Đòi nợ người khai phá sản như ‘con kiến mà kiện củ khoai’

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].

Tôi tên là Hà. Tôi cần quý độc giả cho tôi ý kiến để giải quyết một vụ rắc rối.

Thấy bà năn nỉ và hứa hẹn đủ thứ, cuối cùng tôi xiêu lòng cho bà ta mượn với lời cam kết sẽ trả góp mỗi tháng.(Hình: Paul J. Richards/AFP via Getty Images)

Cách đây ba năm có một người bạn giới thiệu cho tôi một người bạn lâu năm của cô ấy, tạm gọi là bà A. Bạn tôi xin tôi giúp cho bà A. số tiền là $10,000 để làm ăn. Bạn tôi nói bà A. là người đàng hoàng, tử tế, tín nhiệm, không lo bị quỵt tiền. Sau lời giới thiệu, bà A. gọi cho tôi nhiều lần và năn nỉ tôi hết lời. Thấy bà năn nỉ và hứa hẹn đủ thứ, cuối cùng tôi xiêu lòng cho bà ta mượn với lời cam kết sẽ trả góp mỗi tháng.

Tôi cẩn thận làm giấy nợ có notary từ ngân hàng. Những tháng đầu bà A. trả cho tôi rất đàng hoàng và ngày giờ. Nhưng chỉ được vài tháng đầu, sau đó bà ấy không trả nữa. Tôi gọi điện thoại cho bà nhiều lần, bà ấy xin với tôi là đợi bán xong tiệm cà phê sẽ trả tiền. Sau đó, tôi phát hiện bà ấy đã bán tiệm nhưng không cho tôi hay. Tôi gọi cho bà nhiều lần, bà ấy lại khất hẹn rằng rồi cho biết khi nào bà đi làm lại sẽ trả dứt nợ cho tôi. Bà có cả ngàn lý do để xin khất nợ, khi thì còn đau chân, khi thì mới mổ chưa đi làm được.

Chừng một năm sau bà gửi cho tôi tờ khai phá sản. Tôi gọi cho bạn tôi, hóa ra cô ấy cũng cho bà ta vay nợ và cũng nhận được giấy khai phá sản như tôi vậy.

Ba năm trôi qua bà ấy vẫn không trả hết nợ cho tôi. Tôi tức quá nói rằng nếu không trả tôi sẽ gọi điện thoại liên tục. Nghe thế thì bà ta dọa sẽ gọi cảnh sát.

Xin cô và độc giả chỉ cho tôi làm cách nào lấy lại số tiền đã cho mượn. Bà ta hiện sống với một người đàn ông gọi là chồng nhưng không hôn thú và có một đứa con gái chung đang học đại học.

Cám ơn cô Nguyệt Nga rất nhiều. Mong nhận được hồi âm của cô! (Hà)

*Góp ý của độc giả

-Tú Lê

Chị không cho biết số tiền chị cho người ta mượn là bao nhiêu. Nếu ít thì chị nên quên đi vì đó là cái giá chị phải trả. Nghe chị kể khổ suốt ba năm gọi tới gọi lui rồi dòm ngó coi thử người ta bán tiệm chưa, chị nhắm coi có thể buông ra được không? Vì nếu chị thuê luật sư, cũng chưa chắc chị lấy được tiền, mà phải đi tới đi lui hầu tòa, thêm nữa bà ta có giấy khai bankruptcy thì khó lắm để đòi được.

Chị bỏ lên bàn cân, một bên là nỗi bực dọc, một bên là quên đi, chị coi thử bên nào tốt hơn cho chị. Biết rằng đồng tiền làm ra cũng khó khăn và uất lắm khi cho mượn mà còn bị dọa dẫm. Nhưng cái tức của chị bà kia có biết không hay là ngày đêm nó hành chị ăn không ngon ngủ không yên? Dĩ nhiên là không dễ bỏ qua, nhưng chị cứ suy nghĩ cho thấu đáo để coi số tiền có đáng cho chị âu lo, điên tiết lên như thế không?

-Nancy

Chị cầm cái giấy nợ ra văn phòng luật sư xem sao. Tuy nhiên phải cân nhắc có nên kiện tụng không? Nhớ cho luật sư biết bên kia đã khai bankruptcy và hỏi cho kỹ tiền phí tổn cho luật sư thế nào? Tại có những vụ kiện hai bên cứ hầu tòa đã đời, nhưng người hưởng lợi là luật sư, cuối cùng mình chẳng có đồng nào mà mất thì giờ. Chị cũng nên cùng với người bạn để có thể đứng ra kiện chung.

