Nhận thư tán tỉnh từ ba của bạn mình

 

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]






Thưa cô Nguyệt Nga. Tôi qua Mỹ được 5 tháng, diện du lịch. Tôi muốn trốn ở lại luôn, nhưng thưa cô Nguyệt Nga, cô cũng biết, chỉ có một con đường duy nhất là kết hôn. Tôi không quen nhiều, chỉ có một cô cháu họ, mà hiện nay tôi đang ở nhờ nhà.




Khi ra đi tôi có nói ý định này với người bạn thân của mình, rằng tôi sẽ ở lại luôn. Tôi tâm sự với bạn cũng chỉ vì đó là bạn thân, muốn nói hết tâm trạng của mình cho bạn. Ai ngờ, mới đây tôi nhận được email của bạn. Trong thư bạn nói, bạn mong tôi được ở lại vì biết hoàn cảnh gia đình của tôi khiến tôi cũng không muốn về lại, một khi đã có cơ hội rời VN. Bạn tôi rào đón, sau đó thuyết phục, rồi đưa ra đề nghị, hiện này thân phụ của bạn đang ở một mình, mẹ bạn đã mất cũng hơn 20 năm. Bạn có nói hoàn cảnh của tôi cho ba bạn nghe. Và thật “kinh khủng” tôi phải dùng chữ này mới đúng tâm trạng tôi. Tôi nhận được một lá thư từ ba của bạn, lời lẽ, nội dung như của một thanh niên gửi cho cô gái, hứa hẹn, tán tĩnh, ngọt ngào cộng thêm rất nhiều lơi lả! Trời đất ơi! Tôi không dám đọc lại lần hai, người tôi nổi da gà. Tôi nhớ lại những lần đến nhà bạn chơi và gặp ba của bạn. Hồi đó tôi chỉ mới 20 tuổi, nay đã 40.




Thật ra thư bạn tôi rất rõ ràng và chân tình, bạn chỉ nói, muốn giúp tôi, nên đã nói với ba, để ba làm hôn thú giả cho tôi ở lại.




Vậy là ý của bạn tôi thì trong sáng, nhưng ba của bạn thì đen tối.




Từ khi nhận thư, tôi dấu bạn, không cho bạn hay vì nghĩ nếu bạn biết bạn sẽ rất xấu hổ vì tư cách của cha mình. Nói cho rốt ráo thì bạn tôi chỉ vì lòng tốt và quá thương tôi nên đã đề nghị như vậy, và chắc chắn bạn không biết ba mình đã viết một lá thư “kinh khủng” như vậy.




Thời hạn tôi ở Mỹ đã gần hết, bạn tôi thì thúc hối từng ngày. Từ ngày gửi thư đi, không thấy hồi đáp, ba bạn chắc cũng biết, nên đã nhắn tin cho tôi lời xin lỗi và hứa sẽ làm hôn thú với tôi, vô điều kiện. Ông hứa khi tôi có thẻ xanh ông sẽ làm ly hôn để tôi tự do. Năm nay ông hơn 60 tuổi.




Thưa cô Nguyệt Nga, tôi không nói rõ lý do tại sao tôi không muốn về lại VN, vì nó quá dài dòng. Tôi có nên tin vào lời hứa của ba bạn tôi không? Hay tôi cứ ở liều như bao nhiêu người Mễ trên đất Mỹ?


NgocTuy




Góp ý của độc giả:




*Anh Tám:


Cô NgocTuy, cứ y như lời cô nói: “Thật tình thương bạn với nghĩa trong sáng, nói với ba, muốn ba làm hôn thú giả để cô được ở lại”. Nhưng ông ấy đã có ý đen tối ngay từ đầu!


Một người đã có cái “Tâm” như thế thì lằn ranh giữa cái giả và cái thiệt nó rất gần! Không thể tin được!


Nhưng cô ơi! gì chứ, ba cái chuyện giả rồi thành thiệt nó xảy ra hà rầm. Cô biết, muốn ở lại đây thì phải kết hôn. Mà kết hôn thì dù có trẻ hay già chút đỉnh, “rỗ rá cạp nhau” khi cần cho qua buổi cũng được. Vẫn yên tâm còn hơn phải sống ngoài vòng pháp luật!


Hiện tại. Nếu kết hôn với ông ta, có như là thiệt đi nữa cho danh chánh ngôn thuận. Thử hỏi, cô sẽ được gì? Và cô “mất” gì?


Còn về sau này:


– Nếu cô muốn là giả, để cô còn lo cho hoàn cảnh riêng, thì chia tay đường ai nấy đi.


– Còn nếu “cả hai” muốn là thiệt, vẫn tốt thôi. Vì:


*Chuyện chênh lệch 20, hăm mấy tuổi là việc bình thường ở huyện!


*Cô chỉ là tình bạn thân với con của ổng, chứ nào có quan hệ bà con ruột thịt gì với ổng đâu mà lo! Đã thân rồi, gần hơn chút nữa cũng được!


*Chồng già vợ trẻ không phải là “duyên”? Và già trên 60 không có tình yêu sao cô?


Nên theo tôi, việc ổng “tỉnh tò” không phải là “kinh khủng” lắm đâu ! Nhưng với điều kiện là ông ấy còn ở một mình, như lời bạn cô nói .


Chúc cô có được một quyết định sáng suốt trong giờ phút “dầu sôi lửa bỏng” này!




*Vincent:


Em tên Vincent, vẫn còn single, em cũng đã 45 rồi. Em có đọc vấn đề mới của chị, và thấy hoàn cảnh của cô NgocTuy, thấy cô ta cần người giúp để ở lại, em có nhã ý muốn tìm hiểu và liên lạc với cô ấy, mong chị có thể cho Vincent cơ hội để liên lạc với cô ấy, mong chị kết nối hoặc liên lạc dùm.


Trong quá trình tìm hiểu, nếu hợp thì sẽ tiến xa hơn với NgocTuy.


Vincent cám ơn chị Nguyệt Nga nhiều, chúc chị gia đình sức khỏe.




*Hồng Phạm:


Sao nhiều người đàn ông kỳ ghê, chả trách ông bà mình nói: “Đàn ông như gậy thằng mù” ai cũng quơ cũng quào. Bạn của con đến nhà chơi, lại là bạn thân, nghĩa là cũng đến nhà thường xuyên, ai đời mới nghe đề nghị, đã chớp lấy thời cơ, không biết mắc cở. Thôi cô NgocTuy ơi! Tui nay già rồi, tui thấy rằng, muôn sự tại nhân mà thành sự tại thiên, nếu cái số cô phải trở về cố hương thì cô đành thôi, bôn ba chi cho khổ đời. Tui không biết chuyện gì khiến cô không thể quay lại VN. Nhưng nếu cô ở đây mà ở lậu cũng ớn lắm, vấn đề sức khỏe là quan trọng, cô sẽ không được hưởng bất cứ một giúp đỡ nào nếu chẳng may cô đau ốm. Còn cô chịu khuất phục ông ba của bạn thì cũng nhiều chuyện xảy ra lắm đó cô.


Tôi thật thương hoàn cảnh của cô. Phải chi tôi là đàn ông thì tôi cũng giúp cô.




Vấn đề mới:




Bằng lòng hay không? chấp hay xả?




Thưa cô Nguyệt nga, từ ngày rời VN, tôi không có dịp về thăm. Mới đây tôi về thăm (hiện tôi đang ở Việt Nam) thì gặp một chuyện cũng làm tôi bối rối.


Cách nay 22 năm, vì cha mẹ tôi ở nước ngoài, nên tôi đứng ra làm chủ hôn, cưới vợ cho người em trai. Cô ấy là một bác sĩ, trong khi người em trai của tôi không nghề ngỗng gì cả. Ban đầu khi em tôi đưa cô đến gặp, tôi nói rất thật với cô ấy: Em cứ về suy nghĩ cho chính chắn trước khi nhận lời làm đám cưới với em chị. Vì em thì nghề nghiệp đàng hoàng, trong khi em chị thất nghiệp, lêu bêu. Chị cho em 1 tháng để suy nghĩ, nếu sau 1 tháng em vẫn còn muốn lấy em chị thì đến đây, chị sẽ đứng ra làm chủ hôn cho em. Chưa được 1 tháng thì cô ấy đến, và năn nỉ tôi đứng ra cưới hỏi. Thấy cô cứ nằng nặc, tôi nghĩ hay là cô ấy có bầu, nên tôi đồng ý đứng ra hỏi cưới cô cho em trai.


Đám cưới cũng rình rang, tiền mừng, vợ chồng tôi cho hết hai em, để làm vốn.


Đám cưới chừng một năm thì xảy ra chuyện. Một buổi tối, cô đến nhà tôi báo tin cô và em trai tôi không thể sống với nhau. Thật ra lòng tôi ngay từ đầu cũng đã nghĩ đến đều này, đó là lý do tại sao tôi không chịu cưới ngay mà bắt cô ấy phải trở lại sau 1 tháng. Cô ấy xinh đẹp, có học, có nghề, trong khi em tôi lang bang, chẳng ra gì. Thì việc bỏ nhau chỉ là vấn đề sớm muộn.


Nhưng vấn đề không ở chỗ đó, mà sau khi trình bày chuyện xảy ra với em trai tôi, thì cô ấy tiến thêm bước nữa, báo tin là hiện đang “liên hệ” tình cảm với chồng tôi! Tôi nghe mà không tin vào tai mình. Câu cuối cùng cô ấy nói là, sẽ ngồi đây (tức là ngồi trong nhà tôi) chờ chồng tôi về… giải quyết!


Tai ngược đến thế là cùng!


Đoạn cuối: Cô và người em trai tôi ly hôn. Họ ly hôn chỉ trước cuộc ly hôn của tôi và chồng tôi chừng mấy ngày.


Sau này nghe cô lập gia đình (nhưng không phải với chồng cũ của tôi) rồi cũng ly hôn. Cô sống buồn!


Chuyện xưa là vậy, đã 22 năm trôi qua, lòng tôi đã quên hẳn, và cũng thương cô. Nghe tin tôi về VN, cô nhắn với người em họ tôi rằng, cô tha thiết muốn gặp tôi một lần.


Tôi bối rối không biết nên bằng lòng hay từ chối? chấp hay xả?


RoselinePham






*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga, gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.




Thư từ gửi: [email protected]


Hay thư về: Mục Biết Tỏ Cùng Ai


14771 Moran st.


Westminster, CA 92683, USA

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT