Người Ði Trên Mây (Kỳ 18)

 


Kỳ 18


Chị lên bàn, lấy hộp đựng phấn viết bảng trút hết phấn ra, bỏ vào đó một tờ giấy bạc.

-Xin các bạn tùy hỉ!

-Không phải giờ đóng góp! Cả lớp lại nhao nhao.

-Tôi có ý kiến!- Chị vừa đưa tay lên vừa đứng dậy. Tôi xin hát tặng cả lớp bài Tiếng Sông Hương của Phạm Ðình Chương. Các bạn sẽ đóng góp chứ?

-Hoan hô! Hoan hô! Cả lớp nghe nói hát hò vỗ tay ầm lên.

-Tôi có ý kiến! Một người cuối lớp đứng dậy.

-Tôi hoàn toàn đồng ý việc làm của chị. Nhưng tôi nghĩ chị đã lạc đề. Chúng ta đang giờ học. Có lẽ mình nên dành việc này cho mươi lăm phút cuối giờ. Ðược không?

-Tôi không lạc để. Chị tiếp:

-Bài học hôm nay cho ta thấy là một chút mưa, một chút nắng ở đây không thể không gợi cho ta nhớ đến miền Trung được, đó là miền đất ruột thịt của ta, nó liên quan đến ta, và ta có bổn phận phải nhớ nó. Theo tôi hiểu đó là triết lý của bài học!

Và chị hát. Cả lớp im lặng. Ngọn điện néon trên bảng đen hình như sáng hơn. Và tiếng hát ấy của chị, tiếng hát tuy không nghề nghiệp nhưng rõ ràng phát ra từ một trái tim chân thật. Tiếng hát mộc mạc của người con gái mảnh dẻ mà can đảm ấy, đã làm cả lớp rung động.

-Xin cám ơn chị! Xin thay mặt miền Trung đau khổ tôi cám ơn chị! Buổi học hôm nay là buổi học hoàn hảo nhất trong năm của tôi nếu không nói là buổi học mà tôi bằng lòng nhất trong cuộc đời dạy học của tôi.

Tôi muốn ứa nước mắt khi nói với cả lớp sau khi bài hát chấm dứt.

-Lúc đó cô cũng có mặt trong lớp sao?

-Có. Uyên ngồi ở bàn chót.

-Và cô đã chứng kiến…

Ầm! Cắt giữa chừng câu nói tôi là tiếng nổ lớn làm rung rinh những bức tranh trên tường. Cánh cửa kính giữ hơi lạnh của máy điều hòa không khí bị bật vào bật ra nhiều lần. Một số người chen nhau chạy ùa vào quán mang theo khói lựu đạn cay mù mịt. Uyên ho sặc sụa nước mắt nước mũi ràn rụa! Hai tay cô nắm chặt tay tôi. Chén trà Hoàng Cúc đổ ướt mặt bàn.

Tôi biết tôi cũng đang ràn rụa mắt mũi.

……….


-Ê ai như ông Thăng kìa!

Trước hàng rào dẫn vào cửa phòng chiếu rạp Rex tôi thấy Uyên và mấy người trẻ tuổi. Một cậu tóc dài phủ ót, quần ống rộng, áo chẽn. Còn cậu kia tóc ngắn, y phục gọn, mắt sáng. Cô gái đứng cạnh Uyên khá cao lớn, cả khuôn mặt như chìm trong đôi mắt kính đen gọng to.

-Chào anh Thăng! Uyên bước tới đưa tay về phía tôi.

-Chào! Tôi bắt tay Uyên.

Quần jean xanh bạc màu, sơ-mi trắng rộng, tóc dài bím đuôi sam, Uyên tươi mát và ngây thơ như một thiên thần.

-Xin giới thiệu anh, đây là Cathy Hồng, bạn Uyên, và đây là Tấn và Minh ở Luật Khoa.

-Chào!

-Và đây là anh Thăng! Cô giới thiệu tôi với bạn mình.

-Thưa anh. Cả ba người trẻ tuổi cùng nói.

-Xin lỗi mấy bồ nhé! Uyên nói với các bạn, và cô kéo tay tôi lôi về phía quầy giải khát bên hông tiền đình.

-Sao hôm đó anh không chờ Uyên?

-Tại sao tôi phải chờ cô?

-Ðưa bố ra xe trở vào phòng đọc sách thì anh đã đi mất tiêu.

-Tôi là người ít kiên nhẫn.

-Sao anh không phone cho Uyên.

-Nhưng tôi đâu có số điện thoại của cô?

-Ồ! Uyên kêu lên bật cười.

-Cô thích Romy Schneider không? Tôi nói lảng.

-Thích! Anh đi với bọn này nhé!

-Cô có thể chờ tôi lấy vé được không?

-Không còn vé đâu! Uyên chỉ tôi xem tấm bảng Hết Vé dựng trước cửa tò vò.

-Làm sao?

-Uyên có rất nhiều giấy mời. Anh đi với bọn này nhé?

-Cám ơn cô! Ðể khi khác. Tôi có chút việc phải làm ngay bây giờ.

-Anh làm sao vậy? Uyên có chuyện muốn nói với anh thực mà!

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT