Thanh niên đồng tính bị ‘người tình’ giết rồi cắt đầu

 
SÀI GÒN (NV)Vụ một thanh niên bị giết chết, bị cắt đầu, cắt tay để phi tang tại một phòng trọ ở đường Quang Trung, quận Gò Vấp, Sài Gòn được phát giác đêm 23 tháng 5, 2014 đã được phơi bày.

Nạn nhân là một thanh niên đồng tính, bị bạn tình âm mưu giết chết, rồi cùng bạn gái cắt đầu, cắt tay vất đi nơi khác để phi tang.


Hai nghi can bị bắt vì tội giết người, phân thây, đem vất phi tang. (Hình: báo Tuổi Trẻ)

Ðêm 23 tháng 5, mùi hôi thối bốc ra từ phòng trọ giúp mọi người phát giác thi thể của nạn nhân Vạn Anh Tuấn, 30 tuổi, quê quán ở Tiền Giang.

Thanh niên – nghi can giết người và cô bạn gái bị bắt giữ, khai tên Trần Nhật Duy, 20 tuổi, và Ðặng Gia Linh, 22 tuổi, đều ngụ tại thị xã Gò Công, tỉnh Tiền Giang, tức cùng quê với nạn nhân.

Báo Dân Trí dẫn phúc trình của cảnh sát điều tra của công an quận Gò Vấp nói rằng, Duy và Tuấn quan hệ đồng tính từ 3 năm trước, lúc Duy đang học lớp 11. Tại trụ sở công an quận Gò Vấp, Duy đổ thừa Tuấn đã ép buộc Duy phải tiếp tục mối quan hệ này từ đó đến nay, và cấm Duy quen biết với người khác. Duy còn tố Tuấn đánh đập, đe dọa cả người bạn của Duy.

Tháng 10, năm 2013, Duy đậu đại học, đến thuê nhà trọ nói trên tại đường Quang Trung, Gò Vấp để ở, đi học. Tuấn đi theo để được cùng chung sống với Duy tại nhà trọ, và tiếp tục cấm cản, hành hung, không cho Duy được qua lại với bạn gái. Duy nói rằng vì không muốn tiếp tục mối quan hệ với Tuấn, và để “tự giải thoát” mình khỏi cuộc sống nói trên, Duy tìm cách giết Tuấn cho “rảnh nợ.”

Ðêm 16 tháng 5, 2014, Duy nấu mì, trộn chất độc vào rồi đưa Tuấn ăn, nhưng Tuấn không chết mà chỉ bị ói mửa. Ba ngày sau, Duy lấy cớ Tuấn bị bệnh, bỏ thuốc độc vào hai viên thuốc con nhộng rồi đưa Tuấn uống. Chỉ hai tiếng đồng hồ sau, Tuấn tắt thở tại phòng trọ.

Vẫn theo báo Dân Trí, Duy và Linh sau đó đã cưa rời hai tay và đầu, một phần thi thể của nạn nhân bỏ vào bao nylon mang đi vất tại bến phà Mỹ Lợi, tỉnh Tiền Giang và đèo Bảo Lộc, tỉnh Lâm Ðồng.

Cho đến khoảng 9 giờ đêm 23 tháng 5, 2014, tức một tuần lễ sau kể từ lúc Tuấn bị sát hại, người dân cư ngụ chung quanh mới phát giác được sự việc vì mùi hôi thối tỏa ra từ căn phòng trọ ở lầu 4 của tòa nhà. Người ta tìm được một phần thi thể của Tuấn đã bắt đầu bị phân hủy.

Công an quận Gò Vấp cho biết, Trần Nhật Duy và Ðặng Gia Linh đã bị bắt để điều tra về tội “Giết người, cướp tài sản, không tố giác tội phạm và tiêu thụ tài sản do người khác phạm tội mà có.” (PL)

Di dân lậu bị chính phủ sử dụng như nguồn lao động rẻ

HOUSTON (NV) – Trong khi chính phủ liên bang bố ráp bắt di dân bất hợp pháp trên khắp Hoa Kỳ và cấm các cơ sở kinh doanh không được thuê mướn họ, thì chính phủ lại dựa vào họ, với con số hàng chục ngàn, để làm việc lao động với giá $1 mỗi ngày hoặc ít hơn, theo một bản tin của nhật báo The New York Times.

Họ là những di dân lậu từng bị bắt và bị giữ trong các trung tâm tạm giam.

Một nhóm di dân ở Sonora, Mexico, chuẩn bị vượt biên vào Hoa Kỳ. (Hình: Alfredo Estrella/AFP/Getty Images)

Chương trình làm việc này đang ngày mỗi gặp phải sự chống đối của những người đang bị giam, kể cả chỉ trích từ các tổ chức tranh đấu cho người di dân.

Hồi Tháng Tư, một đơn kiện tố cáo giới chức di trú ở Tacoma, Washington, về việc nhốt biệt giam các người bị bắt, sau khi những người này tổ chức đình công và tuyệt thực.

Tại Houston, cai tù ép di dân phải thay thế vào chỗ của các tù nhân, sau khi những tù nhân này từ chối làm việc trong nhà bếp.

Giới chức liên bang nói rằng chương trình này hoàn toàn có tính cách tự nguyện, hợp pháp và giúp tiết kiệm tiền cho người thọ thuế.

Nhưng giới bênh vực di dân hoài nghi về tính tự nguyện hay hợp pháp trong vấn đề này của chính phủ.

Họ nói chính phủ và các công ty thầu nhà giam tư nhân quản lý các trung tâm tạm giam đã luồn lách luật lệ, khi biến số người bị giam thành lực lượng lao động.

Theo dữ kiện của Cảnh Sát Di Trú (ICE), năm ngoái có ít nhất 60,000 di dân làm việc tại các trung tâm tạm giam của chính phủ liên bang trên toàn Hoa Kỳ, nhiều hơn số người làm việc cho bất kỳ một công ty nào trên đất Mỹ.

Lương giá bèo, 13 cent mỗi giờ, giúp chính phủ và công ty tư tiết kiệm được ít nhất $40 triệu/năm, bằng cách cho phép họ tránh phải trả cho các nhà thầu ở bên ngoài theo lương căn bản $7.25 mỗi giờ.

Không những thế, một số di dân bị nhốt ở nhà giam cấp quận hạt lại còn làm việc không công, có chăng thì cũng được trả bằng nước ngọt hoặc kẹo bánh. (TP)

Jaruzelski, lãnh tụ Cộng Sản Ba Lan cuối cùng từ trần

WARSAW, Ba Lan (NV) – Ông Wojciech Jaruzelski, lãnh tụ cộng sản cuối cùng của Ba Lan, vừa qua đời ở tuổi 90, sau một cơn bạo bệnh, BBC News trích thuật nguồn tin của truyền thông Ba Lan.

Tướng Jaruzelski lãnh đạo Ba Lan từ năm 1981, khi ông ban hành lệnh thiết quân luật và bắt giữ ông Lech Walesa, lãnh đạo phong trào Ðoàn Kết (Solidarity) ủng hộ dân chủ.

Tướng Wojciech Jaruzelski tại phiên tòa xử ông hồi năm 2011. (Hình: Janek Skarzynski/AFP/Getty Images)

Hai năm sau lệnh thiết quân luật được hủy bỏ, và sau khi bất ổn ngày mỗi gia tăng, ông bị buộc phải thương thuyết với Solidarity vào 1989.

Tướng Jaruzelski chiến đấu trong một đơn vị người Ba Lan thuộc Hồng Quân Liên Xô trong Thế Chiến Thứ Hai.

Sau đó, ông thăng tiến nhanh trong quân ngũ, cuối cùng trở thành sĩ quan chính trị cao cấp nhất trong quân đội Ba Lan.

Ông làm bộ trưởng quốc phòng trong thời gian quân đội Liên Xô xâm chiếm Tiệp Khắc vào 1968, trong đó binh sĩ Ba Lan có tham dự.

Khi bị đưa ra xét xử sau này, ông chối không hề ra lệnh bắn chết hàng chục công nhân xưởng đóng tàu ở các thành phố miền Bắc, Gdansk và Gdynia, hồi năm 1971.

Năm 2008, Tướng Jaruzelski cũng bị chính phủ hậu cộng sản xử tội đã ban hành lệnh thiết quân luật vào Tháng Mười Hai, 1981.

Vào đêm đó, xe tăng xuất hiện khắp các đường phố và hàng ngàn người đối lập bị bắt giữ.

Phong trào Ðoàn Kết bị đặt ra ngoài vòng pháp luật và hàng ngàn thành viên của tổ chức này cũng bị bắt.

Ông từ chức tổng thống vào năm 1990 và ông Walesa lên thay thế.

Vụ xử ông bị đình chỉ vào năm 2011 sau khi được biết ông mắc bệnh ung thư.

Trước cái chết của ông Jaruzelski, ông Walesa nói, một “nhân vật vĩ đại của một thế hệ phản bội vừa ra đi.” (TP)

Nổ bom ở vùng Nam Thái Lan, 3 chết, 63 bị thương

BANGKOK, Thái Lan (AP) – Một loạt các cuộc nổ bom có phối hợp ở vùng Nam Thái Lan, tại các cửa tiệm, trạm xăng và các địa điểm khác, đã làm 3 người chết và hàng chục người khác bị thương, theo tin cảnh sát.

Các vụ nổ xảy ra vào tối ngày Thứ Bảy tại tỉnh Pattani ở khu vực phía Nam, nơi có đông đảo người theo Hồi Giáo sinh sống và cũng là nơi có cuộc nổi dậy đòi thành lập vùng Hồi Giáo tự trị từ nhiều năm nay khiến hàng ngàn người thiệt mạng.

Xe bị cháy trong vụ nổ bom ở miền Nam Thái Lan. (Hình: AP Photo/Sumeth Panpetch)

Các quan sát viên cho hay các vụ nổ này không liên quan đến cuộc đảo chánh ở Bangkok tuần qua, tuy nhiên phiến quân có thể lợi dụng cơ hội có biến để gia tăng cường độ tấn công.

Tư lệnh cảnh sát tỉnh Pattani, ông Phote Suaisuwan, cho hay vụ nổ xảy ra ở bốn cửa tiệm bán lẻ 7-11, hai trạm xăng và ba địa điểm khác. Các bệnh viện cho hay họ điều trị 63 người và có ba người khác đã chết.

Có hơn 5,000 người thiệt mạng kể từ khi cuộc nổi dậy bùng phát trở lại vào năm 2004. Người Hồi Giáo ở Thái Lan cho hay họ bị thành phần đa số theo Phật Giáo kỳ thị, đối xử bất công. (V.Giang)

Tổng Thống Obama sẽ công bố chính sách ngoại giao của Mỹ

WASHINGTON, DC (Reuters) – Trước các chỉ trích từ mọi phía, Tổng Thống Barack Obama sẽ dùng một bài diễn văn hôm Thứ Tư tuần này để tái khẳng định đường hướng ngoại giao của mình, vốn theo ông dựa trên phối hợp với quốc tế thay vì tự mình có hành động can dự quân sự.

Ông Obama sẽ đọc bài diễn văn ra trường của các sinh viên sĩ quan học viện quân sự West Point, tại New York, bài đầu tiên trong một loạt các bài diễn văn mà ông và các cố vấn thân cận sẽ dùng để giải thích chính sách ngoại giao Mỹ sau cuộc chiến tại Iraq và Afghanistan, đồng thời đưa ra lập trường rõ rệt cho thời gian còn lại của nhiệm kỳ tổng thống.

Tàu Trung Quốc phun nước vào tàu Việt Nam trong vụ Bắc Kinh đưa giàn khoan vào thềm lục địa Việt Nam trái phép. Tranh chấp ở Biển Ðông sẽ là đề tài trong chính sách ngoại giao của Mỹ. (Hình: AP Photo/Vietnam Coast Guard)

Ông Obama trong vài tháng trở lại đây đã gặp sự chỉ trích mạnh mẽ về điều mà dư luận coi là thái độ thụ động của ông trong lãnh vực ngoại giao.

Dư luận cho rằng ông đã để Tổng Thống Nga Vladimir Putin sử dụng sức mạnh quân sự của mình ở Ukraine và để cuộc nội chiến Syria kéo dài, cũng như để Trung Quốc đe dọa các quốc gia láng giềng ở Biển Ðông.

Sau chuyến công du Á Châu hồi Tháng Tư, trong đó ông phải bào chữa cho đường lối đối phó từ từ của mình, nhà lãnh đạo Mỹ đã ra lệnh cho các phụ tá phải soạn thảo bài diễn văn để giải thích chính sách ngoại giao của Mỹ hiện nay.

“Mọi người sẽ nghe tổng thống nói về cách Mỹ sẽ dùng mọi phương tiện mà không đi quá lố,” một giới chức Tòa Bạch Ốc cho hay hôm Thứ Bảy. “Ông sẽ giải thích tại sao đường lối đúng đắn có cả cách can dự và kêu gọi có hợp tác của quốc tế, nhưng không có tính cách đơn phương hoặc tự cô lập.” (V.Giang)

Maradona (Argentina)


Danh hiệu: Vô địch World Cup 1986. Á quân World Cup 1990


Maradona là một quái kiệt túc cầu. Khi anh có bóng trong chân, không chỉ làm cho đối thủ lo sợ, mà đến khán giả cũng rùng mình. Vì rằng, những pha bóng đột phá của anh, mỗi lúc mỗi tăng tốc độ thật khủng khiếp. Và, những đường chuyền bóng của anh, không cần biết chính xác hay không, nó đủ làm cho cả hàng phòng ngự đối phương rối loạn, và thủ môn rất dễ mất tinh thần.








Không có ai đủ khả năng làm cho khán giả thót tim, chết lặng người, và cả không khí cầu trường ngạt thở được như Maradona. Ðem các danh thủ vào sân cỏ như Puskas, Pelé, Beckenbauer, Cruyff, khán giả có sự hưng phấn để xem một trận cầu với tâm trạng nhẹ nhàng, thoải mái, nhưng riêng Maradona khiến khán giả cảm thấy rợn tóc gáy, nói gì các cầu thủ trên sân.


Tại sao có sự kiện thể thao lạ lùng này. Ðem sự phân tích về tài năng của các danh thủ thế giới, có thể lấy ra được từng điểm một so sánh, riêng với Maradona là một ngoại lệ.


Trước nhất, xét về toàn diện, Maradona không hoàn hảo, thiếu đặc điểm chiều cao để sử dụng những pha chơi bóng bằng đầu, sút phạt cũng không phải sở trường, và lối chơi có tính cách cá nhân hơn đồng đội. Nhưng một mình anh thôi là đến nửa đội bóng, có vậy, toàn đội ở Argentina và các câu lạc bộ Ý hay Tây Ban Nha luôn trông nhờ, tin cậy nơi anh.


Maradona không toàn diện các đặc điểm, nhưng anh có hai chiêu thức đủ làm cho cả cầu trường nổ tung và rúng động. Ðó là kỹ thuật đi bóng và chuyền bóng. Khi Maradona chạm chân vào quả bóng, như là ảo thuật, bằng kỹ thuật đi bóng, lừa bóng, anh làm cho một quả bóng thành hai, đến cả ba nữa. Một sự kiện vô cùng biến hóa nữa là cách lừa bóng của Maradona chỉ sử dụng có một chân trái, vậy mà, hậu vệ giỏi nào anh cũng qua mặt, và hàng phòng ngự có dày đặc đến mấy, anh cũng xuyên thủng dễ dàng. Yếu tố làm cho kỹ thuật Maradona trở nên siêu đẳng là anh biết dùng đến sức mạnh của mình. Maradona có một sức càn lướt không mấy ai bì kịp, nhờ sức mạnh cá nhân, anh vừa luồn lách qua được các đối thủ đối đầu để chặn bóng, và cũng với sức mạnh, anh chịu đựng được những đòn truy cản cố tình triệt hạ của đối thủ. Thực sự, với hai tuyệt chiêu mà Maradona thực hiện như là quái kiệt, đủ để chứng tỏ rằng, anh là cầu thủ thuộc vượt xa hẳn mọi ưu điểm thường tình chúng ta nhìn thấy rõ.


World Cup 1986 là World Cup của Maradona hiến tặng cho FIFA. Ðội Argentina đoạt Cúp lần đầu năm 1978 nhờ vào may mắn, không so sánh được với World Cup 1986 của Maradona. Ở World Cup này, Maradona lên tới đỉnh cao tài năng của mình. Trong trận mở màn với đương kim vô địch Ý bàn thắng của Maradona hạ thủ môn Galli khó có cầu thủ nào thực hiện được.
Trong một đường chuyền bóng của đồng đội, bóng bị nẩy cao, vậy mà Maradona tung cả người cùng hai chân lên bằng cú sút chân trái, bóng bay nhanh vào góc lưới ghi bàn thắng. Trong trận tứ kết gặp đội Anh, từ giữa sân một mình anh lừa bóng qua bốn hậu vệ đội Anh, rồi qua luôn thủ môn Shilton, nhẹ nhàng đưa bóng vào lưới trước khung thành trống. Ở trận chung kết, cả vận động trường bặt im khi Mardona chuyền một đường bóng quyết định để cho Buruchaga tung cú sút hạ thủ môn Tây Ðức Schumacher đem chiếc Cúp vô địch thế giới về cho xứ sở.


Người có tài, cũng dễ có sự bất thường khó giải thích. Trong tài chơi bóng của Maradona, đôi lúc sử dụng đến tiểu xảo, điểm này gây ảnh hưởng không tốt cho cuộc đời cầu thủ anh. Cũng ở trong kỳ giải 1986, trận tứ kết gặp đội Anh, bàn thắng đầu tiên anh ghi vào lưới đội đối phương không phải là bằng quả đánh đánh đầu (vì thực sự anh thiếu chiều cao và sức bật), mà chính anh đã dùng tay đấm quả bóng qua đầu thủ môn Shilton để ghi bàn thắng.


Maradona là cầu thủ duy nhất trên thế giới người ta hay đem ra so sánh với Pelé. Có một sự kiện anh giống được Pelé. Người Brazil và đất nước sùng mộ và biết ơn Pelé như thế nào, thì người dân và đất nước Argentina đối với Maradona cũng như vậy.


Giải 1986 và 1990, nếu đội Argentina không có mặt Maradona, thì giỏi lắm họ chỉ qua được vòng đầu, vòng nhì, đến trận tứ kết gặp Anh chắc chắn là dừng bước, không thể tiến sâu hơn.


Maradona là một cầu thủ có hai sắc diện. Trên sân cỏ, tài năng và kỹ thuật chơi bóng của vừa làm cho khán giả say mê, vừa lo sợ. Nhưng, ngoài đời thường, bản thân anh không chỉ do dính ma túy mà còn ở những lời lẽ phát biểu của anh, vừa cao ngạo, ngông cuồng khó có thể coi đó là là những phát biểu có tính cách quan trọng được. Vừa mới đây sau lễ hội trao quả bóng vàng 2013, anh có những lời lẽ chỉ trích Pelé vừa ganh tị, vừa thù ghét, mà trong thể thao điều đó không nên có với những cầu thủ đẳng cấp đã ghi được tên mình vào lịch sử của FIFA.

Michel Platini (Pháp)


Danh hiệu: Vô địch Euro 1984


Euro 1984, không chỉ làm rạng danh nước chủ nhà Pháp, mà còn đưa Platini tới đỉnh cao, trở nên là một danh thủ bóng tròn như hai bậc đàn anh Raymond Kopa và Just Fontaine.


Từ khi có giải Euro tới nay, chưa có một cầu thủ nào lập nên được kỷ lục ghi 9 bàn thắng qua 5 trận như Platini cả. Mỗi bàn thắng của Platini trong giải đấu này là một tuyệt phẩm nghệ thuật. Siêu hạng nhất là bàn thắng trong trận đấu với Nam Tư, từ quả bóng lật cánh của đồng đội bên phải, cách khung thành từ vạch vôi 16, 50 m, Platini vừa bay người vừa tung cú đánh đầu ghi bàn thắng.








Ðội tuyển Pháp đoạt Cúp vô địch. Platini sáng chói, trong thời gian này tên tuổi và hình ảnh của anh tràn ngập trên các trang báo thể thao của Châu Âu. Người ta ví anh như ngọn đèn thần của Pháp, và cho rằng Cúp thế giới 1986 đang chờ đợi đội tuyển Pháp. Suốt trong thập niên 80, Platini 3 lần đoạt quả bóng vàng.


Platini là cầu thủ đạt tới gần sự hoàn thiện của bóng đá. Anh lừa bóng rất nhanh, chuyền bóng chính xác, vừa bất ngờ. Anh sở trường cả hai lối chơi bóng ngắn và bóng dài. Những lúc phản công, Platini mở sâu những đường chuyền cho đồng đội tới cận khung thành đối phương.


Và, anh cũng được xếp hạng tối ưu nằm trong những chuyên gia sút phạt. Cú sút phạt của anh mạnh, tốc độ nhanh, và bóng luôn ở vào hai phía góc hẹp của khung thành.


Người ta chờ đợi đội tuyển Pháp, và đội tuyển này đã đúng hẹn đến Mexico dự giải World Cup. Ở vòng 1/16, Pháp loại ngay đội đương kim vô địch Ý với tỉ số 2-0. Vào tứ kết, bằng một trận đấu kéo dài 120 phút rất sôi nổi, hào hứng, khán giả đám mình vào trận đấu như được buổi trình diễn vũ nhạc kịch samba và Ba Lê, thật tuyệt vời sức lôi cuốn. Kết thúc, tại chấm 11 mét, đội Pháp chiến thắng dành vé tranh bán kết. Thật rất tiếc ở vòng đấu này, đội Pháp thua Tây Ðức 0-2, đành vỡ mộng Cúp vàng.


Platini tham dự 3 kỳ giải World Cup liên tiếp. Năm 1987, anh từ giã sân cỏ, nhưng vẫn luôn gắn bó với Liên Ðoàn Bóng Tròn Pháp. Hiện giờ, Platini là chủ tịch Liên Ðoàn Bóng Tròn Châu Âu.

Gerd Muller (Tây Ðức)


Danh hiệu: Vô địch Euro 1972. Vô địch World Cup 1974


Bề ngoài dáng vẻ chậm chạp, nặng nề, nhưng Gerd Muller là một cầu thủ ghi bàn thượng thặng, đệ nhất giữa các tiền đạo lẫy lừng của thế giới.


Ở trong khu vực cấm địa, Muller không hề tỏ ra nhanh nhẹn, lợi hại bằng tầm thước cao, luồn lách, di chuyển nhanh nhẹn, thế nhưng khi có được bóng trong chân, dù góc sút hẹp, dù không thuận chân phải hay trái, anh vẫn đẩy được quả bóng vào nằm trong lưới. Và, chính vào lúc Muller có bóng là lúc anh sử dụng động tác ghi bàn nhanh nhất khiến hàng phòng ngự đối phương ngơ ngác và thủ môn không kịp phán đoán.








Muller ghi bàn thần diệu là nhờ anh có óc quan sát và định hướng quả bóng rất nhanh. Khi đồng đội có bóng chuyền từ khu vực trung tuyến hay từ hai cánh, Muller, dự đoán trước được ngay các trường hợp: bóng sẽ trúng chân đối thủ, bóng sẽ dội bật trên sân, hay quả bóng sẽ xoay hướng từ một cú đánh đầu giải vây. Vậy là, điểm cuối cùng mà quả bóng đang lăn, Muller đã có mặt để sút hay đẩy nhẹ cho nó vào góc lưới.


Muller được báo chí đặt cho biệt danh là Oanh Tạc Cơ (Der Bomber), vì anh có cú xoay người vừa sút bóng như là phi cơ làm động tác đánh bom.


Dự hai kỳ World Cup, Muller ghi được 14 bàn thắng. Trong 14 bàn này, có hai bàn thắng dành cho lịch sử của FIFA.


Kỳ giải 1970 tại Mexico, trận tứ kết Tây Ðức gặp đương kim vô địch Anh, và bị dẫn trước hai bàn. Nhưng khi chỉ còn mười phút nữa trận đấu chấm dứt, Tây Ðức gỡ hòa lại 2-2, đá thêm hiệp phụ. Và, người dành được cho Tây Ðức chiếc vé bán kết là Gerd Muller.


Anh ghi được bàn thắng này từ một phán đoán qua trực giác. Bên cánh phải Grabowski lốp bóng bổng và sâu sang phía cánh trái. Có Held, và Muller phía đó, trong khi Held nhảy lên tranh bóng bằng đầu, Muller đã di chuyển qua trước khung thành, và khi cú đánh đầu chuyền bóng của Held bay tới lập tức, Muller tung cú đá móc, bóng qua khỏi tay thủ môn Anh ghim vào lưới. Bàn thắng thứ hai là trận chung kết giữa Tây Ðức và Hòa Lan. Những loạt bức ảnh ghi lại diễn tiến của bàn thắng này, kèm theo một lời nhận định của FIFA: Chỉ có Muller, duy nhất Muller mới ghi được bàn thắng này.


Diễn tiến: Phút thứ 43, Grabowsky có bóng ở sát lằn biên ngoài phía bên sân nhà, bị các đối thủ Hòa Lan bao quanh truy cản, trong một chớp mắt thấy Bonhoff lao nhanh cuốn xuống cánh phải, Grabowski liền chuyền đường bóng đi ngay cho Bonhoff. Bonhooff thoát đi với bóng rất lẹ, anh lừa qua một hậu vệ tiền sát gần vạch vôi 16.50 mét khu cấm địa của Hòa Lan, Muller xuất hiện ở đó với ba hậu vệ đang canh chừng. Ðường chuyền của Bonhff rất kỹ thuật là không có để cho quả bóng băng ngang trước khung thành, mà lật ngược ra phía sau làm tất cả cùng đều bị lố đà, nhưng tình huống này là một lợi thế cho động tác xoay người của Muller. Vừa xoay người, chân kềm giữ được quả bóng, không sút ngay, anh nhá qua một động tác giả rồi mới sút quả bóng qua chân một hậu vệ Hòa Lan, thủ môn Jonbloed bó tay chỉ đứng nhìn không đổ người theo cứu bóng được.


Tây Ðức đoạt Cup vô địch thế giới 1974. Muller là người đem lại chiến thắng này. Hầu như, trong sự nghiệp bóng đá của mình, Muller luôn luôn là cầu thủ quyết định trận đấu bằng bàn thắng độc đáo của mình.


Trước khi đoạt Cup thế giới 1974, Tây Ðức là đội vô địch Euro 1972. Trận chung kết Tây Ðức thắng Nga 3-0, cả ba bàn thắng đều do chính Muller thực hiện.

Mỹ hủy tập trận chung với Thái Lan

WASHINGTON, DC (AP) – Ngũ Giác Ðài vừa có quyết định hủy tập trận chung với Thái Lan cũng như chuyến viếng thăm sắp tới của một chỉ huy cao cấp Hải Quân Mỹ vì cuộc đảo chánh của quân đội ở vương quốc Thái Lan.

“Tuy chúng tôi có mối quan hệ lâu năm và tốt đẹp với quân đội Thái Lan, các nguyên tắc căn bản về dân chủ của chúng ta và luật pháp của nước Mỹ đòi hỏi chúng tôi phải xem xét lại viện trợ cũng như giao thiệp của quân đội Mỹ với Thái Lan,” theo phát ngôn viên Ngũ Giác Ðài, Phó Ðô Ðốc John Kirby, cho hay hôm Thứ Bảy.

Xe lội nước đổ bộ trong cuộc tập trận Hổ Mang Vàng giữa Mỹ và Thái Lan. Mỹ thông báo hủy các cuộc tập trận với Thái Lan vì quân đội đảo chánh. (Hình: Pornchai Kittiwongsakul/AFP/Getty Images)

Khoảng 700 lính Mỹ đang tham dự cuộc tập trận hải quân thường niên, gồm các đơn vị hải quân và thủy quân lục chiến cùng tàu chiến và phi cơ.

Ông Kirby nói Ngũ Giác Ðài cũng hủy chuyến viếng thăm vào Tháng Sáu của tư lệnh hạm đội Thái Bình Dương, Ðô Ðốc Harry Harris, tới Thái Lan và rút lại lời mời tổng tham mưu trưởng quân đội hoàng gia Thái Lan tới thăm Bộ Chỉ Huy Thái Bình Dương vào Tháng Sáu.

Phía Mỹ kêu gọi quân đội Thái Lan hãy “có hành động dựa trên quyền lợi tốt nhất của dân chúng Thái Lan bằng cách chấm dứt cuộc đảo chánh này và tái lập luật pháp cũng như tự do dành cho dân chúng theo những nguyên tắc dân chủ,” ông Kirby nói.

Bộ Ngoại Giao Mỹ cho hay hủy bỏ một chương trình huấn luyện sử dụng vũ khí do Mỹ tài trợ dành cho lực lượng cảnh sát Thái Lan, vốn dự trù khởi sự hôm Thứ Hai.

Cũng bị hủy bỏ là chuyến đi nghiên cứu tại Mỹ, dự trù trong Tháng Sáu, dành cho một số sĩ quan cảnh sát Thái Lan. Chương trình nghiên cứu gồm cả chuyến viếng thăm trụ sở FBI và gặp gỡ giới chức công lực Mỹ.

Hôm Thứ Bảy, một viên chức ngoại giao Mỹ cho hay Washington đang ngày càng lo ngại hơn về hành động của quân đội Thái Lan trong những ngày ngay sau khi có cuộc đảo chánh như giải tán Thượng Viện, bắt giam một số người, kể cả giới giáo sư và báo chí cùng là tiếp tục giới hạn hoạt động của truyền thông. (V.Giang)

Johan Cruyff (Hòa Lan)


Danh hiệu: Á quân World Cup 1974


Cũng như Brazil, Hòa Lan đã sản sinh ra được một thiên tài bóng đá, đó là Johan Cruyff. Anh được người ta ví như một Pelé của Châu Âu. Với khuôn mặt thư sinh, nụ cười dễ mến, và tài chơi bóng bằng tốc độ tuyệt luân, anh đã chinh phục cả hàng triệu khán giả say mê bóng tròn.


World Cup 1974 là kỷ niệm đẹp nhất của đời anh. Trước khi bắt đầu giải đấu, Hòa Lan chưa được đánh giá cao và xếp hạng trong những ứng cử viên sáng giá sẽ đoạt Cúp vô địch.








Thế nhưng Cruyff cùng đồng đội đã đưa Hòa Lan tới trận chung kết, thi đấu với Tây Ðức là nước chủ nhà. Khi bước vào vòng nhì, trận đấu của hai bảng A và B trở nên quyết liệt để dành vé chung kết.


Hai chàng khổng lồ của Nam Mỹ là Argentina nằm cùng bảng với Hòa Lan và Ðông Ðức. Ðây là một bảng quá nặng so với Tây Ðức gặp Nam Tư, Thụy Ðiển, Ba Lan tương đối nhẹ.


Nhưng, Cruyff và đội Hòa Lan đã làm cho thế giới ngạc nhiên bằng ba trận thắng với tổng số 8 bàn và không để bị lọt lưới.


Mỗi trận đấu, Cruyff trình diễn một kỹ thuật làm bàn thật đẹp mắt, không thể chê được. Từ cú đánh đầu siêu hạng, cú sút tầm xa, và tiếp cận bóng ở trước khung thành, show làm bàn của Cruyff giống như một màn biểu diễn của các loại phi cơ thả khói màu trong ngày lễ hội quốc khánh.


Kim đồng hồ ở vận động trường Munich chạy chưa đến một phút, pha đi bóng của Cruyff làm cho hơn 70,000 khán giả ngồi im bặt, nín lặng. Sau đó là tiếng súng đại bác của Neekens từ chấm vôi 11 mét, mành lưới của đội Tây Ðức rung lên. Bảng tỉ số ghi 1-0, nghiêng về đội Hòa Lan.


Nhưng bàn thắng quá sớm này, trở nên một định mệnh nghiệt ngã với Hòa Lan. Ðội chủ nhà vốn là đội bóng rất bản lĩnh, họ đã có nhiều trận đấu lội ngược dòng rất ngoạn mục, điển hình là giải đấu 1954, thua trước Hungary 2-0 mới sáu phút đấu, đã nhanh chóng gỡ hòa lại sau 20 phút, rồi thắng chung cuộc. Một trận khác nữa là gặp đội tuyển Anh ở chung kết, thua đội Anh 1-2, đến phút 89, gỡ hòa 2-2.


Trận đấu trở nên căng thẳng, quyết liệt. Phải đến phút 25, Tây Ðức mới gỡ hòa nhờ bằng quả phạt đền như Hòa Lan ở phút đầu tiên. Ðến phút 43, Hòa Lan thua lại 1-2. Vào hiệp nhì, Hòa Lan làm chủ trận đấu, tấn công rất dữ dội qua phần sân Tây Ðức. Cruyff tả xung hữu đột, lúc lao lên phía trước, lùi lại tuyến sau, và ở bất cứ một vị trí nào anh cũng xuất hiện và có bóng trong chân.


Một bàn rất là mỏng manh, nhưng Hòa Lan không gỡ nổi được. Tiếng còi trọng tài Jack Taylor kết thúc trận đấu, Hòa Lan đành chấp nhận thua.


Trong lúc các đồng đội cảm thấy tức tưởi, oan nghiệt, với Cruyff, anh tỏ ra bình thản và chấp nhận lẽ thường của bóng đá. Không phải đội bóng mạnh và đá hay là thắng, trên sân cỏ một khi quả bóng lăn, không biết là bao nhiêu tình huống, lợi thế, bất lợi thế, cùng nhiều cơ hội may mắn nữa. Trong trận chung kết vừa mới diễn ra, Hòa Lan có đến ba cơ hội gỡ hòa, ngược lại, phía Tây Ðức cũng có ba cơ hội ghi thêm bàn thắng.


Trong Thế Chiến Thứ Hai, Hòa Lan là một quốc gia có mối thù hận vô cùng chua xót, tủi nhục với nước Ðức do Hitler thống trị. Cho dù chiến tranh đã kết thúc, nhưng người Hòa Lan không quên được mối thù hận này, mà thể hiện rõ nhất là ở bóng đá, một cơ hội để rửa hận.


Khi đấu với Tây Ðức, cầu thủ Hòa Lan có sự nung nấu, muốn phục thù. Thế nhưng, với Cruyff, trong con người anh không nuôi dưỡng mối ác cảm này. Anh cho rằng, bóng đá là một môn chơi thể thao hào hứng, sôi nổi, không nên đem lịch sử hay chính trị để phân hóa. Vì rằng, trên sân cỏ cầu thủ hai đội thi đấu để phục vụ khán giả chung, chứ không phải để có chuyện ân oán riêng tư.


Cho dù đội Hòa Lan trở thành đội Á Quân của giải World Cup 1974, nhưng trong giải này, Cruyff là cầu thủ được FIFA chấm điểm là xuất sắc nhất, và tặng phần thưởng quả bóng vàng.


Sự nghiệp vinh quang cho đời cầu thủ của mình, Cruyff dành thắng lợi ở các giải đấu của câu lạc bộ nhiều hơn là World Cup. Anh chỉ dự World Cup một lần duy nhất của năm 1974. Tới năm 1977, còn ở trong đội tuyển, nhưng anh chỉ giúp đội ở các trận đấu vòng loại, đến khi giành được vé vòng chung kết, anh rút lui.


Cruyff là một cầu thủ có cá tính mạnh mẽ, và rất chính trực. Mới kỳ giải World Cup 2010, đội Hòa Lan của anh vào được chung kết gặp Tây Ban Nha, nhưng trong trận đấu này, đội Hòa Lan chơi quá thô bạo, một cầu thủ bị thẻ đỏ rời sân, Cruyff đã lên tiếng chỉ trích không tiếc lời với cả huấn luyện viên cùng cầu thủ Hòa Lan.


Cruyff là một danh thủ đúng với ý nghĩa về cả tài năng và phẩm chất. Về sau này, nghệ thuật bóng đá trở nên đa dạng, phong phú, cầu thủ trẻ chơi rất hay, nhưng thêm vào đó là bạo lực và hận thù.


Không, đúng hơn là FIFA chưa có được trong thế hệ này, những danh thủ xứng đáng như Puskas, Pelé, Franz Beckenbauer, Johan Cruyff, Platini…

Franz Beckenbauer (Ðức)


Danh hiệu: Á quân World Cup 1966. Hạng 3 World Cup 1970. Vô địch Châu Âu 1972. Vô địch thế giới 1974. HLV vô địch thế giới 1990.


Franz là một con người khoa học trong môn chơi thể thao đá bóng. Khi chọn anh vào đội tuyển, ông Schoen cắt đặt anh ở vị trí trung ứng, chủ chốt đảm nhiệm vai trò phòng ngự.








Nhưng Franz, từ vị trí này anh trở nên linh động, sáng tạo vai trò con thoi, lên về giữa sân nhà và sân đối phương. Khi thực hiện các đợt tấn công, Franz trở thành một nhà kiến thiết bóng, chuyền bóng và tổ chức tấn công.


Lúc ở trong tình thế bị đối phương áp đảo, Franz lùi về phần sân mình, tổ chức phòng ngự từ kèm người đến kiểm soát khu vực. Với một vai trò mới mẻ, rất linh động Franz đã làm khán giả ngạc nhiên, và được báo chí khen ngợi.


Chính anh là người phá bỏ chiến thuật cổ điển. Trong chiến thuật này mỗi cầu thủ, chỉ hạn chế phần hoạt động trách nhiệm của mình thôi. Cũng từ vai trò của anh, bóng đá ngày càng thay đổi, càng hiện đại, và cho thấy, cầu thủ đá tiền vệ con thoi là bản lề mà huấn luyện viên rất cần có cho đội tuyển.


Thế nhưng, Franz thể hiện ở vị trí đứng và chơi bóng qua vai trò của mình, còn tùy thuộc ở đẳng cấp của đối thủ.


Dự ba kỳ giải World Cup liên tiếp, 1966, 1970, 1974, Franz thể hiện mỗi cách chơi bóng khác nhau. 1966, Franz đảm nhận nhiều hơn cả trong vai trò tấn công, ngay cả ở trận chung kết gặp đội chủ nhà Anh quốc.


Trong giải đấu này, đá 7 trận, Franz ghi được 4 bàn thắng, đặc biệt là hai bàn thắng ở trận tứ kết và bán kết. Ở trận tứ kết, từ sân nhà, Franz thực hiện một pha đi bóng cá nhân, qua khỏi hàng phòng ngự Uruguay, đối diện trước thủ môn và ghi bàn thắng làm vui mắt, hứng thú cho khán giả ở cầu trường. Ở trận bán kết, thủ môn Lev Iachin là con chim đại bàng vậy mà, từ khoảng cách 20 mét, bằng cú sút chân trái, Franz đã tung lưới, Lev Iachin chỉ quay đầu nhìn theo hướng quả bóng đã lọt vào trong khung thành.


Năm 1970, đội tuyển Tây Ðức có một cặp tiền đạo xuất sắc là Gerd Muller và Uwe Seeler, nên Franz chỉ đảm nhận vai trò kiến thiết bóng, và mở rộng hai cánh cho đồng đội tấn công.


Năm 1974, trận chung kết gặp đội Hòa Lan rất mạnh, đối phương áp dụng chiến thuật tổng lực nên Franz phải luôn ở trên sân nhà để chỉ huy phòng ngự.


Trong trận chung kết này, Franz giải vây được nhiều đợt tấn công như vũ bão của trung phong Cruyff và toàn đội Hòa Lan.


Khi tiếng còi trọng tài Anh, Jack Taylor thổi chấm dứt trận đấu, Franz và đồng đội vui mừng đạt tới vinh quang. Là thủ quân của đội tuyển, anh hướng dẫn các cầu thủ dự trận đấu lên khai đài, với một vinh dự lớn là thưởng thức hương vị chiến thắng qua chiếc Cúp vàng mới đầu tiên. Trong đội tuyển Tây Ðức, Franz và Overath là cầu thủ cùng đá ba World Cup liên tiếp, và cùng đoạt ba danh hiệu trong ba giải này: Hạng nhì, hạng ba, và vô địch.


Franz có lối chơi bóng thật điềm tĩnh, thản nhiên khó tin được. Trong một vài tình huống, dù có đối thủ xuất hiện, nhưng Franz điều khiển bóng như ở trong cữ tập dượt. Và, sau đó, bất thần anh dốc bóng với một tốc độ nước rút tràn qua phần sân đối phương, và tới một khoảng cách, đúng trong tầm sút là cú sút của Franz sẽ chuyển thành bàn thắng. Về kỹ thuật giải vây và phòng ngự, Franz là một cầu thủ giàu kinh nghiệm đệ nhất trong giới bóng đá.


Trận chung kết 1974, nếu Tây Ðức thiếu Franz chỉ huy tuyến phòng ngự, chắc chắn Hòa Lan sẽ cho bom nổ tung cả vận động trường Munich.


Bức ảnh Franz tung cú song phi giải vây một pha bóng cách khung thành thủ môn Maier có 5 mét được đăng trên các báo, và một pha đối đầu giữa Franz và Cruyff đã làm cho cả cầu trường nín hơi thở. Khi Vogts dùng tốc độ xuống bóng tấn công nhưng bị phá, Haan tiền vệ Hòa Lan chuyền một đường dài qua phần sân Tây Ðức, Cruyff lao nhanh theo bóng, từ giữa sân, Franz vội lùi về, vừa đối đầu một phía trực tiếp với Cruyff, một phía khác còn canh chừng Rep bên cánh trái đang di chuyển lên tiếp ứng cho Cruyff.


Kinh nghiệm phòng thủ của Franz trong tình huống đó, là không tới gần kèm áp sát, mà giữ một khoảng cách trong nửa mét để vừa kìm tốc độ di chuyển bóng của Cruyff, vừa không cho Cruyff dễ lừa bóng qua khỏi chân mình. Không đột phá nổi, bị chùn lại, vừa lúng túng, Cruyff liền chuyền nhanh quả bóng qua cánh trái cho Rep, nhưng thủ môn Sepp Maier đoán được lao nhanh ra ngoài truy cản, cùng lúc ấy, Franz thật lẹ làng, bay về khung thành trống bảo vệ cho Maier đã ra ngoài.


Franz và Maier giải vây được pha bóng tấn công thần tốc của hai đối thủ Hòa Lan làm khán giả ở cầu trường nhiệt liệt vỗ tay tán thưởng.


Cũng như Pelé, suốt đời cầu thủ của Franz dù có phạm lỗi kỹ thuật nhưng anh không bao giờ bị thẻ vàng. Không những vậy, anh luôn thể hiện một nhân cách lớn của người cầu thủ trên sân đấu, là không bao giờ tham dự vào các tranh chấp, cãi vã với trọng tài, với đối phương trong những trường hợp hai bên có xô xát. Ở những trường hợp này, Franz luôn đóng vai trò người giải hòa.


Sẽ là một thiếu sót không nhỏ, nếu nói về Franz mà quên đi rằng anh là một chuyên gia sút phạt. Pelé khi sút phạt thường dùng uy lực và tốc độ cú sút bóng xuyên phá hàng rào. Với Franz thì lại khắc, cú sút phạt của Franz quả bóng luôn vượt hàng rào xoáy vào hai phía góc thượng bên trái và phải của khung thành, thủ môn khó lòng với tay kịp.


Năm 1974, có hai ký giả nổi tiếng ở các nhật báo Sài Gòn là Huyền Vũ và Phan Như Mỹ được FIFA gởi giấy mời dự xem giải đấu World Cup. Khi trở về nước, trên tuần báo Nguồn Sống, ký giả Huyền Vũ có biết bài tường thuật trận chung kết Hòa Lan-Tây Ðức. Ở phút thứ 30, do hậu vệ Hòa Lan phạm lỗi truy cản trái phép tiền đạo Holzenbein, Tây Ðức hưởng quả phạt trực cách khung thành 20 mét. Hoenes và Franz cùng đứng trước bóng ngay điểm chấm phạt. Bằng động tác giả Hoenes chạy vòng ra phía trước quả bóng, ngay sau đó, Franz tung liền cú sút chính xác bóng nhắm đúng vào góc cao bên trái khung thành, Jonbloed rất may mắn, trong cái thế đang mất đà, anh với tay đẩy được quả bóng vượt khỏi xà ngang chịu quả phạt góc. Cruyff đứng trong hàng rào ngoái đầu nhìn, tưởng chừng thấy là thua.


Sau 1974, rồi qua Cúp Châu Âu 1976 kết thúc, Franz và một số đồng đội nữa giã từ đội tuyển quốc gia. Năm 1984, Franz được Liên Ðoàn Bóng Ðá Tây Ðức mời làm huấn luyện viên. Anh góp thêm một công lớn nữa là đưa đội Tây Ðức vào hai trận chung kết 1986, rồi 1990. Cả hai trận, đối thủ là Argentina. Trận 1986 thua 2-3, trận 1990 thắng 1-0, Tây Ðức đoạt Cúp vô địch.

Pelé (Brazil)


Danh hiệu: Vô địch World Cup: 1958, 1962, 1970.


Pelé không phải là một cầu thủ đắt giá trên thị trường của các câu lạc bộ nổi tiếng ở Châu Âu hay cả thế giới. Anh là Thượng đế của môn túc cầu. Nói một cách giản dị, anh là một cầu thủ toàn năng cả tài nghệ và phẩm chất.


Tài năng của Pelé, lớn, đa dạng, bằng kích thước của cả một sân cỏ. Anh là một huyền thoại, có khả năng làm cho sân cỏ rộng ra, hay thu nhỏ lại. Với một cú đánh đầu thượng thặng của Pelé, trái bóng sẽ đi vào khung thành ở một góc hẹp nhất. Với cú sút phạt xé hàng rào, người ta có cảm tưởng quả sút bóng của Pelé… sự tàn phá của chiến tranh bởi bom đạn. Rồi những cú lốp bóng ngoài tầm xa, trái bóng bay theo đường vòng cung, lơ lửng trên không trong nắng chiều như một quả cầu thật đẹp mắt. Và nét chấm phá cuối cùng là kỹ thuật lừa bóng. Khi có bóng, Pelé dắt quả bóng thật nhẹ nhàng lướt qua từng vuông cỏ, anh có thể làm động tác ảo thuật vờn bóng trên hai đầu gối, đầu mũi giày hay bằng cú đánh gót. Và, tài đi bóng kỳ ảo, anh tìm được cách né tránh đối thủ khi đối đầu.








Là cầu thủ có tài nghệ phi thường, nhưng Pelé không thiên về lối chơi cá nhân, mà luôn có sự kết hợp với đồng đội. Khi có bóng trong chân, tầm mắt của Pelé phác họa ra ngay một chiến thuật tấn công. Mục tiêu là khung thành của đối phương. Làm sao, quả bóng hướng về mục tiêu đó bằng các đường chuyền bóng chính xác, hợp lý, và lợi thế nhất.


Có trường hợp, Pelé chuyền bóng trực tiếp, nhưng có trường hợp dự đoán được các tình huống, Pelé sử dụng lối chuyền bóng bỏ ngỏ báo trước cho đồng đội và đánh lừa được sự canh chừng của đối phương.


Trong trận chung kết World Cup 1970 Brazil-Ý, Pelé ghi một bàn thắng còn lại ba bàn, tác giả của nó có được từ các đường chuyền của anh. Và, có một đường chuyền bóng của anh trở nên bất tử. Khi nhận bóng của đồng đội, Pelé tràn lấn vào khu vực cấm địa, nhưng tới đó, cách khung thành có mười mét, Pelé đã không tung lực sút để ghi bàn, anh dùng mũi giày hất nhẹ quả bóng qua một khoảng trống bên phải, bất thần Carlos Alberto từ ngoài cánh biên phóng nước đại bay tới tung cú một cú sút sấm sét như trời giáng, bóng vào trong khung thành hất tung cả mành lưới.


Năm 17 tuổi, Pelé được có tên trong danh sách đội tuyển Brazil đi dự World Cup lần thứ VI tổ chức tại Thụy Ðiển. Hai trận đầu ra quân, anh và Garrincha ngồi ghế dự bị. Bất bình với sự việc này, Didi và Nilton Santos ra yêu sách với huấn luyện viên Feola phải đưa Pelé và Garrincha ra sân, nếu không, họ sẵn sàng bỏ đội tuyển. Một cuộc họp nội bộ vô cùng căng thẳng, cuối cùng, ông Feola đồng ý.


Pelé và Garrincha đã không phụ lòng với hai cầu thủ đàn anh, với cả đồng đội và vị huấn luyện viên khi ra sân đấu. Không những thế, cả hai, làm cho đội Brazil trở nên khởi sắc, và cả vận động trường rợp ràng nhưng tiếng hò reo tán thưởng. Sau trận đấu, báo chí hết lời khen ngợi đội Brazil, dán ngay tên của đội này trên các biển quảng cáo, chắc chắn là ứng cử viên nặng ký của chiếc Cúp vô địch. Còn Pelé, họ coi là thần đồng, là con của Trời mới xuất hiện. Quả như dự đoán, đội Brazil đoạt chiếc Cúp Nữ Thần vàng sau trận thắng đậm tỉ số 5-2 trước đội chủ nhà Thụy Ðiển trong trận chung kết. Trong 5 bàn thắng, một mình Pelé ghi hai bàn, còn lại là của Vava và Zagallo.


Ngoài Pelé ra, qua bao nhiêu kỳ giải World Cup, FIFA chưa tìm ra được một cầu thủ trẻ nào dưới 18 tuổi đoạt danh hiệu vô địch thế giới. Và, ngoài đội Brazil ra, chưa có một đội bóng Nam Mỹ nào đoạt Cúp vô địch trên lục địa Châu Âu. Và, các đội Châu, cũng chưa có một đội nào dành được Cup tổ chức tại Nam Mỹ.


Thời gian 4 năm, World Cup có lại một lần. Năm 1970, Pelé dự giải World Cup cuối cùng. Thêm một lần nữa, anh đóng góp với đồng đội một chiến thắng đoạt Cúp vô địch thế giới và vĩnh viễn đem chiếc Cúp này về cho xứ sở của mình.


Cuộc đời cầu thủ của Pelé rất hoàn hảo về cả hai mặt tài năng và phẩm chất. Trên sân đấu, không phải không có những tình huống anh phạm lỗi khi tranh bóng, nhưng chỉ ở mức thường thôi, chứ không bị trọng tài phạt thẻ vàng. Và, trường hợp phạm lỗi của anh do quá đà của tốc độ, hay trong trường hợp, quả bóng rơi vào một tình huống ở góc hẹp, góc chết, hay nhiều cầu thủ cùng lúc tranh giành bóng.


Một điểm cần ghi nhận của Pelé là khi phạm lỗi, bao giờ anh cũng tỏ một thái độ phục thiện, lúc đối thủ bị đau nằm sân, anh kéo tay dậy, hỏi han, vừa vỗ vai thân tình, rồi hai bên lại cùng lao vào trận đấu. Và, ngược lại, trường hợp anh bị đốn ngã trên sân, lúc đứng lên anh không tỏ một thái độ giận dữ, hay cáu kỉnh với cầu thủ đã chơi xấu.


Kỷ niệm đẹp và cảm động trong đời cầu thủ của Pelé là ở giải World Cup 1966. Ðó là kỳ World Cup mà Pelé và đội Brazil thất bại, không giành được chiến thắng. Nhưng đây chính là một giải đấu Pelé gởi lại trong mỗi tấm lòng khán giả sự thương cảm, nỗi niềm uất hận, tinh thần thi đấu vô cùng quả cảm của Pelé.


Trong trận Brazil gặp Bồ Ðào Nha, từ một pha bóng tấn công Pelé dùng kỹ thuật cá nhân, lừa bóng qua hậu vệ Morais, ngay lúc đó, anh bị đối thủ cố tình chơi xấu, tình huống đầu tránh được, nhưng tiếp đó, Morais bám sát theo, thay vì tranh bóng, cầu thủ này cố dã tâm triệt hạ anh bằng nguyên cả chiếc giày đinh đạp ngay vào đầu gối của Pelé.


Bị thương nặng, Pelé đau quằn quại trên sân. Dù phạm lỗi nặng, nhưng trọng tài người Anh không rút thẻ đỏ trực tiếp hay thẻ vàng cảnh cáo cầu thủ Morais của Bồ Ðào Nha. Rồi, Pelé phải tạm rời sân để được nhân viên y tế săn sóc. Bỗng dưng, cả cầu trường im lặng như đây là một cảnh tang tóc.


Trong lúc Pelé được dìu bước rời sân, cả ban nhạc phụ diễn cùng rời ghế đứng dậy, đánh lên một bản nhạc chia buồn. Sau chừng mười phút được săn sóc, Pelé trở ra lại sân thi đấu. Từng bước cà nhắc, khập khiễng, Pelé trở ra sân giữa những tiếng vỗ tay nồng nhiệt, hoan hô của toàn khán giả ở cầu trường. Ðội Brazil thua Bồ Ðào Nha trận này và bị loại khỏi giải đấu. Nhưng báo chí Anh đã lên tiếng chỉ trích Morais, chỉ trích vị trọng tài, coi chiến thắng của Bồ Ðào Nha là vô nghĩa. Chỉ có Pelé được nhắc đến với bao nhiêu lời cảm thán và tiếc rẻ.


Sau cùng, có một nét đẹp trong cuộc đời cầu thủ của Pelé xin viết lại ở đây:


Mùa Hè 1963, hai đội Brazil và Tây Ðức có chơi trận giao hữu. Trong pha bóng Tây Ðức hãm thành, một tiền đạo bị hậu vệ Brazil chèn ngã, trọng tài cất tiếng còi thổi phạt đền. Ngay lập tức, các cầu thủ Brazil xúm lại tranh cãi. Quả bóng lăn lóc đâu đó không mấy ai để ý, vì cả hai bên cùng cãi vã quyết liệt. Có một cầu thủ mang áo số 10, đảo mắt đi tìm quả bóng, lúc thấy, anh đã cầm quả bóng lên đem tới chấm vôi phạt đền xong đặt xuống, rồi dang rộng tay bảo đồng đội ra đứng hai bên để trọng tài làm nhiệm vụ. Một cầu thủ Tây Ðức thực hiện quả sút phạt 11 mét thành công, ghi được bàn thắng. Tính cách biểu hiện của Pelé đã cho đồng đội và đối phương thấy rằng, anh tôn trọng luật bóng đá và tiếng còi của trọng tài.


Năm 1970 dự kỳ Word Cup cuối cùng, Pelé từ giã World Cup. Ở tuổi 29, Pelé còn đá thêm một hay hai World Cup nữa, nhưng đã tới đỉnh danh vọng, anh muốn nhường lại vị trí của mình cho các thế hệ sau.

Helmut Rahn (Tây Ðức)


Danh hiệu: Vô địch World Cup 1954


Trong trận chung kết Tây Ðức-Hungary, World Cup 1954, Rahn là một trong số cầu thủ xuất sắc của giải. Chính là Rahn là người đem lại chiến thắng lớn cho đội Tây Ðức.


Ba bàn thắng: Bàn thứ nhất, anh chuyền một đường bóng chìm và sâu vào khu vực cấm địa, để cho đồng đội Max Morlock đổ người trườn tới ghi bàn thắng rút ngắn tỉ số 1-2. Bàn thứ hai, Fritz Walter sút phạt góc nhểu bóng cao trước khung thành thủ môn Grocsics, Rahn đứng từ vị trí góc hẹp sút bóng qua khỏi một hậu vệ Hungary tung lưới, gỡ hòa 2-2. Bàn thắng ba, từ ngoài vạch 16,50 m bằng một cú sút bóng xoáy bằng chân trái, Rahn hạ gục thủ môn Grosics, nâng tỉ số 3-2, và đây cũng là bàn thắng chung cuộc.


Ở ngoài đời, Rahn rất thích chơi bi da. Chính nghệ thuật bi da đã ảnh hưởng phần nào trong những cú sút bóng của anh. Rahn luôn sút bóng xoáy, độ xoáy nhiều hay ít, tùy theo vị trí anh có bóng. Những cú sút của Rahn làm cho thủ môn khó đoán hướng bóng, vì quả bóng luôn xoáy ngược và đổi hướng bất ngờ.


Kỳ giải 1958, trong trận Tây Ðức thắng Argentina, Rahn đã sút bằng má giày ngoài một cú sút xoáy vòng qua hàng rào phòng ngự của đối phương, qua khỏi luôn hai tay của thủ môn bay vào lưới. Một đặc điểm của Rahn chạy bóng từ phía cánh phải anh lại sút bằng chân trái, và đổi sang phía cánh trái, anh lại sút bóng bằng chân phải.


Dự hai World Cup liên tiếp 1954, 1958, sau đó Rahn cùng một số đồng đội giã từ đội tuyển về chơi bóng cho các đội câu lạc bộ quê nhà rồi nghỉ luôn. Nhưng người dân Ðức, cả nước Ðức luôn ghi nhớ đến anh. Chính nhờ chiến thắng đoạt Cúp vô địch thế giới 1954, mà nền bóng đá quốc gia Ðức đã phát triển, lớn mạnh như ngày hôm nay. Thế hệ của Rahn là một thế hệ mở đường cho những lớp cầu thủ trẻ tài năng ở Ðức sau này, trong đó có danh thủ Franz Beckenbauer.


Rahn sinh năm 1929, tại Essen Ðức và mất năm 2003 cũng tại quê nhà.

Hai người đầu tiên bị án tù sau biểu tình bạo động ở Bình Dương


BÌNH DƯƠNG 25-5 (NV) –
Hai thanh niên tham gia các vụ biểu tình bạo động chống Trung Quốc hồi hai tuần trước ở Bình Dương bị kết án tù trong một phiên xử ở Bình Dương.


Châu Minh Tường bị kết án 12 tháng tù tại phiên tòa “lưu động” trên sân trường tiểu học thị xã Tân Uyên, Bình Dương ngày 25/5/2014. (Hình: Tuổi Trẻ)

Các báo ở Việt Nam cho hay hai phiên tòa lưu động diễn ra buổi sáng ngày Chủ Nhật 25/5/2014 tại các thị xã Tân Uyên và Bến Cát đã diễn ra trước sự hiện diện của đại diện và hàng trăm công nhân một số công ty liên quan thiệt hại trong tỉnh Bình Dương.

Châu Minh Tường, 18 tuổi, cư dân phường Tân Hiệp, thị xã Tân Uyên, bị cáo buộc tội “trộm cắp tài sản” mà Công an địa phương nói rằng “bắt quả tang” đương sự “đột nhập lấy đi một màn hình máy tính, một CPU và một số thiết bị văn phòng, tổng trị giá hơn 5.1 triệu đồng” của công ty Minh Viễn.

Lê Văn Nghiêm, 23 tuổi, quê quán Cà Mau, là công nhân cho một công ty ở huyện Bến Cát, Bình Dương, bị cáo buộc 2 tội là “gây rối trật tự công cộng” và “cố ý làm hư hỏng tài sản”. Lê Văn Nghiêm bị cáo buộc theo những người khác vào xưởng số 6 của công ty Chấn Kiệt (thị xã Bến Cát) đập phá. Anh còn bị cáo buộc dùng đèn pin đập móp xe của công an.

Trong khi Châu Minh Tường bị kết án 12 tháng tù thì Lê Văn Nghiêm bị kêu án tới 3 năm tù.

Hai người vừa kể bị đưa ra xử án đầu tiên trên tổng số 259 người ở tỉnh Bình Dương bị lập hồ sơ khởi tố  trong 117 vụ án hình sự liên quan đến biểu tình bạo động chống Trung Quốc ở tỉnh này. Trong số hơn 1,000 người bị công an tỉnh Bình Dương bắt giam, báo chí trong nước hồi cuối tuần qua nói rằng 397 người bị xếp vào loại “gây rối trật tự công cộng”, 47 người xếp vào loại “hủy hoại tài sản và gây rối trật tự công cộng”. Có 23 người xếp vào loại “hủy hoại hài sản và trộm cắp tài sản” và 374 người bị phân loại là “trộm cắp tài sản”.

Lê Văn Nghiêm bị cáo buộc “gây rối” và “cố ý làm hư hỏng tài sản” trong vụ biểu tình bạo động ở Bình Dương nên bị 3 năm tù. (Hình: Thanh Niên)

Không có luật sư biện hộ, không ai kiểm chứng thủ tục hình sự tố tụng có được tôn trọng để bảo đảm công bằng tối thiểu cho hai bị cáo. Người ta chi thấy báo chí trong nước nói các nghi can “thừa nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình và tỏ ra ăn năn hối cải”, theo lời lẽ tường thuật của báo chí ở Việt Nam.

Khoảng 15 công ty bị đốt cháy hoàn toàn trong tổng số 400 công ty bị hàng ngàn người biểu tình chống Trung Quốc đập phá hư hại. Phần lớn những công ty này đã mở cửa hoạt động trở lại với sự bảo đảm an toàn của chính quyền địa phương, theo báo chí trong nước. Tuy nhiên, hàng ngàn người Trung Quốc của các công ty có vốn đầu tư Đài Loan và Trung Quốc đã vội vã rời Việt Nam hiện không biết đã có bao nhiêu người quay lại.

Vụ xử án ở Bình Dương mới chỉ là màn mở đầu cho nhiều vụ án hình sự khác liên quan đến các vụ biểu tình bạo động ở Bình Dương, Đồng Nai và Hà Tĩnh. Một số công ty Trung Quốc muốn chạy sang Việt Nam để giảm bớt chi phí sản xuất ngày một gia tăng ở Trung Quốc sẽ phải nghĩ lại chiến lược trước một thực tế chính trị mà họ không ngờ có thể xảy ra. (TN)

Ðà Lạt cà phê bụi và đậu nành vỉa hè


Nguyễn Cao Nguyên/Người Việt


ÐÀ LẠT (NV)Những chiều mưa phùn sương nhạt trùm lên khắp núi đồi Ðà Lạt. Từ một góc phố ở đầu đường Trương Công Ðịnh giáp ranh với Trung Tâm Khu Hòa Bình, Tăng Bạt Hổ, mùi hương lan tỏa từ gánh đậu nành của bà Năm đang khiêm nhường bày ra trên vỉa hè.


Với một cái nồi inox sáng choang lau chùi cẩn thận, một tá ly sạch được xếp trên khay nhựa, nồi nước đậu nành trong veo màu sữa được tô điểm bằng một nắm lá dứa xanh non bốc mùi thơm lựng.









Khách hàng thưởng thước món sữa đậu nành. (Hình: Nguyễn Cao Nguyên/Người Việt)


Vào thập niên 80 khi mà cái đói mỗi ngày đi thẳng uống dạ dày. Khi đó có một ký đường một lon sữa hàng tháng là đã trở thành người giàu có. Là niềm mơ ước cho những ai có con nhỏ. Ðể có thể có gạo cho con ăn có sữa cho con uống là cả một vấn đề.


“Kinh tế mới” trở thành “then chốt” cho công cuộc đi lên của CNXH. Mọi thứ đều được phân phối theo từng tiêu chuẩn của cán bộ cấp cao, cấp trung rồi đến công nhân, sau rốt đến… nhân dân.


Mọi người đều nhảy ra đường buôn qua bán lại. Chợ trời thành nơi tụ tập trao đổi mua bán đồ cũ, đồ đồng răng vàng bạc vụn muỗng nĩa xưa trở thành những món đồ có giá. Sách cũ cũng là một món hời.


Và tất cả khi chiều về, khi mù sương buông xuống, mưa trùm khắp phố phường thì gánh đậu nành của bà Năm thành nơi ghé lại ngồi một chút với ly sữa nóng hổi. Ðến khi trĩu nặng ra về mỗi người đều phải mua kèm thêm một bịch nữa cho đứa con thơ đang ở nhà khát sữa.


Ðồ rằng cả thành phố Ðà Lạt lúc ấy với những ai có con nhỏ đều phải cần đến gánh sữa đậu nành của bà Năm. Những đứa con tôi đã sống sót lớn lên nhờ những bịch đậu nành nóng hổi đầy đủ chất dinh dưỡng nầy.


Thời gian trôi qua mọi sự rồi cũng quen rồi cũng thay đổi, không còn ai còn nhớ đến bà Năm nữa. Những đứa trẻ đã chòi đạp với khốn khó của mẹ cha để thành người. Góc phố nơi bà Năm ngồi vẫn còn đó thay vào là một quán đậu nành nho nhỏ nằm xê qua bên góc đường Tăng Bạt Hổ một chút.


Nghe đâu những người bán bây giờ cũng là con cháu của bà Năm. Bây giờ họ làm ăn có vẻ qui mô hơn với nhiều loại đậu nành hơn như đậu phụng, đậu xanh bánh trái đủ loại…









Quán cà phê “bụi” chỉ đơn giản như thế này. (Hình: Nguyễn Cao Nguyên/Người Việt)


Nơi đây được giới trẻ rất thích vì chỉ với 20 ngàn đồng (khoảng $1) là bạn đã có thể dắt người yêu ra quán. Với hai ly nước đậu kèm theo hai cái bánh ngọt là bạn đã có một chỗ ngồi thơ mộng để cầm tay nhau đi qua hết một thời sinh viên khốn khó.


Ðông vui bổ rẻ là tiêu chí mà du khách và sinh viên ở Ðà Lạt dành chọn cho cái quán vỉa hè nầy. Cũng dễ hiểu thôi vì ở đây bạn có thể ngồi bình an và nhìn mây bay xuống thấp. Vào những ngày cuối tuần thì càng tuyệt vời hơn vì khu vực nầy trở thành “khu phố đi bộ.”


Vừa lững thững dạo chơi vừa tung tăng phường phố và đến khi mỏi chân thì bạn có thể ghé đến quán và xuýt xoa ôm một ly đậu nành nóng hổi trong tay.


Cảm giác kỳ lạ là tại sao lại có một nơi như thế. Tại sao có một nơi mà tự nhiên ai cũng quen nhau, vui đáo để khi bạn có thể ngồi lăn ra giữa đường và nhậu “đậu nành.”


Cách đó chừng 300 m còn có một quán quái hơn nữa là café “Bụi.” Nói bụi vì nó còn hơn cả bụi vì nó chỉ có chữ “Bụi” gắn trên ghi đông một chiếc xe gắn máy loại “Cub cánh én.” Trên đó đèo hai cái thùng thiếc gồm ly tách café pha sẵn.


Chỗ ngồi của khách là những bậc tam cấp trước “đồn công an” cách đó 10 m. Không hiểu bằng cách nào mà các bạn sinh viên nghèo có thể nghĩ ra cái xe café “Bụi” này. Khách đến chỉ có việc ngồi bệt xuống búng tay gọi gọi đen hay sữa chỉ trong một phút thôi có ngay để nhâm nhi nhìn phố xá qua lại.


Khi được hỏi vì sao có cái ý tưởng kinh doanh kỳ lạ nầy. Nhóm bạn một nữ ba nam cho biết chỉ bởi vì khó khăn quá nên họ mới nghĩ nên kiểu buôn bán này.


Ban đầu thì cũng khó lắm mấy ông công an cũng không tha đâu vì đây khu vực trung tâm, nhưng với kiểu “lách luật” đậu chiếc xe Honda ngồi hóng cảnh chơi. Khách thì tự ngồi “em đâu có biết” nên chiếc xe nầy vẫn không biết bao giờ sẽ bị tịch thu.









Các bạn trẻ, đa số là sinh viên bên quán cà phê bụi. (Hình: Nguyễn Cao Nguyên/Người Việt)


Bây giờ nơi đây cũng là một địa chỉ quen thuộc của dân du lịch đi phượt vì nó rất Ðà Lạt khi muốn có một nơi để có thể hò hẹn bạn bè. Cũng như đậu nành một ly café ở đây chỉ có 10 ngàn đồng, để được ngồi giữa lòng thành phố hoa thì còn bằng.


Trong khi muốn vào những quán café dọc theo đường Nguyễn Chí Thanh cũng phải 30 ngàn một ly, rẻ nhất ở café Tùng cũng phải 20 ngàn.


Chuyện chiến tranh, chuyện ‘Tàu khựa’ gây chiến cắm giàn khoan ở Biển Ðông cũng là đề tài “nóng” luôn được các bạn trẻ bàn đến một cách “sành điệu.” Chủ Nhật, 18 tháng 5 vừa qua, nghe nói cũng định rục rịch biểu tình ngay trung tâm khu Hòa Bình nhưng mới chỉ nhóm chưa được 5 phút đã bị chính quyền giải tán.


Ðà Lạt muôn đời có những cái dễ thương bất ngờ như cái quán đậu nành của bà Năm xưa kia và café Bụi bây giờ. “Chỉ bán số đông làm lời thôi, nhưng vui vì được phục vụ liền tay không ngơi nghỉ.”


“Nhìn các bạn trẻ sinh viên nghèo đưa người yêu, bạn bè đến ầm ầm làm cho mình cũng thấy vui và hạnh phúc,” cô Thủy cho biết khi múc sữa liền tay.


Các bạn café “Bụi” thì tiết lộ, nhờ chiếc xe “ bụi” nầy mà bọn em có thể giúp nhau vượt qua những ngày giông bão khi cha mẹ ngoài quê chưa kịp gởi tiền vào. Chỉ mong sao sẽ lướt qua hai ba mùa mưa còn lại. Ra trường rồi bọn em sẽ nhường lại chỗ này cho bọn đàn em thiếu đói đến sau.


Ðêm đêm nhìn những người trẻ vui tươi bên những ly cà phê, sữa đậu nành kia tôi chợt nghĩ đến những ngày đã qua của mình. Vui đó nhưng sao vẫn xót xa vì đã mấy chục năm qua rồi sao nhu cầu vẫn như xưa nghĩa là quá thấp quá rẻ, có một cái gì đó rất AQ chính truyện “tự sướng “tự an ủi chính mình.


Thì biết làm gì bây giờ. Tiền không có, nghèo rớt mồng tơi lấy đâu để dắt nhau ra vào những quán sang trọng có âm nhạc có người phục vụ. bọn em chỉ mong được “phục vụ” người khác để có đồng ra đồng vào giúp cho cha mẹ bớt khổ phần nào.


Mà thực ra bọn em có phục vụ cho ai đâu, người giàu đâu có ra đây ngồi làm gì chỉ có bọn em tự chia sẻ tự phục vụ cho nhau thôi. Bọn em đang nuôi sống chính mình, những người nghèo nuôi sống những người nghèo.


Cái đất nước này vẫn như thế chỉ khác đi một chút là cái quán đậu nành của bà Năm giờ đã rộng hơn một chút và chiếc xe cà phê “Bụi” kia mong sẽ có khách ngồi đầy hơn trên những bậc thang đời, thời giá cũng vậy thôi không hơn gì khi mọi người vẫn nghèo.

Bà Lê Thị Tuyết Mai

Kocsis Sandor (Hungary)


Danh hiệu: Vô địch Thế Vận Phần Lan 1952. Á quân World Cup 1954.


Sinh năm 1929, kém Puskas 2 tuổi. Anh là cầu thủ tiền đạo xuất sắc cùng với Puskas trên hàng tấn công của đội Hungary, và luôn là người ghi được nhiều bàn thắng.








Kocsis được báo chí đặt tên là “Cái đầu vàng.” Kocsis thực hiện đánh đầu rất kỹ thuật, và dữ dội như một quả bom vào khung thành thủ môn đối phương.


Thông thường, ở hàng phòng ngự cầu thủ đánh đầu để giải vây, hàng tấn công dùng đầu chuyền bóng, và trường hợp dùng đầu đưa bóng vào khung thành là trường hợp xử lý ngẫu nhiên của tình huống, không thực sự có chủ đích và định hướng như là cú sút, nhưng với Kocsis, thực hiện đánh đầu là phương cách tung lưới đối phương.


Khi có bóng trên cao khung thành, Kocsis nhảy lên vừa tranh bóng với đối thủ, vừa định hướng khung thành, tìm khoảng trống thủ môn không canh chừng, chỉ trong tích tắc, quả bóng từ cú đánh đầu của Kocsis bay vào lưới. Kocsis là một nghệ sĩ chơi bóng bằng đầu, không chỉ ở độ cao, mà bóng bay thấp, là đà, anh dùng thế bay người để đón bóng.


Vào thập niên đó, anh là cầu thủ tiên phong trong kỹ thuật đánh đầu. Về sau, bóng đá phát triển và hiện đại hóa các chiến thuật, những lớp cầu thủ trẻ sau anh, có những tài năng vượt trội hơn cả anh trong buổi đầu. Như Pelé, Jurgen Klinsmann, Rudi Voller, Pablo Rossi, Ronaldo, Miroslav Klose,… thế nhưng biệt danh “Golden head” của báo chí là bất tử với một mình Kocsis.

Phí tổn bảo tiêu

Nguyễn Xuân Nghĩa

Kinh tế học của an ninh toàn cầu

Ðầu năm 1991, khi “Bão Sa Mạc” nổi lên tại Vịnh Ba Tư, lãnh đạo Bắc Kinh bị chấn động.

Phó chủ tịch Quân Ủy Trung Ương là Ðô đốc Lưu Hoa Thanh đã trình Ðặng Tiểu Bình tập băng hình của CNN xem Hoa Kỳ mở cuộc không tập đánh tan quân đội Iraq như thế nào. Khi ấy, người cầm đầu quân đội Trung Quốc đã báo cáo, rất nghiêm và buồn: “Thưa lão đồng chí, kể từ hôm nay, coi như Trung Quốc hết còn hệ thống phòng thủ!”

Lưu Hoa Thanh là Ủy Viên Thường vụ Bộ Chính Trị, nổi tiếng ở bên trong là người chỉ huy cuộc tàn sát Thiên An Môn năm 1989. Với bên ngoài, ông là vị đô đốc đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc được đưa lên cầm đầu quân đội và là công trình sư của kế hoạch hiện đại hóa hải quân của Bắc Kinh. Với kết quả đang thấy ngày nay.

Hai chục năm sau, đầu năm 2011, khi “Mùa Xuân Á Rập” nổi lên tại Bắc Phi và đẩy Libya vào nội chiến, lãnh đạo Bắc Kinh lại bị chấn động nữa.

Giá dầu đã tăng vọt từ tháng trước, rồi bất ổn tại Egypt khiến thế giới e là kênh đào Suez có thể bị khóa và các nước có thể bị khủng hoảng kinh tế vì thiếu dầu khí Trung Ðông. Khi động loạn lan vào Libya thì các giếng dầu của tập đoàn CNPC (China National Petroleum Corporation) tại đây bị đe dọa. Lúc đó, Bắc Kinh làm hai điều có vẻ như mâu thuẫn: 1) vừa vận động bên trong Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc để ngăn Tây phương đừng can thiệp và lật đổ chế độ Muammar Gaddhafi, 2) vừa cấp tốc thuê tầu bè và phi cơ để di tản ba vạn kiều dân ra khỏi Libya.

Có hai bài toán đặt ra ở đây cho các đấng con trời: kinh tế và an ninh. Bài này xin đi vào đề.

***

Về kinh tế, là một xứ đói ăn khát dầu, Trung Quốc cần nguyên nhiên vật liệu cho bộ máy sản xuất vừa mới công nghiệp hóa.

Do bản chất độc tài và lạc hậu – hai chữ đó đồng nghĩa – họ đầu tư vào nhiều quốc gia có vấn đề chính trị, để bảo đảm nguồn cung cấp với giá hời vì vậy mới hay gặp bất ổn. Mà có được tài nguyên rồi, còn phải đem về Hoa Lục. Việc chuyển vận đó đặt ra vấn đề an ninh. Làm sao bảo vệ được tài sản đó trên những lộ trình tỏa rộng ra toàn cầu, từ các nước Á Phi tới Trung Nam Mỹ?

Khi đó, ta cần nhìn vào tấm bản đồ để hiểu ra bài toán địa dư của Thiên Triều Ðỏ.

Dù mua vào hay bán ra với Hoa Kỳ, Âu Châu, Trung Ðông, Ðông Phi hay Trung Nam Mỹ, thì Trung Quốc vẫn phải ra biển – và vượt qua nhiều yếu hầu. Từ kênh đào Suez hay eo biển Hormuz tới eo biển Bab al-Mandeb giữa Yemen với Djibouti, hoặc từ kênh đào Panama qua Mũi Hảo Vọng hay các eo biển Malacca và Sunda, Lombok, v.v… ngần ấy nơi đều có ý nghĩa sinh tử cho kinh tế Trung Quốc. Quan trọng nhất là Eo biển Malacca trên vùng biển Ðông Nam Á nối liền Ấn Ðộ dương với Thái Bình dương.

Sau Ðặng Tiểu Bình, các thế hệ lãnh đạo kế tiếp, từ Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Ðào đến Tập Cận Bình, đều thấy ra một nhu cầu tiếm tiến là kiểm soát được vùng biển cận duyên, rồi viễn duyên. Từ xanh lục tới xanh dương, biển xanh phải tô màu đỏ thì mới an toàn.

Giữa năm ngoái, lãnh tụ vừa mới lên là Tập Cận Bình nói ra điều ấy: “Quốc gia thịnh vượng phải có quân đội hùng mạnh.” Họ nói và làm: từ năm 1990 đến nay, mỗi năm Trung Quốc tăng chi cho quốc phòng 10%, nhân gấp 10 trong 24 năm, để lên tới gần 190 tỷ đô la năm ngoái, bằng 9% quân phí toàn cầu.

Nhưng vẫn chưa đủ.

Nhìn vào trong, ngân sách quốc phòng còn thua ngân sách quốc an, bảo vệ an ninh và trật tự nội địa với lực lượng cảnh sát vũ trang là chính. Những vụ tàn sát vừa bùng nổ với dân Hồi Giáo thuộc sắc tộc Duy Ngô Nhĩ phần nào che giấu nhiều nguy cơ động loạn xã hội khác.

Nhìn ra ngoài, ngân sách 190 tỷ có thể là vĩ đại nếu so với 90 tỷ của liên bang Nga, 50 tỷ của Nhật Bản hay Ấn Ðộ, mà chưa thể bằng 640 tỷ của Hoa Kỳ. Ðó là về lượng, chứ về phẩm thì còn tệ hơn vì chiến cụ lỗi thời và nạn tham ô trong bộ máy tiếp liệu khiến quân đội Trung Quốc vẫn thuộc loại lạc hậu. Mới chỉ xưng hùng xưng bá với các nước Ðông Nam Á mà thôi.

Khi đó, ta nhìn về Hoa Kỳ, một quốc gia đang có tranh luận gay gắt về ngân sách và các ưu tiên xã hội khác – bài này viết về “Kinh tế cũng là chính trị” mà!

***

Từ sau Thế Chiến I, Hoa Kỳ tự cho mình một nhiệm vụ chẳng ai khiến. Ðó là bảo đảm quyền tự do vận chuyển trên toàn cầu, với một lực lượng quân sự có thể can thiệp ở khắp mọi nơi.

Các quốc gia thù ghét Mỹ đều nói đến tinh thần đế quốc của Hoa Kỳ vì khả năng can thiệp ấy. Nhưng xứ nào cũng vậy, kể cả Trung Quốc thời mon men, đều mừng là có Hải quân Mỹ bảo vệ sự an toàn ngoài biển.

Luận về kinh tế thì nước Mỹ mở ra một phiêu cục toàn cầu, lãnh việc bảo tiêu – hộ tống hàng hóa – cho thiên hạ, mà nhiều khi chẳng đòi tiền bảo phí. Nhiều quốc gia được bảo vệ miễn phí mà không hay. Khi hữu sự, bị hải tặc hay thiên tai, thì ai ai cũng trước tiên nhìn vào hạm đội Mỹ.

Về ngoại giao, xứ nào cũng có thể than phiền về vai trò quá bao biện của nước Mỹ. Về an ninh và kinh tế, mọi người đều yên tâm là có chiến hạm Hoa Kỳ tại kênh đào Suez, trong Vùng Vịnh, giữa lạch nước Hormuz, bên cạnh Somalia ở Ðông Phi hay Nigeria tại Tây Phi, ngoài Ấn Ðộ Dương và trên mặt biển Thái Bình. Nhất là ở eo biển Malacca…. Khi Hoa Kỳ nói tới phạm vi hoạt động của hạm đội Thái Bình dương cũng bao trùm lên Ấn Ðộ dương thì có người lo người mừng. Mừng nhiều hơn lo.

Ngày nay, người dân Mỹ có quyền tự hỏi, họ đã hỏi như ta thấy của các cuộc khảo sát mới nhất: “Mắc mớ chi mà nước Mỹ cứ xía vào chuyện quốc tế?”

Hoa Kỳ có thị trường vĩ đại, là lực đẩy cho nền kinh tế toàn cầu, mà số nhập cảng chỉ bằng 12% số tiêu thụ.

Và xuất cảng chưa tới 10% của Tổng sản lượng GDP. Nói cho nôm na thì kinh tế Mỹ có thể cóc cần thiên hạ.
Nếu dân Mỹ ý thức được nhu cầu kinh tế và an ninh kiểu đó thì họ có thể rên là vì sao tại tốn 640 tỷ hàng năm để bảo vệ an ninh toàn cầu, rồi nhức đầu vì chuyện thiên hạ!

Người ta cứ nói Hoa Kỳ can thiệp khắp nơi là để tìm dầu khí hay để bán hàng. Khi Mỹ mở ra cuộc cách mạng năng lượng và bớt cần đến dầu khí Trung Ðông, thì thiên hạ lại sợ Hoa Kỳ sẽ thả nổi chuyện Hồi Giáo hay Syria cho xứ khác! Khi Mỹ đòi chuyển trục về Ðông Á, các nước lại sợ rằng lực bất tòng tâm, nước Mỹ không thể dồn 60% lực lượng hải quân về biển Thái Bình.

Không chỉ có Hoa Kỳ mới hay mâu thuẫn về ngoại giao. Cả thế giới đều mâu thuẫn vì vừa mong vừa sợ Hoa Kỳ về kinh tế.

Riêng có Bắc Kinh thì không!

***

Bắc Kinh cần buôn bán với Hoa Kỳ, nhân dịp còn ăn cắp công nghệ của Mỹ đế. Bắc Kinh cũng rất cần Mỹ khi buôn bán với thiên hạ, vì mọi tầu hàng ngoài biển đều đặt dưới sự bảo tiêu của con ó. Bị hải tặc tại Sừng Phi Châu hay trên Eo biển Malacca thì họ mong con ó xuất hiện.

Nhưng Trung Quốc vẫn sợ Hoa Kỳ, khi Bắc Kinh hiện nguyên hình là hải tặc! Ngày nay, HD81 hay hải cảnh, hải ngư, hải giám, đều là hải tặc. Thiên hạ đâm lo khi nước Mỹ ngó lơ lên trời.

Puskas (Hungary)


Danh hiệu: Vô địch Thế Vận Hội Phần Lan 1952. Á quân World Cup 1954. Vô địch Cúp C1 trong đội Câu Lạc Bộ Real de Madrid.


Puskas là thủ quân của đội tuyển Hungary, đoạt huy chương vàng Thế Vận 1952 ở Phần Lan. Trong thập niên 50, anh là ngôi sao rực sáng của Châu Âu và thế giới. Anh là một thiên tài trong nghệ thuật điều khiển quả bóng.








Khi Puskas có bóng trong chân, anh làm cho khán giả say mê với kỹ thuật lừa bóng bằng chân trái rất đẹp mắt, có những pha bóng, từ sân nhà anh kéo lên qua hàng phòng ngự đối phương vào sát tận khung thành của thủ môn, rồi với cú sút tuyệt khéo, anh ghi bàn thắng.


Puskas thuận chân trái, và cú sút của anh dữ dội như tiếng súng đại bác, không chỉ xé toạc mành lưới đối phương mà còn làm nổ tung cả cầu trường. Thánh địa Wembley còn nhớ mãi hình ảnh đội cầu diễm ảo Hungary, tên tuổi các cầu thủ trong đội, trong đó, nổi bật nhất là tên anh, Puskas.


Năm 1954, đội Hungary đến Thụy Sĩ dự kỳ giải World Cup thứ 5 do FIFA tổ chức. Trước khi giải đấu bắt đầu, báo chí thể thao đánh giá Hungary là ứng cử viên của chức vô địch.


Anh và Kocsis là cặp tiền đạo hay nhất, được đưa hình lên báo và có những bài viết phân tích về kỹ thuật cá nhân. Sự đánh giá này hoàn toàn lô-gích, từ vòng đấu ngoài đến tứ kết, bán kết khi đội tuyển Hungary mà anh là thủ quân, đã dành được chiến thắng lớn với tổng số bàn thắng ghi được là 9-0 (Nam Hàn) 8-3 (Tây Ðức ) 4-2 (Brazil) 4-2 (Uruguay).


Nhưng vô cùng tiếc, trận chung kết gặp lại đối thủ Tây Ðức trong cùng nhóm, đã thắng 8-3, rồi dẫn trước 2-0 ở sáu phút đầu tiên mới nhập cuộc hiệp nhất, vậy mà, lại thua ngược tức tưởi với tỉ số 2-3. Dù là thua, nhưng đội Hungary với Puskas, Kocsis, vẫn là ngọn hải đăng của Châu Âu.


Biến cố Budapest 1956 đã làm đội bóng Hungary tan rã. Puskas cùng người bạn Kocsis rời bỏ quê hương qua Tây Ban Nha. Puskas đầu quân cho Real de Madrid, Kocsis chơi cho Barcelone, đây là hai câu lạc bộ kình địch nhất ở xứ đấu bò truyền thống. Trong đội hình Real de Madrid, Puskas đá cặp tiền đạo với Di Stefano rất ăn ý. Và, cùng với Di Stefano và đồng đội, Puskas đóng góp chiến thắng lớn, đoạt danh hiệu 5 lần liên tiếp cúp C1 vô địch các câu lạc bộ Châu Âu.


Tới cái tuổi phải nói lời từ biệt với sân cỏ cho cuộc đời cầu thủ của mình, Puskas vẫn gắn bó với bóng đá bằng nghề nghiệp huấn luyện viên. Anh qua


Hy Lạp, làm huấn luyện viên cho CLB Panathinaikos, và đã đưa CLB này đoạt Cúp quốc gia.


Năm 1998, Puskas được FIFA bầu chọn là một trong 7 danh thủ biểu tượng của bóng đá Châu Âu.

Lời nói và hành động

Lê Diễn Ðức

Song song với việc tăng cường các tàu quân sự bảo vệ giàn khoan HD 891, nhà cầm quyền Trung Quốc đang thực hiện chính sách “rung cây nhát khỉ,” “dương đông kích tây,” đe doạ đối phuơng bằng các hành động khác.

Nhiều nguồn phương tiện truyền thông cho hay quân đội Giải Phóng Nhân Dân Trung Quốc đang áp sát biên giới với Việt Nam, bề ngoài như là chuẩn bị một cuộc chiến tranh, khiến cho tình hình căng thẳng giữa hai nước hai nước tiếp tục leo thang.

Trong khi đó, Trung Quốc gửi tàu qua Việt Nam sơ tán bốn ngàn công dân của mình từ dự án Vũng Áng, theo tin chính thức của Tân Hoa Xã. Sinh viên Trung Quốc đang theo học tại một số trường đại học Việt Nam cũng được đưa về nước.

Trung Quốc cũng cho ngưng một số liên lạc ngoại giao và chương trình du lịch.

Rõ ràng, Trung Quốc đang cố tạo ra một hình ảnh bất lợi cho Viêt Nam, gây tâm lý hoang mang, lo sợ trong xã hội.

Từ khi Trung Quốc chính thức thông báo đưa giàn khoan vào Việt Nam vào ngày 2 Tháng Năm thì ở Việt Nam đã xảy ra nhiều biến động lớn trên nhiều mặt kinh tế-xã hội, tập trung vào các tuần lễ từ ngày 8 đến 15 Tháng Năm.

Thị trường chứng khoán của Việt Nam sụt giảm mạnh, chỉ trong tám ngày, kể từ ngày 8 Tháng Năm, đã bốc hơi mất $6 tỉ giá trị vốn hóa trong đó chỉ riêng ngày 8 Tháng Năm mất $3 tỉ.

Tiếp theo đà tăng từ chiều 19 Tháng Năm, giá vàng trong nước sáng 20 Tháng Năm tăng vọt vượt ngưỡng 37 triệu đồng/lượng, khiến giá vàng của Việt Nam chênh lệch với quốc tế lên 4,5 triệu đồng/lượng.

Cuộc bạo loạn ở Bình Dương, đã làm gần 700 doanh nghiệp bị thiệt hại, trong đó có 365 doanh nghiệp bị thiệt hại nặng, 27 doanh nghiệp bị đốt cháy gây thiệt hại nghiêm trọng. Số doanh nghiệp phải tạm ngừng hoạt động là hơn 800 và trên 290,000 công nhân bị tạm thời ngừng việc.

Trong toàn bộ cuộc chơi, sự kiện giàn khoan HD 981 đã bộc lộ những điểm yếu của Việt Nam về xã hội cũng như cách ứng phó của nhà cầm quyền, trong khi Trung Quốc không bỏ lợi cơ hội tận dụng cho lần trắc nghiệm thử thách này.

Vụ giàn khoan HD 981 là một bước đi lấn ép có tính toán từ lâu nhằm xác định chủ quyền lãnh thổ của Trung Quốc trên vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam. Trung Quốc tiến hành một phép thử Việt Nam trên lĩnh vực, gây bất ổn cho Việt Nam và cũng cốt gây mất ổn định trong nội bộ Ðảng Cộng Sản Việt Nam, để Việt Nam không thể tập trung toàn tâm toàn lực đối phó. Phản ứng của Việt Nam cũng cho thấy sự lúng túng và có những điều thiếu nhất quán, nếu không nói là bế tắc.

Một bên thân Trung Quốc đưa ra các phản kháng nhẹ nhàng và dường như muốn cho vụ này kết thúc êm ả, có lợi cho Trung Quốc. Giàn khoan vẫn yên vị và sẽ được rút đi vào tháng 8 như tuyên bố của Trung Quốc.
Một bên khác là muốn đấu tranh để bảo toàn chủ quyền lãnh thổ. Thái độ này sẽ làm Trung Quốc nổi giận và họ sẽ tạo ra sự bất ổn xã hội, lung lạc lòng tin đối với các nhà đầu tư nước ngoài.

Những tuyên bố của ông Nguyễn Tấn Dũng về chủ quyền Hoàng Trường Sa tại Hội Nghị Thượng Ðỉnh ở Miến Ðiện hay trong cuộc gặp mặt tổng thống Philippines gần đây đã cho thấy xu hướng này.

Thông qua những tuyên bố mạnh mẽ, ông Nguyễn Tấn Dũng đã cố gắng quốc tế hóa những gì Việt Nam nhận thức là sự xâm lược của Trung Quốc. Tuy nhiên, kiện Trung Quốc ra toà án quôc tế là một việc phức tạp, không dễ dàng gì. Công hàm của ông Phạm Văn Ðồng ngày 14 Tháng Chín, 1958 xác nhận quyền mở rộng 12 hải lý lãnh hải của Trung Quốc là một trong những điểm làm kẹt cứng ý muốn của Hà Nội, mà Trung Quốc đã đưa ra như một chứng cứ. Nói nó không có giá trị pháp lý về chủ quyền vì Hoàng Sa lúc ấy thuộc quyền quản lý của Việt Nam Cộng Hoà (VNCH), không thể cho cái mà anh không có trong tay – là lý luận cùn. Nếu như vậy thì Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa của VNCH, lãnh thổ của một quốc gia thứ ba, thì giờ đây anh lấy cớ gì mà thắc mắc. Bản thân miền Bắc cũng đi xâm chiếm miền Nam cơ mà!

Ông Nguyễn Tấn Dũng và các nhà lãnh đạo khác của Việt Nam, mặc dù có khác biệt với nhau, không có nhiều lựa chọn ngoài việc tăng cường nỗ lực ngoại giao, tranh thủ sự ủng hộ quốc tế. Ðối đầu, gây chiến tranh là việc mà nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam không bao giờ muốn vì tiềm lực quân sự kém hơn Trung Quốc nhiều và Việt Nam ở thế đơn độc. Không một cường quốc nào sẵn sàng nhảy vào can thiệp nếu có xung đột quân sự giữa Trung Quốc và Việt Nam. Ðó là chưa nói đến những mối lợi kinh tế riêng từ các dự án làm ăn với Trung Quốc đã kìm chặt họ lại.

Tôi cũng khó tin những phát biểu của ông Nguyễn Tấn Dũng là thật lòng. Ðây không phải là lần đầu tiên ông có những tuyên bố mạnh về chủ quyền Hoàng-Trường Sa. Ông ta đã từng nói ở Nha Trang, trên diễn đàn quốc hội. Và bởi vì những người yêu nước, chống Trung Quốc vẫn ở trong lao tù với những bản án nặng nề như Nguyễn Văn Hải (Ðiếu Cày), Tạ Phong Tần, Ðinh Nguyên Kha, nhạc sĩ Việt Khang, v.v…

Ðể chứng minh ông Nguyễn Tấn Dũng thực sự có những biến chuyển về tư tưởng, thay đổi nhận thức và kiên quyết chống Trung Quôc xâm lược, thì đều trước hết ông hãy trả tự do cho những người yêu nước. Việc làm ý nghĩa này có thể tạo ra cho ông uy tín đối với xã hội, nhân dân sẽ châm chước bỏ qua cho ông những sai lầm trong quá khứ về các chính sách đối với Trung Quốc.

Ðồng thời, ông Nguyễn Tấn Dũng cũng cần chấm dứt chủ trương đàn áp các cuộc tình yêu nước ôn hoà chống Trung Quốc xâm lược. Không thể miệng hô hào chống Trung Quốc mà tay lại đàn áp lòng yêu nước.

Trong kỳ họp Quốc Hội lần này, các thế lực bảo thủ vẫn cố gắng bác bỏ luật hoá biểu tình, mặc dù ông đã đề nghị là phải thực thi theo hiến pháp.

Trả lời phỏng vấn các hãng thông tấn AP (Mỹ) và Reuters (Anh) về tình hình biển Ðông, ngày 21 Tháng Năm tại Philippines, ông Nguyễn Tấn Dũng có nói: “Tôi muốn nhấn mạnh rằng, Việt Nam kiên quyết bảo vệ chủ quyền và lợi ích chính đáng của mình bởi vì chủ quyền lãnh thổ, chủ quyền biển đảo là thiêng liêng.

Chúng tôi luôn mong muốn có hòa bình, hữu nghị, nhưng phải trên cơ sở bảo đảm độc lập, tự chủ, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, vùng biển, và nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó.”

“Có lẽ như tất cả các nước, Việt Nam chúng tôi đang cân nhắc các phương án để bảo vệ mình, kể cả phương án đấu tranh pháp lý, theo luật pháp quốc tế.”

Ông Nguyễn Tấn Dũng còn nhấn mạnh rằng: “Những gì mà Trung Quốc đang làm khác rất xa những gì mà Trung Quốc nói.”

Câu nói trên đây có vẻ như là đạo văn của cựu tổng thống Việt Nam Cộng Hoà Nguyễn Văn Thiệu về người cộng sản: “Ðừng nghe cộng sản nói, hãy nhìn cộng sản làm.” Những gì mà Ðảng Cộng Sản Việt Nam đang làm cũng khác rất xa những gì mà Ðảng Cộng Sản Việt Nam nói.

“Tôi muốn nhấn mạnh một lần nữa rằng, Việt Nam đặc biệt coi trọng và luôn làm hết sức mình đóng góp vào việc gìn giữ và tăng cường quan hệ hợp tác hữu nghị tốt đẹp với Trung Quốc. Việt Nam luôn chân thành mong muốn cùng Trung Quốc giải quyết các tranh chấp bằng biện pháp hòa bình trên cơ sở luật pháp quốc tế, bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau,” ông Dũng nói.

Hơn lúc nào hết, trong lúc dầu sôi lửa bỏng, lòng dân cả nuớc đang chờ những hành động thiết thực của nhà cầm quyền hơn là những lời nói. Trong tình cảnh này mà ông Nguyễn Tấn Dũng vẫn còn muốn gìn giữ “quan hệ hợp tác hữu nghị tốt đẹp với Trung Quốc” thì thật đáng ngờ!

Rất có thể người dân lại một lần nữa thất vọng như đã từng thất vọng khi ông Nguyễn Tấn Dũng nhậm chức thủ tướng vào năm 2006 đã tuyên bố xanh rờn “nếu không chống được tham nhũng thì tôi sẽ xin từ chức.”

Một bạn trên Facebook đã viết rằng, “Nghe nhà sản chém gió thì cũng để nghe cho vui vậy thôi. Ðừng nghe cave kể chuyện, đừng nghe con nghiện trình bày.”

Có lẽ nào như vậy không?

Tin mới cập nhật