Người Ði Trên Mây (Kỳ 67)



Kỳ 67


Tự nhiên tôi liên tưởng ngay đến tấm thiệp mà ông Phan đã gửi tôi với mấy câu thơ của Lý Bạch trong bài Thục Ðạo Nan.

Tôi cũng lờ mờ hiểu tại sao báo chí đã không còn đề cập đến tên ông trong danh sách những ứng viên có thể sẽ đứng ra thành lập nội các. Có phải vai trò ông Phan là làm một thứ hào quang giả để moi ra một ánh sáng thật nhằm đánh lừa những dư luận chính trị trong một tình thế khó khăn của thời cuộc?

-Thưa bác, bao giờ thì bác và cô Uyên lên đường?

-Chưa định được. Tôi còn khá nhiều việc phải thu xếp. Ông nhà tôi biết tính tôi. Không thích dời đổi. Tôi ở đâu quen đó mất rồi. Lạ nước lạ cái làm tôi khó chịu lắm!

-Nhưng rốt cuộc rồi bác cũng vẫn phải thay đổi chỗ ở?

-Còn làm sao được! Xuất giá thì phải tòng phu chứ!

Như vậy là ông Phan không có lối về. Con đường ông đi quả là con đường vào đất Thục. Tôi nghĩ là ông đã không đi lầm đường, nhưng chắc chắn cờ đã không đến tay ông. Ông nhảy vào một thời thế dầu sôi lửa bỏng mà phần trang bị của ông còn thiếu nhiều thứ quá chăng? Hay ông đang đánh một canh xì phé mà phần thắng sau cùng không bao giờ thuộc về mình vì cả cỗ bài ấy đã được đánh dấu quá tinh vi? Cũng có thể đó là một ván bài đã được trang xếp theo ý của người cầm cái.

Lá bài cuối cùng của ông Phan được rút chắc chắn sẽ phải là một lá bài để thua cho dù đúng đó là một lá bài mà ông mong muốn.

-Cậu Thăng, ông nhà tôi còn nhắn một điều: nếu cậu muốn học thêm, nhà tôi sẽ lo cho cậu một cái học bổng bên ấy. Cậu nghĩ sao?

-Hấp dẫn!

Tôi thoáng có cái ý nghĩ đó trong đầu. Quỳnh sẽ bỏ tôi đi. Và Uyên rồi cũng không có con đường nào khác. Tôi bây giờ như một thứ cây mọc ven sông, nhìn những dòng nước chảy miết, liên tu hồ tận. Và bà Phan đang thả cho tôi một chiếc phao.

Ði Mỹ là một giấc mơ của tôi cách đây mười năm. Giấc mơ ấy có còn theo đuổi tôi không? Nhưng có lần tôi từ chối chuyến đi Pháp của ông Lý, và bây giờ lẽ nào tôi nhận chuyến đi Mỹ của ông Phan?

Cửa phòng bỗng xịch mở, Uyên bước vào nhẹ như một chị mèo. Bà Phan ngồi chìm trong ghế bành quay lưng ra cửa, nên không nom thấy Uyên. Tôi đưa mắt cho Uyên biết là có người trong phòng, nhưng cô không hiểu ý tôi. Cô đi thẳng đến chỗ tôi ngồi. Khi nhận ra sự có mặt của bà Phan, Uyên đưa tay lên miệng như che nỗi kinh ngạc. Bà Phan rất trầm tĩnh:

– Ngồi xuống đi con!

-Con xin lỗi me. Con tưởng không có ai trong phòng.

-Không sao. Nhưng me có cảm tưởng là con không bao giờ gõ cửa khi vào phòng anh Thăng, phải vậy không?

-Thưa me… Uyên vẫn đứng cạnh tôi.

Tôi giả lả:

-Bao giờ cô Uyên đi Mỹ vậy?

-Ði Mỹ? Cô ngơ ngác.

-Uyên đi Mỹ làm gì cơ chứ?

Tôi cũng ngạc nhiên không kém, nhưng bà Phan trấn an ngay:

-Me chưa kịp cho con biết là bố muốn mẹ con mình sang bên đó!

-Chúa ơi, bố bỏ Sài gòn mà đi luôn sao?

-Sao lại đi luôn? Bố bị ốm bất ngờ, phải nằm bệnh viện một thời gian. Bố cần mẹ con mình.

-Nhưng me nhận thư bố hồi nào? Sao me giấu con?

-Uyên!

Bà Phan trừng mắt ngó con gái.

-Xin lỗi me!

-Me không bằng lòng cách hỏi của con. Me cấm con từ nay không được có thái độ hỗn hào đó nữa. Con nghe chưa?

-Thưa me, con nghe.

Bà Phan quay về phía tôi.

-Phần cháu, tôi muốn nghe ý kiến của cháu.

-Cháu cám ơn bác. Nhưng cháu muốn xin phép bác cho cháu thời gian suy nghĩ trước khi trả lời…

-Sao? Bà Phan nhổm người dậy.

-Cậu không thấy đây là cơ hội tốt cho cậu sao?

-Thưa bác!…

Uyên chen vào:

-Thưa me, cơ hội tốt nào dành cho anh Thăng vậy?

-Uyên, im nào!

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT