Kỳ 20
Nỗi mơ ước vừa buồn bã vừa thiết tha, hình như nó đã tẩm đẫm khắp mọi nơi, trong những giọt mưa đang rớt xuống ngoài kia, trên những khóm lá và cả trong lòng người nữa.
Tôi nói với Sơn:
– Chiều Thứ Năm tôi mời anh tới nhà ăn cơm.
Sơn có vẻ ngạc nhiên:
– Có chuyện chi?
Tôi cười bảo:
– Bữa cơm mấy chị em tôi họp mặt trước khi tôi đi. Anh là khách duy nhất.
Sơn nói:
– Vậy thì tôi không còn cách gì từ chối. Tôi sợ những buổi tiếp tân lắm.
– Anh sẽ có dịp sợ luôn cả những buổi không phải là tiếp tân nữa.
– Một lần không sao.
– Tôi có cô em họ đang học kiến trúc. Tôi muốn giới thiệu anh với nó.
Sơn cười không nói gì.
Chúng tôi bắt đầu thâu thanh.
Trời vẫn tiếp tục mưa.
Trong bài viết của Sơn có đoạn trích một bài Ðường thi nói về mưa.
Ở về phía Nam triều đình có bốn trăm tám mươi ngôi chùa, trong đó có bao nhiêu cái chìm trong khói mưa?
Nam triều tứ bach bát thập tự
Ða thiểu lâu đài yên vũ trung
Hết mưa đến trăng.
Năm nào là năm thứ nhất trăng chiếu xuống nhân gian?
Ai là người thứ nhất trên đời nhìn thấy trăng?
Trong đêm trăng sáng này có bao nhiêu kẻ luân lạc nương theo ánh trăng bay về được cố hương?
Tôi không thể nhớ hết những gì đã đọc.
Nhưng đầu óc tôi bị huyễn hoặc bởi cái ánh trăng tưởng tượng, của cái vầng cổ nguyệt vằng vặc trên bầu trời sơ khai.
“Quê hương”, hai tiếng đó nặng nề đến như vậy sao? Khi tóc người đã bạc, bao nhiêu màu sắc thắm tươi của đời lặn sâu cả vào tâm khảm, tô đậm thêm có mỗi cái hình ảnh đó sao?
Trương Nhược Hư.
Cái tên hoàn toàn xa lạ đối với tôi. Những bóng hình chờn vờn trong các bài thơ đó hình như cũng không còn liên hệ gì với cái đời sống này nữa. Chúng ta đa bỏ thơ hay thơ bỏ chúng ta?
Thâu thanh xong, Sơn bảo tôi:
– Bây giờ cô có thể yên tâm đi được rồi.
Câu nói đùa của Sơn làm tôi xúc động.
Không, đó mới là lúc tôi nhận rõ sự xúc động cảm thấy khi đọc bài.
Tôi nói:
– Chắc tối nay tôi phải nghe lại chương trình này.
Sơn bảo:
– Nên lắm.
– Mưa thế này lam sao về đây?
– Thế mà lúc nãy cô còn định cho tôi đi nhờ áo mưa nữa.
– Tôi vẫn không đổi ý.
– Không lý bây giờ lại đội mưa đi để cô có thể giữ lời?
– Anh muốn đi tôi cũng đi.
– Sao bỗng nhiên cô trở nên hăng hái vậy?
– Mai mốt có muốn đi cũng không còn dịp nữa. Anh đi chứ?
– Chờ tôi ghi giờ giấc vào phiếu thâu thanh để tối nhân viên phụ trách biết đường phát đã.
– Anh làm đi.
Trong khi chờ Sơn, tôi đi lại phía cửa sổ nhìn xuống vườn.
Dưới vườn bây giờ không còn phải là ướt nữa, có nhiều chỗ nước đọng từng vũng. Trên những vũng nước đó, bóng của những tàn cây in những vết đen giống như bóng đêm, không rõ rệt, vì gió thổi hắt mưa xóa mờ hết hình ảnh.
Cỏ mọc lan man trên những khoảng đất trống.
Phía xa, phòng thâu tin với những dẫy máy tự động đang đập xành xạch trên các cuộn giấy.
Hai chiếc ống cống không biết ai mang vào trong sân để làm gì, nay thành đồ thừa, dựng sát nhau ở góc vườn.
Sơn tới với chiếc dù cầm trong tay, bảo:
– Có dù sẽ đỡ ướt hơn.



























































































