Khu Rừng Lau (Kỳ 141)

 


Kỳ 141


Giọng Miên phát biểu vui hẳn, như một luồng gió muốn thổi quang bầu trời u ám: “Anh kinh doanh giỏi thế thì nền tài chính cách mạng dồi dào quá rồi anh nhỉ?”

-Không đâu cô ơi, bởi tôi phải nuôi một số anh em khá đông nên nhiều khi còn ít tiền quá, anh em bèn kéo nhau đến “nhậm xà” tại Tân An Mỹ Quán trước Bộ Ngoại Giao đường Tôn Trung Sơn làm ra vẻ phong lưu tài tử một lũ, kỳ thực đến gọi thật nhiều lạc rang, ăn thứ đó chả chóng đầy, rồi về nhà mỗi anh làm thêm một bát cơm với món gắp duy nhất, món dưa góp ca la thầu măn mặn nữa là… bế mạc!

Khiết cười, đứng dậy nói:

-Thôi chúng ta cũng nên tạm bế mạc cuộc họp mặt ở đây, chứ cứ nói chuyện mãi về cuộc đời hoạt động hải ngoại của tôi thì… chán lắm!

Hãng cũng đứng dậy nói:

-Bây giờ còn sớm (chàng nhìn đồng hồ) mới tám giờ rưỡi, chúng ta hãy mỗi người kéo một ghế ra sân ngồi cho mát, nói chuyện thêm một lúc nữa.

-Vâng thì ra!

Khiết đáp và mỗi người lôi xành xạch một ghế ra sân.

Hiển vươn vai sung sướng:

-Chà mát thật, thoáng thật.

Kha hỏi Khiết:

-Con đường Nam Kinh Thương Hải dài bao nhiêu cây số hở anh?

-Chừng hơn ba trăm cây gì đó. Từ Nam Kinh đi Thượng Hải tuần tự qua máy thị trấn chính này: qua Tô Châu, gái Tô Châu đẹp có tiếng đấy, đôi má cứ tự nhiên hồng lên, khí hậu nơi đây thế, qua Trần Giang, qua Vô Tích rồi đến Thượng Hải trong ra cửa bể Ngô Tùng.

-Có đúng địa danh Vô Tích trong truyện Kiều của cụ Nguyễn Du: Hoạn Thư sai Khuyển, Ưng đến Lâm Truy bắt Kiều về Vô Tích?

-Chính thị!

Kha gật gù vẻ mơ màng:

-Thích nhỉ, anh đi qua những nơi mang những tên gợi cảm lạ.

-Chà có tâm hồn thi sĩ thì chẳng phải đi đâu xa, cứ ở ngay Nam Kinh anh cũng ngắm được nhiều cảnh, nghe được nhiều tên gợi cảm.

Thế là tưởng ra sân để thay đổi câu chuyện, rồi cũng trở lại chuyện Nam Kinh, nhưng lần này Khiết đã khéo chuyển hướng câu chuyện, chứng tỏ “nhà chính khách có khuynh hướng vương đạo” này cũng có tâm hồn nghệ sĩ lắm (có thể mới vương đạo được chứ).

Khiết nói:

-Thấy Nam Kinh còn vượng địa e đế vương còn có thể xuất hiện nơi đây, bèn sai lấy vàng yểm cho hết vượng khí, vì vậy có tên Kim Lăng. Phía Bắc Nam Kinh có cái đồi gọi là Kê Minh Sơn trên Kê Minh Sơn có một ngôi chùa nhỏ gọi là Kê Minh Tự. Tương truyền Vũ Ðế cất quân đi dẹp giặc đến đây hạ lệnh cho quân nghỉ, định đến sáng hôm sau mới bắt đầu tiến đánh. Vào canh hai Vũ Ðế sực dậy nghe có tiếng gà gáy ngỡ sắp sáng bèn hạ lệnh cho quân sĩ dậy. Giặc ập tới cướp trại, Vũ Ðế không bị đánh bất ngờ, trái lại còn nắm được thế chủ động để tận diệt địch. Sau đó Tề Vũ Ðế nằm mộng thấy một ông già chống gậy tới cho hay ông là thần núi đã làm cho gà gáy để nhà vua hạ lệnh quân sĩ chuẩn bị kịp thời. Do đó Tề Vũ Ðế đặt tên núi này là Kê Minh Sơn và cho xây Kê Minh Tự để tạ ơn thần. Dưới chân Kê Minh Tự có một cái giếng cạn gọi là Yên Chi tỉnh, sát miệng giếng là một phiến đá lớn rất nhẵn, lấm tấm đỏ màu máu. Lại tương truyền rằng Trần Hậu Chủ đời Lục Triều vì mê yến ẩm với nàng Trương Quí Phi, mê khúc Ngọc Thụ Hậu Ðình Hoa, mà rồi cơ nghiệp nhà Trần tan vỡ. Vào lúc tình thế đã nguy khốn quá rồi, quần thần cương quyết đòi giết nàng Trương khiến nàng phải lẩn xuống Yên Trí Tỉnh trốn, quân sĩ tìm được, lôi lên chặt đầu trên phiến đá…

Kha nói:

-Ờ cũng tương tự chuyện Ðường Minh Hoàng với Dương Quý Phi.

Khiết gật đầu:

-Vâng, đại khái vậy. Anh xem tôi cũng chịu khó nhớ sử tích Nam Kinh đấy chứ, tôi ở đấy hơn một năm còn gì! Người ta còn nói Trần Hậu Chủ đã cho xây trên núi này khá nhiều cung điện mà di tích ngày nay chỉ còn lại cái nền Bắc Cực Các, đứng ở đây trông thấy toàn thể Nam Kinh. Phía Nam Nam Kinh xưa có Minh Cố Cung rộng mênh mông, nơi chứa ba ngàn cung nữ nhưng nơi này cũng bị tàn phá hệt vào hồi có loạn Thái Bình Thiên Quốc (1850 64). Di tích xưa, nay chỉ còn chiếc cầu gọi là Ngũ Long Kiều. Trên đồi phía Tây Nam Kinh có Mạc Sầu Hồ Hồ không bao giờ buồn tương truyền có từ đời Nam Tề. Ngoại thành cũng về phía Tây còn có Huyền Vũ Hồ, đặt tên vậy vì tương truyền đời Tống người ta có thấy một con rồng đen xuất hiện ở đây. Huyền Vũ Hồ đặc biệt có một thứ sen hoa tím và vàng rất lớn, trong hồ có năm hòn đảo nhỏ gọi là Ngũ Châu. Sau cùng về phía Tây Bắc, ngay trong thành Nam Kinh, còn một sử tích đáng nhớ nữa là núi Dã Thành nơi xưa Ngô Vương đúc kiếm báu. Chữ “dã” đây nghĩa là đúc. Lẽ cố nhiên đó cũng chỉ là một cái đồi thôi. Lẽ cố nhiên đó cũng chỉ là một cái đồi thôi.

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT