Nhật Bản và mùa hoa anh đào



Giáng Hương 67


 


Hoa Anh Ðào đẹp nhất là vào lúc chúng nở trọn vẹn, những cánh hoa mở tung ra, mơn mởn, phơn phớt hồng.


 



Người Nhật dùng hai chữ “mãn khai” gốc từ chữ Hán để chỉ lúc hoa Anh Ðào nở rộ đẹp nhất, như người đàn bà vào độ “xuân thì mãn khai.”


Ðây chính là lúc mà người thưởng lãm, cũng giống như những tình nhân háo hức, đổ xô nhau đi thưởng hoa đông nhất.


Nhưng đến khi hoa tàn thì phần đông đều hờ hững quay lưng bỏ đi. Cho nên cái lẽ thường tình là ai đến nước Nhật vào buổi đầu Xuân cũng đều mong ước được nhìn thấy hoa Anh Ðào vào độ mãn khai.


Tuy nhiên cũng có những tấm lòng, khi nhìn thấy muôn vàn cánh hoa rụng xuống và bay tơi tả trong gió, thì lòng lại rung động một cách khác, như một nhà thơ haiku đã từng viết: “chân thành – là những ai – đến sau mùa hoa nở…”


Vâng, khi những cánh hoa Anh Ðào bắt đầu mềm nhũn và run rẩy trong gió lạnh, khi màu hoa đã đôi phần phai nhạt, mà vẫn còn có những người đến để trầm lặng ngắm hoa, đấy mới chính là những con người chân thành nhất…


Năm nay, mùa Xuân đến sớm, các bạn chỉ muốn là những lãng nhân ngắm hoa, hay muốn được làm những người bạn với trái tim chân thành?


(Nguồn: [email protected])


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Dự thi Người Việt 40 năm: Từ ‘Thư Cho Người’ đến ‘Tiếng Việt Mến Yêu’

Tuy chưa ngồi làm việc trong tòa soạn Người Việt nhưng với hai trang báo cũng là kỷ niệm với thời gian lâu dài.

Tự Do, tờ báo chia sẻ suy tư cảm xúc

Không hiểu vì sao ngay từ những ngày đầu tiên đọc tờ nhật báo Tự Do, tôi đã nhớ ngay tên năm người chủ trương tờ báo...

Vở tuồng ‘Hai Chiều Ly Biệt’ có phải của soạn giả Thu An?

Gia đình Phong Anh lâm vào cảnh túng thiếu, nên vợ của Phong Anh đành bán đứt bản thảo soạn phẩm “Bên Bờ Đá Trắng” cho Thu An...

Nhớ về thu trước – Thơ Thọ Khương

Đâu phải mùa thu lá mới rơi/ Gió buồn hát khúc nhạc chơi vơi/ Đong đưa hờ hững mây giăng xám/ Dốc đứng chiều tan chợt nhớ người

Tứ Tuyệt – thơ Trần Vấn Lệ

Một giây một phút mà thương nhớ/ Hồ huống trăm năm, đã một đời!/ Núi cách sông ngăn đành chịu vậy/ Nợ không duyên cũng nợ duyên thôi!

Viết cho Hạc – thơ Trần Tuấn Kiệt

Một buổi tình cờ họp bạn thơ/ Hai mươi năm đó đến bây giờ/ Văn chương lấn lướt người thiên hạ/ Kết nghĩa kim bằng trọn ý thơ

Niệm khúc Nha Trang – thơ Trần Thoại Nguyên

Nha Trang ơi! Anh lại trở về/ Trời vào thu gió biển se se/ Biển êm ru xanh màu tình nhớ/ Anh lang thang lặng lẽ bước đi...

Ðừng đón tôi – thơ NTAĐ

Đừng đón tôi vào những chiều về học/ Giờ tan trường, bè bạn hỏi... người yêu?/ Trong lặng yên, tôi se sẽ lắc đầu

Mắt đời giữa cuộc bể dâu – thơ Mặc Phương Tử

Ước mơ chi cõi thiên đường/ Về lo chăm sóc mảnh vườn diệu tâm/ Đời thường khuya sớm thâm trầm/ Hoa thơm, trái ngọt, pháp âm nhiệm mầu.

Ngày ta thả gió trôi về biển – thơ Lý Thừa Nghiệp

Ngày ta thả gió trôi về biển/ Đứng giữa ngàn thu máu gợn sầu/ Thì chớ hẹn đời sau cùng lũ én/ Bay mỏi mòn mộng mị với