Hải Quân Nhật Trợ Giúp Nhân Đạo

Operations On LST Kunisaki Ahead Of Pacific Partnership MissionQuốc kỳ Nhật tung bay trên chiếc tàu LST Kunisaki hôm 27 tháng 5 năm 2014 tại Yokosuka, Nhật Bản. Đây là lần đầu tiên một chiến hạm Nhật được phục vụ thay cho chiến hạm Mỹ trong nhiệm vụ quan hệ đối tác Thái Bình Dương.

[toggle title=” “]

Operations On LST Kunisaki Ahead Of Pacific Partnership MissionPhi hành đoàn của hải quân Nhật (JMSDF) đang đưa hàng lên tàu LST Kunisaki.

Operations On LST Kunisaki Ahead Of Pacific Partnership MissionNhiệm vụ của chiến hạm này là trợ giúp nhân đạo cùng với Úc, Nhật Bản, và Hoa Kỳ để hỗ trợ cho các nước Cambodia, Indonesia, Philippines, Đông Timor và Việt Nam.

Operations On LST Kunisaki Ahead Of Pacific Partnership MissionCác thủy thủ kiểm tra vật tư y tế trên tàu LST Kunisaki.

Operations On LST Kunisaki Ahead Of Pacific Partnership MissionĐại diện hải quân Nhật, Đại úy Hideo Sasano (người thứ hai từ bên phải) phát biểu với báo chí.

Operations On JDS Kunisaki Ahead Of Pacific Partnership MissionNhật luôn là quốc gia tiên phong trợ giúp nhân đạo cho các nước vùng Châu Á Thái Bình Dương. (Hình ảnh: Ken Ishii / Getty Images)

[/toggle]

 

120,000 người Việt ký tên đòi Tòa Bạch c trừng phạt Bắc Kinh


Số chữ ký tiếp tục tăng mạnh vì HD 981 xâm phạm lãnh hải Việt Nam







Hà Giang/Người Việt


SAN DIEGO, California (NV) Hơn 120,000 người Việt đã ký một thỉnh nguyện thư gởi Tòa Bạch Ốc yêu cầu chính quyền Tổng Thống Barack Obama “trừng phạt Trung Quốc vì xâm lược lãnh thổ Việt Nam” qua việc mang giàn khoan HD 981 vào hoạt động trái phép trong vùng biển của Việt Nam.


Theo quy định, chỉ cần 100,000 chữ ký trong vòng một tháng là Tòa Bạch Ốc sẽ phúc đáp, thế nhưng, chỉ sau nửa tháng, con số này đã lên hơn 120,000, tính đến chiều ngày Thứ Ba, 27 Tháng Năm.









Hơn 120,000 người ký thỉnh nguyện thư yêu cầu chính quyền Obama “trừng phạt Trung Quốc vì xâm lược lãnh thổ Việt Nam” qua việc mang giàn khoan Hải Dương 981 vào hoạt động trái phép trong vùng biển Việt Nam. (Hình: WhiteHouse.gov)


Anh Ðỗ Quang Thăng, 34 tuổi, cư dân San Diego, người soạn ra thỉnh nguyện thư này, bắt đầu từ ngày 12 Tháng Năm, bày tỏ cảm tưởng với nhật báo Người Việt như sau: “Khi viết thỉnh nguyện thư, tôi chỉ làm gì thấy mình cần phải làm, và chỉ viết cho chính mình thôi, không ngờ được là có hơn 120,000 người có cùng suy nghĩ như mình. Tôi thấy vui, cảm động, và cũng rất hồi hộp khi âm thầm theo dõi những lời bình phẩm, người chê, người ủng hộ, và nhìn số chữ ký tăng lên từng giờ.”


Giải thích thêm lý do viết thỉnh nguyện thư, anh Thăng nói: “Tôi viết thỉnh nguyện thư, đơn giản chỉ vì thấy Trung Quốc là một kẻ bắt nạt nước khác, tương tự như sự kiện Nga xâm lược Ukraine gần đây. Cũng giống những người Việt Nam thế hệ 1.5 hoặc thế hệ thứ hai khác, tôi không quan tâm nhiều đến chính trị hay Việt Nam đang có chính thể gì. Tôi chỉ đứng lên chống lại những điều gì sai với lẽ phải và thiếu đạo đức. Tôi cũng muốn người Việt của thế hệ trước chúng tôi biết rằng tuổi trẻ chúng tôi cũng yêu nước, dù chúng tôi có cách bày tỏ khác họ.”


So với những thỉnh nguyện thư hiện đang có mặt trên trang mạng WhiteHouse.gov, 120,000 chữ ký đạt được trong vòng nửa tháng là một thành quả kỷ lục.


Sự kiện thỉnh nguyện thư đạt được đủ chữ ký tối thiểu chỉ trong nửa thời gian Tòa Bạch Ốc cho phép cổ động, cho thấy quan tâm của người Việt khắp nơi về tranh chấp lãnh hải giữa Trung Quốc và Việt Nam trên Biển Ðông.


Thỉnh nguyện thư viết: “Quan hệ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam đang đi trên một lộ trình tốt đẹp của quan hệ đối tác và hòa bình. Chúng tôi, người Việt Nam trên toàn thế giới kêu gọi Tòa Bạch Ốc xét đến một biện pháp trừng phạt Trung Quốc khi họ ngang nhiên bất chấp luật pháp quốc tế hiện hành, và biên giới lãnh thổ, trong việc mang giàn khoan dầu khổng lồ, gây tổn hại sinh thái Haiyang 981 vào lãnh hải Việt Nam.”


“Chỉ lên án bằng lời không đủ. Chúng tôi cần Tòa Bạch Ốc xét đến những biện pháp trừng phạt kinh tế đối với Trung Quốc, vì đây là điều duy nhất có hiệu quả,” anh Ðỗ Quang Thăng viết tiếp trong thỉnh nguyện thư.


Ðiều đặc biệt ở đây là thỉnh nguyện thư này không do một tổ chức đấu tranh nào tạo ra, cũng không có một cơ quan truyền thông hay tổ chức chính trị nào đứng ra cổ động, mà hoàn toàn là do nỗ lực cá nhân của những người Việt khắp nơi chia sẻ chung một ưu tư cho đất nước.


Phải theo dõi sinh hoạt của những trang mạng xã hội như Facebook, Twitter, và các email group mới thấy sự tích cực cổ động của người Việt trước hiểm họa xâm lăng của Trung Quốc.


Cả những tờ báo trong nước cũng có những bài viết kêu gọi mọi người vào trang mạng của Tòa Bạch Ốc để ký tên, kèm theo những bài viết hướng dẫn cách ghi danh và ký tên.


Trong ngày cuối trước khi đạt được số chữ ký tối thiểu, trang mạng Facebook tràn ngập những lời kêu gọi như: “Vào ký nhanh lên mọi người ơi, chúng ta cần tối thiểu 100,000 mới được quan tâm.”


Và những lời than: “Giúp mình với, mình vào ba lần rồi mà chưa ký được” nhanh chóng được các bạn chép cho lời chỉ dẫn.


Có người còn chép nguyên cả câu hỏi “Challenge Question” từ trang mạng WhiteHouse.gov vào trang Facebook của mình với lời kêu cứu: “Cái câu hỏi ‘challenge question’ này khó quá, giúp em với!” và chưa đầy một phút sau đó có người giúp ngay câu trả lời.


Trong hai ngày qua, thỉnh nguyện thư đạt được hơn 70,000 chữ ký. Từ khoảng 50,000 chữ ký lúc 8 giờ 30 phút tối, giờ California, ngày 25 Tháng Năm, lên đến hơn 120,000 chữ ký vào 8 giờ 30 tối ngày 27 Tháng Năm.


Mức độ ký tên nhanh đến độ hệ thống của WhiteHouse.gov ghi thứ tự không kịp, sau chữ ký số 99,998, có ít nhất là hai người nhấn nút “Sign” cùng một lúc, với kết quả là chữ ký của hai người có tên Q.C. và T.T. cùng được ghi là chữ ký số 100,000.


Nhưng đã đạt được chữ ký tối thiểu để được hồi đáp rồi thì sao, nhiều người đang tự hỏi.


Theo trang mạng WhiteHouse.gov, sau khi đạt được tối thiểu 100,000 chữ ký trong vòng một tháng, thỉnh nguyện thư sẽ chuyển qua nội các của chính phủ Obama để được những cơ quan lo về chính sách liên quan xem xét, và sẽ lần lượt được hồi đáp, sớm hay muộn, tùy thuộc nhiều yếu tố khác nhau.


Trong thời gian chờ Tòa Bạch Ốc xem xét, thỉnh nguyện thư vẫn được ở trong tình trạng “open,” có nghĩa là mọi người vẫn có thể tiếp tục ký tên.


Khi Tòa Bạch Ốc phúc đáp, tất cả những ai đã ký tên sẽ nhận được một email từ Tòa Bạch Ốc, báo cho biết thỉnh nguyện thư đã được xem xét và đã được phúc đáp.


Ðược “phúc đáp” không có nghĩa là yêu cầu của thỉnh nguyện thư được chính quyền thực thi, chỉ có nghĩa là nội các của chính phủ đã đọc thỉnh nguyện thư, hiểu và ghi nhận ý nguyện của dân, trong việc soạn thảo hoặc điều chỉnh chính sách hiện hành, nếu thích hợp.


Có nhiều hình thức phúc đáp, phần lớn được người có trách nhiệm viết ngay trong phần “Response” của thỉnh nguyện thư. Nhưng cũng có trường hợp đại diện của Tòa Bạch Ốc muốn liên lạc với người viết thỉnh nguyện thư để trao đổi thêm, chẳng hạn như trường hợp yêu cầu chính quyền Mỹ “theo đuổi tiến bộ về nhân quyền với Việt Nam” (còn được gọi là thỉnh nguyện thư Việt Khang,” được tạo ra Tháng Hai, 2012, và sau đó nhanh chóng thu được hơn 25,000 chữ ký chỉ trong vòng ít ngày.)


Hiện nay, trang mạng WhiteHouse.gov còn 18 thỉnh nguyện thư có hơn 100,000 chữ ký, nhưng chưa được phúc đáp. Các thỉnh nguyện thư này có từ khoảng 102,000 chữ ký đến khoảng 208,000 chữ ký.


Trong nhóm này thỉnh nguyện thư cũ nhất được tạo ra hồi Tháng Tư, 2012 (với khoảng 109,000 chữ ký), và thỉnh nguyện thư yêu cầu chính quyền Obama “trừng phạt Trung Quốc vì xâm lược lãnh thổ Việt Nam” của người Việt là thỉnh nguyện thư mới nhất, với hơn 120,000 chữ ký, đứng hàng thứ 6, tính theo số chữ ký đã có.


Trong khi chờ đợi Tòa Bạch Ốc phúc đáp, mọi người vẫn có thể ký tên qua link dưới đây:
https://petitions.whitehouse.gov/petition/put-sanctions-china-invading-vietnam-territory-deployment-oil-rig-haiyang-981/p2b7Rnnv


Nhiều blogger đang rủ nhau cổ động sao cho thỉnh nguyện thư này có được 210,000 chữ ký, đẩy nó lên hàng đầu của các thỉnh nguyện thư đang chờ phúc đáp.


Quyền đưa thỉnh nguyện thư đến chính phủ của người dân được Tu Chính Án Số 1 của Hiến Pháp Hoa Kỳ bảo bảo. Trong suốt lịch sử của quốc gia này, người dân từng sử dụng thỉnh nguyện thư như một phương tiện đấu tranh cho những vấn đề họ quan tâm, chẳng hạn dẹp bỏ chế độ nô lệ, đòi quyền đi bầu cho phụ nữ, và nhiều phong trào bảo vệ dân quyền khác.


––
Liên lạc tác giả: [email protected]

Làm cách nào xóa mối nhục bán nước?



Ngô Nhân Dụng

Các “đồng chí anh em” bắt đầu tỏ thái độ đối nghịch với nhau. Lần đầu tiên một thủ tướng Cộng Sản Việt Nam (viết tắt là Việt Cộng) dọa rằng sẽ dùng đòn pháp lý để nói chuyện với Cộng Sản Trung Quốc (viết tắt, Trung Cộng).

Chỉ mới nói thôi, chưa đưa đơn kiện, tức là chưa làm gì cả; nhưng dám nói còn hơn không. Thêm vào đó, tờ tạp chí trên mạng, tiếng nói của đảng Cộng Sản Việt Nam đã chỉ đích danh lãnh tụ Trung Cộng tố cáo là theo chủ nghĩa Ðại Hán. Hai chữ này diễn tả một truyền thống kéo dài hơn 2,000 năm, ít nhất kể từ thời Mã Viện. Tất nhiên nói như vậy vẫn chỉ là người Việt nói cho người Việt nghe cho sướng tai; giống như nói chuyện kiện cáo mà không dám đưa đơn kiện, không đụng tới lông chân mấy anh chị Ðại Hán ở Trung Nam Hải. Một bước đi xa hơn nữa là trên tờ báo lề phải còn đăng bài biện minh rằng bức công hàm của Phạm Văn Ðồng ký năm 1958 đồng ý các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa thuộc lãnh hải Trung Quốc là không có giá trị. Bài báo này có vẻ nhắm đến dư luận quốc tế, trong đó có cả Trung Quốc; chứ không chỉ nhắm người Việt nói với nhau. Nhưng lập luận của bài báo đó cũng không có giá trị nào cả. Muốn chống lại chiến dịch xâm lấn Biển Ðông của Trung Cộng, người Việt Nam phải dùng biện pháp khác, triệt để hơn.

Chế độ cộng sản ở Hà Nội hiện nay là thừa kế chính thức của chính phủ Phạm Văn Ðồng. Cho nên, khi họ xác định rằng bức công hàm do ông Phạm Văn Ðồng ký ngày 14 tháng 9 năm 1958 là vô giá trị, đó là một bước thoái lui có ý nghĩa. Bởi vì đây là lần đầu tiên đảng Cộng Sản Việt Nam xác định chính quyền Việt Nam Cộng Hòa có giá trị pháp lý. Từ năm 1954, Việt Cộng không bao giờ công nhận điều đó. Họ gọi chính quyền miền Nam là “ngụy,” nghĩa là “giặc.” Bây giờ họ chính thức thừa nhận chính quyền Sài Gòn làm chủ các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Cho nên, họ biện minh, ông Phạm Văn Ðồng, thủ tướng chính phủ Hà Nội, không có quyền hành nào trên các quần đảo đó. Vì vậy, ông Ðồng không thể đem trao cho Trung Cộng, dù ông ta muốn cống hiến. Nói cách khác, Việt Cộng bây giờ đồng ý rằng chế độ Việt Nam Cộng Hòa là một chế độ hợp pháp; công nhận chế độ đó làm chủ một nửa nước Việt Nam. Thật đáng tiếc, hồi đó họ lại chủ trương đánh chiếm miền Nam để cùng “tiến lên chủ nghĩa xã hội!” Họ lờ đi không nói rõ ông Ðồng có ý nhường các đảo ở Hoàng Sa, Trường Sa cho Trung Cộng hay không, dù ông ta không có quyền! Tội nghiệp ông Ðồng, ông chỉ ký tên vào bức thư đã được tất cả Bộ Chính Trị Ðảng Cộng Sản Việt Nam chấp nhận, vì thế mà riêng ông mang tội bán nước.

Nhưng dùng lối phủ nhận này không phải là thứ lý luận đứng vững trong cuộc đối đầu với Trung Cộng, cũng như trong ý định biện minh cùng dư luận thế giới.

Thứ nhất, bởi vì sau khi nước ta bị chia đôi năm 1954, chính quyền cả hai miền Bắc và Nam Việt Nam trong thời gian đó đều tự coi mình nắm chủ quyền trên toàn thể nước Việt Nam. Hiến Pháp Việt Nam Cộng Hòa, từ thời Tổng Thống Ngô Ðình Diệm, đều khẳng định lãnh thổ Việt Nam kéo dài từ Nam Quan đến Cà Mau; mà Hiến Pháp miền Bắc cũng vậy. Khi chính phủ Phạm Văn Ðồng giao thiệp với Trung Cộng, họ nhân danh cả nước Việt Nam, chứ không riêng gì miền Bắc vĩ tuyến 17; mà Bắc Kinh cũng công nhận điều đó. Ông Ðồng ký bức công hàm theo nội dung này. Bây giờ nói đi nói lại, rằng ông Ðồng chỉ nhân danh một nửa nước Việt Nam thôi; Bắc Kinh sẽ bác bỏ luận điệu đó một cách dễ dàng, rất khó cãi lại.

Tập Cận Bình và tập đoàn thống trị ở Ðông Nam Hải còn có thể nêu ra rất nhiều bằng cớ chứng tỏ ông Ðồng và tất cả đảng Cộng Sản Việt Nam đã công nhận Trung Cộng làm chủ Hoàng Sa và Trường Sa. Công hàm Phạm Văn Ðồng viết cho Chu Ân Lai nói rằng chính phủ của ông “ghi nhận và tán thành” bản tuyên bố của Trung Cộng ngày 4 tháng 9 năm 1958 về lãnh hải Trung Quốc. Trong văn bản đó, Trung Cộng nói rõ ràng Tây Sa và Nam Sa thuộc chủ quyền Trung Quốc, ông Ðồng và cháu chắt ông ta không thể chối cãi rằng họ hiểu lầm được. Một bằng chứng hiển nhiên khác mà Trung Cộng có thể nêu ra là các sách giáo khoa vẫn được sử dụng ở miền Bắc. Năm 1964, cuốn sách “Tập Bản Ðồ Việt Nam” do Cục Ðo Ðạc và Bản Ðồ của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa phát hành đã dùng địa danh “Tây Sa” và “Nam Sa” theo cách gọi của Trung Cộng chứ không gọi là “Hoàng Sa” và “Trường Sa” theo cách của người Việt Nam. Với bằng chứng đó, khó cãi với họ lắm.

Hơn thế nữa, năm 1974 khi Trung Cộng tấn công chiếm Hoàng Sa, chính quyền Hà Nội không hề lên tiếng phản đối. Khi phái đoàn Việt Nam Cộng Hòa thưa kiện Trung Cộng về vụ này, cả chính phủ miền Bắc lẫn đám bù nhìn của họ ở miền Nam đều không đồng ý. Tại hội nghị La Celle Saint Cloud, được mời cùng đứng tên phản đối hành động xâm lăng Hoàng Sa, họ cũng từ chối. Bây giờ làm sao nói ngược lại được? Gần đây, phóng viên Xuân Hồng của đài BBC có phỏng vấn bà Bảy Vân, vợ của cố Tổng Bí Thư Lê Duẩn. Bà Bảy Vân xác nhận: “Phạm Văn Ðồng có ký văn bản. Ngụy nó đóng ở ngoài đó (Hoàng Sa). Cho nên giao cho Trung Quốc quản lý Hoàng Sa.” Người Tàu họ có thể đọc được tiếng Việt, sẽ vin vào các bằng cớ đó mà xác định rằng Bắc Việt đã đồng ý trao Hoàng Sa cho Trung Cộng từ năm 1958!

Tất cả luận điệu của đảng Cộng Sản Việt Nam chối bỏ bức công hàm của Phạm Văn Ðồng trở thành vô giá trị khi ra trước công luận thế giới. Vậy chúng ta có cách nào xóa bỏ mối nhục bán nước đó hay không?

Có một cách. Là toàn thể dân chúng Việt Nam, từ Bắc chí Nam, bây giờ cùng nhau khẳng định rằng chính phủ Phạm Văn Ðồng là một chính quyền vô giá trị, không bao giờ làm đại diện cho dân tộc Việt Nam. Nói cách khác, đó là một chính quyền ngụy tạo, mạo nhận, không chính đáng.

Người Việt Nam có thể làm công việc đó ngay bây giờ, bằng một cuộc cách mạng. Cuộc cách mạng sẽ xóa bỏ tất cả cơ cấu quyền hành từ thời Phạm Văn Ðồng tới ngày nay; thay thế bằng một chính thể mới, do người dân Việt Nam tự do bỏ phiếu lựa chọn.

Ðảng Cộng Sản Việt Nam có thể làm công việc đó. Giống như đảng Cộng Sản Bulgaria đã làm năm 1989. Một ngày sau khi bức tường Berlin sụp đổ, Bộ Chính Trị Cộng Sản Bulgaria đã họp nhau, tự xóa bỏ độc quyền lãnh đạo trong Hiến Pháp và xóa luôn tên đảng cộng sản. Họ tổ chức bầu cử, viết một Hiến Pháp mới, và chính quyền mới (cũng do các người trong đảng cộng sản cũ cầm đầu) tuyên bố tất cả các hiệp ước với Liên Xô đều vô giá trị.

Trên thế giới, nhiều nước đã xóa bỏ các hiệp ước bất bình đẳng với nước ngoài bằng cách đó. Chính quyền Phạm Văn Ðồng chịu công nhận Hoàng Sa, Trường Sa thuộc Trung Quốc, đó là một thứ thỏa hiệp bất bình đẳng. Trung Cộng đã đưa ra 16 chữ vàng: “Sơn thủy tương liên, lý tưởng tương thông, văn hóa tương đồng, vận mệnh tương quan.” Ðảng Cộng Sản Việt Nam diễn tả thành ra 16 chữ “Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai.” Bây giờ là lúc dân Việt Nam chấm dứt mối quan hệ bất bình đẳng này, do áp lực của Trung Cộng qua chủ nghĩa cộng sản. Người Việt Nam có quyền xóa bỏ một chế độ sai lầm, xây dựng lại đất nước,

Trả lời cuộc phỏng vấn của nhật báo Người Việt, Ðức Giám Mục Nguyễn Thái Hợp đã nói rằng vụ giàn khoan 981 “là một sự kiện rất đau thương, nhưng rất có thể đó cũng là một cơ hội đặc biệt tạo ra cái đổi mới, cái khởi đầu nào đó cho Việt Nam. Nhiều người hy vọng rằng, biết đâu nhờ biến cố đặc biệt đó mà Việt Nam lấy lại cái thế chủ quyền độc lập của mình, thoát khỏi vòng tay Trung Cộng.” Người Việt trong nước hiện đang nôn nóng đòi thi hành một chính sách đối ngoại “Thoát Trung.” Muốn thoát Trung, phải thoát Cộng. Không chấp nhận “lý tưởng tương thông” thì mới thoát được cái gọng kìm “vận mệnh tương quan.” Dân Việt phải tự quyết định, tự mình làm một “cái khởi đầu nào đó” cho nước Việt Nam. Ðó là cách tốt nhất để xóa mối nhục bán nước năm 1958.

Thương binh và quả phụ Mỹ kiện cựu tù nhân Guantanamo


SALT LAKE CITY (AP)
Một quân nhân Mỹ bị mù một bên mắt ở Afghanistan và quả phụ một quân nhân Mỹ hy sinh trên chiến trường này, tuần qua đã đưa đơn kiện đòi $44.7 triệu, nhắm vào một công dân Canada từng bị giam ở nhà tù Guantanamo Bay và nhận tội ác chiến tranh khi mới 15 tuổi.









Chân dung Omar Khadr. (Hình: AP/Photo)


Ông Layne Morris ở tiểu bang Utah và bà Tabitha Speer ở tiểu bang North Carolina đưa đơn kiện trước tòa liên bang Mỹ ở Utah, nhắm vào Omar Khadr, người ký một thỏa thuận năm 2010 là đã gây ra 5 tội ác chiến tranh, kể cả việc hạ sát một quân nhân Mỹ, ông Christopher Speer, năm 2002.


Theo thỏa thuận này, Khadr nhận đã ném quả lựu đạn làm thiệt mạng ông Speer và làm bị thương một số quân nhân Mỹ khác, kể cả ông Morris, người bị hư một mắt vì miểng. Khadr, sinh ra ở Toronto, đang ở tù giai đoạn cuối của bản án tám năm tù tại Canada.


Ông Morris và bà Tabitha Speer lo ngại rằng Khadr có thể được hưởng $20 triệu là tiền đòi chính phủ Canada bồi thường do thời gian bị giam cầm ở Guantanamo Bay, theo lời Luật Sư Don Winder ở Salt Lake City, đại diện cho họ.


“Chúng tôi không biết là y sẽ có nhận được đồng nào hay không, nhưng chúng tôi muốn làm điều phải,” theo ông Winder, nói thêm rằng ông Morris hiện vẫn còn phải chịu đựng sự khó khăn do các vết thương gây ra và bà Tabitha Speer phải nuôi hai đứa con mà không có sự giúp đỡ của chồng.


Dennis Edney, một luật sư Canada đại diện cho Khadr, nói rằng đơn kiện ở Utah “nhằm tránh có phiên xử không dựa trên sự thật,” vì không cho phép Khadr nêu lên lý lẽ của mình.


Mark Denbeaux, một giáo sư luật tại đại học Seton Hall University và từng đại diện một số tù nhân ở trại Guantanamo Bay, gọi vụ kiện này là “lạ lùng” và “ảo tưởng.” Giáo Sư Denbeaux nói rằng có rất nhiều vấn đề pháp lý khiến đơn kiện không thể đạt được điều mà các nguyên đơn mong muốn.


Thêm vào đó, ông Denbeaux cho rằng vụ kiện ở Utah có thể mở đường để Khadr đưa đơn kiện ngược đòi chính phủ Mỹ bồi thường. (V.Giang)

Giao tranh ở Ukraine, 30 người phe nổi dậy thiệt mạng


DONETSK, Ukraine (AP)
Ít nhất 30 thi thể của các tay súng phía nổi dậy đã được đưa đến một bệnh viện tiếp theo sau một ngày giao tranh dữ dội ở phía Ðông Ukraine, trong đó phía chính phủ dùng phi cơ và pháo binh tấn công thành phần nổi dậy thân Nga, theo một nguồn tin hôm Thứ Ba.









Hiện trường vụ tấn công. (Hình: AP/Photo)


Theo tin này có 30 xác các tay súng thiệt mạng được chở bằng xe vận tải về bệnh viện ở Donetsk và phải chờ bên ngoài để được xem xét là có chất nổ hay không trước khi được đưa vào bên trong bệnh viện.


Donetsk, thành phố có khoảng 1 triệu dân, đã xảy ra cuộc giao tranh lớn khi phía nổi dậy tìm cách đánh chiếm phi trường, lớn thứ nhì ở Ukraine, và bị quân chính phủ, với sự hỗ trợ của chiến đấu cơ và trực thăng võ trang, đẩy lui.


Vụ này xảy ra ngay sau khi tỉ phú ngành bánh kẹo, Petro Poroshenko, tuyên bố chiến thắng trong cuộc bầu cử tổng thống Ukraine hôm Chủ Nhật. Poroshenko, hiện đang chờ tuyên thệ nhậm chức, nói rằng sẽ tìm cách thương thảo để có giải pháp hòa bình cho vùng Ðông Ukraine.


Vào sáng sớm ngày Thứ Ba, một nhóm người lạ mặt tràn vào vận động trường khúc côn cầu (ice-hockey) của Donetsk, nơi dự trù tổ chức giải vô địch thế giới ice-hockey năm 2015, và đốt cháy rụi, theo văn phòng thị trưởng. (V.Giang)

Thai phụ Pakistan bị người nhà ném đá chết vì cưới người yêu


LAHORE, Pakistan (NV)
Một phụ nữ 25 tuổi, đang có thai, bị người thân trong gia đình ném đá chết trước một tòa án ở Pakistan hôm Thứ Ba, để trừng trị tội dám thành hôn với người yêu, ông Mohammad Iqbal, thay vì vị hôn phu được gia đình chọn, theo một bản tin của đài truyền hình NBC trích thuật lời của cảnh sát.

Ông Mohammad Iqbal ngồi trong xe cứu thương với xác người vợ bị người nhà ném đá đến chết. (Hình: AP Photo/K.M. Chaudary)

Cô Farzana Iqbal đang đứng chờ tòa mở cửa tại Lahore, thành phố lớn ở Ðông Pakistan, thì một nhóm khoảng chục người đàn ông xông tới tấn công cô bằng gạch.

Theo cảnh sát, cô Iqbal qua đời tại bệnh viện vì nhiều vết thương ở đầu.

Cha, hai người anh em, và vị hôn phu của cô, nằm trong số những kẻ tấn công.

Tất cả nghi can đều tẩu thoát ngoại trừ người cha và ông này xác nhận đã giết con gái.

Người cha nói thêm rằng đây là vấn đề danh dự gia đình.

Nhiều gia đình Pakistan nghĩ rằng một người đàn bà không lấy người do họ chọn là một điều sỉ nhục đối với gia đình.

Cô Iqbal đã từng đám hỏi với một người anh em họ nhưng lại đi cưới một người đàn ông khác.

Gia đình cô nộp đơn khai cô bị mất tích nhưng cô đích thân đến tòa khai rằng cô làm đám cưới theo ý nguyện của cô.

Theo tổ chức nhân quyền Aurat Foundation ở Pakistan, có chừng 1,000 phụ nữ bị người trong gia đình giết chết mỗi năm vì danh dự.

Ðúng ra con số này còn cao hơn nhiều vì tổ chức này chỉ thu thập dữ kiện dựa theo báo chí, trong khi chính phủ không có thống kê toàn quốc.

Một vài vụ giết người như thế này được đưa ra xét xử nhưng thường phải chờ kéo dài đến nhiều năm. Không ai biết rõ có bao nhiêu vụ chính thức dẫn đến truy tố.

Dù vậy, cuối cùng kẻ bị truy tố giết người vẫn được tự do. Luật Pakistan cho phép gia đình một nạn nhân được phép tha thứ cho kẻ giết người.

Ông Wasim Wagha, thuộc tổ chức Aurat Foundation, nói: “Ðây là khuyết điểm lớn nhất của luật pháp. Thực ra chúng tôi đang vật lộn rất nhiều về vấn đề này.” (TP)

TNS Lou Correa và Hội Sinh Viên VCH-UCLA tổ chức hội chợ y tế


Lâm Hoài Thạch/Người Việt

SANTA ANA, California (NV)Văn phòng Thượng Nghị sĩ Lou Correa và Hội Sinh Viên VCH-UCLA (Vietnamese Community Health UCLA-Hội Y Tế Cộng Ðồng Việt Nam UCLA) vừa tổ chức hội chợ y tế cộng đồng tại El Salgado Community Center, Santa Ana.

Có trên 50 sinh viên đại học UCLA trong các ngành nha, y, dược và rất nhiều thiện nguyện viên đến hỗ trợ cho chương trình này.



Sinh viên và bác sĩ nhãn khoa của UCLA khám mắt cho đồng hương. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)

Chương trình nhằm giúp cho những cư dân tại Orange County không có bảo hiểm y tế đến khám bệnh, hoàn toàn miễn phí qua nhiều dịch vụ như thử máu, thử nước tiểu, đo độ đường trong máu, khám răng, khám mắt, giải đáp những thắc mắc về các vấn đề liên quan đến sức khỏe.

Hàng trăm cư dân trong vùng đã đến ghi danh rất sớm để được phục vụ. Bên trong hội trường rất rộng rãi được xếp đặt rất nhiều dãy bàn dài để các cơ sở y tế phục vụ cho các cư dân đến khám bệnh.

Theo Thượng Nghị Sĩ Lou Correa, quan trọng của hội chợ y tế này là để giúp cho cư dân sống trong vùng có cơ hội để có bảo hiểm y tế Obamacare, tại California còn gọi là Covered California.

Lúc trước, những người làm việc có lợi tức thấp thì sẽ được phúc lợi về chương trình Medicare hay MediCal, còn những người có lợi tức cao thì không được vào chương trình này hoặc những ai có bệnh triền miên thì bảo hiểm y tế cũng không nhận bán cho họ vì tiền điều trị cho họ quá tốn kém.

Ông Lou Correa nói: “Khi có chương trình Obamacare thì không cần biết ai có bệnh hoặc không, các bảo hiểm y tế phải bán bảo hiểm cho người ta. Nhưng nếu những ai không có đủ tài chánh thì chính phủ sẽ trả một phần nào đó cho bảo hiểm y tế của mình để cho mọi người đều có được bảo hiểm y tế.”

“Tôi rất ủng hộ vấn đề này, tại vì có nhiều người cần bảo hiểm y tế nhưng vì họ không có điều kiện để có như lúc trước, và trong hội chợ y tế này có những nhân viên sẽ nói rõ sự kiện này cho mọi người biết,” ông Correa nói thêm.



Thượng Nghị Sĩ Lou Corea (giữa) và ban tổ chức hội chợ y tế. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)

Cô Từ Gia Thanh, sinh viên UCLA, thành viên ban tổ chức, cho biết: “Mỗi năm chúng tôi đều có tổ chức đều đặn ba kỳ hội chợ y tế. Vì hàng năm chúng tôi có ba mùa học nên chúng tôi quy tụ lại để tổ chức ba kỳ trong năm. Mục đích của chúng tôi là để giúp đồng hương và những cư dân nghèo khác, phần nhiều họ không có điều kiện đi đến bác sĩ khám bệnh hoặc không có bảo hiểm y tế, khi họ đến đây, chúng tôi tìm và định bệnh của họ.”

“Và sau đó, tùy theo trường hợp, chúng tôi sẽ giới thiệu họ với những cơ quan y tế để xin bảo hiểm y tế cho họ có cơ hội được đi trị bệnh miễn phí. Chúng tôi không chữa bệnh tại đây mà chỉ khám bệnh mà thôi. Chúng tôi cũng có mời một số bác sĩ ở những nơi khác đến đây hôm nay để khám bệnh cho quý đồng hương và những cư dân khác,” cô nói thêm.

Bà Mỹ Hạnh Nguyễn, thành viên của Hiệp Hội Alzheimer, cho biết: “Chúng tôi đến đây để giúp cho cộng đồng hiểu về bệnh Alzheimer (mất trí nhớ) và đồng thời phổ biến những dịch vụ cần thiết. Hiện nay, hiệp hội giúp cho những bệnh nhân này có cái vòng đeo tay thuộc chương trình Medic Alert, Safe Return (Báo động y tế, Trở về an toàn). Tại vì những bệnh nhân này bị mất trí nhớ về nơi chốn và nhận diện thân nhân, thành ra họ dễ dàng bị đi lạc và rất nguy hiểm đến tính mạng của họ. Trong 10 bệnh nhân bị bệnh này thì có khoảng sáu người thường bị đi lạc.”

Bà nói thêm: “Vòng đeo tay an toàn là một dịch vụ giúp cho những bệnh nhân khi bị thất lạc và các nhân viên công lực đang giữ họ, thì hiệp hội sẽ đến can thiệp và đưa họ về nhà hoặc thông báo cho thân nhân của họ. Hôm nay, chúng tôi cũng thông báo cho đồng hương biết những khóa học của hiệp hội để cảnh báo cho những gia đình có bệnh nhân bị bệnh mất trí nhớ để họ có những kinh nghiệm săn sóc và giúp đỡ cho thân nhân bị bệnh này.”

Muốn biết thêm chi tiết về bệnh mất trí nhớ, xin vào trang nhà: www.alz.org/asian hoặc gọi nhân viên trả lời tiếng Việt: (714) 534-3700.4

Việt Nam chuẩn bị kiện Trung Quốc

 


Hà Tường Cát/Người Việt (Tổng Hợp)


Trong cuộc phỏng vấn của các hãng tin ngoại quốc tuần trước, Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng xác nhận rằng Việt Nam bằng chủ trương hòa bình, đang cân nhắc các phương án bảo vệ mình, kể cả phương án đấu tranh pháp lý theo luật pháp quốc tế, qua 3 tuần lễ Trung Quốc đã không có thiên chí giải quyết vấn đề giàn khoan HD 981.










Báo Dân Trí viết: Đến bây giờ thì khỏi phải tế nhị nói tàu “lạ”, không tránh né nữa. gọi thẳng tên tàu Trung Quốc đâm tàu cá của ngư dân Việt Nam trên biển của Việt Nam. Chiều 26 tháng 5, tàu cá Trung Quốc đã đâm chìm một tàu cá của Đà Nẵng khiến 10 ngư dân rơi xuống biển và 1 người thiệt mạng. Hình trên, hai tàu cá tương tự tàu bị nạn.  (Hình: Thanh Niên/Nguyễn Đông)


Dân Việt Nam đã trải qua nhiều năm nội chiến, chiến tranh ở Cambodia, ở biên giới phía Bắc, bây giờ Việt Nam không thể để xảy ra chiến tranh, nhất là một cuộc chiến tranh không chắc thắng. Vả lại kinh nghiệm từ lịch sử cho thấy, chiến tranh dẫu kết thúc ra sao cũng không giải quyết được tận cùng mâu thuẫn.  Như vậy sau một thời gian dài do dự, gần như chắc chắn Việt Nam sẽ phải tiến hành giải pháp kiện Trung Quốc ra trước tòa án quốc tế không có cách gì khác.


Tại sao lại do dự? Việt Nam có những lý lẽ trong thái độ này.


Thứ nhất, một số người tin rằng, vì là hai nước cộng sản anh em và Việt Nam lệ thuộc Trung Quốc nên phải tránh tranh chấp. Thực tế, Trung Quốc – Nga và Trung Quốc – Việt Nam đã nhiều lần xung đột, kể cả xung đột võ trang, những lời lẽ hữu nghị chỉ là viển vông như lời ông Thủ Tướng Dũng đã nói mới đây.  Nhưng trong mối quan hệ nhiều mặt nhất là kinh tế, sẽ là tế nhị  và bất lợi cho cả hai bên nếu mối quan hệ không êm ả. Trong bối cảnh toàn cầu hiện nay, Việt Nam không muốn phải đóng cánh cửa với một nước láng giềng và cường quốc kinh tế lớn trên thế giới. Do đó việc tố tụng chỉ nên làm khi không còn con đường nào khác.


Thứ hai, trên thế giới, kiện cáo thường không mang lại một kết quả cụ thể gì, nhất là giữa một nước nhỏ với một nước lớn. Sự phân xử quốc tế có thể không được đồng ý chấp nhận bằng nhiều cách, hoặc không được tuân hành. Vả lại đây là một tiến trình phức tạp và rất lâu dài chứ không phải là cách giải quyết đơn giản như người ta mường tượng.


Hơn nữa trường hợp vi phạm hay xâm phạm này cùng lắm là một sự lấn chiếm, chưa tới mức độ được coi là xâm lăng của một quốc gia này vào quốc gia khác, điều mà có lẽ Trung Quốc không hề định làm, cho nên rất khó để ai can thiệp hoặc dàn xếp.


Tuy vậy, kiện Trung Quốc cũng có những kết quả tâm lý, chính trị và ngoại giao mà rõ ràng nhất là quốc tế hóa cuộc tranh chấp để Trung Quốc không dễ dàng tiến thêm nữa, nói một cách đơn giản, trên nguyên tắc kiện là biện pháp ngăn chặn.


Ngược lại có một số ý kiến cho rằng lẽ ra ở thế yếu và bị Trung Quốc ức chế nhiều lần  trên Biển Đông, lẽ ra Việt Nam đã phải kiện từ lâu. Ngay khi có mầm mống bất công đe dọa đã phải khởi kiện Trung Quốc, chứ không phải đây là một lựa chọn tình thế, đợi đến lúc chuyện bất công đã xảy ra rồi.


Tóm lại dù đả có và sẽ mãi mãi còn tranh cãi, Việt Nam kiện Trung Quốc là chuyện đã đến lúc phải làm. Việt Nam không còn có thể chấp nhận hình thức thỏa hiệp song phương vì ở vị trí một nước mạnh, Trung Quốc sẽ ép Việt Nam phải thi hành những điều đã ký kết nhưng chính họ thì không tuân hành.


Nhưng kiện ở đâu và kiện thế nào? Đây là quyết định không dễ, phải các chuyên gia am hiểu mới có thể đưa ra những  chọn lựa thích đáng.


Trên nguyên tắc 166 quốc gia ký Công Ước về luật Biển (UNCLOS) năm 1982 đều chịu phán quyết của của Tòa Án Biển Quốc Tế nhưng khi ký kết mỗi nước đề có quyền tuyên bố giữ lại quyền hạn cho mình (bảo lưu), không chấp nhận thẩm quyền phân xử tong lãnh vực nào, Trung Quốc đã có tuyên bố hợp lệ loại trừ quyền tài phán đối với tất cả tranh chấp về chủ quyền liên quan đến đảo. Như vậy không thể kiện tại Tóa Án Quốc Tế The Hague, Hòa Lan,


Gần nhất, Việt Nam có thể học kinh nghiệm của Philppines.


Tòa Án Quốc Tế về Luật Biển, ITLOS (International Tribunal for the Law of the Sea)  ở Hamburg, Đức,  đòi hỏi hai bên phải thỏa thuận cùng đưa vụ việc ra tòa và cam kết thi hành án thì tòa mới xét xử. Trung Quốc không bao giờ cam kết như thế và vì vậy Philippines phải đưa ra trước Tòa Án Trọng Tài Quốc Tế về việc Trung Quốc giải thích và áp dụng sai UNCLOS.


Nhưng điểm rắc rối là thời gian để các bên đệ trình bản lý đoán lên Tòa Trọng Tài, rồi tòa nghe trình bày lập luận, xem xét hồ sơ và đưa ra phán quyết phải mất từ 2 tới 3 năm. Sau đó nếu Trung Quốc không thi hành bản án của tòa này thí Philippines phải nhờ Hội Đồng Bảo An LHQ can thiệp, và Trung Quốc là hội viên có quyền phủ quyết ở Hội Đồng Bảo An, có nghĩa là bản án không còn hiệu lực giá trị nữa nếu Trung Quốc muốn.


Cũng còn một tòa án thứ tư mà Việt Nam có thể trông đợi, đó là Tòa Trọng Tài cho những tranh chấp đặc biệt.


Nghiên cứu để tìm ra những cách khiếu kiện sao cho không lọt vào quyền  khước từ của Trung Quốc và có thể phần nào có kết quả giá trị chính là khả năng của các chuyên viên luật pháp Việt Nam với sự tham khảo ý kiến của các chuyên gia nước ngoài.


Nôi dung khởi kiện không chỉ nhằm mục đích kết tội Trung Quốc, Việt Nam có thể yêu cầu tòa xác định hành vi của giàn khoan và các tàu bảo vệ. Tin mới nhất cho biết giàn khoan di chuyển khỏi vị trí đầu tiên hàng chục hải lý và như vậy là sự di chuyển bất hợp pháp trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Cũng có thể xin tòa xác định việc tàu Trung Quốc tấn công bằng vòi rồng, đâm đụng tàu Việt Nam, gây thương tích cho nhân viên kiểm ngư,… Trong các vụ kiện như vậy, Trung Quốc không phải là bị đơn và có thể từ chối hầu tòa nhưng tòa có thể mời họ với tính cách nhân chứng và như thế họ không thể từ chối sự tham gia.


Ngoài ra Việt Nam cũng có những cách kiện khác, không phải tòa quốc tế  nhưng ít nhất có ảnh hưởng quốc tế.

Chẳng hạn ngư dân Việt Nam có thể kiên iại tòa Việt Nam.vì bị tước đoạt mưu kế sinh nhai (đánh cá) ở vùng Hoàng Sa trên Biển Đông và đòi CNOOC bồi thường tổn thất nhân mạng và tài sản. Trên nguyên tắc Việt Nam có thể tịch thu và bán tài sản của CNOOC ở Việt Nam để trả thiệt hại và đền bù cho nguyên đơn.


Tất cả các hình thức tố tụng và cách tố tụng như trên không chắc có thể đuổi gian khoan khỏi vùng biển Việt Nam, hoặc buộc Trung Quốc phải thi hành bản án.  Nhưng kết quả tối thiểu, nếu Việt Nam thắng, sẽ là buộc Trung Quốc đi vào một cơ chế giải quyết tranh chấp đa phương và không thể có lý do sử dụng vũ lực trong khi  tòa án còn đang phân xử.


Cuối cùng khi hai nước trong vùng Biển Đông, Philippines và Việt Nam, cùng lúc kiện, thì Trung Quốc không còn có thể tự do nói và hành động một cách tùy tiện theo ý họ được nữa.  (HC)


 


 


 


 


 

Nha Kỹ Thuật VNCH tưởng niệm đồng đội ngày Chiến Sĩ Trận Vong


Nguyên Huy/Người Việt

WESTMINSTER, California (NV)Sáng hôm Thứ Hai, 26 Tháng Năm, ngày Chiến Sĩ Trận Vong (Memorial Day), cựu quân nhân Nha Kỹ Thuật/Bộ Tổng Tham Mưu/QLVNCH đã làm lễ tưởng niệm long trọng trước Tượng Ðài Chiến Sĩ Việt Mỹ rồi sau đó tại Nghĩa Trang Cựu Quân Nhân VNCH, Westminster.

Hiện diện trong buổi tưởng niệm trước tượng đài, gồm có đại diện của các sở thuộc Nha Kỹ Thuật như Sở Công Tác, Sở Liên Lạc, Sở Phòng Vệ Duyên Hải, Sở Tâm Lý Chiến và các chiến đoàn.



Cựu quân nhân đại diện các sở của Nha Kỹ Thuật QLVNCH dâng hoa tại Tượng Ðài Chiến Sĩ Việt-Mỹ, Westminster. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)

Sau khi dâng vòng hoa tưởng niệm trước tượng đài, lần lượt các đại diện sở phát biểu cảm tưởng, nhắc nhớ đến những đồng ngũ đã hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ tự do trước sự xâm lăng của cộng sản.

Nha Kỹ Thuật, một danh xưng hiền hòa để che giấu bí mật quốc phòng, là một tổ chức tình báo chiến lược của QLVNCH trong suốt cuộc chiến Việt Nam.

Nha này là hậu thân của “Sở Khai Thác Ðịa Hình.” Từ khi nền Ðệ Nhất Cộng Hòa được thành lập, công tác chiến lược này mới chỉ đào tạo những tình báo viên hoạt động trong lòng địch là một nửa phía Bắc của Việt Nam.

Nhưng khi Cộng Sản Bắc Việt công khai tiến hành cuộc chiến tranh xâm lược, thành lập Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, thì công tác tình báo chiến lược đã mở rộng phạm vi hoạt động trên toàn lãnh thổ.

Hai phần vụ chính là Sở Bắc và Sở Nam được hình thành cung cấp nhu cầu tình báo trong các vùng Cộng Sản tạm chiếm tại miền Bắc hay trên đường mòn xâm nhập dọc dãy núi Trường Sơn.

Các quân nhân can trường thuộc các đon vị tinh nhuệ của QLVNCH và các thanh niên dân sự tình nguyện (do các sĩ quan trưởng công tác của nha sưu tầm và chọn lọc được) được đưa về để huấn luyện, đầu tiên tại các “Nhà An Toàn” (Safe House) bí mật trong Sài Gòn, sau đó, nha thành lập được trung tâm huấn luyện tại Long Thành (trại Quyết Thắng) có phi đạo cho máy bay C-123 lên xuống.

Bên cạnh những hoạt động có tính cách tình báo quân sự ấy là một sở hoạt động về tình báo tâm lý chiến, bao gồm hai cơ sở phát thanh lớn là Ðài Tiếng Nói Tự Do, thuộc loại tuyên truyền xám, và Ðài Gươm Thiêng Ái Quốc, công tác tuyên truyền đen.

Ngoài ra, Sở Tâm Lý Chiến còn có các phần vụ chiến tranh tâm lý khác nữa như phần vụ viết thư lừa địch làm xáo trộn và gây nghi ngờ trong hàng ngũ lãnh đạo cộng sản miền Bắc và miền Nam.



Chiến sĩ Nha Kỹ Thuật thăm mộ đồng đội tại Nghĩa Trang Cựu Quân Nhân VNCH, Westminster. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)

Phần vụ truyền đơn và quà rải xuống miền Bắc, phần vụ nghiên cứu và sưu tầm có những toán đi công tác bí mật tại đảo Phượng Hoàng ngoài khơi Ðà Nẵng, nơi Sở Phòng Vệ Duyên Hải của nha đã tổ chức thành một mật khu chống Cộng của người dân miền Bắc chống đối chế độ lập ra.

Ðịa điểm bí mật này là để tiếp nhận những vị “khách” mà các toán Biệt Hải của nha bí mật xâm nhập các vùng ven biển miền Bắc “mời về” mật khu Gươm Thiêng Ái Quốc để cho các toán của Sở Tâm Lý Chiến khai thác tin tức về đời sống dân chúng miền Bắc cho hai đài phát thanh, nhất là cho Ðài Gươm Thiêng Ái Quốc, loan vào các chương trình Sinh Bắc Tử Nam, Tâm Tư Về Sáng (ca sĩ Bích Thủy làm xướng ngôn viên), Nói Chuyện Với Anh Bộ Ðội (ca sĩ Thái Thanh phụ trách), v.v…

Nhìn chung, năm sở của Nha Kỹ Thuật tuy hoạt động rất ngăn cách nhau, vì nguyên tắc bí mật quốc phòng, nhưng trong công tác tình báo chiến lược thì rất gắn bó khiến cho nhà cầm quyền Hà Nội lúc bấy giờ hết sức điên đầu.

Hiệu quả của những chương trình Sinh Bắc Tử Nam của Tiếng Nói Tự Do và của Gươm Thiêng Ái Quốc đã kéo được gần 300,000 cán binh cộng sản về trong các chương trình chiêu hồi, đồng thời cũng làm cho người dân các vùng ven biển miền Bắc hết sức hoang mang trước những tin tức xác thực do đài Gươm Thiêng Ái Quốc loan tải, dựa vào các nguồn tin sống là những người dân bị anh em Biệt Hải mời về Mật Khu Gươm Thiêng một thời gian.

Qua những công tác đầy gian lao và hiểm nguy này (nhẩy Bắc, xâm nhập…) thường không bao giờ có hỗ trợ của các đơn vị bạn vì Ðồng Minh Hoa Kỳ khi viện trợ cho các công tác này yêu cầu bí mật để không bị khối cộng sản lấy cớ mà mở ra cuộc chiến tranh lớn!

Những hy sinh của các chiến sĩ Nha Kỹ Thuật thường là có công không được ân thưởng công khai mà khi hy sinh cũng nằm trong sự ngậm ngùi lặng lẽ của mọi chiến hữu khác. Ðó chính là những anh hùng trong bóng tối mà nay sau gần 40 năm giã từ vũ khí, các cựu quân nhân Nha Kỹ Thuật vẫn một lòng yêu mến đơn vị cũ chiến trường xưa, không một lời hối tiếc mà ngược lại, theo thời gian, niềm hãnh diện đã phục vụ đất nước mỗi ngày một dâng cao hơn trong lòng mọi người lính của họ, bất kỳ thuộc quân số của sở nào.

Myanmar: Ðổi đạo có thể phải được chính quyền cho phép


YANGON, Myanmar (AP)
Chính phủ Myanmar hiện đang thăm dò phản ứng của dân chúng liên quan đến một dự thảo luật về đổi đạo, do các nhà sư Phật Giáo có tinh thần quốc gia chủ nghĩa đưa ra, theo đó bắt buộc bất cứ ai muốn đổi sang đạo nào khác phải có được sự cho phép của chính quyền địa phương.


Nếu luật này được thông qua, những ai bị kết tội xúi giục đổi đạo có thể bị án một năm tù.









Phần lớn dân chúng Myanmar theo đạo Phật. (Hình: Getty Images)


Myanmar, trước gọi là Burma (Miến Ðiện), quốc gia có khoảng 60 triệu dân với đa số theo Phật Giáo, đã gặp nhiều cuộc bạo động tôn giáo trong thời gian qua trong vùng Rakhine, ở về phía Tây và có nhiều người Hồi Giáo sinh sống.


Tới nay có khoảng 280 người thiệt mạng và khoảng 140,000 người khác lâm vào cảnh không nhà, phần lớn là người Hồi Giáo, sau khi bị các đám đông Phật Giáo quá khích tấn công và đốt nhà.


Dự thảo luật được các tờ báo nhà nước đăng tải hôm Thứ Ba, không nêu tên một tôn giáo nào.


Tuy nhiên, vì dự luật này được Tổ Chức Bảo Vệ Sắc Tộc và Ðạo Giáo, do các nhà sư Phật Giáo có tinh thần quốc gia quá khích lãnh đạo, đưa ra trước Quốc Hội, nhiều người cho rằng đây là để ngăn ngừa không cho người Hồi Giáo ép buộc phụ nữ theo Phật Giáo bỏ đạo khi lấy chồng hay vì lý do nào khác.


Ðạo luật sẽ buộc bất cứ ai muốn đổi đạo phải có phép của cơ quan Ghi Danh Ðổi Ðạo, gồm đại diện các tôn giáo địa phương, giới chức di trú, giới chức hành chánh, đại diện hội phụ nữ và một giới chức giáo dục. (V.Giang)

Tòa Bạch c để lộ tên của sếp CIA ở Afghanistan


WASHINGTON (AP)
Trong một sơ xuất đáng xấu hổ, chính phủ Obama vừa vô ý để lộ tên của trưởng cơ sở tình báo CIA ở Afghanistan trong bản điện thư gửi hàng ngàn nhà báo.


Vụ này xảy ra khi Tổng Thống Barack Obama bất ngờ đến viếng thăm lính Mỹ ở căn cứ Bagram tại quốc gia này nhân ngày Chiến Sĩ Trận Vong.









Tên tuổi các giới chức của CIA thường là bí mật. (Hình: Getty Images)


Tên của nhân vật này, với chức vụ được ghi là “trưởng nhiệm sở Kabul,” đã được nhân viên tòa Ðại Sứ Mỹ ở Kabul cho vào danh sách 15 viên chức cao cấp Mỹ được gặp ông Obama trong chuyến viếng thăm hôm Thứ Bảy.


Danh sách này được gửi đến cho một nhà báo của tờ Washington Post, người đại diện giới truyền thông để tháp tùng ông Obama.


Nhà báo này sau đó gửi danh sách nói trên cho khoảng 6,000 nhà báo khác.


Các cơ quan truyền thông lớn đến nay vẫn không loan tải tên nhân vật này theo lời yêu cầu của chính phủ Obama, vốn nói rằng việc tiết lộ có thể gây nguy hại cho mạng sống của người trưởng cơ sở này cũng như của vợ ông ta và các chi tiết cá nhân khác.


Giới chức Tòa Bạch Ốc gửi ra một danh sách khác, không có tên người trưởng cơ sở CIA, sau khi được phóng viên Washington Post thông báo.


Nhà báo Washington Post này trước đó cũng gửi danh sách nhận được cho Tòa Bạch Ốc để xem lại cho chắc chắn rồi mới gửi cho hàng ngàn nhà báo khác.


Như vậy, trong vụ này Tòa Bạch Ốc đã hai lần không nhận ra lỗi lầm liên quan đến tên của giới chức CIA nói trên. (V.Giang)

Bác Sĩ Đoàn Trình

Cụ Ông Bác Sĩ Nguyễn Duy Chi

Ông Thái Ngọc Vàng

Người Việt Nam biểu tình trước LSQ Trung Quốc ở Los Angeles


Trương Ðông Thức/Người Việt


LOS ANGELES, California (NV)Sáng Thứ Ba, 27 Tháng Năm, một cuộc biểu tình lớn của cộng đồng người Việt, cùng nhiều đoàn thể tại Nam California, được tổ chức ngay trước Lãnh Sự Quán Trung Quốc ở Los Angeles.


Ðúng 11 giờ sáng trong khí trời tương đối mát mẻ, có khoảng 100 đồng hương Việt Nam sống tại Los Angeles và các vùng lân cận đã đứng sẵn bên đường, đối diện tòa Lãnh Sự Quán Trung Quốc.









Ðông đảo người Việt ở Nam California biểu tình trước tòa lãnh sự Trung Quốc, Los Angeles, hôm Thứ Ba. (Hình: Trương Ðông Thức/Người Việt)


Khoảng 20 phút sau, sáu chiếc xe buýt chở đồng hương Việt Nam tại Orange County và các vùng lân cận xuất hiện khiến cho số người đông lên khoảng 400 người.


Họ mang tới đây cả hệ thống âm thanh, loa cầm tay, đàn… và giơ cao những lá cờ VNCH và cờ Mỹ, cùng nhiều khẩu hiệu, biểu ngữ… phản đối Trung Quốc xâm phạm lãnh hải Việt Nam, đưa giàn khoan dầu khổng lồ HD981 vào gần đảo Lý Sơn trong vùng biển Việt Nam và có những hành động hiếu chiến, ngạo mạn.


Người biểu tình cũng lên tiếng phản đối CSVN “hèn với giặc, ác với dân.”


Hàng trăm người đồng thanh hô to những khẩu hiệu “Ðả đảo Trung Cộng ăn cướp,” “Ðả đảo Cộng Sản làm tay sai cho Tàu Cộng,” “Trung Cộng rút giàn khoan ra khỏi biển Việt Nam”…


Nhiều người căm phẫn giẫm đạp lên cờ Trung Quốc. Một số người còn lấy cờ Trung Quốc quấn mông và cho biết: “Cái bọn thúi tha ấy phải bị làm như vậy mới hả giận.”


Ông Phan Tấn Ngưu, đại diện Liên Hội Cựu Chiến Sĩ Nam California, cho biết: “Cuộc biểu tình này càng khí thế và quyết liệt hơn các lần khác, số người tham dự đông hơn ngoài dự tính, lúc đầu dự tính bốn xe buýt, nhưng sau đó tăng cường thêm hai xe nữa chở đồng hương tại Little Saigon lên Los Angeles. Vậy mà vẫn còn dư lại khoảng hơn 50 người, ban tổ chức phải tìm kiếm thêm phương tiện để lần lượt chở họ lên sau.”









Một người biểu tình dùng cờ Trung Quốc quấn xung quanh mông trong lúc đưa lá cờ VNCH lên. (Hình: Trương Ðông Thức/Người Việt)


“Thật ra, chúng ta là người Việt Nam, dù ở xa quê hương, cũng không cam chịu cảnh xâm lược trắng trợn của Tàu Cộng, nên chúng ta ở tại Nam California, và hàng triệu đồng hương ở các nước trên thế giới, cũng đồng loạt biểu tình chống Trung Cộng. Tất nhiên, chúng ta không cùng tư tưởng với cộng sản, bởi không thể tin những vì cộng sản nói, cho dù là ngay thời cuộc này. Nên nhớ rằng đã có rất nhiều người từng bị đánh đập, cầm tù, bị sách nhiễu vì từng lên tiếng chống Trung Cộng. Ðiều đó cho thấy Việt Cộng quá yếu hèn và âm thầm tiếp tay cho giặc,” ông nói tiếp.


Ông John Wayne, ứng cử kiểm soát viên Orange County, cũng hòa vào đoàn biểu tình để phản đối Trung Quốc.


Ông cho biết: “Sau khi tìm hiểu kỹ tại sao cộng đồng người Việt ở đây chống Trung Quốc, tôi mới thấy rõ ràng mộng bành trướng của Bắc Kinh, nước lớn ăn hiếp nước nhỏ, với từng bước đi gây ảnh hưởng đến lợi ích kinh tế cũng như chính trị đối với những nước trong vùng Ðông Nam Á. Nếu như tới đây tôi được đắc cử, tôi sẽ cùng đồng hương Việt Nam tích cực hơn cho việc vận động chống Trung Quốc.”


Ðúng 12 giờ 30 đoàn biểu tình đi xung quanh các khu vực gần tòa lãnh sự Trung Quốc, giương cao các khẩu hiệu, hô to “chống Trung Cộng.”


Cuộc biểu tình kết thúc lúc 1 giờ chiều cùng ngày. Cảnh sát địa phương đã có mặt để chặn ngõ đường dẫn vào khu vực biểu tình để bảo đảm an toàn cho cuộc biểu tình.

Oregon: Gây tai nạn vì ‘nín thở khi lái xe qua đường hầm


MANNING, Oregon (AP)
Một thanh niên 19 tuổi khai với các điều tra viên là anh ta gây ra tai nạn liên hệ đến ba chiếc xe vì ngất xỉu do nín thở lúc đang lái xe qua đường hầm xuyên núi ở về phía Tây Bắc thành phố Portland, theo cảnh sát tiểu bang Oregon.









Chiếc xe sau khi gây tai nạn. (Hình: Oregon State Police)


Anh Daniel J. Calhon, sống ở thành phố Snohomish, tiểu bang Washington, cho cảnh sát hay anh bị ngất xỉu khi đang nín thở lúc trong đường hầm Xa Lộ 26 gần thành phố Manning, theo nguồn tin trên.


Chiếc xe của anh, loại Toyota Camry đời 1990, trượt qua đường ngăn cách, sang lằn xe chạy ngược chiều và đâm thẳng vào một chiếc Ford Explorer. Cả hai chiếc đụng vào tường hầm rồi sau đó chiếc Camry một xe pickup khác đụng phải.


Calhon và một hành khách trên xe, Bradley Meyring, 19 tuổi, ở thành phố Edmonds, tiểu bang Washington, bị thương tích nhưng không trầm trọng.


Hai người khác trên chiếc Explorer, cặp vợ chồng Thomas Hatch Jr, 67 tuổi, và Candace Hatch, 61 tuổi, sống ở Astoria, cũng bị thương nhẹ và được đưa vào bệnh viện. Hai người khác đi trên chiếc pickup không hề hấn gì.


Calhon bị giấy phạt vì lái xe bất cẩn, ba tội bất cẩn gây nguy hiểm cho người khác, và một tội tấn công, trước tòa án quận Washington County.


Trung Úy Gregg Hastings thuộc cơ quan cảnh sát tiểu bang Oregon cho hay hôm Thứ Hai rằng ông không hiểu lý do vì sao Calhon nín thở, nhưng một số người đã làm điều này khi qua đường hầm xuyên núi vì đùa nghịch hay mê tín.


Con đường hầm xuyên núi này, có tên Dennis L. Edwards Tunnel, hoàn thành năm 1940 và dẫn về khu vực bờ biển Bắc tiểu bang Oregon. Ðường hầm dài 772 feet (khoảng 235 m), và nếu xe chạy khoảng 55 miles/giờ sẽ mất khoảng 10 giây.


Trung Úy Hastings cho tờ báo The Oregonian hay rằng các điều tra viên tin là tai nạn không xảy ra vì dùng ma túy hay rượu. “Ðây quả là điều kỳ dị,” ông nói. (V.Giang)

Thái Lan: Phản đối đảo chính, bộ trưởng giáo dục bị bắt


BANGKOK, Thái Lan (AP)
Các binh sĩ võ trang hôm Thứ Ba bắt giữ một bộ trưởng trong chính phủ bị đảo chánh, khi ông này bất ngờ rời nơi ẩn trốn để xuất hiện trước công chúng và kêu gọi việc đưa trở lại chính quyền dân sự.


Chừng nửa tiểu đội lính đến bắt Bộ Trưởng Giáo Dục Chaturon Chaisang trong khung cảnh hỗn loạn tại Câu Lạc Bộ Ký Giả Ngoại Quốc tại Thái Lan, nơi ông vừa chấm dứt cuộc họp báo bất ngờ.









Tướng Prayuth Chan-ocha, người chỉ huy cuộc đảo chánh và vừa được nhà vua Thái Lan chấp nhận là người cai trị Thái Lan hiện nay. (Hình: Getty Images)


Hội Ðồng Quân Nhân Thái Lan, vừa chiếm chính quyền hôm Thứ Năm tuần trước, hiện đang giam giữ phần lớn các thành viên chính phủ được bầu lên một cách dân chủ ở quốc gia này và ra lệnh cho những người còn lại phải ra trình diện ủy ban quân quản.


Ông Chaturon kêu gọi có tuyển cử và cảnh cáo rằng việc dân chúng chống lại cuộc đảo chánh của quân đội sẽ gia tăng, và có thể đưa đến “thảm họa cho quốc gia này.”


Khi cuộc họp báo chấm dứt và ông Chaturon đang được một số nhà báo Thái Lan phỏng vấn thì lính tiến vào phòng, bao vây ông ta và dẫn đi qua đám đông các nhà báo. Ông Chaturon bình tĩnh, mỉm cười, khi bị bắt đưa đi.


Trước khi bị đẩy vào thang máy, ông Chaturon nói: “Tôi không sợ hãi. Nếu tôi sợ, tôi đã không tới đây.”


Cuộc đảo chánh của quân đội, xảy ra lần thứ nhì ở Thái Lan trong tám năm qua, đã lật đổ một chính quyền được dân chúng bầu lên, vốn trong nhiều tháng qua đã cảnh cáo rằng nền dân chủ còn non kém ở quốc gia này đang bị tấn công từ thành phần biểu tình chống chính phủ, hệ thống tòa án thiên vị và sau cùng là quân đội.


