Khu Rừng Lau (Kỳ 262)

 


Kỳ 262


Vân đến với chàng như một nghi lễ dâng lên cho sự sống muôn đời, từng khóe nhìn, từng nụ cười, từng cái quay đi làm vẻ giận dỗi nhỏ, từng cái cúi đầu cho mấy sợi tóc tơ rủ xuống che niềm e thẹn bâng quơ, từng dáng đi vội vàng trong nụ cười hòa hợp, từng lời nói khe khẽ làm xao gợn chút ít nhưng âm vang thì hòa vào với vắng lặng mà trở thành bất tuyệt…

Ngay cả khi Kha nhìn Vân nằm nghiêng để ngửa cọ tay thõng xuống thành giường như hệt người tự cắt gân máu, Kha cũng chỉ thấy đấy là một dáng điệu lả lơi rất đỗi nên thơ. Tình yêu như ánh trăng rằm vằng vặc xóa hết những đốm sao ưu phiền. Ðêm qua Vân ghé vào tai chàng nói thầm: “Anh ơi, có một loài hoa không còn ở thế gian này nữa”, chàng đã ôm ghì lấy nàng theo hình ảnh của hai cây hoa trên hoang đảo sắp bốc thành ánh sáng và chàng cũng ghé miệng bên tai nàng vừa cắn khẽ vành tai vừa nói thầm: “Sự chết chỉ là khởi điểm của hòa đồng để đi vào đời sống thiên nhiên trường cửu, em thấy không?”

Rời khỏi nhà thương, Kha thấy nhẹ người. Sự thực nếu Miên – vì một quyết định bất thường nào đó vào giờ chót – còn ở lại tiếp tục công việc tại nhà thương Hải Phòng hay ở trại tiếp cư thì chàng biết nói với Miên sao đây?

Chàng có dừng lại trước vùng bãi rộng bên sở xi-măng ngoại ô Hải Phòng ngắm lại một lần nữa những hàng lều dựng san sát. Có những lều mới cấp tốc dựng, một phía mép lỡm lên lề con đường về Hà Nội, thế mà vẫn không đủ chỗ chứa các đồng bào từ các ngả Nam Ðịnh, Thái Bình, Kiến An, Quảng Yên ùn ùn kéo tới và mặc dầu tiết trời đầu Xuân lạnh căm căm, họ nằm đông như kiến bâu ngoài sát quanh lều, khuôn mặt ai nấy hân hoan, vì đã được tiếp đón, đã được đưa và khu lều, dù chỉ nằm ngoài lều cũng là thật thoát mọi nguy hiểm. Kha có dừng lại trước Tòa Thị Chính, đồng bào cũng đông nghịt và chen chúc dữ vì sớm mai có chuyến tàu nhổ neo và hôm nay phát vé theo bảng danh sách mấy ngàn người đã niêm yết. Kha chưa về thẳng villa đường Lạch Tray nơi Vân chờ đợi, Vì chàng muốn… nhấm nháp hạnh phúc, chàng rẽ vào Ngõ Ngang Hàng Cháo, bước vào tiệm ăn chàng và nàng vẫn thường ăn trong mấy ngày gần đây. Chàng dự định ăn điểm tâm qua loa rồi mua các thức ăn về cùng nàng giả vờ picnic ngay ngoài vườn, hoặc dưới hàng hiên. Ðặc biệt tiệm ăn hôm nay sao quá đông, thoạt không thấy có bàn trống nào. May thay chàng đứng sững chưa đầy một phút thì một thanh niên ăn xong, trả tiền, rồi sang ngồi cùng bàn với một thanh niên khác ngay bên để tiếp tục câu chuyện của họ. Kha vào ngồi ngay bàn trống đó và com-măng với tên hầu sáng bát cháo cá.

Thì ra hai thanh niên bàn bên cũng mới quen nhau thôi, họ là những người mới thoát hiểm nên câu chuyện rất cởi mở, và ở trường hợp này thì sự cởi mở đó đem lại ý vị cho câu chuyện khiến Kha dù không muốn cũng theo dõi được.

– Vào Nam chuyến này bao giờ tôi mới được trở lại bến đò Rừng của quê hương đây, anh ơi! Sông Rừng tức là con sông lịch sử, sông Bạch Ðằng đấy anh ạ.

– Quê anh ở đâu nhỉ?

– Làng Vĩnh ngay gần Sở Ðúc Quảng Yên – Bến đò Rừng, thuộc huyện Hưng Yên.

– À

– Anh vừa nói quê anh ở Hưng Yên, tầu thủy từ Hà Nội xuôi sông Hồng xuống Hưng Yên có qua Ngã Ba Tầm Vườn, tôi đã qua ngã ba sông này, vâng quả mênh mông như biển, mênh mông không kém sông Rừng đúng lúc nước triều lên cao nhất, nhưng đem lại hai cảm giác khác hẳn nhau. Cái mênh mông của Ngã Ba Tầm Vườn làm ta sợ như sợ một con quái vật chỉ rình nuốt chửng ta, đúng không anh?

– Vâng đúng!

– Nhưng khi anh qua sông Rừng, vẫn là hình ảnh mênh mông, mà sao anh cảm thấy khâm phục như đương được chiêm ngưỡng hình ảnh các vị anh hùng danh tướng thời xưa, anh yên lòng vì biết rằng các vị đó uy nghi thật nhưng không bao giờ làm ác. Thuyền qua sông là một thứ thuyền buồm, ra tới giữa dòng, ngửa cổ nhìn ngọn hải đăng khá cao, tôi hằng ước ao sẽ có lần đến xin người gác hải đăng cho ở nhờ tại nơi đây cả một vụ hè nào đó để nằm đọc sách, rồi ngắm con sông mênh mông mà suy tưởng. Nói là sông, kỳ thực đấy là cửa biển rồi, nước xanh màu biển, bước xuống khoảng bến sông, anh thấy lạo xạo dưới chân những vỏ hà.

– Anh có dịp lên ngọn hải đăng đó chưa?

– Chưa mới tức chứ. Tiếc thật! Giá được ở đấy, rồi sáng sáng không quên chèo thuyền trong sương sớm lên bến ăn bát xôi trắng với chả mực tươi, món quà đặc biệt của bến đò Rừng… ồ nhưng bây giờ thì…

– Bây giờ thì tụi nó về, tụi mình vào Nam.

– Khốn nạn thật! Ánh trăng rằm làm dịu đau khổ, nhưng đứng trên bến đò Rừng, nhìn những người đàn bà lam lũ gánh gồng, rồi nhìn ra sông cửa biển, mình thấy quên hết hận thù, mình thấy mình chỉ là một phần tử quá nhỏ nhen trong vũ trụ, nhưng cũng đồng thời, tư tưởng mình tự nhiên hướng về một cái gì cao siêu, thật cao siêu. Vì là con sông quê hương nên tôi nhớ nó đủ mọi vẻ. Trên bờ chỉ có vài quán trọ xác xơ; ban đêm tiếng sông đổ ra biển ầm ầm như hàng ngàn chiếc cối xay lúa cùng hoạt động một lúc; buổi sáng sương bốc mù mịt, có phải đấy là khói sóng? Ðã có lần sang sông vào buổi sớm, tôi chợt để ý thằng nhỏ thay cha chèo thuyền, bóng nó thấp thoáng nhịp nhàng trong sương, tôi thấy khâm phục nó lạ, tính mệnh tôi lúc đó là ở trong tay nó, nếu sóng giữa dòng xô nghiêng và nó không vững tay lái, con thuyền có thể bất chợt lật úp, dù có bơi giỏi tài thánh cũng chết. Tôi hỏi người cha: “Lái thuyền trên sông Rừng khó lắm, ông lái nhỉ?” ông ta điềm đạm và nhũn nhặn đáp: “Như các cậu, cầm bút khó biết mấy mà các cậu còn học được, thì lái thuyền có khó gì!” Ông lái đã nói đúng ý câu “vạn sự xuất ư nho” đấy anh ạ. Ồ, sông Rừng còn có loài cá he rất hay.

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT