Bài CTS1
Email từ ÐỨC:
From: Truong Sinh Chung <[email protected]>
To: Các anh chị HH3
Date: Wednesday, March 14, 2012 05:15 am
Subject: [K3HH] 1778 Stories -bá láp -ngày 14.3.2012
Các bạn HH3 thân mến,
Tôi đang mổ chữ trên bàn phím, bây giờ là 8 giờ sáng, mặt trời lên khá cao, tuy nắng không chan hòa vì hơi nhiều mây nhưng trời sáng, “lác đác” vài tia nắng đủ làm cho người ta thấy cái không khí Xuân.
Ông Taku Mayumura.
Nhiệt độ ngoài trời lên đến 8 độ C (46 độ F), ở tháng này, nơi vùng cao như cái xã tôi thì phải nói là rất “ấm”.
Vào những thời điểm như thế, không gì sướng bằng là vừa nghe nhạc vừa đọc sách, trên tay có thêm 1 ly cafe nóng, thứ cafe đen đặc, có đường, tuy không thơm bằng cafe “Phin” Saigon ngày xưa nhưng ở nơi xa xôi hẻo lánh này thì thế cũng là quý lắm rồi.
Trên 1 trang báo điện tử, trong mục văn học nghệ thuật, tình cờ tôi đọc được 1 câu chuyện bên Nhật: Chuyện tình yêu giữa 2 vợ chồng già. Dạo này cứ lâu lâu lại nhận được những E-mail, bài viết, các pps hay những danh ngôn nói về tình già. Thậm chí có chuyện cô dâu lên xe hoa ở tuổi 99 hay 100 gì đó. Người ta cứ nhắc là phải quý những giờ phút bên nhau thế này, thương yêu đến bạc đầu thế kia, v.v…
Nhưng câu chuyện sáng nay tôi đọc làm tôi “mê” đến quên cả hớp miếng càfê trong cái tách trên bàn. Chuyện có thật!
Chuyện kể rằng:
Ông Taku Mayumura, sinh năm 1934 tại Osaka, tốt nghiệp khoa Kinh Tế ở trường Ðại Học Osaka nhưng sở trường của ông ta lại là viết tiểu thuyết, nhất là tiểu thuyết khoa học ảo tưởng cho thanh thiếu niên. Vợ ông, bà Etsuko, nguyên là bạn học thời trung học. Sau khi kết hôn, bà Etsuko nghỉ làm ở nhà nội trợ và khuyến khích chồng nghỉ làm việc chuyên môn để chuyên tâm viết tiểu thuyết. Họ là một gia đình bình thường và đầm ấm.
Hai người sống hạnh phúc bên nhau cho đến năm 1997, tháng 6 năm đó, sau 1 cuộc khám nghiệm, bác sĩ cho biết bà Etsuko mắc bệnh ung thư ruột. Theo chẩn đoán, bà chỉ còn sống tối đa 1 năm nữa thôi, dù được giải phẫu tức thời.
Ông Taku nghe tin như bị Trời đánh. Việc ông ta có thể làm được cho vợ chỉ còn là làm sao để giảm bớt những gánh nặng, đau khổ về tinh thần cũng như thể xác. Từ ngày đón vợ từ bệnh viện về nhà trở đi, ông quyết định giúp cho vợ vui sống bằng cách mỗi ngày viết 1 truyện ngắn để vợ đọc cho vui. Ông hỏi vợ: Tôi viết cho bà mỗi ngày 1 truyện để đọc, bà thấy sao? Vốn là người thích đọc truyện, bà Etsuka đồng ý liền.
Và như thế là kể từ ngày 16 tháng 7 năm 1997, ông Taku bắt đầu mỗi ngày viết 1 truyện riêng tặng cho vợ. Ông đã tự vạch ra những tiêu chuẩn cho những truyện ông viết hàng ngày cho vợ, như: Truyện không được quá dài, không được viết kiểu tùy bút, nội dung phải vui, có thể viết những truyện giả tưởng, hơi hoang đường, nhưng tránh những nội dung liên quan đến buồn phiền, bệnh tật, lo âu, đau khổ hay sinh ly tử biệt, v.v… Nhân vật trong những truyện có thể được sài đi sài lại nhưng truyện đọc phải đạt tiêu chuẩn có giá trị xuất bản và vui. Ðiều ông ước muốn chỉ là sau khi đọc những truyện này, vợ mình sẽ cười lên thích thú.
Sau khi viết được 3 tháng như thế, vợ ông nói với ông rằng: Nếu ông viết như thế mà thấy mệt quá thì cứ nghỉ đi, không sao cả. Ông Taku trả lời: Thì cũng như là đi cúng đến cả trăm lần cũng chỉ mong được thần thánh phù hộ vậy! Mà thực sự trong thâm tâm, ông cũng linh cảm rằng nếu mà ngưng viết thì bệnh tình của vợ sẽ xấu đi. Và như thế ông kiên trì viết tiếp mỗi ngày 1 truyện cho vợ.
Những câu chuyện ông Taku viết được bà vợ đọc rất kỹ, có những lúc ông ngỡ là bà sẽ phá lên cười vì câu chuyện vui, nhưng lại thấy bà chỉ cười chua chát hay có những lúc bà Etsuko lại đưa ra những ý kiến về nội dung mà ông ta không nghĩ đến.
Ngày qua ngày, ông Taku cứ viết, và bệnh tình của bà Etsuko càng đi vào tình trạng ổn định. Ðến năm 1999, họ còn đi du lịch ở bên Anh.
Câu chuyện của cặp vợ chồng Mayumura loan truyền dần, làm cho nhiều người Nhật cảm động. Và vào năm 1998 nhà xuất bản đã thu lượm những bài viết hàng ngày của ông Taku, đóng thành tập cho xuất bản dưới nhan đề “Mỗi ngày 1 truyện”. Các truyền thông cũng tường trình về việc này, ông Taku nhận được nhiều ủng hộ về tinh thần từ dân chúng ở Nhật.
Ngày 15 tháng 4, 2002 cơn bệnh bộc phát, bà Etsuko phải vào bệnh viện trong tình trạng hôn mê: Bà không những không còn đọc được mà thường không còn nghe rõ những câu chuyện mà chồng vẫn đọc cho mình nghe hàng ngày bên giường. Những câu chuyện của ông Taku đã không còn giữ đúng những giới hạn về nội dung mà ông đã tự đặt cho mình nữa: Trong các truyện ông viết ra lúc này đượm đầy lời yêu thương dành cho vợ và nỗi đau vô bờ bến tràn đầy trong tim ông.
Ngày 28 tháng 5 năm 2002, bà Etsuko qua đời, ông Taku hoàn tất câu chuyện thứ 1778 và cũng là câu chuyện cuối cùng của mình dành cho người vợ thân yêu đã chung đường đời với ông mấy chục năm nay. Câu chuyện kể như thế này: Bây giờ đã đến câu chuyện cuối cùng rồi. Bấy lâu nay hẳn là tôi đã làm phiền bà nhiều lắm. Tôi phải dùng lối viết mà bà có thể đọc nổi… (từ đây là 1 khoảng trống rất lớn)… Ðọc có thích không, cám ơn bà đã chăm lo bao năm nay cho tôi: Kiếp sau, xin cho chúng mình lại được ở với nhau đến trọn kiếp nhé!
Tình yêu trọn vẹn dành cho vợ của ông Taku khiến cả nước Nhật cảm động. Truyện tình này đã được quay thành phim, xuất bản năm 2011 dưới tựa đề: Boku to Tsuma no 1778 Monogatari ố “1778 Stories of Me and My Wife”. Cả thế giới ngậm ngùi cảm động.
Câu chuyện thật của 1 người bình thường nhưng với tình yêu chân thật không bình thường chút nào.
Mời các bạn hãy tìm xem phim này, nhưng nhớ lời nhắc nhở của ông đạo diễn Hoshi Mamoru: Quý vị nhớ đem đầy đủ khăn giấy để lau mướt mắt! (Xin gửi kèm hình của Taku Mayumura.)
Ở 1 góc trời nào đó, có 1 thằng già nói với vợ rằng: Bà ráng sống đừng chết trước tôi nghe. Tôi phải chết trước để “xuống dưới” làm visa cho bà. Bà nhớ “gửi” nhiều nhiều tiền xuống cho tôi, vì còn phải mua đất xây nhà xây cửa đàng hoàng để sau này bà xuống đấy ở.
Nhưng đó là 1 chuyện nhỏ, tưởng tượng bên lề!
Thân chào
* Ch.Tr.Sinh



























































































