Nhờ bạn đứng tên nhà

 

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]




Thưa cô Nguyệt Nga, tôi đang gặp một vấn đề khiến tôi khó nghĩ.


Một người bạn thân của tôi, từ Việt Nam mới định cư ở Mỹ được vài năm. Cô ấy nói với tôi, vợ chồng cô ấy quyết định mua nhà, tiền bạc thì họ lo đã xong, chỉ có vấn đề giấy tờ để mượn loan, khiến họ bị khựng lại.


Theo người đại diện làm giấy tờ, thì số lương của hai vợ chồng không đủ, nên họ cần một người thứ ba đứng chung tên nhà. Khi nghe vậy, họ có hỏi anh em bà con trong gia đình. Nhưng họ đều nhận được lời từ chối dưới nhiều dạng khác nhau. Họ cũng biết, đây là việc khó có ai nhận giúp, bởi nó sẽ gây phiền toái rất dài lâu cho người giúp mình.


Cùng đường quá, họ hỏi nhờ tôi giúp. Thật ra lúc mở lời, họ chỉ kể tình cảnh ra xin tôi giúp ý kiến, chứ cũng không nói thẳng ra là nhờ vả tôi.


Nghe họ nói, tôi cũng áy náy vô cùng nếu mình làm ngơ thì tôi không yên, nhưng nếu nhận lời tôi càng không yên hơn. Nghĩ lại thời gian ở Việt Nam, hai đứa chơi với nhau từ thuở tiểu học, lên trung học, rồi đại học cũng học chung. Gia đình chúng tôi cũng ở cùng xóm với nhau. Tôi gọi ba má nó cũng bằng “ba má” nó cũng vậy, cũng gọi bố mẹ tôi bằng “bố mẹ”.


Hiện tại, tôi có gia đình chồng con, giá như mà tôi một thân một mình thì tôi mạnh dạn “ừ” ngay.


Còn một điều này nữa khiến tôi áy náy, là khi tôi mua nhà lần đầu, tôi cũng gặp khó khăn, và một người bạn đã cùng đứng tên để tôi được hợp lệ. Nay lòng tôi cũng muốn trả cái ơn “trời đất” đó bằng cách đứng tên cho người khác. Nhưng chồng tôi có vẻ không đồng ý, anh cho là sẽ rất phiền, vì anh đã một lần là nạn nhân của chuyện này. Tôi thương bạn và cũng không muốn nói cho bạn biết là chồng mình không đồng ý, sợ bạn ghét chồng mình. Mà nếu nói thêm rằng chồng mình đã từng bị nên anh ấy sợ, thì tôi e rằng bạn tôi sẽ cho tôi bịa chuyện để từ chối.


Tôi suy nghĩ suốt mà vẫn không tìm ra cách giải quyết. Mong quý độc giả giúp tôi việc này.


Kính thư,


LoanTạ




Góp ý của độc giả:




*Kính:


Tôi thấy người Việt Nam mình hay “sĩ diện”, tôi không biết dùng chữ này có đúng không. Mình phải học người ngoại quốc cái tính thẳng thắn. Người mình, nhiều khi bụng không thích mà lại cứ vì nể nang, sợ mất lòng rồi nhận, đến hồi xảy ra chuyện thì mối quan hệ còn tệ hơn nếu mình từ chối ban đầu. Hồi tôi mới qua, vợ chồng tôi hỏi mượn tiền một anh bạn, anh ấy trả lời: “Thôi tao không muốn cho bạn mượn tiền vì trước sau cũng mất tình bạn”. Ban đầu tôi có bị sốc khi nghe bạn nói vậy, nhưng về sau tôi thấy cứ nói thẳng vậy mà hay, vì đến giờ bạn ấy vẫn là người thân thiết với gia đình chúng tôi.


Theo tôi, nếu cô Loan thấy mình không thoải mái để đứng tên cho bạn, thì cách hay nhất cô nên từ chối. Vả lại cô ấy cũng bị từ chối nhiều lần nên chắc cũng quen nghe lời từ chối. Tôi nghĩ tình thân của hai người chẳng phải vì thế mà rã tan. Chúc cô bình an.




*Hùng Linh:


Tôi có kinh nghiệm trong vụ đứng tên dùm này. Thật ra ban đầu, người nào nhờ mình cũng tha thiết mong không làm phiền người ơn. Vả lại nhà là của họ, mình chỉ đứng tên dùm. Do đó nếu có chuyện phiền hà thì không phải chỉ phiền cho mình mà cho cả họ. Đầu tiên là họ lôi thôi về chỗ ở, mà có ai muốn điều đó.


Tuy nhiên, trên đời mọi chuyện đâu phải lúc nào cũng như ý, nó biến đổi khôn lường, “Thành sự tại thiên”, chính cái tại thiên này gây ra bao nhiêu phiền toái. Làm sao mình chắc chắn rằng vợ chồng người bạn suốt 30 năm, không bao giờ trễ nãi tiền nhà. Đó là chưa kể việc làm của họ đâu phải lúc nào cũng bằng phẳng, chỉ cần mất việc vài tháng là phiền lụy. Và phiền lụy này bạn phải gánh trong suốt 30 năm. Thôi bạn, thà mất lòng trước được lòng sau.


Tôi từng đứng tên nhà cho người em, mà là em ruột đó, vậy mà khi hai vợ chồng chú ấy bỏ nhau. Tôi bị liên lụy, rồi vợ tôi càu nhàu. Tôi không yên bao năm trời. Giờ nghe đứng tên nhà là tôi sợ. Tôi thành thật khuyên cô nên từ chối là hay hơn cả.




*LanHương:


Thưa chị Loan, đọc thư chị, em thấy ra một điều là tại sao: “…Họ có hỏi anh em bà con trong gia đình. Nhưng họ đều nhận được lời từ chối dưới nhiều dạng khác nhau” Tại sao tất cả anh em bà con trong gia đình đều từ chối?! Phải chăng cô này có vấn đề? Hơn ai hết bà con, anh em phải hiểu cô này thấu đáo hơn mình. Họ đồng loạt từ chối chắc là có lý do. Em không khuyên chị từ chối, nhưng em chỉ khuyên chị nên tìm hiểu kỹ càng trước khi quyết định. Em chỉ có đôi điều với chị. Em chúc chị thành công.




*Anh Tám:


Khi gặp phải trường hợp ngay cả người trong gia đình bà con còn từ chối không muốn giúp thì cô e dè, khó nghĩ cũng phải !


Nhưng ở đời tình bạn nhiều lúc còn dám xả thân hơn là gia đình ruột thịt, bằng chứng là cô.


Theo tôi không gì bằng, cô nên thuyết phục chồng cô thêm nữa, như là: Người ta thuờng nói “khó giúp nhau mới thảo”, hoặc như mình đã từng được người ta giúp y chang như trường hợp này. Bây giờ mình đành ngoảnh mặt làm ngơ, nó chẳng khác nào mình được qua cầu rồi lại rút ván. Như vậy đâu còn là cuộc đời nữa “honey”! Đời phải giúp qua giúp lại mà “lị”! Nếu chẳng mai gặp phải rắc rối về sau mình cũng đành chịu. Tại vì mình hỏng có phần làm phước!


Chúc cô sớm tìm được một giải pháp tốt nhất.




Vấn đề mới:


Em không muốn bỏ đạo để trả ơn


Thưa cô Nguyệt Nga, em và Mẹ mới qua Mỹ được hai tuần, theo diện ODP, vợ chồng người chị lớn bảo lãnh. Chồng chị em là người Mỹ.


Em và Mẹ qua, chị em vui lắm. Vì gia đình chị ở khu xa Việt Nam, chung quanh toàn là Mỹ, nên có mẹ có con, chuyện trò rôm rã. Chị em nói, có mẹ và em, nói tiếng Việt đã quá! Mẹ rất hạnh phúc, em cũng vậy, không ngờ chị mình giàu quá, nhà cửa lớn, trong nhà đồ gì cũng sang trọng chưa từng thấy, mà chỉ có hai vợ chồng, không con cái.


Em và mẹ vì không biết tiếng nên rất ít trò chuyện với anh rể. Anh đi làm, chị ở nhà lo cơm nước nhà cửa. Mẹ và em đều mừng khi thấy chị có phước. Chị nói với em, cứ từ từ nghỉ ngơi, rồi chị xin cho đi học, có bằng cấp sau đó xin việc làm, lương mới khá. Còn mẹ thì già rồi, nên cứ ở nhà, chị lo cho. Em và mẹ yên tâm và vui quá, không ngờ mình may mắn như vậy.


Cuối tuần vừa rồi, không biết chuyện gì mà em thấy anh chị to tiếng, họ nói nhiều lắm, nhưng em chả hiểu chữ nào. Sau đó em thấy chị buồn ra mặt, mẹ hỏi nhưng chị không nói. Em ngửi thấy điều bất an, nhưng không làm sao biết đó là điều gì. Tuy nhiên, theo cảm tính thì em đoán, chuyện bất bình giữa anh chị nhất định có dính đến mẹ con em.


Quả thật! Chị em đã thú thật với em. Anh rể của em theo đạo Tin Lành, từ ngày làm vợ, chị cũng theo luôn. Khi làm giấy tờ bảo lãnh, chị có hứa với anh là sẽ thuyết phục mẹ và em bỏ đạo để theo Tin Lành. Nay anh nhắc điều đó thì chị cứ hoãn binh, vì chị biết khó thuyết phục mẹ bỏ đạo.


Em thương chị quá! Và cũng rất hiểu mẹ, gia đình em đạo gốc, đến nay mẹ không hề biết chị bỏ đạo. Hai chị em biết như đinh đóng cột rằng, mẹ thà chết chứ không bỏ đạo. Em phải làm sao để “cứu” chị đây? Em thì dễ, đạo gì đối với em cũng tốt cả, chỉ ngại mẹ mà thôi.


Nguyệt Quỳnh




*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga, gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.




Thư từ gửi: [email protected]


Hay thư về: Mục Biết Tỏ Cùng Ai


14771 Moran st.


Westminster, CA 92683, USA

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT