Trần Vấn Lệ
LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]
Tôi nói hoài với Huế: “Tôi nhớ Huế vô cùng!”. Huế có nghe tôi không sao mưa buồn rả rích? Huế có thấy tôi nghịch nước sông Hương dưới chân? Tôi đã nói muôn lần: “Huế, Thần Kinh tráng lệ!”. Bao nhiêu lần dâu bể, Huế vẫn đó, uy nghi! Những ai tuổi Xuân Thì nào có ai thay đổi, từng giọng cười, tiếng nói dù gió thổi mây bay…
(Hình minh họa: chutluulai.net)

Huế ơi áo dài ai bay bay trong chiều gió… Huế ơi đường hoa nở vì ai mà thơm tho… Huế biết bao nhiêu thơ cho thẩn thờ lữ khách… Huế bao nhiêu ngăn cách là bức tường rêu thôi! Một giang sơn hoa thêu, một giang sơn ngọc thếp, bao nhiêu người đã chết cho Huế nhé, trường tồn! Mưa buổi chiều hay sương? Ai kìa, lau nước mắt…
Huế, giữa lòng Nam Bắc. Tôi yêu Huế, trái tim. Trái tim ném không chìm dù sông Hương sâu lắm, Huế ơi hoa nở thắm muôn đời trên môi ai… Từ chỗ này ra khơi, Hoàng Sa liền Tổ Quốc, vua Gia Long cắm cọc… mà đời sau nỡ nào? Lịch Sử là Chiêm Bao? Máu Đào là Nước Lã? Tôi vuốt từng chiếc lá, lá nào Lá Diêu Bông? Lá nào che tóc bồng, em theo chồng biền biệt…
Huế nằm giữa nước Việt, mãi mãi trong ngực tôi. Là em yêu đó thôi! Là em yêu quý ơi, giọng cười và tiếng nói, lá chuối gói giọt mưa, có thể là câu thơ, có thể là giọt lệ. Tôi tàn đời, tuổi xế, em mười bảy muôn năm… hái hoa quỳ Dran về cắm em tuổi nhớ nón lá bài thơ xưa… Anh quỳ, em thấy chưa? Hoa quỳ, em ước mơ. Vệ Đường Hoa Tháng Chạp… Anh muốn nghe em hát Đêm Tàn Bến Ngự ơi…

































































































