LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]
Đầu tiên tôi xin chúc cô năm mới nhiều sức khỏe và may mắn.
Tôi có một đứa con gái duy nhất mà thôi. Biết là “con gái là con người ta” nhưng tôi thực sự rất buồn khi nó quấn quít và chìu chuộng nhà chồng trong khi Tết nó còn không ghé nhà tôi. Mà nhà chồng đâu có biết cảm thông hay thương yêu nó, họ đối xử với nó rất nhạt nhẽo. Tôi thấy thương nó nhưng đành chịu thôi, mỗi người một tính, tôi không thể lên tiếng trách ra mặt cách đối đãi của bên sui gia. Tôi buồn là buồn con gái tôi. Ban đầu vợ chồng nó còn thấy đối hai bên nội ngoại khá đồng đều, dù thực sự thì bên nội vẫn không bằng bên ngoại. Nhưng từ ngày nó có con, nó gần gũi với bên nội hơn. Cái gì cũng bên nội. Chồng nó tuy không phải trụ cột trong nhà, nhưng nó nghe chồng, rồi nó nghe luôn mọi thứ bên nội. Lễ lạc gì cũng về bên nội. Bên nội nghèo hơn bên ngoại, cái gì bên ngoại cũng cố gắng bỏ ra phần hơn để lo cho hai vợ chồng nó mà tụi nó sao bất công quá. Tôi thấy tôi đâu có làm gì sai mà chúng lại để tôi thiệt thòi đến vậy. Nếu cô là tôi, cô sẽ làm gì?
Bà Thiên Lâm
*** Góp ý của độc giả:
Chú Tám:
Thưa Bà Thiên Lâm,
Theo như câu chuyện Ba kể, thật tình tôi thấy tội nghiệp cho Bà. Như Bà nói: “Tôi thấy tôi đâu có làm gì sai mà chúng lại để tôi thiệt thòi đến vậy. Nếu cô là tôi, cô sẽ làm gì?”
Nếu là tôi:
1) Tôi sẽ trải lòng mình với tụi nó những gì làm tôi không vui. Bằng cách tạo một dịp gặp đủ mặt hai vợ chồng con gái và con rễ hỏi cho ra lẽ:”Má đã có làm gì sai đối với hai đứa con, khiến hai con thưa vắng mấy lúc gần đây? Con phải nói thật lòng đừng dấu giếm, có thể vì vô tình Má không biết. Hãy nói để Má chỉnh sửa!”. Bà có nghĩ rằng, lắm lúc vì chủ quan mà mình không thấy được khuyết điểm của mình không? Mà người ngoài mới thấy được, họ sẽ giúp mình. Còn nếu như trường hợp tụi nhỏ nó thiếu sót, chúng nó nên thay đổi cách cư xử.
2) Nếu vì ngại ngùng không muốn hỏi, kiểm lại thấy mình không có lỗi gì với chúng nó. Tôi vẫn lạc quan không thấy gì phải buồn phiền. Vì tôi quan niệm mình nuôi con khôn lớn, lo cho nó đầy đủ mọi thứ . Từ hình hài, vóc dáng cho đến tương lai. Thấy nó quấn quít với chồng con thậm chí với gia đình nhà chồng bấy nhiêu đó đủ làm cho tôi mãn nguyện rồi. Vì tôi nghĩ rằng con mình vui là mình vui, con mình hạnh phúc làm mình cũng hạnh phúc. Những gì mình đã cho đi đủ làm cho mình hạnh phúc hơn là, cái nhận trở lại.
Bà cũng có thể tự an ủi mình bằng câu nói dân gian “Thắng về Nội , thối về Ngoại” hoặc giả ở bên Nội trong thời điểm này có cái gì đó vui vui khiến tụi nhỏ nó thích, “mà không phải là tiền”. Bà là hậu phương vững mạnh mà lo gì. Khi chúng nó cần thì có Bà. Chỉ sợ là Bà nghèo, chứ có lúa, có gạo thì ở đâu bồ câu chẳng bay tới. Bà hơi sức đâu mà than với phiền. Chúng nó không quấn quít, quấy rầy Bà cũng được thôi!
Xin thành thật chúc Bà sớm tìm được niềm vui.
Cháu Thỏ Thẻ:
Thưa Bà Thiên Lâm, cháu mong thư cháu sẽ gửi đến bà kịp lúc. Đọc thư Bà xong, cháu rất mừng vì Bà đã có một cô con gái có thể quấn quít với gia đình bên chồng. Mọi bà mẹ đều mong ước con gái mình tâm đầu ý hợp với chồng và với bên Nội. Không bà Mẹ nào muốn con gái mình ngày ngày về bên mình khóc lóc, than thở: “Mẹ ơi! Con không thể hòa nhập với gia đình bên Nội”; hoặc: “Gia đình bên Nội không thích gặp mặt hoặc hững hờ với con của con – Cháu ngoại của Mẹ!” “Những dịp Lễ như vầy, con chỉ biết về bên Mẹ thôi bởi vì con không có nơi nào khác để về!” Nếu như con gái Bà nói những lời như vậy thì Bà đau lòng biết chừng nào. Nên Bà là người Mẹ may mắn và sung sướng nhất rồi!
Xin Bà hãy gác qua những tư tưởng “thiệt thòi” “ích kỹ” và cố chấp của bản thân để đồng hành với con gái duy nhất của mình. Hãy hòa nhập với gia đình bên Nội. Vào những dịp lễ lạc, Bà nên tổ chức một bửa cơm gia đình mời bên Nội cùng dự; hoặc điện thoại hỏi thăm, trò chuyện với sui gia.
Cháu nghĩ rằng mọi người bên Nội lẫn bên Ngoài đều vui khi Bà cư xử như vậy, nhất là con gái bà. Hãy hy sinh bản thân Bà nhé! Hãy bỏ chút “thiệt thòi” để vun đắp và giữ lấy một thứ vô giá – con gái Bà!
Xin chúc Bà thật may mắn và hạnh phúc
Xin chào Bà.
NN:
Thưa chị Thiên Lâm, NN cũng là một người mẹ có con gái, do vậy NN hiểu nỗi lòng của chị lắm!
Ai mà không buồn khi bao nhiêu tình cảm trút hết cho con, trong khi con mình chỉ quấn quít quanh người mẹ chồng. Ngày Tết Lễ mình làm bao nhiêu thứ mà ngày xưa con gái mình thích, thì nó lại chỉ về bên Nội. Mỗi lần nó về nhà, mình chẳng cho nó đụng móng tay, dành làm hết vì sợ tay con xấu, sợ con mệt, sợ áo quần con lấm bẩn…Trong khi chính mắt mình thấy con gái mình vui vẻ lăn xả giúp mẹ chồng.
Những ngày Lễ mẹ hay sinh nhật của NN, ban đầu cháu cũng mua quà hay hoa cho mẹ, nhưng từ ngày cháu lấy chồng, cháu chẳng còn nhớ đến ngày sinh của mẹ. Tuy vậy năm nào sinh nhật của mẹ chồng cháu cũng hoa, bánh, quà chu đáo. Có khi cháu còn rủ NN đi mua quà cho mẹ chồng?! Nhiều khi nghĩ cũng buồn lắm, cũng tủi thân lắm! Nhưng thương con quá, thấy con tốn kém mỗi năm cho bên nhà chồng, nay nếu con còn lo cho mình nữa thì tốn thêm mớ tiền. Dần dần thành thói quen, bao nhiều năm con gái lấy chồng là bấy nhiêu năm NN không còn thấy có ngày sinh nhật của mình trong cuộc sống nữa. Cả Noel hay Tết Ta, Tết Tây, mình như không còn hiện diện trên đời. Nhưng oái ăm thay, hễ cần gì thì nó lại xuất hiện để kêu: Mẹ ơi!
Nhưng thưa chị Thiên Lâm, đó là nỗi lòng của Mẹ, còn con thì sao? Khi nhớ lại những ngày cũ thì tất cả những nỗi buồn, tủi thân kia tan biến, nhớ cái ngày mình làm con gái có chồng, mình có khác gì con gái mình bây giờ!
Mẹ chồng không phải ruột thịt, mình là cô dâu mới, nên rất lo sợ, phải để ý, chu toàn mọi thứ. Ban đầu còn đủ sức để chu toàn hai bên nội ngoại. Dần dà, tiền bạc, thì giờ, công việc, con cái…khiến mình không còn sức để lo đồng đều hai bên. Và bên mình có thể yên tâm lo phiên phiến mà không sợ mất đi tình cảm hay sợ bị ghét bỏ trách cứ là phía mẹ mình.
