Cách nào để chồng chừa được tính trăng hoa?

 



LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]




Thưa cô Nguyệt Nga, tôi thường nghe và biết rất nhiều trường hợp, người chồng hay vợ, tình cờ một hôm đi làm về sớm, bỗng bắt gặp người phối ngẫu ngoại tình.




Nay chuyện xảy ra cho tôi! Bởi ở đời, mình cũng chẳng biết chuyện gì sẽ đến để mà phòng.




Tôi đi làm về sớm, vào toilette thì nghe tiếng rì rầm trong phòng mình. Ông xã tôi đang nói chuyện điện thoại với ai đó. Tôi không định nghe lén, nhưng tại ông nói hơi lớn. Đó là những lời ong bướm, hẹn hò và thề nguyền đến chết vẫn giữ trong tim bóng hình người yêu! Cuộc nói chuyện đắm đuối mơ mòng đến độ khi tôi quyết định mở cửa vào để chặn bớt những lời ong bướm, thì chồng tôi vẫn say sưa không hề biết vợ đang đứng sát mình!




Nói thật, lòng tôi không còn ghen tương, vì chuyện này là cơm bữa đối với chồng tôi. Chẳng có một khoảng thời gian nhỏ nào trong đời, ổng không nhì nhằng với một ai đó. Và tôi biết 1000% ổng đang xạo với người ta. Nhưng giọng ông mềm quá!, ngọt quá! Ông nói hay quá, trơn tru như rót mật vào tai, ai mà không lụy!




Như đã nói, tôi không còn ghen nữa, nhưng tôi bực là tại sao ổng vẫn không chừa được tính trăng hoa, làm khổ bao nhiêu người đàn bà, mà có phải còn xuân thì gì cho cam! đoạn đường đến Peek Family nó ngắn còn có một sải tay! Tôi nói với chồng tôi, hãy tự giải quyết chuyện này, đừng để mang tiếng cho chính ông và cho cả gia đình. Ông đồng ý và hứa sẽ cắt đứt ngay.




Thư này tôi muốn xin ý kiến của độc giả là, nên để chồng tôi tự giác giải quyết hay là tôi gọi thẳng cho cô kia, nói chuyện, dĩ nhiên tôi sẽ rất tử tế trong cuộc nói chuyện. Xin góp ý giúp tôi.




Thanh Thảo




Góp ý của độc giả:




*Van Nguyen:


Mến gởi cô Thanh Thảo,


Nếu đúng như lời cô nói, chuyện chồng cô tán tỉnh những cô gái khác là như cơm bữa, thì vấn đề là ở ông ấy, không phải ở ‘cô kia’ hay bất cứ cô nào khác. Cho nên người cô cần nói chuyện là chồng cô. Đừng bận tâm gọi cho cô gái kia để làm gì. Bởi vì nếu như sau khi biết sự thật thì có thể cô gái này sẽ rời xa chồng cô, và rồi nếu như ông ấy vẫn không sửa đổi thì ông ấy sẽ lại tìm người khác để tán tỉnh. Chẳng lẽ cô sẽ phải cứ mãi đi theo canh chừng rồi cứ phải gọi cho những cô gái đó hay sao.


Chúc cô vui!




*Bà Tư Làm Móng:


Mình trừ là trừ cái gốc thưa chị Thanh Thảo. Chị phải nói chuyện với chồng chị, vì nếu chị nhắm vào mấy cô để diệt, thì diệt được cô này thì sẽ lòi ra cô khác (đó là chưa kể có những cô trây trúa đến độ chị diệt không được nữa kia. Vấn đề chính là chính anh nhà. Theo cách chị nói thì coi bộ đây là tật chứ không phải bệnh rồi. Nhưng nói thế không có nghĩa buông xuôi để dung dưỡng cái tật.


Theo thư thì có vẻ anh nhà cũng là người có tuổi. Vậy chị thử cách đuổi ông ra khỏi nhà coi sao. Đàn ông họ không muốn thay đổi thói quen, thật ra “đàn” nào cũng muốn yên lành. Vì thế nếu đuổi ông đi cho đến khi ổng chừa hẳn thì cho về coi sao.


Đàn ông trăng hoa, chán thật! Họ làm cho cuộc sống của mình và cả của họ xáo trộn, không yên ổn. Nói chung là nên chém hết họ đi cho xong chuyện.




*Cậu Tám:


Nghe Bà chị kể về thành tích gái gú, trăng hoa, ong bướm của ông anh. Tôi liền nghĩ ngay tới những câu mà người ta thường hay nói: “Bệnh uống thuốc sẽ khỏi, còn tật thì mang suốt đời”, “giang sơn dễ đổi, bản chất khó dời”!


Rõ ràng là như vậy phải không, Thưa chị!


Tôi tâm đắc nhất là câu chị nói: “Chuyện này là cơm bữa đối với chồng tôi. Chẳng có một khoảng thời gian nhỏ nào trong đời, ổng không nhì nhằng với một ai đó.”


Vậy còn gì phải nói nữa? Anh ấy đã ở tuổi hoàng hôn rồi. Nếu có biết tự thay đổi, tự ăn năn, biết giữ thể diện, “đừng để mang tiếng cho chính ông cho cả gia đình” thì anh ấy đã có nhiều cơ hội làm từ lâu rồi chứ không chờ tới giờ phút này. Khi mọi sự đã đâu vào đấy: Trắng, đen, xấu, tốt đã đành rành ai cũng rõ thì còn gì nữa mà chị phải bận tâm!?


Hãy để cho anh ấy vui cho trọn.


Chị đã hy sinh và chịu đựng cả đời, nay hy sinh thêm tí nữa để anh ấy được tròn ước mơ! Xem như đó là cái nghiệp mà ảnh còn nợ với “các bà”!?


Còn về phía cô nhân tình kia.


“Tôi gọi thẳng cho cô kia, nói chuyện” như chị nói: Việc này 5/5 là tùy ở chị.


Nếu như chị có lòng thương người, không muốn cô ta bị ông chồng chị xạo như bao nhiêu người đàn bà trước kia.


Nhưng nếu là tôi, tôi cũng không gọi, không nói gì luôn. Là vì với thành tích già dặn, tài ăn nói ngọt ngào của ông anh. Để họ đến với nhau thì đối thủ phía bên kia cũng chưa chắc là tay vừa hay nai tơ gì đâu mà chị phải lo. Biết đâu đó là “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã” “Chín nút gặp phải 3 tây”. Hoặc hết thời rồi “Anh hùng chết ở lổ chân trâu” cũng nên?


Nói tóm lại, dù đối phương có là nai tơ hay cáo già, chị có nói hay không nói thì tình thế cũng không có gì khác hơn. Rồi sự thật vẫn là sự thật. Cô ta biết anh ấy là ông già có vợ con đàng hoàng. Mối tình đó cũng là tình tính tang, cũng như cả khối mối tình trước kia. Chị có lo hay không lo nó cũng rứa, lo chi cho mệt. Cuối cùng rồi… chị cũng là người chôn ổng thôi!


Nói làm gì cho mất lòng nhau, hoặc mọi người cho rằng mình ghen. Hãy sống vui cho trọn. Vì “đoạn đường đến Peek Family nó ngắn còn có một sải tay!” như chị đã phán.


Chúc chị luôn thân tâm an lạc!




*Vấn đề mới:




Ông không làm hôn thú với tôi vì tôi có quốc tịch Pháp.


Thưa cô Nguyệt Nga, năm nay tôi cũng đã lớn tuổi. Hiện tôi đang sống ở Pháp và có quốc tịch Pháp. Là người Việt có quốc tịch Pháp cũng chẳng có gì trở ngại nếu không muốn nói nó đã giúp cho tôi rất nhiều về những vấn đề liên quan đến đời sống, xã hội.


Nó chỉ trở ngại khi hiện nay tôi đang sống với một người Việt có quốc tịch Ý.


Chúng tôi rất thương yêu nhau, hạnh phúc bên nhau. Cuộc sống chung rất vui vẻ, đầy thương yêu nếu đừng động đến chuyện quốc tịch Pháp của tôi.


Mặc dù yêu tôi lắm, lo cho tôi từng li từng tí, nhưng nhất định ông ấy không chịu làm hôn thú. Thật ra cái hôn thú nó cũng chẳng phải là điều gì to lớn, nhưng nó làm thương tổn tôi ghê gớm. Nó cho tôi cảm tưởng cuộc sống chung này chỉ là “mèo mả gà đồng”. Tôi còn khó chịu mỗi khi ông ấy nói chuyện với bạn bè Việt Nam đến nhà chơi. Ông ấy đả phá nước Pháp, chưởi rủa, mắng nhiếc nước Pháp tồi tệ. Và khi cao hứng còn tuyên bố, lý do ông không làm hôn thú với tôi vì tôi có quốc tịch Pháp. Thật quá quắc và cố chấp. Chuyện nhỏ thôi nhưng quá bực mình. Nhiều khi tôi tự nhủ: “Một sự nhịn, chín sự lành” Nhưng để có “lành” mà “nhịn” hoài thì cũng tức cành hông.


Tôi cũng đọc mục này trên online, và thấy nhiều độc giả góp ý rất hay, nên mạo muội gửi thư này. Tôi không muốn nhịn nữa, tức lắm rồi! Xin đừng khuyên tôi nhịn, xin bạn đọc chỉ cho tôi cách nào cho ông nhà tôi bớt chưởi nước Pháp, cái nước mà cung cấp hàng ngày cho ông: bơ Bretel, pate gan ngỗng, rượu tây…


Elis Nguyen






*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga, gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.


Thư từ gửi: [email protected]


Hay thư về: Mục Biết Tỏ Cùng Ai


14771 Moran st.


Westminster, CA 92683, USA

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT