Đồng Cỏ (Kỳ 27)

Kỳ 27


Thảo đậu xe, tắt máy, gỡ bỏ mũ, áo mưa mắc lên tay lái xe, cười bảo:


– Giết cái gì?


Nhiên chỉ vào đống máy móc, nói:


– Sao không đến sớm, đợi đến lúc người ta làm tung bành té bãi ra thế này mới đến?


Tôi cũng cười bảo:


– Cứ việc để yên như thế, đi chơi một lát, chốc về làm.


Nhiên kêu:


– Mưa thế này mà bắt con người ta ra đường à?


Thảo nói:


– Sợ à?


– Ðiên vừa vừa thôi.


– Này có muốn đi xem ciné không mất tiền không?


Thằng nhỏ nhăn nhó. Chắc chắn hai đứa tôi đến là nó không thể ngồi yên được rồi.


Nhiên nói:


– Ðừng có ai động vào cái gì của tôi. Ðể tôi đi rửa tay vậy.


Chúng tôi cùng cười, ngồi chờ nó. Một lát Nhiên trở ra với bộ đồ mới thay.


Thảo nói:


– Thế có phải dễ thương không.


Nhiên nói:


– Thôi thôi, mời các bà đi ra cho nhà con đóng cửa.


Tôi nói:


– Chị có cô bạn xinh lắm. Nhiên chịu khó, đừng nhăn nhó, hôm nào chị giới thiệu cho.


Nhiên gườm gườm nhìn tôi bảo:


– Nhà con chỉ biết sửa máy, không biết sửa đàn bà.


Thằng nhỏ coi bộ đường khoa cử lận đận, thi mãi cái tú tài không xong, xoay qua học nghề sửa tivi. Nó đã học mau lẹ một cách khác thường. Chỉ trong một thời gian ngắn, nó đã có thể kiếm được tiền. Bây giờ thì khách hàng của nó khá đông rồi. Nó đang dành dụm để sang một cái cửa hàng. Nhờ có tay nghề, khi bị động viên, nó được ở đơn vị chuyên môn. Nó quyết chí kiếm tiền nên cặm cụi làm việc, gần như không bỏ phí phút nào.


Thảo cười bảo:


– Dóc. Nhiên mà có vợ lại không chiều thấy mồ ấy à.


Thằng nhỏ nhăn răng cười. Ðó là lúc chúng tôi biết rằng nó đã bằng lòng, vui vẻ đi chơi.


Nhiên nói:


– Tôi báo cho các bà hay là hôm nay tôi đã có xe mới để chở các bà rồi.


Thảo vui mừng hỏi:


– Thật hả? Xe gì?


Nhiên không trả lời câu hỏi của Thảo. Nó giục chúng tôi lấy áo mưa, cứ để xe của Thảo ở nhà, đi theo nó.


Nhiên mới mua một chiếc xe Honda 360. Nó để ngay ở cửa, nhưng lúc chúng tôi tới không để ý, nên không thấy.


Thảo nói:


– Hoan hô Nhiên!


Thằng nhỏ cười phổng mũi. Nó mở cửa cho chúng tôi lên xe.


Tôi nói:


– Ngon rồi.


Xe mới tinh, sơn đỏ, nệm ghế còn thơm mùi da bọc màu đen.


Nhiên nổ máy, xe chạy êm như ru.


Thảo nói:


– Gớm thật. Có xe mà chẳng chịu khao gì cả.


Nhiên cười:


– Mới mà. Mới lấy về hôm qua.


Thảo ngoảnh cổ nhìn ra phía sau, rồi quay lại bảo:


– Vậy thì hôm nay khao cũng chưa muộn.


Tôi nói:


– Rồi, có cái xe này lấy vợ được rồi.


Nhiên nói:


– Làm hộc cơm chỉ để nuôi các bà.


Thảo bảo:


– Có đứa nó chịu để cho nuôi là phúc đấy.


Nhiên nói:


– Bà với bà Phụng bố ai dám lấy!


Thảo nói:


– Tôi chờ xem vợ Nhiên hiền thục tới mức nào.


Nhiên giơ hai tay lên trời rồi lại chụp lấy cái bánh lái, bảo:


– Cứ ngồi mà rình thiên hạ.


Tôi ngó Nhiên trong tấm kính chiếu hậu của xe.


Thằng nhỏ trông cũng bảnh trai dù có hơi “đần” một chút. Tuy nhiên, bù lại, nó rất khỏe mạnh. Và, tuy nó hay nói với chúng tôi bằng cái giọng cắm cảu như vậy, nhưng đôi lúc cũng galant và duyên dáng ra phết.


Tôi nói:


– Hôm nay Nhiên có toàn quyền hướng đạo.


Nhiên liếc nhìn chúng tôi rồi lại quay nhìn thẳng trước mũi xe, bảo:


– Tôi xin làm tái xế thôi.


Thảo nghểng cổ cười, bảo:


– Ðừng có giả vờ để trốn.

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT