LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: conguyetnga@gmail.
Con gái em năm nay đang học lớp 11, cháu ngoan, thương mẹ. Ngày trước khi còn tiểu học, chuyện gì ở trường cũng hay về kể cho mẹ nghe. Bạn bè, cô thầy giáo, bài vở… nhất nhất cháu đều tỉ tê với mẹ.
Nhìn chung quanh, bạn bè cùng trang lứa, ai cũng than có con mà như người lạ trong nhà, con đàng con, mẹ đàng mẹ. Hỏi nó chuyện gì nó chỉ ầm ừ không nói, đi học về chào hỏi cho qua chuyện rồi rúc vào phòng. Không biết là cái giống gì trong đó mà ở miết không thấy ra. Thậm chí đến giờ cơm, mình réo năm lần bảy lượt mới thấy nó đủng đỉnh đi ra.
Nghe bạn bè than, em cũng lo sợ, nhưng thấy cháu gái ở nhà không như vậy. Cháu đi học về, thay áo quần xong là ra hỏi mẹ cần gì giúp không, nếu không con sẽ vào phòng học bài. Em thấy con mình vậy thì mừng lắm. Nhưng hạnh phúc đó em hưởng không lâu. Đầu năm lớp 11 thì cháu khác hẳn. Cháu trầm tư hơn, ít nói hơn, rồi thì cháu lại hay vào phòng riêng nhiều hơn. Em đợi cháu đi học, vào phòng lục loại coi thử có gì đáng nghi ngờ không. Nhưng vì mình đang làm chuyện xấu là lục phòng con, nên em cứ mắt trước mắt sau, lấm la lấm lét không dám lục cho đến nơi đến chốn. Kết quả là em chẳng tìm ra cái gì khác lạ, laptop thì em đâu biết password để mở coi cháu có liên lạc, giao du với ai không. Mới đây khi bắt đầu có những giấy của các trường đại học gửi về, con gái em lại chỉ muốn chọn những trường xa nhà, và chuẩn bị, tìm hiểu nơi chốn mà cháu có thể đến.
Em thấy sợ quá, nghĩ rồi đây con mình không còn trong nhà nữa, rồi biết cháu sẽ ra sao khi một thân một mình ở xa nhà? Ai lo cho cháu ăn uống, giặt giũ… rồi bao nhiêu cạm bẫy rình rập bên ngoài. Em lo mà mất ngủ luôn.
Em cũng nói với cháu là nhà mình nghèo, con mà đi như vậy thì tháng tốn bộn tiền, tiền thuê nhà cửa, xe cộ, ăn uống… Nhưng coi bộ những lời than vãn của em không lay chuyển được cháu. Cháu trả lời, con sẽ mượn tiền trường, mẹ an tâm sẽ không tốn gì cho con đâu. Cứ nhìn cảnh chưa đến ngày đi mà cháu rộn ràng, sắm sửa, làm em thật đau lòng. Từ nào giờ cháu chưa xa em nửa bước, nay cháu dọn ra riêng thật không có gì khủng khiếp với em hơn.
Để khuyến dụ cháu, ban đầu em cũng phân tích thiệt hơn, sau đó dùng tình cảm, có khi còn dùng những lời tỏ ý giận hờn.. Nhưng tất cả không một chút lay chuyển quyết tâm của cháu.
Thưa chị Nguyệt Nga, làm sao để con em đừng ra khỏi nhà, vì cháu lớn nhưng còn dại khờ lắm, em sợ con em vấp ngã.
Tam Le Hoang
*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần
Thư gửi về: [email protected]
Hay thư về: Mục Biết Tỏ Cùng Ai
14771 Moran st.
Westminster, CA 92683, USA

































































































