Đọc ‘Mùa Yêu Con’ Miên Viễn của Trangđài Glassey-Trầnguyễn

 


 


Hoàng Mai Đạt







Là một người nam, tôi không thể nào cảm được, hiểu thấu đáo niềm hạnh phúc của một người nữ được làm mẹ. Lý do rất đơn giản: tôi không thể nào làm mẹ với thân xác của một người nam. Tâm lý của đàn ông cũng giới hạn khả năng thấu hiểu của tôi trước những tình cảm phức tạp của mẹ đối với con. Bù đắp cho diễm phúc của một người được làm mẹ, tôi lý luận theo lối suy nghĩ thông thường rằng sáng tác cũng là một hình thức sinh đẻ. Nếu yếu, tôi “đẻ” vài bài viết mỗi năm, còn khỏe thì “đẻ” cả chục, cả trăm đứa như người ta, thả cho các “con” được đăng tứ tung trên các báo, các trang web. Thế nhưng cho dù “đẻ” được nhiều cách mấy theo kiểu đó, thương yêu những đứa con tinh thần tới cỡ nào chăng nữa, tôi biết mình vẫn không thể nào cảm thông được niềm vui cũng như nỗi lo của một người mẹ theo đúng nghĩa tự nhiên. Bởi thế tôi vui vô cùng khi đọc bản thảo “Mùa Yêu Con” của Trangđài Glassey-Trầnguyễn. Tôi vui vì được tác giả chia sẻ với tôi, và với tất cả chúng ta, trọn vẹn tình yêu thương của một người được hưởng hồng ân lớn nhất dành cho một người mẹ.


Bấm vào đây để mua sách









Bìa tập thơ ‘Mùa Yêu Con’


Không chỉ giải bày rất tỉ mỉ từng cảm xúc trong mỗi giai đoạn biến chuyển theo hành trình mẹ con, Trangđài Glassey-Trầnguyễn còn diễn tả bằng thơ chứ không bằng văn xuôi hoặc bằng lời nói thường tình. Nét độc đáo của “Mùa Yêu Con” chính là những bài thơ vinh danh niềm hạnh phúc vô biên của mẹ. Chúng ta đã có những thi sĩ ca ngợi tình yêu nam nữ, những nhà thơ dâng hiến tâm huyết cho một đất nước, những tác giả sáng tác từng dòng thơ vật vã trong nỗi buồn của kiếp người, hân hoan trong cơn vui của cuộc sống, nhưng có lẽ chưa ai sáng tác nhiều bài thơ chỉ nói về một đề tài tình mẹ thương con như Trangđài Glassey-Trầnguyễn. “Mùa Yêu Con” đã có 36 bài thơ như vậy. Mỗi bài có thể có những tâm tư, tình cảm khác nhau, nhưng tựu trung tất cả đều xuất phát từ một nguồn yêu thương vô hạn của mẹ tuôn tràn vào từng giây phút sống của con.


Ngay từ trang đầu của “Mùa Yêu Con” độc giả cảm được nỗi khao khát sanh con từ muôn kiếp trước của Trangđài Glassey-Trầnguyễn:


hạnh duyên con đến trong đời


khai lòng mẹ, đắm tuyệt vời cung tơ


gặp con mới phút giây mơ


mà tình mẹ đã hẹn chờ nghìn thu


(Hạnh Duyên)


Đọc thêm những dòng thơ sau đây, những người nam như tôi làm sao có được cảm giác của một phụ nữ đang cưu mang con lần đầu trong bụng?


lưu vong con đến trong lòng


tạm cư dạ mẹ, tình hồng yêu con


đến ngày rời khỏi lòng son


cung lòng mẹ mở vì con hai lần


(Lưu Vong)


Tiến trình làm mẹ phải trải qua những đớn đau cực hình mà Trangđài Glassey-Trầnguyễn đã nâng từ thể xác lên bậc tâm linh với ý thơ tuyệt vời.


trên bàn sinh


mẹ như chịu đóng đinh


hai tay giang ra


người duỗi thẳng, bán thân bất động


nửa phần trên tỉnh


nửa phần dưới mê


dao mổ xuyên thấu


muôn bề




trong cuộc lâm bồn


mẹ hiệp thông cùng mầu nhiệm khổ giá


mẹ vượt qua cái chết


để khải hoàn trong con




trong những hiệp thông hằng ngày


những đớn đau thể xác


được cứu rỗi bằng phần thưởng tinh thần


và trong cuộc đại vượt qua này


phần thưởng của mẹ là chính con


(Hiệp Thông)


Cùng với “phần thưởng” là bổn phận đối với con thơ. Từng hơi thở của con là nhịp sống trên cơ thể của mẹ. Với những câu thơ giản dị, Trangđài Glassey-Trầnguyễn đưa người đọc đến thật gần để nghe hơi thở và sự sống trong mối tương quan cao quí nhất của một đời người.









Tác giả Trangđài Glassey-Trầnguyễn. (Hình: Tác giả cung cấp)


mỗi ngày tám lượt


mẹ cho con bú


rồi ngồi xuống bên chiếc bàn này


bơm, gõ


mót sữa


nuôi con




cái máy bơm Mendela


thập thình


nhiều vận tốc


nửa vòng cung những sức hút


để mẹ chọn


bơm đến giọt sữa cuối cùng


cho con




mỗi giọt sữa


là một trời tình thương


mỗi nhịp bơm


là một đời ưu ái


mỗi nhói đau


là kiên trì lập lại


mỗi quặn mình


là tất cả


vì con


(Tình Sữa)


Những ngày đầu đời của con mang đến hạnh phúc tràn đầy cho mẹ. Lúc đó thế giới của mẹ chỉ có con và con mà thôi. Hãy nghe hạnh phúc riêng tư của Trangđài Glassey-Trầnguyễn tuôn tràn trên trang giấy.


Nè!


Sao mà mất lịch sự quá vậy!


Cứ nằm đè lên mình người ta,


Còn chóp chép cái miệng,


Khoe cái môi hồng cong cong!


Lại nằm bật ngửa ra khoan khoái


Ngáy khì khì


Sau khi đã ngậm vú


Gần cả tiếng đồng hồ!


Nút, mà có nuốt không vậy?


Hay chỉ giả bộ ngậm chơi?


Ăn gian quá đi thôi!




Người ta đâu phải là núi


Mà cứ thích trèo lên?


Tóc người ta đâu phải là hoa


Mà giật từng sợi, giấu vào cổ?


Người ta không phải là ghế


Mà cứ leo lên ngồi?


Người ta không phải là giường


Sao cứ thích cuộn mình, lên nằm ngủ?




Sao cứ theo người ta cả ngày


Bộ duyên nợ từ đâu mười kiếp trước?


Làm cho người ta mê mệt


Làm cho người ta si khờ


Còn hay liếm mặt, liếm bụng,


Làm cho người ta nhột gần chết!


(Duyên Nợ Từ Mười Kiếp Trước)


Con thức, mẹ vui chơi đã đành. Con ngủ, mẹ cũng quanh quẩn bên con, nhìn ngắm như quên hết mọi thứ trên đời.


mẹ vòng cổ


ngắm con


trên cánh võng đong đưa


nhìn con thở


nhìn con ngủ


nhìn con lim dim mắt


nhìn con đang giả đò ngáy để nằm nán lại trên mình mẹ


nhìn con đang làm bất cứ điều gì


cứ mãi nhìn con


đến nghiêng cả một bên vai


lệch một bên hông


cong cả cái cổ


hai tay ôm con


tê và mỏi


mà chim-cánh-cụt mẹ


vẫn không chán


nhìn con


mãi


(Như Con Chim Cánh Cụt)


Đối với mẹ, con là thần tượng, là tất cả những gì mẹ yêu quí nhất trên cõi đời với lòng rộng mở bao la.


Ừ, con nói đi, mẹ nghe!”


và hắn bắt đầu


một bài thuyết trình mới


tôi chưa bao giờ thông thạo đủ


ngôn ngữ của hắn


để thẩm thấu những bài hùng biện


mà tôi đã thưởng thức


bằng trái tim


ngột ngạt trong hạnh phúc


(Diễn Thuyết)


Rồi cũng có lúc Trangđài Glassey-Trầnguyễn tự vấn trước một tình thương không thể cưỡng lại dành cho con.


tội lớn nhất của hắn


là mê hoặc tôi


nên cho dù hắn hành hạ tôi đến thế nào đi nữa


tôi cũng vẫn mê hắn


và như thế


đây là tội lớn nhất


bởi vì chính cái tội này


trói buộc tôi với hắn


trong cái dây chung-đời


chung-sống


chung-hồn


hắn đến từ tôi


nhưng hắn không thuộc về tôi


mà ngược lại


(Mê Hoặc)


Sợi dây tình cảm ràng buộc mẹ con đưa tác giả đến một tình yêu thay cho tất cả những tình yêu khác trên thế gian.


tôi đăm đắm theo dõi chàng


mà vẫn có khi ‘hiểu sai’


khiến chàng không vui


khiến tôi lỡ một cuộc cờ


(Cuộc Cờ)


Hình như chưa có ai gọi con cưng là “chàng” như Trangđài Glassey-Trầnguyễn. Không chừng đó là tâm lý chung của phụ nữ dành cho người yêu? Nghe nàng gọi mình là “chàng” thì các ông hãy cẩn thận vì nàng có thể bắt đầu xem các ông như con của họ.


Thế rồi lúc con còn nói bập bẹ, đi chập chưỡng, mẹ bắt đầu nghĩ đến mai sau con sẽ xa dần mẹ theo chu kỳ tự nhiên của kiếp người.


sinh ly


sẽ không mới xảy ra lần đầu tiên


khi con mười tám


mà đã xảy ra rất nhiều lần


ngay cả khi con ở ngay trong vòng tay của mẹ


ngay bên cạnh mẹ suốt đêm ngày


[…]


lần sinh ly thứ tư


sẽ là ngày đầu tiên con cắp sách đến trường


và mẹ biết, nên mẹ chuẩn bị,


cho rất nhiều cuộc sinh ly khác


rất bình thường trong cuộc sống


nhưng sẽ không bình thường cho mẹ


(Sinh Ly)


Trước ngày con bước xa mẹ, ngay trong người mẹ cũng có những xung đột, giằng co khốc liệt giữa nỗi đam mê con và những bổn phận, sở thích riêng tư của mẹ.


tôi đang ôm con


mê man


thì mụ đàn bà tham việc thốc tôi dậy


rửa chén, quét nhà, nấu cơm, giặt đồ, nhổ cỏ, làm vườn




tôi đang ngắm con


mộng mơ


thì mụ đàn bà yêu thơ đá lông nheo, ngoắc tôi ra


rượt theo những ý tưởng cánh gió, níu kéo lời đẹp đã trôi




tôi đang hôn con


mịn màng


thì mụ đàn bà mộ chữ triệu tôi ra bàn phím


lốc cốc gõ những khái niệm, phân tích, nhận định, thông tin


[…]


ôi, những mụ đàn bà trái tính trái nết kia!


có để yên cho tôi một khắc


để ở cùng con


mà không bị quấy rầy bởi những toan tính của các mụ!


(Những Mụ Đàn Bà)


“Mùa Yêu Con” của Trangđài Glassey-Trầnguyễn là một mùa mãn nguyện nhất cho những ai được làm mẹ, sống trọn vẹn với con và cho con trong những ngày đầu đời của con. Đó là thời gian mẹ với con tuy hai mà một, dính liền với nhau như cuống rún chưa lìa về tâm lý. Tiếng cười, đôi môi nũng nịu của con là hạnh phúc của mẹ. Ánh mắt trìu mến, bàn tay ve vuốt của mẹ là bầu trời bình yên của con. “Mùa” của Trangđài Glassey-Trầnguyễn không là mùa thay đổi theo chu kỳ của khí hậu như xuân, hạ, thu, đông, mà chính là một mùa xuân miên viễn duy nhất với tình thương bao la của mẹ dành cho con.


Bấm vào đây để mua sách

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT