2 nghi can bị bắt trong vụ một ông chết trong khách sạn Anaheim

ANAHEIM, California (NV) – Hai nghi can bị bắt trong vụ một ông chết trong khách sạn ở Anaheim đầu tuần này, cảnh sát loan báo hôm Thứ Năm, 6 Tháng Hai, theo OC Patch.

Khoảng 10 giờ 15 phút sáng Thứ Hai, cảnh sát tới khách sạn Akua Motel Inn số 1018 đường Orangethorpe sau khi nhận được tin báo có người chết trong phòng khách sạn, Sở Cảnh Sát Anaheim (APD) cho hay.

Xe cảnh sát Anaheim. (Hình minh họa: Anaheim Police Department)

Khi tới nơi, cảnh sát thấy một ông 63 tuổi “rõ ràng” có dấu hiệu chấn thương nặng, APD cho biết. Nạn nhân được công bố thiệt mạng ở hiện trường.

Sau khi điều tra, cảnh sát xác định và bắt giữ hai nghi can, ông Manuel Ramos, 44 tuổi, cư dân Santa Ana, và anh Matthew Kundred, 28 tuổi, vô gia cư.

Cảnh sát chưa biết lý do cũng như tình huống hai nghi can tấn công nạn nhân.

APD kêu gọi ai biết thông tin liên quan tới vụ này thì gọi Cơ Quan Chống Tội Ác Orange County số 855-847-6227. (Th.Long) [qd]

Tô Lâm cùng thuộc cấp đi trên 45 xe hơi viếng nghĩa trang Vị Xuyên

HÀ GIANG, Việt Nam (NV) – Một ngày sau khi các báo đăng hình cho thấy ông Tô Lâm, tổng bí thư đảng CSVN, viếng nghĩa trang Vị Xuyên dành cho liệt sĩ chống Trung Quốc ở tỉnh Hà Giang, mạng xã hội rò rỉ clip về đoàn xe của ông này có đến 45 chiếc.

Nghĩa trang Vị Xuyên là nơi an nghỉ của gần 2,000 liệt sĩ và một mộ tập thể, dành cho tử sĩ chống Trung Quốc gần 50 năm trước, tại mặt trận Vị Xuyên.

Ông Tô Lâm (giữa), tổng bí thư đảng CSVN, thắp nhang tại nghĩa trang Vị Xuyên dành cho liệt sĩ chống Trung Quốc ở tỉnh Hà Giang. (Hình: Hà Giang)

Theo một đoạn video clip dài khoảng 2 phút được chia sẻ nhiều trên mạng xã hội hôm 6 Tháng Hai, đoàn xe của ông Tô Lâm đi viếng nghĩa trang Vị Xuyên đếm được 45 chiếc.

Một số người dân đứng bên đường được nhìn thấy tỏ vẻ phấn khích khi thấy đoàn xe của ông Tô Lâm hú còi inh ỏi, bật đèn ưu tiên trong lúc chạy ngang qua nhà họ hôm 5 Tháng Hai, tức Mùng Tám Tết Ất Tỵ 2025.

Việc chỉ có mỗi đoàn xe của Tô Lâm chạy trên đường làm dấy lên suy đoán đã xảy ra cấm đường tại địa phương để bảo đảm an ninh cho đoàn xe của tổng bí thư.

Facebooker Võ Ngọc Sỹ bình luận trên trang cá nhân: “Nhiều người nhìn vào đoàn xe 45 chiếc ô tô của đoàn tổng bí thư đi viếng nghĩa trang Vị Xuyên ở Hà Giang, họ mỉa mai nào là như vậy đã tinh giản dữ chưa, tiết kiệm dữ chưa. Họ đâu biết rằng từ Hà Nội lên Vị Xuyên hiện nay không có tuyến tàu lửa nào, chứ nếu có thì em đã tư vấn cho lãnh đạo là bỏ hết 45 chiếc ô tô lên tàu hàng, dành một toa chở toàn bộ người, xong lên đó thả xe xuống, ta chạy thong dong khu vực nội bộ, vừa tiết kiệm mà cũng vừa không để thế lực thù địch quay phim dọc đường bêu rếu nữa.”

Theo ghi nhận của báo Thanh Niên, tại nghĩa trang Vị Xuyên, ông Tô Lâm cùng các đại biểu “đã nguyện cầu cho anh linh các anh hùng liệt sĩ yên giấc ngàn thu, phù hộ cho dân tộc, cho non sông Việt Nam phát triển cường thịnh, trường tồn.”

Tuy vậy, bản tin không có bất kỳ chữ “Trung Quốc” nào.

Một số người dân đứng bên đường tỏ vẻ phấn khích khi thấy đoàn xe của ông Tô Lâm chạy ngang qua nhà. (Hình: Chụp qua màn hình)

Nghĩa trang Vị Xuyên được coi là địa điểm “nhạy cảm” với giới chức “tứ trụ” đương nhiệm và thường chỉ có cựu “tứ trụ” hoặc quan chức cấp thấp mới dám ghé đây để tránh làm Bắc Kinh phật ý.

Hôm 17 Tháng Hai năm ngoái, nhân tưởng niệm 45 năm cuộc chiến Việt-Trung, ông Trương Tấn Sang, cựu chủ tịch nước Việt Nam, được nhìn thấy đến thắp nhang tại nghĩa trang Vị Xuyên.

Theo tường thuật của báo Tuổi Trẻ, ông Sang đi cùng vợ, và ông Nguyễn Chí Dũng, bộ trưởng Kế Hoạch và Đầu Tư; ông Nguyễn Mạnh Dũng, quyền bí thư Hà Giang.

Trước ông Sang, theo báo Tuổi Trẻ hồi cuối Tháng Năm, 2023, ông Phạm Minh Chính, thủ tướng, ghé thắp nhang tại nghĩa trang Vị Xuyên, nhân có “chuyến công tác tại Hà Giang,” chứ không phải đúng dịp 17 Tháng Hai. (N.H.K) [qd]

100,000 trái trứng gà bị ăn cắp trên xe vận tải ở Pennsylvania

ANTRIM TOWNSHIP, Pennsylvania (NV) – Cảnh sát ở Pennsylvania đang truy tìm kẻ ăn cắp 100,000 trái trứng gà có giá tổng cộng hàng chục ngàn đô la trên một chiếc xe vận tải, theo AP hôm Thứ Tư, 5 Tháng Hai.

Sau bốn ngày xảy ra vụ ăn cắp, cảnh sát vẫn chưa tìm được manh mối nào, bà Megan Frazer, phát ngôn viên Cảnh Sát Tiểu Bang Pennsylvania (PSP), cho hay hôm Thứ Tư. Cảnh sát cho rằng lý do số trứng gà này bị ăn cắp là vì giá trứng gà ở Mỹ đang quá cao.

Trứng gà bán trong chợ ở Glendale, California, hôm 6 Tháng Giêng. (Hình minh họa: Robyn Beck/AFP via Getty Images)

“Chúng tôi đang dựa vào manh mối từ người dân địa phương. Do đó, chúng tôi hy vọng có người biết thông tin nào đó, và họ sẽ gọi cho chúng tôi để cung cấp,” bà Frazer nói.

Cảnh sát cũng đang tìm nhân chứng và kiểm tra video từ camera an ninh để cố gắng nhận diện thủ phạm.

“Từ khi làm nghề này tới nay, tôi chưa bao giờ nghe 100,000 trái trứng gà bị ăn cắp. Vụ này chắc chắn có một không hai,” bà Frazer cho biết. Bà làm việc cho PSP được 12 năm.

Số trứng gà nêu trên bị ăn cắp trên xe vận tải của công ty Pete & Gerry’s Organics khoảng 8 giờ 40 phút tối Thứ Bảy tuần trước ở Antrim Township, theo cảnh sát.

Số trứng gà này có giá tổng cộng khoảng $40,000, nghĩa là vụ ăn cắp này mang tội đại hình, bà Frazer cho hay.

Pete & Gerry’s Organics ra thông báo cho biết họ đang phối hợp với cảnh sát để điều tra.

“Chúng tôi coi trọng vụ này và cam kết giải quyết càng nhanh càng tốt,” công ty này tuyên bố.

Hiện nay, bệnh cúm gia cầm khiến nông dân ở Mỹ giết bỏ hàng triệu con gà mỗi tháng, khiến giá trứng gà tăng hơn gấp đôi so với mùa Hè năm 2023. Và tình trạng này có vẻ không cải thiện trong năm nay.

Tháng Mười Hai vừa qua, giá trứng gà trung bình ở Mỹ lên $4.15 một vỉ 12 trứng. Giá đó chưa cao bằng giá kỷ lục $4.82 cách đây hai năm, nhưng Bộ Nông Nghiệp dự báo giá trứng gà sẽ tăng thêm 20% năm nay. (Th.Long) [qd]

Tăng đoàn sư Minh Tuệ có ‘vỡ trận’ ở Thái Lan?

Tăng đoàn sư Minh Tuệ có ‘vỡ trận’ ở Thái Lan?

Đoàn bộ hành sư Minh Tuệ trên đường sang Ấn Độ đã bước qua ngày thứ 57 và đang có những diễn biến mới tại Thái Lan sau khi ba tình nguyện viên chủ chốt là ông Đoàn Văn Báu, một cựu thượng tá an ninh, Lê Khả Giáp, một Youtuber cùng một thành viên khác tên Hùng rời khỏi đoàn. Hệ quả là đoàn bộ hành đang tạm dừng chân tại một khu vườn thuộc huyện Wichian Buri, tỉnh Phetchabun, Thái Lan. Liệu tăng đoàn sư Minh Tuệ có “vỡ trận” như đã xảy ra ở Huế ngày 3 Tháng Sáu, 2024.

Trump lại bị tòa ‘bợp tai’ nữa, không biết bao giờ mới chừa tật láu táu

Trump lại bị tòa ‘bợp tai’ nữa, không biết bao giờ mới chừa tật láu táu
Một chánh án liên bang ra lệnh tạm ngưng vụ Tổng Thống Donald Trump đòi nhân viên liên bang phải chọn hoặc là nghỉ sớm hoặc bị sa thải.

Nhà hàng ‘chặt chém’ ở Nha Trang đóng cửa ban ngày, mở ban đêm

KHÁNH HÒA, Việt Nam (NV) – Nhà hàng Aroma Beach ở trung tâm thành phố Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa, được ghi nhận mở cửa vào ban đêm, đóng cửa ban ngày để “né” nhà chức trách sau vụ “chặt chém” nhóm du khách Trung Quốc.

Nhà hàng Aroma Beach gây tranh cãi với hóa đơn 20.4 triệu đồng ($807) cho một bữa tối với những món như cà tím nướng mỡ hành, hột vịt lộn, phở bò… Trong số này, món cà tím nướng có giá lên đến 1.9 triệu đồng ($75) cho một đĩa, khiến nhiều người cho rằng đây là việc làm tổn hại đến ngành du lịch Nha Trang.

Nhà hàng Aroma Beach mở cửa vào đêm 5 Tháng Hai. (Hình: Tiền Phong)

Theo tường thuật của phóng viên báo Tiền Phong hôm 6 Tháng Hai, nhà hàng nêu trên đóng cửa im lìm, toàn bộ bảng hiệu đã được tháo xuống đặt cạnh cửa và tấm bảng giới thiệu các món ăn viết bằng tiếng Trung Quốc.

Tuy vậy, vào lúc chiều tối mỗi ngày, nhà hàng Aroma Beach vẫn mở bán như bình thường, với nhiều bàn ghế được bày ra lấn chiếm vỉa hè.

Hôm 5 Tháng Hai, một “đoàn kiểm tra liên ngành” của thành phố Nha Trang đã đến nhà hàng Aroma Beach để xác minh vụ nhóm du khách Trung Quốc tố nơi này “chặt chém.”

Thời điểm đó, nhà hàng khóa cửa, trong lúc chủ nhà hàng không bắt máy cuộc gọi của giới chức.

Tình trạng các nhà hàng “chặt chém” khách trong những ngày Tết diễn ra theo “thông lệ” hằng năm, bất chấp việc xử phạt của nhà chức trách.

Nhà hàng Aroma Beach đóng cửa ban ngày để “né” nhà chức trách. (Hình: Tiền Phong)

Vài ngày trước sự việc nêu trên, một quán bún riêu ở quận Hai Bà Trưng, Hà Nội, bị cộng đồng mạng chỉ trích kịch liệt vì bán ba tô bún cho du khách với giá 1.2 triệu ($48).

Sau khi thực khách đưa vụ việc lên mạng xã hội, ông Lê Hải Ninh, chủ quán bún riêu thanh minh rằng mình “chỉ nói đùa” khi báo giá một tô gấp 10 lần.

Đến khi giới chức phường Bách Khoa, quận Hai Bà Trưng ra lệnh đóng cửa, chủ quán mới chịu viết thư xin lỗi và trả lại phần tiền “chặt chém” cho thực khách.

Theo các báo trong nước, quán bún riêu bày bán trên vỉa hè vào ban đêm này đã hoạt động từ hơn 30 năm và chủ quán có thói quen “nói đùa” về giá bán. (N.H.K) [qd]

Sắc Xuân – Thơ Ngọc Thảo

Ngọc Thảo

Sắc Xuân 

Xuân đã về trên những bước đầy vơi. (Hình: Triết Trần)

Ta níu lại những ngày Xuân đã mất
Dấu hình xưa bỗng thảng thốt quay về
Âm vang vọng từ trong muôn nghìn kiếp
Vẫy chào nhau nâng ly rượu tràn trề…

Mây cũng đến giăng cả trời trắng xóa
Nắng ùa về sáng dội cả đồi hoa
Sóng dạt dào hát mãi điệu tình ca
Bản giao hưởng ngân nga khúc trầm bỗng..

Chim rừng đến líu lo bài hạnh ngộ
Sương long lanh phơi đọng những đóa hồng
Cành khô gãy rung mình khoe áo mới
Đàn cò bay vỗ cánh lượn khắp trời..

Xuân đã về trên những bước đầy vơi
Màu lộc non đâm chồi xanh biêng biếc
Ngày đã cạn và mùa Xuân sẽ hết
Còn không anh những năm tháng phiêu bồng…

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

Tòa hoãn thời hạn chót để nhân viên liên bang chấp nhận nghỉ việc theo đề nghị của Trump

WASHINGTON, DC (NV) – Tòa liên bang hôm Thứ Năm, 6 Tháng Hai, hoãn thời hạn chót để nhân viên chính phủ liên bang quyết định chấp nhận nghỉ việc theo lời đề nghị của chính quyền Tổng Thống Donald Trump hay không, The Hill đưa tin.

Tòa sẽ nghe tranh luận về tính pháp lý của lời đề nghị này vào Thứ Hai tuần tới.

Nhân viên cũ và hiện tại của USAID và ủng hộ viên của họ biểu tình cùng với một số thành viên Quốc Hội trước tòa nhà Quốc Hội ở Washington, DC, hôm 5 Tháng Hai. (Hình minh họa: Chip Somodevilla/Getty Images)

Thứ Ba tuần trước, Tòa Bạch Ốc ra thông báo sẵn sàng trả lương tới ngày 30 Tháng Chín, tức tám tháng, cho nhân viên liên bang nào không muốn trở lại văn phòng làm việc, miễn là họ chịu nghỉ việc trễ nhất ngày 6 Tháng Hai.

Sau quyết định hôm Thứ Năm của tòa, nhân viên liên bang có tới Thứ Hai để quyết định chấp nhận lời đề nghị này hay không.

Trong thông báo hôm Thứ Ba tuần trước, Văn Phòng Quản Trị Nhân Sự (OPM) của Tòa Bạch Ốc gọi lời đề nghị này là nghỉ việc hành chánh có lương và phúc lợi.

OPM dự trù 5% tới 10% nhân viên liên bang chấp nhận lời đề nghị này, nghĩa là có thể hàng trăm ngàn nhân viên sẽ nghỉ việc. Mới đây, Tòa Bạch Ốc loan báo ít nhất 40,000 người đã chấp nhận.

OPM cho hay họ dự đoán biện pháp này có thể giúp tiết kiệm tới $100 tỷ một năm tiền đóng thuế của người dân.

OPM đưa ra lời đề nghị này với tất cả nhân viên liên bang toàn thời gian, ngoại trừ quân nhân, nhân viên bưu điện, và nhân viên thực thi luật di trú hoặc bảo vệ an ninh quốc gia.

AFGE, nghiệp đoàn lớn nhất đại diện nhân viên liên bang, nộp đơn kiện lời đề nghị này, cho rằng OPM không có thẩm quyền đề nghị như vậy.

AFGE cảnh cáo nhân viên liên bang đừng chấp nhận lời đề nghị này vì nếu chấp nhận, nhân viên sẽ bị bỏ rơi. (Th.Long) [qd]

Phóng viên Đằng-Giao qua đời, hưởng dương 63 tuổi

ANAHEIM, California (NV) – Phóng viên Đằng-Giao, tên thật là Ngô Trọng Đằng-Giao, của nhật báo Người Việt được phát hiện qua đời tại nhà ở Anaheim hôm Thứ Tư, 5 Tháng Hai, hưởng dương 63 tuổi.

Phóng viên Đằng-Giao bắt đầu làm việc ở Người Việt ngày 4 Tháng Năm, 2015 với vai trò phóng viên, thường xuyên viết về cộng đồng Việt Nam vùng Little Saigon và hải ngoại, và về lĩnh vực ca nhạc và phim.

Phóng viên Đằng-Giao. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Anh cũng thỉnh thoảng xuất hiện trong một số video phóng sự của nhật báo Người Việt.

Nhân dịp kỷ niệm 40 năm nhật báo Người Việt, phóng viên Đằng-Giao có chia sẻ như sau: “Chập chững viết cho tờ báo Việt Nam uy tín nhất hải ngoại Đằng-Giao rất vui vì bỗng được trở thành học trò, được chỉ dẫn chu đáo từng li, từng tí những nguyên tắc chuyên nghiệp cơ bản của phóng viên. Đằng-Giao muốn có thật nhiều cơ hội để có thể đóng góp với cộng đồng hải ngoại bằng những bài viết gợi lên tính nhân văn, văn hóa qua sinh hoạt hàng ngày và những mối quan hệ tưởng như bình thường.”

Bài viết cuối cùng của phóng viên Đằng-Giao là phóng sự “Về Little Saigon hòa mình vào không gian lễ hội ‘Xuân Vươn Lên,’” mô tả diễn hành Tết ở Little Saigon ngày Mùng Một Tết Ất Tỵ, được đăng trên trang nhất nhật báo Người Việt ngày 2 Tháng Hai.

Phóng viên Đằng-Giao sinh ra tại Sài Gòn. Anh vượt biên năm 1982, được tàu Nhật vớt, đưa vào đảo Pulau Bidong, Malaysia, và định cư tại Mỹ năm 1983.

Sau khi tốt nghiệp điện ảnh đại học UCLA, anh làm việc với các công ty Mỹ một thời gian, rồi làm cho trung tâm băng nhạc Làng Văn.

Sau đó, anh về Việt Nam làm việc, quay băng nhạc ở bên đó.

Anh cũng từng làm đạo diễn video cho các chương trình Duyên Dáng Việt Nam từ số 9 đến 15, trong thời gian khoảng năm hoặc sáu năm, trước khi trở về Mỹ làm phóng viên cho nhật báo Người Việt. (Đ.D.)

Ca sĩ Lynda Trang Đài trả lời báo Người Việt: ‘Lynda không ăn cắp’

Đỗ Dzũng/Người Việt

LITTLE SAIGON, California (NV) – Ca sĩ Lynda Trang Đài vừa trả lời phỏng vấn nhật báo Người Việt vào sáng Thứ Năm, 6 Tháng Hai, về tin đồn cô “ăn cắp vặt” ở Orlando, Florida, hồi Tháng Giêng, một ngày sau khi tòa soạn đăng bài “Rộ tin ‘Lynda Trang Đài’ bị bắt vì ăn cắp vặt ở Florida.”

Ca sĩ Lynda Trang Đài. (Hình: Facebook lyndatrangdai.le)

“Lynda không ăn cắp,” nữ ca sĩ nổi tiếng trong cộng đồng Việt Nam hải ngoại khẳng định với nhật báo Người Việt. Cô nói thêm: “Quý vị sẽ biết sự thật trong một ngày thật gần.”

Trước đó, mạng xã hội lan truyền tin một người tên là Lynda Trangdai Le Ngo bị bắt vì ăn cắp vặt tại một cửa hàng ở Orlando, Florida, hôm 5 Tháng Giêng.

Tin lan truyền còn có cả hình “mugshot,” tức là hình nghi can bị cảnh sát chụp sau khi bị bắt, do Sở Cảnh Sát Orange County, Florida, cung cấp.

Hình “mugshot” cho thấy nghi can Lynda Trangdai Le Ngo “có vẻ giống” ca sĩ Lynda Trang Đài, vợ của ca sĩ Tommy Ngô.

Theo hồ sơ tòa và nhà tù Orange County, nghi can Lynda Trangdai Le Ngo, 57 tuổi, địa chỉ cư ngụ cuối cùng là ở Fountain Valley, California, bị bắt ngày 5 Tháng Giêng và bị truy tố tội ăn cắp vặt, trị giá từ $100 – $750.

Theo hồ sơ tòa ngày 6 Tháng Giêng, vào lúc khoảng 5 giờ 17 phút chiều ngày 5 Tháng Giêng, cảnh sát viên Stephen Erickson (số 31879) đang trực tại trung tâm thương mại Mall of Millenia trên đường Conroy, Orlando, thì được nhân viên bảo vệ của cửa hàng báo cho biết có một vụ ăn cắp xảy ra tại cửa hàng Gucci hôm 4 Tháng Giêng.

Sau đó, ông Erickson gặp ông Yoshua Elkins, phụ trách chống ăn cắp của Gucci, và được ông này tường thuật là vào ngày 4 Tháng Giêng, nghi can Lynda Trangdai Le Ngo vào cửa hàng và mua hai chai nước hoa. Trong lúc trả tiền, nghi can chọn một hộp đựng AirPod và bỏ vào trong túi đựng điện thoại, không để nhân viên Victor Calderon thấy.

Sau đó, nghi can rời cửa hàng, không trả tiền cho hộp đựng AirPod trị giá $330.

Khoảng 5 giờ chiều ngày 5 Tháng Giêng, cảnh sát Orange County đang trực tại khu vực phát hiện nghi can quay trở lại tiệm Gucci, nên họ bắt giữ nghi can.

Nghi can được cảnh sát đọc cho nghe quyền hiến định của mình, theo báo cáo của cảnh sát. Nghi can cho biết là hiểu và đồng ý nói chuyện với cảnh sát.

Nghi can khai rằng nghi can có thử hộp đựng AirPod, nhưng không vừa, nên để lại trên bàn.

Nhân viên cửa hàng cho biết máy quay phim an ninh cho thấy nghi can cầm hộp đựng AirPod nhưng không để lại.

Nghi can nói rằng lúc đó nghi can đang vội và chỉ ném nó xuống.

Theo Wikipedia, ca sĩ Lynda Trang Đài tên thật là Lê Quang Quý Trang Đài, sinh ra tại Thừa Thiên-Huế. Cô cùng gia đình đến Mỹ năm 1978. Cô là một ca sĩ nổi tiếng, từng nhiều lần xuất hiện trên sân khấu Paris By Night. Cách thức ăn mặc của cô được mọi người ví như là “Vietnamese Madonna.”

Nghệ danh Lynda của cô được lấy cảm hứng từ tên của diễn viên Lynda Carter của Mỹ.
Ngoài việc ca hát, ca sĩ Lynda Trang Đài còn là chủ tiệm bánh mì nhà hàng Lynda Sandwich mà cô mở hồi năm 2010 tại Westminster. [kn]

Liên lạc tác giả: [email protected]

Đến phiên giới tình báo CIA sống trong sợ hãi

Đến phiên giới tình báo CIA sống trong sợ hãi
Một động thái mới từ Tổng thống Donald Trump khiến giới tình báo, điệp viên CIA tại nước ngoài lo lắng, sợ hãi

Ăn trộm motor bơm nước, một thiếu niên ở Đồng Tháp chết đuối

ĐỒNG THÁP, Việt Nam (NV) – Nhà chức trách xác nhận thi thể một thiếu niên bị cột dây vào đầu bò của motor bơm nước, nổi trên kênh ở tỉnh Đồng Tháp là BVY, 16 tuổi, ở huyện Tháp Mười.

Báo VietNamNet hôm 6 Tháng Hai dẫn kết quả điều tra của công an địa phương cho hay, nạn nhân Y. đi cùng nghi can Nguyễn Hữu Nghĩa, 32 tuổi, ở huyện Cái Bè, tỉnh Tiền Giang, trong vụ trộm hai motor bơm nước vào đêm 3 Tháng Hai, tức Mùng Sáu Tết Ất Tỵ 2025.

Nghi can Nguyễn Hữu Nghĩa lúc bị bắt. (Hình: Thanh Niên)

Khi bị đưa về đồn, nghi can Nghĩa khai, sau khi lấy trộm motor và đưa sang kênh Trâm Bầu, em Y. buộc đầu đầu bò của motor vào bụng mình để bơi qua sông.

Tuy nhiên, do đầu bơm nặng, nạn nhân bị chết đuối. Nghi can Nghĩa đi trước, sau đó không tìm thấy thiếu niên nên bỏ về nhà.

Công An Huyện Tháp Mười đang điều tra vụ trộm.

Các báo khác cũng đưa tin này nhưng không làm rõ được gia cảnh của nạn nhân, cũng như mối quan hệ giữa hai nghi can.

Trong một vụ trộm khác xảy ra trong những ngày Tết vừa qua, báo Lao Động cho biết, nghi can Phan Văn Đủ, 36 tuổi, ở huyện An Minh, tỉnh Kiên Giang, bị bắt vì trộm một xe gắn máy ở địa phương hôm 30 Tháng Giêng, tức Mùng Hai Tết.

Theo bản tin, khi bị bắt, nghi can Đủ khai nhận mình trộm xe gắn máy bằng cách bứt dây mát, sau đó mang xe đi cầm tại tỉnh khác.

Đáng nói, nghi can Đủ có bốn tiền án về tội “trộm cắp tài sản” và vừa ra tù vào Tháng Mười Hai năm ngoái.

Công an đã tịch thu chiếc xe gắn máy và đem trả lại cho khổ chủ.

Tang vật trong một vụ trộm motor bơm nước. (Hình: Công An Nhân Dân)

Cùng thời điểm, báo Dân Trí đưa tin, Công An Quận Tây Hồ, Hà Nội, đang lần theo dấu vết hai tên trộm hòm công đức tại điếm Phú An, một ngôi đền cổ ở địa phương, vào đêm 31 Tháng Giêng, tức Mùng Ba Tết.

Camera an ninh ghi lại hình ảnh hai nam thanh niên mặc áo trùm đầu, đeo khẩu trang che kín mặt, đi xe Honda Vision che kín bảng số.

Sau khi lấy được hòm công đức, hai nghi can chạy khỏi hiện trường. Hiện chưa rõ hòm công đức có bao nhiêu tiền bên trong. (N.H.K) [qd]

Xuân nghe nhạc Tết

Tưởng Năng Tiến

Nếu thực sự có mùa xuân êm đềm, và tươi thắm tới cỡ đó mà bạn vẫn chưa hài lòng thì xin nghe thêm vài câu nhạc nữa – cũng  từ bản “Hoa Xuân,” của Phạm Duy:

Có một chàng thi sĩ miền quê
Hái bông hoa trao người xuân thì
Có một bầy em bé ngoài đê
Hát câu i tờ đón xuân về …

Tôi dám cá là  ngay cả vào Thời Trung Cổ, cũng không nơi nào có một mùa xuân an bình và tươi đẹp đến như vậy. Mà Phạm Duy đâu phải là người thuộc Thời Trung Cổ. Vậy chớ thằng chả kiếm ở đâu ra một mùa xuân (vào thời đại chúng ta) mà thái hòa và an lạc dữ vậy cà?

Thiệt nó đẹp như mơ vậy đó nha. Và sao tui nghi là ổng đã nằm mơ (thiệt) quá hà. Chớ giữa chúng ta, nhất là những kẻ sinh trưởng ở miền Nam Việt Nam, có mấy ai đã từng nhìn thấy cái đê. Bờ đê trần trụi vắng hoe cũng khỏi có luôn, nói chi đến “một bầy em bé … hát câu i tờ đón xuân về ” – vào một buổi chiều xuân nào đó, đã xa lắc xa lơ – trên bờ đê lộng gió!

Còn chuyện “có một chàng thi sĩ miền quê, ngắt bông hoa trao người xuân thì ”   (… ôi thôi ) nhắc đến làm chi cho nó thêm buồn. Tìm đâu ra (nữa) một ông nội làm thơ dễ thương và hiền lành đến thế?

Tui nói vậy bạn dám cãi lắm nha. Bạn dám sẽ đưa Nguyễn Bính ra làm bia đỡ đạn, với lý do “ổng là thi sĩ miền quê cuối cùng” của thời đại chúng ta. Tệ hơn nữa, bạn còn dám mang những bài thơ lục bát (đã được “phóng ảnh treo tường” để bán) của Nguyễn Duy ra để hù tui nữa – không chừng?

Xin lỗi bạn chớ, cỡ Tú Xương đây mà cũng đã có lúc phải ứa lệ – rấm rứt khóc thầm (dám bằng tiếng Pháp) vì nạn đô thị hóa, đây nè :

Sông kia giờ đã nên đồng
Chỗ làm nhà cửa, chỗ giồng ngô khoai
Đêm nghe tiếng ếch bên tai
Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò …

Sá gì Nguyễn Bính, nói chi tới cỡ Nguyễn Duy. Tóm lại, tui tin rằng Nguyễn Khuyến mới đích thực là thi sĩ miền quê cuối cùng của dân tộc Việt Nam :

Tháng Giêng hai mươi mốt chợ Đồng
Năm nay chợ họp có đông không
Dở giời mưa bụi còn hơi rét
Nếm rượu tường đền được mấy ông

Chớ còn mấy trự làm thơ (lóc nhóc) sau này đều đã bị đô thị hóa, đã “phong sương mấy độ qua đường phố” hết trơn rồi – theo như cách nói của Sơn Nam. Và tôi ngại nhất là cái kiểu bụi đời (ướt át) của ông Thế Lữ :

Rũ áo phong sương trên gác trọ
Ngắm nhìn thiên hạ đón xuân sang

Cái gác trọ này – tôi bảo đảm – nằm ở Hà Thành, vào cuối thập niên ba mươi hay đầu bốn mươi gì đó. Thêm cái kiểu cách “rũ áo phong sương” đủ khiến chúng ta hình dung ra được cả đám Vũ Hoàng Chương, Đinh Hùng, Xuân Diệu, Huy Cận … đã sống cải lương chết mẹ đi rồi. Đâu còn “thi sĩ miền quê” nào nữa, mấy cha?
Đô thị hóa, tất nhiên, không phải chỉ xảy ra ở Hà Nội Ba Mươi Sáu Phố Phường. Không tin, cứ đọc Nguyễn Bính mà xem :

Đôi ta lưu lạc phương Nam này
Đã mấy mùa xuân én nhạn bay
Xuân đến khắp trời hoa mận nở
Riêng ta với người buồn lắm thay

Bạn thấy chưa : lại thêm hai ông nhô con bỏ nhà “dzô” Nam, thuê gác trọ, sống giữa Sài Thành Hoa Lệ. Mà đi giang hồ chút đỉnh vậy là phải chớ. Chính quê hương của Nguyễn Bính cũng đã nhiễm bụi thị thành từ lâu rồi, còn nấn ná ở đó làm chi cho mụ người ra :

Hoa chanh mọc ở vườn chanh
Thầy u mình với chúng mình chân quê
Hôm qua em đi tỉnh về
Hoa đồng cỏ nội bay đi ít nhiều …

Coi : nàng mới ra tỉnh về (có chút xíu hà) mà hoa đồng cỏ nội đã bay đi mất liền một mớ. Lỡ mà “ẻm” ghé chơi Hà Nội hay Hải Phòng ( chậm lắm ) ba đêm kể như rồi, còn gì là “người xuân thì” theo tiêu chuẩn “chân quê” nữa ?

Bạn hết cãi chưa ? Dù bạn đã tắt đài, tôi biết bạn vẫn còn ấm ức vì cái giọng điệu hoài cổ cực đoan và (hơi) quá khích của tui từ khi đặt bút xuống cho tới bây giờ – phải không nào?

