Ông không làm hôn thú với tôi vì tôi có quốc tịch Pháp

 

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]




Thưa cô Nguyệt Nga, năm nay tôi cũng đã lớn tuổi. Hiện tôi đang sống ở Pháp và có quốc tịch Pháp. Là người Việt có quốc tịch Pháp cũng chẳng có gì trở ngại nếu không muốn nói nó đã giúp cho tôi rất nhiều về những vấn đề liên quan đến đời sống, xã hội.


Nó chỉ trở ngại khi hiện nay tôi đang sống với một người Việt có quốc tịch Ý.


Chúng tôi rất thương yêu nhau, hạnh phúc bên nhau. Cuộc sống chung rất vui vẻ, đầy thương yêu nếu đừng động đến chuyện quốc tịch Pháp của tôi.


Mặc dù yêu tôi lắm, lo cho tôi từng li từng tí, nhưng nhất định ông ấy không chịu làm hôn thú. Thật ra cái hôn thú nó cũng chẳng phải là điều gì to lớn, nhưng nó làm thương tổn tôi ghê gớm. Nó cho tôi cảm tưởng cuộc sống chung này chỉ là “mèo mả gà đồng”. Tôi còn khó chịu mỗi khi ông ấy nói chuyện với bạn bè Việt Nam đến nhà chơi. Ông ấy đả phá nước Pháp, chửi rủa, mắng nhiếc nước Pháp tồi tệ. Và khi cao hứng còn tuyên bố, lý do ông không làm hôn thú với tôi vì tôi có quốc tịch Pháp. Thật quá quắc và cố chấp. Chuyện nhỏ thôi nhưng quá bực mình. Nhiều khi tôi tự nhủ: “Một sự nhịn, chín sự lành” Nhưng để có “lành” mà “nhịn” hoài thì cũng tức cành hông.


Tôi cũng đọc mục này trên online, và thấy nhiều độc giả góp ý rất hay, nên mạo muội gửi thư này. Tôi không muốn nhịn nữa, tức lắm rồi! Xin đừng khuyên tôi nhịn, xin bạn đọc chỉ cho tôi cách nào cho ông nhà tôi bớt chưởi nước Pháp, cái nước mà cung cấp hàng ngày cho ông: bơ Bretel, pate gan ngỗng, rượu tây…


Elis Nguyen




Góp ý của độc giả:




*Phượng Đỗ:


Theo tôi thấy thì người yêu của cô chưa hết lòng yêu cô, mặc dù cô nói anh ấy lo cho cô từng li từng tí. Cái lý do anh ấy không đi đến hôn nhân với cô chỉ vì cô có quốc tịch Pháp, là một lý do không chính đáng chút nào mà nó chỉ là một cái cớ để anh ta không cưới cô. Có lẽ vì 2 người sống chung với nhau và anh ấy cảm thấy quá thuận lợi và thoải mái nên không nghĩ đến việc cưới hỏi làm gì cho phiền phức hay tốn kém. Thời buổi này trai gái đến với nhau là chuyện thường tình nhưng nếu muốn có một tình cảm ràng buộc lâu dài thì không nên sống chung với nhau, vì như vậy mình tạo cho người đàn ông quá nhiều thuận lợi và ít ai nghĩ đến chuyện cưới hỏi.


Một tình yêu thật sự thì không cần lý do hay điều kiện gì hết, và không có một sự cản trở nào có thể chia cách được tình yêu đó. Cái hôn thú cũng chỉ là một tờ giấy nhưng nó biểu hiện cam kết của một tình yêu và chỉ có tình yêu vô điều kiện (unconditional) thì mới bền vững thôi. Phải chăng cô đã nói cuộc sống chung này chỉ là “mèo mả gà đồng”? Đừng lãng phí thời gian nữa. Hãy tìm người khác xứng đáng với tình yêu của cô hơn.


Chúc cô may mắn và sáng suốt




*Kiều Nương


Hai người đang ở chung như vậy chị chưa thể dùng từ “ông nhà tôi” được nhé! Thưa chị.


Chị nói nghe cũng phải: Đang ăn ở và dùng mọi thứ… ở nước Pháp mà lại chửi Pháp là hỏng khác nào câu nói mà người đời thường bảo: “ăn cháo đá bát” Nhưng anh ấy là người từng sống đây đó, biết chơi luật. Có quốc tịch Ý lại được có quyền sống ở Pháp dùng “hàng made in France” cũng được quyền tự do phát biểu chính kiến của mình… Điều đó ở xứ tự do không có luật cấm.


Chuyện anh ấy chửi dường như là cái tật rồi. Hễ nói tật thì không thể sửa! Tuổi ngày càng già, cao hứng chửi càng hăng chứ đừng mong chi bớt. Vì chửi hoài mà chẳng thấy ai dám cải, dám bắt!


Không muốn nhịn. Chỉ có điều là chị “bớt nghe” thôi:


Một là chị chịu khó lấy bông gòn nhét kín một bên tai mấy lúc anh ấy khai khẩu.


Hai là chị nhét kín cả hai bên, nếu như chị còn muốn có một người đàn ông yêu chị, lo cho chị từng li từng tí.


Còn bằng không thì mời ông ra khỏi nhà. Nếu ổng đang ở nhà của chị. Hoặc ngược lại thì chị ra đi. Vì tương lai mình đâu còn bao nhiêu mà phải chịu cảnh bực bội, Thưa chị!


Chúc chị sớm có được cách giải thoát tốt nhất.



*Thục Nguyễn:


Có nhiều người chướng vậy đó, nhất là khi càng lớn tuổi. Cái tuổi của anh nhà nằm trong lớp người thích làm gia trưởng, chẳng thèm quan tâm đến người phối ngẫu, hay là có quan tâm nhưng ưa thể hiện tính “chủ quyền” nên vậy. Tôi nghĩ, theo thư chị thì nay chị và anh cũng đã lớn tuổi, vậy nên nương nhờ nhau mà sống, thêm nữa anh lại rất thương yêu và lo lắng cho chị, chỉ “ân oán” với nước Pháp, mà đôi khi có xúc phạm chị. Cuộc hôn nhân nào cũng có điểm này điểm kia, không bao giờ hoàn hảo, chị cũng nên lấy chín là mười để nương nhau mà sống trong những ngày còn lại. Chắc gì thay đổi chị đã gặp người tốt hơn!




Vấn đề mới:



Thưa cô Nguyệt Nga, tôi vẫn thường theo dõi mục này. Theo dõi vì tò mò, nhưng rồi cũng thấy mình học được nhiều điều qua những góp ý của độc giả về những câu chuyện như có bóng dáng mình trong đó.


Vừa rồi tôi có chú ý đến đề tài: “Cách nào để chồng chừa được tính trăng hoa?” Trong đó người hỏi có những câu khẳng định như: ‘Và tôi biết 1000% ổng đang xạo với người ta… Tôi nói với chồng tôi, hãy tự giải quyết chuyện này, đừng để mang tiếng cho chính ông và cho cả gia đình. Ông đồng ý và hứa sẽ cắt đứt ngay.”


Tôi là người chưa có gia đình, và cũng có kinh nghiệm yêu một người có vợ.


Tôi thấy người ấy rất tha thiết với tôi, lúc nào cũng nói với tôi những lời yêu thương đằm thắm, mà người ấy nói rằng chưa từng dành cho vợ. Người ấy cũng nói với tôi những câu đại khái như người chồng trong lá thư kia: “hẹn hò và thề nguyền đến chết vẫn giữ trong tim bóng hình người yêu”. Tôi thì hoàn toàn tin vào lời người ấy, dù rằng có một lần tôi nghe chị vợ nói với cô bạn tôi rằng, chồng chị gọi tôi bằng “nó”. Tôi nghe và chỉ cười vì biết không bao giờ có điều đó, tôi không tin người ấy gọi tôi bằng “nó”.


Tuy nhiên, không biết điều gì khiến cho lá thư vừa rồi của cô Thanh Thảo, khiến tôi hoang mang và suy nghĩ về bộ mặt tình yêu mà mình đang có. Tôi bấn loạn lắm, những lời hẹn hò, thề nguyền yêu thương, hứa hẹn chung sống tương lai của người ấy dành cho tôi, chẳng lẽ chỉ là dối gian, chẳng lẽ người ấy sẵn sàng hy sinh tình tôi nếu người vợ lên tiếng cảnh cáo. Chao ơi! Nghe sao mà đau lòng! Lá thư của cô Thanh Thảo ám ảnh tôi kinh khủng. Tôi suy nghĩ hoài, cứ một ý tiêu cực lóe ra thì tôi tìm cách chứng minh ngược lại. Kẹt một cái là khi có một tình huống này thì luôn có một tình huống kia hiện ra trong tôi. Mà buồn một nỗi là cái tình huống người đàn ông bỏ ngay người tình khi người vợ khám phá ra lại nhiều hơn!


Chẳng lẽ người đàn ông khi ngoại tình, họ toàn xạo cả sao trời?! Có bao nhiêu phần trăm họ sẽ bỏ vợ để sống hẳn với người tình? Liệu tôi có nằm trong số phần trăm đó không?


Tôi hoang mang thật sự.


Ngọc Nhàn




*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga, gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.


Thư từ gửi: [email protected]


Hay thư về: Mục Biết Tỏ Cùng Ai


14771 Moran st.


Westminster, CA 92683, USA

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT