Ðồng Cỏ (Kỳ 79)


Kỳ 79


Chương Tám



Tôi làm những công việc đã dự tính. Nhân viên tòa đại sứ tiếp tôi một cách lịch thiệp. Họ vui vẻ chỉ dẫn tất cả những gì tôi cần biết.


Trong khi chờ đợi các nhân viên hoàn tất giấy tờ, tôi được mời vào một văn phòng. Tiếp tôi là một người đàn ông còn trẻ. Sau khi hỏi thăm về công việc của tôi, ông ta tỏ ra rất vui. Ông cho tôi một địa chỉ và nói rằng đó là nhà bà chị của ông, trường hợp có gì khó khăn khi tới nước ông, hãy đưa danh thiếp của ông cho người có tên ông ghi trong đó, tôi sẽ được chỉ dẫn.


Tôi ngỏ lời cảm ơn ông.


Tôi nói lời cảm ơn bằng tiếng Nhật.


Ông ta cười, nói thêm một tràng tiếng Nhật nữa, nhưng tôi không hiểu gì cả.


Ông nói tiếp với tôi bằng tiếng Anh:


– Tôi hy vọng ngày trở lại Việt Nam cô sẽ nói chuyện được với tôi bằng tiếng Nhật.


Tôi nói:


– Tôi sẽ rất sung sướng nếu có thể thực hiện được điều đó.


Ông cũng khoe với tôi, ông đang học tiếng Việt. Nhưng vì cách phát âm quá khó nên ông cần có thêm nhiều thời gian nữa, mới hy vọng nói được.


Tôi cười bảo:


– Lịch sử hai nước chúng ta có nhiều liên hệ. Nếu chúng ta có nhiều người biết tiếng của nhau, mọi việc có thể sẽ trở nên dễ dàng hơn không chừng.


Ông hỏi tôi, có nói được nhiều tiếng Nhật chưa?


Tôi nói, ngữ vựng tôi đã học được chút ít. Nhưng tôi không nghe kịp, kể cả những chữ đã học rồi. Tôi hy vọng, khi sang bên đó, được tiếp xúc với người Nhật, tôi sẽ nghe hiểu.


Người đàn ông có râu quai nón, nhưng đã được ông cạo nhẵn. Chân râu làm cho da mặt ông bớt vẻ thư sinh.


Ông ta tự giới thiệu chức vụ của ông trong Tòa Ðại Sứ: Tùy viên văn hóa.


Tôi nói:


– Tôi cũng đoán vậy.


– Ðoán sao, thưa cô?


– Ðoán ông là tùy viên văn hóa.


Ông xin phép tôi để được hút thuốc. Tôi nói, xin ông cứ tự nhiên.


Ông mở nắp hộp thuốc, đưa mời tôi, bảo:


– Vì các cô gái Việt Nam ít hút thuốc, nên ông không biết tôi có hút không?


Tôi khẽ lắc đầu tỏ ý từ chối, nói cám ơn ông rồi hỏi lại:


– Các nữ sinh viên Nhật có hút thuốc lá không?


Ông nói:


– Tôi có hai người bạn, hút thuốc còn nhiều hơn tôi nữa.


Tôi bảo:


– Nước Nhật của ông tôi nghe mỗi người nói một khác.


Ông ngước hẳn lên nhìn tôi, nét mặt thư thái, tự tin.


Tôi nghĩ thầm, đất nước của ông đã ban cho ông cái vẻ tự tin ấy. Các bạn học của tôi, những người tôi quen biết, Sơn chẳng hạn, không phải những người thiếu tự tin, nhưng sự tự tin không phát hiện ra trên nét mặt họ, có lẽ hoàn cảnh đất nước, sự u ám, buồn bã, đã phần nào che khuất đi.


Ông ta hỏi tôi:


– Ngoài công việc sẽ làm, cô có ý định theo học thêm một môn gì ở bên ấy không?


Tôi nói:


– Ðó cũng là ước muốn của tôi. Song tôi cần đến tận nơi, thu xếp công việc đã, rồi mới quyết định được.


Ông ta bảo:


– Tôi e công việc sẽ chiếm mất nhiều thời gian của cô lắm đấy.


Rồi ông tiếp:


– Trước khi qua đây, ở bên Nhật, tôi có làm quen được với một nữ sinh viên Việt Nam. Cô ấy đang học ngành nhuộm ở Ðông Kinh.


Tôi hỏi:


– Cô ấy đã về đây chưa ạ?


Ông ta nói:


– Cô ấy đã tốt nghiệp, nhưng quyết định ở lại học tiếp để lấy một cấp bằng cao hơn, nên có lẽ phải mất thêm vài năm nữa.


– Tôi mong sẽ được gặp chị ấy.


– Tôi chắc cô sẽ gặp thôi. Sinh viên Việt Nam cũng như người Nhật, lòng hoài hương của họ rất mạnh. Họ thường tìm cách họp mặt trong những dịp lễ tết.


Ông cũng khoe đã được người bạn Việt Nam này dịch sang tiếng Nhật cho nghe nhiều bài thơ Việt Nam. Ông khen chị bạn nói tiếng Nhật rất hay.


Tôi hỏi ông:


– Vậy, thi sĩ Việt Nam nào ông thích nhất?


Ông trả lời không cần suy nghĩ:


– Nguyễn Du.

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT