Thơ Lan Ðàm


Thơ Lan Ðàm


 


 


Thủy tiên 5, em về


 


Em về, Xuân vội vàng theo,


Vườn tôi từ đó lặng heo may buồn.


Em thơm, hương động hoàng hôn,


Ðêm tôi, lục bát gọi hồn hoa tiên.


 


Em về, tỉnh giấc cô miên,


Liêu trai tôi, thoáng dáng hiền nghìn xưa.


____


 


Thủy tiên 4, hàm tiếu


 


Ừ em về phân vân,


Ngập ngừng xanh ngọc nụ.


Tay ngà vừa ân cần,


Nâng niu tìm dáng cũ.


 


Ừ, thôi về cùng xuân,


Ðã vàng hoa đầy ngõ.


____


 


Thủy tiên 3, xuân muộn


 


Bụi trần lỡ vướng gót Tiên,


Thôi về, dù muộn, với miền đã yêu.


Lá xanh ngọc, nụ diễm kiều,


Tay người nâng giấc, ấm chiều cuối xuân.


____


 


Thủy tiên, em 2


 


Người yêu, em bỏ cõi trời,


Mong manh cánh ngọc giữa đời phù vân.


Trắng trong, vàng nhụy ân cần,


Yêu người, em nhuốm bụi trần, thảnh thơi.


____


 


Thủy tiên, em 1


 


Em xanh lá ngọc kiêu sa,


Mong manh cánh nhỏ nuột nà, vàng rơi.


Mùa sang em bước xuống đời,


Sắc hương đài các cho người ngẩn ngơ.

Thơ Hoàng Chiều Nhân


Thơ Hoàng Chiều Nhân


 


Tôi vẫn tin


lửa yêu thương đốt hết hận thù


 


Hãy thêm củi vào đây


đốt bùng lên ngọn lửa


và ngồi lại gần nhau thêm nữa


Này Hạnh, này Lan… này những người bạn trẻ


những mắt xanh chưa từng khóc ly tan


chưa từng khóc đọa đầy thê thiết


chưa từng đỏ rực căm hờn


có nghe không?


Thái Bình dương sóng cuồng thét nộ


biển đêm thăm thẳm


những quỷ dữ hiện hình


những xác thân tan nát


những oan hồn gào thét đêm thâu.


 


Hãy ngồi lại gần nhau thêm nữa


này những Dũng, những Hùng,


những Hiền, những Thục…


này những người bạn trẻ yêu đời


đang sống trong tự do no đủ


– những bàn tay nắm vững tương lai


những nụ cười rạng rỡ


trên mắt, trên môi –


có biết không


trên quê hương tôi tuổi trẻ mất niềm vui


thiếu ăn


thiếu mặc


mất cả lòng tin


tuổi thơ ngây sớm đã dạn dầy


những hoài nghi, những sợ hãi, những lo âu


đã hằn trên nếp trán


những hận thù


những hận thù không biết từ đâu


khiến anh em không dám nhìn nhau.


 


Hãy thêm củi vào đây


đốt bùng lên ngọn lửa


Hãy nắm lấy tay nhau


chia xẻ niềm đau xót


Tôi vẫn còn anh, em, bè bạn


đang đọa đầy trong địa ngục quê hương


trong trại tù tỵ nạn


và trong tim đã héo hết niềm hy vọng.


 


Hãy đốt cháy lên đi


ngọn lửa đã gần tàn


Tôi vẫn còn anh, em, bè bạn quanh đây


quanh ngọn lửa này


đang un nồng ngọn lửa trong tim.


Tôi vẫn tin, tôi vẫn còn tin


trong trái tim dạt dào máu nóng


rồi quê hương sẽ bừng lên sức sống


quỷ hung tàn, ngu muội sẽ tiêu tan


những chủ nghĩa ngoại lai


những kẻ mù lòa không còn ngự trị


Chúng tôi sẽ về


nhìn rõ mặt anh em bè bạn


cùng đốt lên ngọn lửa Yêu Thương.


 


Rồi những mẹ già


sẽ cười vui móm mém


nhìn đàn con nhận lại anh em.


 


Và những thiếu phụ


– chưa hưởng tròn hạnh phúc


mái tóc cằn vì những ly tan


làn môi khô héo hắt từ lâu –


đón chồng về nước mắt rưng rưng


ôm người yêu giọt tủi giọt mừng


giọt lệ nồng


mặn ấm môi hôn.


 


Và những thiếu niên


sẽ yêu đời, xóa đi tủi nhục


ngực căng lên tràn hòa sức sống


trong mắt nhìn


rực rỡ niềm tin


Tay trong tay xây nền đắp móng


xây lại nhà, dựng lại quê hương.


tươi nét cười


vững bước tương lai.


 


Và tuổi thơ lấy lại niềm vui.


 


Hãy đốt lên đi


ngọn lửa nồng


lửa Yêu thương đốt hết hận thù.


 


Tôi vẫn tin


tôi vẫn còn tin


trên ngọn lửa này


ngọn lửa trong tim


Hoa Yêu Thương nở đóa nhiệm mầu.


Tháng 3 năm 1989


(Nguồn: Tác giả gửi qua sangtao@org)

Thơ Giao Yên


Thơ Giao Yên


 


 


Xuân khách trú


Thuyền thả bến có đâu biền biệt bến


 


Như hành khất cam lê gót quê người


Nỗi nhớ quê nhà như đinh đóng cột


Lại nắng vào xuân mai nở hương ngời


Lênh láng nhớ dòng sông dài trải nhớ


Sài Gòn ơi! Hun hút chẳng hề nguôi


Xuân khách trú xứ người thương Bến Nghé


Những lần về tợ mặt thấu nào vơi


Riêng có phúc trụ đèn đêm sáng mắt:


Ngắm xa gần góc phố nụ hôn môi.


________


 


Màu xuân xanh ấy


 


Người đến xa xăm


Ta về biển nhớ


Trường xưa hun hút


Nước tóc ai bay


Ðường đời mình đi


Ði trong tâm tưởng


Thấp thóang xuân mùa xa xôi


Mùa xanh xuân ấy


Lấp lánh trong xanh


Trổ nhánh đào tươi


Trổ nhành mai rực


Mùa vàng son ấy


Thân ái bên nhau


Lẽ nào bặt tăm


Ta về biển nhớ


Người đến xa xăm.


_________


 


Xuân cảm


 


Mắt lá chong chờ giao chuyển tiết


Nhành mai bừng nở rất hên ơi!


Bánh chưng xanh mịn ba ngày đủ


Rượu rắn lục nồng lắm chén vơi


Lén ngó hồng hoa khi trẻ tuổi


Say mê vạn thọ lúc già đời


 


Sợi hương đan võng đưa xuân lại


Nắng mớm chim ca gió hỏi trời.


_________


 


Xuân nầy em biết nhớ


 


Dầu dãi khó ngăn mai rộ nở


Má môi em vẫn nét tường vi


Ửng hồng tươi tắn ngày thêm tuổi


Tô mướt xôn xao tuổi dậy thì


Say ngắm vườn xuân xem Tết đến


Bước ra đầu ngõ ngó người đi


Trổ hiên ngang đó nhìn nhi nữ


Liễu yếu từ đây biết nhớ gì!

Thư gửi con cháu

 


* Nguyễn Văn Phú


 


LTS: Nhân tác giả mới qua đời, hưởng thọ 86 tuổi, chúng tôi cho đăng lại bài viết này như một nhắc nhở đến lời tâm huyết, tuy giản dị đơn sơ nhưng chân tình và phán đoán đúng đắn, nói lên nhân cách một đời nhà giáo của tác giả.


 


Các con thân yêu,


Nay, bố mẹ tuổi đã 80, thế cũng là khá thọ so với các thế hệ trước bố mẹ. Bố mẹ đã nhiều lần nói chuyện với các con về một số vấn đề, nhưng không phải lúc nào cũng có đủ các con cùng nghe.










Cố GS Nguyễn Văn Phú (1927-2013)
Nguyên hiệu trưởng trường Trung Học Tư Thục Hưng Ðạo Sài Gòn, giáo sư Toán và là tác giả nhiều sách Toán bậc Tú Tài trước năm 1975 tại miền Nam Việt Nam.


Hơn nữa, không chắc các con đã nhớ hết những lời nói của bố mẹ. Vì thế mới có lá thư này để tóm tắt những ý kiến chính mà bố mẹ muốn gửi đến các con. Còn các cháu thì chỉ nói mà ít đọc được tiếng Việt, nên các con hãy liệu cách truyền đạt lại ý của bố mẹ và giảng giải cho các cháu biết, chẳng những biết mà phải hiểu kỹ những điều bố mẹ viết ra đây ngày hôm nay.


 


Biết ơn


Các con ạ, trên đường tỵ nạn cộng sản, tìm tự do, chúng ta đã bỏ lại tất cả, tài sản, bàn thờ và mồ mả tổ tiên. Khi đến định cư nơi quê hương thứ hai này, chúng ta đã được chính quyền và dân chúng đón tiếp và giúp đỡ. Hiện nay, đời sống của chúng ta đã ổn định. Chúng ta phải biết ơn đất nước này và hãy tìm cách góp phần làm cho đất nước này tươi đẹp hơn, giàu mạnh hơn để đền đáp phần nào cái ơn đó.


 


Lý do tỵ nạn


Các con cần giảng rõ cho các cháu biết lý do nào đã khiến cho gia đình chúng ta tới đây cùng với hàng vạn gia đình khác, đó là: chúng ta tỵ nạn cộng sản, đi tìm tự do. Các cháu được sống trong một xã hội dân chủ, tự do từ lúc mới sinh ra nên không thể tưởng tượng nổi tính dối trá và các thủ đoạn nham hiểm của cộng sản. Các cháu khó có thể tin được tại sao con người đối với nhau mà lại tàn ác như vậy. (Có thể cho các cháu coi phim Journey from the Fall-Vượt Sóng, do Trần Hàm đạo diễn, khởi chiếu 30-4-2005). Cộng sản hành động rất ác nhưng nói rất khéo và che đậy rất giỏi! Vì thế phải giải thích cho các cháu hiểu, không phải để hận thù mà là để biết sự thật. Có một câu mà nhiều người hay nhắc: “Ðừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì cộng sản làm.”


 


Quê Cha Ðất Tổ


Dù công việc bận rộn đến mấy, các con hãy dành thì giờ nghiền ngẫm những trang lịch sử và địa lý Việt Nam, để biết nguồn gốc dân tộc, sự hình thành đất nước, những bước thăng trầm, những nỗi vinh nhục, những khôn ngoan và lầm lỗi của ông cha ta. Và từ đó chúng ta rút ra những bài học. Có những trang sử oai hùng, mà cũng có những trang sử đẫm nước mắt. Có khi nước ta bị đô hộ khổ nhục cả ngàn năm, mà cũng nhiều khi dân ta anh dũng vùng lên phá xiềng xích, giành tự chủ. Lại cũng có khi người mình đi xâm chiếm tàn phá nhiều nước khác, thí dụ gần đây nhất là mười năm tàn phá Cao Mên, gây nên căm hờn của nước láng giềng và để lại cái nghiệp nặng mà các thế hệ sau sẽ còn phải gánh chịu!


 


Lịch sử gần đây


Nước ta bị Pháp đô hộ từ cuối thế kỷ 19. Khoảng 1940, đại chiến thế giới bùng nổ. Ở nước ta, Nhật đảo chánh Pháp ngày 9 tháng 3, 1945. Vua Bảo Ðại tuyên bố hủy bỏ hiệp ước bảo hộ ký với Pháp, rồi giao cho ông Trần Trọng Kim thành lập chính phủ đầu tiên của nước Việt Nam độc lập. Phe Trục gồm Ðức, Ý, Nhật thua Ðồng minh gồm Anh, Pháp, Mỹ, Liên Xô, Trung Hoa.


Ngày 19 tháng 8, 1945, Việt Minh cướp chính quyền của chính phủ Trần Trọng Kim, tuyên bố thành lập nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Nhưng không được bao lâu, Pháp tìm cách quay lại. Cuộc toàn quốc kháng chiến chống Pháp bắt đầu ngày 19 tháng 12, 1946. Khi phe Việt Minh lộ rõ bản chất cộng sản, các đảng phái quốc gia trước nguy cơ bị họ tiêu diệt dần, đã trở về vùng quốc gia là nơi đã thiết lập một chính quyền khác với chính quyền vùng kháng chiến mà thực chất là cộng sản.


Sau trận Ðiện Biên Phủ, Hiệp định Genève 1954 chia đôi đất nước: miền Bắc là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, miền Nam là Việt Nam Cộng Hòa. Miền Bắc công khai theo khối cộng sản, tiến hành xâm lăng miền Nam bằng võ lực và che mắt thế giới bằng con bài Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Miền Nam được Hoa Kỳ và đồng minh của khối tự do ủng hộ để ngăn sự bành trướng của cộng sản. Khi quân xâm lăng mạnh lên thì Hoa Kỳ đổ quân vào miền Nam, bắt đầu vào 1960, và chiến tranh trở nên khốc liệt.


Năm 1972, sau khi Liên Xô và Trung Quốc trở thành đối nghịch thì Tổng Thống Nixon đến Trung Quốc ký Thỏa hiệp Thượng Hải. Hoa Kỳ không cần đến “tiền đồn chống Cộng” nữa nên bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa! (Soạn phẩm Khi Ðồng Minh Tháo Chạy của Tiến Sĩ Nguyễn Tiến Hưng cho biết những sự thật phũ phàng về sự bội ước và tháo chạy của Mỹ.) Theo Hiệp định Paris 1973: Hoa Kỳ rút quân khỏi miền nam Việt Nam, chỉ để lại một số cố vấn mà thôi, còn quân Bắc Việt vẫn ở lại! Cộng sản Bắc Việt tiếp tục xâm lăng miền Nam với nhiều viện trợ của cộng sản quốc tế. Việt Nam Cộng Hòa dù tự vệ can trường đến mấy, mà không đủ vũ khí, xăng dầu&thì chắc chắn là kém thế. Ngày 30 tháng 4, 1975, thủ đô Sài Gòn thất thủ. Cuộc di cư tỵ nạn Cộng sản, tìm tự do bắt đầu. Từ đây trở đi, chính các con biết khá nhiều chi tiết.


 


Suy xét thông tin và sử liệu


Thời buổi này, thông tin rất nhiều, quá nhiều. Người ta viết về Việt Nam, về chiến tranh Việt Nam nhiều lắm, có cả phim ảnh nữa, nhưng trung thực thì chẳng được bao nhiêu. Có người viết trung thực nhưng chỉ nhìn được một khía cạnh của vấn đề, hệt như “những anh mù sờ voi.” Có người cố ý bẻ cong sự thật, nhằm đạt mục đích riêng của mình. Có người – kể cả nhà tu – còn bịa đặt thêm chuyện để vu khống người khác! Tệ nhất là khi kẻ cầm quyền hay tay sai của họ viết sử. Nhà văn Alex Haley đã viết ở dòng cuối tác phẩm Roots (Nguồn cội): “Rốt cuộc, chính kẻ chiến thắng là kẻ viết sử. ”


Cho nên, bố mẹ ân cần dặn các con và nhất là các cháu rằng khi đọc tài liệu, sách vở và coi phim về Việt Nam thế kỷ 20, đầu thế kỷ 21, dù là của tác giả nào, kể cả Âu-Mỹ, cũng phải hết sức thận trọng và suy xét thông minh.


Theo bố mẹ thì cuộc chiến 1954-1975 ở nước ta là chiến tranh Nam Bắc, là nội chiến, là chiến tranh ủy nhiệm, là đối đầu giữa hai khối cộng sản và tự do; khí giới nước ngoài, máu dân Việt mình. Ðối với người miền Nam, đó là chiến tranh tự vệ. Còn cộng sản Bắc Việt thì tuyên truyền và giáo dục quần chúng rằng đó là chiến tranh chống Mỹ-Ngụy và thống nhất đất nước. Kẻ thắng kiêu ngạo và tàn ác, người thua uất hận trong tủi nhục. Mấu chốt của sự chia rẽ trầm trọng trong dân tộc ta nằm ở điểm ấy (kể ra thì dân tộc ta còn nhiều sự chia rẽ khác nữa). Chưa thay đổi được hai cách nghĩ đó thì chưa nói tới hòa hợp dân tộc được! Hàng triệu người đã chết, tuy đất nước được thống nhất mà lòng người đến nay vẫn còn chia rẽ.


 


Về thăm Việt Nam


Có vài vị hỏi bố mẹ đã về thăm Việt Nam chưa. Câu trả lời là chưa; vì lý do sức khỏe. Ðã có rất nhiều người về Việt Nam, mỗi người một lý do, mỗi người một mục đích, mỗi người một cách nhìn!


Về để chăm sóc cha già mẹ yếu, thăm nuôi người thân, về để sửa sang phần mộ tổ tiên, về để giảng dạy cho sinh viên, để nhìn lại quê hương, những điều ấy là chính đáng.


Về để cứu trợ nạn nhân của các thiên tai hay giúp đỡ đồng bào nghèo túng mà không vì danh vì lợi, cũng là việc tốt.


Về để ăn chơi, để du lịch rẻ tiền, để cầu danh lợi, để xin vài tấm bằng khen, thì không nên.


Sau này, khi trong nước thay đổi thật sự, các con có thể đưa các cháu về thăm quê hương. Bố mẹ biết trước rằng các cháu sẽ không xúc động lắm đâu vì con người ta phải có kỷ niệm, phải có gắn bó thì mới xúc động được. Các con hãy cố hướng dẫn cho các cháu yêu đất nước, dân tộc và đồng bào Việt Nam, đừng để cho các cháu chỉ là những khách du lịch bình thường. Còn việc các con hay các cháu sẽ về làm ăn sinh sống tại Việt Nam thì bố mẹ nghĩ rằng điều đó rất khó xẩy ra.


 


Hiện tình đất nước


Nếu có ai nói rằng Việt Nam nay đã tiến bộ (đa số người dân nay đã được ăn cơm thay vì cơm trộn bo bo, có nhiều xe gắn máy và xe hơi thay cho xe đạp… chẳng lẽ sau 30 năm im tiếng súng mà không có tiến bộ!) thì đó là một vài tiến bộ so với chính Việt Nam chứ nếu đem so sánh Việt Nam với các nước láng giềng thì đáng xấu hổ về nhiều mặt (như Cao Mên mà cũng còn có đảng đối lập).


Muốn biết những sự thật ở Việt Nam đằng sau những “bin đinh” cao ngất, những “ô tô con” bóng loáng, những khách sạn năm sao, những sân “gôn” tân kỳ, thì phải theo dõi tin tức trong nước để thấy sự băng hoại trầm trọng về nhiều phương diện (nhất là về giáo dục), sự hiện diện của tư bản đỏ, của quốc nạn tham nhũng, sự phung phí tài nguyên quốc gia, và phải đích thân đến thăm đồng bào nơi các vùng xa xôi nghèo khó. Chúng ta cần biết sự thật, không tô hồng mà cũng chẳng bôi đen!


Ðể tạm hiểu hiện trạng nước ta, các con tìm đọc bài nói của Tiến Sĩ Lê Ðăng Doanh, nguyên viện trưởng Viện Nghiên Cứu Quản Lý Trung Ương Hà Nội. Ông ta thuyết trình các sự thật cho các cán bộ cao cấp nhất của cộng sản Việt Nam nghe. Bài nói này gần đây mới được tiết lộ ra ngoài. Bài giới thiệu viết:


“Mọi người phải chú ý tới những con số cho thấy sự thật phũ phàng về nền kinh tế Việt Nam. Ông Doanh cho thấy cả tình trạng yếu kém của nền kinh tế lẫn tính chất phi dân chủ của chế độ cộng sản ở Việt Nam. Từ đó ông dám nói thẳng cả cơ cấu chính trị cũng hỏng, phải thay đổi” (Ngô Nhân Dụng, nhật báo Người Việt, ngày 30 tháng 3, 2005).


Ông Doanh kể lại rằng một chuyên viên tài chánh quốc tế đã đặt câu hỏi với ông như sau: “Chúng mày giỏi thế mà chúng mày nghèo lâu đến thế, là thế nào? Trí tuệ như thế này, truyền thống như thế này, sao mày ăn xin hoài thế? Chúng mày cứ đề ra cái mục tiêu là đến bao giờ chúng mày đừng đi ăn xin nữa, có được không?”


Thật là một mối nhục chung cho cả nước! Nước ta đâu có hèn kém, dân ta đâu có lười biếng. Do đâu mà khổ nhục đến thế? Do độc tài đảng trị!


 


Thái độ chính trị


Không những đồng bào hải ngoại đòi bãi bỏ độc đảng, thiết lập đa nguyên đa đảng, mà ngay cả những đảng viên cộng sản cùng các phần tử tiến bộ ở trong nước cũng đòi như vậy. Cần hiểu rằng: chống độc tài, độc đảng, chống tham nhũng, chống đường lối sai lầm của cộng sản, không phải là chống nước Việt Nam mà là mong cho nước Việt Nam khá hơn, tiến hơn.


Nếu có ai nghĩ rằng cộng sản Việt Nam ngày nay đã “đổi mới” một chút thì nên biết rằng do sự sụp đổ của cộng sản Ðông Âu, do sự đấu tranh ở trong và ngoài nước, do áp lực quốc tế và do nguy cơ tan rã của đảng nên cộng sản Việt Nam bắt buộc phải đổi mới về kinh tế(mà không chịu đổi mới về chính trị)! Tuy mình không làm chính trị nhưng mình phải có thái độ chính trị, mình phải tiếp tục ủng hộ các cuộc đấu tranh sao cho đất nước có dân chủ tự do thật sự.


Tổng bí thư của cộng sản Việt Nam đã nhận rằng cộng sản Việt Nam co Ô“phạm nhiều sai lầm.” Chúng ta hỏi: sai lầm sao không sửa, sao không công khai xin lỗi quốc dân, sao không trả lại ruộng đất nhà cửa cho các tư nhân và các giáo hội, sao không bồi thường cho các nạn nhân của vụ cải cách ruộng đất, của vụ Nhân Văn Giai Phẩm, của các đợt cải tạo công thương nghiệp, sao không bồi thường và xin lỗi những người bị bắt đi tù “học tập cải tạo”?


Sự thực thì ai ai cũng muốn xóa bỏ hận thù, nhưng cộng sản Việt Nam cần phải hành động cụ thể cho nhân dân trông thấy. Nói “xóa bỏ hận thù, khép lại quá khứ, nhìn về tương lai” xuông thôi thì ích gì? Nói “đại đoàn kết” mà lại do đảng lãnh đạo (điều 4 hiến pháp cộng sản) thì ai mà tin được!


 


Chuyện trong gia đình


Bây giờ, nói chuyện trong nhà. Bố mẹ thuộc thế hệ trước, nuôi nấng các con theo quan niệm thời bố mẹ, cũng như ông bà nuôi nấng bố mẹ thời ông bà. Một vài lúc nào đó, có thể các con nghĩ rằng bố mẹ đã quá khắt khe với các con. Thời buổi ấy là như vậy. Mong các con quên đi những gì mà bố mẹ đã vô tình làm các con buồn lòng. Hãy nhớ rằng bố mẹ không đua đòi ăn chơi, không chi tiêu hoang phí, lúc nào cũng giữ một đời sống mực thước, và bố mẹ đã cố gắng làm việc và dành dụm để các con được sống đầy đủ, được học hành cẩn thận, dưới mái ấm của gia đình.


Vì tài sản của bố mẹ đã bị CS cướp hết rồi nên khi sang tới đất mới này, đời sống của chúng ta khá khó khăn. Bố mẹ đã nhận làm những công việc thật mệt nhọc. Các con đã chịu khó đi làm vất vả trong các dịp hè, và đã cố gắng học hành chăm chỉ, đến nay thì “đâu vào đấy”cả. Các con không bao giờ được tự mãn, nghĩ rằng mình tài, mình giỏi. Hãy nhớ: “Trông lên thì chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình.” Cái tài, cái giỏi nếu có thì chỉ là một phần thôi, còn các phần khác là nhờ các thuận duyên, nhờ âm đức của tổ tiên và của chính mình, từ các kiếp trước và kiếp này. Các con phải luôn luôn sống đạo đức để bồi đắp cho cái nghiệp lành của mình, hệt như người dùng xe hơi phải lo “sạc điện” cho cái bình ắc-quy vậy. Gieo nhân lành thì sẽ hái quả lành. Luật nhân quả là một luật của trời đất, không sai được!


Trong gia đình riêng của các con, bố mẹ khuyên: vợ chồng phải cư xử với nhau trong sự tương kính, phải nhường nhịn lẫn nhau. Không thể tránh được vài đụng chạm đâu, hãy khéo léo và bình tĩnh mà giải quyết mọi việc. Nóng giận là hỏng.


Còn đối với con cái, hãy thương yêu nhưng không được nuông chiều. Cần phải kiểm soát bạn bè của các cháu và phải liên lạc với cha mẹ của bạn bè các cháu để tìm hiểu cho chắc chắn; hư hỏng vì bè bạn trong xã hội này là một sự kiện rất phổ biến! Tivi, “ghêm”, “chat”… phải hạn chế, còn thể dục thể thao thì nên khuyến khích.


Bản thân các con phải lo xếp thì giờ tập thể dục, sống một cuộc sống thăng bằng. Hãy rút kinh nghiệm của bố: lúc trẻ, bố miệt mài làm việc nhiều quá cho nên nay về già, bị cơ thể “hỏi tội,” đau lên đau xuống hoài!


Trong đời sống hàng ngày, phải luôn luôn tiết kiệm và bảo vệ môi trường sinh hoạt vì tài nguyên thế giới chỉ có hạn, chúng ta cần nghĩ đến các thế hệ mai sau. Dùng thứ gì cũng không được phí phạm, kể từ tờ giấy lau tay! Thỉnh thoảng, hãy cho các cháu coi hình chụp hay phim ảnh những trẻ em đói rét và cho các cháu biết rằng trên trái đất này còn rất nhiều người khổ cực.


Khi anh chị em cư xử với nhau, phải nhớ kỹ mấy câu “anh em như thể tay chân,” “chị ngã em nâng,” “một giọt máu đào hơn ao nước lã,” “một con ngựa đau, cả tàu không ăn cỏ.” Bí quyết là áp dụng chữ xả. Hãy bỏ qua hết mọi khuyết điểm của anh chị em mình. Các con mà chia rẽ thì bố mẹ sẽ đau khổ vô cùng.


Trong xã hội này, vì bận rộn quá, người ta chỉ đủ thì giờ lo cho gia đình riêng nên có khi lơ là với đại gia đình, dù thâm tâm không muốn như vậy. Các con hãy đề cao tình đoàn kết trong đại gia đình. Với các con gái và con dâu, bố mẹ nhắc: các con hãy giúp chồng giữ liên lạc tốt đẹp với anh chị em và họ hàng nội ngoại.


 


Tiếng Việt tại nước ngoài


Có vài điều đáng bàn. Các cháu là công dân nước này, với mọi bổn phận và quyền lợi của một công dân. Cuộc sống thực tế trong trường học cũng như ngoài xã hội bắt buộc các cháu phải nói Anh hay Pháp ngữ, và phải nói và viết thật giỏi, nếu không thì sẽ khó hòa đồng, bị lạc lõng và bị thua kém! Ði học, các cháu nói tiếng Anh hay tiếng Pháp (hoặc cả hai). Về nhà, các cháu thường nói với nhau bằng hai thứ tiếng ấy. Tuy các con thường bắt các cháu nói tiếng Việt trong gia đình, bố mẹ vẫn cảm thấy tiếng Việt của các cháu hãy còn kém. Nói tiếng Việt đã yếu, viết câu tiếng Việt còn tệ hơn, vì các cháu có tập đọc và viết chữ Việt thường xuyên đâu! Một vài giờ tiếng Việt vào cuối tuần ở trung tâm Việt ngữ với các cô giáo rất tận tâm cũng chưa đủ làm cho các cháu khá lên. Chỉ riêng việc học cách xưng hô theo tiếng Việt đã là khó nhất thế giới rồi!


Ðồng bào ta ở hải ngoại luôn luôn nhắc đến việc bảo tồn tiếng Việt. Bố mẹ cũng nghĩ như vậy. Nhưng xét cho cùng, một đứa trẻ không thể kể là hai đứa trẻ (Việt & Canada hay Việt & Mỹ) nhập làm một được! Nếu ép quá thì sức của chúng chịu không nổi. Còn thể thao, còn âm nhạc nữa chứ. Vậy ta phải khéo chọn đúng liều lượng, đừng biến đứa trẻ thành “cái máy học”! Các cháu sẽ phải vươn lên ở đất nước này. Các con cần chuẩn bị sao cho chúng sống thích hợp với môi trường và sống thoải mái tại đây.


 


Xã Hội Âu-Mỹ


Xã hội này là một xã hội tiêu thụ quá mức. Các con không nên để mình bị lôi cuốn dễ dàng vào các trò tiếp thị khéo léo nhằm xúi giục chúng ta mua hàng thả giàn. Chúng ta dễ bị ảnh hưởng của quảng cáo, ngay cả trong khi chúng ta đang bị các nhà băng và các hãng bảo hiểm bao vây, chi phối. Các con cần “thiểu dục, tri túc” tức là “ít ham, biết đủ,” chỉ mua thứ cần thiết, không có không được mà thôi! Nhà, xe cũng vậy; an toàn và đủ dùng cho sinh hoạt hàng ngày là được rồi. Tránh nợ nhiều. Thảnh thơi thì hơn! Bố mẹ không nói lý thuyết xuông đâu, xã hội bây giờ xuống dốc về đạo đức, về tâm linh, chỉ vì hướng ngoại nhiều quá, lo về vật chất nhiều quá, ích kỷ quá, chẳng tìm thấy hạnh phúc ở đâu cả! Bớt ích kỷ, hãy nghĩ đến đồng loại, phải biết chia sẻ với đồng loại.


 


Riêng phần bố mẹ


Già thì sẽ bệnh, bệnh rồi sẽ… ra đi! Quy luật tự nhiên là vậy. Ðến ngày ấy, các con hãy lo thu xếp tổ chức tang lễ cho bố mẹ được trang nghiêm nhưng đơn giản. Nếu chôn cất bố mẹ ở một nghĩa trang thì, sau này, khi phải đi làm ăn nơi khác, các con sẽ thắc mắc vì ở xa không trông nom được phần mộ! Bố mẹ chọn cách hỏa táng, thuận tiện hơn; mà khỏi phải chiếm đất, vì đất rất cần thiết cho các thế hệ sau. Có thể đem trải tro của bố mẹ lên núi hay xuống sông, xuống biển. Cát bụi trở về cát bụi, có gì đâu! Thay vì đãi đằng ăn uống, các con nên dành tiền bạc góp vào các việc có ích lợi chung. Ðừng e thiên hạ chê cười, mọi người sẽ hiểu và sẽ tán thành.


Có một chi tiết như thế này: nếu chẳng may, bố hay mẹ ngã bệnh mà phải chịu một “đời sống thực vật,” các con hãy can đảm chọn giải pháp rút các ống trợ sinh; kéo dài làm chi, chỉ gây khổ cho mọi người!


 


Bàn thờ gia đình


Trong hoàn cảnh ngày nay, khó lập bàn thờ ngay trong nhà. Nhớ đến tổ tiên, ông bà nội ngoại, cha mẹ, các con có thể bày ảnh nơi trang trọng nhất ở trong nhà để tỏ lòng tôn kính và để tự hứa không bao giờ làm tổn hại gia phong. Ðến ngày giỗ, xếp một bàn nhỏ, bày một chén nước trong, vài bông hoa thơm, mấy trái cây tươi và một nén nhang (nhang điện cũng được) là đủ, vì lòng thành của các con và các cháu mới là quý. Bố mẹ nói “các cháu” là có ý nhắc các con cần cho các cháu biết ý nghĩa ngày giỗ của dân tộc Việt Nam. Vào những ngày giỗ, các con hãy nghĩ thiện, làm lành nhiều hơn các ngày khác, hãy chia sẻ chút đỉnh cho người nghèo, hãy gom quần áo dư để dành cho các hội từ thiện. Nếu anh chị em nhân ngày giỗ mà về họp mặt ở một nơi thì thật là tốt vì tình thân gia đình sẽ nhờ đó mà tăng lên.


Mong các con đọc kỹ thư này, suy nghĩ đến nơi và cố gắng thực hành những lời dặn của bố mẹ.


Bố mẹ cám ơn tất cả các con đã luôn luôn tận tâm săn sóc bố mẹ từ bao nhiêu năm nay và đã lo toan đầy đủ để cho bố mẹ được thoải mái, vui hưởng tuổi già.


Hôn các con thật lâu!


Hôn các cháu thật lâu!


Bố Mẹ.


(Nguồn: [email protected])

Valentine Của Em


* Ðỗ Xuân Tê


 


“Yêu” dù bằng ngôn ngữ nào, theo tuần báo Time, thì vẫn là cảm xúc tuyệt vời nhất trên thế gian. Cho nên hạnh phúc thay cho những ai biết “yêu” và “được yêu.”










Lovers over Saint Paul, tranh Marc Chagall.


Hàng năm cứ vào ngày 14 Tháng hai, người ta lại khơi dậy và trao nhau những cảm xúc thắm thiết dành cho tình yêu của những người đang yêu. Họ là những tình nhân, có thể là những cặp vợ chồng trẻ, có khi là những đôi tình già, thậm chí lan tỏa sang cả những em bé ở lứa tuổi học trò, như các trường tiểu học Mỹ chỗ tôi ở, các cháu cũng được cô giáo khuyến khích làm những tấm thiệp nhỏ trao tặng cho các bạn cùng lớp nhân ngày lễ tình yêu mà thế giới quen gọi là Valentine’s Day.


Nói đến thiệp trao gửi cho nhau thì trái tim luôn là biểu tượng hàng đầu, màu hồng là màu được ưa thích, nội dung thì đa dạng, có thể là một câu hay một đoạn thơ tình, có thể là một danh ngôn về tình yêu, kể cả các câu thơ trích từ Kinh thánh (trong sách Thi Thiên, Nhã ca, I Cô-rinh-tô). Có điều rất phổ cập là qua nhiều thế kỷ, nếu tính từ thế kỷ thư 14 khi Ngày Tình Nhân được chính thức thừa nhận, thì phần cuối của tấm thiệp bao giờ người nam cũng viết kèm theo một nhóm từ rất lạ nhưng rất quen, gởi từ Valentine Của Em (From Your Valentine).


Vậy Valentine là ai? Một người hay một loài hoa/một địa danh hay một điển tích? Cứ theo truyền thuyết thì Valentine là tên một ông thánh được người đời quen gọi là Saint Valentine. Ông là một tu sĩ Thiên Chúa Giáo được giáo hội Công Giáo phong thánh vì không chịu từ bỏ đức tin của mình trước khi lên đoạn đầu đài. Nhưng giới trẻ lại ngợi ca ông về việc ông làm dành cho tình yêu lứa đôi của họ để rồi khi chết đi được xưng tụng như “Ông Thánh của Tình Yêu” (Saint of Love). Chuyện kể khi sinh thời, với tư cách một linh mục, ông là người hay cử hành lễ hôn phối cho các đôi tình nhân trẻ yêu thương nhau. Có điều lễ thường được tổ chức”chui,” vì theo luật của đế quốc La Mã thời ấy, vua có lệnh cấm các thanh niên không được cưới vợ khi có lệnh gọi vào lính để phục vụ cho nhu cầu chiến trường. Họ cho rằng khi vương vấn chuyện vợ con thì sẽ không dành hết tinh thần phục vụ cho cuộc đời quân ngũ. nhất là khi ấy La Mã là một đế quốc rộng lớn, quân lính thường phải đi xa và đồn trú ở những vùng đất xa xôi ngoài biên cương. Valentine rất thông cảm điều này và không ngần ngại thường xuyên giúp đỡ các cặp tình nhân trẻ khi được yêu cầu, dù ông biết cái giá phải trả khi bị phát hiện là mức án tử hình dành cho những ai làm trái lệnh vua. Ngược lại ông rất hạnh phúc khi thấy những con chiên trẻ của mình được nên vợ nên chồng và hưởng được sự mặn nồng của tình chăn gối theo giáo luật và không phải ân hận nếu một mai người tình của mình gặp cảnh “sinh Bắc tử Nam” ngoài quan ải.


Chuyện kể về ông Thánh Valentine còn nhiều kỳ bí khi vua Claudius II, một người luôn chống đạo đã dành cho vị tu sĩ một cơ hội thoát án tử hình nếu ông chịu chối bỏ niềm tin nơi Thiên Chúa. Ông giữ vững đức tin và sau đó bị chặt đầu sau một thời gian tù tội. Trong tù ông được viên cai ngục dành cho vài đặc ân. Ông phải lòng người con gái mù của viên cai ngục, nhiều lá thư tình được gởi chui và thư của ai thì chỉ biết phía dưới những cánh thư rơi thế nào cũng có dòng chữ, “From Your Valentine.” Lại càng ly kỳ khi có giai thoại lúc hiển thánh chính Valentine đã chữa khỏi tật khiếm thi cho người con gái ông yêu, thật hư thế nào thì cũng vẫn là huyền thoại.


Chỉ biết nhiều thế kỷ sau tên ông và ngày ông chết trở thành biểu tượng cho tình yêu và Valentine’s Day bỗng nhiên là dịp kỷ niệm và trao đổi tình yêu thương cho mọi lứa tuổi trên toàn thế giới. Sớm nhất và nhiệt tình nhất vẫn là từ Mỹ, ngày Valentine được đồng hóa với văn hóa Mỹ, chẳng vậy mà nhiều nước chống sự giao lưu và sự tràn ngập của văn hóa Mỹ đã cấm luôn cả ngày Valentine! Nhưng theo dòng thời gian và xu thế thời đại, chẳng ai nỡ cấm đoán chuyện tình yêu, hai quốc gia đông dân nhất thế giới là Trung Quốc (một nước chống đế quốc Mỹ) và Ấn Ðộ (một nước chống văn hóa Mỹ) cuối cùng kẻ trước người sau đã công khai du nhập Valentine’s Day và hồ hởi tham gia chẳng thua gì ở Mỹ.


Riêng Việt Nam mình, ngay trước 75 cũng hiếm người biết và kỷ niệm Ngày Tình Nhân, nhưng dù nay là nước cộng sản, giới trẻ thủ đô và các tỉnh thành phía Nam nhớ ngày 14 Tháng Hai còn hơn ngày thành lập Ðảng 3/2 hàng năm. Chi tiết này tôi đọc được trên tờ Tuổi Trẻ. Ðây cũng là tín hiệu đáng mừng, chỉ tiếc một điều các con cháu của những nhà tư bản đỏ đã tiêu xài bằng những hình thức vui chơi quà cáp vô cùng tốn kém làm mất ý nghĩa nguyên thủy của ngày Valentine’s Day.


Ngày nay tại nhiều nước, Valentine’s Day được giới làm ăn coi như một đòn bẩy kinh tế, sự tiêu pha và mua sắm dành cho ngày này chỉ đứng sau dịp lễ Nô-en và đầu năm. Khởi đầu trao gởi cho nhau chỉ là thiệp và hoa hồng, sau thêm kẹo hoặc đồ ngọt thường là chocolate, và bây giờ thì theo đà ưa thích quà tặng nên đồ trang sức và các vật dụng kỹ thuật số được coi như chỉ dấu đánh giá độ mặn nồng… từ Valentine của em. Nhớ lại thuở còn lãng mạn, ở Mỹ có một hãng kẹo mang tên Necco, chuyên đề sản xuất loại kẹo bột có hình trái tim tên là Sweethearts, hàng năm xuất xưởng cả 5-7 tỷ viên. Trên viên kẹo luôn có hai hàng chữ in rất khéo, một ngắn một dài ghi các ngôn từ được khách hàng ưa thích qua một cuộc thăm dò bình chọn hàng năm, mặt kia chỉ chừng hai ba chữ, nổi bật nhất vần là “Marry Me,” “Love You”… gần đây có cả “Tweet Me,” “Text Me.” Thương hiệu này cũng độc đáo ở chỗ, sản xuất 11 tháng, nhưng chỉ bán ra trong 3 tuần trước ngày Valentine. Sau lễ các viên kẹo bị hãng thu hồi và đem hủy vì… quá đát (mất thời gian tính). Thực sự số thu về không là bao và dù bị các hãng chocolate cạnh tranh nhưng thương vụ vẫn phát đạt và tồn tại từ hơn một trăm năm nay.


Ðầu Xuân tản mạn chuyện người tu sĩ có tên Valentine, một huyền thoại dẫn đến sự sản sinh dấu ấn lãng mạn của tình yêu qua ngày Valentine’s Day, để rồi ngẫm lại đã bao năm nước chảy qua cầu, biết bao nhiêu cặp tình nhân đã yêu nhau và vẫn còn nhớ nhau qua những tấm thiệp và hoa hồng. Nhưng cũng không ít những mối tình dang dở, yêu nhau rồi phụ nhau, yêu nhau rồi xa nhau, dù viện ra bất cứ lý do gì thì tình yêu thời buổi này vẫn là cái gì mong manh dễ vỡ, bất giác tôi nhớ một đoạn thơ của một người nữ khi cô viết tặng tôi.


Bạn tìm đâu một tình yêu vĩnh cửu


Bạn tìm đâu tình ái chẳng đổi thay


Chuyện tình nào cũng có phút đắm say


Nhưng đoạn kết vẫn chỉ là dang dở


Là một người chứng kiến nhiều cuộc tình chia tay, trong đó có cả những người thân của mình, tôi vẫn không tin “tình chỉ đẹp khi còn dang dở” mà nhân ngày Valentine’s Day, xin chúc những người trẻ hãy yêu nhau bằng chính con tim của mình, yêu nhau chẳng phải chỉ là “cởi áo (ối à) cho nhau” mà bằng sự tin cậy nhau, tha thứ cho nhau và vượt lên số phận qua đức tin của mỗi người.


Cali, Valentine’s Day 2013


(Nguồn: Tác giả gửi qua sangtao@org)

Tin Luot

 


Việt Nam


Thặng dư thương mại xuất và nhập cảng của Việt Nam trong Tháng Hai năm 2013 khoảng $900 triệu.


 


Một chiếc xe chở khách trên đường từ Ðăk Nông đi Sài Gòn bị lật tại khu vực tỉnh Bình Phước làm 20 người bị thương.


 


Cảnh sát Malaysia bắt giữ 23 phụ nữ Việt trong một tụ điểm karaoke và nghi rằng họ là nạn nhân của một đường dây buôn người.


 


Công an Việt Nam cho hay sẽ xiết chặt việc sử dụng vật liệu nổ để tạo cảnh khói lửa trong phim ảnh, sau vụ nổ ở Sài Gòn làm 10 người thiệt mạng.


 


Cộng Ðồng/Ðịa Phương


Tòa ra lệnh tìm danh sách các cuộc điện đàm giữa nghi can Ali Syed bị cảnh sát Tustin tình nghi bắn Jeremy Lewis, 26 tuổi, ngồi trong xe, sau khi bắn chết một thiếu nữ 20 tuổi hôm 19 Tháng Hai.


 


Căn cứ vũ khí Hải Quân ở Seal Beach sẽ tham dự chiến dịch an ninh toàn quốc, thao dượt bắn súng hàng năm đến hết ngày Thứ Sáu và yêu cầu cư dân an tâm khi nghe tiếng súng và còi hụ báo động.


 


HÐTP Newport Beach bỏ phiếu dẹp 60 lò sưởi đốt bằng củi ngoài trời, dọc theo Balboa Pier và Corona del Mar, vì khói hại sức khỏe, nhưng phải chờ chấp thuận của ủy ban California Coastal Commission.


 


Hoa Kỳ


Sau hơn một thế kỷ, Census Bureau quyết định ngưng dùng chữ “Negro” trong tài liệu khảo cứu, khi miêu tả người Mỹ gốc Phi Châu.


 


Một lần nữa tuyết rơi nặng ở vùng Bình Nguyên và Trung Tây Hoa Kỳ, khiến giao thông bị gián đoạn và điện cúp. Ít nhất có hai người chết.


 


Cơ Quan An Toàn Giao Thông, NHTSA, mở cuộc điều tra 725,000 xe của hãng Ford sau khi có báo cáo xe bị tắt máy đột ngột, có thể do vấn đề về hệ thống nhiên liệu.


 


Giới mộ điệu phim “Star Trek” chọn tên “Vulcan,” do tài tử William Shatner đề nghị cho một mặt trăng mới của Plato, qua cuộc bầu online, với 200,000 phiếu trên tổng số 450,000.


 


Thế Giới


Các lãnh tụ đối lập Syria nói sẽ tham dự hội nghị quốc tế tại Rome tuần này, sau khi đã có ý định tẩy chay vì cho rằng các nước trên thế giới bất động trong việc chấm dứt bạo lực tại nước họ.


 


Kết quả thăm dò sơ bộ cuộc bầu cử tại Ý cho thấy, liên minh trung tả đang dẫn trước tại Hạ Viện, trong khi liên minh trung hữu của cựu Thủ Tướng Berlusconi lại đang giành ưu thế ở Thượng Viện.


 


Viện Hàn Lâm Khoa Học Nga cho biết đã tìm được khoảng 50 mảnh vụn của thiên thạch nổ trên không vùng núi Ural hôm 15 Tháng Hai, hầu hết chỉ nhỏ cỡ đồng xu, nhưng có một mảnh lớn nặng trên 1kg.


 


Chủ Tịch Raul Castro, 81 tuổi, vừa đắc cử nhiệm kỳ 5 năm, khẳng định đây là nhiệm kỳ cuối cùng của ông ở Cuba và giới thiệu Phó Chủ Tịch Hội Ðồng Nhà Nước Miguel Diaz-Canel, 52 tuổi, sẽ thay thế ông.

Đinh Thành Tấn

Vụ nổ sập nhà ở Sài Gòn: Nạn nhân thứ 11 nguy kịch

SÀI GÒN (NV)Vụ nổ thuốc súng tại hẻm 384 đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa (Công Lý cũ), thuộc quận 3 làm 10 người thiệt mạng tiếp tục gây xôn xao dư luận.







Vụ nổ, cháy dữ dội tại trung tâm quận 3, Sài Gòn làm 10 người chết. (Hình: VNExpress)


Một trong ba người bị thương là ông Hồ Sĩ Cường 81 tuổi đang trong tình trạng nguy kịch. Theo báo mạng VNExpress, ông Cường chỉ bị trầy xước ngoài da vài nơi trên cơ thể. Tuy nhiên, vì tuổi cao, ông đang hôn mê, phải thở bằng máy tại phòng cấp cứu đặc biệt, chưa biết tình trạng sống chết ra sao. Ông Cường là chủ căn nhà số 384/9, căn nhà ngăn đôi cho ông Lê Minh Phương thuê một nửa vừa ở, vừa cất trữ đạo cụ làm phim.


Tiếng nổ dữ dội xảy ra vào lúc nửa đêm 24 tháng 2 làm mái tôn nhà của ông Cường bị sập xuống. Ông chỉ bị mái tôn đè lên, và là nạn nhân đầu tiên được đưa ra khỏi đống đổ nát hoang tàn.


Vụ nổ làm 3 căn nhà bị sập. Sáu người của gia đình ông Lê Minh Phương bị thiệt mạng. Bốn nạn nhân xấu số khác bị vạ lây cư ngụ ở hai căn nhà kế cận, trong số này có hai người chưa được nhận dạng vì thi thể bị cháy đen.


Theo VietNamNet, ông Lê Minh Phương còn có biệt danh là Phương “khói lửa,” giám đốc công ty công nghệ giải trí Lạc Việt. Ông này thuê nửa căn nhà số 384/9 của ông Hồ Sĩ Cường để làm văn phòng công ty, vừa làm nơi trú ngụ của gia đình 6 người gồm ông, vợ con, người thân, người giúp việc…


Tại khu vực nhà bếp ở phía sau ngôi nhà, công an Sài Gòn tìm thấy một số vũ khí đáng kể, gồm 250 viên đạn, hơn 400 vỏ đạn đã được lấy thuốc súng, 2 nòng súng… Cách ngôi nhà nói trên khoảng 100 thước là căn nhà số 461 đường Hoàng Sa, cũng là trụ sở của công ty Lạc Việt, người ta tìm thấy một khối thuốc nổ lẫn lộn trong kho đạo cụ.


Vụ nổ kho thuốc súng tại căn nhà số 384/9 đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, quận 3 làm tổng cộng 10 người chết. Trong số này có 6 người thuộc gia đình của ông Lê Minh Phương 58 tuổi, gồm ông và những người khác tên: Nguyễn Thị Tân Xuân 44 tuổi, Hồ Kiều Anh 17 tuổi, Mạc Thị Phước 48 tuổi, Lê Nam Phương 7 tuổi, Lê Khánh Phương 17 tuổi, Nguyễn Thanh Minh 51 tuổi, Phạm Ngọc Thúy 26 tuổi. Hai người còn lại chưa xác định được danh tính.









Cháy dữ dội sau tiếng nổ. (Hình: Báo Tiền Phong)


Tuy nhiên, một số nhân chứng nói rằng hai nạn nhân chưa biết tên tuổi đích xác có thể là bà Lương Thị Tuyết và con trai tên Quân.


Ba người bị thương trong vụ nổ này là ông Phạm Quang Minh 81 tuổi; ông Hồ Sĩ Cường 81 tuổi và bà Lưu Thị Rép 70 tuổi. Trừ ông Hồ Sĩ Cường, hai ông bà Phạm Quang Minh và Lưu Thị Rép đã qua cơn nguy kịch.


Báo Dân Trí dẫn lời một số nhân chứng nói rằng ông Phương là người cung cấp súng ống, thuốc nổ và thực hiện các cảnh cháy nổ ở phim trường… Những người này cho biết thêm, ông Phương “khói lửa” thường mua vật tư ở chợ Kim Biên, quận 5 để tự chế các màn gây cháy nổ trong phim.


Theo báo Tiền Phong, một tiếng nổ lớn xảy ra, sau đó liên tiếp nhiều tiếng nổ khác đã làm rung chuyển một góc đường thuộc phường 8, quận 3, đối diện chùa Vĩnh Nghiêm. Vụ nổ cháy xảy ra tại căn nhà số 384/9 đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, làm sập luôn hai căn nhà kế cận vào lúc nửa đêm 24 tháng 2. Khói, lửa, đống bê tông đổ nát đè hàng chục người ở bên dưới gây thương vong lớn.


Trong khi đó, báo Thanh Niên dẫn lời của ông chủ nhiệm Hóa, phân tích gia một trường đại học ở Sài Gòn, nghi rằng thuốc nổ bình thường không thể có sức công phá dữ dội như vụ nổ nói trên. Nhiều tiếng nổ lớn nhỏ xảy ra làm cho người dân ở khu vực Bình Thạnh, Tân Bình… có thể nghe được.


Người ta còn nghi vụ nổ xảy ra có thể vì ai đó đã sử dụng điện thoại di động gần kho đạo cụ, tạo làn sóng kích hoạt khiến “lò” thuốc súng bắt cháy, đua nhau nổ.


Sau vụ nổ cháy giữa khu dân cư đông đúc, các cán bộ cầm đầu ngành công an, Sở Công Thương và Sở Kế Hoạch Ðầu Tư ở Sài Gòn đều chối việc “cấp phép cho công ty Lạc Việt kinh doanh cháy nổ” từ hai năm nay.


Riêng công an Sài Gòn cho hay, việc ông Phương “khói lửa” tàng trữ chất nổ tại văn phòng công ty là phạm pháp và đang khởi tố vụ án này. (P.L.)

Cụ Bà Đức Lợi – Lê Thị Tuất

NT2 Nguyễn Trọng Cường

Chị Nguyễn Thị Mỹ Hạnh

Đinh Thành Tấn

Khởi sự vụ kiện hãng dầu BP làm tràn dầu ra vùng Vịnh

 


 


 







NEW ORLEANS, LA – Các nhà đấu tranh dơ cao biểu ngữ trong cuộc biểu tình đòi BP phải bồi thường xứng đáng ở trước Hale Boggs Federal Building trong ngày 25 Tháng Hai, hôm đầu tiên của vụ kiện liên quan đến giàn khoan dầu Horizon của hãng BP làm tràn 4 triệu thùng dầu vào vùng Vịnh Mexico trong năm 2010. (Hình: Sean Gardner/Getty Images)

Đinh Thành Tấn

Phía Cộng Hòa không còn chống Obamacare

Hà Tường Cát/Người Việt


 


Thống đốc tiểu bang Florida là vị thống đốc Cộng Hòa thứ bảy đang đảo ngược lập trường, từ chỗ quyết liệt chống đối đạo luật cải tổ y tế ‘Affordable Care Act’ (ACA) mà họ đã mệnh danh là ‘Obamacare’, chuyển sang sự tán thành và ủng hộ.


“Ðây không phải là việc kéo cờ trắng đầu hàng”, Thống Ðốc Rick Scott khẳng định. Và ông giải thích: “Chúng ta là quốc gia vĩ đại lớn nhất thế giới, phần chính bởi vì chúng ta biết lo lắng cho những người dân yếu nghèo nhất. Lương tri của tôi không cho phép khước từ để những người dân nghèo Florida cần được săn sóc về y tế”.


Trang mạng của tờ Times ở Shreveport, Louisiana – thuộc tổ hợp xuất bản Gannett với tổng số báo phát hành hàng ngày lớn nhất tại Hoa Kỳ trong đó có tờ USA Today – đã dẫn các lời phát biểu như trên trong một bài phân tích thời sự hôm Chủ Nhật. Tờ báo này nhắc lại rằng Scott là một người Cộng Hòa phái Tea Party, thành phần bảo thủ cực đoan. Năm 2010 ông đắc cử với lập trường tranh cử chống Obamacare và khi trở thành thống đốc, tiếp tục dùng con đường pháp lý, kiện đạo luật ACA trước tòa án. Ông nói: “Obamacare sẽ không được áp dụng tại Florida” và “Chúng tôi không mở rộng Medicaid”.


Ngay cả khi Tối Cao Pháp Viện hồi Tháng Sáu năm ngoái đã phán quyết đạo luật ACA không vi hiến, Scott và nhiều thống đốc Cộng Hòa khác vẫn nguyện sẽ tranh đấu đến cùng. Lý do giờ đây được viện dẫn cho sự đảo ngược lập trường là đạo luật ACA mở rộng Medicaid, bảo hiểm y tế miễn phí cho người nghèo.


Cho đến nay chỉ có 13 tiểu bang, hầu hết là miền Nam, thành trì của đảng Cộng Hòa, từ chối Medicaid mở rộng. 23 tiểu bang khác đã chấp thuận và được nhận tài trợ liên bang (100% trong ba năm đầu và 90% sau đó) để mở rộng Medicaid đến cho những gia đình 4 người thu nhập dưới $31,000. Bà Kathleen Sebelius, bộ trưởng y tế và nhân vụ, hôm Thứ Năm tuần trước, nhận xét: “Các tiểu bang sẽ thấy rằng một cách đơn giản, thỏa hiệp này là quá tốt để chấp nhận”.


Tại Ohio, Thống Ðốc Cộng Hòa John Kasich cũng thúc giục các nhà lập pháp tiểu bang “hãy xem lại lương tri của mình” trước khi chống sự mở rộng Medicaid. Ông nói: “Tôi không chấp nhận sự kiện bỏ qua những người thiếu thốn nhất ở tiểu bang chúng ta. Chúng ta có thể giúp họ”. Thống Ðốc Rick Snyder tiểu bang Michigan hồi đầu tháng đã tuyên bố Medicaid mở rộng “thích hợp với y tế và ngân sách của Michigan”.


Tuy vậy, yếu tố tinh thần không phải là nguyên nhân chính trong thái độ chuyển hướng của những người Cộng Hòa.


Theo tờ Wall Street Journal thì nhân vật có thể xem là tiêu biểu trong sự chuyển hướng này là bà Jan Brewer – thống đốc Arizona. Bà là người năm ngoái đã điều trần tại Tối Cao Pháp Viện rằng yêu cầu về Medicaid với các tiểu bang theo đạo luật ACA là vi hiến, trái với tinh thần liên bang và 7 thẩm phán đồng ý đây là “khẩu súng dí vào đầu”, cho phép tiểu bang được phép từ chối thi hành mà không bị phạt.


Nhưng trong bản thông điệp tiểu bang đọc trước Quốc Hội Arizona tháng trước, bà Brewer đã quay 180 độ khi tuyên bố mở rộng Medicaid có thể “bơm $2 tỷ vào nền kinh tế tiểu bang, duy trì và tạo lập thêm được hàng ngàn công việc”.


Medicaid của Arizona được thực hiện với mức thấp theo định chuẩn của chương trình nhưng cũng đã là quá lớn. Chương trình tài trợ cho một trong hai trẻ em sinh ở tiểu bang và 2 trong 3 ngày những người cao niên lưu lại tại nhà điều dưỡng. Trong thập niên vừa qua, chi phí cho chương trình này tăng gấp 3 lần lên tới $9 tỷ mỗi năm, mặc dầu đã cắt giảm $1.8 tỷ trong năm 2009. Năm 2010, Arizona Medicaid không trả tiền cho nhiều loại dịch vụ thay thế các bộ phận cơ thể.


Luật y tế Obamacare trả 67% chi phí cho chương trình Medicaid của tiểu bang và đài thọ 100% trong ba năm đầu, 90% những năm tiếp theo, các phí tổn cho những người mới đủ điều kiện gia nhập chương trình. Như thế tiểu bang sẽ không còn phải chi hàng tỷ mỗi năm mà chỉ cần trả thêm $154 triệu năm 2014 khi đạo luật ACA có hiệu lực đầy đủ, và $1.6 tỷ sẽ được Washington cấp, mà hồ sơ ngân sách của bà Brewer gọi là “đầu tư thu lại 10 trên 1”.


Trong Thông điệp Tiểu bang, bà Brewer giải thích là với sự chấp nhận Obamacare và mở rộng Medicaid, “Chúng ta sẽ được bảo đảm là ngân khoản liên bang sẽ giúp đài thọ cho những người không có bảo hiểm vẫn tới bác sĩ và các phòng cấp cứu”, nếu không “tiền của người dân đóng thuế ở Arizona sẽ chạy qua tiểu bang khác”. Thật ra lo ngại sau này của bà Brewer không xác đáng vì Arizona vẫn là tiểu bang nhận được nhiều hơn là đóng góp cho liên bang, vào khoảng gần gấp 2 lần.


Tuy vậy trợ cấp liên bang sẽ không thể kéo dài mãi mãi và tới một lúc các tiểu bang không còn được hưởng món tiền béo bở của Medicaid nữa. Lúc đó tiểu bang vẫn phải tiếp tục những nghĩa vụ đã mở rộng thêm và trong một vài thế hệ có thể sẽ mất tự trị ngân sách khi bảo hiểm y tế lấn áp những ưu tiên như giáo dục hay đường lộ. Do đó, một số các thống đốc Cộng Hòa khác hãy còn hoài nghi về lợi ích khi thi hành Obamacare.


Hiện nay 10 thống đốc Cộng Hòa bác bỏ món “mua chuộc” qua kế hoạch Medicaid của Tổng Thống Obama và 20 thống đốc khác gồm cả Cộng Hòa cũng như Dân Chủ chưa có quyết định dứt khoát. 7 thống đốc Cộng Hòa đã dứt khoát sẽ tán thành Obamacare cho tiểu bang mình là North Dakota, Arizona, Nevada, New Mexico, Michigan, Ohio và Florida. Trong số 10 tiểu bang còn mạnh mẽ chống Obamacare có Virginia, tuy nhiên Thống Ðốc Bob McDonnell nhìn nhận rằng ít nhất bắt buộc phải chấp nhận một số điều khoản. Thống Ðốc Bill Haslam tiểu bang Tennessee ở vào tình trạng khó xử, không nhận Obamacare là ông đã từ chối bảo hiểm cho hàng chục ngàn công nhân nghèo, nếu chấp thuận ông sẽ mất cơ sở chính trị ủng hộ ông.


Thông tấn xã Reuters dẫn ý kiến của Douglas Holtz-Eakin và Avik Roy, hai trong số những nhà tư tưởng về chính sách y tế, khuynh hướng bảo thủ. Hai ông này cho rằng người Cộng Hòa nên chấp nhận một hệ thống mà mục tiêu cuối cùng là đem đến sự chuyển tiếp để dân Mỹ đi tới một kế hoạch có quy định, được tài trợ cho tất cả mọi cá nhân như kiểu Thụy Sĩ. Nói cách khác, họ muốn người Cộng Hòa hàng phục.


Những giới bảo thủ, nhất là phái Tea Party, phẫn nộ với điều mà họ gọi là “phản bội” của những người như thống đốc Florida. Nhưng xét cho cùng thì sự phản bội ấy chẳng còn mấy ý nghĩa nữa. Sau khi đề ra những chương trình theo đường lối của Tea Party trong hai năm, mức ủng hộ của dân chúng dành cho Thống Ðốc Rick Scott chỉ còn trên 30%. Bây giờ ông muốn tỏ ra là một nhà lãnh đạo có khả năng và cho biết sẽ đánh giá vấn đề mở rộng Medicaid để xem có nên thay đổi đường lối hay không.


Scott nói rằng quyết định của Tối Cao Pháp Viện và sự thắng cử nhiệm kỳ 2 của Tổng Thống Obama chỉ là một phần của vấn đề. Riêng ông bằng kinh nghiệm gia đình, nhận ra sự mở rộng Medicaid là chính đáng. Bà mẹ ông vừa mất và “Tôi nghĩ đến bà đã chật vật nuôi 5 người con với rất ít tiền bạc. Tôi nhớ bà đã đau lòng khi nỗ lực tìm bảo hiểm y tế cho chúng tôi,,, Tôi không muốn sẽ còn các bậc cha mẹ nào phải lo lắng như mẹ tôi đã chịu nữa”. Ông nói thêm: “Ưu tiên hàng đầu của Florida là tạo ra việc làm. Nhưng chúng ta cũng phải nhạy cảm với nhu cầu của những người nghèo và yếu đuối, muốn có được bảo hiểm y tế phù hợp và đủ phẩm chất cho họ và gia đình. Tại sao khi liên bang đã cam kết trả 100% phí tổn cho những người mới vào Medicaid mà chúng ta lại từ chối để cho những người không có bảo hiểm được thụ hưởng?”


Không thể chối cãi là nếu những người Cộng Hòa muốn duy trì được vị thế chính trị của mình ở những kỳ bầu cử tương lai, họ phải chú ý đến vai trò của các thành phần cử tri trong đó người nghèo và người gốc di dân chiếm một tỷ lệ quan trọng như đã thấy trong kỳ bầu cử Tháng Mười Một năm 2012. Sự chuyển đổi lập trường là một thái độ thực dụng mà người Cộng Hòa cần có trong chính trị.

Bị cáo giác sách nhiễu tình dục, Hồng Y Anh từ chức

 


 


LONDON (Reuters)Giới chức cao cấp nhất thuộc Giáo Hội Công Giáo Anh từ chức hôm Thứ Hai, tiếp theo các cáo giác cho hay ông từng có hành vi sách nhiễu tính dục đối với một số linh mục, cho hay ông sẽ không tham dự vào việc chọn người thay thế Ðức Giáo Hoàng Benedict XVI.









(Hình: AP Photo/Scott Campbell)


Hồng Y Keith O’Brien cho hay ông có ý từ chức từ mấy tháng trước đây, trước ngày sinh nhật 75 tuổi vào Tháng Ba này, vì có vấn đề sức khỏe.


Tòa Thánh Vatican cho hay Ðức Giáo Hoàng chấp nhận đơn xin từ chức của Hồng Y O’Brien.


Hồng Y O’Brien, người có tiếng là bài bác hôn nhân đồng tính, đã bị cáo giác là có hành động bất chính kéo dài trong 30 năm qua, theo tờ báo Observer tại Anh.


Tuần qua, ông lên tiếng ủng hộ việc cho phép các linh mục Công Giáo được phép lập gia đình vì nhiều người không chịu nổi cảnh sống độc thân. Hồng Y O’Brien mạnh mẽ bác bỏ các cáo giác liên hệ đến ông và đang tìm sự cố vấn pháp lý, theo phát ngôn viên của hồng y.


Hồng Y O’Brien cũng cho hay ông sẽ sang Ý dự cuộc tuyển chọn tân Giáo Hoàng tháng tới. (V.Giang)

Nữ tổng thống đầu tiên của Nam Hàn lên cầm quyền

 


 


SEOUL, Nam Hàn (AP)Bà Park Geun-hye trở thành nữ tổng thống đầu tiên của Nam Hàn hôm Thứ Hai, trở lại dinh tổng thống nơi bà từng sống với cha là nhà độc tài Phác Chánh Hy (Park Chung-hee) và sẽ là nơi bà có các biện pháp đối phó với Bắc Hàn sau vụ nổ nguyên tử hai tuần trước đây.







Tân Tổng Thống Hàn Quốc Park Geun-hye chào cờ trong lễ nhậm chức tổng thống thứ 18 tại Quốc Hội ở Seoul, Hàn Quốc, hôm 25 Tháng Hai, 2013. Bà Park Geun-hye chính thức trở thành vị nữ tổng thống đầu tiên của Hàn Quốc hôm Thứ Hai, trở về dinh tổng thống, nơi cô sinh trưởng với người cha độc tài. (Hình: AP)


Bà Park cũng sẽ phải đối diện với các nạn nhân của chế độ độc tài kéo dài 18 năm của cha mình, cùng giải quyết tình trạng thất nghiệp, kinh tế trì trệ, và mức chênh lệch giàu nghèo ngày càng lớn.


Ðến tham dự buổi lễ nhậm chức của bà có nhiều giới chức quốc tế như cố vấn an ninh Mỹ Tom Donilon, Thủ Tướng Thái Lan Yingluck Shinawatra, Phó Thủ Tướng Nhật Tara Aso, và hàng chục ngàn người dân Nam Hàn.


Bình Nhưỡng, Tokyo, Bắc Kinh và Washington đều đang chờ đợi xem bà Park sẽ có chính sách như thế nào để đối phó với tình trạng đối đầu căng thẳng hiện nay tại bán đảo Triều Tiên. (V.Giang)

Tóm tắt kết quả giải Oscar 2013

 


Mùa Oscar năm nay, giải nam tài tử xuất sắc vào tay Daniel Day-Lewis và nữ tài tử cho Jennifer Lawrence. Giải nam diễn viên phụ xuất sắc vào tay Christoph Waltz và Anne Hathaway cho nữ diễn viên phụ.







Anne Hathaway (phải) người thắng giải nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất cho phim “Les Miserables,” đứng bên cạnh đạo diễn Tom Hooper, tại Dolby Theatre, sau lễ trao giải Oscars hôm Chủ Nhật, 24 Tháng Hai, 2013 ở Los Angeles. (Hình: Vince Bucci/Invision/AP)


Phim hay nhất trong năm là “Argo,” ngoài ra “Argo” cũng được giải về Film Editing, và cũng cho phim này, Chris Terrio được trao giải Adapted Screenplay. Trong khi đó phim “Lincoln” lại được giải Production Design.


Kỹ thuật điện ảnh được trao cho Claudio Miranda qua phim “Life of Pi,” ngoài ra phim này cũng được thêm giải Visual Effects và giải Original Score.


Giải Original Song vào tay phim “Skyfall,” phim này còn được thêm giải Sound Editing, đồng hạng với “Zero Dark Thirty”.


Giải đạo diễn xuất sắc nhất vào tay Ang Lee. Original Screenplay được tặng cho Quentin Tarantion qua cuốn phim “Django Unchained”.


Thiết kế y phục được trao cho phim “Anna Karenina,” trong khi giải Makeup and Hairstyling lại dành cho “Les Miserables,” kể cả giải Sound Mixing.


Phim hoạt họa ngắn được trao cho “Paper Man,” và phim truyện hoạt họa dành cho “Brave”.


Giải phim ngắn loại Live Action Short Film được trao cho “Curfew”. Giải Documentary Short Subject vào tay “Innocente,” và “Searching for Sugar Man” nhận được giải Documentary Feature.


Phim nói tiếng ngoại quốc hay nhất có “Amour”. (T.P.)

Ðầu năm, chen nhau đi chùa Bà Chúa Xứ

 


Trần Tiến Dũng/Người Việt


 


BÌNH DƯƠNG (NV) Sau Tết, như thông lệ hàng năm người Sài Gòn thường rủ nhau đi chùa; có thể gọi rằm Tháng Giêng Nguyên Tiêu là ngày Tết của chùa, miếu…







Cổng và đường hẻm Miếu Ngũ Hành còn gọi chùa Bà Chúa Xứ 2. (Hình: Trần Tiến Dũng/Người Việt)


Trong bối cảnh kinh tế Việt Nam nợ xấu đầm đìa, suy thoái trầm trọng thì dân làm ăn và cả người lao động cũng chỉ còn biết tìm đến nơi nghi ngút khói hương để cầu may cầu lộc.


Theo tìm hiểu thì chùa Bà Chúa Xứ 2 ở Nhà Bè và chùa Bà Bình Dương là hai địa điểm thu hút nhiều những người hành hương.


Chúng tôi đến cuối đường Huỳnh Tấn Phát, Nhà Bè thì bắt gặp cảnh tấp nập của khách hành hương trước một con hẻm nhỏ, cổng đề: Miếu Ngũ Hành. Nhưng lại được dân gian gọi là miếu Bà Chúa Xứ 2.


Ði theo con hẻm bề ngang chưa đến hai thước là dòng người chen cứng, đã vậy cảnh mua bán từ thực phẩm cho đến nhang đèn, đồ cúng, đồ phóng sinh nhộn nhạo suốt con hẻm dài.







Chánh điện chùa bà Bình Dương cũ ở Thủ Dầu Một, Bình Dương ngày rằm Tháng Giêng. (Hình: Trần Tiến Dũng/Người Việt)


Trên con hẻm này người hành hương tùy túi tiền mà mua đồ cúng, ví như mua áo quần cúng bà bằng giấy thì vài chục ngàn đồng, bằng vải thì vài trăm đến cả triệu, muốn mua cá phóng sinh thì tùy cá nhỏ hay cá lớn mà giá từ hai chục đến cả trăm ngàn nhưng nếu gặp hôm nước ròng thì phải chi thêm cho dịch vụ lội ra sông thả cá.


Ðiểm thú vị suốt con hẻm vào Miếu Bà là các quán hàng ăn đầy đặc sản miền Nam từ bánh xèo, bánh cống, bánh tôm, bún mắm chay, mặn… nhưng nếu ai muốn ghé vào lót bụng thì phải hỏi giá trước để khỏi bị chặt chém.


Ði cúng Miếu Bà Chúa Xứ 2 vào ngày Tết hay ngày vía, bên cạnh đức tin thì cũng cần phải có can đảm để hòa vào dòng người đông nghìn nghịt; sự thành kính của dòng người hành hương thật đáng kính trọng nhưng rủi có bất kỳ sự cố nào nổ ra thì chắc chắn cảnh giẫm đạp chết người khó tránh khỏi.


Khi chúng tôi đến được bên trong miếu Ngũ Hành thì đã mướt mồ hôi. Một ông quần áo ngày Tết bảnh bao đứng cạnh bên chúng tôi nói. “Tôi lần đầu đến cúng bà, người đông thế này thấy sợ quá, chỉ mong đừng có xảy ra chuyện gì.”


Nhìn cảnh rừng người chen chúc trong không gian chật hẹp với khói hương nghi ngút chúng tôi chỉ còn biết chắp tay cầu Ngũ Hành Nương Nương sao cho đừng có chuyện hỏa hoạn. Ðược biết từ sau năm 1980, ở Sài Gòn để tránh chuyện đi đến tận Châu Ðốc xa xôi cúng Bà Chúa Xứ, người Sài Gòn đồn nhau về những ngôi miếu Bà mới như chùa Phước Long ở quận 9, nằm trên cù lao Cò được xưng gọi là Miếu Bà 3, miếu nổi ở Gò Vấp là Miếu Bà 4. Ðền thờ Quan Thánh ở đường Trần Não, quận 2 là Miếu Bà 5.







Trong ngày Tết Nguyên Tiêu bà cụ này chỉ cầu thánh thần cho mình bán được vài thẻ nhang. (Hình: Trần Tiến Dũng/Người Việt)


Về hiện tượng người miền Nam kính ngưỡng bà Chúa Xứ cũng không khác người miền Bắc tin bà Chúa Kho, người miền Trung cúng bà Chúa Ngọc. Nhưng vì sao lại có tình trạng mọc lên những phiên bản miếu bà rồi đồn thổi là linh thiêng, câu trả lời thật đơn giản là chưa bao giờ các đình chùa, am miếu ở Việt Nam lại dầy hòm rương nhận tiền cúng dường công đức bằng lúc này. Thậm chí ngày nay người ta còn quảng cáo trên các phương tiện truyền thông nhà nước về một phiên bản chùa bà mới xây nào đó.


Theo thông tin được quảng cáo, chúng tôi đến thành phố mới Bình Dương để viếng chùa Bà 2…


Khác với chùa Bà Khánh Hội ở Thủ Dầu Một, phiên bản chùa Bà mới trông đồ sộ và uy nga mới được khánh thành hôm mùng chín Tết Quý Tỵ.


Nếu trước đây người ta phê phán những khu đô thị mới như Phú Mỹ Hưng ở Sài Gòn không hề có chùa và nhà thờ thì nay để sửa sai, ở khu đô thị Mỹ Phước, Bình Dương đã vội vã mọc lên hai ngôi chùa đồ sộ. Chùa Hội An và chùa Bà Bình Dương 2. Nét mới ở chùa Bà Bình Dương 2 là điện thờ bà và các vị thánh thần đều đề chữ Hoa và chữ Quốc ngữ và rộng thoáng lịch sự từ chánh điện đến lối đi dành cho người khuyết tật… nhưng ý thức kinh doanh tín ngưỡng ở ngôi chùa bà mới này cũng giống những nơi khác khi bày ra trước bàn dân thiên hạ những thùng công đức thiệt lớn.


Chưa có thời đại nào mà tình trạng kinh doanh tín ngưỡng lại cạnh tranh bằng lúc này. Dư luận đồn đoán rằng với đà này thì những chùa miếu nổi tiếng ở Sài Gòn hay cả nước rồi đây sẽ có những phiên bản hai, ba, bốn, năm…


Ở Việt Nam hiện nay, trong đà suy thoái về đức tin, đạo đức và phẩm giá con người thì nhu cầu hướng vọng đến thánh thần để cầu phước, may, cầu tài càng cấp thiết; thế nên chuyện biến tâm linh thành một ngành kinh doanh là chuyện dễ hiểu bởi đầu tư xây dựng những phiên bản miếu, chùa và những địa chỉ tâm linh là an toàn và đắc lợi nhất.

Dân Việt lo ngại quần áo Trung Quốc đầy hóa chất

VIỆT NAM (NV) Phải đợi đến lúc chính quyền Thượng Hải công bố chất tạo mùi trong vải may quần áo có thể gây ung thư cho người sử dụng, người dân Việt Nam mới phát hoảng.








Khủng khiếp độc hại quần áo dệt từ vải nhập cảng của Trung Quốc. (Hình: Người Lao Ðộng)


Báo Người Lao Ðộng dẫn nguồn tin của Tân Hoa Xã, Trung Quốc cho hay nhà chức trách Thượng Hải khám phá ra chất amine thơm tẩm trong lô vải may đồng phục học sinh có thể gây ung thư. Hai mươi mốt trường trung tiểu học đặt hàng của công ty Sanghai Ouxia đã được lệnh cấm học sinh mặc đồng phục may bằng loại vải này.


Tin này được tung ra khiến dư luận Việt Nam chấn động vì thị trường Sài Gòn đang đầy dẫy các loại quần áo nhập cảng từ Trung Quốc, có chứa hóa chất nói trên.


Một số nhà kinh doanh ở Sài Gòn cho biết, có đến 70% vật tư cho ngành may đã được nhập cảng từ Trung Quốc. Hầu như các loại vải thun, cotton… đều thuộc loại “Made in China”. Có người còn chép miệng than thở: “Hàng vải của họ rẻ như bèo. Nhập vải về để sản xuất quần áo mới có lời chứ mua vải của xí nghiệp dệt trong nước thì giá thành cao quá, bán không được.”


Theo dư luận, chính vì lệ thuộc vật tư của Trung Quốc, mà hầu như không ai kiểm soát được phẩm chất và độ an toàn của loại hàng hóa này.


Báo Người Lao Ðộng còn dẫn lời của ông Chu Phạm Ngọc Sơn, phó chủ tịch Liên Hiệp Các Hội Khoa Học và Kỹ Thuật Sài Gòn khẳng định rằng có nhiều loại hóa chất được sử dụng trong ngành dệt nhuộm. Ông này nói: “Thông thường, giới sản xuất sử dụng formaldehyde để diệt khuẩn và nấm mốc trên vải, và dùng chất tạo màu đã bị cấm để sản xuất, cho giá rẻ. Những chất này vừa làm hại da tức thì và còn gây ung thư cho người sử dụng.”


Cũng theo báo Người Lao Ðộng, từ 6 năm trước, Úc là quốc gia đã cấm nhập cảng chăn mền của Trung Quốc vì có chứa formaldehyde nhiều gấp 10 lần quy định. Vụ công ty Sanghai Ouxia sử dụng vải chứa hóa chất độc hại để may hàng loạt bộ đồng phục học sinh không phải là vụ tai tiếng đầu tiên. (P.L.)

Tin mới cập nhật