Anh nhớ em nhiều em biết không?


 Nguyễn Phan Nhật Nam 



Tháng Ba trời đã không còn lạnh,
Mặt nhật tròn xoe giữa ngọn cau.
Tia nắng lung linh đùa trước cửa,
Thế mà em chẳng đến tìm nhau.


Kìa con bướm đậu chùm hoa bưởi,
Vỗ cánh bay đi thật dịu dàng.
Anh nghĩ nếu giờ con phố nhỏ,
Ðột nhiên nhè nhẹ bước em sang.


Hôm nay anh thấy sao buồn quá,
Có phải bên mình chẳng có em?
Anh nhớ làm sao làn tóc xõa,
Mùi xà bông gội, ấm vai mềm.


Chỉ một ngày thôi không gặp gỡ,
Lòng anh tựa bến vắng không đò.
Con sông nước chảy xuôi về biển,
Có chở em về trong giấc mơ?


Khi anh ngước mắt nhìn sông núi,
Cứ tưởng như trời đang đổ mưa.
Ôi nếu như em là cánh nhạn,
Giữa rừng xé gió gọi chiều xưa.


Em là mây trắng hay là nắng,
Thầm lặng theo anh giữa cuộc đời.
Hạnh phúc từ đâu anh cảm nhận,
Lời yêu chỉ nói với em thôi!


Thương em đâu ngại gì dâu bể,
Em hiểu chăng tình anh đã trao?
Nên nếu mai này ta cách biệt,
Tim anh từng giọt máu tuôn trào.


Em đừng đi nhé, đừng xa nhé,
Anh sẽ rồi như sa mạc khô.
Như cánh buồm lênh đênh biển lạ,
Hay thành tượng đá đứng ngây ngô.


Nơi con dốc vắng anh ngồi đó,
Mà ngỡ em đang nở nụ cười.
Chẳng phải yêu em thành lãng mạn,
Bài thơ đậm nét tuổi đôi mươi.


Không hiểu đêm nay trăng có sáng,
Chị Hằng soi dáng mặt hồ trong.
Phố lên đèn tỏ em không đến,
Anh nhớ em nhiều em biết không?


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

‘Bóng Đời’ nắm bắt một cõi hư vô

“Bóng Đời” của họa sĩ Cao Bá Minh tại Việt Báo lúc 11 giờ Thứ Bảy, 17 Tháng Mười Một đã lôi cuốn người thích thưởng lãm hội họa cao cấp.

Tiếng thơ được nhiều người chờ đợi: Trần Dạ Từ

Nhà thơ Trần Dạ Từ sinh năm 1940, tên thật là Lê Hạ Vĩnh, sinh tại Hải Dương. Ông theo gia đình di cư vào Nam năm 1954, định cư ở Sài Gòn...

Bước vào cõi giới ‘Mê Hồn Ca’ Đinh Hùng

Nói đến Đinh Hùng, người ta thường nghĩ ngay tới “Mê Hồn Ca,” tác phẩm đầu tay của thi sĩ do nhà xuất bản Tiếng Phương Đông của Hồ Dzếnh.

Dự thi Người Việt 40 năm: Báo Người Việt và người Sài Gòn

Ước mong của tôi là báo Người Việt sẽ tồn tại thêm vài chục năm nữa để độc giả trong nước có được một tờ nhật báo với những tin tức sốt dẻo

Dự thi Người Việt 40 năm: Từ ‘Thư Cho Người’ đến ‘Tiếng Việt Mến Yêu’

Tuy chưa ngồi làm việc trong tòa soạn Người Việt nhưng với hai trang báo cũng là kỷ niệm với thời gian lâu dài.

Tự Do, tờ báo chia sẻ suy tư cảm xúc

Không hiểu vì sao ngay từ những ngày đầu tiên đọc tờ nhật báo Tự Do, tôi đã nhớ ngay tên năm người chủ trương tờ báo...

Vở tuồng ‘Hai Chiều Ly Biệt’ có phải của soạn giả Thu An?

Gia đình Phong Anh lâm vào cảnh túng thiếu, nên vợ của Phong Anh đành bán đứt bản thảo soạn phẩm “Bên Bờ Đá Trắng” cho Thu An...

Nhớ về thu trước – Thơ Thọ Khương

Đâu phải mùa thu lá mới rơi/ Gió buồn hát khúc nhạc chơi vơi/ Đong đưa hờ hững mây giăng xám/ Dốc đứng chiều tan chợt nhớ người

Tứ Tuyệt – thơ Trần Vấn Lệ

Một giây một phút mà thương nhớ/ Hồ huống trăm năm, đã một đời!/ Núi cách sông ngăn đành chịu vậy/ Nợ không duyên cũng nợ duyên thôi!

Viết cho Hạc – thơ Trần Tuấn Kiệt

Một buổi tình cờ họp bạn thơ/ Hai mươi năm đó đến bây giờ/ Văn chương lấn lướt người thiên hạ/ Kết nghĩa kim bằng trọn ý thơ