Thư cho bố
Tina Phi
Thưa Bố,
Con không thể dùng chữ để diễn tả con cám ơn những gì bố làm cho chúng con. Với những cố gắng và thất thế về thể chất, bố đã vượt qua để chúng con có một cuốc sống tốt hơn. Bố thật đúng là người được xứng đáng được vinh danh. Bố cho con cảm hứng để có một cuộc sống phiêu lưu, hăng hái và hết mình. Cám ơn bố đã chấp nhận mỗi đứa chúng con một cách tự nhiên. Dù chúng con bất toàn, bố cũng yêu thương vô điều kiện. Bố mở lối cho cộng đồng Việt Nam đường vào nhiếp ảnh. Bố khuyến khích nhiều người bằng nhiều cách khác nhau. Bố quên mình và là người có lòng thương người, bố xứng đáng nhiều hơn trên đời này. Con rất hãnh diện để gọi bố là bố của con. Con hứa sẽ thương yêu và kính trọng bố suốt đời. Happy Father’s Day, bố nhé!
|

Bố của tôi. (Hình: Tina Phi)
|
Tâm tình với cha nhân kỷ niệm Lễ Kim Khánh
Thiên ân
Wow! 50 năm chung sống hạnh phúc! tôi nên bắt đầu từ đâu đây? Bố mẹ tôi là những ví dụ hoàn hảo cần có của một cuộc sống hôn nhân tuyệt vời. Mọi cuộc hôn nhân đều có những thử thách đắng cay, nhưng tình yêu và sự cam kết với nhau đã làm cho cuộc hôn nhân của họ gắn bó cho đến bây giờ. Tôi phải nói rằng, tôi vô cùng may mắn được vây quanh bởi một gương sáng tốt đẹp như thế. Là con út trong gia đình chắc chắn được nuông chiều, cha mẹ tôi đã dạy chúng tôi phải luôn luôn yêu thương nhau, vì vậy tôi đã luôn luôn được cưng và thương yêu nhất, không những bởi cha mẹ, mà còn có các anh chị tuyệt vời của tôi nữa.
Cha mẹ tôi đã trải qua rất nhiều, về thể xác lẫn tâm hồn. Khi lớn lên tôi luôn luôn nghe những câu chuyện rất khó khăn trong thời chiến tranh. Và khi Sài Gòn sụp đổ, bao nhiêu người đã thiệt mạng.
Nhiều người phụ nữ chờ đợi người chồng trở lại, chỉ để biết rằng họ còn sống hay đã chết.
Trẻ em lớn lên mà không biết cha chúng là ai. Ðó là một thời gian đen tối nhất trong cuộc đời của chúng tôi.
Cha tôi bị bắt và bị tù bảy năm. Trong thời gian đó, cuộc sống rất khó khăn cho mẹ tôi ở lại. là một người mẹ độc thân với 5 đứa con trong thời gian đó là một thách thức rất nặng nề. Chúng tôi không có tiền, không có đồ ăn. Mẹ và chúng tôi đã sống với những củ khoai, rễ cây hoặc bất cứ thứ gì để sống qua ngày. Thường thường, mẹ tôi, và hai anh lớn đã nhường đồ ăn của họ cho ba cô em gái. Cha tôi ở tù trong điều kiện rất tồi tệ. Sự tàn bạo và nỗi khổ đau mà ông đã phải chịu đựng qua những năm tháng và đôi khi không còn biết ngày hôm nay có phải ngày cuối cùng trong cuộc đời không? Cha tôi đã nhìn thấy bạn bè chết trước mặt mình. Tôi không thể hiểu được những thử thách đắng cay mà cha mẹ tôi đã phải trải qua trong thời gian này. Tôi từng biết rằng họ đã vượt qua mọi khó khăn, và điều này đã làm tình yêu của họ ngày càng mạnh mẽ hơn! Tình yêu này thông qua công việc, kỷ luật, hiểu biết, và quan trọng nhất là tình yêu. Tôi cảm thấy rằng cha mẹ tôi đã làm được một công việc tuyệt vời khi biết được những gì là quan trọng nhất trong cuộc sống của họ, và những gì cần làm cho tình yêu được bền vững. Tôi đã học hỏi được rất nhiều từ bố mẹ, làm thế nào để được yêu, làm thế nào để là một người vợ tốt, một đứa em ngoan, một nàng dâu thảo, làm thế nào để trả lại cho những người kém may mắn hơn chúng tôi. Lớn lên dưới mái nhà của cha mẹ tôi có những lúc không vui, bố mẹ đã rất nghiêm khắc với tôi. Tôi đã không được phép trang điểm. Tôi không thể đi chơi muộn, và ngủ lại với các bạn gái? Là gì vậy? Tôi phải uống 4 ly sữa mỗi ngày từ tiểu học đến trung học, vì vậy mà tôi được khỏe mạnh. Tôi thực sự đã không thích sữa khi còn bé; nhưng bây giờ thì khác. Tôi đã phải đi học ngày Chủ Nhật, học cách nói và viết tiếng Việt. Hầu hết trẻ em chỉ tham dự 3 năm ở lớp, để có được rước lễ lần đầu khi lên 7 hoặc 8 tuổi. Sau đó học tiếp để được phép thêm sức ở tuổi 16. Thay vì kéo tôi ra khỏi lớp Giáo lý mà tôi đã phải liên tục tham dự các lớp học từ lúc lên 7. Ðó là 9 năm đi học ngày Chúa nhật! Tôi phải nói đó là kết quả tiếng Việt của tôi là tuyệt vời, và tôi có một sự hiểu biết thông suốt về đức tin và nền tảng tôn giáo để lời nhắc nhở liên tục của bố mẹ tôi rằng Thiên Chúa có kế hoạch cho tất cả mọi người, và yêu thương, tha thứ những người đã làm điều sai trái cho mình. Nhìn lại cuộc sống của tôi, tôi rất biết ơn bố mẹ đã thấm nhuần những lời dạy bảo cho tôi. Tôi sẽ thực hiện điều đó và truyền lại cho con cháu của tôi sau này. Tôi có rất nhiều kỷ niệm đẹp với bố mẹ. Mẹ luôn luôn nấu ăn và lau chùi, và đóng gói bữa ăn trưa cho tôi thật gọn gàng.
Tôi đã không ra riêng cho đến khi tôi 27 tuổi và mỗi ngày tôi đều có một bữa ăn trưa mẹ gói cho tôi khi đi làm. Cha tôi đã pha cho tôi cà phê vào mỗi buổi sáng, và trước khi tôi có thể lái xe thì ba là tài xế của tôi. Khi tôi còn bé, ông ấy dắt tôi đi học mỗi ngày. Và khi chúng tôi dọn nhà, ông phải lái xe đưa tôi đến trường. Tôi còn nhớ khi tôi học lớp 7, bố đang đợi tôi trong xe sau giờ học, và tôi đang muốn được ăn cà rem, mà không cần nhìn trước khi băng qua đường, một chiếc xe đã ra xém đụng vào tôi, lúc đó bố đã bấm còi inh ỏi và ông đã ra khỏi xe và rất tức giận. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ bị la rầy nhưng những gì ông nói đã gắn bó với tôi mãi mãi. Ông quay sang tôi và nói một cách rất nghiêm nghị nhưng rất từ tốn, “Con phải cẩn thận, nếu có điều gì xảy ra với con, thì bố không biết sẽ phải làm gì với bản thân mình.” Những lời nói đó đã in sâu trong lòng tôi, và tôi đã cảm thấy yêu thương và che chở của người hơn bao giờ hết.
Tôi là người cuối cùng trong gia đình lập gia đình, và cuối cùng để dọn ra ngoài. Tôi luôn luôn gần gũi với bố mẹ. Sau khi tôi đã kết hôn và chuyển ra ngoài, cha mẹ tôi vẫn tiếp tục đi bộ trong những đêm mùa hè. Tôi nhớ trong một lần trò chuyện với mẹ, mẹ nói với tôi rằng khi tôi vẫn còn sống chung, mỗi lần đi bộ về nhà bố mẹ rất vui mừng khi nhìn thấy xe của tôi đậu trong driveway. Bây giờ thì xe của tôi không còn ở đó, và mỗi khi đi bộ về nhà bố mẹ cảm thấy rất cô đơn và trống rỗng, bố mẹ nói rằng không cần biết tôi đã lập gia đình và bao nhiêu tuổi, tôi luôn luôn vẫn là đứa con bé bỏng như ngày nào.
Sự liên hệ luôn luôn cởi mở với gia đình tôi, chúng tôi đã được dạy để bày tỏ cảm xúc của mình và không nên che giấu, chúng tôi phải dành cho nhau tình yêu thương bởi vì ngày mai không bao giờ biết nếu chúng ta còn có cơ hội để yêu thương nhau hay không. Cảm ơn bố mẹ với tất cả những gì bố mẹ đã làm cho chúng con. Cảm ơn bố mẹ đã hy sinh để chúng con có được như ngày hôm nay. Chúng con cảm ơn bố mẹ vì tình yêu vô điều kiện cùng với sự hướng dẫn và hỗ trợ liên tục của bố mẹ.