Dù gì thì chị phải cân nhắc thật kỹ trước khi khởi kiện nha chị, coi chừng tiền mất, vừa mất cho luật sư vừa mất vì cho mượn, cuối cùng tật thì mình chị mang. Mong may mắn đến với chị!

-LocDinh

Cô là người ngây ngô nên cô mất tiền. Tôi là người khôn ngoan tôi cũng bị mất tiền. Chỉ có điều tôi khác với cô là sau khi bị mất, tôi không oán trách tức giận kẻ lừa đảo vì tôi nghĩ rằng có thể là tôi đã nợ họ từ kiếp trước nên bây giờ họ đòi lại, hay họ lấy của tôi bây giờ kiếp sau họ sẽ trả lại cho tôi, nên tôi chả có chút bận tâm về số tiền đã mất. Tôi yên chí rằng ông trời sẽ gởi trả cho tôi số tiền khác. Nếu cô có niềm tin như thế cô sẽ gặp thần thông biến hóa của cuộc đời.

Khi qua con cũng không biết anh có vợ, cho mãi gần đây, vợ ảnh liên lạc với con và cho con biết anh chị sống với nhau có con tuy là không làm hôn thú. (Hình minh họa: Designecologist/Unsplash)

*Vấn đề mới

Thưa cô cách nay ba năm con theo chồng qua Mỹ, hiện đang có bầu gần sanh. Khi qua đây con mới biết anh đã có vợ con. Lúc đó, con chỉ muốn về lại Việt Nam vì bên đó cuộc sống của con cũng khá ổn định. Con làm cho một công ty nước ngoài chuyên tuyển người để cung cấp nhân sự cho các công sở khác. Lúc quen nhau anh nói anh ở tiểu bang lạnh, không có người Việt nên giờ gặp con anh mừng lắm! Trong năm đầu, anh về liên tiếp và cuối cùng làm giấy tờ để con chính thức được qua sống cùng anh.

Thật ra, khi qua con cũng không biết anh có vợ, cho mãi gần đây, vợ ảnh liên lạc với con và cho con biết anh chị sống với nhau có con tuy là không làm hôn thú. Chị ấy giải thích lý do không làm hôn thú vì chị muốn một tiệm nail riêng, nên ảnh nói không làm hôn thú vì bạn ảnh nhiều người về Việt Nam làm hôn thú giả được trả một số tiền khá lớn. Ảnh nói ảnh sẽ làm vậy để có vốn mở cho chị một tiệm nail như chị ước muốn.

Chị ấy nói hôn thú chẳng là gì cả vì ở Mỹ sống với nhau như vợ chồng và có con với nhau thì coi như vợ chồng. Chị cũng nói sở dĩ chị liên lạc với con vì chị thấy chồng gian dối trong vụ này. Nhưng chị sẽ làm cho ra lẽ. Con nghe vậy quá hoang mang vì thú thật với cô khi quen con, anh không hề đề cập gì đến tiền bạc, mà chỉ nói yêu con lắm, cần con lắm, và con thấy anh rất lo lắng và chu đáo trong việc bảo lãnh con qua.

Khi con chưa qua là anh đã thuê chỗ ở đàng hoàng cho hai đứa, chỗ ở tươm tất đến độ con thấy mình quá may mắn. Anh dẫn con đi làm giấy tờ và hiện con đã có thẻ xanh 10 năm. Chỉ có một chi tiết là anh nói do nghề nghiệp nên hằng tuần anh phải đi trực đêm ba buổi, sáng mới về. Chỉ điều đó thôi còn lại anh là người chồng tuyệt vời, lo cho con chu đáo, biết con gần sanh, anh chăm sóc con như người mẹ chăm sóc con, không cho con đi làm mà bắt nghỉ ở nhà.

Trước những tin tức do người vợ của ảnh cung cấp, con thật sự ưu phiền. Con có hỏi anh thì anh nói rằng chuyện đó để anh lo vì những điều em nghe không đúng như vậy. Thưa cô, bây giờ con về lại Việt Nam cũng chưa muộn vì con tin con sẽ dễ dàng có việc làm tốt để nuôi con nhỏ, ngay cả ở đây con cũng có thể tự sống được. Con không muốn sống trong cảnh cứ năm ba bữa thì người vợ lại kêu một lần. Thưa cô con nên dứt điểm điểm về Việt Nam hay là ở lại chờ anh giải quyết? (Con gái)

Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quý độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác. Thư từ gửi về: Biết Tỏ Cùng Ai, 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683, hoặc email: [email protected].

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT