LTS: Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh được biết trong cộng đồng người Việt nhiều năm qua với chuyên khoa về hiếm muộn, vô sinh, và lựa chọn trai gái theo ý muốn. Ông đã từng làm nghiên cứu về bệnh hiếm muộn, và các bệnh ung thư của phụ nữ tại National Cancer Institute trực thuộc National Institutes of Health. Bác Sĩ Minh là Board Certified về Obstertrics, Gynecology và Reproductive Endocrinology Infertility. Phòng mạch tọa lạc trong khuôn viên bệnh viện Fountain Valley, tại 11180 Warner Ave., Suite 465, Fountain Valley, CA 92708. Số phone liên lạc: (714) 429-5848, trang nhà:www.bacsihongocminh.com
Tôi không còn
nhớ rõ từ khi nào, hình ảnh người đàn ông đi bộ
trên triền dốc đã đập vào mắt, vào óc của mình. Mỗi
ngày hai bận, buổi sáng khi xuống số xe và nhắp thắng
cho xe khỏi tuột dốc, và buổi chiều lúc tôi và con ngựa
sắt trung thành bò lết ì ạch lên dốc sau một ngày làm
việc mệt nhọc, đã nhiều lần, tôi nhận ra người đàn
ông đội chiếc mũ phớt bước đều lên xuống có lúc
cùng chiều, có khi ngược chiều với tôi.
Chỉ trừ những
ngày mưa rất hiếm hoi ở Cali, ngày nào cũng thế, người
đàn ông ấy cứ vậy mà bước đều, cứ thế mà “càn”
tới. Mỗi khi lên dốc, ông ta ngẩn cao đầu, với tầm
mắt nhìn thẳng lên đỉnh đồi, xoải chân đá mạnh lên
phía trước, hai tay vung cao nhịp nhàng theo bước tiến.
Hình ảnh của ông làm tôi nhớ đến hình người
“Johnnie Walker” trên nhãn hiệu của chai Scotch whiskey,
hay đúng hơn, như một người lính đang diễn binh trong
một ngày lễ hội lớn. Gia đình tôi gọi ông là “ông
già đi bộ”.
Một chiều kia,
khi đi làm về, tôi lại thấy “ông Johnnie nhà mềnh”,
đang “diễn hành” lên đỉnh đồi. Ngồi trong xe, có
máy lạnh, nhìn ông, tôi cảm thấy vô vàn tội lỗi. Vừa
đậu xe xong, tôi tất tả chạy ngược ra đầu ngõ.
Nói về lợi ích
của việc đi bộ, bạn có thể lên mạng truy cập vào
Google sẽ thấy dữ kiện được liệt kê không kể xiết.
Để tóm tắt, ngoài lợi ích giảm cân, đi bộ thường
xuyên, 150 phút mỗi tuần sẽ làm giảm nguy cơ bị bệnh
tiểu đường, giảm nguy cơ bị đột quỵ tim, giảm nguy
cơ bị phiền muộn và lú lẫn, và cuối cùng là giảm
nguy cơ bị ung thư ruột già cũng như ung thư vú. Ngược
lại, nghiên cứu gần đây cho biết, cứ mỗi một phút
ngồi, bạn sẽ bị giảm thọ đi thêm 22 giây đồng hồ
cộng thêm đủ thứ bệnh hoạn sanh ra từ chuyện thiếu
vận động.
Đi với đứng
là bản năng tự nhiên của con người, không cần phải
học. Chúng ta được sanh ra để đi, để đứng, để
chạy nhảy chứ không phải để ngồi… trên ghế.
Hãy nhìn một em
bé, bạn sẽ nhớ giai đoạn ngồi chỉ là giai đoạn tạm
thời, chuyển tiếp, sau đó em nào mà ngồi “ù lì” một
chỗ sẽ bị nghi ngờ là có bệnh, hay tệ hơn, khù khờ!
Vấn đề ở đây là sau bao năm tháng ngồi một chỗ,
chúng ta có… “đi” được hay không. Con người ta
thường có khuynh hướng trì trệ, bỏ qua một bên những
chuyện phải làm hoặc nên làm, trong đó có cả chuyện
tập thể dục, thể thao.
Đi bộ là cách
tập thể dục hữu hiệu và thích hợp cho mọi lứa tuổi.
Bạn nên bắt đầu bằng những bước nhỏ, đi lại từ
đầu như một em bé. Tôi không đùa đâu. Hãy đặt cho
mình những mục tiêu nhỏ, thí dụ, 100 hay 200 bước mỗi
ngày. Sau khi đạt được chỉ tiêu, bạn hãy tự vỗ tay
khen mình, và, quay về nhà, đừng làm cố trong ngày đầu
tiên. Cứ thế mà tăng dần chỉ tiêu cho đến khi đạt
được 10 nghìn bước mỗi ngày, 150 phút một tuần và ít
nhất là 100 giờ một năm.
Nên chọn những
nơi thoáng khí như các công viên, bờ hồ, ven sông, bờ
biển chẳng hạn, và nên có bạn đi chung, vừa ít nguy
hiểm, vừa vui và khuyến khích lẫn nhau. Thí dụ, đi bộ
chung với ông xã hay bà xã là những lúc bạn có cơ hội
để “tâm tình” với nhau nhiều hơn làm cho tình yêu
thêm đậm đà không những trong lúc đi chung mà còn trong
những lúc… riêng tư khác.
Việc đầu tiên
là sắm một đôi giày đi bộ thích hợp cho đôi chân của
mình. Lúc đầu chưa quen nên bước những bước ngắn, và
chậm sau đó tăng dần tốc độ, nhưng đừng nên bước
quá dài hơn bề ngang của đôi vai. Bạn có thể xen kẽ
những lúc bước nhanh, bước chậm luân phiên. Nếu còn
trẻ thì có thể thay đổi bằng những khoảng chạy chậm
(jogging). Trên 50 tuổi thì đừng nên “biểu diễn” chạy
bộ vì hai đầu gối của bạn dễ bị chấn thương do đã
mòn, yếu.
Bác sĩ tim mạch
hay khuyên bạn chạy bộ nhưng bác sĩ mổ xương lại
khuyên bạn nên đi chứ đừng chạy vì dễ hư đầu gối.
Thật ra kiên trì đi bộ đều mỗi ngày vẫn tốt hơn là
lâu lâu chạy bộ “dợt le” một lần. Cũng như tốc
độ, sau khi đã quen với đường phẳng thì tập đi những
đoạn đường dốc và thay đổi chiều hướng của cuộc
đi bộ cho đỡ nhàm chán. Trong trường hợp đi bộ một
mình thì nên mang theo điện thoại di động, có thể nghe
nhạc được và nên chọn những bài nhạc tươi vui một
chút. Tránh check e-mail, texting, hay nói chuyện điện thoại
trong khi đi bộ trừ trường hợp khẩn cấp. Nhiều tai
nạn xảy ra khi bạn vừa đi vừa sử dụng điện thoại
di động.
Trở lại với
“ông già đi bộ”, khi tôi bắt kịp được ông ở đầu
con giốc thì hơi thở của mình đã hổn hển, trái tim
dồn dập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Ráng nặn
một nụ cười, tôi tìm cách làm quen:
-Chào ông. Trời
đẹp quá nhỉ?
Nhìn cái mặt
tím lịm của tôi, ông giở nón, trông rất lịch sự,
nghiêng đầu kiểu cách, cười thân thiện:
-Anh có OK không?
Thế là tôi quen
ông Jack. Từ đó gần như 3 lần một tuần chúng tôi
thường hay đi bộ chung và thường chuyện trò với nhau.
So với tuổi 82 thì ông nhìn rất trẻ. Ông Jack dọn vào
khu đồi này từ những năm 1960. Khi về hưu ở tuổi 62,
Jack và vợ là Julia bắt đầu đi bộ, cùng nhau “cày nát
ngọn đồi này”. Bước chân của hai ông bà đã chứng
kiến rất nhiều đổi thay của ngọn đồi theo thời
gian. Tôi thích nghe ông kể chuyện đời xưa, về lịch sử
căn nhà của tôi từ lúc còn hãy là một rừng cỏ.
Sau một thời
gian, tôi rủ vợ tôi cùng đi cho vui trong khi đó Jack cũng
trở về đi bộ chung với vợ mình, bà Julia, nhỏ hơn ông
hai tuổi. Mỗi ngày hai bận chúng tôi thỉnh thoảng lại
gặp chàng nắm tay nàng dung dăng dung dẻ như một cặp
tình nhân hạnh phúc. Một bữa khi chúng tôi quyết định
gọi ông bà là “bác Jack và dì Julia”, ông bà ôm lấy
vợ chồng tôi, cám ơn rối rít.
Đó là chuyện
kể từ 8 năm về trước. Hôm qua là sinh nhật thứ 90 của
bác Jack. Cho tới bây giờ thuốc men của bác, thỉnh
thoảng chỉ vài viên Tylenol chống nhức mỏi. Gặp tôi
trên đường đi bộ buổi sáng, bác Jack vỗ bụng càu
nhàu:
-Đi bộ hoài mà
cái bụng này không chịu nhỏ lại như Brad Pitt.
-Tôi bảo đảm
với bác ở tuổi 90, Brad Pitt chưa chắc đẹp trai hơn ông
bây giờ đâu, bác Jack ạ!
Bác Jack nheo mắt,
cười hồn nhiên, tinh nghịch như một em bé lên năm:
-Giữ bí mật,
đừng cho Julia biết nhé!

































































