Đừng có nghĩ bậy bạ như vậy, mang tội chết à nha, mấy cha! Coi : cuộc tình dấm dớ của một anh thi sĩ miền quê với một cô gái xuân thì – hay hình ảnh một bờ đê lộng gió, với bầy em bé tung tăng, hát câu i tờ, vào buổi chiều xuân có nắng vàng hanh nào đó – hoàn toàn và tuyệt đối có liên quan, dính dáng gì tới tui đâu. Cớ sao tui lại hoài cổ chớ ? Đây là chuyện riêng của … Bà Huyện Thanh Quan hay ( cùng lắm ) là của ông nội hoặc của ông già tôi thôi hà.

Mà hoài cổ, theo tôi, là thứ tình cảm hơi khó hiểu. Làm sao chúng ta có thể yêu mến hay ngưỡng mộ một thời đại mà mình tuyệt đối không có mắc mớ gì tới nó ? Hoài vọng hay hoài cảm, có lẽ, dễ hiểu và phổ biến hơn. Mọi người, khi bắt đầu luống tuổi, hẳn đều thấy tiếc nuối ít nhiều khoảng ấu thơ hay niên thiếu của mình – dù chúng ta sinh ra và trưởng thành ở bất cứ đâu.

Dù vậy, tôi vẫn lậy Trời cho bạn đừng xui tới cỡ là sinh ra ở miền Bắc – vào khoảng thập niên 1940, 50, hay 60 – và cứ phải sống mãi ở nơi đó cho đến bây giờ. Tuổi thơ và tuổi trẻ của bạn – tất nhiên – cũng đẹp, cũng thơ mộng vậy; tuy nhiên, tôi tin là nó sẽ đẹp hơn, mộng mơ hơn (chút đỉnh) nếu Bác và Đảng đừng xía vô cuộc đời bạn quá nhiều – như họ vẫn cứ thích làm như thế, từ nửa thế kỷ qua.

Còn nếu bạn sinh trưởng ở miền Nam thì đỡ mệt biết chừng nào mà nói. Sẽ không ai bắt bạn phải đeo khăn quàng đỏ và đi nhặt rác để hoàn thành kế hoạch nhỏ. Bạn cũng được miễn cái vụ “thay trời làm mưa” hay “nghiêng đồng cho nước chảy ra ngoài,” và bạn được tự do đi biểu tình  “đả đảo” hoặc chửi rủa bất cứ thằng cha hay con mẹ (cà chớn) nào mình không thích.

Trong một hoàn cảnh sống tương đối dễ thở như thế (và nếu bạn lại sống trong một thành phố ở cao nguyên ) thì hình ảnh “xuân về trên bãi cỏ non” (kể như) chỉ là chuyện nhỏ thôi. Điều đáng tiếc là những ngày tháng an lành, phẳng lặng đó không kéo dài lâu.

Đến khoảng cuối thập niên năm mươi, theo trí nhớ non nớt của tôi, trong không khí an bình của miền Nam thoang thoảng đã có mùi vị chiến tranh – qua những bản nhạc tâm lý chiến (thường được hát ở phòng trà và nghe ra hơi nhiều kịch tính ) của những ông nhạc sĩ quân đội, như bản “Phiên Gác Đêm Xuân” của Nguyễn Văn Đông chả hạn:

Đón giao thừa một phiên gác đêm
Chờ xuân đến súng xa vang rền
Xác hoa tàn rơi trên báng súng
Ngỡ rằng pháo tung bay
Nào ngờ đâu hoa lá rơi …

Trời đất, đơn vị bạn đụng địch, “súng xa vang rền” mà Nguyễn văn Đông vẫn đang mơ ngủ. Không hề nghe ổng ban lệnh ứng chiến hay kế hoạch cứu viện gì hết trơn hết trọi; đã vậy, sau khi tỉnh giấc, ổng bắt đầu … mơ mộng :

Ngồi ngắm mấy nóc chòi canh
Mơ rằng đây mái nhà tranh
Và ước chiếc bánh ngày xuân
Cùng hương khói vương niềm thương…

Thiệt tình, ổng làm đảo ngược binh pháp hết trơn. Người ta thì cư an tư nguy còn ổng thì cư nguy tư an. Những sĩ quan cao cấp trong quân đội miền Nam, như đại tá Nguyễn văn Đông, chắc có hơi nhiều ; bởi vậy, chỉ chừng mười năm sau, năm 1968 thì súng AK của Trung Cộng và Tiệp Khắc nổ thiệt và nổ khắp bốn mươi tỉnh lị và thành phố của miền Nam (kể luôn thủ đô Sài Gòn).

Cũng từ đây, chiến tranh lan vô thành phố. Nay, “plastic” đặt nổ “lầm” chỗ này ; mai, hỏa tiễn 122 ly rơi “lộn” vô chỗ khác. Và dù vậy, xã hội miền Nam vẫn cứ vui như tết – khi Tết đến.

Nếu so với miền Bắc – nơi mà vì “hoàn cảnh đất nước khó khăn” nên chỉ có quí vị ủy viên trung ương đảng CSVN uống rượu mừng xuân, thay cho cả nước – người dân miền Nam hoàn toàn bình đẳng trong chuyện đón xuân. Cứ nghe bản “Ly Rượu Mừng” của Phạm Đình Chương là đủ biết:

Ngày xuân nâng chén ta chúc nơi nơi
Mừng anh nông phu vui lúa thơm hơi
Người thương gia lợi tức
Người công nhân ấm no
Thoát ly đời gian lao nghèo khó
Á … a … a … a
Nhấp chén đầy vơi chúc người người vui
Á … a … a … a
Nhấp chén đầy vơi chúc người người vui
Á … a … a … a
Muôn lòng xao xuyến duyên đời
Rót thêm tràn đây chén quan san
Chúc người binh sĩ lên đường …

Coi : nẫy giờ mới chừng mười phút mà mỗi người đã uống đâu cỡ chục ly : ly tặng anh nông phu, ly chào anh công nhân, ly mừng ông thương gia, ly mừng người nghệ sĩ … Chưa đã, còn thêm vài “chén quan san” để “chúc người binh sĩ lên đường” nữa. Thiệt, vui còn hơn tết và cả nước (chắc chắn) đều “xỉn” thấy mẹ luôn!

Thỉnh thoảng mới có vài chiến sĩ say mê chiến đấu (hay đãng trí) đến độ quên luôn cả nhậu, và nhất định “Xuân Này Con Không Về”:

Con biết không về mẹ chờ em trông
Nhưng nếu con về bạn bè thương mong
Bao lớp trai hùng chào xuân chiến trường
Không lẽ riêng mình êm ấm
Mẹ ơi con xuân này không về …

Những chàng “trai hùng chào xuân chiến trường” như thế, tiếc thay, không nhiều và cũng không mấy khi được giữ những chức vụ cao trong quân đội. Điều đáng tiếc hơn nữa là trong cuộc chiến tự vệ vừa qua, quân dân miền Nam đã áp dụng một chiến lược (rất) sai lầm. Thay vì “vui nhiệm vụ không quên xuân” thì họ đã làm ngược lại là “vui xuân nhưng không quên nhiệm vụ”. Nói cách khác “vui xuân” mới là chuyện chính, còn “nhiệm vụ” chỉ là chuyện phụ (và là chuyện nhỏ) thôi !

Cùng lúc – ở miền Bắc Việt Nam – khi Tết đến (sau khi nghe chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội, tổng bí thư, thủ trưởng ban ngành, đơn vị … chúc tết xong ) là mọi người đâm bổ đi “tranh thủ làm việc gấp hai” để “thi đua lập chiến công dâng đảng.” ( Đ … mẹ chơi vậy ai chơi cho lại, mấy cha ! )

Cuộc chiến Bắc Nam chấm dứt ra sao, vào mùa Xuân năm 1975, mọi người đều biết (và đều tiên đoán được). Từ đó, nhân dân hai miền đều chỉ còn được nghe một bản nhạc xuân duy nhất : “Mùa xuân trên thành phố Hồ Chí Minh quang vinh, ôi đẹp biết bao, biết mấy tự hào. Sài Gòn ơi cả nước vẫy tay chào …”

Cũng như bạn, tôi chịu không nổi cái loại nhạc (thổ tả) này nên đã vẫy tay chào  “thành phố Hồ Chí Minh quang vinh” để … ra đi, và đi hơi sớm. Từ đó đến nay đã mấy chục năm qua. Biết bao nhiêu là nước sông, nước suối, nước mương, nước rãnh … đã ào ào chảy qua cầu (và qua cống)?

Chiều nay, chiều cuối năm, ở một góc trời xa, tôi ngồi ghi lại những ý nghĩ lan man vụn vặt để gửi bạn đọc chơi – sau khi nghe hết một CD nhạc trong quán vắng, bắt đầu từ bản Hoa Xuân của Phạm Duy, đến bản cuối cùng (“Xuân Này Con Không Về”) của Trịnh Lâm Ngân.

Nhạc xuân gì mà nghe buồn quá má ơi!

SCE nói thiết bị của họ có lẽ gây ra đám cháy rừng ở Los Angeles

LOS ANGELES, California (NV) – Công ty điện lực Southern California Edison (SCE) hôm Thứ Năm, 6 Tháng Hai, cho hay thiết bị của họ có lẽ gây ra đám cháy rừng Hurst ở phía Bắc thung lũng San Fernando của Los Angeles tháng trước, theo NBC Los Angeles.

Đám cháy Hurst là một trong hàng loạt đám cháy rừng bùng lên ở Los Angeles County giữa đợt gió Santa Ana rất mạnh hồi Tháng Giêng. Đám cháy này xuất hiện ở khu vực Sylmar hôm 7 Tháng Giêng và lan ra 800 mẫu trước khi bị ngăn chặn sau tám ngày.

Nhà trên đường Pacific Coast Highway bốc cháy do đám cháy rừng Palisades ở Los Angeles, California, hôm 8 Tháng Giêng. (Hình minh họa: Apu Gomes/Getty Images)

SCE cho biết như trên trong thông tin nộp lên Ủy Ban Tiện Ích Công Cộng California (CPUC). Theo quy định, công ty này phải thường xuyên cập nhật thông tin với CPUC.

“SCE tin rằng thiết bị của công ty này có lẽ liên hệ với đám cháy rừng Hurst bùng lên,” SCE ra thông báo cho hay hôm Thứ Năm. “Nguyên nhân đám cháy đó vẫn đang được điều tra, và SCE tiếp tục hợp tác với cơ quan hữu trách.”

Sở Cứu Hỏa Los Angeles (LAFD) cũng đang điều tra đám cháy Hurst. LAFD thông báo đám cháy này bùng lên phía Bắc đường Saddle Ridge, nơi có tháp truyền tải điện của SCE.

Về phần đám cháy Eaton, SCE cho biết họ đang xem lại video, hình ảnh và nhiều thứ khác để xác định nguyên nhân.

Đám cháy Eaton bùng lên hôm 7 Tháng Giêng ở khu Altadena, là đám cháy rừng lớn thứ nhì ở Los Angeles County vừa qua, sau đám cháy Palisades.

Đám cháy Palisades thiêu rụi 23,448 mẫu trong khu phố Pacific Palisades, Topanga và Malibu, theo Cơ Quan Cứu Hỏa và Bảo Vệ Rừng California. Hơn 6,800 căn nhà và công trình xây dựng bị phá hủy. Ít nhất 12 người thiệt mạng.

Đám cháy Eaton lan ra hơn 14,000 mẫu trong và xung quanh Altadena và Pasadena, thiêu hủy hơn 9,400 căn nhà và công trình xây dựng và làm 17 người thiệt mạng.

Người ta ước tính hai đám cháy Palisades và Eaton gây thiệt hại kinh tế tổng cộng hơn $250 tỷ, là một trong những trận thiên tai gây thiệt hại nặng nhất lịch sử Mỹ. (Th.Long) [qd]

Giải Nobel và câu chuyện thể chế ở Việt Nam 

Hiếu Chân

“Thể chế,” “cải cách thể chế” bỗng nổi lên thành đề tài bàn tán sôi nổi ở Việt Nam gần đây do sự trùng hợp giữa hai sự kiện: một là, Giải Nobel Kinh Tế 2024 được trao cho ba nhà kinh tế học Mỹ nghiên cứu mối tương quan giữa thể chế và sự thịnh suy của mỗi quốc gia. Hai là, phát biểu của ông Tổng Bí Thư đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) Tô Lâm rằng thể chế là “điểm nghẽn của điểm nghẽn” cần nhanh chóng cải cách.

Có phải nhà lãnh đạo Việt Nam nhìn ra tác hại của thể chế và quyết thay đổi? Chúng tôi cho là không.

Thể chế tước đoạt và dung hợp

Trước hết, về thể chế, nghiên cứu của các giáo sư được giải Nobel Kinh Tế Học 2024 – Daron Acemoglu, Simon Johnson (Viện Công Nghệ Massachusetts), James A. Robinson (Đại học Chicago) – xác định thể chế, hay định chế, tức là các hệ thống chính trị và kinh tế của một chế độ xã hội, quyết định sự khác biệt về thịnh vượng hay nghèo đói của các quốc gia. Lý thuyết này bác bỏ những học thuyết trước đó quan niệm rằng một quốc gia thành công hay thất bại tuỳ thuộc vào vị trí địa lý, môi trường khí hậu, tài nguyên thiên nhiên hoặc truyền thống văn hoá.

Các giáo sư được giải Nobel cho rằng, thể chế có hai lĩnh vực: thể chế chính trị và thể chế kinh tế, trong đó thể chế chính trị quyết định thể chế kinh tế. Và thể chế lại có hai trường hợp đối nghịch: thể chế tước đoạt (extractive institution) và thể chế bao trùm hay dung hợp (inclusive institution). Inclusive institution còn được hiểu là hệ thống bao trùm hay hệ thống chia sẻ, còn extractive institution là hệ thống khai thác.

Trong thể chế tước đoạt, quyền lực chính trị và kinh tế tập trung vào thành phần thượng lưu thiểu số, thành phần này có khuynh hướng đưa ra những luật lệ, chính sách phục vụ cho lợi ích của họ, hạn chế, thậm chí thủ tiêu sự tham gia của công chúng vào kinh tế và chính trị. Dễ dàng nhận ra, thể chế tước đoạt luôn đi kèm với chế độ độc tài. Về chính trị, thể chế tước đoạt thủ tiêu các quyền tự do của người dân, từ đó ngăn chặn sự tham gia của người dân vào công cuộc quản trị quốc gia, bầu người đại diện vào guồng máy quản trị hoặc thiết lập các chính sách và luật lệ. Về kinh tế, thể chế tước đoạt dành ưu tiên cho các nhóm lợi ích bè phái, không tôn trọng tự do kinh doanh, không khuyến khích nỗ lực sáng tạo và vươn lên do đó kinh tế chậm phát triển và không bền vững.

Ngược lại, thể chế dung hợp đi kèm với chế độ dân chủ, tôn trọng pháp quyền và kinh tế thị trường. Chỉ có trong thể chế dân chủ thì người dân mới có quyền tự do chính trị như tự do ngôn luận và quyền tự do kinh tế, trong đó có quyền tư hữu tài sản, tự do kinh doanh, cạnh tranh bình đẳng. Theo các nhà kinh tế học nói trên, thể chế dung hợp là điều kiện bắt buộc để một quốc gia thành công, kinh tế tăng trưởng, đất nước thịnh vượng, ngược lại là đói nghèo và thất bại.

Nam Hàn và Bắc Hàn có thể coi như hình mẫu của hai kiểu thể chế đối nghịch. Nam và Bắc Hàn có cùng điều kiện về địa lý, khí hậu, ngôn ngữ và truyền thống văn hoá nhưng kinh tế Nam Hàn lớn gấp 47 lần kinh tế Bắc Hàn ($1,340 tỷ so với $28,5 tỷ); thu nhập bình quân đầu người cũng gấp 27 lần ($33,121 so với $1,217) theo số liệu của Ngân hàng Thế Giới năm 2023. Sự chênh lệch khổng lồ này chung quy là do thể chế: sau cuộc nội chiến 1950-1953, Bắc Hàn theo chế độ độc tài gia đình trị khắc nghiệt của gia tộc họ Kim trong khi Nam Hàn chuyển dần theo chế độ dân chủ tự do; sự khác biệt về thể chế chính trị đã quyết định trình độ phát triển kinh tế một trời một vực của hai miền Triều Tiên.

Việt Nam – quốc gia ‘không chịu phát triển’

Việt Nam cho đến nay vẫn thực thi thể chế tước đoạt, cả về chính trị lẫn kinh tế, và đó là nguyên nhân lớn nhất gây ra sự trì trệ của đất nước, một quốc gia “không chịu phát triển” như nhận xét của chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan.

Sau khi thống nhất năm 1975 dưới quyền cai trị của đảng CSVN, Việt Nam đi theo cái gọi là chủ nghĩa xã hội, thực chất là chế độ độc tài đảng trị. Về chính trị, đảng CSVN nắm quyền “lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối”, loại trừ sự tham gia của dân chúng, trừ một số ít đảng viên cao cấp trong Ban Chấp hành Trung ương và Bộ Chính Trị của đảng. Mọi ý kiến khác với đảng CSVN đều bị cấm đoán. Về kinh tế, mô hình “kinh tế tập trung quan liêu bao cấp,” trong đó quyền sở hữu tư nhân bị thủ tiêu, chỉ còn sở hữu toàn dân và sở hữu tập thể qua các hợp tác xã, tổ hợp sản xuất. Những chiến dịch “đánh tư sản,” “hợp tác hóa nông nghiệp,” “cải tạo công thương nghiệp” liên tục sau năm 1975 đều nhằm thủ tiêu quyền tư hữu, xoá bỏ thị trường tự do. Thể chế tước đoạt về chính trị và kinh tế đã dẫn tới nạn đói thê thảm những năm 1980, buộc người dân phải “xé rào,” lách qua các quy định ngăn sông cấm chợ để tồn tại; những gia đình có điều kiện thì vượt biển tìm đường sống giữa cái chết.

Năm 1986, mười năm sau khi Trung Quốc cải cách và mở cửa theo dẫn dắt của Đặng Tiểu Bình, trước áp lực của phong trào “xé rào” của người dân trong nước và đi theo tấm gương họ Đặng, đảng CSVN buộc phải “đổi mới.” Kể từ năm 1986, lần đầu tiên Việt Nam công nhận kinh tế “năm thành phần,” tư nhân và nhà đầu tư nước ngoài được phép thành lập xí nghiệp, nông dân được “tháo khoán” để tự do nuôi trồng và tiêu thụ sản phẩm, thương mại được nới lỏng… Chỉ vài năm sau đó, từ đói rách Việt Nam trở thành nước xuất cảng gạo, vốn đầu tư nước ngoài đổ vào làm bùng nổ các khu công nghiệp, khu chế xuất (sản xuất để xuất cảng). Có thể nói, năm 1986 đánh dấu một bước cải cách thể chế kinh tế của Việt Nam trong khi chính trị vẫn tiếp tục bị bóp nghẹt.

Giáo sư Trần Văn Thọ, Đại học Waseda Nhật Bản, cho rằng, “cải cách ở Trung Quốc hay đổi mới ở Việt Nam đã chuyển thể chế kinh tế từ C [thể chế kinh tế tước đoạt] sang D [thể chế kinh tế dung hợp], (nói chính xác là tiến gần đến D) nền kinh tế đã phát triển”. Nhưng Giáo sư Thọ nói thêm “đổi mới ở Việt Nam chưa toàn diện (chưa tiến gần hơn đến D) nên thành quả phát triển hạn chế. Chất lượng thể chế chưa tốt nên doanh nghiệp trong nước yếu, ảnh hưởng lan tỏa công nghệ từ FDI [đầu tư trực tiếp của nước ngoài] sang doanh nghiệp trong nước bị hạn chế.”

Nói “chưa toàn diện” như Giáo Sư Thọ là nhẹ nhàng quá. Việt Nam “đổi mới” một phần thể chế kinh tế nhưng giữ nguyên thể chế chính trị tước đoạt, sinh ra cái quái thai “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”, công nhận kinh tế đa thành phần nhưng kinh tế quốc doanh là chủ đạo. Chính việc duy trì chế độ chính trị độc tài và đổi mới kinh tế nửa vời như vậy là môi trường sinh ra nền kinh tế bè phái, tệ nạn tham nhũng ngày càng khủng khiếp và triệt tiêu tinh thần kinh doanh của người dân. Hậu quả là Việt Nam ngày nay trở thành một dân tộc làm thuê làm mướn, đại bộ phận nền kinh tế nằm trong tay các tập đoàn tư bản ngoại quốc và nhóm tập đoàn quốc doanh làm ăn lời giả lỗ thật, tiền lời thì các quan chức chia nhau bỏ túi, lỗ thì lấy tiền dân đóng thuế hoặc vay mượn  khắp nơi bù vào. Các tập đoàn điện lực, dầu khí, hàng không, hoả xa, khoáng sản… do nhà nước làm chủ, được kỳ vọng là những “quả đấm thép,” nhưng chỉ có tác dụng đấm nát mặt nhân dân.

Những chuyện kể trên không mới. Ở trong nước các bậc thức giả đã nhiều lần nêu ra và yêu cầu cải cách thể chế, từ bỏ cái thể chế tước đoạt và chuyển hoàn toàn sang thể chế dung hợp để huy động trí tuệ, tài năng và tài lực của gần một trăm triệu dân cả trong và ngoài nước vào công cuộc phát triển quốc gia. Nhưng cho đến nay, những đề nghị tâm huyết đó đã không được giới lãnh đạo đảng CSVN lắng nghe, người đề nghị nhẹ thì bị mất chức, bị vô hiệu hoá, nặng thì bị đàn áp, tù tội…

‘Điểm nghẽn của điểm nghẽn’

Ngay sau khi ngồi lên chiếc ghế tổng bí thư đảng CSVN mà ông Nguyễn Phú Trọng để lại, ông Tô Lâm luôn miệng nói đến “thể chế,” “cải cách thể chế,” “đột phá về thể chế” cứ như đó là phương thuốc mầu nhiệm chữa bệnh tham ô và trì trệ, đưa Việt Nam tiến vào kỷ nguyên mới, “kỷ nguyên vươn mình của dân tộc!” Trong chuyến thăm Hoa Kỳ cuối Tháng Chín 2024, ông Tô Lâm khẳng định tại Đại học Columbia: “Con đường phát triển của Việt Nam không thể tách rời xu thế chung của thế giới và nền văn minh nhân loại.” Về nước, phát biểu tại phiên khai mạc kỳ họp Quốc Hội hôm 21 Tháng Mười,ông nói tới “điểm nghẽn thể chế.” “Trong 3 điểm nghẽn lớn nhất hiện nay là thể chế, hạ tầng và nhân lực, thì thể chế là ‘điểm nghẽn’ của ‘điểm nghẽn,’” ông Tô Lâm khẳng định.

Thực ra những người lãnh đạo đảng CSVN trước ông Tô Lâm như các ông Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc và Võ Văn Thưởng đều nhiều lần nói tới sự bất cập của thể chế và yêu cầu cải cách thể chế, nhưng chưa có ai hành động để thực hiện yêu cầu đó. Bây giờ, những phát ngôn của ông Tô Lâm, người đã thâu tóm quyền lực cao nhất của cả đảng và nhà nước chỉ trong một thời gian ngắn, làm dấy lên một niềm hy vọng đã đến lúc nhà lãnh đạo đảng CSVN nhận ra nhu cầu cấp thiết phải thay đổi thể chế chính trị và kinh tế theo hướng dung hợp (inclusive) cho phù hợp với thế giới, gỡ cái nút thắt kìm hãm sự tiến bộ. Người ta hy vọng ông Tô Lâm sẽ mang lại một sự thay đổi theo hướng cởi mở hơn, thông thoáng hơn, cho dù chưa tiến tới một “thể chế dung hợp” hoàn toàn như các quốc gia dân chủ thì cũng bớt toàn trị, bớt tước đoạt.

Niềm hy vọng đó đã thôi thúc nhiều nhà trí thức trong và ngoài nước viết thư ngỏ, ra tuyên bố kêu gọi đảng CSVN, quân đội và công an Việt Nam thực hiện cải cách. Họ đề nghị về chính trị, đảng CSVN phải trả lại quyền quản trị quốc gia để người dân được tự do tham chính, được cử người tài đức đại diện cho mình vào guồng máy công quyền, dung hợp những quan điểm khác biệt, tôn trọng pháp quyền và quyền tự do; về kinh tế đảng CSVN phải bãi bỏ cái gọi là “định hướng xã hội chủ nghĩa,” tôn trọng quyền sở hữu, tạo môi trường pháp lý bình đẳng cho các thành phần kinh tế, đặc biệt là phải tạo thuận lợi cho những nhà tư bản nội địa phát triển và cạnh tranh hiệu quả với tư bản nước ngoài.

Trí thức trong nước như các ông Nguyễn Quang A, Nguyễn Đình Cống, Nguyễn Đình Bin, ngoài nước như luật sư Vũ Đức Khanh (Canada), chuyên gia tài chính Bùi Kiến Thành (Mỹ) đã lên tiếng rất thuyết phục… Họ tin rằng, đảng CSVN đã từng “đổi mới” một phần thể chế kinh tế năm 1986 thì bây giờ cũng có thể đổi mới thể chế chính trị để Việt Nam hòa nhập với “xu thế chung của thế giới và nền văn minh nhân loại” như phát ngôn của ông Tô Lâm tại Mỹ.

Những đề nghị này hoàn toàn đúng đắn và cấp bách. Nhưng thực tế, nó chỉ có tác dụng đánh động dư luận, khơi mào để người dân động não suy nghĩ về thân phận của mình, của đất nước mình mà không dẫn tới sự thay đổi trong đường lối chính sách của đảng CSVN như mong muốn. Tại sao vậy?

Đảng CSVN ‘sống trong sợ hãi’

Một là, giới lãnh đạo đảng CSVN, và những nhà lý luận của đảng, hiểu khái niệm “thể chế” hoàn toàn khác xa ý tưởng của các giáo sư kinh tế học được giải Nobel nói ở trên. Ở Việt Nam, các khái niệm “thể chế,” “định chế,” “cơ chế,” và “chế độ” thường được dùng lẫn lộn với nhau, thay thế cho nhau. Theo Từ điển Tiếng Việt của Viện Ngôn ngữ học do Hoàng Phê chủ biên, “thể chế là những quy định, luật lệ của một chế độ xã hội buộc mọi người phải tuân theo (nói tổng quát)”, tức là gần với khái niệm “chế độ,” còn các nhà lý thuyết của đảng CSVN chỉ hiểu đơn giản rằng thể chế là “thủ tục hành chính,” là “quy trình ban hành quy định pháp luật.”

Điểm nghẽn thể chế, theo phát biểu của ông Tô Lâm trước phiên họp thứ 8, Quốc Hội Khóa 15, là “chất lượng xây dựng, hoàn thiện pháp luật chưa đáp ứng yêu cầu thực tiễn… thủ tục hành chính còn rườm rà, dịch vụ công trực tuyến tuy được cải tiến nhưng chưa thuận tiện, thông suốt; tổ chức thực thi pháp luật, chính sách vẫn là khâu yếu. Phân cấp, phân quyền chưa triệt để, chưa rõ trách nhiệm. Còn tình trạng chồng lấn giữa lập pháp và hành pháp.”

Hiểu “thể chế” một cách hạn hẹp như vậy nên theo ông Tô Lâm, cải cách thể chế là “đổi mới mạnh mẽ công tác lập pháp, trước hết là chuyển đổi tư duy xây dựng pháp luật theo hướng vừa bảo đảm yêu cầu quản lý Nhà nước vừa khuyến khích sáng tạo, giải phóng toàn bộ sức sản xuất, khơi thông mọi nguồn lực để phát triển. Tư duy quản lý không cứng nhắc, “dứt khoát từ bỏ tư duy không quản được thì cấm.”

Ông hoàn toàn không đề cập tới việc cải cách thể chế như là thay đổi chế độ chính trị và kinh tế theo hướng “dung hợp” để tạo điều kiện cho người dân tham gia công cuộc quản trị quốc gia cả về chính trị và kinh tế.

Hai là, cho dù giới lãnh đạo đảng CSVN hiểu thể chế giống như mọi người hiểu thì họ vẫn không muốn, hoặc không dám thay đổi vì lo sợ bị mất quyền lực và quyền lợi. Sống trong sợ hãi, đảng CSVN phải tìm mọi cách cấm đoán những tiếng nói phản biện, ngăn chặn dòng chảy thông tin, càng ngày càng gia tăng tuyên truyền dối trá và đàn áp bạo lực để duy trì thể chế tước đoạt, tập trung quyền lực. Bộ Chính Trị, ông vua tập thể, cơ quan lãnh đạo cao nhất của đảng CSVN có đến ba phần năm số uỷ viên (9/15) là tướng công an và quân đội, ba trong bốn “tứ trụ” cũng là tướng, cho thấy trong thời bình mà đảng vẫn lo sợ và cố bám lấy quyền lực như thế nào. Họ tâm niệm bằng mọi giá phải duy trì và củng cố quyền lãnh đạo tuyệt đối của đảng, vì “bỏ điều 4 Hiến Pháp là tự sát” như câu nói nổi tiếng của ông cựu chủ tịch nhà nước Nguyễn Minh Triết. Thay đổi thể chế theo cách hiểu thay đổi một chế độ xã hội vẫn là điều hoàn toàn cấm kỵ mà người nói ra có thể bị tù tội vì bị cho là vi phạm điều 331, điều 117 Bộ luật Hình sự.

‘Kỷ nguyên mới’ của Tô Lâm, hay chỉ là chiếc bánh vẽ?

Từ khi lên cầm quyền cao nhất ở Việt Nam, ông Tô Lâm thường phát biểu những ý kiến được coi là cấp tiến. Trong khi đó, đảng ông vẫn tiếp tục gia tăng bắt bớ, đàn áp mạnh tay những tiếng nói trái chiều, đồng thời nỗ lực “vũ trang hóa” guồng máy cai trị bằng cách bố trí thêm nhiều sĩ quan công an vào chức vụ lãnh đạo các bộ ngành, các địa phương. Chưa có dấu hiệu nào cho thấy “kỷ nguyên mới” dưới quyền ông Tô Lâm sẽ thông thoáng hơn, cởi mở hơn.

Có người cho rằng, năm 1986 những ý định đổi mới thể chế kinh tế đã manh nha trước đó nhưng phải đợi đến đại hội lần thứ sáu của đảng CSVN mới “chung quyết” được thì lần này việc cải cách thể chế chính trị cũng phải đợi đến đại hội lần thứ 14, dự tính tổ chức vào đầu năm 2026, mới quyết định được. Người ta còn nói, ông Tô Lâm phải bỏ chức chủ tịch nhà nước, chỉ làm tổng bí thư, để tập trung chuẩn bị cho đại hội 14 của đảng CSVN, hứa hẹn là một cuộc thay đổi ngoạn mục về đường lối của đảng. Cũng có nguồn tin cho biết, trong thời gian ngắn giữ chức lãnh đạo tối cao của Việt Nam từ Tháng Năm 2024 đến nay, ông Tô Lâm có những phát ngôn và hành xử có phần cấp tiến, có xu hướng ngả về phương Tây nên Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình không hài lòng; ông Tập bí mật khích lệ các phe thân Trung Quốc trong đảng CSVN quậy phá. Nguồn tin còn cho rằng, ông Tô Lâm chưa chắc đã giữ được chiếc ghế tổng bí thư trong đại hội 14 đầu năm 2026 mà có thể bị thay bằng một nhân vật gần gũi với Bắc Kinh. Nếu ông Tô Lâm bị “cưa” ghế tổng bí thư thì những hứa hẹn hão huyền của ông ta về cải cách thể chế, về kỷ nguyên vươn mình của dân tộc chỉ là những lời nói gió bay mà không có chút giá trị nào.

Xem ra, người dân Việt Nam phải chờ đợi ít nhất một năm nữa thì mới biết “kỷ nguyên mới” của ông Tô Lâm có thực sự bắt đầu, hay đó cũng chỉ là một thứ bánh vẽ như cái gọi là “chủ nghĩa xã hội” mà đảng CSVN lôi cả dân tộc đi theo, đến cuối thế kỷ này vẫn chưa biết có tới được hay không như lời ông cố Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng!

Học thuyết về thể chế và thịnh vượng của quốc gia đã được ba nhà khoa học được giải Nobel 2024 nói trên trình bày khá dễ hiểu trong cuốn sách Why Nations Fail: The Origins of Power, Prosperity and Poverty, đã được dịch ra tiếng Việt dưới nhan đề Tại sao các quốc gia thất bại – nguồn gốc của quyền lực, thịnh vượng và nghèo đói và xuất bản ở Việt Nam năm 2013 với sự hỗ trợ của Phòng Thông tin thuộc Đại Sứ Quán Hoa Kỳ. Cuốn sách quý này, sau đó đã bị nhà cầm quyền cấm tái bản, nhưng vẫn còn được lưu truyền trong nhân dân. Chỉ mong sao các nhà lãnh đạo đảng CSVN bớt thời gian tiệc tùng và đấu đá để đọc cuốn sách đó và suy ngẫm: con đường đi tới thịnh vượng đã được chỉ ra, vấn đề là các người có biết đặt lợi ích của dân tộc lên trên quyền lợi của đảng phái và cá nhân hay không mà thôi.

2025 Toyota Prius Vs. Corolla Hybrid: nên mua chiếc nào?

QUẬN CAM, California (NV) – 2025 hứa hẹn sẽ là năm của những mẫu xe giá rẻ, và hệ truyền động hybrid tiết kiệm nhiên liệu vẫn tiếp tục được ưa chuộng. Chỉ riêng hãng Toyota thôi cũng đã có nhiều lựa chọn cho người lái xe.

Theo trang mạng xe hơi carbuzz.com, Toyota Corolla Hybrid và Prius vẫn là những lựa chọn phổ biến trên thị trường trong số các mẫu xe Toyota. Cả hai đều là xe hybrid thế hệ mới nhất, với nhiều công nghệ an toàn. Mặc dù có những điểm tương đồng, nhưng giữa chúng có một số điểm khác biệt rõ rệt.

2025 Toyota Prius. (Hình: HD/Người Việt)

Về giá, một chiếc Prius cơ bản ($28,350) đắt hơn $4,525 đô la so với một chiếc Corolla Hybrid cơ bản ($23,825). Nhưng phiên bản cao cấp XLE Corolla Hybrid chỉ kém mẫu LE cơ bản của Prius $160. Vậy, chiếc nào thực sự là lựa chọn phù hợp nhất?

Về kích thước vật lý, 2025 Corolla Hybrid có chiều dài 182.5 inch, chiều rộng: 70.1 inch, cao: 56.5 inch, chiều cao gầm xe: 5.3 inch. Để so sánh, 2025 Toyota Prius có chiều dài ngắn hơn một chút là 181.1 inch, chiều rộng: 70.2 inch, chiều cao: 55.9 inch, chiều cao gầm xe: 5.6 inch. Nói chung là khác biệt không đáng kể.

Corolla Hybrid nặng 2,850 pound, còn Prius trung bình nặng khoảng 3,223 pound; tức là Prius nặng hơn Corolla Hybrid 13%.

So sánh không gian dành cho hành khách, Toyota Corolla Hybrid có khoảng không trên đầu ở hàng ghế trước và sau lần lượt là 38.0 và 37.1 inch. Prius có kích thước tương ứng là 38 và 36.4 inch. Như vậy cũng không có sự khác biệt đáng kể.

Về chỗ để chân, Corolla có khoảng để chân phía trước là 42 inch và phía sau là 37.1 inch; Prius là 43.2 inch cho người ngồi ghế trước, 34.8 inch cho người ngồi ghế sau. Như vậy, Prius có khoảng để chân phía trước nhiều hơn Corolla 3%, nhưng Corolla có khoảng để chân phía sau nhiều hơn Prius 7%. Đây là sự khác biệt đáng lưu ý với xe thường xuyên chở người ở hàng ghế sau.

Về không gian chở hành lý, Prius (mẫu cơ sở) cung cấp 23.8 feet khối không gian chở hàng, nhiều hơn đến 10.7 feet khối (82%) so với 13.1 feet khối của Corolla Hybrid. Đây là một ưu điểm vượt trội của Prius.

Khi so sánh về động cơ, hiệu suất và mức tiết kiệm nhiên liệu, Prius là lựa chọn không cần phải bàn cãi 2025 Toyota Prius có động cơ hybrid bốn xi-lanh 2.0 lít với công suất kết hợp là 194 mã lực với các mẫu xe dẫn động cầu trước; và 196 mã lực đối với các mẫu xe dẫn động bốn bánh. Động cơ này tạo ra mô-men xoắn 138 lb-ft. Xe đạt mức tiết kiệm nhiên liệu kết hợp tối đa 57 mpg ở phiên bản LE FWD và 54 mpg với AWD.

Corolla Hybrid sử dụng động cơ hybrid bốn xi-lanh 1.8 lít công suất 138 mã lực, mô-men xoắn 105 lb.-ft. Mức tiết kiệm nhiên liệu kết hợp được đánh giá là 50 mpg đối với LE FWD; hoặc 48 mpg đối với LE AWD. Cả hai động cơ hybrid đều đặc biệt tiết kiệm nhiên liệu cao khi đi trong thành phố, trong trạng thái di chuyển “stop and go.”

Như vậy, Prius vượt trội về công suất, hơn 41% mã lực và 31% mô-men xoắn so với Corolla Hybrid; trong khi tiết kiệm nhiên liệu hơn khoảng 13%. Có vẻ như giữa Prius LE và Corolla Hybrid XLE chỉ cách biệt $160, Prius là sự lựa chọn phù hợp với nhiều người lái xe thực tế. (HD)

Mùa xuân, thưởng lãm tranh Cổ Tùng của Họa Sĩ Nguyễn Việt Hùng

Vũ Đình Trọng

Mùa Xuân, nếu không có dịp đi ngắm những cây Cổ Tùng ở vùng Big Pine, thì mời bạn ngắm tạm một số tranh cây Cổ Tùng của Họa Sĩ Nguyễn Việt Hùng.

Theo quan niệm Á Đông, cây tùng đại diện cho mùa xuân, vì thế nó mới đứng đầu trong bộ tranh “Tùng, trúc, cúc, mai.”

ọa Sĩ Nguyễn Việt Hùng tại xưởng vẽ tư gia. (Hình: Vũ Đình Trọng)

Mọc trên núi cao, khô cằn, chịu nhiều sương gió, bão tuyết, thiếu nguồn dinh dưỡng, thế mà sức sống của cây tùng vẫn bền bỉ, xanh tươi, đứng vững trước những thử thách của thời gian. Nhờ thế, cây tùng được gắn với khí phách của người quân tử. Ngoài ra, nó còn tượng trưng cho cho sự trường thọ, vĩnh cữu, và may mắn.

Nguyễn Việt Hùng là một trong những họa sĩ thành công trong cộng đồng người Việt tại Quận Cam, California. Anh đã có hơn 25 cuộc triển lãm chung và riêng tại viện bảo tàng nghệ thuật, cơ sở văn hóa, và các phòng tranh tư nhân. Ngoài ra, tranh của anh được triển lãm tại các hội chợ nghệ thuật Art Fairs Los Angeles, Miami, New York, San Francisco, Palm Springs, Houston, San Diego, Santa Monica.

Tranh Cổ Tùng – Họa Sĩ Nguyễn Việt Hùng tại xưởng vẽ tư gia. (Hình: Vũ Đình Trọng)

Trong một lần chia sẻ với giới truyền thông Việt ngữ, Họa Sĩ Nguyễn Việt Hùng thừa nhận những năm sáng tác đầu tiên, tranh của anh mang đậm tính chất Ấn Tượng, anh vẽ ngoài trời, vẽ theo mẫu sống và tìm khoảnh khắc thăng hoa của cuộc sống qua nét vẽ.

Thời gian sau, anh sáng tác tranh theo chiều hướng khác, mang nhiều tính tưởng tượng hơn, cũng những phong cảnh nhìn thấy trong cuộc sống, nhưng được anh vẽ bằng cảm giác, bằng sự suy tư mà nơi chốn đó để lại trong anh, chứ không còn mang tính… thấy sao vẽ vậy nữa.

Chính điều đó tạo cho những tác phẩm của anh như luôn mới, như nhận định của cô An Vi, thành viên Hội VASCAM (Hội Sáng Tạo Nghệ Thuật và Âm Nhạc Cho Người Mỹ Gốc Việt):

“Nhà tôi có một bộ tranh khổ nhỏ của anh Nguyễn Việt Hùng. Mỗi ngày tôi đều ngắm và mỗi ngày tôi đều thích nó, dù bộ tranh này đã treo mấy năm rồi. Mình nhìn hiện tại nhưng vẫn muốn thấy tương lai, thì tranh phải trừu tượng đến mức cho trí tưởng tượng của mình phát triển. Tôi thích tranh phải có ý tưởng để mình xem có thể tưởng tượng. Kỹ thuật càng cao thì khả năng diễn đạt ý tưởng càng tốt, tranh của anh Hùng có cả hai thứ đó nên tôi rất thích.”

Đó là điều thú vị khi xem tranh Nguyễn Việt Hùng. Bạn cứ để cho trí tưởng tượng của mình bay bổng, và không chỉ thế, nếu bạn xem những tác phẩm về những cây cổ tùng của anh, bạn sẽ có thêm chiêm nghiệm riêng về cuộc sống. Sẽ chẳng ai giống ai, nhưng tôi tin rằng, những chiêm nghiệm đó sẽ làm cho cuộc sống mỗi người tốt đẹp hơn, vì cây tùng tượng trưng cho người quân tử, sự may mắn, và trường thọ.

Tranh Cổ Tùng – họa sĩ Nguyễn Việt Hùng (Hình: Vũ Đình Trọng)

Để tạo được chừng 30 tác phẩm về cây Cổ Tùng, Họa Sĩ Nguyễn Việt Hùng cho biết anh đã phải đến khu rừng Ancient Bristlecone Pine forest (Big Pine city, California) nhiều lần, thậm chí ngủ lại đó, để “nghe được nhịp thở của nó trong đêm, cũng như cảm nhận được sự cô đơn của nó trong hàng ngàn năm qua.”

“Tôi vẫn thường thăm viếng khu rừng này vào mỗi mùa Hè khi có dịp, từ năm 2003 đến nay. Sau khi cảm nhận được sự liên hệ, liên kết nào đó giữa những cây tùng và tôi, tôi bắt đầu vẽ loạt tranh Cổ Tùng từ năm 2015,” họa sĩ tâm sự. “Tôi không vẽ nhiều cây Cổ Tùng, cho đến nay bức tranh cuối là bức số 30. Tuy không vẽ thường xuyên nhưng loạt tranh này vẫn tiếp diễn qua những lần thăm viếng khu rừng này.”

Cổ Tùng Ancient Bristlecone Pines có tên khoa học là Pinus longaeva, sống trên độ cao 9,800 đến 11,000 feet (3000-4000 mét) trên mực nước biển. Nhiều cây có tuổi trên 2,000 năm, những cây già nhất có tuổi trên 4,000 năm.