Chị Thiên Lâm, con gái của chị, chẳng phải cháu quay lưng với mẹ, mà vì cháu ỷ y, cháu tin rằng dù thế nào thì vẫn không bao giờ mất tình thương nơi mẹ, nên cháu thế đó! Chị đừng trách hay buồn cháu mà tội nghiệp.
“Thương con thương cả lỗi lầm của con” NN tin con gái của chị chỉ vì muốn chồng vui, cuộc sống gia đình êm ả, mà xoắn xít bên nội, chứ chẳng phải vì theo chồng mà lạnh nhạt bên ngoại. Không tình nào chân thật và bền vững bằng tình Mẹ con. Hãy thương con, nhất là con gái, đừng buồn mà tội cháu, nha chị.
***Vấn đề mới:
Thưa cô, tính tôi hay nghĩ đến người khác, hay để ý trong mỗi hành động và luôn tâm nguyện sống thế nào để đừng dành hết phần tốt về mình mà để người khác thiệt thòi.
Ngày còn khó khăn, lâu lâu vợ chồng tôi ra tiệm gọi là để thay đổi không khí coi thử cuộc đời có khá hơn không? Vì nghèo nên đến tiệm, khi waiter hỏi tôi uống gì, tôi thường nói: Trà nóng (Giá như không uống gì hết để đở tốn tiền thì tôi thích hơn) Chồng tôi thì rất vô tư, cứ gọi món gì ngon thật ngon cho bỏ những ngày cơ cực, chứ không như tôi. Tôi gọi trà nóng chẳng qua ly trà nóng chỉ 50 cents, như vậy đỡ tốn tiền của chồng mình. Trong khi tôi thích một ly trà Thái ghê đi! Có nhiều hôm, tôi xúi chồng gọi trà Thái đi, và khi nào chồng tôi đồng ý gọi trà Thái thì bao giờ tôi cũng xin ké một miếng. Trời ơi! Nó ngon kể gì!
Nếu khi có dịp bạn mời, tôi cũng chỉ chọn trà nóng vì ái ngại mình gọi thứ mắc tiền thì bạn phải trả nhiều. Lúc nào tôi cũng chọn món nào rẻ tiền nhất để kêu, dù là đi với chồng hay với bạn.
Riết thành quen, lúc nào vào quán, dù đi với ai tôi cũng chỉ độc một món trà nóng, thức ăn thì tùy tiệm, tùy menu mà gọi, cứ lướt qua một vòng, món nào rẻ nhất là tôi gọi. Chồng tôi cũng vô tâm, anh ấy cứ tưởng tôi thích trà nóng, nên có khi waiter hỏi tôi chưa kịp trả lời thì chồng tôi nói dùm “trà nóng”.
Thì vậy cũng được đi. Nhưng sau này khi tụi tôi khá giả, chồng tôi thường dẫn tôi ra tiệm nhiều hơn. Có khi còn mời thêm bạn. Ở đây tôi chỉ kể những lần người được mời đi với chúng tôi là phụ nữ, thì câu chuyện bao giờ nó cũng là như vầy:
-X. uống gì, sữa đậu nành nha? Trà Thái nha? Cà phê nha?…
Khi waiter hỏi tôi, thì chồng tôi trả lời ngay: “Trà nóng” và chồng tôi gọi thêm một ly cà phê sữa đá cho anh ấy.
Mà đâu phải một lần, lần nào cũng vậy, làm như món trà nóng là món thích thú lắm của tôi, còn người phụ nữ kia thì phải là trà Thái, sữa đậu nành…những món sang trọng.
Tôi tức quá! Tôi ghét quá cái món trà nóng lẫn trà Thái!
Tôn Nữ.
*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga, gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.
Thư từ gửi: [email protected]
Hay thư về: Mục Biết Tỏ Cùng Ai
14771 Moran st.
Westminster, CA 92683, USA

































































