Thái Lan gặp sự chia rẽ trầm trọng giữa thành phần quyền quý ở thủ đô Bangkok và khu vực phía Nam vốn không thể chiến thắng trong các cuộc bầu cử, và thành phần đa số dân nghèo sống tập trung ở phía Bắc, đang dần có sức mạnh kinh tế và chính trị.


“Một cuộc đảo chánh không là giải pháp cho các vấn đề hay tranh chấp trong xã hội Thái Lan, nhưng sẽ làm các cuộc tranh chấp này trầm trọng hơn,” ông Chaturon nói.


Ông Chaturon cho hay chỉ nói cho một số ít người biết trước về sự xuất hiện của mình. Ông nói sẽ không chống lại việc bắt giữ hay tiếp tục trốn lánh, nhưng vì ông không “chấp nhận đảo chánh, tôi không thể trình diện những người làm việc này.”


“Tôi nhất quyết dùng quyền và tự do của cá nhân để kêu gọi việc đưa đất nước trở lại dân chủ,” ông nói.


Tướng Prayuth Chan-ocha, người chỉ huy cuộc đảo chánh và vừa được nhà vua Thái Lan ban chiếu chỉ chấp nhận là người cai trị đất nước hiện nay, cảnh cáo phía đối lập là chớ chỉ trích hoặc có hành động phản đối, nói rằng Thái Lan có thể quay trở lại thời đại cũ của các cuộc biểu tình rầm rộ trên đường phố nếu họ làm điều này.


Tuy vậy, khoảng vài trăm người tiếp tục tụ tập quanh Ðài Chiến Thắng ở Bangkok hôm Thứ Ba để bày tỏ sự phản đối.


Hôm Thứ Ba, quân đội ra lệnh cho hai nhà báo Thái Lan phải đến trình diện vì đã hỏi Tướng Prayuth các câu hỏi bị coi là “vô lễ” trong cuộc họp báo hôm trước. Hai ký giả, thuộc tờ báo Thairath và Bangkok Post, chỉ hỏi là ông có định bổ nhiệm thủ tướng và tổ chức bầu cử hay không, nếu có thì khi nào.


Tướng Prayuth không trả lời rõ ràng và bất ngờ cắt ngang cuộc họp báo.


Thiếu Tướng Ponlapat Wannapak, thuộc Lục Quân Thái Lan, cho hay Tướng Prayuth muốn nói với nhà báo rằng “ông bây giờ không chỉ là tư lệnh lục quân mà còn là nhà lãnh đạo đất nước” và “các nhà báo không được hỏi các câu hỏi một cách mạnh mẽ và gay gắt như vậy.” (V.Giang)

Ba người lãnh án tử hình vì mua bán ma túy


SÀI GÒN (NV) Một loạt ba bị cáo vừa bị chánh án một phiên tòa ở Sài Gòn, sáng ngày 27 tháng 5, 2014, tuyên án tử hình về tội mua bán ma túy. Cả ba người này gồm các ông: Vũ Ðức Long, 48 tuổi, cư dân tỉnh Nam Ðịnh; Võ Công Sĩ, 44 tuổi, cư dân tỉnh Nghệ An, và Phan Quang, 44 tuổi, ngụ tại Sài Gòn.









Phiên tòa xử vụ mua-bán ma túy, tuyên 3 án tử hình. (Hình: báo Người Lao Ðộng)


Báo Người Lao Ðộng dẫn cáo trạng đọc tại phiên tòa trên nói rằng, cả ba bị cáo vừa kể đã cùng 4 người nữa hoạt động trong một đường dây mua-bán ma túy. Trong cuộc đột kích một căn nhà ở phường 13, quận Tân Bình hồi cuối năm 2012, Công an Sài Gòn đã bắt được quả tang các loại heroin, ma túy tổng hợp tàng trữ tại đây. Số tiền mặt bị tịch thu làm tang vật lên tới gần 150,000 Mỹ kim.


Công an Sài Gòn mở cuộc lục soát tiếp theo tại nhà ở và khách sạn, nơi trú ngụ của các bị cáo kể trên tịch thu thêm một số lượng ma túy nữa. Tính tổng cộng số ma túy mà đường dây mua-bán này tàng trữ lên tới trên 7 kg. Các bị cáo khai việc mua-bán ma túy của họ chỉ thanh toán bằng Mỹ kim.


Trùm đường dây này là ông Vũ Ðức Long thú nhận đã bắt đầu bước vào “nghề” kinh doanh ma túy từ đầu tháng 3, 2012 và luôn luôn đặt yêu cầu “có bao nhiêu mua hết bấy nhiêu” với phía được đặt hàng. Ðường dây ma túy này hoạt động kéo dài từ Bắc vào Nam, dẫn đến kết quả: cả ba ông Vũ Ðức Long, Võ Công Sĩ, và Phan Quang đều bị kết án tử hình.


Chỉ mới một tuần lễ trước đây thôi, tại một phiên tòa lưu động ở quận Tân Bình, Sài Gòn, một Việt kiều Úc tên Trần Minh Ðạt, 43 tuổi cũng đã bị kết án tử hình vì giấu 3 kg ma túy trong hai thùng carton đựng quần áo. Ông Ðạt định mang theo hai thùng carton này trên chuyến bay từ Tân Sơn Nhất về Úc. Ông Ðạt khai mang giùm số ma túy này cho một đồng hương ở Úc, trước đó đã cho ông mượn 10,000 đô la Úc để tiêu xài trong lúc túng quẫn và làm lộ phí về Việt Nam “du hí” một chuyến.


Cùng ngày 21 tháng 5, 2014, một phiên tòa khác ở Sài Gòn cũng đã xử tử hình một cư dân tỉnh Bình Phước tên Nguyễn Văn Vĩnh, 45 tuổi. Ông này được cho là trùm ma túy, đóng vai người khuyết tật nhưng chịu khó hành nghề thợ mộc để mưu sinh.


Thời gian qua, số vụ Việt kiều tham gia vận chuyển ma túy tăng vọt, hầu hết đều bị kết án tử hình tại các phiên tòa sau đó. Ngày 22 tháng 4, 2014, tòa án Sài Gòn kết án tử hình ông Jason Ðinh, Việt kiều Mỹ, 41 tuổi về tội định đưa 1 kg heron từ Sài Gòn sang Úc. Ngày 9 tháng 6, 2013, ông Mai Công Thành, 55 tuổi, Việt kiều Úc cũng lãnh án tử hình về tội mang 2 kg ma túy từ Việt Nam về Úc để bán.


Các phiên tòa từ nhiều năm trước cũng đã kết án tử hình ông Nguyễn Văn Chính, sinh năm 1960 và ông Trần Văn Thành, sinh năm 1965. Cả hai ông đều là Việt kiều Úc bị bắt và bị cáo buộc mua-bán và vận chuyển ma túy trước đó.


Theo Tổ Chức Nhân Quyền Quốc Tế, Việt Nam là một trong nững quốc gia có nhiều án tử hình nhất thế giới, đặc biệt trong lĩnh vực mua-bán ma túy. Phiên tòa diễn ra tại tỉnh Quảng Ninh hôm 20 tháng 1, 2014 có tới 30 án tử hình được tuyên, trong số tổng cộng 89 bị cáo can tội vận chuyển 5,000 bánh heroin và hàng ngàn viên ma túy. (PL)

Ðám cưới Kim Kardashian và Kanye West


HOLLYWOOD (US Weekly)
Ðám cưới của cặp đôi tài tử nổi tiếng Kim Kardashian và Kanye West cuối cùng cũng đã hoàn tất, ngay sau đó cô dâu, chú rể vội vã lên máy bay thực hiện cuộc nghĩ “honey moon” ngắn.

Con gái North đã không được tháp tùng cha mẹ mà phải theo bà ngoại là Kris Jenner bay về nhà ngày Chủ Nhật, 25 Tháng Năm.



Kim Kardashian và Kanye West có mặt tại Paris để chuẩn bị cho tiệc cưới ngày Thứ Bảy, 24 Tháng Năm. (Hình: Getty Image)

Thật sự ra họ đã không lên đường để thực hiện cuộc nghĩ tuần trăng mật ngắn ngủi như dự định, mà cả hai phải bay sang Prague để tham dự lễ cưới của chuyên viên tư vấn về sắc đẹp của West: Renelou Padora.

Buổi tiệc cưới sang trọng ấy được thực hiện tại kinh thành ánh sáng Paris : Versailles Palace, cặp đôi sắp xếp buổi tiệc như một buổi ăn tối riêng tư vào ngày Thứ Bảy, 24 Tháng Năm. Sharon Sack, chuyên viên hoạch định tổ chức tiệc cưới cho những ca nghệ sĩ, tài tử nổi tiếng đã bày biện buổi tiệc thật hoành tráng.

Sau khi cô dâu, chú rể cùng thề thốt “I Do,” tất cả quan khách tham dự được mời vào bên trong đại sảnh để thưởng thức những món ăn độc đáo.

Phần âm nhạc để làm cho buổi tiệc được thi vị hơn do hai ca sĩ John Legend và Lana del Ray phụ trách, hát live.

“Thật là một buổi tối tuyệt diệu,” một vị khách tham dự nói như thế. (Ð.T.)

Tin mới cập nhật