Châu Long (Kỳ 60)


LGT: Lưu Bình-Dương Lễ là một truyện cổ tích quen thuộc của người Việt Nam, đã được dựng thành những vở chèo, tuồng, và kể lại qua 788 câu thơ lục bát. Nhà văn Mai Khanh đã tiểu thuyết hóa thành truyện Châu Long, mà Người Việt hân hạnh giới thiệu cùng quý vị độc giả trên trang báo và mạng Người Việt Online.


 


 


Kỳ 60


 


Mà nếu anh ở lại, thì ngày ngày sẽ phải gặp mặt cha anh, người cha mà anh không còn gì nữa để kính thờ… Cha anh đã có những hành động dã man.


Ðã xui ông huyện định lừa dối, hãm hiếp Châu Long.


Ðể cho nàng bị cửa tan… nhà nát. Cho nàng phải trốn đi, mà nàng đi đâu?


Làm sao? Kiếp nào, anh mới rửa được mối hận cho Châu Long?


Con anh còn đâu phúc đức nữa mà hưởng? Bổn phận anh phải vớt lại cho nó phần nào.


Hoàng sẽ ra đi… Ði cầu nguyện Ðức Thế tôn, chuộc lại tội lỗi của cha anh để lại cho con anh chút phúc đức thừa.


Liên, vợ anh còn trẻ, có tiền của, nàng sẽ đi một bước nữa, anh quả quyết đi tu.


Chỉ có Ðức Phật Quan Âm mới đủ lòng từ bi mà vì anh tha tội cho cha anh.


Chỉ có những giọt nước mắt Tầm Dương… Mới có đủ nhiệm mầu làm dịu mát trái tim đau khổ của anh, và rửa sạch bụi trần. Dìu dắt anh ra khỏi vòng bể khổ.


Hoàng chỉ mang một túi hành lý nhỏ… Trong đó có hai vật quý nhất đời anh… (Mớ tóc sữa của con anh và đôi khuyên vàng của Châu Long).


Anh ra đi mãi mãi… Từ đây xa dân làng Xà… Không bao giờ còn thấy bóng anh! Anh chỉ cầu nguyện đức Thế Tôn cho trước khi nhắm mắt sẽ được gặp Châu Long và con anh một lần cuối cùng… Nếu trời có mắt… Sẽ không phụ lòng anh.


Trời xui khiến cho Hoàng đã được tu tại chùa Thổ Hà… Không ai có thể ngờ được rằng Châu Long đã để lại trong chùa này bao nhiêu là kỷ niệm.


Ðã bao lần, Châu Long quỳ trước phật đài… Mà ngày ngày Hoàng đã ngồi gõ mõ… Tụng kinh.


Cũng một bức tượng Quan Âm… Trong đôi mắt trầm ngâm của ngài… Ðã cảm thấu bao nhiêu lời cầu nguyện của Châu Long, của Hoàng.


Hơn nữa, vị hòa thượng Thích Thiếu Tâm đã cho phép Hoàng nằm trên cái chõng tre… Mà biết bao nhiêu đêm, Châu Long trằn trọc, lệ ngọc hoen mờ… Thương cho thân má phấn bơ vơ trên nơi trần thế!


Hoàng có biết đâu trời già độc địa như vậy!


Vị hòa thượng già rất thương mến Hoàng, lòng nhân từ của người đã cố tâm giảng đạo… Dìu dắt anh sống trong cửa Phật.


Nhờ có tiếng chuông sớm… Mõ chiều, lòng anh như dần dần rũ sạch hết bụi trần.


Ðôi mắt anh ngày xưa đăm đăm tìm kiếm bóng Châu Long… Bây giờ chỉ lim dim trước bức tượng Phật ngồi thiền định trên tòa sen trong làn khói lam của những bó hương trầm đang nghi ngút tỏa… Anh yêu thú thiên nhiên, bạn cùng cây cỏ, kính thương vị sư già, càng tụng kinh, anh càng thấy cửa thiền mầu nhiệm.


Nếu anh sớm biết là đi tu… Tâm hồn sung sướng, thảnh thơi thế này, thì anh đã đi tu từ thuở bé, đạo phật dạy kiếp luân hồi quả báo, sinh sinh, hóa hóa, tu mãi cũng phải thành chánh quả, mà ác giả, ác báo, bể trầm luân… Ai đắm đuối mãi cũng phải chìm, người đời như bọt bể… Khi tụ, khi tan, khi từ từ trôi trên mặt nước phẳng lặng, khi sóng to, gió lớn, lúc nổi, lúc chìm, mà có bao giờ tan hết đâu?


Hoàng muốn tâm hồn anh sẽ không là bọt bể… Mà là gió bốn phương… Tưới lên các linh hồn còn mê muội, những giọt nước Tầm Dương của đức Phật từ bi…


***


Châu Long dệt lụa, mua tơ… Nuôi Lưu Bình từ gần một năm nay. Mà Bình chẳng biết một tí gì về gia thế, hay đời nàng.


Ngày hai bữa, nàng nấu cơm cho Bình ăn, thật giản dị, mà ngon lành, nàng có tài nấu một dĩa thịt kho dừa… Anh ăn mãi không thấy chán… Càng ăn… Càng thấy đậm đà và càng ngon.


Phải chăng là Châu Long đã bỏ bùa cho anh?


Lưu Bình chỉ gặp mặt Châu Long trong bữa ăn… Ngoài sự nói về sách vở… Không bao giờ nàng nói thêm một lời.


Càng ngày, anh càng thầm yêu, kính nể người thiếu nữ… hay thiếu phụ?


Ðêm nào nàng cũng cửa đóng, then cài, ngồi dệt lụa tới đêm thâu mới tắt đèn đi nằm.


Chưa bao giờ anh được gặp mặt nàng buổi sáng sớm, có khi anh định liều lĩnh cầm tay nàng… Xem ý tứ nàng ra sao? Tuy một mình thì anh nghĩ vậy, mà đứng trước mặt Châu Long, anh cảm thấy một sức mạnh uy nghiêm vô hình, làm cho những ý nghĩ bất chính của anh tiêu tan.


Lưu Bình tưởng tượng đến ngày anh đỗ thủ khoa… Nàng sẽ hớn hở ra trước cửa đón anh… Lúc ấy anh sẽ đủ can đảm mà xin hỏi nàng làm vợ…


Nghĩ đến đây, anh mơ mộng mỉm cười.


Ðêm khuya hôm ấy, Lưu Bình ngồi học dưới bóng đèn mờ, mà không làm sao để ý đến những bài học được, nét mặt… Nụ cười của Châu Long cứ lởn vởn trước mắt anh.


Anh đứng dậy, vươn vai, khe khẽ bước đến phòng của nàng, ngó qua khe cửa, ngọn đèn vẫn leo lắt… Nàng ngồi bên khung cửi, tay đưa thoi thoăn thắt… Chân đạp đều đều… Bóng nàng rung rinh in trên tường… Như khêu gợi, anh dơ tay toan gõ cửa. Nhưng trong lòng anh run sợ… Không biết vì lẽ gì mà anh sợ như vậy?


Ở trong phòng, Châu Long như đã đoán được những cảm tưởng bất chính của Lưu Bình, nàng thu gọn khung cửi, thổi tắt ngọn đèn, đi nằm… Cả hai người cùng lắng tai nghe ngóng.


Châu Long đi chợ về, thấy nhà vắng tanh, mỗi khi giờ này, Lưu Bình đã đi học về, ngồi đọc sách ở án thư, đợi nàng về.


Linh tính báo cho nàng biết là có sự bất thường đã xảy ra… Ði thẳng vào thư phòng của Lưu Bình, ở trên bàn có một bức tranh… Nàng ngắm nghía, ừ, ừ… Lưu Bình đã phác họa ta, khá giống ta… Mà làm sao Bình lại vẽ bức tranh này? Trên bức tranh còn lốm đốm vết nhòe… Chắc là Lưu Bình đã khóc, chàng đã thầm mà yêu ta, ta là gái có chồng, ta chỉ thay chồng ta nuôi bạn thôi.


Ta đã cố tâm thờ ơ không hay nói chuyện với anh chàng, để cho anh chàng không bận trí về đàn bà, mà cố học thôi.


Ngày nay ta đã hiểu là chàng đã thầm yêu ta mà không dám tỏ lòng cùng ta, không dám phạm đến ta, nên bỏ đi mất…


Tại ta cả… Mà cũng tại Dương Lễ nữa? Làm sao phó cho ta một nhiệm vụ éo le?


Nếu ta không tìm thấy Lưu Bình? Ta sẽ nói sao với Lễ đây?


Mà lại một phen nữa, Lưu Bình rơi vào kiếp phong trần, ta phải đi tìm cho thấy chàng mới được.


Ta đã hứa với Lễ là sẽ làm tròn bổn phận, mà nay nửa đường… Lưu Bình trốn đi đằng nào mất!


Châu Long cũng chẳng ăn cơm nữa, đóng cửa lại, đi tìm người bạn của chồng!


Ðến trường học hỏi tin. Người ta trả lời là cả ngày hôm nay Bình không đến trường!


Kinh thành rộng rãi bao la… Nàng biết đi đâu mà tìm đây, đủ các nhà trọ, tửu điếm.


Nàng hỏi hết mọi người, suốt ngày hôm ấy nàng đi lùng khắp nơi, người mệt, chân mỏi, mà vẫn biệt vô âm tín.


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Thanh Nam, giấc ngủ cô đơn

Nhà văn Thanh Nam tên khai sinh Trần Đại Việt, sinh năm 1931 tại Nam Định, Bắc Việt Nam, mất năm 1985 tại Seattle, Hoa Kỳ, vì bệnh ung thư.

Tuồng chiến tranh thịnh hành thời đầu thập niên 1950

Không hiểu do nhận định thế nào về nhu cầu giải trí, mà khán giả cải lương những năm đầu thập niên 1950 lại đổ xô đi coi tuồng chiến tranh.

‘Ánh Trăng’ của Nguyễn Xuân Thiệp – bài thơ như bút ký đời người

Thơ Nguyễn Xuân Thiệp là một làn gió mới thổi vào sinh hoạt văn học hải ngoại đầu 1990. Kết cấu thơ không cách tân thời thượng, nhưng mới.

Thơ Bùi Giáng ảnh hưởng Nguyễn Du, Huy Cận?

Bùi Giáng là một trong những thi nhân cách biệt với đám đông. Tuy vậy, tiếng thơ ông khởi đầu ít phổ cập đại chúng.

Nhân một cái phân ưu

Tháng Giêng, 2019, cũng khoảng tháng này nhà thơ Nguyễn Bính qua đời ngay nơi quê quán Nam Định của ông, nhưng vào năm 1965.

Sân khấu Hậu Tấn với tuồng chiến tranh hiện đại

Đoàn hát Hậu Tấn ra đời đầu năm 1950 và khi gánh Hoa Sen hình thành khai trương bảng hiệu (1951) thì Hậu Tấn rã gánh.

Thơ Trần Vấn Lệ – Ôi Sao Thơ Buồn Vậy

Có bóng bởi có hình...Có hình nên có bóng.../ Anh nhớ em, bất động...sao trời rớt thành sương!/ Em ơi, anh dễ thương...làm thơ như vậy đó...

Mỹ như Tôi

Nhưng nếu tôi cũng thấy không được thoải mái, chính là vì tôi không thể không tự hỏi: Đây là nước Mỹ nào vậy.

Thơ Hoa Nguyên – Cho hết thời lãng mạn

Ta lãng mạn cho hết thời lãng mạn/ Vẽ chân dung mình lên những củ khoai/ Ta lãng mạn cho hết đời bỉ vận/ Thơ về đâu quang gánh ở phương đoài

Một thứ tự do hoang dại

Lần đầu lên Đà Lạt, tôi được nghe kể là người Pháp trước kia đề ra những quy chế rất gắt gao cho việc xây dựng các biệt thự ở đây.