Thái Lan không còn là “vua xuất cảng gạo”


Ấn Ðộ nhất, Việt Nam nhì


 


BANGKOK (AFP) – Thái Lan trong năm 2012 mất vị thế quốc gia xuất cảng gạo lớn nhất thế giới, với Ấn Ðộ và Việt Nam nay vượt lên trên.









Một công nhân Thái Lan làm việc tại kho gạo ở Bangkok ngày 10 tháng 10, 2012. (Hình: PORNCHAI KITTIWONGSAKUL/AFP/Getty Images)


Theo Hiệp Hội Các Nhà Xuất Cảng Gạo Thái Lan thì trong năm qua quốc gia này xuất cảng 6.9 triệu tấn, thua Ấn Ðộ với 9.5 triệu tấn và Việt Nam với 7.8 triệu tấn.


Mức xuất cảng của Thái Lan giảm 35% so với năm 2011, vốn vào khoảng 10.6 triệu tấn. Các con số này có được dựa vào dữ kiện của kỹ nghệ gạo Việt Nam và của Bộ Canh Nông Mỹ (USDA).


Kế hoạch của Thủ Tướng Yingluck Shinawatra nhằm thu mua gạo với giá cao hơn giá thị trường khoảng 50% để giúp đỡ nông dân nghèo đã khiến giá gạo xuất cảng của Thái Lan mất đi khả năng cạnh tranh. Hiệp Hội Xuất Cảng Gạo Thái Lan nói rằng nay giá một tấn gạo của quốc gia này cao hơn các đối thủ khoảng từ $130 đến $150.


Trung bình mỗi năm Thái Lan sản xuất khoảng 20 triệu tấn gạo với một nửa trong số này dành cho xuất cảng. (V.Giang)

Sắp có xe Lexus không người lái


NEW YORK (PCMag) –
Google đứng vị trí tiên phong từ hai năm gần đây trong việc thử nghiệm xe hơi không người lái nhưng đến nay thì các hãng xe hơi quen biết như Toyota (Nhật Bản) và Audi (Ðức) đã bước vào thực hiện kỹ thuật này.









Chiếc xe Prius không người lái gắn những bộ phận điện tử của Google chạy thử trên đường phố thủ đô Washington ngày 24 tháng 5 năm 2012. (Hình: Karen Bleier/AFP/Getty Images)


Audi dự tính sẽ giới thiệu loại xe tự hành của họ tại cuộc Triển lãm Sản phẩm Ðiện tử Quốc tế (CES) sắp tới từ ngày 8 đến 11 tháng 1 ở Las Vegas. Theo lời phát ngôn viên của hãng sản xuất loại xe hơi sang trọng này thì xe tự hành của họ có khả năng tìm ra bãi đậu xe và tự động đi vào chỗ đậu.


Xe tự hành đầu tiên của Toyota là chiếc Lexus LS600h mang tên AASRV (Advanced Active Safety Research Vehicle). Tờ Wall Street Journal có được một đoạn băng video dài 5 giây cho thấy chiếc xe AASRV chạy ngon lành trên xa lộ, với hàng chữ quảng cáo của Toyota: “Lexus tiến tới trong việc nghiên cứu an toàn và dẫn đầu kỹ nghệ xe hơi đi vào thời đại tự động hóa”.


Chiếc xe Lexus này giống như chiếc xe Toyota Prius đã được Google chạy thử nghiệm, có gắn radar, máy thu hình cùng nhiều dụng cụ điện tử khác để chạy trên đường phố, nhận ra đèn hiệu giao thông và các xe khác đang di chuyển. Tuy nhiên Toyota khẳng định rằng họ đã độc lập phát triển kỹ thuật không có liên quan gì với những nghiên cứu của Google.


Ðạo luật SB1298 của tiểu bang California có hiệu lực từ ngày 1 tháng 1 năm nay ấn định tiêu chuẩn an toàn hoạt động của xe tự hành điều khiển bằng hệ thống radar và GPS. Các xe này nay được phép chạy trên đường phố và xa lộ của tiểu bang với điều kiện một người có bằng lái ngồi trên xe. (H.C.)

Ðào đẹp Thi Phượng Mai múa lửa



Ngành Mai


         


Một trong những tiết mục hấp dẫn nhứt trong chương trình đại nhạc hội là bộ môn nghệ thuật xiếc múa lửa, nhưng con số nghệ sĩ hành nghề này quá ít, chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi. Tuy vậy vẫn có người vào nghiệp “chịu nóng” này mới có màn trình diễn vừa đẹp mắt, vừa làm hồi hộp khán giả.










Thi Phượng Mai biểu diễn múa lửa. (Hình: Bộ sưu tập của Ngành Mai)


Một trong những thiếu nữ dám “đùa với lửa” ấy là Thi Phượng Mai, đã bước vào nghề từ năm 15 tuổi, trước sự thán phục của hằng bao nhiêu cô gái đồng trang lứa, và luôn cả các cậu thanh niên nhát gan cũng phải nể phục tài nghệ và sự gan dạ của cô.


Thi Phượng Mai đã sớm nổi danh nhờ vào sức trẻ, thân hình và khuôn mặt đẹp với một phong cách biểu diễn trẻ trung, duyên dáng và táo bạo. Cô luôn tạo cho khán giả nhiều bất ngờ lý thú với những tiết mục phong phú, mới lạ, hấp dẫn. Thi Phượng Mai có một phong cách biểu diễn đặc biệt vừa ca vừa múa và cuối cùng là điều khiển ngọn lửa theo ý mình, ở những kiểu dáng khác nhau như đốt lửa hết cơ thể, lắc vòng bằng lửa, ngậm lửa, phun lửa, nhai than lửa, phun than lửa thành bụi lửa như pháo hoa.


Ngoài ra, Thi Phương Mai còn biểu diễn nhiều điệu múa với nền nhạc dân gian của các dân tộc trên thế giới như múa đèn Thái Lan, múa Ấn Ðộ, Ba Tư, múa ghế Nam Mỹ, múa quạt Trung Hoa, Nhật Bản, múa Sam Ba Mamboo theo kiểu Mỹ La Tinh… Do vừa múa vừa hát nên Thi Phượng Mai không chỉ chú trọng đến động tác mà còn rất lưu tâm đến việc phát âm đúng ngôn ngữ bài hát. Mỗi ngày cô có hai tiếng đồng hồ học thêm các ngoại ngữ Anh, Pháp, Hoa… để ca cho chuẩn.


Ðể có vị trí hiện nay, Thi Phượng Mai đã đổ nhiều công sức và hy sinh vì yêu nghề. Những lần tập luyện đã để lại trên người cô nhiều vết sẹo vì phỏng và còn bị cụp xương sống khi tập những động tác dẻo. Cô cho biết tất cả những ai hành nghề đùa với lửa đều không tránh khỏi những tai nạn như thế.


Ðối với nghệ sĩ múa lửa, tất cả là do lao động hết mình chứ hoàn toàn không có một mà thuật nào cả. Và cũng chẳng có một thứ thuốc nào để trị lửa trên da.


Nhưng đó chỉ là những vết đau (sẹo) trên thể xác, thật ra không đáng kể so với nỗi đau âm ỉ trong lòng một nữ nghệ sĩ xiếc. Cô nói: “Ðến nay vẫn có không ít những khán giả có cái nhìn chưa đúng về chúng tôi và nghề này. Từ đó đã có nhiều bỡn cợt, có những hành động thái quá trong lúc chúng tôi biểu diễn…” Gặp những trường hợp đó không ít nghệ sĩ xiếc múa lửa rất mặc cảm, và bản thân Thi Phượng Mai đôi lúc cũng muốn lập gia đình và giải nghệ để đổi một cuộc sống bình thường.


Nhưng vì sinh kế và cao hơn là lòng say mê nghệ thuật, nên Thi Phượng Mai và một số nghệ sĩ khác đã cố chịu đựng và vượt qua. Ðiều mơ ước của Thi Phượng Mai hiện tại là mong bộ môn nghệ thuật xiếc múa lửa được phát triển mạnh, được đại đa số khán giả công nhận là một môn nghệ thuật đúng nghĩa.

Mũi Hảo Vọng & Cape Peninsula, Nam Phi



Trần Nguyên Thắng/ATNT Tours & Travel


 


NAM PHI – “Two Ocean” là danh từ mà du khách thường gặp khi đến du ngoạn vùng phía Nam của South Africa (Nam Phi) với các tên như “Two Ocean Aquarium”, “Two Ocean Restaurant,” v.v. “Two Ocean” hay “Hai Ðại Dương” được ám chỉ là nơi gặp gỡ giữa hai biển lớn Atlantic Ocean (Ðại Tây Dương) và Indian Ocean (Ấn Ðộ Dương), nằm vào khoảng giữa hai mũi đất cực Nam của Nam Phi là Mũi Hảo Vọng (Cape of Good Hope) và Cape Agulhas.










Bản đồ Cape Peninsula. (Hình: Từ South Africa Road Atlas)


Mũi Hảo Vọng nằm trong bán đảo Cape Peninsula là phần đất cuối cùng của phía Tây Nam Châu Phi tiếp giáp với biển. Tuy rằng Cape Agulhas mới chính là cực Nam xa nhất của Châu Phi, nhưng có lẽ từ các truyền thuyết, nhất là truyền thuyết “The Flying Dutchman – Người Hà Lan bay” cộng lẫn với sức mạnh thiên nhiên như bão táp, gió mạnh tại khu vực này, vì thế người ta gán cho Mũi Hảo Vọng là mũi đất xa nhất của Nam Phi, nơi giao lưu của hai dòng hải lưu lạnh Benguela bên phía Tây và hải lưu ấm Agulhas bên phía Ðông bán đảo. Truyền thuyết “The Flying Dutchman” là câu chuyện kể lại năm 1641, một chiến thuyền Hà Lan do viên thuyền trưởng Hà Lan Hendrick van der Decken đã bị nhấn chìm tại đây do bão táp nhưng Van der Decken đã có lời nguyền rằng ông sẽ ở lại khu vực Cape đợi cho đến ngày phán quyết. Từ đó, lời nguyền này tạo ra truyền thuyết con thuyền ma chịu số phận phải đi quanh quẩn trong vùng biển Mũi Hảo Vọng mà không bao giờ cập được vào bờ biển Cape. Sau này, có những thủy thủ của các đoàn thuyền khác khi đi ngang qua đây đều nói chắc rằng họ đã nhìn thấy con thuyền ma, phát ra ánh sáng ma quái vào những ngày giông tố tối trời.










Bờ biển Atlantic (phía Tây Cape Peninsula) nhìn từ đỉnh núi Table. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Nhưng truyền thuyết chỉ là truyền thuyết, còn phong cảnh thiên nhiên Mũi Hảo Vọng Cape of Good Hope – Cape Point nói riêng và thắng cảnh Cape Peninsula nói chung quả là rất đẹp. Khoảng cách Cape Town đến Mũi Hảo Vọng chỉ khoảng gần 40 cây số, nhưng các dốc núi suốt từ phía Tây bán đảo cho đến Cape Point được tạo hóa thiết kế cho một vách núi cao, phần trên của núi lúc nào cũng như hướng về phía biển, không khác gì những cành cây liễu được hơi nước kéo nghiêng về phía hồ. Dãy núi Table Mountain nối tiếp nhau từ Cape Town đến tận Mũi Hảo Vọng trở thành khu vực công viên quốc gia hoang dã Table Mt. National Park; ở đây du khách có dịp nhìn thấy các loài thú hoang dã như loài khỉ to lớn Chacma Baboon, loài ngựa vằn, linh dương, Penguin và cả đà điểu Châu Phi (nếu mình có duyên may mắn gặp chúng). Khỉ Chacma Baboon vùng này chắc không xa lạ lắm với du khách nên có những con chạy theo và phóng ngồi trên xe để xin ăn. Nhưng quí vị chớ vì “lòng hảo tâm” hay vì “tò mò” mà cho thức ăn đến bất cứ các loại thú hoang dã nào ở Châu Phi. Ðó là điều cấm kỵ khi chúng ta du ngoạn Phi Châu, đôi khi chính mình đã tạo ra cơ hội để các loại thú hoang dã hại mình.










Bảng “Cape of Good Hope” tận cùng Tây Nam Phi Châu. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Mũi Hảo Vọng và Cape Point đều có phong cảnh hữu tình, nhưng gió mạnh thường xuyên ở mũi đất này. Xe tour đưa bạn đến tận phần đất cuối Mũi Hảo Vọng, gió lồng lộng của biển, tiếng vỗ của sóng vào đá, hình ảnh trắng xóa của các ngọn sóng cao bên cạnh màu nước biển xanh biếc, từng đàn chim bay kín cả một vùng trời. Ðây có phải là nơi mà nhà thám hiểm Portuguese Bartolomeu Dias đã đến vào năm 1486, nhưng ông đã phải quay trở về vì bão táp biển cả của nơi này, vì thế Dias đã đặt tên nguyên thủy cho nó là “Mũi bão táp” (Cape of Storms). Có ai đã đến Great Ocean Road, một thắng cảnh tuyệt vời của vùng Victoria xứ Úc, tôi yêu thích vùng biển The Twelve Apostles (12 Thánh Tông Ðồ), yêu không gian Loch Ard Gorge với một câu chuyện tình tưởng tượng, nơi đây cũng có một con tàu chìm vì đụng phải đá ngầm nhưng ở Great Ocean Road có lẽ thời tiết hiền hòa hơn. Ngược lại, phong cảnh Mũi Hảo Vọng với gió, sóng, âm thanh, màu sắc của trời, biển và những cánh chim biển lại cho tôi cảm giác ngây ngất hơn, tâm tư mình sống động hơn tại mũi đất này.










Mũi đất “Mũi Hảo Vọng” Cape of Good Hope. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Trên đỉnh cao của Mũi Hảo Vọng hơn 200m là một tháp hải đăng khá lớn. Ðứng từ trên đây du khách có thể ngắm nhìn Mũi Point (Cape Point) cách đó chỉ hơn cây số chạy dài thẳng nối liền với biển. Dưới chân tháp là bãi biển Dias Beach, bãi biển được đặt tên của nhà thám hiểm Bồ Ðào Nha. Chung quanh đó là Table Mountain National Park công viên quốc gia hoang dã, đồi núi nối tiếp nhau, phong cảnh đẹp và quan trọng nhất là chưa bị bàn tay con người tàn phá và hầu như rất ít thay đổi trong suốt thời gian người ta khám phá ra Mũi Hảo Vọng. Ngoài ra phải nói thêm về tiệm ăn “Two Ocean Restaurant”, một restaurant có các món ăn ngon (hay tại tôi đã chọn một menu tương đối khá cho đoàn) và có một không gian tình tứ thơ mộng. Quả là “lãng phí” nếu một ai đó không biết tận hưởng cái không gian thơ mộng đó, không gian lãng mạn đó như có thể đưa ta “tìm lại từ đầu” của cái giây phút lưu luyến thời xuân trẻ, cái thời mà “phút đầu gặp em, tinh tú quay cuồng” thơ mộng xa xưa. Ðứng nơi đây, phóng tầm mắt ra xa du khách bắt đầu thấy các town phố nhỏ xa tắp dưới chân dãy núi nằm bên phía biển India Ocean. Các dải mây trắng len lỏi giữa các ngọn núi như cảnh thần tiên, trông ra không phải nơi đâu cũng có. Vẻ đẹp thiên nhiên lúc nào cũng chỉ xuất hiện trong những sát na mà tâm ta thưởng ngoạn.










Bờ biển Dias Beach nhìn từ đỉnh cao Mũi Hảo Vọng. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Cape Peninsula không những chỉ cho du khách thắng cảnh Cape Town, Cape of Good Hope mà còn cho du khách những phong cảnh khó quên của các phố nhỏ bên bờ biển phía Tây (bên Atlantic Ocean) cũng như bên bờ biển phía Ðông. Hout bay là một phố cảng cách Cape Town chừng hơn 30 phút xe. Xa hơn một chút là điểm Chapman’s Peak cao có đến hơn 500m, điểm này nằm trên Chapman’s Peak Drive, một đoạn đường được đục thủng bên núi dọc theo bờ biển. Từ đây nhìn về vịnh Hout Bay với đỉnh núi Sentinel cao lớn, dốc đứng sừng sững bên cạnh vịnh Hout và đảo Seal Island tạo thành một thắng cảnh bình yên rất đẹp. Tại cảng Hout Bay, một chuyến cruise đi xem các loại hải cẩu sinh sống trên đảo nhỏ Seal’s Island và cũng là dịp cho du khách thưởng ngoạn phong cảnh từ biển nhìn ngược về thành phố Hout Bay. Những quầy hàng gifts bày bán dọc theo phố cảng nhưng quả thực không rẻ chút nào.










Tháp hải đăng của Mũi Hảo Vọng. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Bãi biển Kommetjie tại Noordhoek dài rộng với bãi cát trắng thoai thoải, hiếm có mấy bãi biển được như vậy, nhưng đẹp như thế mà Mùa Hè vẫn không thấy tài tử giai nhân nào đến đây tắm biển, không thấy ai dám xuống biển để thử cái lạnh của biển Atlantic. Dòng hải lưu Benguela rất lạnh chảy qua đây đã làm chùn chân tất cả những ai muốn đọ sức với thiên nhiên.










Vịnh Hout Bay nhìn từ Chapman’s Peak. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Nhưng rất lạ, trong khi dòng hải lưu bên Tây lạnh giá thì dòng hải lưu Agulhas bên phía Ðông của Cape Peninsula thì lại ấm hẳn lên, có khi ấm hơn hẳn cả đến 10 độ C. Vì vậy mà khách du lịch muốn tắm biển thì họ đổ dồn về bãi biển Muizenberg, ấm hơn và an toàn hơn. Ðồng thời khu biển Boulders là nơi trú ngụ của hơn 2,000 con chim cánh cụt African Penguins. Loại African Penguin tương đối lớn hơn khá nhiều so với loại Penguin của đảo Philip bên Úc. Du khách có thể ghé qua “giang sơn” của chúng thăm vào bất kỳ giờ nào mà mà văn phòng ở đây còn mở cửa. Trong khi loại Penguin bên Úc nhỏ hơn, có lẽ chỉ cao bằng một nửa của African Penguin nhưng đặc biệt nhất là du khách chỉ được ngắm các đàn Penguin Úc vào lúc trời chập choảng tối. Ðây là lúc đàn Penguin lục tục kéo nhau từ biển trở về tổ của chúng sau một ngày đi săn mồi ngoài biển. Ðiểm đặc biệt khác ở các loại Penguins là chúng hình như không bao giờ về lầm nhà của chúng cả. Thấy chúng đi lững thững, ai cũng ngỡ chúng không biết đường về. Nhưng có đứng quan sát sinh hoạt của Penguin, mình mới nhận thấy rằng có lẽ con người mới dễ đi lầm nhà hơn là chim cánh cụt!










Khỉ hoang Chacma Baboon tại Cape Peninsula. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Ngoài các thắng cảnh thiên nhiên, Cape Peninsula vẫn còn có nhiều nơi rất nên đến thưởng ngoạn như thành phố nhỏ xinh xắn dễ thương Simon’s Town với những món quà kỷ niệm tuyệt hảo, khu vườn nổi tiếng Kirstenbosch National Botanical Garden được xếp vào khu vườn có hạng trên thế giới. Muốn dạo hết một khu vườn 2square miles thì có lẽ du khách cũng phải mất đến cả ngày ở đây. Còn khu vực Drakenstein Paardeberg and Riebeek-Wes thì chắc chắn không ai muốn đến vì đây là nhà tù, nơi nổi tiếng vì đã từng giam giữ Nelson Mandela (vị tổng thống da đen Nam Phi sau này) cho đến ngày ông được thả ra khỏi trại.










Seal’s Island tại vịnh Hout Bay. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Cape Peninsula là một nơi không thể thiếu trong hành trình du lịch của những du khách sành điệu.










Ðàn chim cánh cụt Penguin tại Boulders. (Hình: ATNT Tours & Travel)










Ðường vào vườn Kirstenbosch National Botanical Garden. (Hình: ATNT Tours & Travel)






ATNT TOURS & TRAVEL tổ chức và hướng dẫn du lịch


=> Xin quí khách gọi cho văn phòng ANTN Tours để biết thêm các lịch trình và chi tiết về các chuyến tour năm 2013.


=> Escorted Tour Nam Phi (South Affrica): Captown-Johanesburg-Safari &Victoria Falls. Du ngoạn Safari hoang dã của Phi Châu.


Tour Safari Phi Châu 2013: Tour #1: Mar. 09-Mar. 22, 2013.


Tour #2: Jun. 06-Jun. 19, 2013.


Tour #3: Sep. 11-Sep. 24, 2013.


Tour #4: Dec. 06-Dec. 19, 2013.


=> Escorted Tour Turkey + Greece 12 ngày.


Greece: Athens-Patmos-Rhodes-Heraklion-Santorini.


Turkey: Istanbul-Cappadocia-Pamukkale-Ephasus-Kusadasi.


Tour #1: Mar. 13-24, 2013.


Tour #2: May 01-12, 2013.


=> Escorted Tour Tây Âu Mùa Hoa Tulip-Bỉ-Lục Xâm Bảo-Pháp:


Amsterdam-Brussels-Luxembourg-Paris-Mont Saint Michel.


Tour: April 27-May 05, 2013.


=> Escorted Tour: Pháp-Tây Ban Nha-Bồ Ðào Nha:


Paris-Lourdes-Barcelona-Madrid-Toledo-Avila El Escorial-Évora-Fatima-Lisbon.


Tour 1: May 04-May 17, 2013.


Tour 2: Sept. 10-Sept. 23, 2013.


=> Escorted Tour Tây Âu: Anh-Pháp-Thụy Sĩ-Monaco-Ý:


London-Paris-Zurich-Lucerne-Nice-Monaco-Piza-Venice-Florence-Rome-Vatican.


Tour code WEU#1A: May 26-June 09, 2013.


Tour code WEU#1B: July. 06-July 20, 2013.


Tour code WEU#1C: Aug. 10-Aug. 24, 2013.


=> Escorted Tour: South America Brazil-Argentina-Chile-Peru (17 ngày):


Rio De Janeiro-Brazil Iguassu Falls-Argentina Iguassu Falls-Buenos Aires-Santiago-Valparaiso-Lima-Cusco-Sacred Valley-Machu Picchu.


Tour #1: Apr. 14-Apr. 30, 2013.


Tour #2: May. 19-Jun. 04, 2013.


Tour #3: Oct. 02-Oct. 18, 2013.


Tour #4: Nov. 24-Dec. 10, 2013.


=> Tour Việt Nam: Tổ chức mỗi tháng cho gia đình hoặc group.


=> Tổ chức “Private Tour” đi khắp mọi nơi trên thế giới.


ATNT Tours & Travel chuyên nghiệp về bán vé máy bay & tổ chức và hướng dẫn tours.


Xin liên lạc ATNT TOURS & TRAVEL


9126 Edinger Ave., Fountain Valley, CA 92708


Tel: (714) 841-2868/(888) 811-8988


Website: www.atnttravel.comhay www.atnttour.com






Bảo hiểm phụ Medigap là gì?

 


Yến Tuyết


 


Hỏi: Tôi về hưu vào tháng 7 năm 2012 và đã nhận được thẻ Medicare gồm cả hai phần A và B, đang ghi tên vào HMO. Lợi tức hưu trí của tôi là 800$ và lương của vợ tôi hiện đang đi làm việc là 3,000$/tháng.


Tôi đọc báo thấy bà nói một người đang ghi tên vào một chương trình Medicare quản lý tư HMO, có thể đi ra khỏi chương trình HMO hiện nay để trở về Medicare căn bản với điều kiện phải ghi tên vào một chương trình thuốc độc lập (stand alone drug plan) trong thời gian từ 1 tháng 1, 2013 đến 14 tháng 2, 2013.


Tôi muốn tìm hiểu về phúc lợi của loại bảo hiểm phụ Medigap, giúp trả 20% mà Medicare căn bản không trả. Loại bảo hiểm Medigap này bao nhiêu một tháng và tôi phải ghi tên ở đâu?


Ba. T. Phạm (Placentia)


 


Ðáp: Việc tìm hiểu của ông về chương trình Medigap rất cần thiết vì Medicare căn bản gồm có Part A và Part B chỉ bao trả có 80% chi phí y tế mà thôi.


Nếu ông không hội đủ điều kiện để hưởng Medi-CAL, là bảo hiểm y tế của tiểu bang dành cho người lợi tức thấp và giúp bà trả 20% còn lại mà Medicare không trả, ông cần ghi tên vào loại bảo hiểm phụ Medigap (Supplement Medicare Plan).


Bên cạnh giai đoạn ghi tên đặc biệt, dành cho những ai ghi tên vào các chương trình MAPD (HMO hay PPO) có thể trở về tình trạng Medicare căn bản, hiện đang xảy ra (1 tháng 1 đến 14 tháng 2 năm 2013), ông vẫn còn ở trong thời gian 6 tháng đầu tiên sau khi có Medicare, thường được gọi là “cửa sổ của cơ hội (window of opportunity) “để ghi tên vào chương trình Medigap mà họ không có quyền từ chối nếu ông bị bệnh năng từ trước (previous health condition).


 


Sau đây là các loại bảo hiểm phụ Medigap và các phúc lợi của chúng


 


Quyền lợi căn bản: Các bảo hiểm phụ thường mang tên của các chữ cái: A, B, C, D, F*, G, M and N. (Riêng hai chương trình K và L có những phúc lợi khác các chương trình kể trên.)


Các chương trình này đều bao trả:


Tất cả 20% tiền phụ chi ở nhà thương của Phần A và 100% chi phí cho thời gian ở thêm trong nhà thương (tối đa là 365 ngày cho suốt đời); tiền phụ chi phần B (20% số tiền Medicare chấp thuận); Ba lít máu đầu tiên trong năm.


Tiền khấu trừ (deductible) ở nhà thương: (Phần A)


– Các bảo hiểm phụ: B, C, D, F, G và N bao trả:


Tiền khấu trừ $1,184 ở nhà thương (năm 2013), cho mỗi chu kỳ phúc lợi**.


– Bảo hiểm M và K bao trả 50% tiền khấu trừ phần A.


– Bảo hiểm L trả 75% tiền khấu trừ phần A.


Tiền phụ chi (copayment) ở nhà chăm sóc sức khỏe có y tá chuyên môn: (SNF)


Các bảo hiểm phụ: C, D, F, G, M và N bao trả:


$141.50 mỗi ngày từ ngày 21-100 được Medicare chấp thuận bao trả khi vào nhà chăm sóc sức khỏe có y tá chuyên môn (cho mỗi chu kỳ phúc lợi).


Bảo hiểm phụ K trả 50% tiền phụ chi.


Bảo hiểm L trả 75% tiền phụ chi.


Tiền khấu trừ phần B:


– Chỉ có hai bảo hiểm phụ C và F bao trả chi phí đầu tiên $147 của Medicare phần B trong năm 2013.


Phụ chi (coinsurance) 20% của phần B:


Các bảo hiểm phụ: A, B, C, D, F, G, M and N trả 100%, K trả 50%, L trả 75%.


Chăm sóc khẩn cấp khi du lịch nước ngoài: Các bảo hiểm phụ: C, D, F, G, M và N bao trả: 80% chi phí, trong 2 tháng đầu tiên của mỗi chuyến đi ra ngoài nước Mỹ sau khi quí vị trả tiền khấu trừ $250, cho phúc lợi tối đa cho suốt đời.


Phòng ngừa bệnh: Chỉ có hai bảo hiểm phụ K và L bao trả 100% việc phòng bệnh.


* Bảo hiểm phụ F và J có thể được chọn bán với tiền khấu trừ cao $2,000 trong năm 2013. Các quyền lợi vẫn vậy, nhưng phải trả tiền khấu trừ trước khi bảo hiểm phụ trả những phúc lợi khác của chương trình.


** Một “chu kỳ phúc lợi” bắt đầu từ ngày vào nhà thương (hay nhà chăm sóc có y tá chuyên môn), và chấm dứt sau 60 ngày liên tục kể từ ngày xuất viện mà không phải trở lại vào nhà thương (hay nhà chăm sóc có y tá chuyên môn) trong thời gian đó.


Lệ phí hàng tháng của các chương trình bảo hiểm này thay đổi tùy theo từng hãng bán bảo hiểm và tùy theo loại bảo hiểm Medigap nào mà ông chọn ghi tên. Do đó, ông nên liên lạc thẳng với các hãng bảo hiểm bán Medigap để tìm hiểu về lệ phí hàng tháng của từng chương trình và so sánh xem chương trình nào phù hợp với ông nhất.


HICAP có thể gởi danh sách của các hãng bảo hiểm bán Medigap qua đường bưu điện để cho ông liên lạc ghi tên thẳng với họ.


Như đã nói ở trên, bên cạnh việc ghi tên vào bảo hiểm phụ, ông còn cần phải ghi tên vào một chương trình thuốc phần D độc lập (Part D stand Alone drug plan) để được giúp đỡ trả tiền thuốc.


Ông nên ghi tên vào phần D càng sớm càng tốt trong thời gian ghi danh đặc biệt vào phần D, hiện đang xảy ra, dành cho những ai đang ghi danh vào MAPD, nhưng muốn trở lại tình trạng Medicare căn bản như ông.


 


Hỏi: Tôi có Medicare và MediCAL. Trong năm 2012, tôi ghi tên vào chương trình thuốc Health Net Option 1 và Medicare đã chuyển tôi qua chương trình thuốc Silver Script Basic vào đầu năm 2013 này vì chương trình thuốc Health Net này không còn hợp đồng với Medicare nữa.


Thế nhưng tuần trước, tôi nhận được thư đòi trả lệ phí hàng tháng của chương trình Silver Script là $30.60/tháng. Xin cho biết tôi có phải trả lệ phí này hay không?


N. Lê (Westminster)


 


Ðáp: Ít nhất có tất cả 6 người, ở trường hợp giống ông gọi vào HICAP để đặt câu hỏi tương tự nên tôi xin trả lời trên cột báo này với mục đích giúp những ai có câu hỏi giống như vậy, biết phải làm gì để giải quyết thư đòi lệ phí phần D của hãng Silver Script.


Nếu ông đang có cả hai bảo hiểm Medicare và MediCAL, đương nhiên vì có lợi tức thấp, nên ông cũng đủ điều kiện để hưởng chương trình giúp trả tiền thuốc Extra Help Low Income Subsidy. Do đó, ông sẽ không phải trả lệ phí hàng tháng $30.60 mà Silver Script gởi đòi ông.


Những ai có Medicare và MediCAL cần hiểu vì sao mà quí vị không phải trả lệ phí này.


Hàng năm, Medicare đưa ra một mức lệ phí tối đa mà chương trình Extra Help giúp nhóm người này. Năm 2013, mức lệ phí tối đa đó là $30.88, do đó, vì lệ phí của Silver Script Basic là $30.60, Trong mức được giúp đỡ nên hội viên của chương trình này không phải trả.


Ông nên viết một thư bằng Anh ngữ, gởi đến văn phòng đòi tiền của chương trình Silver Script để nhắc nhở họ là vì có cả Medicare và MediCAL (làm bản sao của hai thẻ nói trên), cũng như được hưởng LIS (làm bản sao thư báo tin được hưởng Extra Help) cho nên ông không phải trả lệ phí $30.60 mà họ đòi.


Nếu tháng sau, SS vẫn tiếp tục đòi lệ phí, ông có thể làm đơn khiếu nại thẳng với SS hay với Medicare. (Y.T.)


Yến Tuyết là cố vấn Medicare có đăng ký với Bộ Cao Niên của tiểu bang California thuộc chương trình HICAP (Health Insurance Counseling and Advocacy Program), cơ quan Council On Aging of Orange County .


Những câu trả lời của chúng tôi trong mục này có tính cách tổng quát và áp dụng riêng cho người đặt câu hỏi mà thôi vì mỗi cá nhân là một trường hợp riêng biệt. Nếu cư dân quận Cam có thắc mắc liên quan đến Medicare xin liên lạc với HICAP ở đường dây điện thoại tiếng Việt (714) 560-0035.


Quí độc giả ở ngoài quận Cam, xin vui lòng liên lạc với văn phòng cố vấn Medicare SHIP (State Health Insurance Program) 1-800-434-0222 ở địa phương mình cư ngụ.

Vài suy nghĩ về “Bên Thắng Cuộc” của Huy Ðức


Vũ Ánh (Sống Magazine)


 


Vài dòng về tác giả: Tên thật là Vũ Ánh, sinh năm 1941, còn có bút hiệu khác là Vũ Huy Thục. Trước năm 1975, từ 1964 phục vụ tại Hệ Thống Truyền Thanh Quốc Gia đến sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, với các chức vụ: Phóng viên mặt trận 7 năm, rồi trưởng phòng Bình Luận, chánh sự vụ Sở Thời Sự Quốc Tế và Quốc Nội cho đến 10 giờ sáng 30 tháng 4, 1975. Ngoài ra, tác giả còn cộng tác với các nhật báo Dân Ý, Báo Ðen và Sóng Thần vào những năm chiến tranh.


Sau 30 tháng 4 năm 1975, đi tù cải tạo dưới chế độ Cộng Sản 13 năm, trong thời gian này bị nằm “chuồng cọp” mất 5 năm liên tiếp vì chống lại chế độ lao tù và ấn hành tờ Hợp Ðoàn (báo chui trong trại giam). Ðược thả về gia đình với 5 năm quản chế, mưu sinh bằng lao động chân tay cho đến khi được định cư ở Mỹ theo diện H.O. năm 1992.


Sang Mỹ, tác giả trở lại nghề báo và truyền thông: Nhật báo Viễn Ðông, Kinh Tế Thời Báo (TTK), Nhật Báo Người Việt (TTK và Chủ Bút), cộng tác với nhật báo Việt Herald. Ðồng sáng lập đài Văn Nghệ Truyền Thanh (VNTT), Việt Nam California Radio (VNCR) và làm việc ở đó 10 năm, cộng tác với đài truyền hình SBTN, hiện cộng tác với Tuần báo Sống, trong vai trò cố vấn biên tập.


 


***


 


“Lịch sử cận đại của cuộc chiến tranh Nam-Bắc Mỹ, Tổng Thống Abraham Lincoln khi chiến thắng Nam quân sau trận Gettysburg đã ra lệnh cho Tướng Grant phải đứng ra để chào kính viên tướng Nam quân lên ngựa sau khi họ đã ký vào văn bản đầu hàng của Nam quân. Nhưng để hàn gắn, Tổng Thống Abraham Lincoln không phải ra lời xin lỗi Nam quân vì thực sự chiến thắng của Bắc quân không phải là lỗi của ông. Nhưng hành động cấm tất cả binh lính dưới quyền Tổng Tư Lệnh Abraham Lincoln không được truy bức những cựu thù là một cách hàn gắn rất thông minh và văn minh khi bên chiến thắng chìa bàn tay ra trước.”


***


Gặp Huy Ðức nhân một bữa tiệc tại nhà một người bạn. Chúng tôi có trao đổi một vài câu chuyện. Ðây là lần đầu tiên tôi gặp anh dù rằng trước đó tôi thường đọc những bài của anh trên blog Osin, có nội dung chỉ trích chế độ rất khéo léo và suy nghĩ sâu sắc. Huy Ðức sang Mỹ theo một chương trình nghiên cứu của Ðại Học Harvard, một đại học hiện có khá nhiều sinh viên từ Việt Nam qua theo học. Câu chuyện trao đổi liên quan đến nội dung một tác phẩm, đó là “Bên Thắng Cuộc”. Tôi có nói với Huy Ðức là đề tài mà anh đề cập tới rất tế nhị và anh sẽ phải đi dưới hai lằn đạn. Bởi vì viết những gì dù dựa trên sự thật mà bên thắng cuộc không thích, anh cũng sẽ “lãnh đủ” và viết ra những gì mà chỉ một số người bên thua cuộc không thích, anh cũng sẽ bị biểu tình và họ sẽ lôi gốc gác của anh ra mà xỉ vả. Lý do rất dễ hiểu: Kể cả bên thắng cuộc và bên thua cuộc đều vẫn còn nhiều người chỉ thích “uống nước đường” chứ không thích người nào nói sự thực hay chứng minh đó là sự thực.


Ít lâu sau tôi nhận được tập bản thảo “Bên Thắng Cuộc” của Huy Ðức và tập bản thảo dù dầy đến 680 trang, tôi vẫn đọc một cách cẩn thận và có ghi chú. Tôi kết thúc trang cuối cùng vào đúng lúc đài BBC đưa ra bản tin phản ứng của độc giả đối với “Bên Thắng Cuộc”, ủng hộ cũng như chỉ trích, phần lớn đều rất lịch sự. Tôi nghĩ chỉ cần phản ứng lịch sự là được rồi, dù phản ứng bao gồm cả những lời chỉ trích, bởi vì chỉ trích lịch sự, ôn tồn ở cái đất này giống như lá Mùa Thu.


Cảm tưởng của tôi đối với “Bên Thắng Cuộc” của Huy Ðức: Lần đầu tiên tôi được đọc tác phẩm của một nhà báo trẻ trong nước viết với giọng văn bình thản, cố tránh những tĩnh từ vô ích, trích dẫn có cân bằng và đối chiếu thận trọng. Mặc dù nội dung tác phẩm còn nhiều khiếm khuyết khi Huy Ðức viết về phần bên thua cuộc, nhưng ở vào thế hệ của anh không thể tránh những lỗi này được và điều này theo tôi cũng không có gì là “big deal” vì anh vẫn còn đầy đủ cơ hội hiệu đính lần xuất bản sau. Nhưng tại sao lại là “Bên Thắng Cuộc” mà không là “Bên Thắng Trận”? Nguyễn Giang, trưởng ban Việt ngữ của Ðài BBC cũng đã có những thắc mắc này và tự lý giải nó bằng một tự nhủ:


“Khi đọc bản thảo ‘Bên Thắng Cuộc’ (cả hai tập), tôi băn khoăn không hiểu vì sao Huy Ðức không đặt tựa cho sách là ‘Bên Thắng Trận’ với tất cả sự oai hùng, hào khí cách mạng như truyền thông chính thống vẫn nêu. Có phải trận chiến quân sự và ý thức hệ dù lớn lao đến đâu cũng chỉ là một cuộc cờ vì trận chiến vì tâm hồn và tương lai Việt Nam vẫn chưa chấm dứt?”


Tôi cũng có những thắc mắc giống như ông Nguyễn Giang, nhưng tôi tự lý giải theo cách nhìn khác. Trong một trận banh, tỷ số các bàn thắng bại được ghi ngay trên bản và được dứt khoát quyết định, bên bị loại không thể thể giải thích “tại”, “bị” hay “do… mà tôi thua”.


Nhưng cuộc chiến Việt Nam là một cuộc chiến rất phức tạp. Những người Cộng Sản miền Bắc tấn công miền Nam Việt Nam trước và dưới cái nhãn “giải phóng và thống nhất đất nước”. Miền Nam Việt Nam chống trả dưới cái nhãn khác, đó là “tiền đồn của thế giới tự do”. Cả hai bên lao vào một cuộc huyết nhục tương tàn với súng đạn hai bên chẳng do người Việt Nam sản xuất. Chúng đến từ Nga, Tàu và Mỹ. Hai bên cứ thế mà lao đầu vào chém giết nhau, trong khi ở các bàn hội nghị quốc tế, những siêu cường thương lượng về ảnh hưởng của họ trên núi xương sông máu của nhân dân cả hai miền Nam-Bắc. Ðó là lý do tại sao những người thức tỉnh nhận ra “cuộc cờ” khốn nạn ấy mà những người nắm quyền lực hiện nay ở Việt Nam không nhận ra? Huy Ðức đã ghi ở trang đầu của cuốn sách một nhận định ngắn ngủi của Nguyễn Duy nhưng đầy ý nghĩa “Suy cho cùng trong mỗi cuộc chiến tranh, bên nào thắng thì nhân dân cũng bại”. Tôi cho rằng những suy tưởng này chính là lý do khiến Huy Ðức không dùng tựa đề bên thắng trận mà dùng tựa đề “Bên Thắng Cuộc”.


Chỉ cần dùng tựa đề này, Huy Ðức cũng đã can đảm rồi. Cậu bé chăn trâu ở một làng quê nghèo ở Hà Tĩnh ngày nào nay đã thành danh trong nghề nghiệp báo chí với cái tên blogger Osin đang cố gắng giữ sự tỉnh táo bằng cách học hỏi và nghiên cứu tại một trường đại học nổi danh ở Mỹ là trường Harvard. Cuộc nghiên cứu chỉ kéo dài có một năm thôi, nhưng tôi tin rằng ở ngôi trường vốn là mẫu mực cho nền tự trị đại học và suy nghĩ tự do ấy đủ để cho những người bảo thủ phải thay đổi suy nghĩ của mình hay ít ra là cũng làm mới lại suy nghĩ mà họ đã có từ trước.


Tôi muốn nhắc lại ở đây một điều đã quá cũ, nhưng vẫn cứ phải khẳng định đây là loại tác phẩm chính văn căn cứ vào những dữ kiện như cuốn “Bên Thắng Cuộc” một kiểu viết đòi hỏi phải có một phương pháp làm việc mang nhiều tính chất sử học chẳng hạn như việc lựa chọn dữ kiện, phỏng vấn những nhân chứng còn sống, sưu tầm những tài liệu của những nhân chứng đã chết, phân tích (chứ không phải bình luận) những tài liệu, văn kiện sưu tầm được, đi và nói chuyện với những nhân vật lịch sử có liên hệ hiện còn sống. Xét đến những điều kiện để thực hiện tác phẩm rõ ràng Huy Ðức đã đáp ứng đầy đủ như anh đã trình bày trong Lời Nói Ðầu và nội dung các chương của tác phẩm. Làm được đầy đủ công việc này, phải mất 10 năm là điều mà tôi tin rằng Huy Ðức nói không ngoa.


Ðọc một tác phẩm dày như “Bên Thắng Cuộc” với biết bao nhiêu dữ kiện lịch sử, nhiều cuộc phỏng vấn, nói chuyện với những nhân vật, những nhân chứng lịch sử của cả hai bên, nhất là phần chú thích (nhất thiết phải đọc cả phần chú thích này, bởi vì nó cung cấp cho những luận đoán của người đọc nhiều chi tiết thú vị), người đọc phải mất rất nhiều thời giờ, ngoại trừ, những người vì nghề nghiệp cần phải đọc hết những trang sách trong thời gian ngắn nhất. Ví thử như Huy Ðức viết “Bên Thắng Cuộc” chỉ để thỏa mãn nhu cầu chính trị ca ngợi chế độ thì không cần phải 3 năm để đọc tài liệu và 10 năm mới hoàn thành. Cho nên, việc tác giả dùng thời gian hơn một thập niên để viết “Bên Thắng Cuộc” là có lý do của nó. Huy Ðức cần phải căn cứ vào cách làm của những nhà văn viết ký sự dựa theo dữ kiện lịch sử để bảo đảm tính “không dễ dãi với cách nhìn những gì đã từng xảy ra trên đất nước Việt Nam”. Ðọc “Bên Thắng Cuộc” từ trang đầu đến trang cuối, người đọc có thể thấy nỗ lực của Huy Ðức cố gắng không để cho tác phẩm của mình trở thành những ly nước đường cho cả bên thắng cuộc lẫn bên thua cuộc, dù những cố gắng của anh chỉ có giới hạn. Hãy đọc Huy Ðức viết trên trang Facebook lập ra cho cuốn sách:


“Tôi mong các nhà lãnh đạo hiện nay đọc Bên Thắng Cuộc cho dù họ đánh giá cuốn sách như thế nào. Nhận ra những sai lầm để ‘đưa dân tộc Việt Nam đi đúng con đường dân chủ, phát triển’ là mong ước của chúng ta. Nhưng tương lai dân tộc không thể chỉ trông cậy vào một cuốn sách hay chỉ trông cậy vào những nhà lãnh đạo ở bên thắng cuộc.”


Ý kiến mà tôi vừa trích dẫn chỉ là một phần nhỏ trong phần trả lời của tác giả đối với những phản ứng hay ý kiến của độc giả mà tác giả đặt tên là “Không thể cứ trú ngụ trong sự sợ hãi”. Ðài BBC ghi lại một câu hỏi khá quan trọng, đó là “liệu ông có sợ những điều không hay xảy ra với ông vì vi phạm các qui định của đảng và nhà nước”, Huy Ðức đã thẳng thừng:


“Tôi không nghĩ là mình nằm trong phạm vi điều chỉnh các qui định đó. Tôi ý thức được những việc gì mình đang làm. Sự thật không chỉ giúp chúng ta tìm ra những phương thuốc đúng để chữa lành các vết thương cũ mà còn giúp những người đang nắm vận mệnh quốc gia không vi phạm những sai lầm mới. Không ai muốn hứng chịu những điều không hay nhưng nếu cứ trú ngụ trong sự sợ hãi thì sự thật sẽ không bao giờ được nói ra, bạn ạ!”


Huy Ðức có thể trình bày suy nghĩ của mình về đứa con tinh thần được kể là quan trọng của anh khi chính quyền mà anh đang sống với chưa có dấu hiệu gì muốn nhìn nhận những sự thật mà anh trình bày trong “Bên Thắng Cuộc” là vì những lý do như anh đã viết trên Facebook. Những đoạn trong tác phẩm mà tôi cho rằng quan trọng và người Việt ở hải ngoại nên đọc chính là những đoạn mà tác giả tổng hợp được cách nhìn về mọi phía và về các bên lâm chiến từ giai đoạn lực lượng Cộng Sản tiến vào Saigon và thời kỳ quân quản, hiệp thương thống nhất hai miền Nam-Bắc.


Nhưng sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, thảm kịch diễn ra từ việc trả thù những sĩ quan công chức, cảnh sát VNCH cho tới việc đánh tư sản, tiêu diệt văn hóa văn nghệ tự do, qui kết loại trừ tư bản Tàu Chợ Lớn, cưỡng bức người dân thành phố đi kinh tế mới, cuộc chiến với Khmer Ðỏ cùng với những nỗ lực được mệnh danh là “duy ý chí” nhằm áp đặt các mô hình kinh tế xã hội chủ nghĩa bao cấp trên cả nước với chế độ khẩu phần khắt khe đưa đến thảm họa nhân đạo và sự suy sụp kinh tế.


Nguyễn Giang, trưởng ban Việt ngữ đài BBC nhận định về văn phong của Huy Ðức trong các chương nói trên: “Ở các chương này, ngòi bút Huy Ðức tỏa sáng trong giọng văn âm thầm, cố gắng giữ vẻ bình thản nhưng bên trong sôi sục, thậm chí có chỗ nghẹn đi vì những biến cố đau đớn cho hàng triệu người mà anh chứng kiến cận cảnh, nhất là tâm thức một người đi bộ đội và từ Bắc vào Nam”.


Ngay từ những dòng đầu tiên, niềm đau ấy, tâm thức ấy được phản ảnh như dưới đây về một sự thực ở miền Nam Việt Nam. Sự thực ấy khác những điều mà Huy Ðức được dạy dỗ từ thuở thiếu thời:


“Nhưng hình ảnh miền Nam đến với tôi trước cả khi tôi có cơ hội rời làng quê nghèo đói của mình. Trên Quốc lộ 1, bắt đầu xuất hiện những chiếc xe khách hiệu Phi Long thỉnh thoảng tấp lại bên những làng xóm xác xơ. Một anh chàng tóc ngang vai, quần loe, nhảy xuống đỡ khách rồi rất nhanh đu ra ngoài cánh cửa gần như trong một giây trước khi xe rú ga, vọt đi ngạo nghễ. Hàng chục năm sau tôi vẫn nhớ hai chữ ‘chạy suốt’ bay bướm, sặc sỡ sơn hai bên thành xe. Cho đến lúc ấy thứ tiếng Việt khổ lớn mà chúng tôi nhìn thấy chỉ là những chữ in hoa cứng rắn viết trên những băng khẩu hiệu kêu gọi xây dựng chủ nghĩa xã hội và đánh Mỹ. Những gì được đưa ra từ những chiếc xe đò Phi Long thoạt đầu thật đơn giản: Mấy chiếc xe đạp bóng lộn xếp trên nóc xe, cặp nhẫn vàng chóe trên ngón tay một người làng tập kết (ra Bắc) vừa về Nam thăm quê ra, con búp bê nhựa biết nhắm mắt khi nằm ngửa và có thể khóc oe oe, buộc trên ba lô của một anh bộ đội phục viên may mắn. Những cuốn sách của Mai Thảo, Duyên Anh… được những bộ đội giấu dưới đáy ba lô đã giúp cho bọn trẻ chúng tôi biết một thế giới văn chương gần gũi hơn là ‘Rừng thẳm tuyết dày’, ‘Thép đã tôi thế đấy’, những chiếc máy Akai, radio cassettes được những người hàng xóm tập kết mang ra giúp chúng tôi nhận ra người lính xa nhà, đêm tiền đồn còn nhớ mẹ nhớ em, chứ không chỉ là ‘Ðêm Trường Sơn nhớ Bác’. Có một miền Nam không giống như miền Nam trong sách giáo khoa của chúng tôi.”


Qua đoạn văn này trong Lời Nói Ðầu, người ta thấy tác giả tự tay chém vào thân người mình những vết thương sâu hoắm để tự cảm thấy một nỗi đau, nỗi đau không thảng thốt, nhưng nó sẽ cắn xé, gậm nhấm từ từ một con người còn tỉnh táo để nhận biết sự thật, để nhận biết là trong bao nhiêu lâu của tuổi xuân mình chỉ được biết những gì không phải sự thật. Theo tôi, nỗi đau của Huy Ðức cũng như hàng triệu người có cùng một cảm xúc như anh không khác gì nỗi đau đớn của hàng triệu người ở miền Nam Việt Nam đã để mất cái phần đất mà chỉ sau 30 tháng 4 năm 1975 họ mới có thể hoàn toàn thấu hiểu rằng so với miền Bắc, nó thật là quí giá, đúng như lời cựu tướng độc nhãn của Do Thái Moshe Dayan đã nhận định khi ông đến Saigon để viết một phúc trình cho tờ Israel Times rằng người miền Nam Việt Nam phải biết thua Cộng Sản thì mới có thể chiến thắng được họ. Theo tôi nỗi đau ấy không thể được làm thuyên giảm chỉ với những tập tài liệu “Hồ Sơ Mật Dinh Ðộc Lập” hoặc “Khi Ðồng Minh Tháo Chạy” hay “Tâm Tư của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu”, hoặc những cuốn hồi ký trong đó có một số tướng lãnh hay các sĩ quan cao cấp không ngại ngùng nói thẳng ra chuyện các ông bỏ đơn vị, bỏ lính của mình như thế nào để thoát ra nước ngoài trong cơn lốc nghiêng ngửa của miền Nam. Những cuốn sách ấy không thể là những thắc mắc mà cho tới bây giờ vẫn chưa có câu trả lời dứt khoát, đó là: “Một quân đội thiện chiến, quả cảm, chiến đấu không mệt mỏi trong một cuộc chiến dài và đẫm máu như thế, tại sao họ vẫn thất bại”?


Suy nghĩ của tôi cũng chỉ là cái cớ để nói tới cái bối cảnh ra đời của “Bên Thắng Cuộc”. Sống trong lòng chế độ ở Việt Nam mà đề cập tới những người thắng cuộc cũng đã là một điều khó khăn và đe dọa cho Huy Ðức rồi, nhưng đề cập tới những người thuộc bên thua cuộc lại càng khó khăn, phức tạp và nhạy cảm hơn đối với một tác giả xuất thân từ phía thắng cuộc. Tôi xin trích dẫn lời kết luận của một trong những phản ứng chỉ trích của một cựu sĩ quan bên thua cuộc (VML) qua một e-mail được một bạn tù forward cho tôi: “Tác giả đã bỏ ba năm, ngồi đọc 126 quyển, rồi trích lấy 609 câu ghép lại thành từng trương mục thêm vào mấy lời cám ơn, thế là xong một tác phẩm vĩ đại! Tóm lại Bên Thắng Cuộc chỉ là một công trình đáng giá 3 xu hoàn thành từ một cháu ngoan của bác”. Tôi không ngạc nhiên về những lời phán này bởi vì trong 20 năm sống ở Mỹ, thói quen của một số người thuộc phía thua trận là bác bỏ và phủ nhận bất cứ một cuốn sách nào từ phía những người thắng trận, nhưng không may, họ lại không thể trưng ra được một tác phẩm nào của họ để đối chiếu. Andrew Wiest khi viết cuốn “Vietnam’s Army Forgotten” đã có một thư mục sách ông tham khảo dài, những cuộc phỏng vấn và mất cả 3 năm trời để tìm cách phỏng vấn người anh hùng trong quân đội VNCH Trần Ngọc Huế và cả người mà ông cho rằng một nửa giai đoạn chiến tranh là anh hùng nhưng cuối cuộc chiến trở thành người phản bội, Phạm Văn Ðính. Larry Berman cũng đã mất khoảng 10 năm trời, dùng số sách tham khảo nhiều hơn Huy Ðức và nhất là tìm cách phỏng vấn cho được tình báo viên Phạm Xuân Ẩn trước khi ông ta qua đời để viết cuốn “Perfect Spy”. Cựu bộ trưởng quốc phòng Mỹ khi viết cuốn “Argument Without End” cũng đã phải vùi đầu vào một núi tài liệu trong văn khố quốc gia Mỹ, rồi phải vận động để được phép thu thập cái kho tài liệu về chiến tranh Việt Nam của Hà Nội mà trước đó không một tác giả Mỹ nào xâm nhập vào được, tổ chức các buổi hội thảo tốn kém để đối thoại với các cựu tướng lãnh và giới chức quân sự chính trị cao cấp từng đối đầu với Hoa Kỳ trong chiến tranh, gặp gỡ riêng tư những người cầm trịch trong cuộc chiến Việt Nam cả về phía Mỹ, Việt Nam và VNCH. Ấy vậy mà trong buổi giới thiệu sách ở New York, tác giả vẫn còn xin lỗi vì những tham khảo chưa trọn vẹn. Có thể có nhiều người không thích những tác phẩm trên của các tác giả Mỹ với nhiều lý do khác nhau, nhưng bảo chúng là ba xu hay vô giá trị, tôi thấy chưa ai dám hạ bút như vậy. Một phản ứng khác từ Tiến Sĩ Vũ Thị Phương Anh viết trên Facebook, vốn là con của một viên chức cao cấp của VNCH, về cuốn “Bên Thắng Cuộc”, xin trích:


“Không ai trong chúng tôi lại có thể ngờ có ngày những ký ức và sự kiện lịch sử ấy lại được một người từ bên thắng cuộc viết ra. Những dòng chữ trong cuốn sách của Huy Ðức được tác giả viết bằng giọng văn bình thản, khách quan chẳng thấm vào đâu so với những ký ức đầy cảm xúc của chúng tôi, những người phải trải nghiệm thực sự những thí nghiệm của chế độ mới với những người anh em thua cuộc của họ… Những thông tin trong cuốn sách không làm tôi xúc động-vì chắc chắn những chi tiết mà tôi có thể kể ra từ kinh nghiệm cá nhân còn lâm ly và kỳ bí hơn nhiều – mà chỉ làm cho tôi thắc mắc không biết đến bao giờ người anh em thắng cuộc mới thực sự hiểu đầy đủ những người thua cuộc và ý thức rõ những điều phi nghĩa phi nhân mà họ đã làm đối với người anh em kém may mắn của họ”.


Tiến Sĩ Phương Anh cũng nói “chính quyền hiện nay không chân thành nhận lỗi thì sẽ không bao giờ có hòa giải thực sự”. Một nhân vật lịch sử cổ đại là Vua Trần Nhân Tôn, một vị vua nhân đức và một tấm lòng mở rộng như Phật sống, tha tội cho tất cả quan quân đã từng cộng tác với giặc phương Bắc với để hàn gắn, hòa giải dân Việt có phải nhận lỗi với phe thua cuộc? Lịch sử cận đại của cuộc chiến tranh Nam-Bắc Mỹ, Tổng Thống Abraham Lincoln khi chiến thắng Nam quân sau trận Gettysburg đã ra lệnh cho Tướng Grant phải đứng ra để chào kính viên tướng Nam quân lên ngựa sau khi họ đã ký vào văn bản đầu hàng của Nam quân. Nhưng để hàn gắn, Tổng Thống Abraham Lincoln không phải ra lời xin lỗi Nam quân vì thực sự chiến thắng của Bắc Quân không phải là lỗi của ông. Nhưng hành động cấm tất cả binh lính dưới quyền Tổng Tư Lệnh Abraham Lincoln không được truy bức những cựu thù là một cách hàn gắn rất thông minh và văn minh khi bên chiến thắng chìa bàn tay ra trước. Và chung quanh các cộng đồng người Việt Nam ở Hoa Kỳ tổ chức rất long trọng những ngày gọi là Quốc Hận, nhưng đã có ai trong số những người lãnh đạo quân sự và chính trị còn sống ở đây dám đứng ra nhận lỗi với chính những người thua cuộc và dân chúng còn ủng hộ bên thua cuộc dù đã để mất miền Nam Việt Nam không, hay họ vẫn cứ vẫn dễ dãi đổ tất cả tội lỗi cho Mỹ và Dương Văn Minh?


Cho nên, sau 37 năm Hà Nội chưa bị đe dọa bởi những chống đối trong nước hay tại hải ngoại thì mơ ước của Tiến Sĩ Phương Anh vẫn chỉ là một giấc mơ đẹp nhưng không bao giờ thành hiện thực. Bởi một điều: Khó có thể đổ lỗi cho bên chiến thắng khi cuộc chiến đã bị quốc tế hóa thành ý thức hệ của hai khối Cộng Sản và Tư Bản. Trong một trận banh, bên nào lừa banh được thì bên đó dễ dàng xuyên thủng lưới đối phương. Bên thua khó lòng viện dẫn lý do là bên kia quỷ quyệt, chơi xấu nên mới thắng. Có phải do thế mà bên chiến thắng phải xin lỗi thì các khán giả ủng hộ hai bên trong trận banh từng chia rẽ nay mới có thể bắt tay đi uống bia với nhau được? Làm gì có chuyện đó, thưa Tiến Sĩ Phương Anh? Tỷ số bàn thắng thua trong một trận đá banh hay bóng rổ vẫn là những con số lạnh lẽo, nhưng đáng buồn là nó xác định được thứ ưu thế cũng lạnh lẽo không kém của bên thắng trận. Làm sao có ai trả lời được câu hỏi nếu như miền Nam là bên thắng cuộc thì liệu sự trả thù có diễn ra với bên thua cuộc là miền Bắc hay không?


Nay có một người như tác giả “Bên Thắng Cuộc” nói tới những xúc cảm của chính mình khi viết một tác phẩm về thắng, thua trên bàn cờ chính trị và quân sự Việt Nam, tôi nghĩ đó là một điều đáng quí. Văn phong bình thản và ôn tồn của một người viết xuất thân từ xã hội Cộng Sản cho thấy đây là một yếu tố rất quan trọng của một tác giả còn dính líu nhiều đến quá khứ của các phe lâm chiến trong một cuộc chiến không vinh hạnh gì cho đất nước Việt Nam. Càng bình thản và ôn tồn sự trình bày của mình càng thuyết phục. Càng gồng mình, càng dao to búa lớn, càng biểu lộ cảm tính đối với những vấn đề nay đã trở thành lịch sử thì càng thiếu thuyết phục và trong nhiều trường hợp lộ cho người khác thấy cái non nớt ấu trĩ của mình.


Khi viết về bên thua cuộc, Huy Ðức còn nhiều thiếu sót nhất là những chương nói về tù cải tạo và cuộc vượt biển của hàng triệu người Việt Nam (cho tới nay không có con số ước lượng gần sự thật). Nhưng tôi vẫn nghĩ ở thế hệ của Huy Ðức (thế hệ 1.5), anh không thể hiểu hết những gì diễn ra trong hai tấn bi kịch đầy thương tổn trong lịch sử cận đại hậu chiến tranh Việt Nam. Hơn nữa, nội dung cuốn sách chỉ mô tả lại hình ảnh về những sai lầm của bên thắng cuộc, kể cả sai lầm đối với bên thua cuộc. Ngay cả người Việt Nam thuộc thế hệ 1.0, 1.5 và 2.0 hiện nay ở Mỹ có người còn không hiểu hết những gì cha anh họ từng phải trải qua trong các trại cải tạo hay trên đường vượt biển, huống chi một nhà báo trẻ như Huy Ðức sinh ra và lớn lên trong môi trường xã hội chủ nghĩa và chỉ khi vào Nam mới biết rằng có một miền Nam không giống như sách giáo khoa miền Bắc đã dạy anh. Cho nên chỉ cần Huy Ðức viết về những bi kịch nói trên của bên thua cuộc không giống như lời lẽ của Phan Xuân Huy, một cựu dân biểu dưới chế độ VNCH mà anh trích dẫn trong sách là tôi đã có thể gọi anh là một nhà báo còn giữ được nhân cách và còn tỉnh táo trong suy nghĩ giữa một xã hội mà lòng người ngày càng tao loạn, và những người quản trị đất nước ngày càng khắt khe đối với những ý tưởng độc lập.


Cái oái oăm của lịch sử cũng vẫn theo đuổi những người Việt Nam đã bỏ nước ra đi và nhận nơi này làm quê hương thứ hai của họ. Người Việt Nam ở quận Cam hình thành một cộng đồng từ ngày những bước chân còn bàng hoàng của họ từ các trại tị nạn đặt xuống đây. Cộng đồng này sống giữa một đất nước nơi mà quyền tự do ngôn luận được thiết lập đã từ lâu và rộng thênh thang. Ấy vậy mà từ 37 năm qua, người dân ở đây cho biết chưa bao giờ họ được nhìn thấy hay được nghe những lời lẽ ôn tồn, lịch sự trong các cuộc thảo luận những vấn đề nhậy cảm. Người ta chỉ thấy diễn ra những lời cuồng nộ và nhục mạ những người có những suy nghĩ khác suy nghĩ của vài cá nhân hay phe nhóm ở đây. Người Mỹ gốc Việt ở quận Cam nói riêng ngày nay thấy một số cá nhân hoạt động chính trị trong cộng đồng bỗng trở thành những “ông biện lý” hay “quan tòa” chỉ biết “phán” mà không hề biết lắng nghe. Họ động dao, động thớt bằng những lời lăng mạ trước, dọa biểu tình sau và cuối cùng bơi móc đời tư của “đối thủ”trên một vài cơ quan truyền thông Việt ngữ. Trong bối cảnh này còn diễn ra một số những hành động ngược ngạo khác: Có một vài tờ báo hay cơ quan truyền thông có những bài viết bị kết án là thân Cộng thì chẳng ai làm gì họ được, nhưng ngược lại có những cơ quan truyền thông hay báo chí khác cũng bị cáo buộc tương tự thì bị làm tình làm tội. Chính nghĩa nào cho những người cứ mở miệng ra là nói mình phục vụ cộng đồng hay chống Cộng trong khi chỉ đi làm chuyện tào lao này vậy? Chưa hết, còn một vài nghịch lý nữa: Trong một vài buổi ra mắt sách ở đây, có những nhà “phê bình” lên diễn đàn thú nhận chưa đọc tác phẩm của người ta mà vẫn tiếp tục khen lấy khen để chỉ vì tác giả thuộc “phe ta”. Ngược ngạo này sinh ra ngược ngạo khác. Có một thời kỳ, nhiều nhà hoạt động ở Little Saigon này coi Hoàng Minh Chính, Nguyễn Thanh Giang, Tiêu Dao Bảo Cự, Hà Sĩ Phu là khuôn vàng thước ngọc cho công cuộc chống Cộng nhưng cũng lại chính những người đó nay buông ra những lời lẽ thiếu lịch sự với Bùi Tín, Nguyễn Minh Cần và thậm chí cả Vũ Thư Hiên.


Vì thế, tác phẩm của Huy Ðức, ngoài những lời phê bình nghiêm túc, đứng đắn cũng đã nhận được một số phản ứng đại loại như “Việt cộng con”, “răng hô”, “cháu ngoan của Bác”, “ve vãn người quốc gia”, “lộng giả thành chân”, “Bên Thắng Cuộc chỉ đáng giá ba xu” cũng là chuyện thường tình. Trong cơn cuồng nộ của một nhóm người, những cảm tính này rất dễ diễn tả, rất dễ buột ra khỏi cửa miệng, nhưng để có những bằng chứng đi kèm cho thuyết phục thì thật là khó khăn vô cùng vì nó cũng buộc những người phản bác cũng phải dùng một thời gian nghiên cứu lâu ít nhất cũng lâu bằng thời gian tác giả Huy Ðức thai nghén “Bên Thắng Cuộc”.


Cho nên, theo tôi, khen, chê, phủ nhận, bác bỏ là quyền đánh giá của người đọc trên một đất nước tự do. Không ai có quyền ngồi lên trên sự tự do đó được. Như thế rõ ràng, người đọc có quyền rộng rãi để lựa chọn một thái độ thì không lý do gì một người nào đó lại cần phải dùng những lời lẽ thô bạo để phê phán một tác phẩm được viết ra bằng một văn phong thầm lặng như trong “Bên Thắng Cuộc”. Trong tinh thần suy nghĩ của một người tự do, tôi đọc “Bên Thắng Cuộc” gần một tháng mới xong và giữ một nhận định riêng cho mình đối với toàn bộ tác phẩm.


Bài viết này được viết để chia sẻ với bạn đọc vào ngày cuối cùng của năm 2012 mới chỉ đề cập tới phần bên thua cuộc trong tác phẩm “Bên Thắng Cuộc”. Những phần khác, tôi sẽ đưa ra vào những số báo của năm 2013.

Hương khói cho các ông


Tạp ghi Quỳnh Giao


 


Sau Giáng Sinh và Tết Tây, khi gỡ bóng đèn và kéo cây thông ra vỉa hè, những người chân yếu tay mềm chúng ta bỗng lại thấy thương các ông. Vì việc tháo gỡ ấy là phần vụ nặng nhọc của phái khỏe. Ðấy là lúc ta động lòng từ tâm và thấy ái ngại cho phe bên kia! Vì thế, nhân dịp đầu năm mới, mình cũng nên thả xuống cho họ một đóa hoa thơm.


Là nghệ thuật đi tìm nước hoa.


Từ nguyên thủy, chữ nước hoa hay dầu thơm là dịch từ “perfume” hay “parfum” của Âu Châu. Mà chữ đó là đọc trại từ “hương khói” của tiếng La Tinh. Thời thượng cổ, người ta đốt hương thơm để dâng thần linh, và thực hiện việc tế lễ ấy là phần vụ của các thánh nữ hay thiếu nữ tinh khiết. Sau cùng thì hình như họ qua mặt các pháp sư mà tìm lấy hương thơm cho mình! Lại còn đòi các ông hì hục pha chế để phục vụ phái đẹp. Lâu lâu mà mình có giúp các ông đi tìm mùi hương thích hợp thì cũng chỉ là sự công bằng.


Ngày nay, khi các ông cũng cắt mắt sửa cằm thì nếu có nói đến nước hoa cho nam giới thì chắc là không thừa. Thà như vậy còn hơn là để các ông tìm lấy và đem về nhà mùi “nước hoa thợ cạo” thì mình lại mất công mở cửa và bật quạt để xua khí độc ra ngoài.


Theo lẽ thường, các ông thường không thích nước hoa vì sợ đi vào vết xe đổ của người áo khăn dịu dàng trong Truyện Kiều, nhưng thật ra thì ông nào cũng muốn có xà phòng thơm và chút dầu bôi lên má sau khi cạo râu. Họ chống chế rằng đấy là “after shave” chứ không phải là dầu thơm!


Hãy thông cảm cho họ vì nhiều khi muốn tìm dầu thơm để xức thì cũng chẳng biết tìm ở đâu và xức mùi gì thì hợp. Ði làm công việc ba cọc ba đồng mà cứ tỏa hương thơm như các cô thanh tân yểu điệu thì ai cũng ớn, nhất là thượng cấp trong sở.


Nhưng nếu mình xài một chút hương thơm thoang thoảng và nhất là khi tham dự tiệc tùng ở ngoài thì cũng chẳng phiền ai, mà còn làm nổi cá tính hay phong cách của mình.


Việc đầu tiên xin can các nếu các ông chưa biết mình muốn gì và hợp với mùi gì thì đừng tìm mua trên Internet. Trên bàn nhậu, các ông có thể biết rõ về loại rượu thích hợp và nếu là rượu chát thì còn có thể tìm ra cách tính điểm để mua những chai không dở. Nước hoa lại khác.


Ðó là chất cồn pha với nhiều loại dầu thơm để gây phản ứng hóa học trên da thịt mà thành nhiều mùi hương khác nhau. Những mùi thơm này lần lượt tỏa theo nhiều bậc trước sau, y như hương và vị của rượu chát, nhưng lại tùy thuộc vào da thịt của từng người. Cùng một chai nước hoa ấy có thể lại đưa tới mùi thơm khác nếu là người nhễ nhại mồ hôi dầu…


Vì thế, nếu chưa biết hoặc chưa chọn được mùi thích hợp thì xin đừng mạo hiểm lên Internet mà phải… theo các bà các cô vào tiệm.


Vào trong tiệm, như Macy’s hay Nordstrom, hãy chịu khó tìm vào các hãng nổi tiếng nhất, chỉ vì họ có nhiều loại khác nhau cho mình chọn. Mà chọn thế nào đây khi cô bán hàng dịu dàng hỏi trước sự bẽn lẽn của ông khách đang muốn ra dáng hào hoa?


Tất cả là tùy cá tính và sở thích của các ông.


Ðại loại thì dầu thơm cho các ông có một số mùi đặc thù, như mùi da thuộc khá cổ điển, hoặc mùi chanh xả vùng nhiệt đới, hay mùi thuốc lá, hồ tiêu và rong rêu của người muốn ra vẻ hào hùng bạt mạng. Dầu thơm của Mỹ thì còn khác Âu Châu ở vị ngọt và hơi hắc… Nhưng đấy là danh mục chung, chứ với mỗi người thì phản ứng hóa học lại mỗi khác, từ giây phút đầu cho đến lúc dầu thấm vào da và tỏa ra một mùi căn cốt sẽ tồn tại lâu nhất trên cơ thể.


Vì thế, hãy kiên nhẫn khi thử và đừng dại gì mà học các bà là phả mùi thơm trên mẩu giấy rồi phất phất cho gió thoảng hương bay. Xin thử ngay trên cánh tay và dưới vành tai. Hãy bơm một chút nước hoa vào đó rồi… ra khỏi tiệm. Hoặc theo các bà cầm bị qua cửa hàng khác, càng xa và càng lâu thì càng hay. Hãy nghĩ đến cả giờ!


Vì đấy là lúc mình phảng phất thấy hương thơm thật sự của nước hoa trên da thịt khi những nồng nàn ban đầu đã phai dần. Tình yêu phải tồn tại với thời gian, nước hoa cũng vậy! Không chỉ là qua cái chớp mắt đầu tiên đã thấy tâm đầu ý hợp mà phải lâu bền hơn thế…


Như vậy, mỗi lần đi thì chỉ thử được một hai mùi, nếu trong tiệm có sẵn những mẫu nhỏ cho ta thử. Và đừng than là mất công, vì nhân dịp mình còn có cơ hội xách bị đi hầu người đẹp. Ðấy mới là phần vụ thiêng liêng nhất.


Khi đã ưng ý sau vài ba lần thử, hãy chỉ mua cái chai nhỏ nhất. Vài tháng sau mình mới thấy là đúng mùi và đáng tiền hay không, để từ đấy sẽ thành người chung thủy với mùi hương, do nàng đi chọn cho mình…

Người Việt chính thức phát hành Báo Xuân 2013



Thiên An/Người Việt


 


WESTMINSTER (NV) – Giai phẩm Xuân Người Việt 2013 chính thức được phát hành hôm nay, 4 Tháng Giêng, chú trọng vào các chủ đề chính, bao gồm chính trị, xã hội và nghệ thuật, bên cạnh các chủ đề Xuân truyền thống khác.









Giai phẩm Xuân Người Việt 2013, hòa quyện hơn 60 tác phẩm, được chuẩn bị kỹ lưỡng trong nhiều tháng trước khi ra mắt độc giả. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Mua Giai Phẩm Xuân Người Việt tại đây


Xuân Người Việt 2013 hòa quyện hơn 60 tác phẩm văn, thơ, hội họa, biên khảo, phóng sự, bình luận, nhiếp ảnh, được chuẩn bị kỹ lưỡng trong nhiều tháng trước khi ra mắt độc giả.


“Người Việt – Giai Phẩm Xuân Quý Tỵ 2013” bắt mắt ngay từ trang bìa. Nét vẽ hiền hòa trong tranh của họa sĩ Nguyễn Thị Hợp, qua thiết kế của Khoa Vũ, một designer mới ngoài 20 tuổi của tờ báo, bìa Xuân Người Việt năm nay ánh lên sự bình an, hạnh phúc, được đặt trong cái nền nã, sang trọng, xen lẫn một ít phá cách.


Chủ bút Nhật Báo Người Việt, Phạm Phú Thiện Giao, cũng là chủ biên của giai phẩm Xuân năm nay, cho biết: “Ấn phẩm có nhiều bài biên khảo, phân tích, bình luận có giá trị. Chẳng hạn, bài biên khảo ‘Con Ðường Cái Quan Từ Huế Ðến Ðà Nẵng’ (Triệu Phong), ‘Tính Thời Sự Trong Thơ Nguyễn Chí Thiện’ (Trần Phong Vũ), ‘Một Góc Kỷ Niệm Về Thời Bình Minh Dân Chủ’ (Phan Chánh), ‘Ði Thăm Hậu Duệ Học Giả Trương Vĩnh Ký Tại Sài Gòn’ (Văn Lang), v.v.”


Từ những bài nghiên cứu văn hóa, lịch sử dân tộc, đến những bài phóng sự đời thường của người Việt tại Little Saigon, giai phẩm Xuân 2013 đưa người đọc dạo chơi trên chuyến du hành thời gian đa chiều, có những mảng trở về quá khứ, có những mảng hướng tới tương lai.


Ðộc giả sẽ được trở về vùng quê sông nước miền Nam qua bài viết “Nam Kỳ Lục Tỉnh” của Nam Sơn Trần Văn Chi; độc giả sẽ được “đi bộ” dọc trên “Con Ðường Cái Quan từ Huế đến Ðà Nẵng” trong bài nghiên cứu tổng hợp của Triệu Phong; hay thưởng thức vị trà quyện với mùi gió núi trong bài “Hương Núi Từ Bình Trà Quê” của tác giả Trần Tiến Dũng.


Bên cạnh dịp dạo chơi từ Bắc chí Nam qua những bài viết mang hương vị đồng nội, như “Còng Gió,” “Chiều Thổ Cẩm,” hay “Ông Thầy Rắn Ở Gò Công,” người Việt tỵ nạn từng trải qua những tháng ngày sống tại Sài Gòn sẽ được ghé về thăm quê qua ký sự “Một Ngày Ngao Du Sài Gòn” của Nguyễn Ðạt, hay “Ði Thăm Hậu Duệ Học Giả Trương Vĩnh Ký,” của Văn Lang.


“Nếu không được giới thiệu, có lẽ ít ai ngờ người đàn ông bình dị, ở tuổi 68, ngày ngày phụ vợ bán nước giải khát bình dân bên ngoài bờ tường số nhà 520 đường Trần Hưng Ðạo lại là cháu đời thứ tư của ông Trương Vĩnh Ký,” nhà báo Văn Lang viết.


Những cộng tác viên ở Sài Gòn của nhật báo Người Việt cố gắng miêu tả từng chi tiết nhỏ nhất, thi vị nhất, để làm quà cho bà con tha hương nhân mùa lễ Tết.


Về nỗi nhớ Sài Gòn, độc giả không nên bỏ qua bộ sưu tập ảnh “Hớt Tóc… Lề Ðường” của nhiếp ảnh gia Dân Huỳnh. Hai trang báo với những hình ảnh của người cắt tóc dạo, một tay cầm lưỡi dao cạo, một tay ấn lên góc thái dương của khách, mặc kệ người qua lại mà chăm chú múa nghề, quả thật mang lại những hình ảnh quen thuộc cho bất cứ ai từng là… “người Sài Gòn”.


Chuyến hành trình trên mọi miền đất nước cũng đưa người đọc vượt qua nhiều ô cửa thời gian của hàng trăm năm, thậm chí ngàn năm, về với văn hóa Việt Nam. Tác giả Võ Hương An tổng hợp từ hơn sáu công trình nghiên cứu sử học trong và ngoài nước để kể chuyện nuôi dạy hoàng tử khi xưa trong hoàng cung, qua bài “Sướng Như Ông Hoàng?”


Xuôi dòng thời gian, giai phẩm chứa đựng rất nhiều bài viết về Sài Gòn những tháng ngày trước 1975.


Vẫn theo người chủ biên của ấn phẩm: “Bài biên khảo công phu của Tiến Sĩ Lê Mạnh Hùng, ‘Ngược Giòng Lịch Sử: Cuộc Chiến Quốc Cộng Tại Miền Bắc 1945-1946’, có giá trị trả lại sự thật cho một giai đoạn lịch sử quan trọng của Việt Nam. Ðiều này được tác giả ghi rõ ngay trong lời đầu của bài viết.”


“Chúng tôi tìm cách vẽ lại vai trò của những người quốc gia Việt Nam trong giai đoạn sinh tử này và những mưu toan của Pháp cũng như của Trung Quốc dẫn đến việc tàn sát những người Quốc Gia chống Cộng và cũng là để nhắc lại một bài học cho những ai còn nghĩ đến một giải pháp liên hiệp với Cộng Sản.” Trích dẫn từ bài viết của Tiến Sĩ Lê Mạnh Hùng.









Ông Hiếu Phạm (trái), cư dân Garden Grove, độc giả báo Người Việt trên 20 năm, là người đầu tiên mua báo Xuân 2013 đúng vào lúc báo Xuân Người Việt được mang về tòa soạn. Bên cạnh, nhà báo Ðinh Quang Anh Thái giới thiệu các mục trong ấn phẩm này. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Ngoài ra, độc giả có cơ hội được ôn lại kỷ niệm với Hội Họa Sĩ Trẻ Việt Nam, cũng như nhìn ngắm những tác phẩm hội họa vượt thời gian của họ trên mặt báo Xuân Quý Tỵ 2013. Giai phẩm Xuân năm nay dành nhiều tranh cho chủ đề này, với lời mong muốn “Tái hiện một nền tảng dân chủ từng hiện hữu tại miền Nam trong giai đoạn chính quyền Việt Nam Cộng Hòa trước 1975. Một trong những nét dân chủ rõ rệt ấy được thể hiện trong tính tự do sáng tạo nghệ thuật, mà cụ thể là Hội Họa Sĩ Trẻ.”


“Tôi chọn chủ đề Hội Họa Sĩ Trẻ Việt Nam cho số báo Xuân năm nay vì từ năm 1966, họ đã là một tập thể họa sĩ, điêu khắc gia tài hoa, mà tác phẩm của họ đã khắc họa rõ nét một diện mạo nghệ thuật của miền Nam trong giai đoạn trước 1975.” Nhà báo Thiện Giao cho biết.


Ðộc giả có thể sẽ phải ngậm ngùi giây lát trong ngày đầu năm khi được kể lại một số câu chuyện “hậu 75” chan chứa tình người, như bài “Ann Maria Cusack – Một Tiền Kiếp Việt Nam” của nhà báo Ðinh Quang Anh Thái, hay bài thơ da diết “Thời Của Chúng Tôi” của thi sĩ Phùng Quân, cũng như trong bài viết “Nhớ Tết Ðầu Tiên Ở Trong Tù” của Trần Ðức Thạch.


Những sinh hoạt trước năm 1975 cũng được tái hiện trong năm 2013, qua bài viết “Bóng Bàn Việt Nam Một Thời Vang Bóng” của Thanh Diễm, hay “Từ Bao Giờ, Ðiện Ảnh Lên Sân Khấu Cải Lương,” của Ngành Mai.


Ðặc biệt, bài viết mở đầu tờ báo Xuân, “Xã Hội Tình Nghĩa,” của nhà báo Ngô Nhân Dụng, nhấn mạnh đến tinh thần “xã hội công dân”. Trong bài viết, tác giả điểm qua các thể chế chính trị, xã hội, những biến động tại các quốc gia Cộng Sản Ðông Âu trước đây, qua đó nhấn mạnh tầm quan trọng của “xã hội công dân”.


“Khi xã hội công dân hoạt động, chúng ta sống đầy đủ cả tình lẫn nghĩa. Ðó là một cách thể hiện điều mà tổ tiên người Việt Nam vẫn dạy con cháu: Ăn ở sao cho có tình, có nghĩa,” nhà báo Ngô Nhân Dụng viết trong bài.


Cộng đồng Việt Nam ngay chính tại Little Saigon, trong những ngày giáp Tết 2013, cũng là một phần quan trọng trong chuyến du ngoạn trên giai phẩm Xuân Người Việt. Những bài phóng sự của phóng viên nhật báo Người Việt sẽ giới thiệu cho độc giả những góc cạnh trong đời sống cộng đồng.


Bài viết “Ka Ra Là & Ô Kê” kể lại chuyện thời của ông Lê Quý An, người được cho là đã mở đầu cho ngành kinh doanh và sản xuất thiết bị karaoke. Ðộc giả yêu thích phim bộ sẽ được nghe chính những nghệ sĩ lồng âm tâm sự về công việc của họ trong bài “Nghề Lồng Tiếng Phim, Khóc Cười Theo… Người Ta”.


Bên cạnh đó, phóng viên Ðức Tuấn của mảng ca nhạc nghệ thuật sẽ đưa độc giả đến các trung tâm dạy nhạc cho trẻ em trong cộng đồng.


Một giai phẩm không thể được gọi là Xuân nếu thiếu đi những câu chuyện xoay quanh ngày Tết. Chỉ cần đọc phóng sự “Thưởng Ngoạn Hoa Mai Ngày Tết,” một ví dụ nhỏ, là độc giả sẽ cảm nhận được sự ấm áp ngày Tết đã đến. Nhiều bài văn thơ về Xuân, về Tết, và cả về loài rắn, mang lại hương vị Tết Quý Tỵ sống động cho giai phẩm năm nay.


“Và người cao niên lại mời nhau ngồi uống trà, thưởng thức hương trầm, hoa mai, ngắm dòng thế sự trôi…” Nhà báo Phương Minh viết trong bài viết trên báo Xuân năm nay.


Bên cạnh những bài viết về Tết, về văn hóa, lịch sử và cuộc sống, giai phẩm Xuân 2013 dành nhiều trang viết về cố thi sĩ Nguyễn Chí Thiện, như một nén hương gửi đến người đã trọn đời tranh đấu cho quyền của người Việt Nam.


Ở những trang cuối cuốn báo Xuân, nhiều bài văn, truyện được đăng để độc giả có thể thưởng thức những tác phẩm đặc sắc này trong ngày đầu năm, cũng như cảm nghiệm về những nhắn gửi thâm sâu của tác giả.









Một tác phẩm trong bộ sưu tập ảnh “Hớt Tóc… Lề Ðường” của nhiếp ảnh gia Dân Huỳnh. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Cuối cùng, nhưng rất quan trọng cho độc giả khắp nới, là mục “Tử Vi Ðông Phương,” giúp mọi người “xem trước” tình hình sức khỏe, tài lộc trong năm 2013. Tài liệu do Thiên Cơ Phạm Ðình Mai biên soạn.


Giai phẩm Xuân Quý Tỵ năm 2013 hứa hẹn mang lại những giây phút ấm áp, chứa chan tình quê, hương Tết cho đồng hương, như lời nhắn nhủ của thi sĩ Trần Mộng Tú:


“Những trang giấy mỏng có ấm áp tình nhà,


có trùng trùng bão nổi quê xa, có tiếng pháo rồn rã nổ,


có tiếng cười trẻ thơ, có tiếng la thảng thốt,


có tiếng thét vô vọng.


Em bước đi trên những thành phố,


làng mạc quê hương mình


qua từng con chữ.”

Tin Luot

Việt Nam


 



  • Cà phê Starbucks sắp sửa khai trương cửa hàng đầu tiên tại Sài Gòn trong tháng tới.

 



  • Việt Nam hiện có khoảng 250,000 người mắc bệnh ung thư. Mỗi năm thêm khoảng 150,000 người và khoảng 75,000 người chết vì căn bệnh này.

 



  • Bài viết của tác giả Hồng Ngọc ca ngợi cách mạng dân chủ ở các nước Ả Rập và Miến Ðiện trên báo VietNamNet bị gỡ xuống chỉ sau ít giờ đồng hồ xuất hiện.

 


Cộng Ðồng/Ðịa Phương


 



  • UCI được tạp chí tài chánh Kiplinger xếp vào hạng trường công có giá trị hàng thứ 16 trên toàn quốc. Chỉ sau bốn trường khác của California là Los Angeles, Berkeley, San Diego và Santa Barbara.

 



  • Sau 42 năm, khế ước mướn cảnh sát Brea của thành phố Yorba Linda sẽ chấm dứt vào lúc nửa đêm Thứ Sáu và chuyển trách nhiệm cho cảnh sát quận Cam.

 



  • Disneyland sẽ đóng trò chơi xe lửa qua núi “Big Thunder Mountain Railroad” trong 9 tháng, kể từ Thứ Hai và chi $4 triệu để chỉnh trang đường rầy.

 



  • Benjamin Kuahuia, một thành viên băng đảng ở Long Beach bị bắt giữ hôm Thứ Tư sau khi cảnh sát thử DNA và nghi là thủ phạm vụ cướp tiệm bán đồ cổ Helme Antiques ngày 25 Tháng Chín.

 


Hoa Kỳ


 



  • Mỹ có thêm 215,000 việc làm trong Tháng Mười Hai, phần lớn nhờ công việc tái xây dựng sau vụ bão Sandy.

 



  • Patti Page, nữ danh ca nổi tiếng Hoa Kỳ thời thập niên 1950, vừa qua đời tại Encinitas, California ngày 1 Tháng Giêng năm 2013, thọ 85 tuổi.

 



  • Thông tin rò rỉ từ các bác sĩ của Hugo Chavez, nói rằng tổng thống Venezuela đang “sống những ngày cuối cùng” vì ca phẫu thuật ung thư ở Cuba “chắc chắn đã thất bại”.

 



  • Louisville Cardinals đứng hạng 22 trong các đội College Football, tạo bất ngờ lớn hôm Thứ Tư 2 Tháng Giêng khi thắng đội hạng 4, Florida Gators, 33-23, trong giải Sugar Bowl.

 


Thế Giới


 



  • Tổng Thống Vladimir Putin cấp hộ chiếu Nga cho Gerard Depardieu, diễn viên điện ảnh lừng danh và người chống luật thuế mới của chính quyền Pháp.

 



  • Hãng thông tấn Iran Fars dẫn lời tư lệnh Hải quân Iran – Ðô Ðốc Amir Rastgari – nói là các đơn vị phòng không đã bắn hạ 2 máy bay do thám không người lái của Mỹ trong 17 tháng qua.

 



  • Biển Ðông sẽ lại là vấn đề nổi cộm tại các diễn đàn của ASEAN trong năm 2013, khi Brunei tiếp quản chức chủ tịch luân phiên từ Cambodia và không còn dành sự thiên vị dễ dàng cho Trung Quốc.

 



  • Lần đầu tiên, chủ tịch điều hành của Google, ông Eric Schmidt, sẽ đến Bắc Hàn, nơi Internet vẫn còn bị hạn chế, và người ta hy vọng sẽ mở cửa thông tin cho đất nước sống bưng bít nhất thế giới này.

Quốc Hội mới, chủ tịch cũ

 


 Nguyễn Văn Khanh


 


Có rất nhiều điều rất “mới” khi các ông bà dân cử Thượng và Hạ Viện giơ tay tuyên thệ nhậm chức lúc 12 giờ trưa Thứ Năm, mùng 3 Tháng Giêng 2013.


Tổng số người mới lên đến 100 ông bà, gồm 45 Cộng Hòa, 43 Dân Chủ ở Hạ Viện và 2 ở Thượng Viện; trong đó có một bà ở Hạ Viện theo đạo Ấn Ðộ Giáo và một bà ở Thượng Viện theo Phật Giáo. Số dân cử từng tham chiến ở Iraq và Afghanistan tham gia chính trường cấp liên bang lên đến 16 người (trong đó có 2 bà mới đắc cử nhiệm kỳ đầu tiên), con số 20 bà “thượng” cũng tạo kỷ lục (trong đó có tới 16 bà thuộc đảng Dân Chủ). Cũng lần đầu tiên số dân cử Hạ Viện gốc da trắng trở thành tập thể thiểu số, so với tập thể quý bà cộng chung với những vị dân biểu da màu, gốc Latinos và Châu Á.


Nếu tính theo sắc tộc, có 4 vị tân dân biểu là người gốc Châu Á-Thái Bình Dương; nếu xếp theo giới tính có 6 người đồng tính ở Hạ Viện và 1 bà đồng tính tại Thượng Viện, và bà Krysten Sinema của đảng Dân Chủ đại diện cho tiểu bang Arizona là vị dân cử “lưỡng tính” (bi-sexual) đầu tiên đặt chân vào tòa nhà lập pháp. Ðược biết lý lịch của bà Sinema như sau: Sinh trưởng trong một gia đình nghèo theo đạo Mormon, nhưng trong hồ sơ cá nhân bà khai là “không thuộc một tôn giáo nào cả”. Xin nhớ: Các chính trị gia Hoa Kỳ rất hãnh diện về nguồn gốc và tôn giáo của mình, chuyện khai “không thuộc một tôn giáo nào” là điều rất hiếm.


Những cái “mới” đó vẫn không tạo được chú ý cho bằng cuộc bỏ phiếu chọn người “cũ” làm chủ tịch Hạ Viện “mới”. Cái đinh của cuộc bầu chọn vẫn là ông John Boehner của cánh Cộng Hòa.


Buổi tối hôm trước, tất cả các nhà báo săn tin ở Quốc Hội đều nhận được email từ văn phòng ông Boehner, đại ý cho biết “ông sếp sẽ tái tranh cử và tái đắc cử không khó khăn”. Lá thư của ông Phát Ngôn Viên Michael Steel còn bảo thêm rằng ông Boehner “được cử ủng hộ mạnh mẽ của các vị dân cử Cộng Hòa”, và “không có chuyện gì rắc rối như những lời đồn đãi” hoàn toàn bất lợi được tung ra ở thủ đô Washington D.C. trong những ngày trước đó.


Hầu như không ai ngạc nhiên khi nhận được lá thư gửi vào đúng “giờ thứ 25” nhưng một số nhà quan sát chính trị Hoa Kỳ nhận định. Một ngày trước khi Quốc Hội khóa 113 nhóm phiên họp đầu tiên, cuộc thăm dò của Gallup cho thấy tỷ lệ cử tri ủng hộ ông Boehner chỉ có 29%, tức bằng đúng một nửa so với tỷ lệ 58% người dân Hoa Kỳ ủng hộ vị Tổng Thống Dân Chủ Barack Obama. Hầu như tất cả các chương trình bình luận chính trị đều nói tới chuyện phía Cộng Hòa mất 8 ghế Hạ Viện và 2 ghế Thượng Viện, cho rằng “đường lối, chính sách do ông Boehner đưa ra và thực hiện là một trong những nguyên nhân gây thất bại”.


Nếu những lời chỉ trích này không được chú ý tới thì lời chỉ trích do ông Chris Christine đưa ra trong cuộc họp báo ở New Jersey chắc chắn phải được quan tâm vì báo trước cho mọi người thấy các chính trị gia Cộng Hòa không hài lòng với ông Boehner. Ðại để ông thống đốc Cộng Hòa cho rằng chính ông John Boehner chứ không ai khác phải chịu trách nhiệm vì những sai lầm chính trị “trong thời gian điều khiển Quốc Hội”.


 


Sai lầm ở chỗ nào?


 


Khởi đầu là chuyện tìm người ra tranh cử ở các đơn vị địa phương. Những đồn đãi ghi nhận được từ hành lang Hạ Viện cho thấy ông Boehner và dàn tham mưu “quá tự tin”, nghĩ rằng “thành công ở cuộc bầu cử giữa kỳ 2010 sẽ kéo dài đến cuộc bầu cử 2012”. Một nhân viên từng nằm trong ban tham mưu của ông kể lại chuyện “nghe nói từ cuối năm 2011 đã có người đã đề nghị ông Boehner nên duyệt xét kỹ lưỡng hơn về mặt địa lý chính trị khi chọn người đại diện cho đảng ra tranh cử các chức vụ địa phương”. Ðề nghị này “không biết được ông chủ tịch lắng nghe đến mức nào, nhưng điều ai cũng nhìn thấy là rõ ràng chúng tôi (đảng Cộng Hòa) đã thua ở một số đơn vị mà đáng lý ra chúng tôi có thể thắng”. Ông cựu nhân viên này bảo thêm “sự hiện diện của một số đông các vị dân biểu phụ nữ và thiểu số đại diện cho đảng Dân Chủ ở tân Quốc Hội là một bằng chứng khác nữa, cho thấy họ (đảng Dân Chủ) đã đi một bước rất xa, trong khi chúng tôi vẫn đứng một chỗ”. Ðứng yên một chỗ trong lúc phía bên kia vẫn tiến bước “có nghĩa là mình đang thua”, ông cựu nhân viên này kết luận.


Kế đến là chuyện xảy ra trong những tuần lễ trước ngày cuộc bỏ phiếu chọn chủ tịch Hạ Viện diễn ra, nhóm bảo thủ Cộng Hòa ở Hạ Viện liên tục lên tiếng chỉ trích vị dân biểu 63 tuổi đang lãnh đạo họ, cho rằng ông Boehner ủng hộ đề nghị phía Dân Chủ đưa ra -đúng hơn là đề nghị của Tổng Thống Obama- trong đó có điều khoản tăng thuế đối với những cá nhân có mức thu nhập $400,000/năm hay những cặp vợ chồng có thu nhập $450,000/năm trở lên, trái ngược với những gì ông đã đồng ý với họ và chính ông cũng từng tuyên bố là “không chấp nhận tăng thuế”. Ngay ngày đầu năm 2013, ông lại đồng ý bỏ phiếu những điều khoản tạm thời giải quyết “fiscal cliff” dựa theo thỏa thuận giữa thượng nghị sĩ Cộng Hòa và Phó Tổng Thống Joseph Biden dù biết đại đa số dân cử Cộng Hòa ở Hạ Viện không chấp thuận.


Với những vị dân cử đại diện cho các tiểu bang miền Ðông Bắc, chuyện ông trì hoãn không thảo luận khoản tiền 60 tỷ dollars trợ giúp cho nạn nhận trận siêu bão Sandy, khiến Dân Biểu Peter King của tiểu bang New York phải tổ chức họp báo cũng như xuất hiện trên các đài truyền hình để bày tỏ thái độ bực dọc. Mặc dù vẫn gọi ông Boehner “là bạn” trong cuộc phỏng vấn của đài NBC, nhưng Dân Biểu Peter King vẫn khéo léo cho rằng không bỏ phiếu về khoản tiền trợ giúp những người không may là điều hoàn toàn sai, “không ai đồng ý”. (Sau những phát biểu này, ông Boehner mời ông King vào văn phòng gặp riêng, cam kết sẽ đưa đề nghị cứu trợ bão Sandy ra bỏ phiếu vào ngày Thứ Sáu tuần này.)


Những bực bội này được thể hiện rõ trước và trong cuộc bỏ phiếu.


Tin đồn nói rằng một số dân biểu Cộng Hòa sẽ lập thành “khối chống đối”, nhất định không bỏ phiếu ủng hộ ông Boehner, dàn xếp với nhau để ông và bà Nancy Pelosi của đảng Dân Chủ ngang phiếu nhau ở vòng đầu để buộc ông phải chấp nhận không ra tranh cử vòng 2. Lực lượng chống đối này quả có thành hình nhưng chỉ có 12 người ngồi chung với nhau ngay ở hàng ghế giữa hội trường, lần lượt đứng lên thông báo họ bỏ phiếu cho người khác hoặc bỏ phiếu trắng chứ không ủng hộ ông Boehner. Tiếng nói của họ được mọi người chú ý tới, nhưng không đủ để loại bỏ ông Boehner khỏi ghế chủ tịch Hạ Viện như họ mong muốn.


Kết quả: Ông Boeher tái đắc cử với 220 phiếu, đại diện cho đảng Dân Chủ là bà Nancy Pelosi được 192 phiếu ủng hộ. Ông John Boehner sẽ tiếp tục điều khiển Quốc Hội Cộng Hòa thêm 2 năm nữa.


Trong bài diễn văn ngắn đọc sau đó, ông hứa hẹn sẽ làm việc cùng mọi người, nhắc lại 2 điều ông đã nhiều lần nói: Thứ nhất “quốc gia đang nợ khoản tiền quá lớn, hơn 16 ngàn tỷ”, thứ nhì, “chính sách kinh tế đang được thực hiện không tạo được việc làm cho người dân”. Không nghe ông nói gì về kế hoạch hành động trong 2 năm sắp tới, đặc biệt là những kế hoạch sẽ giúp giải quyết bế tắc chính trị giữa ông với thành phần dân cử bảo thủ cùng đảng, hay giữa ông với chính phủ đang nắm hành pháp.

Họa sĩ Paul Mạch với tranh thủy mạc



Linh Nguyễn/Người Việt


 


FOUNTAIN VALLEY (NV) –“Tôi yêu thích hội họa và muốn tặng nhật báo Người Việt một bức tranh do tôi vẽ nhân dịp Năm Mới để kỷ niệm,” họa sĩ Paul Mạch nói trong lần viếng thăm tòa soạn vào dịp lễ Giáng Sinh.










Họa sĩ Paul Mạch chuẩn bị vẽ hoa lan tại nhà. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)


Ông đã từng trưng bày tranh loại thủy mạc tại thương xá Phước Lộc Thọ năm 2010, khi Phòng Thương Mại Westminster tổ chức “Little Saigon: Taste and Tour” hàng năm để khoe những sắc thái đặc thù của Westminster, nơi được coi là thủ đô của người Việt tị nạn.


Ông tâm sự và nhớ lại thời gian còn bé của mình, ông nói: “Tôi hâm mộ hội họa từ nhỏ nên rất thích vẽ. Thấy gì là vẽ nấy từ năm 15 tuổi ở Hải Phòng.”


Phòng tranh và cũng là lớp dạy vẽ của ông đặt trong ga ra. Trên bàn là các dụng cụ, ống mực vẽ đủ màu và các bức tranh dựng và trưng sát với ba bức tường. Tranh thủy mạc vốn bắt nguồn từ các họa sĩ Trung Hoa. Cảnh núi non hùng vĩ, sông nước lững lờ, mây trôi lưng chừng đỉnh núi là những hình ảnh chúng ta thường thấy.


Họa sĩ Paul Mạch từng sống ở Việt Nam từ nhỏ nên ông nói tiếng Việt thành thạo. Không những vẽ tranh thủy mạc, họa sĩ Paul Mạch còn thích vẽ những gì cổ kính và thuần túy Việt Nam.


“Tôi mua những bưu thiếp ảnh phố cổ Hội An và tôi dùng làm mẫu để vẽ lại. Tôi vẽ cảnh Thành Nội Huế cổ kính, chợ Bến Thành Saigon và nhiều cảnh khác. Nói chung là dù gốc Hoa nhưng cái tâm của tôi là người Việt.”










Tác phẩm hoa lan hoàn thành trên giấy bồi. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)


Ông nói tiếp: “Tôi cũng thích vẽ hình ảnh hoa lan vì hoa lan có nhiều loại. Ðẹp và đủ màu sắc. Tôi muốn dùng ngòi bút lông của mình để ghi lại và cống hiến cho mọi người cùng thưởng thức chung. Nếu ai thích, tôi sẵn sàng hướng dẫn phương pháp vẽ để có thể tự tìm cho mình sự vui vẻ, yêu đời, nhất là quý vị cao niên.”


Ông tỏ vẻ phấn khởi, chia sẻ: “Nghe nói nhật báo Người Việt sẽ hợp tác với viện bảo tàng Bowers Museum ở Santa Ana để mở các lớp vẽ cho quý cụ trong năm mới nên tôi cũng muốn giúp một tay. Trong khi chờ đợi, ai thích có thể liên lạc với tôi. Tôi không tính tiền học phí đâu.”


Họa sĩ Paul Mạch cho biết tranh của ông sẽ được trưng bày trong Westminster Mall vào dịp Tết Quý Tị.










Tranh vẽ chợ Bến Thành của họa sĩ Paul Mạch. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)


Ông nói “tốt nghiệp trường Mỹ Thuật Yết Kiêu ở Hà Nội năm 1959-1961”. Ông định cư ở Westminster năm 1980 và năm nay 73 tuổi.


Những ai yêu thích tranh thủy mạc và muốn trao đổi về nghệ thuật, có thể liên lạc họa sĩ Paul Mạch số điện thoại (714) 883-8240.


–-


Liên lạc tác giả: [email protected]

Chủ tịch Google đến nơi khắt khe với Internet nhất thế giới


SEOUL, Nam Hàn (AP) –
Eric Schmidt, chủ tịch công ty Google, cũng là một nhà vận động kiên cường cho việc phổ biến Internet và quyền nối kết Internet nhằm nâng cao con người vượt qua nghèo khó cùng những áp bức chính trị. Tháng này dự trù du hành sang viếng thăm Bắc Hàn, một quốc gia có chính sách về Internet khắc khe nhất thế giới.









Chủ tịch điều hành công ty Google, Eric Schmidt, phát biểu trong buổi hội thảo tại trường Yonsei University ở Seoul, Nam Hàn, hồi Tháng Chín, 2012. (Hình: AP/Lee Jin-man)


Tại quốc gia khép kín này, người dân địa phương phải có phép của chính quyền mới được tiếp xúc với người ngoại quốc bất kỳ là nói chuyện, điện thoại hay email, và chỉ một thiểu số cực nhỏ các nhân vật ưu việt của chế độ mới được sử dụng Internet.


Việc ông Schmidt sang thăm có thể là dấu hiệu gia tăng mong muốn được tiếp xúc với thế giới bên ngoài của Bình Nhưỡng. Lãnh tụ trẻ tuổi Kim Chính Vân (Kim Jong Un) từng đề cập đến việc vận dụng khoa học lẫn kỹ thuật để khởi động cho nền kinh tế èo uột của đất nước, dù rằng phải sử dụng đến sự giúp đỡ của các chuyên viên từ những quốc gia thù nghịch.


Lim Eul-chul, giáo sư trường Kyungnam University của Nam Hàn nhận định: “Bắc Hàn từng đầu tư nhiều vào lãnh vực khoa học và kỹ thuật, không chỉ riêng cho mục đích quân sự, mà còn cho những lý do kỹ nghệ và thực tiễn.”


Chính phủ Mỹ hôm Thứ Năm bắn tiếng phản đối cuộc viếng thăm, cho rằng “chưa phải lúc”.


Chủ đích đi sang Bắc Hàn của Google hiện vẫn chưa được rõ. Ông Schmidt dự trù sẽ đi cùng với cựu thống đốc tiểu bang New Mexico, Bill Richardson, và Kun “Tony” Namkung, một chuyên gia về Triều Tiên vốn có quan hệ với Bắc Hàn từ lâu. (T.P.)

Hai mươi thiên thần Mỹ

 


Nguyễn Tiến Ðức


 


Ô này! Bạn có thể thấy không


trong đêm cùng thẳm


trong đêm an bình


trong đêm thánh thiện của nước Mỹ


20 giọt nước mắt


rơi từ thiên đỉnh


thay cho năm mươi ngôi sao lấp lánh


trên những lá cờ buồn treo rũ


từ Connecticut tới California


từ Washington D.C.


tới những sa mạc hoang vu


từ bờ Ðông sang bờ Tây của nước Mỹ


 


Ô này! Bạn có thể thấy không


Ngón tay trỏ của Tổng Thống Obama


ngón tay để chỉ huy


cả triệu triệu quân binh


hùng mạnh nhất hành tinh


giờ đây chỉ để chấm nước mắt


cùng với trái tim vỡ tan của ông


 


Ô này! Bạn có thể thấy không


những ngọn bạch lạp chập chờn


đang được thẳng lên cùng với 20 cây Noel


cùng với cánh thiên thần đã gãy treo trên cộ


Ở Sandy Hook Elementary School


những ngọn bạch lạp chập chờn


đang được thắp lên cùng với những vòng hoa tang hồng bạch


cùng những hồi chuông chiêu hồn


trong những giáo đường


cho những sinh linh


bé bỏng vô tội và đẹp nhất nước Mỹ


bị thảm sát ở thành phố mới sau bình minh


 


Ô này! Bạn có thể thấy không


trong đêm sao lung linh


20 thiên thần mặc xiêm y trắng cánh vàng


đang bay về trời


bỏ lại những đầu đạn đồng hung liềm


trên mặt địa cầu bất an


đang tưng bừng đón hội vui


 


Ô này! Bạn có thể thấy không


thấy một đấng tiên tri nào


có đôi mắt khải huyền


tiên đoán được điều gì kinh hoàng


sẽ xảy ra sau cơn bão tố


 


Ô này! Bạn có thể thấy không


vào những rạng đông của nước Mỹ


vẫn còn đó


vẫn còn đó


những chuyến xe buýt


màu vàng hoa hướng dương


chỗ đám con nít ríu rít tới trường


vẫn còn đó


vẫn còn đó


những đóa hồng đủ màu sắc nở bung


dù Mùa Ðông băng giá đang đến


trên đất nước đáng yêu đáng sống và tự do này


 


3 giờ sáng 16 tháng 12, 2012

Khai mạc Quốc Hội Liên Bang khóa 113


WASHINGTON –
Quốc Hội liên bang khóa 113 họp phiên khai mạc lúc 12 giờ trưa Thứ Năm 3 Tháng Giêng, 2013, tại thủ đô Washington, theo đúng giờ giấc quy định trong Hiến pháp. Cuộc bầu cử ngày 6 Tháng Mười Một năm 2012 đã bầu lên toàn thể 435 dân biểu Hạ Viện (nhiệm kỳ 2 năm) và 33 trong số 100 nghị sĩ Thượng Viện (nhiệm kỳ 6 năm, mỗi 2 năm bầu lại 1/3).









Chủ Tịch Hạ Viện John Boehner làm lễ tuyên thệ cho toàn thể dân biểu mới được bầu khóa 113 Quốc Hội liên bang hôm Thứ Năm 3 Tháng Giêng, 2013. (Hình: Mark Wilson/Getty Images) 


John Boehner tái đắc cử chủ tịch Hạ Viện


 


Dân Biểu John Boehner (Cộng Hòa-Ohio) tái đắc cử chủ tịch Hạ Viện. Sự đắc cử của ông vẫn được coi là chắc chắn, mặc dầu có nhiều bất mãn trong hàng ngũ Cộng Hòa trong vụ thỏa hiệp để tránh khỏi “fiscal cliff”. Ông đã không huy động nổi đa số đồng viện Cộng Hòa tán trợ hay chống đối, và thỏa hiệp được thông qua bằng sức mạnh của khối dân biểu Dân Chủ (172 Dân Chủ và 85 Cộng Hòa bỏ phiếu thuận).


Hôm Thứ Năm, 220 dân biểu Cộng Hòa bầu Boehner; có 9 phiếu bầu cho những người khác trong đó 3 người bầu cho Eric Cantor (Virginia) – trưởng khối đa số và là phó của Boehner. Dân Biểu Steve Stockman (Cộng Hòa-Texas) – chỉ tuyên bố “có mặt” và 2 dân biểu phái Tea Party, Mick Muvalney (South Carolina), và Raul Labrador (Idaho) – không bỏ phiếu.


Bà Nancy Pelosi, dân biểu California, đắc cử trưởng khối thiểu số Dân Chủ với 192 phiếu.


Hạ Viện khóa 113 gồm 435 dân biểu trong đó 233 Cộng Hòa (giảm 8 so với khóa trước) và 200 Dân Chủ (tăng 8 so với khóa trước), 2 ghế dân biểu hiện còn bỏ trống. Có 353 người tái đắc cử và 82 người mới được bầu vào Hạ Viện lần đầu gồm 47 Dân Chủ và 35 Cộng Hòa.


 


Nghị trình của Hạ Viện


 


Ba chủ điểm sẽ được thảo luận và quyết định trong Quốc Hội khóa 113 là giảm thiếu hụt ngân quỹ, vấn đề di dân và luật sử dụng súng.


Trong lời phát biểu đầu tiên trước tân Quốc Hội, Chủ Tịch Boehner nói: “Với những người đã từng ở hội trường này, có thể đây là thời điểm chúng ta lại cảm thấy nỗi kinh hoàng”. Ông cho rằng Quốc Hội khóa 113 phải trỗi dậy và không thể đặt chính trị lên trên quyền lợi của đất nước.


Bà Nancy Pelosi, trưởng khối thiểu số kêu gọi Quốc Hội chú trọng đến việc cải tổ luật di dân và luật sử dụng súng sau thảm kịch tại trường tiểu học Sandy Hook ở Newtown, Connecticut.


Dân Biểu Kevin Brady (Cộng Hòa-Texas) nói: “Có nhiều việc khóa trước đã đình hoãn lại trong những tuần lễ gần đây và sẽ khiến cho sự khởi đầu khóa này phải vất vả hơn”.


Chủ Tịch Boehner đã bị chỉ trích nặng nề từ các giới chức như Thống Ðốc Christ Christie tiểu bang New Jersey và Thống Ðốc Andrew Cuomo tiểu bang New York cùng những đồng viện thuộc cả hai đảng vì trì hoãn quyết định ngân khoản cứu trợ nạn nhân bão Sandy sau hơn 2 tháng. Thượng Viện đã thông qua ngân sách cứu trợ $60.4 tỷ tuần trước nhưng hôm Thứ Ba vừa qua ông Boehner cho rút nghị trình biểu quyết đã ấn định vào ngày hôm sau. Trước những sự công kích mạnh mẽ, ông đã chấp thuận sẽ đưa ra biểu quyết trong ngày Thứ Sáu dự luật $9.7 tỷ cho quỹ bảo hiểm lũ lụt và sau đó sẽ tới những khoản cứu trợ khác.


Cuộc đấu tranh về thuế, chi tiêu, thiếu hụt ngân sách mới chỉ được tạm thời giải quyết và sẽ còn là cuộc đương đầu gay go giữa Quốc Hội với Hành pháp, Cộng Hòa với Dân Chủ và ngay cả trong nội bộ Cộng Hòa như đã thể hiện qua sự không thống nhất quan điểm trong vụ fiscal cliff vừa qua.


Dân Biểu Paul Ryan, cựu ứng cử viên phó tổng thống biểu quyết ủng hộ thỏa hiệp “fiscal cliff” tăng thuế dân giàu. Ông cùng với Chủ Tịch Boehner đứng về phía thiểu số trong Cộng Hòa ở Hạ Viện. Tại Thượng Viện, các nghị sĩ Cộng Hòa Marco Rubio (Texas) và Rand Paul (Kentucky) bỏ phiếu chống thỏa hiệp do thủ lãnh Cộng Hòa Mitch McConnell đã đồng ý với Phó Tổng Thống Joe Biden.


Quan điểm của Paul Ryan, một người có lập trường của Tea Party, khiến cho giới bảo thủ Cộng Hòa không hài lòng. Nhưng ông giải thích: “Dân Mỹ đã lựa chọn một chính quyền phân hai đảng giữa Hành pháp và Quốc Hội, chúng tôi có nghĩa vụ áp dụng nguyên tắc phù hợp với thực tế lãnh đạo”. Tuy nhiên một số quan sát viên cho rằng bằng thái độ ấy ông sẽ không còn hy vọng có thể là ứng cử viên của đảng trong kỳ bầu cử tổng thống năm 2016.


 


Nữ giới chiếm 20% ở Thượng Viện


 


Lần đầu tiên, Thượng Viện có 20 nữ nghị sĩ, và tại Hạ Viện có 81 nữ dân biểu (62 Dân Chủ-19 Cộng Hòa) chứng tỏ vai trò gia tăng của nữ giới trong chính trị. Nghị Sĩ Tim Scott (Cộng Hòa-South Carolina) là người Mỹ gốc Phi Châu đầu tiên từ một tiểu bang miền Nam. Thượng Viện cũng khai mạc khóa họp mới ngày Thứ Năm. Nghị Sĩ Harry Reid (Dân Chủ-Nevada) là thủ lãnh khối đa số gồm 53 Dân Chủ và 2 Ðộc Lập vẫn biểu quyết về phía Dân Chủ. Nghị Sĩ Mitch McConnell (Cộng Hòa-Kentucky) thủ lãnh khối thiểu số 45 nghị sĩ Cộng Hòa. Theo Hiến pháp, phó tổng thống là chủ tịch Thượng Viện nhưng chỉ can thiệp trong một vài trường hợp đặc biệt, trong thực tế thủ lãnh đa số là người điều hành mọi sinh hoạt.


Phó Tổng Thống Joe Biden đã làm lễ tuyên tệ nhậm chức cho 12 tân nghị sĩ mới được bầu hồi Tháng Mười Một. Một số cựu thượng nghị sĩ hiện diện với tính cách quan khách bao gồm Walter Mondale, cựu phó tổng thống và thượng nghị sĩ Dân Chủ Minnesota; John Glenn, cựu phi hành gia NASA và thượng nghị sĩ Dân Chủ Ohio, đến cùng với nghị sĩ tân cử Sherrod Brown.


Trước đó Thượng Nghị Sĩ Mark Kirk (Cộng Hòa-Illinois) đã hồi phục qua một cơn đột quỵ, trở lại Thượng Viện sau khi vắng mặt suốt năm qua. Thượng Nghị Sĩ John Kerry (Dân Chủ-Massachusetts) được Tổng Thống Obama chỉ định vào chức vụ ngoại trưởng sẽ rời Thượng Viện trong ít tuần sắp tới. Cựu Thượng Nghị Sĩ Cộng Hòa Scott Brown, người đương nhiệm duy nhất thất cử trong kỳ bầu cử ngày 6 Tháng Mười Một, có thể sẽ được chỉ định tạm thời hoặc tranh cử trở lại.


Thượng Nghị Sĩ Joe Manchin (Dân Chủ-West Virginia) nói rằng ông “hy vọng những thành viên mới đến Quốc Hội sẽ đem đến tinh thần và sinh khí mới để giúp giải quyết những vấn đề khó khăn với mục tiêu quốc gia trên hết chứ không phải bị trói buộc vào quan điểm ý thức hệ”.


Theo AP, hai thủ lãnh Harry Reid và Mitch McConnell đang thảo luận để có thể đi tới việc sửa đổi thủ tục như ‘filibuster’ đã làm ngăn trở hiệu quả hoạt động của Thượng Viện rất nhiều. ‘Filibuster’ là thủ tục đòi hỏi phải có túc số 2/3 chấp thuận thì vấn đề mới được đưa ra thảo luận và biểu quyết. Trong tình thế phân chia Dân Chủ 55/Cộng Hòa 45 ở Thượng Viện hiện nay, nếu có sự tranh chấp đương đầu sẽ rất khó để có thể hội đủ túc số 60 đồng ý, và như vậy sẽ không đi tới việc biểu quyết cho một dự luật nào đó được. (H.C.)

Ðơn xin trợ cấp thất nghiệp tuần qua lên tới 372,000


WASHINGTON (AP) –
Số người Mỹ nộp đơn xin trợ cấp thất nghiệp tuần qua đã tăng lên, tuy nhiên các chuyên gia lao động cho rằng sự kiện hãng xưởng lớn thường đóng cửa vào thời gian cuối năm có thể góp phần tạo nên điều này trong hai tuần qua.









Người đi tìm việc đứng xếp hàng chờ vào hội chợ Job Fair hôm 11 Tháng Sáu, 2012 tại thành phố New York. Khoảng 400 người đã chuẩn bị resume đến thật sớm, và hơn 1,000 người đến tham gia hội chợ này mong tìm được việc. (Hình: John Moore/Getty Images)


Bộ Lao Ðộng Mỹ hôm Thứ Năm cho hay số đơn nộp hàng tuần tăng thêm 10,000, lên tới con số 372,000 vào tuần lễ chấm dứt hôm 29 Tháng Mười Hai. Con số của tuần trước đó cũng được điều chỉnh, cho thấy có sự gia tăng.


Nhiều văn phòng trợ cấp thất nghiệp ở các tiểu bang đóng cửa tuần này vì là ngày lễ và đã không nộp đầy đủ các dữ kiện tuần trước. Vì lý do đó, Bộ Lao Ðộng Mỹ phải ước tính con số của 9 tiểu bang. Hai tuần trước đây, bộ cũng phải dùng số ước tính cho 19 tiểu bang vì đóng cửa ngày lễ Giáng Sinh.


Bộ Lao Ðộng sẽ công bố con số mới nhất về công việc làm vào ngày Thứ sáu. Các kinh tế gia dự đoán rằng giới chủ nhân đã tạo thêm khoảng 150,000 công việc hồi tháng qua, chỉ vừa đủ để hạ mức thất nghiệp.


Mức thất nghiệp ở Mỹ vẫn còn cao vì nhiều công ty ngần ngại chưa muốn nhận thêm nhân viên. Mức thất nghiệp giảm xuống 7.7% trong Tháng Mười Một so với con số 7.9% trong Tháng Mười, nhưng phần lớn vì có nhiều người thất nghiệp không đi kiếm việc làm. Chính phủ Mỹ tính mức thất nghiệp dựa trên số người tích cực đi tìm việc. (V.Giang)

Tổng Thống Obama tạo dễ dãi cho di dân bất hợp pháp


WASHINGTON (Tribune) –
Những người di dân bất hợp pháp có liên hệ ruột thịt với công dân Mỹ có thể được trở thành thường trú nhân dễ dàng hơn, theo một quyết định mới đưa ra của chính phủ Obama, ảnh hưởng tới khoảng 1 triệu trong 11 triệu người di dân bất hợp pháp tại Mỹ.









Hàng trăm các nhà đấu tranh ủng hộ những người nhập cư bất hợp pháp biểu tình cùng với thành viên của cộng đồng Latino chống lại đạo luật mới của Arizona tại Union Square May Day, New York vào ngày 1 Tháng Năm, 2010, sau khi tiểu bang Arizona thông qua đạo luật đòi hỏi cá nhân bị nghi ngờ là người nhập cư bất hợp pháp phải trình giấy tờ chứng minh tình trạng cư trú khi được nhân viên công lực Arizona yêu cầu. (Hình: Spencer Platt/Getty Images)


Quyết định này được Bộ Nội An Mỹ ban hành hôm Thứ Tư nhằm giảm thiểu thời gian thành phần di dân bất hợp pháp phải xa cách gia đình của họ ở Mỹ trong thời gian xin giấy tờ hợp pháp, theo giới hữu trách.


Khởi sự từ ngày 4 Tháng Ba tới đây, những người di dân bất hợp pháp, nếu chứng minh được rằng thời gian xa cách chồng/vợ, con cái hay cha mẹ mình sẽ “tạo hoàn cảnh cực kỳ khó khăn – extreme hardship” có thể nộp đơn xin chiếu khán (visa) mà không phải rời Mỹ. Một khi chiếu khán này được chấp thuận, người nộp đơn sẽ phải rời nước Mỹ trong thời gian ngắn để quay lại quốc gia sinh sống trước đây, nhận visa của mình rồi sau đó quay về Mỹ. Phương cách mới này có thể giảm thời gian xa cách gia đình xuống còn chừng một tuần lễ trong một số trường hợp.


Giới hữu trách cho hay chính phủ Obama có thể mở rộng chương trình này để áp dụng cho thân nhân của những người đang là thường trú nhân hợp pháp ở Mỹ.


Sự thay đổi này, vốn từng được đề nghị hồi Tháng Tư năm ngoái, là hành động mới nhất của chính phủ Obama nhằm thay đổi luật lệ di trú qua các sắc lệnh của tổng thống mà không phải chờ Quốc Hội thông qua luật mới.


Hồi Tháng Tám năm 2012, chính phủ Obama khởi sự chương trình ngưng việc trục xuất giới trẻ từng theo cha mẹ vào Mỹ bất hợp pháp khi còn nhỏ tuổi.


Quyết định của chính phủ Obama được đăng trên công báo Federal Register hôm Thứ Tư và không định nghĩa rõ ràng thế nào là “extreme hardship” dù rằng có lời yêu cầu của nhiều tổ chức trợ giúp pháp lý. (V.Giang)

Cho tinh trùng, bị buộc trả tiền cấp dưỡng trẻ nhỏ


KANSAS CITY, Kansas (Reuters) –
Một người đàn ông ở Kansas từng hiến tặng tinh trùng để một cặp đồng tính nữ có thể có con, hôm Thứ Tư cho hay đã bàng hoàng khi biết rằng chính quyền tiểu bang đang tìm cách buộc ông phải trả tiền cấp dưỡng con trẻ.









Một cặp đồng tính nữ trang phục như cô dâu hôn nhau tại một cuộc biểu tình bên ngoài văn phòng ghi danh kết hôn trong khi Alejandro Freyre và Jose Maria Di Bello tham dự một cuộc họp báo bên trong về việc họ bị ngăn cấm kết hôn ngày 1 Tháng Mười Hai năm 2009. (Hình: Juan Mabramata/Getty Images)


Ông William Marotta, 46 tuổi, hiến tặng tinh trùng cho hai phụ nữ, Jennifer Schreiner và Angela Bauer, theo một thỏa thuận trên giấy tờ là ông sẽ không bị coi là cha của đứa trẻ và không có trách nhiệm cấp dưỡng. Bà Schreiner sau đó có bầu và sinh một bé gái, nay 3 tuổi.


Tuy nhiên, vào Tháng Mười năm ngoái, tiểu bang Kansas nộp đơn tại tòa tìm cách xác định trên mặt pháp lý rằng ông Marotta là cha của đứa bé và phải chịu trách nhiệm cấp dưỡng sau khi hai phụ nữ kia gặp khó khăn tài chánh.


Ông Marotta cho hay trong phiên xử ngày 8 Tháng Giêng tới đây sẽ yêu cầu tòa hủy bỏ đòi hỏi này của tiểu bang, vốn dựa theo một đạo luật là tinh trùng phải được tặng qua trung gian của một bác sĩ nếu người cho không muốn bị trách nhiệm tài chánh sau đó. Ông Marotta đưa một lọ đựng tinh trùng cho hai phụ nữ kia sau khi đáp ứng lời kêu gọi của họ trên Craiglist, thay vì hiến tặng qua một bác sĩ hay văn phòng y tế.


Ngoài tiền cấp dưỡng hàng tháng, tiểu bang Kansas còn muốn ông Marotta phải trả khoảng $6,000 chi phí bệnh viện liên quan đến việc sinh bé gái. (V.Giang)

Hạt dưa, mứt Tết trộn đầy hóa chất


VIỆT NAM (NV) –
Trước Tết nguyên đán hai tháng, các lò mứt hoạt động nhộn nhịp ngày đêm, kéo dài từ các xóm nhỏ Sài Gòn cho đến Tây Ninh.










Phơi mứt bí ngập kín đường làng. (Hình: Báo Tiền Phong)


Hầu hết các con đường làng đều bị chiếm làm chỗ phơi, mặc ruồi bu, kiến đậu. Không chỉ có mứt, các lò sản xuất hạt dưa cũng ồn ào tung ra thị trường hàng tấn mỗi ngày. Ðể có số lượng này, người sản xuất đã tiêu thụ hàng tấn chất tẩy trắng, phẩm màu, nhớt phế thải… để cho ra lò những hạt dưa bóng, đỏ “bắt mắt”.


Theo báo Tiền Phong, một trong những lò sản xuất hạt dưa nổi tiếng mùa Tết hàng năm tọa lạc tại xã Trường Mít, huyện Dương Minh Châu, tỉnh Tây Ninh. Bà H., chủ lò cho biết mỗi ngày đóng gói không dưới 6 tấn hạt dưa để đưa về trung tâm Sài Gòn và miền Tây. Sản phẩm của bà nổi tiếng nhờ hạt dưa mập mạp, màu đỏ bóng, nhìn thấy chỉ muốn cắn…


Báo Tiền Phong dẫn lời bà chủ cơ sở sản xuất này cho biết, một khối lượng lớn hạt dưa tươi lên tới vài chục tấn mỗi tuần được đưa về từ Trung Quốc, qua cửa ngõ Lạng Sơn. Một “quy trình công nghệ” chế biến được thực hiện khá thành thạo, từ nhiều năm nay, khởi đầu với việc ngâm hạt dưa trong hồ chứa acid để tẩy sạch đất, chất bẩn bám. Loại acid này lẽ ra chỉ được sử dụng trong ngành kỹ nghệ dệt, nhuộm, sản xuất xà bông, đã được dùng để tẩy trắng hạt dưa.


Số lượng hạt dưa khổng lồ nói trên được rang nóng trong những quả cầu sắt, trung bình khoảng nửa tấn được rang trong vòng một tiếng đồng hồ, cùng với dầu ăn và… nhớt phế thải. Theo bà chủ cơ sở, nhờ vậy, hạt dưa mới thơm, béo và bóng bẩy. Cuối cùng đến giai đoạn người ta dùng hóa chất để nhuộm màu cho hạt dưa, trước khi cho vào bao chuyển đến nơi tiêu thụ.


Nhân viên một cơ sở khác còn cho hay, người sản xuất cũng “chịu khó” trộn một ít bơ khi rang để hạt dưa có mùi thơm thơm, beo béo.


Tin tức có liên quan đến các loại hóa chất được sử dụng để chế biến hạt dưa đã làm rúng động dư luận. Theo Viện Trưởng Viện Công Nghệ Hóa Học Phan Thanh Thảo, loại sút NaOH được dùng để tẩy trắng hạt dưa có thể gây ung thư vú cho người tiêu thụ. Còn hóa chất nhuộm màu đỏ cho hạt dưa thì có thể tích tụ lại trong gan, thận… Hiện nay giá hạt dưa bán ở các khu chợ Tết khoảng 60,000 đồng, tương đương 3 đô một kí đã mang lại lợi nhuận kết xù cho người sản xuất.


Còn tại “làng” mứt Ðông Lao thuộc huyện Hoài Ðức, Hà Nội, nhiều người chứng kiến cảnh nhà nhà phơi bí, dừa, cà rốt… kín cả đường qua lại, bất chấp bụi bặm, ruồi, nhặng… Chó, mèo và kể cả trẻ em đùa giỡn trên đường có thể bước lên, hoặc làm “vài bãi” một cách thản nhiên. Tuy nhiên, nhà sản xuất không lo lắng gì, vì đã có các loại hóa chất tẩy sạch tất cả các mùi tanh hôi, ngai ngái đã bám vào nguyên liệu được phơi mấy ngày trước đó.


Theo báo Pháp Luật Việt Nam, hóa chất làm mứt bí trở nên trắng trẻo và giòn tan. Còn vị ngọt của mứt có được nhờ ướp đường hóa học và chất phụ gia, đủ sức cạnh tranh với các loại mứt Tết Trung Quốc – bậc đàn anh cũng thuộc hàng “cao thủ” về kinh nghiệm sử dụng hóa chất.


Hiện nay, hàng trăm ngàn tấn mứt các loại và hạt dưa cho Tết đã sẵn sàng tung ra thị trường để đầu độc người tiêu thụ. (P.L.)

Thương lái Trung Quốc đội lốt du khách gom cua biển


CÀ MAU (NV) –
Trong những ngày qua, thị trấn Năm Căn, tỉnh Cà Mau xuất hiện nhiều người Trung Quốc len lỏi đến các ngõ ngách gom mua cua.










Cua biển vùng quê Việt Nam. (Hình: Internet)


Báo Tuổi Trẻ cho biết, riêng trong ngày 2 Tháng Giêng, có ít nhất bảy người Trung Quốc nhập cảnh Việt Nam bằng visa du lịch xuất hiện tại thị trấn Năm Căn. Bốn người trong số này thuê khách sạn để ở, trong khi ba người còn lại thuê nhà dân trong vùng để trú ngụ.


Các ông khách này liên lạc với các chủ vựa cua trong vùng, qua điện thoại di động hoặc trực tiếp đến vựa để thương lượng. Không cần ký hợp đồng, số khách du lịch người Trung Quốc này thỏa thuận miệng, trả tiền để mua “đứt” hàng tấn cua, sau đó đóng thùng chuyển về quê nhà.


Tin này được công an thị trấn Năm Căn xác nhận. Chính quyền địa phương cho biết số thương buôn người Trung Quốc đội lốt du khách có đầy đủ giấy tờ hợp lệ gồm visa du lịch có thời hạn 6 tháng, kể cả giấy ghi danh tạm trú tại thị trấn… Vì vậy, chính quyền địa phương không có lý do gì để ngăn chận hoạt động thu mua bất hợp pháp của họ.


Trong khi đó, theo người đứng đầu ngành công an thị trấn Năm Căn, tất cả hoạt động ngã giá, thu mua, đóng thùng, chuyển hàng đi… của số thương buôn Trung Quốc đã được sự tiếp tay của các chủ vựa cua người Việt Nam nên công an không làm gì được.


Báo Tuổi Trẻ dẫn lời của công an thị trấn Năm Căn còn cho biết thêm, có khoảng 40 thương lái núp bóng du khách đã xuất hiện dầy đặc các huyện Ngọc Hiển, Ðầm Dơi, Trần Văn Thời của tỉnh Cà Mau. Số thương lái đội lốt này đến Việt Nam trong những ngày qua cũng chỉ nhằm một mục đích: Gom mua cua biển của tỉnh Cà Mau để đưa về Trung Quốc tiêu thụ.


Theo dư luận, chính quyền địa phương tuy biết rõ “rành rành,” nhưng cũng đành “ngậm bồ hòn làm ngọt”. (P.L.)

Quân đội Myanmar oanh tạc vị trí quân nổi dậy Kachin


YANGON, Myanmar (AP) –
Quân đội Myanmar mới đây công nhận đã mở các cuộc không tập nhắm vào vị trí của thành phần thiểu số nổi dậy Kachin ở phía Bắc và chiếm được vị trí chiến lược nằm trên ngọn đồi nhìn xuống đường tiếp tế cho một tiền đồn của quân chính phủ.









Binh sĩ trong quân đội Myanmar đến thủ phủ Sittwe của tiểu bang Rakhine ở miền Tây của Myanmar, hôm 31 Tháng Mười năm 2012. Ít nhất 88 người đã thiệt mạng vì những trận đụng độ ở Myanmar trong tháng này, và hơn 26,000 người khác buộc phải chạy trốn làn sóng bạo loạn và đốt phá đang dâng cao. (Hình: Soe Than/Getty Images)


Bản tin đưa ra trên đài truyền hình nhà nước Myanmar hôm Thứ Tư trái ngược với phát biểu của chính phủ hai ngày trước đó là quân đội Myanmar không oanh tạc các vị trí của quân nổi dậy Kachin.


Chính phủ Mỹ hôm Thứ Tư nói rằng việc sử dụng không lực nhắm vào dân thiểu số Kachin là “điều vô cùng lo ngại”. Tại Washington, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Mỹ, bà Victoria Nuland, kêu gọi chính phủ Myanmar và phía Kachin hãy ngưng bắn và khởi sự thương thuyết hòa bình.


Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc, ông Ban Ki-moon, kêu gọi giới lãnh đạo Myanmar hãy chấm dứt các hành động có thể gây nguy hại cho thường dân sống trong vùng hay không làm trầm trọng hơn cuộc đối đầu hiện nay. (V.Giang)

Tin mới cập nhật