Điều kiện khắc nghiệt từ khí hậu khô cằn lạnh giá, thường xuyên bị bão cát vào mùa hè, bảo tuyết vào mùa đông, sấm sét thường xuyên, cây mọc và sống còn trên vùng đất không màu mỡ, đa phần là sỏi đá, đã làm nên những tác phẩm điêu khắc tuyệt diệu từ thiên nhiên.

Thăm viếng và ngủ đêm lại trong khu rừng Ancient Bristlecone Pine forest, họa sĩ trải nghiệm được sự cô đơn và sự sống còn, phần nào liên hệ đến cái độc đáo lạ lùng thẩm mỹ không đến từ sự dễ dãi và sung túc.

“Tôi lên trên đó một mình với nỗi cô đơn của riêng mình để ‘nói chuyện’ với những cây cổ thụ. Tôi cảm nhận được sự cô độc, giống như sự cô độc của người họa sĩ khi sáng tác vậy. Tôi vẽ chúng là vì thế, như vẽ sự cô độc của chính mình,” anh chia sẻ. “Tôi không biết người khác có sợ cô đơn không, chứ tôi lại cần. Với tôi, nỗi cô đơn không còn là một sự ám ảnh, không còn là sự sợ hãi nữa, mà trở thành một sức mạnh trong sáng tạo. Cũng chính sự chịu đựng thời tiết khắc nghiệt trong cô đơn đã tạo cho những cây Cổ Tùng một nét đẹp mạnh mẽ, hùng vĩ mà không loại cây nào có được. Trong những lần ‘gặp gỡ’ đó, tôi muốn tạo ra sự kết nối giữa hai nỗi cô đơn trước khi vẽ chúng.”

Cổ Tùng – tranh Nguyễn Việt Hùng (Hình: Vũ Đình Trọng)

Nguyễn Việt Hùng cũng là họa sĩ được ghi nhận hai lần liên tiếp giành Giải Nhất triển lãm Quốc Tế Lưỡng Niên do hội Văn Hóa Nghệ Thuật San Diego tổ chức 2013 và 2015 (Juror’s Choice Awards at the San Diego Art Institute Biennial International Award Exhibition 2013 and 2015).

Tranh của anh được một số tổ chức uy tín sưu tập như Cerritos College Public Art Collection, Morgan Stanley New York City, và New York Public Library.

Trong bất cứ buổi triển lãm tranh chung nào, giới thưởng lãm dễ dàng nhận ra ngay tranh của anh qua nét vẽ riêng biệt, và cách dùng màu chan hòa ánh sáng, đậm nét suy tưởng. Có người nói tranh Nguyễn Việt Hùng ảnh hưởng phong cách Ấn Tượng (Impressionism) của danh họa Van Gogh (?!).

* * *

Nếu Họa Sĩ Nguyễn Việt Hùng có dịp triển lãm tranh trong mùa Xuân, tôi tin rằng anh sẽ giới thiệu cho chúng ta những tác phẩm mới về những cây tùng già cỗi nhưng đầy sức sống này.

Tôi cũng tin rằng, qua những tác phẩm Cổ Tùng của anh, mỗi người chúng ta sẽ tìm được cách “trò chuyện” với chúng, và sẽ tìm được điều thú vị trong câu chuyện riêng này. Bạn sẽ được một lần đối diện với chính mình, qua sự cô đơn của cây tùng, và dù buồn hay vui, tôi tin rằng những tác phẩm về cây Cổ Tùng của Họa Sĩ Nguyễn Việt Hùng, cũng cho chúng ta niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống.

7 người Việt bị bắt tại Thái Lan vì buôn người và trồng cần sa

BANGKOK, Thái Lan (NV) – Nhà chức trách xác nhận có bảy người Việt Nam bị bắt giữ tại Bangkok, Thái Lan, với hai cáo buộc “buôn người” và “buôn bán cần sa bất hợp pháp.”

Theo báo Khaosod của Thái Lan hôm 6 Tháng Hai, nhóm nghi can gồm sáu nam thanh niên và một cô gái, từ 20 đến 28 tuổi, được nêu tên không kèm họ, gồm Anh Vũ, Mạnh Dũng, Tiến Duy, Lâm Nhật, Thị Linh, Minh Hiếu và Thanh Hưng hoặc Hùng.

Bản tin trên báo Khaosod của Thái Lan về vụ bắt giữ bảy người Việt Nam. (Hình: Chụp qua màn hình)

Giới chức cảnh sát Bangkok cho hay, manh mối dẫn đến vụ bắt giữ nêu trên khởi đầu từ vụ một cô gái Việt Nam nhờ giúp đỡ tại một trạm kiểm soát nhập cư ở phi trường Suvarnabhumi, Bangkok, hôm 22 Tháng Giêng.

Cô gái được giữ kín danh tính, nói rằng mình đã bị lừa nhập cảnh vào Thái Lan và bị buộc phải khởi hành đi Miến Điện ngay lập tức.

Cuộc điều tra của cảnh sát Thái Lan cho thấy, ban đầu cô gái bị một người có danh khoản Telegram “Sam” dụ dỗ, hứa giúp tìm việc tại Manila, Philippines.

Khi được lo cho vé máy bay từ Việt Nam đến Philippines, cô gái phát giác đó là công việc lừa đảo liên quan đến hoạt động cờ bạc trực tuyến.

“Sam” cũng lừa khoảng năm người Việt khác trong cùng chuyến đi.

Khi bị ép buộc lên máy bay đến phi trường Suvarnabhumi, cô gái nhận thấy có hai người Trung Quốc bắt buộc cả nhóm người Việt di chuyển lên xe đi đến huyện Mae Sot ở tỉnh Tak của Thái Lan, tiếp đó là vượt biên giới vào Miến Điện.

Từ vụ trình báo của cô gái Việt Nam, cảnh sát Thái Lan theo dõi hành vi của một nghi can người Việt Nam tại một căn nhà ở Soi Ladprao 107, Bang Kapi, Bangkok.

Cảnh sát sau đó đột kích vào căn nhà và bắt giữ bảy người Việt Nam đang ở đây cùng với hơn 300 kg hoa cần sa trị giá 3 triệu baht ($88,803).

Hình kẻ lừa đảo sở hữu danh khoản Telegram “Sam” do nạn nhân cung cấp. (Hình: Chụp qua màn hình)

Các nghi can đều bị khép tội phân phối và chế biến thương mại trái phép các loại thảo mộc được kiểm soát theo Luật Bảo Vệ Y Học Cổ Truyền Thái Lan, cũng như làm việc bất hợp pháp tại Thái Lan.

Cùng thời điểm, một thành viên của nhóm Facebook “Du Lịch Thái Lan” tố cáo chuyện mình cũng là nạn nhân của Telegram “Sam,” bị dụ dỗ làm việc “ngon ăn” tại Philippines và sau đó phải trả tiền “chuộc mạng” 100 triệu đồng ($3,957).

Theo cáo buộc của cô gái này, Telegram “Sam” tên trong sổ thông hành (passport) là Lương Thị Châu, 27 tuổi, quê Nghệ An, còn có danh khoản Facebook “Chou Luong,” chuyên tuyển người đi làm ở Philippines với lời dụ “ngày đi làm 8 giờ thì ngồi ăn, ngồi cười hết 7 giờ rưỡi!” (N.H.K) [qd]

Tin sáng Người Việt TV ngày Thứ Năm, 6 Tháng Hai, 2025

Tin sáng Người Việt TV ngày Thứ Năm, 6 Tháng Hai, 2025

Nữ tư lệnh Tuần Duyên Hoa Kỳ bị Trump cách chức được lệnh dọn nhà chỉ trong 3 tiếng đồng hồ

Hiệp Hội Sinh Viên Sĩ Quan Người Mỹ Gốc Việt tại Học Viện Quân Sự West Point bị giải tán

Bị kiện, chính phủ Trump đặt giới hạn cho Musk trong việc tiếp cận hồ sơ mật của Bộ Tài Chính

Những mối đe dọa từ việc Musk tiếp cận hồ sơ mật Bộ Tài Chính

Trump không hề bàn việc Mỹ kiểm soát Dải Gaza

Mỹ kiểm soát Gaza: Mộng “Tân Thực Dân” của Trump?

Panama bỏ thu lệ phí tàu Mỹ khi đi qua kênh đào

PANAMA CITY, Panama (NV) – Hôm Thứ Tư, 5 Tháng Hai, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ công bố một thỏa thuận mới hợp tác với chính phủ Panama, không thu lệ phí tàu thuyền thuộc chính phủ Mỹ, theo Fox News.

“Chính phủ Panama đồng ý không thu phí tất cả tàu thuyền thuộc chính phủ Hoa Kỳ khi đi qua Kênh Đào Panama,” Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ viết trên X vào tối Thứ Tư.

Thỏa thuận mới sẽ giúp Hoa Kỳ tiết kiệm hàng triệu Mỹ kim một năm, theo các viên chức.

Một chiếc tàu ở Kênh Đào Panama ở Colon, Panama ngày 29 Tháng Giêng, 2025. (Hình: MARTIN BERNETTI/AFP/Getty Images)

Hôm Chủ Nhật, Tổng Thống Panama José Raúl Mulino cam kết cắt đứt một thỏa thuận phát triển  hợp tác quan trọng với Trung Quốc sau khi tọa đàm với Ngoại Trưởng Marco Rubio.

Trong chuyến công du Panama, Rubio, cựu Thượng Nghị Sĩ Florida, viết trên X rằng “Hoa Kỳ không khoanh tay đứng nhìn và tuyệt nhiên không cho phép Đảng Cộng Sản Trung Quốc ngày càng bành trướng quyền kiểm soát và thâu tóm khu vực kênh đào Panama.”

Tổng Thống Donald Trump tỏ ý mua lại Kênh Đào Panama trong lúc công khai lên án việc thu lệ phí lên tới sáu con số khi tàu thuyền Mỹ đi qua kênh đào.

Kênh Đào Panama được Hoa Kỳ xây cất suốt nhiều thập niên nhưng được bàn giao cho Panama dưới thời chính quyền cố Tổng Thống Jimmy Carter.

“Dự Luật Mua Lại Kênh Đào Panama,” một chính sách vừa được trìntrình ra Quốc Hội, cho phép Trump và Rubio thẩm quyền đàm phán với Panama để mua lại kênh đào này.

Theo Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, hơn 70 phần trăm tổng số tàu thuyền đi qua kênh đào này đều cập cảng hoặc khởi hành từ các hải cảng Mỹ. Kênh đào này cũng là địa điểm trung chuyển quan trọng cho tàu thuyền thuộc Lực Lượng Tuần Duyên Hoa Kỳ USCG và Bộ Quốc Phòng Mỹ.

Nếu không có Kênh Đào Panama, tàu thuyền trên thế giới sẽ phải di chuyển thêm 8,000 dặm (12,874 kilometer) vòng quanh Nam Mỹ mới tới đích.

Fox News đã liên lạc với Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ để yêu cầu bình luận, nhưng chưa nhận được hồi đáp vào tối Thứ Tư. (TTHN)

Tin mới cập nhật