Alex, chồng con, và con đang mong đợi để có những đứa con và con có thể nói cho chúng biết tất cả những câu chuyện tuyệt vời về tình yêu thương của bố mẹ. Chúng con luôn luôn yêu quý bố mẹ. Xin Thiên Chúa và Ðức Trinh Nữ Maria ban phép lành cho bố mẹ tiếp tục cuộc hành trình này và 25 năm tới, chúng con sẽ tập họp ở đây một lần nữa, để kỷ niệm năm thứ 75 ngày thành hôn của bố mẹ.
Con,
Thiên ân
Em Viết Văn Việt
Những bài viết của học sinh các trường Việt ngữ
– Nhằm tạo một diễn đàn cho các em tập viết tiếng Việt, Ban Biên Tập trang Tiếng Việt Dấu Yêu kêu gọi quý phụ huynh và quý thầy cô khuyến khích các em viết văn, diễn tả bằng tiếng Việt những cảm nghĩ và ước vọng trong đời sống của các em. Ước mong nơi đây một sân chơi được mở ra và khu vườn văn hóa Việt sẽ được quý phụ huynh và quý thầy cô góp tay vun trồng, khuyến khích.
– Trong các bài nhận được và chọn để đăng, chúng tôi cố ý giữ nguyên văn những gì các em viết. Vì thế, khi đọc đến những ngôn từ, lỗi chính tả và sai văn phạm, chúng tôi mong được phụ huynh và thầy cô chia sẻ và sửa chữa cho các em tại nhà hay trong lớp học.
– Tất cả các bài viết dưới dạng MSWord, font Unicode; và hình ảnh dạng .jpg, xin gởi về địa chỉ email: [email protected] (Xin đừng gởi dạng .pdf vì không tiện cho việc layout).
Trân trọng cảm ơn quý vị.
Nguyễn Việt Linh
Bài các em viết
Ðặt câu với hai mệnh đề
1- Hồi nhỏ, em thường đi rước đèn với các bạn, nhưng bây giờ em không đi nữa.
2- Trong trường, em học rất giỏi nên ba mẹ em thưởng cho em nhiều quà.
3- Mùa Hè, gia đình em thường đi Texas để mọi người sum họp với ông bà nội và các cô chú.
4- Lúc khi có khách hoặc bạn của mẹ và ba qua thăm, mẹ thường làm món ăn hến xúc bánh tráng.
Ðặt câu có 3 mệnh đề
5- Trong lớp, em được học về Trần Hưng Ðạo và biết ông là một anh hùng của nước Việt Nam nên em kinh trọng ông ta.
6- Ở trong chuyện lịch sử của mình có rất nhiều người can đảm,nên họ bảo vệ nước mình và nước mình mới còn.
7- Ở trong lịch sử Việt Nam, khoảng năm 30 là hai bà Trưng đã khởi nghĩa, hai bà chống giặc Trung Quốc,và hai bà đã giết Tô Ðịnh.
8- Tàu lúc nào cũng muốn chiếm nước ta, nhưng bọn nó chỉ thắng lúc đầu, sau đó bị thua và phải chạy về tàu.
9- Nhiều anh hùng trong lịch sử Việt Nam đã bảo vệ người dân, như: Hai bà Trưng giết Tô Ðịnh, hay Ngô Quyền đánh thái tử Hoằng Tháo.
10- Khi em đi xem nhà ma, em đã biết sợ là gì và em thật hoảng sợ khi em bị hù trong đó.
Dương Richard
Thí sinh lớp Năm Giải Khuyến Học – 2013
Sinh hoạt Việt ngữ tại Tu Viện Sùng Nghiêm, Garden Grove, Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2014
|

Cô Thụy Minh Hồng trình bày dùng phương pháp âm vị học để dạy các em đọc nhanh.
|
|

Từ trái, các em Kevin Trần (6t), Trí Lý (10t), Samjo Chu (7t), Tina Lý (9t), Tammy Trương (7t), Steven (5t), Jessica (13t).Ni sư Chân Diệu, thầy cô giáo Tu Viện Sùng Nghiem, thầy cô giáo Viện Việt Học; và phụ huynh.
|
|

Ni sư và phụ huynh.
|
|

Cô Thụy Minh Hồng và học trò.
|
|

Cô Thụy Minh Hồng và học trò.
|
|

Cô Cao Minh Châu giải thích cho một phụ huynh.
|
|

Giáo Sư Trần Ngọc Ninh, tác giả bộ sách “Dạy Ðọc và Viết Tiếng Việt Bằng Phương Pháp Âm Vị Học,” ký sách lưu niệm.
|
|

Bìa cuốn sách “Dạy Ðọc và Viết Tiếng Việt Bằng Phương Pháp Âm Vị Học” của Giáo Sư Trần Ngọc Ninh (Có bán tại Viện Việt Học)
|