Cuộc tình thơ dại


* Người Phương Nam


 


Trong ký ức em có người tên Thọ


Tên Thọ nhưng hưởng dương thật ngắn ngày


Khi cầu vai áo lấp lánh bông mai


Anh tử trận lúc vừa lên trung úy


 


Ngày xưa thuở ấy em còn nhớ rõ


Tuổi chúng mình mười bốn với mười ba


Chơi với nhau tình hàng xóm lại qua


Em ngày ấy là nụ hoa chưa nở


 


Mỗi dịp bãi trường anh đi thư viện


Mượn sách thật nhiều chia đọc với nhau


Mỗi người một quyển, chẳng nói câu nào


Em đong đưa võng, anh ngồi dựa cột


 


Buổi trưa, anh chạy về ăn vội vã


Rồi trở qua em ngồi đọc tiếp theo


Như người cận vệ đã ký giao kèo


Suốt mấy tháng hè ngày nào cũng thế


 


Qua đệ tam, em vào trường anh học


Tuổi mười lăm nụ hàm tiếu chớm hương


Ong bướm vờn quanh mỗi buổi tan trường


Anh từ đó bỗng hết thân vô cớ


 


Em vô tư nên cũng không tìm hiểu


Với em, anh là người bạn láng giềng


Tình cảm như anh em, chẳng ý riêng


Nếu anh nghỉ chơi thì em đành chịu


 


Xong tú tài, anh đi khóa Thủ Ðức


Anh chẳng giã từ, em chẳng bận tâm


Thản nhiên vì chúng ta chẳng nợ nần


Trôi theo dòng đời, đường ai nấy bước


 


Từ anh nhập ngũ đến lên trung úy


Ðời chiến binh không ngừng nghỉ quân hành


Em chẳng còn cơ hội gặp lại anh


Cho đến một ngày nghe anh tử trận


 


Anh chết đi em chỉ buồn năm phút


Buồn như buồn kẻ vắn số không thân


Không hiểu sao lúc ấy em vô tâm


Với người anh đã một thời gắn bó


 


Có những chuyện lúc xảy ra không thấy


Khi về chiều hồi tưởng thấy thương sao


Ðến nay em cũng chẳng hiểu thế nào


Tình anh đối với em ngày xưa ấy


 


Có phải anh biết số anh không thọ


Sợ em thành góa phụ nửa chừng xuân


Nên để em tự tìm ý trung nhân


Ðể khỏi ân hận làm em dang dở


 


Xin cám ơn anh những gì anh đã


Làm cho em lúc vừa tuổi dậy thì


Từ những mảnh giấy nhỏ viết li chi


Ðến quyển sách dày kèm ảnh Ðức Mẹ


 


Anh tặng em ảnh “Mẹ hằng cứu giúp”


Nên đời em được Mẹ cứu giúp luôn


Quá khứ không may hay hiện tại buồn


Em lúc nào cũng cậy trông nơi Mẹ


 


Lòng em lúc nào cũng có anh mãi


Như bức hình Ðức Mẹ ở bên em


Nửa thế kỷ rồi em vẫn chưa quên


Xin gởi anh nén hương lòng thương nhớ


(Nguồn: www.chshoangdieudhauchau.com)


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Ðoàn Hữu Tâm về quê hương Bạc Liêu hát Tết Canh Tý 1960

Cặp vợ chồng đào kép Ba Khuê, Ái Hữu và Bảy Cao cùng quê quán ở Bạc Liêu, từng tham gia đờn ca tài tử nhiều năm nên được bà con ở tỉnh này quen mặt biết tên.

Nửa thế kỷ Khởi Hành, 1969-2019

Tháng Năm, 1969, tuần báo Khởi Hành, cơ quan ngôn luận của Hội Văn Nghệ Sĩ Quân Đội, số 1, ra mắt độc giả miền Nam Việt Nam, với chủ đề “Nhân Vật Người Lính trong Văn Chương.”

Vĩnh Quyền, nhà văn vượt trên chính mình

Có người hỏi tôi, đâu là lý do đưa tôi tới cụm từ (thậm xưng): Vĩnh Quyền một “tín đồ sẵn sàng ‘tử đạo’ chữ nghĩa?”

Tháng Hai-Ba và Thiếu Tá Phạm Văn Hồng

Là kẻ rất muộn màng, tôi thấy hiện lên hình ảnh của anh Phạm Văn Hồng qua nhiều phóng sự đã được rất nhiều người xem... Và hôm nay thì bao nhiêu hình ảnh cũ liên quan tới anh lại hiện về...

Cả mùa xuân hương – thơ Mặc Phương Tử

Bốn mùa như thế... chuyện đầy vơi./ Non xanh mây nổi hình vân cẩu/ Ráng đỏ chiều nghiêng giấc mộng đời

Nắng Mùa Xuân – Thơ Trần Vấn Lệ

Hôm qua nắng/ và hôm nay cũng nắng!/ Nắng mùa Xuân/ Mồng Bốn Mồng Năm!

Tản mạn về ngày Tết Nguyên Đán

Chẳng biết tự bao giờ người ta chia ra một năm gồm có bốn mùa và bao giờ mùa Xuân cũng là mùa mở đầu và là mùa đẹp nhất. Mùa Xuân được đánh dấu và bắt đầu bằng Tết Nguyên Đán.

Lời của mùa Xuân – thơ Nguyễn Minh Phúc

nghe tiếng ai cười ngoài ngõ/ tưởng mùa xuân ngập ngừng sang/ cành mai thẹn thùng đón gió/ mây trôi đầy giấc mơ màng

Trần Tuấn Kiệt và bộ Thi Ca Việt Nam Hiện Đại

Năm 1973, nhà văn Nguyễn Đông Ngạc thực hiện một cuốn sách “lịch sử” “Hai Mươi Năm Văn Học Việt Nam, 1954-1973,” sách vừa xuất bản thì Miền Nam cũng rơi vào chương kết thúc.

Về quê ăn Tết với cái bụng đói

Nhớ cái thời “ăn độn” thập niên 80, có những cái Tết đầy khó khăn, thiếu thốn đã để lại trong tâm khảm tôi dư vị thật chua chát, nay ngồi chợt nhớ lại mà không khỏi chạnh lòng áy náy, sượng sùng, tội nghiệp cho chính mình...