Tết xa quê

 





LGT:
Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm.


Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách.


Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St. Westminster , CA 92683, hay email: [email protected].





 


Ngọc Lan


Từ những ngày còn ở Việt Nam, chưa bao giờ tôi được ăn một cái Tết ở “nhà quê.”


Ba má tôi là những người tha hương từ nhỏ, phận nghèo lênh đênh từ miền này qua quê khác. Khi đã định cư tại Sài Gòn ba má tôi lại triền miên trong bươn chải kiếm sao cho đủ tiền nuôi bầy con bảy đứa, vừa nheo nhóc vừa đang tuổi ăn tuổi lớn, vừa lo cho chúng đến trường, không dở dang chuyện học hành. Thì, chuyện “về quê ăn tết” là một khái niệm khá mờ nhạt và mông lung, đến gần như chưa bao giờ hiện hữu trong tuổi thơ tôi.








Tết với tôi là những đổi thay trong cảnh sắc và con người trong xóm nhà tôi ở, nơi một huyện ngoại thành Sài Gòn, xóm người lao động nhiều hơn là công chức.


Tết rục rịch đến bắt đầu từ những khúc vải thun hay “ka-tê” má mang về từ chợ cho mỗi đứa may một bộ đồ mới.


Tết hiện dần ra trước mắt khi ba và các anh trai tôi bắt đầu quét mạng nhện, năm “sang hơn” thì tô lại tường vôi.


Tết càng đến gần khi thấy má từ từ tha về nhà ít “thèo lèo cứt chuột,” ít mứt bí mứt dừa. Hay có khi má mang về đống me, rồi chị em tôi xúm lại phụ lột vỏ, chẻ hột, để má làm mứt, cho có cái chua chua ngọt ngọt trong những ngày đầu năm.


Lớn hơn một chút, tôi nhận ra đến Tết khi thấy ba phụ má ngồi dưới bếp xắt lỗ tai heo, đầu heo, để má gói giò thủ. Hay những lúc má “tả xung hữu đột” dưới bếp chuẩn bị đậu, nếp, nhân thịt, để ở nhà trên, ba chỉ huy đám con lóc chóc ngồi vào gói bánh chưng. Mà chuyện gói bánh chưng trong một gia đình người Nam nghe ra vừa buồn cười vừa xót xa. Bởi tuổi thơ ba má có bao giờ được chứng kiến người thân trong gia đình gói bánh tét – Tết người nghèo không có bánh. Nay khi tuổi vào trung niên, mới dư dả ra, có người chỉ gói bánh chưng thì cứ cái bánh chưng mà gói cho con cái còn có được kỷ niệm về hình ảnh nồi bánh chưng nấu trước cửa nhà, đám con bắc ghế ra sân ngồi ngó cái nồi, ngó ngọn lửa đỏ tí tách trong đêm.


Tết trong tôi, còn là chiều 29, xách giỏ theo má ra chợ, nơi người bán bày hàng ê hề, ai cũng muốn lấn thêm một chút mặt bằng để đặt thêm mẹt rau, chất thêm bội gà, kê thêm thúng quýt, dựng thêm nhánh mai… hàng bán tràn từ lề đường vào đến nhà lồng chợ.


Tết trong tôi còn là hình ảnh mấy chị em lo thay đồ mới khi đồng hồ bắt đầu điểm 10 giờ tối Ba Mươi, rồi đứng lẩm nhẩm xem lát nữa chúc Tết ba má, anh chị như thế nào. Rồi lại túa ra sân xem đốt pháo. Nhăn mặt, bịt tai, nheo mắt. Vậy mà mùi thuốc pháo vương hoài trong ký ức.


Giờ sang xứ người.


Lần thứ 7 rồi không được ăn Tết Sài Gòn.


Thơ thẩn ra chợ hoa Phước Lộc Thọ. Tìm mua ít trái cây, ít thèo lèo về cúng ông Táo tối nay. Mân mê những mảnh giấy đỏ dùng treo lên cành mai cành đào. Tần ngần cầm những bao lì xì đủ màu vàng đỏ. Nhìn người du Xuân dừng lại ngắm vài cây mai Việt Nam ít ỏi chen trong muôn sắc của lan, của cúc… Bỗng da diết nhớ Tết Sài Gòn, giờ với tôi, đã là Tết nhà quê, xa lắm.


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Đụng xe

Tuổi 62 khó để cho hắn tìm một công việc lâu dài và ổn định. Tui cảm thông cho hắn và thương cho số phận lưu vong, đơn độc nơi xứ người.

Tôi quá chán chồng

Vợ chồng chúng tôi đến với nhau bằng mai mối, tức là không bằng tình yêu đôi lứa, mà chỉ từ sự quen biết của cha mẹ đôi bên.

Ăn nhiều trứng dễ đau tim, uống ngọt nhiều mau chết sớm

Mới đây, một nghiên cứu từ trường Đại Học Harvard cho thấy uống nước ngọt soda có thể làm giảm tuổi thọ.

Dưỡng da từ nguyên liệu thiên nhiên

Công nghiệp làm đẹp và dưỡng da luôn thay đổi không ngừng với các sản phẩm và công nghệ chăm sóc da liên tục được giới thiệu ra thị trường.

4 dấu hiệu cho thấy ‘người ấy’ không thích bạn

Hẹn hò là một trong những giai đoạn hạnh phúc nhất và vui vẻ nhất của những cặp bắt đầu tìm hiểu và đến với nhau.

Phong cách thời trang cá tính tại lễ trao giải iHeart Radio Music Awards 2019

Lễ trao giải iHeart Radio Music Awards năm 2019 vừa diễn ra hôm Thứ Sáu, 15 Tháng Ba vừa qua tại nhà hát Microsft Theater.

Bảy trong 9 người nhận giải Phụ Nữ Xuất Sắc Westminster là gốc Việt

Bảy trong số chín người được trao giải Phụ Nữ Xuất Sắc Westminster (Women of Distinction) là người gốc Việt, vừa được vinh danh.

Tản mạn quanh chiếc bàn ăn

Mới đây tôi đọc cái Facebook post nói về 50 phong cách lịch sự và lễ phép khi ngồi bàn ăn với tựa đề Cẩm Nang Ra Mắt Nhà Người Yêu. Bài viết có phần hài hước nhưng không kém những điều thực tế

Khéo dư nước mắt khóc chồng người ta

Trời ơi là trời! Oan gia nào đây? Tự nhiên sao em lại vướng vào một chuyện tào lao thế này. Nhưng thật khổ, không phải chị ấy chỉ nhắn tin cho em, mà chị ấy nhắn cho cả với các con em...

Thích uống trà

Ngoài trà Việt thuần túy, tôi làm quen lần với những cái tên trà mà trước đây chưa từng biết, thí dụ như trà Thiết Quan Âm Ô Long, trà Đại Hồng Bào, Hồng Trà, Bạch Trà, trà xanh, và, trà đen Phổ Nhĩ.