Mơ một cành mai


Trần Văn Lương


 


Ðèn mờ như ảo giác,


Nhếch nhác vách tường câm,


Khu dưỡng lão tối sầm,


Già âm thầm ngóng Tết.


Bao năm dài đợi chết,


Sống cách biệt người thân,


Ao ước được một lần,


Ðầu Xuân nhìn mai nở.


Con từ lâu đã hứa,


Dù cách trở đường xa,


Sẽ mang đến tặng cha,


Cành hoa hằng mong mỏi.


Ngày ngày không dám hỏi,


Vẫn gắng gỏi trông chờ,


Ðêm đến lại thẫn thờ,


Mắt khờ căng giọt tủi.


Thân khuya giờ thui thủi,


Biết tàn lụi giấc mơ.


Nhưng giây phút không ngờ,


Nhưng giây phút không ngờ,


Mở choàng đôi mắt trắng,


Hồn tím lặng ngỡ ngàng:


Chiếc bình cũ trên bàn,


Mai vàng ai đã cắm!


Nhìn màu hoa rực thắm,


Môi ướt đẫm quên lời.


Nỗi đau đớn một đời,


Dần vơi theo tiếng nấc.


Thầm trách mình say giấc,


Lỡ mất dịp gặp con,


Chốn ngàn dặm nước non,


Ðến giữ tròn câu hứa.


Run run lần chỗ dựa,


Lẩy bẩy ngửa vòng tay,


Ôm cứng lấy bình mai,


Cửa tuyền đài vụt hé.


***


Nhá nhem căn phòng bé,


Tia nắng lẻ đầu Xuân,


Lúng túng chậm thay dần,


Ánh đèn sân mới tắt.


Ánh đèn sân mới tắt.


Nằm co quắp giữa phòng,


Tay siết chặt vào lòng,


Chiếc bình bông trống rỗng.


 


(Cali, tháng 1, 2012)


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Truyện chưởng Kim Dung của Trần Văn Tích: Từ hư cấu đến hiện thực

Dựa theo bối cảnh, sự kiện cũng như các nhân vật trong truyện chưởng Kim Dung, tác giả Trần Văn Tích lần lượt nêu lên nhiều chi tiết lý thú

Tại sao vĩ tuyến 17 mà không là vĩ tuyến khác?

Lê Công Tâm đã mang ra ánh sáng tại sao Việt Nam lại bị vĩ tuyến 17 chia đôi, phân cách mà không phải là một vĩ tuyến khác? Thí dụ 15 hay 18?

Viễn Châu và bài ca vọng cổ ‘Chim Vịt Kêu Chiều’

Dân đờn ca tài tử rất thích học bài “Chim Vịt Kêu Chiều” bởi vì đây là bài ca vọng cổ có xen vào nhiều lớp kịch.

‘Hồng bay mấy lá…’

Một bài thơ của Tản Đà, không có nhan đề, đúng ra nhan đề bài thơ ấy đã được dùng làm nhan đề cho cả cuốn sách, in ở ngoài bìa: hồng bay mấy lá

Tháng Ba, Đà Nẵng và Em – thơ Lê Tấn Dương

Ta vẫn nhớ thương về nơi ấy/ Những chiều nắng nhạt Ngũ Hành Sơn/ Nhớ đỉnh Sơn Trà trong gió lộng/ Tiếng oán than như tiếng gọi hồn.

Lê Công Tâm ghi nhận được những gì qua Hiệp Định Geneva 1954?

Luật Sư Lê Công Tâm cho rằng, ông thật may mắn khi có thể truy lục được các tài liệu liên quan về lịch sử Việt Nam, nhất là lịch sử cận đại.

Bài vọng cổ xưa ‘Nỗi Lòng Nàng Khương Nữ’ của Huỳnh Thủ Trung

Đến giữa thập niên 1950, soạn giả Huỳnh Thủ Trung đã dựa theo trang tình sử bi thảm của nàng Khương Nữ tìm chồng viết lên bài vọng cổ 12 câu

Nhìn lại một tạp chí miền Nam: Hiện Đại

Trong năm 1960 miền Nam Việt Nam xuất hiện tới ba tạp chí văn chương: Hiện Đại xuất bản vào Tháng Tư, tới Thế Kỷ Hai Mươi, và Sáng Tạo.

Tình muộn – thơ Thọ Khương

Giọt mưa buồn thánh thót/ Thu vàng gợi tình xưa/ Lá rơi chiều cúi mặt/ Thầm lặng đời lay đưa

Hành Tây Bắc – thơ Lê Tấn Dương

Ta đã lưu phương Tây Bắc này/ Hai sáu mùa, theo lá thu bay/ Hết năm, Xuân đến, hoa đào nở/ Mới thấy cuộc đời lắm đổi thay.