Mơ một cành mai


Trần Văn Lương


 


Ðèn mờ như ảo giác,


Nhếch nhác vách tường câm,


Khu dưỡng lão tối sầm,


Già âm thầm ngóng Tết.


Bao năm dài đợi chết,


Sống cách biệt người thân,


Ao ước được một lần,


Ðầu Xuân nhìn mai nở.


Con từ lâu đã hứa,


Dù cách trở đường xa,


Sẽ mang đến tặng cha,


Cành hoa hằng mong mỏi.


Ngày ngày không dám hỏi,


Vẫn gắng gỏi trông chờ,


Ðêm đến lại thẫn thờ,


Mắt khờ căng giọt tủi.


Thân khuya giờ thui thủi,


Biết tàn lụi giấc mơ.


Nhưng giây phút không ngờ,


Nhưng giây phút không ngờ,


Mở choàng đôi mắt trắng,


Hồn tím lặng ngỡ ngàng:


Chiếc bình cũ trên bàn,


Mai vàng ai đã cắm!


Nhìn màu hoa rực thắm,


Môi ướt đẫm quên lời.


Nỗi đau đớn một đời,


Dần vơi theo tiếng nấc.


Thầm trách mình say giấc,


Lỡ mất dịp gặp con,


Chốn ngàn dặm nước non,


Ðến giữ tròn câu hứa.


Run run lần chỗ dựa,


Lẩy bẩy ngửa vòng tay,


Ôm cứng lấy bình mai,


Cửa tuyền đài vụt hé.


***


Nhá nhem căn phòng bé,


Tia nắng lẻ đầu Xuân,


Lúng túng chậm thay dần,


Ánh đèn sân mới tắt.


Ánh đèn sân mới tắt.


Nằm co quắp giữa phòng,


Tay siết chặt vào lòng,


Chiếc bình bông trống rỗng.


 


(Cali, tháng 1, 2012)


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Dự thi Người Việt 40 năm: Lần đầu được đến Mỹ

Tạm biệt nước Mỹ, tạm biệt những người hiếu khách, cả người Mỹ lẫn Việt Kiều tôi đã gặp trong chuyến đi, các bạn để lại ấn tượng đẹp mãi mãi

‘Bóng Đời’ nắm bắt một cõi hư vô

“Bóng Đời” của họa sĩ Cao Bá Minh tại Việt Báo lúc 11 giờ Thứ Bảy, 17 Tháng Mười Một đã lôi cuốn người thích thưởng lãm hội họa cao cấp.

Tiếng thơ được nhiều người chờ đợi: Trần Dạ Từ

Nhà thơ Trần Dạ Từ sinh năm 1940, tên thật là Lê Hạ Vĩnh, sinh tại Hải Dương. Ông theo gia đình di cư vào Nam năm 1954, định cư ở Sài Gòn...

Bước vào cõi giới ‘Mê Hồn Ca’ Đinh Hùng

Nói đến Đinh Hùng, người ta thường nghĩ ngay tới “Mê Hồn Ca,” tác phẩm đầu tay của thi sĩ do nhà xuất bản Tiếng Phương Đông của Hồ Dzếnh.

Dự thi Người Việt 40 năm: Báo Người Việt và người Sài Gòn

Ước mong của tôi là báo Người Việt sẽ tồn tại thêm vài chục năm nữa để độc giả trong nước có được một tờ nhật báo với những tin tức sốt dẻo

Dự thi Người Việt 40 năm: Từ ‘Thư Cho Người’ đến ‘Tiếng Việt Mến Yêu’

Tuy chưa ngồi làm việc trong tòa soạn Người Việt nhưng với hai trang báo cũng là kỷ niệm với thời gian lâu dài.

Tự Do, tờ báo chia sẻ suy tư cảm xúc

Không hiểu vì sao ngay từ những ngày đầu tiên đọc tờ nhật báo Tự Do, tôi đã nhớ ngay tên năm người chủ trương tờ báo...

Vở tuồng ‘Hai Chiều Ly Biệt’ có phải của soạn giả Thu An?

Gia đình Phong Anh lâm vào cảnh túng thiếu, nên vợ của Phong Anh đành bán đứt bản thảo soạn phẩm “Bên Bờ Đá Trắng” cho Thu An...

Nhớ về thu trước – Thơ Thọ Khương

Đâu phải mùa thu lá mới rơi/ Gió buồn hát khúc nhạc chơi vơi/ Đong đưa hờ hững mây giăng xám/ Dốc đứng chiều tan chợt nhớ người

Tứ Tuyệt – thơ Trần Vấn Lệ

Một giây một phút mà thương nhớ/ Hồ huống trăm năm, đã một đời!/ Núi cách sông ngăn đành chịu vậy/ Nợ không duyên cũng nợ duyên thôi!