳ Sơn khi nào được thuyên chuyển về Vùng 5 Chiến Thuật (thế giới bên kia, hy vọng bên ấy không có hận thù).


* Thiếu Tá Nguyễn Tâm Miên trốn trại thành công,thời gian sau bị bắt lại.


Thiếu Tá Nguyễn Tâm Miên sinh tháng 1, 1946 tại Thừa Thiên, Số quân 66/100.004, Thiếu Sinh Quân, khóa 20 Nguyễn Công Trứ/ Võ Bị Quốc Gia Việt Nam. Khối Kế Hoạch, tiểu đoàn trưởng Tiểu Ðoàn 2 SVSQ Trường Ðại Học Chiến Tranh Chính Trị. Tiểu Ðoàn Trưởng/Sư Ðoàn 3 Bộ Binh.

Vận nước đổi thay, Thiếu Tá Nguyễn Tâm Miên cũng như hằng trăm ngàn chiến hữu của mình không thoát khỏi ngục tù khổ sai Cộng Sản. Chúng đưa anh vào trại 1 Tổng trại 2 Kỳ Sơn Quảng Nam Ðà Nẵng.

Ngày 5 tháng 9, 1976: Sau khi thả một số tù, trại 1 giải tỏa, số tù còn lại nhập vào trại 4. Chúng tôi khoảng 40 người đưa vào Nhà 9, Khối 4. Ða số cấp bậc trung tá, về thiếu tá có các anh Nguyễn Tâm Miên, Phạm Văn Hồng, Nguyễn Văn Lai và tôi. Ðặc biệt ít ngày sau có Thiếu Úy Ông Văn Tụng nhập vào! Từ đó chúng tôi rất dè dặt qua các câu chuyện khi có viên thiếu úy này!

Những chiến hữu xuất thân từ Thiếu Sinh Quân, Võ Bị Quốc Gia trong tinh thần giúp đỡ bao bọc khắng khít nhau với các bạn đồng khóa, đồng môn bất cứ hoàn cảnh nào nhất là trong lao tù Cộng Sản. Một phần thời gian họ học ở trường lâu dài, hơn nữa với nội quy, chương trình học được sắp xếp rất ư khoa học để khi tốt nghiệp trở thành cán bộ có đạo đức, văn võ song toàn. Cùng xuất thân khóa 20 Ðà Lạt nên hai Thiếu Tá Miên và Hồng chơi thân nhau, luôn chia xẻ ngọt bùi, lại có tâm ý trùng hợp là muốn trốn trại. Ðến khi thực hiện trốn trại tiếc thay Thiếu Tá Hồng không cùng đi được lý do bệnh hoạn kéo dài.

Sắp xếp xong với người thân qua chuyến thăm nuôi trước đó, người nhà đã đưa cho Miên 1 thẻ bầu cử chưa điền tên với đầy đủ chữ ký, con dấu cùng vài giấy tờ khác. Trước đó 1 ngày, chính Hồng là người đã điền tên vào chỗ trống lý lịch cho Miên sử dụng trong lúc đi đường.

Là nhà trưởng nên việc cắt đặt lao động do chính Miên phụ trách.

Một ngày đầu tháng 9, 1977, sau khi phân công anh em đi lao động, Miên liền lấy cây rựa ra cổng trại báo cáo vệ binh đi đốn củi. Thật nhanh đến điểm hẹn có người chờ sẵn với xe Honda. Thay xong quần áo dân sự chạy nhanh vào hướng Sài Gòn. Chiều lại, điểm danh thấy thiếu Miên. Trại báo động, tìm kiếm thâu đêm, lúc này Miên đã thoát ra khỏi khu vực trách nhiệm của Quân Khu 5 Việt Cộng.

Cuộc vượt thoát thành công, sống tại Sài Gòn ít tháng, đáng tiếc! Vì lý do nào đó cán bộ trại tìm được vào tận Sài Gòn bắt Miên đem về trại đưa vào nhà cùm.

Ngày 28 tháng 9, 1978: Tất cả tù do bộ đội quản lý được chuyển giao công an trại Tiên Lãnh trong đó có Miên và không thoát khỏi cảnh vào phòng biệt giam, qua nhiều năm kế tiếp.

Sau này nghe tin Thiếu Tá Miên đã sang Hoa Kỳ qua chương trình H.O.


* Trung Tá Ngô Hoàng, bị bắn tại Kỳ Sơn!


Trung Tá Ngô Hoàng, sinh vào tháng 2, 1932 tại Thừa Thiên. Số quân 52/200.968, Khóa 10, Trần Bình Trọng, Võ Bị Ðà Lạt.

– Trưởng Phòng Phản Gián An Ninh Quân Ðội Quân Khu 2.

– Trưởng Ty An Ninh Quân Ðội, Tham Mưu Trưởng Tiểu Khu Phú Yên.

– Sĩ Quan Thanh Tra Trung Tâm Ðiều Hợp Bình Ðịnh và Phát Triển Quân Khu 1.


1977: Từ trại 1, Trung Tá Ngô Hoàng, Khối Phó Khối 4 chuyển qua trại 4 Kỳ Sơn. Ông bị cận thị rất nặng. Sau thời gian dài cùng anh em tù đến Phú Ninh, Tam Kỳ để khai hoang làm lòng hồ, khi trở về trại 4 được ít tuần lễ thì xảy ra vụ Thiếu Tá Nguyễn Tâm Miên trốn trại. Hai anh Hoàng và Miên thường ăn cơm chung với nhau.

1978: Vào một ngày đầu năm, khối 4 được lịnh sang trại 2 để đào sắn. Cơm trưa vừa xong, vệ binh tên Tư đến bảo Ðại Úy Công Binh Nguyễn Ðắc Phúc (khối trưởng) cho người theo anh ta để đi xem bãi sắn khác để ngày hôm sau đào tiếp.

Anh Phúc hỏi: Tôi đi với cán bộ? Vệ binh Tư lắc đầu và nói: Anh ở lại trông coi anh em. Anh cho anh Hoàng, Khối Phó, theo tôi. Anh Hoàng liền xách cúp đi theo. Vệ binh Tư bảo: rẫy có nhiều gai, anh đem theo rựa để phát quang tiện hơn. Sau khoảng 20 phút, nghe tiếng nổ của một loạt AK. Anh em tù nhìn nhau thở dài, ai nấy đều lo lắng, vì thầm nghĩ chắc anh Hoàng bị tên Tư sát hại. Quả nhiên, vài phút sau tên Tư cầm súng AK chạy ra và hô lớn:

– Các anh ngồi yên tại chỗ, thằng Hoàng lấy rựa chặt tôi định giật súng, may tôi nhanh tay đỡ kịp, đã bắn nó chết rồi. Lúc này anh em tù nhìn khẩu súng của tên Tư không thấy dấu rựa chặt nơi báng súng. Nhưng đến khi Bộ Chỉ Huy trại lập biên bản cần có chữ ký của anh Phúc, đại diện tù, thì khẩu súng trưng bày có dấu rựa chặt vào báng súng.

Liền sau đó, một số anh em tù trong đó có Trung Tá Lê Văn Thành (số quân 60/211.374, khóa 17, Lê Lai, Ðà Lạt) lấy ván tại khu nhà trại 2 đóng quan tài chôn anh Ngô Hoàng tại rẫy sắn.

Có điều gây chú ý về con số 4 là con số “kỵ” đối với Trung Tá Võ Vàng và Trung Tá Ngô Hoàng vì hai vệ binh sát thủ gây cái chết cho hai anh, một có tên là Trương tự “Bốn” và một có tên là “Tư.”

Sau 2 cái chết oan nghiệt của anh Vàng và Hoàng, anh em tù Kỳ Sơn hết sức hoang mang lo lắng nhất là các anh cấp tá. Người lo nhiều nhất là anh Tố và anh Kiệt vì khi anh Nguyễn Văn Tố làm tỉnh Trưởng Phú Yên thì anh Hoàng là tham mưu trưởng tiểu khu. Anh Tố muốn báo tin cho chị Hoàng biết là anh Hoàng bị bắn rồi, chôn ở rẫy sắn, cây cối um tùm rất khó tìm. Khổ nỗi vì chị Tố đã đi thăm anh trong tuần vừa qua, nên anh phải chờ 3 tháng sau, trong lần thăm nuôi kế tiếp, anh mới nhờ vợ về báo tin cho chị Hoàng biết.

Nhận được hung tin, chị Hoàng cùng gia đình liền đến trại Kỳ Sơn 2 để tìm hiểu cái chết của anh Hoàng và xin bốc mộ chồng. Khi khai quật mộ, thi thể anh Hoàng chưa bị phân hủy nên phải dùng rượu để tuốt thịt ra đốt tại chỗ, còn xương thì đem về để mai táng. Cái chết đau thương đầy tủi hận này đã gieo vào lòng chị Hoàng một nỗi buồn sâu đậm khiến chị Hoàng phải lâm bệnh nặng trong một thời gian rất dài.

1992: Khi lập hồ sơ theo chương trình H.O. vì các con đã lớn và có gia đình, không hội đủ tiêu chuẩn để xuất ngoại nên chị Hoàng đã quyết định cùng ở lại quê nhà với con cháu.

1994: Từ Hoa Kỳ, anh Tố nhận được thư của chị Ngô Hoàng nhũ danh Nguyễn Thị Hương Thủy, nguyên là Y tá của bệnh viện Tuy Hòa trước năm 1975, cho biết về tình trạng gia đình đang gặp khó khăn. Anh Tố cùng một số anh em cựu tù Tiên Lãnh đóng góp được 700 Mỹ kim để gửi giúp chị Hoàng. Chị dùng số tiền này để mở quán cơm chay, rồi chuyển sang bán xì dầu, nhưng tiếc thay công việc mưu sinh của chị đều bị thất bại và từ đó anh Tố mất liên lạc với chị Hoàng.


Ngoài những chuyện nêu trên, Tổng Trại 2 Kỳ Sơn còn xảy ra những cái chết đau lòng khác:


– Thiếu Tá Lũy (Trung Tâm Hành Quân Quân Ðoàn I) chết dưới suối do vệ binh sai bắt cá, không may bị đạp phải lựu đạn ném cá từ trước chưa nổ.

– Thiếu Tá Khóa (Phi công phản lực) đói lạnh kiệt sức nằm chết trong lùm cây bên bờ sông trong ngày mưa to, gió lớn.

– Thiếu Tá Bình (TTHL Hòa Cầm) ăn chay trường, quản giáo bắt ăn mặn, ông tuyệt thực đến chết.

Riêng tại trại 2 Kỳ Sơn có nhiều sĩ quan trốn trại, nhiều ngày sau mới bị phát hiện, một số đã vượt thoát, số người bị bắt lại bị chuyển đến trại An Ðiềm để lãnh án tử hình.

Còn nhiều chiến hữu khác đã qua đời tại các trại 2, 3, 4 do trốn trại, đau bệnh, đói lạnh… (người viết không biết rõ chi tiết).
Ðến ngày 28 tháng 9, 1978, số tù còn lại tại Tổng Trại 2 Kỳ Sơn được Bộ đội chuyển giao cho công an quản lý tại hai trại Tiên Lãnh và An Ðiềm.


Trại tù tiên lãnh


Tiên Lãnh là một xã thuộc huyện Tiên Phước Quảng Nam, Ðà Nẵng. Thời VNCH là xã Phước Lãnh, Quận Tiên Phước, tỉnh Quảng Tín. Trại tù mang tên Tiên Lãnh nằm cạnh ngã ba sông Tranh, cạnh trại có đường trải đá. Theo đường tỉnh lộ cách Tam Kỳ 50 cây số. Ngoài trại chính Tiên Lãnh còn các trại trực thuộc như: trại Thôn Tư, Thôn Năm, Na Sơn, Ðồng Mộ và trại Nữ do Công an quản lý. Khác với trại Kỳ Sơn do bộ đội quản lý chỉ giam sĩ quan chế độ cũ. Trại Tiên Lãnh ngoài sĩ quan còn có thành phần hành chánh, Ðảng phái, văn nghệ sĩ,… VNCH, tù hình sự và tù phạm Cộng Sản. Các nhà giam xây gạch, cửa sắt, bao bọc bởi nhiều rào kẽm gai kiên cố. Ðặc biệt cán bộ quản lý trại đều là cán binh, bộ đội từng hoạt động tại liên khu 5 trước tháng 4, 1975.

Trước 1954 tại Tiên Phước có nhà tù khét tiếng Liên khu 5 mang tên nhà lao Tiên Hội.

Nhắc đến Tiên Lãnh có biết bao nhiêu điều cần nói. Xin kể hai sự cố đau lòng nhất như sau:


* Trung Tá Nguyễn Văn Bình và Ðại Úy Trần Văn Quy


 Trốn trại Tiên Lãnh không thoát khỏi!

– Trung Tá Nguyễn Văn Bình, sinh tháng 10- 1943 tại Thừa Thiên. Số quân 63/210.574, khóa 19 Nguyễn Trãi, Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam. Trung Ðoàn Trưởng Trung Ðoàn 51, Sư Ðoàn 1 Bộ Binh.

– Ðại Úy Trần văn Quy, sinh tháng 9- 1939 tại Kiến An. Số quân 59/153.270, Sĩ Quan Thủ Ðức. Tiểu Ðoàn 39 BÐQ.


Ngày 28, tháng 9, 1978: Từ trại tù Kỳ Sơn chuyển giao công an quản lý tại trại tù Tiên Lãnh. Sau khi đến trại chừng 2 tháng, một buổi sáng nhân cơ hội đi vác củi từ xa về trại. Trung Tá Nguyễn Văn Bình cùng Ðại Úy Trần Văn Quy liền bỏ trốn. Ðoàn tù về đến trại, điểm danh lại thấy thiếu 2 người tù. Ban Chỉ Huy trại tức tốc báo động lùng kiếm suốt một tuần không thấy. Trại báo các Buôn Thượng trong khu vực để theo dõi. Qua tuần lễ thứ 2 không rõ hai anh Bình và Quy qua mưu sinh thoát hiểm thế nào không may bị địch phát hiện. Anh Bình bị bắn chết còn anh Quy bị bắt sống. Thi hài anh Bình đưa về chôn bên vệ đường mòn nơi anh em tù thường đi lao động ngang qua. Anh Quy đưa vào nhà cùm sau một ngày trói ngay nơi cổng để dằn mặt anh em tù.

Nhân dịp này người viết xin ghi lại cử chỉ bất khuất của anh Nguyễn Văn Bình: Sáng hôm sau ngày nhập trại Tiên Lãnh, anh em tù tập họp trình diện viên đại úy công an để xác nhận lý lịch. Mỗi tù khi nghe đọc tên phải lấy mũ xuống rồi hô lớn có mặt. Ðến lượt anh Bình (đứng trước tôi) không lấy mũ, chỉ nói nhỏ có thay vì “có mặt” như anh em khác. Tên Ðại úy nhìn thẳng anh Bình giận dữ lớn tiếng: “Anh có biết lấy mũ xuống không? Anh coi thường tôi. Giờ này anh là tù phạm, không phải tù binh hay trung tá “ngụy” đâu.” Anh Bình hết sức tức giận, trước kẻ thù anh đành nuốt hận!

Hành động của anh Bình, in đậm tâm trí tôi không bao giờ quên.


* Thiếu Úy Trần Quang Trân với bản án tử hình.


Thiếu Úy Trần Quang Trân, sinh 30 tháng 9, 1949 tại Phú Lộc, Thừa Thiên. Sĩ quan An Ninh, chi An Ninh Phú Lộc, Thừa Thiên.

Nói đến trại tù Tiên Lãnh phải kể vụ án Trần Quang Trân, một vụ án chấn động Quảng Nam Ðà Nẵng. Cuối 1975 tại Kỳ Sơn có phái đoàn địa chất của Tỉnh Quảng Nam Ðà Nãng đã sử dụng máy dò tìm địa chất của Trung Cộng để tìm vàng tại Bông Miêu. Máy bị hỏng về Ðà Nẵng không tìm ra chuyên viên sửa chữa. Phái đoàn nhờ Tổng Trại 2 tìm cho người sửa. Anh Trân nhận sửa và máy hoạt động tốt trở lại. Từ đó anh Trân được đưa về Bộ Chỉ Huy Tổng trại để sửa máy. Cán bộ có radio hỏng đều nhờ anh Trân sửa. Anh lén nghe đài BBC, VOA,… có tin hay tìm cách phổ biến cho các bạn tù được tin tưởng biết hầu an tâm.

Ngày 28 tháng 9, 1978, bộ đội bàn giao số tù còn lại tại Kỳ Sơn cho công an trại Tiên Lãnh. Anh Trân được giao theo danh sách chuyên viên. Qua tin đồn anh Trân sửa máy giỏi công an trại nhờ sửa Radio. Có máy anh lén nghe các đài ngoại quốc về sau ráp 1 máy nhỏ để nghe. Những tin quan trọng như: Tôn Ðức Thắng qua đời, Việt Nam đánh qua Campuchia, Trung Quốc xâm lăng miền Bắc, nhất là Hoa Kỳ và Việt Nam thương thảo để chuyển tù Việt Nam Cộng Hòa sang định cư tại Hoa Kỳ,…

Ðược tin anh em tù hết sức vui mừng và phổ biến cho nhau. Ðầu 1981 vụ nghe lén Radio bị bại lộ. Ban Chỉ Huy trại cho điều tra, gom bắt gần 100 tù nhân liên quan trong tổ chức nghe radio đưa vào nhà cùm. Ðến ngày 5 tháng 11, 1981 Tòa án nhân dân Quảng Nam, Ðà Nẵng mở phiên tòa suốt một ngày tại Tiên Lãnh để xét xử 92 tù nhân với tội: Aạm mưu tổ chức lật đổ Chính Quyền Nhà Nước Việt Nam.

Bản án tuyên đọc anh Trần Quang Trân tử hình. Một số khác từ chung thân, 20, 18, 13, 12, 10, 5 và nhẹ nhất là 3 năm còn lại 75 người miễn truy tố chỉ bị phạt giam. Ðặc biệt trong phiên xử anh Trân không gọi Ban xử án là Quan Tòa mà gọi các ông. Anh nói: “Các ông không xứng đáng và có quyền xử chúng tôi, lịch sử Việt Nam sẽ xử tội các ông..”

Viên chánh án luôn đập bàn gọi anh Trân phải thưa quan tòa không được gọi các ông. Sau khi tuyên án tử hình viên chánh án cho anh Trân nói lời cuối cùng. Anh không mất tinh thần, không sợ hãi và hùng hồn tuyên bố: “Tôi không có gì nói với các ông, Chỉ tiếc là khả năng của tôi không có cơ hội để phục vụ tổ quốc sau khi chế độ cộng sản sụp đổ!!!”

Vào lúc 12 giờ trưa ngày 19 tháng 6, 1982, chúng đưa xe đến tận phòng giam rồi bịt mắt anh Trân để chuyển ra pháp trường. Khi xe ra đến cổng trại anh cố hô to: “Ðả đảo Hồ chí Minh! Ðả đảo Cộng Sản.”

Khoảng hai mươi phút sau nhiều tiếng súng oan nghiệt nổ để tiễn đưa linh hồn của một anh hùng Việt Nam Cộng Hòa thuộc trại Tiên Lãnh đã hiên ngang đi vào lòng dân tộc.

Ngày 10 tháng 5, 1989 mộ phần anh Trân được gia đình cải táng và chôn tại xã Lộc Ðiền, Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên.

Chị Trân nhũ danh Vũ Thị Rần cùng hai con là Trần Diễm Trang và Trần Diễm Nga đã lập thủ tục xin định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. Công An Ðà Nẵng từ chối không cấp giấy khai tử nên hồ sơ chưa được giải quyết. Ngày 30 tháng 1, 2008, Ban Ðại Diện Hội Tù Tiên Lãnh gửi đơn đến Tòa Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ ở Sài Gòn, nhờ Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ cứu xét và giải quyết nguyện vọng của chị Trân.


***


Những người tù không bản án tại trại Tiên Lãnh không thể nào quên được. Hàng trăm người đã chết trong tù hoặc mang bệnh về nhà rồi chết. Trong số người chết trong trại người viết chỉ nhớ các bạn như sau:

– Trung Tá Trần Phước Xáng, khóa 10, Trần Bình Trọng Ðà Lạt, tiểu khu phó Quảng Nam chết tại khu Nhà Trắng Thôn 5 do bệnh kiết lỵ kéo dài quá lâu.

– Trung Tá Nguyễn Trinh, khóa 4 Cương Quyết Thủ Ðức, tham mưu phó CTCT Bộ Tư Lệnh Tiền Phương Quân Ðoàn I, chết vì bệnh nặng tại Tiên Lãnh.

– Trung Tá Huỳnh Như Xuân, khóa 19 Nguyễn Trãi Ðà Lạt, trung đoàn phó Trung Ðoàn 3 Sư Ðoàn 1 BB chết tại Ðồng Mộ do bệnh gan.

– Ông Ðinh Văn Biền, Bí Thư Quốc Dân Ðảng Quảng Nam chết tại Ðồng Mộ do bệnh suyễn kinh niên.

– Thiếu Tá Hồ Minh, phó ủy viên Chính Phủ Tòa Án Quân Sự Thường Trực Quân khu 1 nhịn đói đến chết tại Nhà Trắng Thôn 5.

– Thiếu Tá Ðoàn Văn Luyến, Tiểu Khu Quảng Nam, vì đói quá nên ăn nhiều lá sắn và môn, bị phù thủng và qua đời tại Tiên Lãnh.

– Thiếu Tá Trương Ðình Phước, xuất thân trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam. Thanh tra Quân Tiếp Vụ Quân Khu 1. Chết vì bệnh nặng.

Thành phần Sĩ quan và tù chính trị tại Tiên Lãnh, do bị tù quá lâu nên anh em biết nhau nhiều. Ra hải ngoại rất đông anh em tiếp tục sinh hoạt chính trị, tiêu biểu trong số có người bạn tù chúng tôi hằng quý mến ngay từ trong trại như Bác Sĩ Phùng Văn Hạnh:


* Y Sĩ Thiếu Tá Phùng Văn Hạnh cứu sống nhiều tù nhân Tiên Lãnh:


Y Sĩ Thiếu Tá Phùng Văn Hạnh, số quân 51/120.936, sinh tháng 10, 1931 tại Quảng Nam, được trưng dụng vào Quân đội. Nhiệm vụ sau cùng là bác sĩ chỉnh hình tại Trung Tâm Y Tế Toàn Khoa Ðà Nẵng đồng thời Ông cũng là giám đốc Dưỡng Ðường Ðộc Lập tại Ðà Nẵng (dưỡng đường tư của bác sĩ).

Anh em trại tù Tiên Lãnh không quên được một bạn tù đặc biệt như Bác Sĩ Phùng Văn Hạnh. Tinh thần chống Cộng rất cao, khi vào tù trại bắt lao động rồi đưa vào trạm y tế chữa bệnh cho anh em tù. Qua lần lao động sau cùng ông đạp nhằm đinh sét bị phong đòn gánh rất nặng phải đưa về bệnh viện Tam Kỳ chạy chữa. Nhờ một số bác sĩ tại đây là học trò cũ của ông đã tận tình chữa khỏi bệnh. Khi trở về Tiên Lãnh ông được tiếp tục giao phó việc chửa bệnh cho các anh em tù. Bác Sĩ Hạnh đã cứu sống biết bao đồng đội bệnh nặng sắp đi vào cõi chết.

Ông được phóng thích sau 12 năm tù, ông vượt biển vào năm 1989, sau đó được sum họp cùng phu nhân là bà Nguyễn Thị Bạch Nhạn và 7 người con gồm 4 trai, 3 gái tại Montréal, Canada. Hiện ông đang vui hưởng tuổi già cùng 8 cháu nội ngoại. Ðiều đáng ghi nhận là tất cả các con của Ông đều thành đạt mỹ mãn.

Ông ghi lại những nỗi vui buồn của cuộc đời mình qua 2 tác phẩm:

– Tình yêu hiện sinh, xuất bản năm 2000.

– Một kiếp người, xuất bản năm 2004.


Thay lời kết:


Qua tâm ý của người viết cố hồi tưởng lại những gì mắt thấy, tai nghe trong thời gian bị tù Cộng Sản tại Kỳ Sơn và Tiên Lãnh cùng nghe qua lời kể của các bạn tù. Tham khảo ít tài liệu Quân đội trước 1975.

Xin cám ơn tất cả mọi người trong cuộc cùng thân nhân và anh em cựu tù Kỳ Sơn, Tiên Lãnh đã cung cấp hình ảnh, tin tức và khuyến khích tôi viết lại các câu chuyện đầy thương tâm để hoàn thành loạt bài này.

Nhân tiện người viết xin có mấy lời cùng các bạn trẻ thân mến:

Sau biến cố năm 1975, các bạn được cha ông tạo cơ hội vượt thoát khỏi chế độ bạo tàn Cộng Sản và may mắn có nhiều cơ hội để học hỏi và tiến thân mưu cầu một tương lại ổn định và tươi sáng. Sự thuận lợi các bạn đang có đã đánh đổi bao sự hy sinh của cha ông đã lâm vào cảnh lao lý. Các chuyện kể trên tiêu biểu cho hàng ngàn vụ đau thương xảy ra trong các trại tù trên toàn quốc.

Hiểu được lý do chính đáng về sự hiện diện của các bạn tại quê người, các bạn nên luôn ghi ơn các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã đóng góp phần xương máu để xây dựng và bảo vệ miền Nam. Trước 1975 cuộc sống của đồng bào miền Nam được tự do, hạnh phúc hơn hẳn một số Quốc Gia trong vùng Ðông Nam Á, thủ đô Sài Gòn được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Ðông. Các bạn hãy hãnh diện về thành quả trước đây, nỗ lực hơn nữa để phục hưng nước Việt trong tương lai được phú cường và không Cộng Sản hầu thực hiện nguyện vọng của toàn dân hiện đang mong ước từng ngày.

Hiện nay, tình hình chính trị trong nước đã chín mùi, ngày toàn dân mong ước không còn xa.

Danh sách ân nhân và TPB


Hội H.O. cứu trợ TPB&QP/VNCH
(Disabled Veterans and Widows Relief Association)
A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN: 26-4499492
P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799
Phone: (714) 539-3545, (714) 371-7967, (714) 590-8534, (714)721-0758
Email:
[email protected]; [email protected]
Website: http://www.camonanhtb.com
Chi phiếu xin đề : Hội H.O. Cứu trợ TPB&QPVNCH


Hải ngoại không quên tình chiến sĩ
Ðồng hương nhớ mãi nghĩa thương binh


Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội
(Tính đến ngày 7 tháng 9, 2014):


Bà Hoàng Thị Ái, Oxnard, CA $100
Gia Ðình Thích Vân, Oxnard, CA $50
OB. Quang Kim Ánh, San Bernadino, CA $103 (để giúp TPB Thái Ðào Sq:73/213.989)
Anh Vũ, $100
Lê Vang & Diệp Ðỗ, Redmond, WA $50
Mai Thanh Phong, c/o Hoàng V. Hội, Alvarado, TX $100
Bà Dung Nguyễn, Westminster, CA $100
Nguyệt Nguyễn, Everett, WA $100
Xương Lê, Santa Ana, CA $50
Bạch Thạch Ðặng, San Jose, CA $50
Tina Võ, Westminster, CA $50
Bà Cecile Nguyễn, Glendale, CA $20



Ðộc giả sách “Những tháng ngày qua” do tác giả Hàn Phú tặng để giúp TPB/VNCH:


 – Bang Trịnh, Irving, TX $20
 – Khanh Văn Nguyễn, San Jose, CA $20
 – Chính Phu Nguyễn, San Jose, CA $20
 – Nguyễn Thế Dũng, Sacramento, CA $20
 – Quyên Ðặng, Sacramento, CA $20
 
Danh sách ân nhân đại nhạc hội “Cám ơn anh” kỳ 8:


Hào Mạnh Trần (Trần Henry), El Monte, CA $100
Diên Ðinh, Huntington Beach, CA $100
Durendal Huỳnh, Irvine, CA $100
Ðặng Phạm, Alhambra, CA $100
Sơn Nguyễn, Garden Grove, CA $200
Phương Anh Trần, Gardena, CA $200
Ann Thuận Phùng, Anaheim, CA $200
Hưng Phạm, Columbus, MS $200
Lê Ngọc Khanh, Silver Spring, MD $200
Huy Trang, San Diego, CA $200
Mỹ Lệ Nguyễn, Dorchester, MA $50
Phú Ðức Nguyễn, Everett, WA $100
Bùi Lê Bảo, Annandale,VA $100
Vương Lưu, Santa Ana, CA $100
Thiên Trần, Haltom City, TX $100
Trần Ðinh, Glendale, CA $100
Nguyễn Thái Lai, Sacramento, CA $100
Anh Loan Trần, San Jose, CA $100
Nga Huỳnh, Wichita, KS $100
Diệu Võ, Wichita, KS $100
Hoa Nguyễn, Lincoln, NE $100
Tung Lê, Oklahoma City, OK $100
Duy Trần, Portland, OR $100
Mau Tiêu, Seattle, WA $50
Dzung Phạm, Garden Grove, CA $50
Ky Quốc Gia, Anaheim, CA $50
Duoc Hồ & Vân Huỳnh, Houston, TX $50
Hồng Nguyễn & Thịnh Phi, Northridge, CA $50
Don Nguyễn, San Gabriel, CA $40
Lộc Văn Nguyễn, San Francisco, CA $30
Khan Phạm, Garden Grove, CA $20
Huỳnh Hưng, Garden Grove, CA $50 ($20+$20+$10)
Lương Vũ, Westminster, CA $100
Ngọc Lê, Spruce Grove, CAN $100
Lý Bích Ngọc, Stanton, CA $100
Thanh Lê, West Chester, PA $100
Pho Nguyễn, Bloomington, MN $100
Nguyễn Anh Tôn, San Jose, CA $100
Thủy Nguyễn, Westminster, CA $100
Long Văn Nguyễn, Silver Spring, MD $100
Ðỗ Văn Thiệt, Lawrence, MA $100
Minh Nguyễn, Diamond Bar, CA $100
Phước Lê, Garden Grove, CA $100
Viên Kim Thái, Garden Grove, CA $100
Pháp Trương, Monterey Park, CA $100
Thanh H. Nguyễn, Garden Grove, CA $100
Khanh Kim Trần, Fountain Valley, CA $100
Ngọc Anh Nguyễn & Ðào Nguyễn, Gardena, CA $100
Sum Võ (Võ Gia Huân), San Diego, CA $100
Nhã Nguyễn, Tacoma, WA $100
Trương Viên Thanh, Honolulu, HI $100
Trần Te Hồng, San Jose, CA $100
Lê Phạm, Anaheim, CA, $100
Mỹ Kim Nguyễn, Layton, UT $100
Binh Dương, Brockton, MA $100
Phung Phan, Garden Grove, CA $50
Huỳnh V. Tùng, Garden Grove, CA $50
Giao Nguyễn, Corona, CA $300
Huệ Hoàng, Westminster, CA $300
Phước Nguyễn, Tucson, AZ $200
Xuân Mai Nguyễn, Lake Balboa, CA $200
Phạm Kim Dung (Dung Hoàng Ðinh), Stanton, CA $200
Hung Ngô & Thuy Linh Ngô, Anaheim, CA $200
Du Võ Rosemead & Khôi Lê, Baldwin Park, CA $200
Steven Phạm $200 & Nguyễn Thị Liên $200, Santa Ana, CA $400
Outfitter Aue Inc., Garden Grove, CA $200 (gồm Tony $20, Anh chị Ba $40,
 Anh chị Ái $50, Cương $40, Huyên $20, Hương $20, Anh Hai $10)
Michael Trang, Mc Gregor, TX $200
Loan Nguyễn, Rosemead, CA $100
Joe Nguyễn, Garden Grove, CA $100
Tài Lưu, Alhambra, CA $100
Hon Văn Nguyễn, Tempe, AZ $100
Joseph Nguyễn, Santa Ana, CA $100
Chieu Võ (Võ Charles), Santa Ana, CA $100
Hồng Bích Nguyễn & Hung Lê, Alhambra, CA $100
Hưng Lê & Mai Vũ, Stanton, CA $100
Madeleine Newton, Santa Ana, CA $100
Nhan K. Nguyễn, El Monte, CA $100
Hoàng Binh, Fountain Valley, CA $100
Eric Trần, Monterey Park, CA $100
Phan Diệp (Tuấn A. Nguyễn), Oxnard, CA $100
Tô Thủy, Cocoa, FL $100 (còn tiếp)
 
Danh sách thương phế binh/vnch đã được giúp đỡ:


Ðỗ Hữu Thánh, Quảng Nam, Sq:39/500708 B1 ÐPQ. Cụt chân phải. Gãy chân trái. Liệt tay phải.
Nguyễn Văn Một, Quảng Nam, Sq:43/370177 HS ÐPQ. Cụt 2 chân.
Lê Tấn Tại, Quảng Ngãi, Sq:74/220818 B2 CLQ. Cụt 2 chân.
Mai Văn Cảnh, Quảng Nam, Sq:202008 B2 BÐQ. Mù 2 mắt.
Nguyễn Văn Minh, Quảng Ngãi, Sq:86416 NQ. Cụt chân trái. Bị thương ở bụng.
Huỳnh Hợi, Quảng Nam, Sq:54/214930 B2 BÐQ. Cụt 2 chân.
Trần Cảnh Nhân, Quảng Nam, Sq:57/880275 B1 ÐPQ. Cụt 2 chân.
Nguyễn Ðược, Quảng Nam, Sq:184360 NQ. Cụt 2 bàn chân. Bị thương ở hông.
Phạm Trà, Quảng Ngãi, Sq:57/230539 HS SÐ2 BB. Cụt 2 chân.
Trần Văn Quang, Quảng Ngãi, Sq:52/550883 HS/ ÐPQ. Cụt chân phải, gãy chân trái.
Bùi Phụ Sơn, Quảng Ngãi, Sq:122743 B2 TQLC. Cụt chân phải và 2 ngón tay trái. Liệt chân trái.
Lưu Minh, Quảng Ngãi, Sq:59/213553 TS. Cụt chân phải. Bị thương ở chân trái.
Nguyễn Khá, Quảng Nam, Sq:118987 BI CLQ. Cụt chân trái vá tay phải .
Phạm Văn Em, Nình Thuận, Sq:66/400760 HS1 BÐQ. Liệt hai chân.
Ðổ Xu, Nình Thuận, Sq:62/204052 CLQ. Mù mắt phải. Gẫy chân trái.
Lê Thơi (Dơi), Phú Yên, Sq:53/666933 B2 ÐPQ. Cụt hai chân.
Trần Hồng Long, Quảng Ngãi, Sq:126250 NQ (176250). Mù 2 mắt.
Nguyễn Ðực, Bình Thuận, Sq:215955 NQ. Cụt hai chân.
Bùi Văn Cọp, BìnhThuận, Sq:54/654589 HS CLQ. Cụt hai chân.
Ðổ Thể, Khánh Hòa, Sq:202669 B1 CLQ. Mù hai mắt.
Phạm Quang Lược, Khánh Hòa, Sq:37/375713 TS1 ÐPQ. Gẫy 2 chân tay.
Trần Ðình Hòa, Phan Rang, Sq:406889 TrU CLQ. Liệt bán thân phải. Bị thương ở sọ.
Nguyễn Ngọc Khánh, Bình Thuận, Sq:301251 NQ. Cụt hai chân.
Vỏ Cảnh, Bình Thuận, Sq:64/191112 B1 ÐPQ Gẫy 2 chân.
Tô Ri, Ninh Thuận, Sq:72/408652 HS CLQ. Mù 1 mắt, mờ 1 mắt. Liệt.
Nguyễn Công Diễn, Bình Thuận, Sq:61/702533 TS CLQ. Cụt chân trái. gẫy chân phải. Mù mắt.
Trần Dở, Bình Ðịnh, Sq:36/334334 B2 ÐPQ. MDVV 95%.
Trần Hùng, Bình Ðịnh, Sq:239475 NQ. Mù mắt phải. Cụt tay trái.
Phan mộng Sơn, Khánh Hòa, Sq:74/425583 TU CLQ. Liệt 2 chân, teo cơ.
Nguyễn Văn Thìn, Bình Ðịnh, Sq:39/293150 B1 ÐPQ. Mù mắt phải. Bị thương ở đầu.
Hoàng Văn Thái, Bình Thuận, Sq:70/143152 HS CLQ. Cụt hai chân.
Nguyễn Văn Phụng, Bình Thuận, Sq:3/236633 TS ÐPQ. Liệt hai chân.
Lê Dinh, Phú Yên, Sq:50/354051 B1 ÐPQ. Cụt chân phải. Gãy chân trái.
Nguyễn Văn Năm, Bình Thuận, Sq:37/065635 TS1 ÐPQ. Gẫy tay phải.
Nguyễn Xin Em, Bình Thuận, Sq:74/412170 HS TG. Cụt chân phải. Mù mắt trái.
Nguyễn Bá, Bình Ðịnh, Sq:062844 XDNT. Liệt 2 chân. Bị thương ở sống lưng.
Nguyễn Hữu Ứng, Khánh Hòa, Sq:101252 HS CLQ. Mù hai mắt.
Nguyễn Chín, Bình Thuận, Sq:65/208408 TS CLQ. Cụt hai chân.
Huỳnh Liểu, Bình Ðịnh, Sq:35/668462 B2 CLQ. Cụt hai chân.
Vỏ Quốc Thanh, Bình Thuận, Sq:43/239395 TU CLQ. Tù binh, được thả 7/5/1975.
Nguyễn Phúc Luận, Khánh Hòa, Sq:67/408562 CLQ. Liệt Bán thân, điếc 2 tai.
Trần Túy, Khánh Hòa, Sq:75/200680 HS1 CLQ. Cụt tay trái. Cụt chân phải.
Nguyễn Hữu Tình, Khánh Hòa, B2 Nhảy Dù. Cụt chân trái. Mù mắt trái.
Nguyễn Văn Vinh, Bình Ðịnh, Sq:57/758633 B2 ÐPQ. Mù mắt phải. Liệt chân phải.
Trần Hưng Thế, Khánh Hòa, Sq:59/149358 CU CLQ. Cụt chân phải. gẫy chân trái.
Lê Kỉnh, Phú Yên, Sq:59/700571 TS CLQ. Liệt hai chân.
Lê Mỹ, Bình Thuận, Sq:51/503661 HS ÐPQ. Gẫy hai chân. (còn tiếp)


Danh sách quả phụ/vnch đã được giúp đỡ:


Ðỗ Thị Nga, Ðồng Nai, QP Cố HS CLQ Trần Văn Lượng Sq:53/356.965. Tử trận năm 1969. Nguyễn Thị Thơm, Saigon, QP Cố HS1 CLQ Nguyễn Văn Hải Sq:526.305. Tử trận năm 1963.
Phạm Thị Lộn, Ðồng Nai, QP Cố NQ Nguyễn Quyến Sq:NQ /206.067. Tử trận năm 1968.
 Nguyễn Thị Tèo, Vĩnh Long, QP Cố B2 Nguyễn Văn Xư Sq:48/547.726. Mất tích năm 1973.
Thái Thị Chấp, Vĩnh Long, Tổ phụ Cố HS CLQ Trịnh Văn Bình Sq:142.367. Tử trận năm 1972. Huỳnh Thị Hoa, An Giang, QP Cố Biệt Kích Vi Văn Quang. Tử trận năm 1967.
Huỳnh Thị Khôn, An Giang, QP Cố B1 ÐPQ Nguyễn Ngọc Thanh Sq:625.124. Tử trận 1974. Huỳnh Thị Lựu, An Giang, Tổ phụ Cố B2 Nguyễn Văn Trạng Sq:52/429.992. Tử trận năm 1970. Mai Kỵ Cang, An Giang, QP Cố TrU CLQ Nguyễn Quý Ðôn Sq:44/194.304. Tử trận năm 1970. Nguyễn Thị Ðậu, Ðồng Nai, QP Cố B2 CLQ Vũ Anh Quang Sq:202.615. Tử trận năm 1966.
Nguyễn Thị Hảo, Quảng Ngãi, QP Cố HS CLQ Võ Quyên Sq:65/218.715. Tử trận năm 1972.
Lâm Thị Lệ, Ðồng Tháp, QP Cố TS Trần Văn Nam Sq:40/337.945. Tử trận năm 1971.
Lê Thị Mai, Saigon, QP Cố TS1 Hoàng Phụng Sq:57/205.522. Tử trận năm 1970.
Hứa Thị Mãnh, Cà Mau, QP Cố CBXDNT Nguyễn Ký Hiệp. Mất năm 1972. (Còn tiếp)

Tamura Elementary School in Fountain Valley evacuated


By Hanna Chu, KABC



FOUNTAIN VALLEY, Calif. — Tamura Elementary School in Fountain Valley was evacuated Monday after a custodian found a Ziploc bag containing a PVC pipe that had caps on the ends.







Tamura Elementary School in Fountain Valley evacuated




A bomb squad member inspects a PVC pipe that was found at Tamura Elementary School in Fountain Valley Monday, Sept. 15, 2014. (KABC)


Police and a bomb squad responded to the scene after being notified by the school at 7:14 a.m. A robot was deployed to inspect the object.

Read the full story HERE.

Hành trình từ trường làng đến Ðại Học Quốc Tế RMIT Việt Nam (kỳ 10)


Nguyễn Xuân Thu


Kết quả, trong mùa Hè năm 1961 này, tôi đã đạt được một mục tiêu nằm trong kế hoạch là đậu được chứng chỉ dự bị Ðại Học Văn Khoa Sài Gòn và hai mục tiêu chưa bao giờ nghĩ tới. Ðó là có được người yêu và thi đậu vào trường đại học sư phạm thuộc Viện Ðại Học Huế. Thi đậu được vào trường đại học sư phạm rất quan trọng đối với tôi lúc này, vì trong thời gian đi học tôi có học bổng hàng tháng đủ để sống mà không phải đi làm thêm và lúc ra trường được Bộ Giáo Dục bổ nhiệm đi dạy học tại các trường công lập.

Tại miền Nam lúc bấy giờ chỉ có hai viện đại học: Viện Ðại Học Sài Gòn được thành lập năm 1954 và Viện Ðại Học Huế năm 1957. Viện Ðại Học Huế có trường đại học khoa học, trường đại học văn khoa, trường đại học luật khoa, trường đại học y khoa, trường đại học sư phạm, trường nông lâm súc, trường âm nhạc và một số trung tâm nghiên cứu. Trường đại học sư phạm có nhiều ngành học và có nhiệm vụ đào tạo giáo viên cho các trường trung học đệ nhị cấp (cấp ba) thuộc các tỉnh miền Trung và vùng cao nguyên.

Lớp đại học sư phạm Ban Việt Hán của tôi năm ấy có 30 sinh viên được trúng tuyển. Ða số là nam, chỉ có hai nữ: Bùi Thị Ấu Lăng và Lê Thị Thanh Vân. Sau ba năm học chỉ có 7 sinh viên tốt nghiệp, trong đó có tôi. Trong số 23 sinh viên còn lại, khoảng 15 người ở lại lớp, một số đi nhập ngũ, vài người tham gia phong trào tranh đấu Phật Giáo hoặc đi theo Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam lên rừng.

Trong năm đầu tại Huế, ngoài việc học năm thứ nhất Ban Việt Hán của trường Ðại Học Sư Phạm Huế, tôi còn ghi danh vào học Chứng Chỉ Hán văn và Chứng Chỉ Ngữ Học Việt Nam tại trường đại học văn khoa. Số sinh viên học trong mỗi lớp thường không quá 10 người. Cuối năm, tôi được lên năm thứ hai của trường đại học sư phạm và đậu cả hai chứng chỉ tại trường đại học văn khoa. Dĩ nhiên là tôi đã đầu tư rất nhiều thời gian và trí tuệ tương đương với quỹ thời gian ba năm học để đạt được những kết quả trên. Thực tế hầu như không có sinh viên nào trong một năm đậu được ba chứng chỉ như vậy.

Ðầu Tháng Tư của năm học thứ nhất, Hồng và tôi quyết định làm lễ thành hôn tại Quảng Trị, một thành phố cách Huế khoảng 70 km về phía Bắc. Trong số ít ỏi bạn bè đến dự có Trần Quang Long, đại diện sinh viên cùng lớp. Long là nhà thơ khá nổi tiếng và sau này anh tử trận trên chiến trường Tây Ninh.

Trong năm học 1962-1963, tôi học năm thứ hai của trường đại học sư phạm và ghi danh vào học hai chứng chỉ còn lại tại trường đại học văn khoa: Chứng Chỉ Lịch Sử Triết Học và Chứng Chỉ Văn Chương Việt Nam. Ðây là hai chứng chỉ có nội dung bao trùm rất nhiều lĩnh vực và đòi hỏi sinh viên phải đọc sách rất nhiều. Có nhiều sinh viên học nhiều năm mà không đậu được Chứng Chỉ Lịch Sử Triết Học. Về sau, vì môn học quá nặng cho nên mỗi chứng chỉ trên được chia thành hai chứng chỉ. Ví dụ Chứng Chỉ Lịch Sử Triết Học được phân làm hai, gồm Chứng Chỉ Lịch Sử Triết Học Ðông phương và Chứng Chỉ Lịch Sử Triết Học Tây phương, hoặc Chứng Chỉ Văn Chương Việt Nam thành hai là Chứng Chỉ Văn Chương Hán văn và Chứng Chỉ Văn Chương chữ Nôm.

Cuối năm học này, tôi lại một lần nữa gặp may mắn: được lên năm thứ ba tại trường đại học sư phạm và đậu cả hai chứng chỉ khó nhất của bằng cử nhân lúc bấy giờ. Với 5 chứng chỉ: chứng chỉ dự bị đại học, Chứng Chỉ Hán Văn, Chứng Chỉ Ngữ Học Việt Nam, Chứng Chỉ Lịch Sử Triết Học và Chứng Chỉ Văn Chương Việt Nam, tôi được Bộ Giáo Dục chính thức cấp “Văn-Bằng Cử-Nhân Văn-Khoa Giáo-Khoa.”

Cuối năm học 1963-1964, tôi tốt nghiệp trường Ðại Học Sư Phạm Huế và đến đầu tháng 10 được Bộ Giáo Dục bổ nhiệm đi dạy tại trường Trung Học Nguyễn Huệ, thành phố Tuy Hòa, một tỉnh thời đó được xem là nơi khỉ ho cò gáy.


Ði học tại Hoa Kỳ


Ra trường đi dạy học ở một tỉnh nhỏ, thời đó ai cũng nghĩ là con đường học vấn đã hoàn toàn chấm dứt. Không ngờ chỉ bảy năm sau tôi lại có dịp được đi học lại, không phải tại Việt Nam mà tại Hoa Kỳ, một quốc gia mà tôi không bao giờ dám nghĩ tới. Cơ hội thật bất ngờ.

Hành trình từ trường làng đến Ðại Học Quốc Tế RMIT Việt Nam (kỳ 9)


Nguyễn Xuân Thu


Tôi đi học lớp dự bị đại học văn khoa khá thường xuyên. Trong số nhiều môn học ở lớp dự bị này, tôi thích nhất môn triết học đại cương.

Ðây là lần đầu tiên trong đời tôi được tiếp xúc với môn học lịch sử triết học phương Tây, từ thời tiền Socrate qua thượng cổ, trung cổ, cận đại và hiện đại. Ba trường phái triết học đang thịnh hành trong nửa đầu thế kỷ 20 được giới thiệu một cách rất có hệ thống. Trải qua nhiều kinh nghiệm đau thương trên đất nước, có một số sinh viên nghi ngờ tính khả thi và sự ưu việt của Chủ Nghĩa Mác. Ðối với trường phái triết học Nhân vị của Emmanuel Mounier thì có sinh viên thích, có sinh viên không. Riêng triết học hiện sinh của Jean-Paul Sartre thì hầu hết mọi sinh viên trẻ đều say mê. Môn văn học sử Việt Nam và môn lịch sử Việt Nam cũng là những môn hấp dẫn đối với tôi. Hai môn học này đã cho tôi cơ hội trở về với quá khứ, sống với hơi thở của tiền nhân từ thời dựng nước cho đến những triều đại Lý, Trần, Lê, Nguyễn sau này. Môn học Pháp văn cũng cho tôi làm quen được với những Pascal, Montesqieu, Jean-Jacque Rousseau, Voltaire, Lamartine, Victor Hugo.

Ðể có đủ tiền đi học, tôi phải xin đi dạy mỗi tuần khoảng 6 giờ tại Bà Ðiểm, gần khu Quang Trung ngày nay. Tôi dạy môn toán cho các lớp Ðệ Thất và Ðệ Lục (tức các Lớp 6 và 7 bây giờ). Số tiền kiếm được không nhiều nhưng cũng tạm đủ để chi dùng cho bản thân.

Năm học trôi qua khá nhanh. Thời gian này, tôi bắt đầu có nhiều bạn bè trong lớp. Tôi khó có thể quên được Phạm Văn Hải (họa sĩ, hiện định cư tại Hoa Kỳ), cặp Ðại-Khâm sau này trở thành vợ chồng và Trương Mỹ Nam (tất cả đều đang định cư tại Úc), Nguyễn Thị Hoàng về sau là tác giả của quyển tiểu thuyết nổi tiếng “Vòng tay học trò” (hiện nay còn ở Việt Nam). Ðộng lực học tập nhen nhúm từ những ngày ở Huế vẫn còn ngự trị trong tôi. Thỉnh thoảng nó lóe lên như một tia sáng nhắc nhở tôi quyết tâm theo đuổi hướng đi của đời mình. Trong kỳ thi cuối năm học, tôi là một trong số những sinh viên may mắn đỗ chứng chỉ dự bị văn khoa kỳ đầu (tháng 6). Tôi tự thưởng cho mình một kỳ nghỉ Hè ở Huế.

Tôi rời Sài Gòn về Huế trên một chuyến tàu lửa. Con tàu đi qua các tỉnh miền Trung dọc theo bờ biển và chỉ ngừng lại ở những ga chính. Tại mỗi nơi, qua khuôn mặt, lối phục sức của người dân, tôi thấy cuộc sống của họ không đến nỗi thiếu thốn như tôi tưởng. Mặc dù miền Nam lúc này tương đối còn yên, đặc biệt là tại các thành phố chưa có cảnh bom đạn cày xới, nhưng trên khuôn mặt của họ đã thấy ẩn hiện vẻ lo lắng, bồn chồn. Chuyến tàu đến Huế đúng giờ. Huế buổi sáng thật yên bình, đẹp và rất nên thơ.

Tôi tìm đến xin ở lại nhà của Châu. Châu là một trong số hai người bạn cùng quê hiện đang ở trọ học tại Huế. Người bạn kia là chị Giỏi, đã có gia đình. Ngoài hai người bạn này, tôi còn có một mối tình đơn phương và những kỷ niệm vui buồn trong những năm tôi sống trong trường TSQ. Tuy là mối tình đơn phương nhưng chính cô gái ấy là động lực khiến tôi tìm về nghỉ Hè trong thành phố cổ kính này.

Tại Huế, Châu và tôi có đến thăm người con gái ấy, người yêu trong mộng của cả hai đứa chúng tôi. Biết cô đã có người yêu, buồn bã, tôi bỏ ra Quảng Trị dự tính sẽ ở thăm ít hôm rồi trở lại Sài Gòn sớm hơn dự định. Thế nhưng, một cơn mưa giữa mùa Hè đã làm thay đổi hoàn toàn kế hoạch của tôi. Tôi vào tránh mưa trước hành lang của một lớp học, trong đó có cô giáo tên Hồng vốn là bạn thân của người con gái trong mộng của tôi. Tôi gặp cô một vài lần trước đó nhưng không thân. Qua câu chuyện, chúng tôi bắt đầu làm quen với nhau. Cô mời tôi nếu thuận tiện đến nhà cô chơi. Ðúng ngày hẹn, hai hôm sau, tôi đến nhà thăm cô. Tình cảm giữa hai chúng tôi không ngờ nảy nở rất nhanh. Sau buổi đến nhà Hồng, tôi vào Huế trước và chúng tôi hẹn sẽ gặp lại nhau tại đây.

Tại Huế, Hồng và tôi gặp nhau nhiều lần. Chúng tôi bắt đầu thấy yêu nhau. Tôi quyết định không trở lại học ở Sài Gòn nữa mà ở lại Huế, nộp hồ sơ xin thi vào trường đại học sư phạm và theo dự định nếu đậu tôi sẽ ở lại Huế học luôn.

Lễ trao giải thưởng cuộc thi vẽ Hội Trăng Rằm Thiếu Nhi 2014

 

Ngọc Lan/Người Việt




COSTA MESA, California (NV) – Lễ trao giải thưởng cuộc thi vẽ Hội Trăng Rằm Thiếu Nhi 2014 do Hội Văn học Nghệ thuật Việt Mỹ (VAALA) tổ chức vào chiều Chủ Nhật, 14 Tháng Chín trong khuôn viên khu thương mại South Coast Plaza, Costa Mesa, thực sự là một ngày hội dành cho thiếu nhi đủ các sắc tộc.


Theo thông báo, chương trình trao giải và trình diễn văn nghệ-thời trang bắt đầu lúc 3 giờ chiều, thế nhưng từ 1 giờ trưa, tầng một khuôn viên khu thương mại đã tràn ngập phụ huynh và các em nhỏ đủ mọi sắc dân, mọi lứa tuổi đến để tham dự nhiều hoạt động vui chơi được tổ chức nơi đây.










Ông Doug McKay, giám đốc điều hành của Macy’s, và một đại diện của công ty trao giải thưởng thi vẽ Hội Trăng Rằm Thiếu Nhi 2014 cho các em đoạt giải nhóm 5 đến 7 tuổi. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


 


Ngay từ cửa ra vào gần khu vực gọi là “Carousel Court” người ta thấy đầy những gian hàng với dòng chữ “Festival of Children 2014 – Lễ Hội Thiếu Nhi 2014”, nào là vẽ tranh, tô màu, sắp hình, trò chơi trí tuệ. Tiếng nhạc vang đầy không gian tạo cảm giác vui nhộn cho tất cả mọi người.


Quanh khu vực sân khấu của “Carousel Court”, nơi có trò chơi ngựa đu quay cho trẻ em, có rất nhiều gian hàng trò chơi miễn phí do VAALA phụ trách. Trong đó thu hút nhất là gian hàng vẽ “hý họa” do họa sĩ Nguyễn Cao Hiệp phụ trách. Lúc nào nơi đây cũng có một hàng dài phụ huynh và các em bé đứng chờ đợi đến phiên mình được vẽ một bức tranh theo phong cách “HiepHipHooray” độc đáo của người họa sĩ này.


Các quầy dán hình “xăm”, dán “sticker” đủ kiểu dán, đủ màu sắc cũng đông nghẹt người.


Nếu chương trình văn nghệ trước khi lễ trao giải bắt đầu do nhóm Disney Radio thực hiện khiến người ta phải chú ý bởi sự vui nhộn “rất Mỹ” thì phần trình diễn của các em thiếu nhi thuộc vũ đoàn Việt Cầm cũng níu chân bao du khách đến đây dừng lại đứng xem và quay hình, chụp ảnh một cách thích thú.


Cuộc thi vẽ Hội Trăng Rằm Thiếu Nhi 2014 do VAALA tổ chức với sự bảo trợ đặc biệt của tập đoàn thương mại Macy’s.


Ông Doug McKay, giám đốc điều hành của Macy’s, đã phải sắp xếp khéo léo lịch làm việc dày đặc của mình để dành thời gian đến góp mặt trong lễ trao giải. Ông nói một cách thân tình, “Tôi sống ở quận Cam được 4 năm và từ lâu rồi tôi vẫn luôn muốn làm một điều gì đó cho cộng đồng người Việt nơi đây. Để có thể tổ chức được sự kiện này, chúng tôi cũng đã phải chuẩn bị khá lâu để đón tiếp mọi người đến cùng vui.”


Cuộc thi vẽ Hội Trăng Rằm Thiếu Nhi 2014 có hơn 300 em từ 5 đến 15 tuổi ghi danh dự thi. Các em dự thi được chia ra làm 4 nhóm, từ 5 đến 7 tuổi, từ 8 đến 10, 11 đến 12 và 13 đến 15 tuổi. Mỗi nhóm có 4 giải thưởng: nhất, nhì, ba và khuyến khích.


Thành phần ban giám khảo cuộc thi năm nay gồm có họa sĩ Stephen Anderson, giám đốc điều hành trung tâm nghệ thuật đương đại Orange County, họa sĩ Trinh Ponce, Los Angeles Based Fiber artist, họa sĩ Anh Tran, Orange County Based Artist/Illustrator, ông Michael Matsuda, Tổng giám thị học khu Anaheim, và cô Tammy Tran, đại diện công ty điện lực Southern California Edison.










Brandon Lâm, giải nhất nhóm 13 đến 15 tuổi. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)



Kết quả thi vẽ Hội Trăng Rằm Thiếu Nhi 2014:


 


Nhóm 5 đến 7 tuổi:


Giải Nhất: Rachel Trần


Giải Nhì: Hoa Ngô


Giải Ba: Allison Uông


Giải khuyến khích: Therese Trần


 


Nhóm 8 đến 10 tuổi:


Giải Nhất: Mia Rinaldi


Giải Nhì: Anna Nguyễn


Giải Ba: Grettee Pham


Giải Khuyến Khích: Kenton Lê










Tanya Trần, giải nhì nhóm 13 đến 15 tuổi, và tác phẩm của em. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Nhóm 11 đến 12 tuổi:


Giải Nhất: Tường Vi Bùi


Giải Nhì: Austin Nguyễn


Giải Ba: John Vũ


Giải Khuyến Khích: Kristine Lưu




Nhóm 13 đến 15 tuổi:


Giải Nhất: Brandon Lâm


Giải Nhì: Tanya Trần


Giải Ba: Khoa Huỳnh


Giải Khuyến Khích: Vian Nguyễn










John Vũ, giải ba nhóm 11 đến 12 tuổi, cùng tác phẩm của mình. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)



Chị Quyên Trần, mẹ của em John Vũ, người đoạt giải ba trong nhóm 11 đến 12 tuổi, cho rằng “không hề biết gì về cuộc thi này cũng như những sinh hoạt như thế này trước đây.”


“Gia đình tôi ở Los Angeles County chưa bao giờ biết đến cuộc thi này cũng như những sinh hoạt như thế này. Một người quen của tôi ghi danh cho con họ đi thi thì ghi danh luôn cho con tôi, rồi chở nó đi.” Chị Quyên nói trong sự ngạc nhiên thú vị.


“Đến khi nghe điện thoại báo John đoạt giải thì cả nhà đều bất ngờ.” Mẹ của John nói thêm.


Với cậu bé này thì em cho rằng “cảm thấy hơi run, hồi hộp khi vào thi, vì đây là lần đầu thi đông như vậy.” John cũng “bất ngờ” khi hay tin mình đoạt giải.


Với em Bradon Lâm, người đoạt giải nhất của nhóm 13 đến 15 tuổi thì nói một cách hào hứng “Con thi lần này là lần thứ 3 rồi, nên con cũng có kinh nghiệm. Nhưng mà hay tin con đoạt giải nhất con cũng ngạc nhiên và mừng lắm.”


Em Tanya Trần, giải nhì của nhóm 13 đến 15 tuổi, đến nhận giải cùng ba mẹ và bà ngoại. Trong khi mẹ của Tanya “cảm thấy vui quá khi lần đầu con mình có giải” thì bà ngoại em cũng không thể nào giấu được vẻ mặt hân hoan. Bà nói, “Tôi là người đi mua báo về và cắt phiếu dự thi cho cháu. Nên cháu được giải thưởng thì phải chia cho bà!”


Chương trình kết thúc lúc 4 giờ 30 với lời hứa hẹn gặp lại, Mùa Trung Thu năm tới.



Liên lạc tác giả: [email protected]


 

Tầng hầm tòa nhà hành chánh 37 tầng của Ðà Nẵng bị cháy


Việt Nam


• Ông Trần Công Trục, nguyên trưởng ban Biên Giới Chính Phủ, cho rằng Trung Quốc xây cất ở Gạc Ma trong quần đảo Trường Sa còn nguy hiểm hơn đặt giàn khoan HD 981 trong lãnh hải Việt Nam.
• Trục một toa xe thuộc đoàn xe lửa Bắc Nam bị gãy làm kẹt hệ thống đường sắt tại huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An.
• Tầng hầm tòa nhà hành chánh Ðà Nẵng cao 37 tầng, nơi chứa thiết bị tủ điện tinh vi duy trì nguồn điện ắc quy, bị cháy lúc 2 giờ chiều Chủ Nhật, nhưng lính cứu hỏa sau đó dập tắt được ngọn lửa.
• Chịu “hết xiết” hàng trăm cư dân xã Tân Phước, thành phố Biên Hòa, tỉnh Ðồng Nai, bèn lập chướng ngại vật cản các xe ben chở đất làm hư đường Tân Cảng-Vườn Xoài.



Cộng Ðồng/Ðịa Phương


• Hai người đàn ông và một phụ nữ được trực thăng thả dây xuống kéo lên sau khi đi lạc ở đường mòn Car Wreck Trail, Laguna Beach.
• Thị Trưởng Eric Garcetti của Los Angeles yêu cầu các thành phố lân cận cùng dân dần nâng lương căn bản lên cao hơn, từ nay đến năm 2017, phải đạt mức $13.25/giờ.
• Thời tiết nóng ở Nam California có thể kéo dài tới ngày Thứ Ba, trong khoảng từ 90 đến 102 độ F.
• Lệ phí đi xe bus và xe lửa của Los Angeles County sẽ cao hơn trước đây, và đây là đợt tăng giá đầu tiên trong bốn năm qua.



Hoa Kỳ


• Cựu Ngoại Trưởng Hillary Clinton trở lại Iowa lần đầu tiên kể từ năm 2008, phát biểu tại một buổi tiệc do Thượng Nghị Sĩ Tom Harkin tổ chức, làm nhiều người dự đoán bà sẽ ứng cử tổng thống.
• Nữ tài tử Daniele Watts, từng đóng phim “Django Unchained,” nói cảnh sát Los Angeles bắt cô vì tưởng cô là gái mại dâm sau khi cô và người bạn trai ôm nhau ngoài đường.
• Ông Jay Carney, cựu phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc dưới thời Tổng Thống Obama và hiện là một nhà phân tích tin tức cho CNN, nói cuộc bầu cử Tháng Mười Một sẽ là một “cú tát” đối với Ðảng Dân Chủ.
• Bị nhiều cư dân chống đối, Hội Ðồng Thành Phố Davis, California, ra lệnh cho cảnh sát trưởng không được nhận chiếc xe quân sự trị giá $700,000 do Ngũ Giác Ðài tặng.



Thế Giới


• ISIS cho biết đã bắt cóc ít nhất 50 người thuộc một số bộ lạc của người Hồi Giáo Sunni trong một ngôi làng phía Bắc Iraq.
• Báo chí Anh cho biết Thủ Tướng David Cameron “biết” người chặt đầu hai người Mỹ và một người Anh và đã triệu tập cuộc họp hội đồng an ninh bàn cách đối phó.
• Greg Norman, tay chơi golf người Úc, từng thắng hai giải lớn thế giới và 20 giải tại Hoa Kỳ, bị thương ở tay khi đang sử dụng một cưa máy.
• Bão Odile bắt đầu mạnh hơn hôm Chủ Nhật, ập vào thành phố nghỉ mát Los Cabos, ở Baja California, Mexico, làm 30,000 người phải di tản.

Hành trình từ trường làng đến Ðại Học Quốc Tế RMIT Việt Nam (kỳ 8)


Nguyễn Xuân Thu


Nhà của anh chị Ðinh Xuân Hùng ở trong một hẻm nhỏ trên đường Lê Văn Duyệt tại khu Hòa Hưng. Anh Hùng và chị Hương không khá giả nhưng thấy tôi túng thiếu nên cho tôi ăn ở không, chẳng lấy một đồng nào.

Chị Hương rất thương tôi, xem tôi như là người em ruột và tôi cũng rất thương và kính mến chị như là người chị ruột của tôi và các con của anh chị thường gọi tôi là cậu. Tôi ở nhà anh chị Hùng-Hương được gần một năm từ tháng 6 năm 1957 đến tháng 5 năm 1958 thì chuyển đến ở nhà trọ để cho việc học hành được thuận tiện hơn. Thời gian này tôi học cả lớp Ðệ Tam và lớp Ðệ Nhị (Lớp 10 và 11). Về sau dù ở đâu hay làm gì, nếu có cơ hội tôi đều tìm đến thăm anh chị Hùng Hương. Ngày chị lâm bệnh và mất vì ung thư, không đến thăm được, tôi cứ ân hận mãi.

Ăn ở tại nhà anh Hùng và chị Hương, tôi đi dạy kèm thêm cho con cái một số gia đình khá giả để trang trải phí học tập. Ngoài ra, tôi cũng nhận được giúp đỡ của một người bạn Pháp tên Yves Touchet. Tôi gặp Yves và quen biết với anh năm 1952 lúc tôi làm việc cho một câu lạc bộ hạ sĩ quan ngành công binh Pháp tại Ðông Hà.

Ðến đầu năm 1955, anh đến thăm tôi ở Huế lúc tôi đang đi học lại tại trường Thiếu Sinh Quân Huế trước lúc anh rời Việt Nam để theo quân đội trở về Pháp. Từ đó chúng tôi liên lạc với nhau qua thư từ rất thường xuyên và chính anh là chỗ dựa tinh thần của tôi. Ðến năm 1957 trước lúc tôi quyết định rời khỏi trường thiếu sinh quân tại Vũng Tàu, anh hứa sẽ giúp tôi một ít tiền hàng tháng để trả học phí và một phần tiền sinh hoạt ở Sài Gòn. Nhờ thế mà tôi bớt vất vả trong thời gian học những năm cuối của bậc trung học phổ thông. Sau khi đỗ xong bằng Tú tài phần 1, với mảnh bằng ấy tôi có thể tự kiếm sống, anh không còn phải giúp đỡ cho tôi. Ðối với tôi, ơn nghĩa của anh quá lớn. Không có anh, tôi đã không có cuộc sống như ngày nay. Năm 1990, lúc ở Úc tôi có mời anh qua chơi ba tháng và sau đó, với nguyện vọng tha thiết của anh, tôi mua vé cho anh về thăm Việt Nam. Từ đó cho đến lúc anh mất tại Việt Nam năm 2011, mỗi năm anh sống ở Việt Nam trên 6 tháng.

Thời gian này, mỗi lúc tôi ở Việt Nam, hai anh em thường gặp nhau. Ngày anh lâm bệnh và mất, không có tôi bên anh, nhưng tôi có nhờ một người bạn thân trong chuỗi ngày gian khó thay tôi lui tới chăm sóc anh. Hiện vịm tro của anh để trong một nhà thờ trên xa lộ Hà Nội.

Mùa thi năm 1958, mặc dù rất cố gắng, tôi vẫn không thành công. Tôi tiếp tục học lại chương trình lớp Ðệ Nhị và đến giữa năm 1959 thì tôi thi đậu bằng Tú Tài 1. Thi Tú Tài 1 hồi đó rất khó. Ít có năm tỷ lệ đậu được trên 40%. Thông thường từ 25 đến 35%. Số thí sinh nam thi rớt hoặc tiếp tục học lại hoặc phải đi quân dịch nếu lúc ấy đã đến 18 tuổi. Một khi thi rớt thì phải nhập ngũ vì không còn đủ điều kiện để được hoãn dịch nữa.

Có bằng Tú Tài 1 tôi nộp đơn xin học lớp Ðệ Nhất (lớp 12) tại trường Chu Văn An trong năm học 1959-1960. Ðến tháng 6 năm sau (1960) tôi thi đậu bằng Tú Tài 2, ban Toán (B), kết thúc bậc giáo dục trung học phổ thông.


Học đại học


Với bằng Tú Tài 2 ban Toán, tôi có nhiều lựa chọn. Một là vào trường sĩ quan võ bị Ðà Lạt để trở thành sĩ quan chuyên nghiệp. Người thấp, tôi thấy ngành võ không thích hợp với mình. Hai là thi vào ngành sư phạm để làm nghề dạy học. Nghề này thì có thể hợp với tôi nhưng thi vào trường đại học sư phạm (ÐHSP) không phải dễ đậu. Vả lại tôi còn sợ bằng tốt nghiệp ÐHSP không được học lên cao. Ba là thi vào ngành quốc gia hành chính để sau này làm công chức. Thi vào ngành này lúc bấy giờ còn tương đối dễ nhưng tôi không có thiện cảm với ngành công bộc này lắm. Bốn là học tiếp lên đại học. Vốn thích tự do nên tôi chọn giải pháp này.
Trong năm học 1960-1961, tôi ghi danh (đăng ký) học lớp dự bị trường đại học văn khoa thuộc Viện Ðại Học Sài Gòn ở đường Nguyễn Trung Trực bên cạnh Thư Viện Quốc Gia. Tôi cũng có ghi danh vào học năm thứ nhất tại trường đại học luật khoa ở gần hồ Con Rùa. Ghi danh nhưng tôi chỉ mua tài liệu về học ở nhà và học được một năm. Sau khi đậu chứng chỉ dự bị đại học văn khoa, tôi bỏ hẳn giấc mộng theo đuổi ngành luật.

Luật bảo vệ tài sản: Tại sao tài sản cần được che chở?


Luật Sư LyLy Nguyễn


Luật Sư LyLy Nguyễn chuyên về luật khánh tận Chương 7, 11, 13 cho cá nhân và cơ sở thương mại, xóa hết các loại nợ, tranh tụng trước Tòa Khánh Tận và khai phá sản hủy bỏ nợ thuế. Về hoạch định tài sản, Luật Sư LyLy chuyên thảo di chúc và tín mục (trust), ủy quyền điều hành tất cả tài sản, dặn dò săn sóc y tế khi bất lực và hoạch định kế nghiệp. Về luật thuế, Luật Sư LyLy đại diện cho thân chủ trường hợp bị kiểm thuế, xin ngưng tịch thâu tài sản vì thiếu thuế, đại diện biện hộ trước Tòa Án Thuế và điều đình xin giảm nợ thuế. Về luật thương mại, Luật Sư LyLy giúp thành lập công ty và tổ hợp hùn hạp. Ngoài ra Luật Sư LyLy còn rất giàu kinh nghiệm về thuế lợi tức cá nhân, thuế trả nhân công, thuế mua bán và thuế tài sản ở hai cấp liên bang và tiểu bang. Luật Sư LyLy Nguyễn được chứng nhận hành nghề tại Supreme Court of California, United States District Court, United States Court of Appeals for the Ninth Circuit và United States Tax Court. Nếu cần tham khảo riêng xin liên lạc với Luật Sư LyLy Nguyễn tại văn phòng ở 10221 Slater Avenue, Suite 223, Fountain Valley, California 92708. Ðiện thoại: (714) 531-7080.


Trong bài báo trước chúng tôi trình bày một vài phương cách thường được luật sư chuyên môn về bảo vệ tài sản áp dụng cho thân chủ trong mục đích bớt thuế khi rút tiền lời từ trương mục đầu tư hoặc với mục đích che chở tài sản khỏi bị tịch biên hay xiết nợ vì bị thưa kiện. Như vậy tài sản được luật pháp bảo vệ ra sao?

Từ ngữ “bảo vệ tài sản” dùng trong luật pháp Hoa Kỳ để chỉ hành động bảo toàn hay che chở tài sản của một cá nhân bất luận loại nào như vật dụng riêng tư, bất động sản, chứng khoán hay tiền bạc hoặc các món trân quý khác trước nguy cơ bị người khác tước đoạt vì thua kiện. Dù dưới hình thức nào chăng nữa mọi người trong cuộc sống ít nhiều gì đều từng áp dụng một vài biện pháp bảo vệ tài sản thí dụ như bảo hiểm nhà cửa xe cộ, gắn hệ thống báo động trong nhà, lập di chúc chỉ định thừa kế khi qua đời định rõ tài sản sẽ để lại cho ai, hoặc ký thác tiền bạc vào ngân hàng. Có thủ tục bắt buộc phải thi hành do luật định nhưng cũng có thủ tục do tự ý lựa chọn. Sở dĩ mọi người lựa chọn thực thi các thủ tục an toàn đó có thể do kinh nghiệm hiểu biết bản thân hoặc vì chứng kiến tai họa từng xảy ra cho người khác do thiếu biện pháp phòng vệ nên phải gánh hậu quả đau thương mất mát tài sản hay các thứ quí giá khác khi tai biến đến bất chợt mà không tiên đoán trước được.

Vậy tai họa bất trắc nào cần phải đề phòng và những tài sản nào cần được bảo vệ? Tất nhiên những mục được chọn bảo vệ là những mục được biết có bị đe dọa nên được coi như hành động “bảo vệ phản ứng” (reactive protections). Những biện pháp phòng ngừa này được mọi người thi hành cốt để bảo toàn cho chính mình nếu có chuyện bất hạnh xảy ra vào một lúc không may nào đó có thể đưa đến thiệt hại trầm trọng. Cũng có người nghĩ rằng “ai bị xui xẻo chớ tôi thì không.” Nhận định sai lầm đó khiến cho tài sản bị rơi vào tình trạng không được bảo vệ trong lúc người ấy không lưu ý đến nguy cơ đáng lẽ tiên đoán được lại để xảy ra thí dụ như kinh doanh bị thất bại; hoặc không biết để ý đến một nguồn đe dọa khó đoán hơn có thể đưa đến đe dọa trầm trọng cho an toàn tài chánh, đó là phản ứng của chủ nợ là những người ngoài chuyên dùng pháp luật để xiết đoạt tài sản của con nợ bằng phương pháp cổ điển nhất là đem ra tòa kiện tụng. Có những vụ chủ nợ kiện với lý do chính đáng và hợp pháp được tòa bênh vực thí dụ như những lỗi bội ước vi phạm hợp đồng hay quỵt nợ. Ngoài ra còn nhan nhản những vụ kiện khác càng ngày càng tăng trong xã hội thời nay vốn đã tràn ngập chuyện kiện cáo thí dụ như đòi bồi thường thương tích do bất cẩn, hay đòi cấp dưỡng ly dị nuôi con thơ, hoặc mất mát trong những cuộc mạo hiểm kinh doanh bị thất bại. Xã hội Hoa Kỳ thời nay càng ngày càng đẻ ra thêm nhiều luật lệ mới áp đặt đủ mọi thứ trách nhiệm liên đới nếu dính dáng sẽ phải đền bồi rất nặng, thí dụ như trách nhiệm chủ đất trong các khu vực làm sạch sẽ ô nhiễm môi trường, trách nhiệm chủ hãng sở kinh doanh trong việc bồi thường cho công nhân theo Luật Trợ Giúp Người Tàn Tật (Americans with Disabilities Act), Luật Y Tế Gia Ðình (Family Medical Leave Act), hay bồi thường nạn nhân sách nhiễu tình dục (sexual harassement claims).

Các thí dụ trên có ý nghĩa rằng trong kế hoạch phòng vệ toàn thể ngoài các biện pháp “bảo vệ phản ứng” chúng ta còn phải có “bảo vệ cố hữu” (proactive protections) là những biện pháp che chở những mục trọng yếu đã có sẵn từ trước. Nhân vật có đủ khả năng bảo vệ an toàn cho tiền mồ hôi nước mắt cùng những tài sản giá trị của thân chủ chính là một luật sư chuyên môn đặc biệt trong lãnh vực luật bảo vệ tài sản vốn bao gồm cả hai bộ môn luật rắc rối luôn luôn thay đổi là luật tài sản lẫn luật thuế.

Dĩ nhiên khi đề cập đến việc bị kiện cáo thì phản ứng đầu tiên của quí vị là nghĩ đến ai kiện và vì sao mà kiện được một khi mình là người làm ăn đứng đắn và là công dân thượng tôn pháp luật và như vậy chắc sẽ chẳng bao giờ có ai theo sau làm hại mình cả. Ðiều đó có thể đúng trong hiện tại, nhưng quan niệm chính của luật bảo vệ tài sản là tiên liệu trước những bất trắc có thể xảy ra trong tương lai càng tính xa được tới đâu thì hay tới đó để mà phòng ngừa trước cho chắc ăn. Nên dành ra đôi lúc để suy nghĩ tại sao đã có vài biện pháp đang áp dụng. Giả sử có động đất với độ địa chấn 8.0 xảy ra ngay tại chỗ đang ở và đánh sụp đổ hoàn toàn cơ nghiệp trong phút giây trọn vẹn cơ nghiệp biến thành đống gạch vụn tan hoang. Theo thống kê tính ra nguy cơ này rất mong manh nhưng nếu đã mua bảo hiểm động đất thì có thể ăn ngon ngủ yên không phải lo âu gì, có thể sẽ chẳng bao giờ phải đòi bảo hiểm bồi thường thiệt hại nhưng bao giờ cũng được bảo đảm hoàn toàn chẳng bị mất mát gì nếu động đất có xảy ra chăng nữa. Bảo hiểm xe cộ cũng có cùng một triết lý như vậy, dĩ nhiên chẳng ai dại dột cầu mong cho tai nạn xảy ra nhưng nếu lỡ không may bị tai nạn thật thì ít ra cũng có tiền điều trị thuốc men và sửa chữa hư hỏng hay mua xe khác. Tương tự một kế hoạch bảo vệ tài sản được ví giống như một hợp đồng bảo hiểm toàn bộ gia sản để bảo vệ quí vị tránh bị mất trọn gia sản trong trường hợp vướng trách nhiệm cá nhân liên quan đến nghiệp vụ kinh doanh hoặc bồi thường dân sự. Nếu một phần hoặc toàn bộ tài sản của một nghiệp chủ được bảo vệ theo luật thì khi tai biến xảy ra người ấy vẫn còn đầy đủ tài nguyên để tạo dựng lại cơ nghiệp.

Liệu quí vị có thể tưởng tượng ra được hoàn cảnh nào khiến mình bị kiện? Tùy theo nghề nghiệp và tùy theo địa vị cao thấp trong xã hội cùng tùy theo khả năng thanh toán tài sản của thân chủ, người luật sư có thể tiên đoán và đặt giả thuyết đối lại từng hoàn cảnh hay tai biến có thể xảy ra với phản ứng của tất cả chủ nợ rồi từ đó luật sư sẽ sắp đặt biện pháp phòng vệ thích ứng sẵn sàng đối phó với bất cứ nghịch cảnh nào.

Tuần tới chúng tôi tiếp tục trình bày thêm về Luật Bảo Vệ Tài Sản Hoa Kỳ và nêu trường hợp điển hình về những thành phần thường gặp nguy cơ cần bảo vệ tài sản. Cũng như thường lệ người viết xin xác nhận nội dung của những loạt bài tìm hiểu luật pháp này chỉ hoàn toàn được sử dụng với tính cách thông tin (information) giúp quí độc giả một vài kiến thức tổng quát căn bản về luật pháp Hoa Kỳ mà thôi và không thể coi như liên hệ của luật sư với thân chủ (attorney-client relationship). Do đó nếu có vấn đề liên quan đến luật, quí độc giả vẫn cần phải thảo luận với một luật sư chuyên môn về trường hợp của quí vị.


Nếu cần tham khảo riêng xin liên lạc với Luật Sư LyLy Nguyễn tại văn phòng ở 10221 Slater Avenue, Suite 223, Fountain Valley, California 92708, điện thoại (714) 531-7080.

Thế giới chờ đợi gì ở Hội Nghị Paris về ISIS?


Nguyễn Văn Khanh


LTS – Sáng Thứ Hai, 15 Tháng Chín, Hội Nghị Quốc Tế Về ISIS sẽ được tổ chức tại Paris, Pháp, với sự tham dự của hơn 20 vị ngoại trưởng của những quốc gia đã đồng ý tham gia trong Liên Minh Quốc Tế Chống ISIS do Hoa Kỳ thành lập. Nhật báo Người Việt có cuộc trao đổi ngắn với thông tín viên Nguyễn Văn Khanh về hội nghị được cả thế giới chú ý.


Người Việt (NV): Mục tiêu của hội nghị là gì?


Nguyễn Văn Khanh: Theo lời ông Chánh Văn Phòng Tòa Bạch Ốc Denis McDonough, hội nghị nhắm vào nhiều mục tiêu khác nhau. Trước hết đây là cuộc gặp gỡ đầu tiên của những quốc gia đã nhận lời tham gia trong liên minh do Hoa Kỳ khởi xướng để cùng nhau đi đến mục tiêu là tận diệt Nhà Nước Hồi Giáo ISIS; điểm thứ nhì là các quốc gia dự hội nghị sẽ cùng nhau bàn thảo một kế hoạch hành động chung và điểm thứ ba là dựa vào kế hoạch đó, các nước sẽ được phân công – hay nói theo ngôn từ ngoại giao – là mỗi nước lãnh một trách nhiệm khác nhau, miễn làm sao đạt được kết quả càng sớm càng tốt. Ở điểm này, một viên chức thuộc Hội Ðồng An Ninh Quốc Gia Hoa Kỳ có đưa ra một thí dụ khá rõ, nói rằng mỗi nước sẽ giữ một vai trò khác nhau, như có nước cung cấp phi cơ và đạn được để mở các cuộc không kích nhắm vào quân ISIS, có nước lãnh trách nhiệm cung cấp tin tức tình báo, và đương nhiên có những nước đứng ra lãnh trách nhiệm trang trải chi phí. Tôi còn nhớ ngay chính Tổng Thống Barack Obama cũng từng nói là nước Mỹ không thể một mình hoàn thành chiến lược tiêu diệt ISIS được, mà phải có sự yểm trợ, tham gia, đóng góp của cộng đồng thế giới.

Cũng cần nói thêm ở đây là mặc dù hội nghị diễn ra tại Paris, tổng thống Pháp ông Francois Holland sẽ đọc bài diễn văn khai mạc và chủ tọa cuộc họp, nhưng tất cả đều biết người có công lớn trong chuyện này chính là Ngoại Trưởng John Kerry. Paris cũng là chặng dừng chân cuối cùng của ông Kerry, sau chuyến đi kêu gọi thành lập Liên Minh kéo dài hơn 1 tuần lễ, khởi đầu là Âu Châu và NATO, sau đó là Trung Ðông.


NV: Kết quả sẽ được thông báo ngay sau Hội Nghị Paris?


Nguyễn Văn Khanh: Chưa có gì chắc chắn kết quả sẽ được thông báo ngay sau hội nghị. Hôm Thứ Sáu vừa rồi, ông Kerry chỉ nói là có nhiều quốc gia đồng ý tham gia trong Liên Minh. Hôm qua (Chủ Nhật, 14 Tháng Chín) ông Chánh Văn Phòng Tòa Bạch Ốc cũng chỉ cho biết là Thứ Tư tới đây ông Kerry sẽ ra điều trần trước Quốc Hội Liên Bang về thành quả ông đạt được, trình bày cho Quốc Hội biết rõ vai trò của Hoa Kỳ cũng như của các nước. Có thể lúc đó mới biết được những quốc gia trong Liên Minh sẽ đóng vai trò gì, trách nhiệm như thế nào.


NV: ISIS đang hoạt động ở Syria và Iraq. Có chung biên giới với cả 2 nước này là Iran, nhưng tại sao Iran lại không được mời dù họ cũng chống ISIS?


Nguyễn Văn Khanh: Theo các nguồn tin ngoại giao thì thoạt đầu chính phủ Pháp có ý định mời Iran nhưng Hoa Kỳ không đồng ý. Lý do là vì một mặt chính quyền Tehran ủng hộ ý kiến thành lập liên minh diệt ISIS, nhưng họ đặt điều kiện chỉ nên diệt quân ISIS ở Iraq chứ không nên mở rộng chiến dịch không kích sang Syria. Ðòi hỏi đó của Iran không gây ngạc nhiên cho mọi người vì đến bây giờ Tehran vẫn ủng hộ chính phủ độc tài của ông Bashar Al-Assad, trong lúc Hoa Kỳ và nhiều nước đồng minh công khai ủng hộ lực lượng nổi dậy lật đổ ông này. Theo quan điểm của Hoa Kỳ, mở rộng mặt trận sang Syria có nghĩa là vừa tiêu diệt ISIS vừa giúp lực lượng nổi dậy có cơ hội chiếm thế thượng phong, giúp họ đạt được mục tiêu lật đổ chính phủ Al-Assad. Chính vì khác biệt đó nên Hoa Kỳ không đồng ý mời Iran dự Hội Nghị Quốc Tế Paris.


NV: Như vậy những nước được mời dự hội nghị đều là những quốc gia chia sẻ toàn bộ lập trường của Hoa Kỳ?


Nguyễn Văn Khanh: Ðiều đó đúng. Tất cả các nước dự hội nghị đều có chung quan điểm là phải tiêu diệt khủng bố ISIS, điển hình ngay chính tuyên bố của Liên Ðoàn Ả Rập cũng nhấn mạnh tới điểm Nhà Nước Hồi Giáo ISIS là nguy cơ cho an ninh và hòa bình của khu vực cũng như của toàn cầu, và theo Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, đã có một số nước Hồi Giáo Trung Ðông bắn tiếng cho biết sẵn sàng tham gia vào những cuộc không kích ở Iraq và Syria để tiêu diệt quân Nhà Nước Hồi Giáo ISIS. Nhưng cần phải hiểu là có chung quan điểm và sẵn sàng làm việc chung không có nghĩa là các nước sẽ đồng ý với mọi đề nghị mà Hoa Kỳ nêu ra ở Hội Nghị Paris.


NV: Tại sao vậy?


Nguyễn Văn Khanh: Mỗi quốc gia có một lý do khác nhau. Chẳng hạn như Thổ Nhĩ Kỳ là một đang giữ 49 công dân Thổ làm con tin, chính phủ Anh cũng bị bó tay vì một đạo luật ban hành từ năm ngoái cấm không được có bất kỳ hoạt động quân sự nào trên lãnh thổ Syria, hình như ông chủ nhà là Pháp vẫn nuôi ý tưởng Liên Minh hoạt động trong khuôn khổ một nghị quyết do Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc ban hành, tương tự như nghị quyết về Lybia cách đây vài năm. Khi ông Kerry nói có vài chục quốc gia ủng hộ, chúng ta cũng nên hiểu rằng bên cạnh những nước đòng vai trò chủ lực có những nước chỉ đóng góp tượng trưng. Ðiều quan trọng nhất là khi lập Liên Minh cần có mặt của nhiều quốc gia, thành ra chính Tổng Thống Holland của Pháp cũng nói rằng Hội Nghị Paris không nhằm giải quyết khó khăn của từng nước, mà nhắm vào mục tiêu là sự góp sức chung.


NV: Và sẽ không nói tới việc đổ bộ quân vào Iraq và Syria?


Nguyễn Văn Khanh: Câu trả lời nghe được từ ông Chánh Văn Phòng Tòa Bạch Ốc là không. Về mặt quân sự, Hoa Kỳ và đồng minh không tính đến chuyện đổ bộ quân vào Iraq cũng như Syria, chỉ bàn đến kế hoạch không kích, chia sẻ tin tức tình báo và phí tổn. Nếu có đưa quân vào thì cũng chỉ là những cố vấn quân sự, đóng vai trò yểm trợ chứ không cầm súng chiến đấu. Ðây là điều Hoa Kỳ đang làm và nghe nói có thể Australia cũng sẽ tham gia.


NV: Nhưng anh đừng quên cho đến bây giờ báo chí Hoa Kỳ và thế giới vẫn còn hoài nghi về khả năng chiến đấu của quân đội Iraq. Nhìn chung, tình hình có tốt hơn trước đây, nhưng chưa có gì đảm bảo là họ có thể đứng vững nếu không được sự hỗ trợ của Hoa Kỳ.


Nguyễn Văn Khanh: Theo trình bày của ông McDonough thì tình hình bây giờ sáng sủa hơn trước rất nhiều, sau khi một chính phủ mới thành hình ở Baghdad, được sự hậu thuẫn của mọi lực lượng chính trị, được sự ủng hộ của cả tập thể Hồi Giáo Sunni cũng như tập thể Hồi Giáo Shiite. Theo cái nhìn của Tòa Bạch Ốc và đồng minh, đây mới là bước khởi đầu nhưng là bước khởi đầu rất tốt, sẽ dẫn đến kết quả như mọi người trông đợi. Cũng cần nói thêm là Tổng Thống Fouad Massoum của Iraq sẽ có mặt ở Hội Nghị Paris.


NV: Còn ở Syria thì sao? Tổng Thống Obama nói sẽ oanh kích ISIS ở Syria, nhưng chúng ta có biết nhiều về lực lượng nổi dậy muốn lật đổ chính phủ độc tài Al-Assad không?


Nguyễn Văn Khanh: Theo lời ông Phụ Tá Ðặc Biệt Shawn Turner của Hội Ðồng An Ninh Quốc Gia thì trong 2 năm vừa qua, Hoa Kỳ đã có được mối quan hệ tốt với lực lượng nổi dậy Syria. Ông nói rõ mối quan hệ tốt này được định nghĩa là tốt cho quyền lợi của Hoa Kỳ và đồng minh, nhưng đồng thời cũng nói rõ rằng thành công hay không trong việc lật đổ chính phủ Al-Assad vẫn là nỗ lực của lực lượng nổi dậy. Hoa Kỳ chỉ đóng vai trò hỗ trợ chứ không phải là lực lượng chính.


NV: Cám ơn anh.

Tin mới cập nhật