“Nixon và Kissinger Bán Ðứng Ðồng Minh”


Sách mới


 


Biên khảo, tác giả Trọng Ðạt


 


(dầy 311 trang, giá 18 Mỹ Kim


Người Việt Dallas xuất bản)


“…Cũng như hai cuốn biên khảo về chiến tranh Việt Nam của cùng tác giả xuất bản năm 2008 và 2010 trước đây mấy năm, cuốn sách này có mục đích phục vụ quí độc giả về phương diện kiến thức phổ thông và để chúng ta có cái nhìn khách quan hơn đối với giai đoạn lịch sử cận đại vừa qua.



Nội dung được giới hạn trong khoảng thời gian của thập niên 1970 khi mà Hoa Kỳ bắt đầu rút khỏi Ðông Dương để thực hiện Việt Nam hóa chiến tranh cho tới khi Ðông dương sụp đổ vào Tháng Tư năm 1975. Khác với hai cuốn trước, ở đây tác giả nghiêng về phương diện chính trị nhiều hơn là quân sử. Ngoài ra tác giả chú trọng về hòa đàm Paris, quan điểm nhìn từ phía Mỹ nhiều hơn, người Mỹ chủ động cuộc chiến tranh Ðông Dương nên họ nắm giữ nhiều sự thật bí mật.


Nay cuộc chiến Ðông Dương đã trôi qua ba mươi bẩy năm, các nhà chính khách, tướng lãnh Hoa Kỳ đã tiết lộ hầu hết bí mật về giai đoạn máu lửa này. Các nhà học giả Mỹ đứng đắn nghiên cứu về chiến tranh Việt Nam cũng đã làm sáng tỏ mọi nghi vấn với tinh thần vô tư, công trình biên khảo sưu tầm và sự diễn tả trung thực của họ có thể khiến chúng ta tin tưởng được… Nay cuộc chiến tranh Việt Nam đã trở thành quá khứ, đã diễn ra từ nửa thế kỷ qua thì không thể nghe theo tin đồn vì mọi bí mật đã được bạch hóa. Phía người Mỹ, những bí mật dần dần đã được tiết lộ nhờ giải mật, có lẽ chỉ còn những chi tiết chưa được bạch hóa, còn về đại thể đã được các nhân vật chính trong cuộc kể ra hết rồi…


Những cuộc chiến tranh lớn trong lịch sử Mỹ trước đây như Thế Chiến Thứ Nhất, Thế Chiến Thứ Hai, cuộc chiến tranh Triều Tiên không thấy có sự phản kháng cũng như sự can thiệp của người dân. Sang thập niên 60, người dân Mỹ đóng vai trò then chốt một cách rõ rệt trong cuộc chiến và ảnh hưởng trực tiếp tới những quyết định quan trọng như đem quân vào Việt Nam năm 1965 cũng như rút khỏi nơi đây năm 1973. Những quyết định căn bản về cuộc chiến Việt Nam của Hoa Kỳ không phải chỉ là hành động của một người. Trên thực tế không ai có thẩm quyền kết thúc cuộc chiến dù là Nixon, Kissinger, Gerald Ford… mà chính là người dân đã có quyết định sau cùng.


Tìm hiểu quá khứ, chúng ta không suy diễn theo ý kiến cá nhân mà cần tôn trọng sự thật lịch sử. Khác với các chế độ độc tài, lịch sử chỉ là một công cụ tuyên truyền, nhưng tại phần đất của thế giới tự do quá khứ được diễn tả, làm sống lại gần như nguyên trạng. Niềm hoài vọng của tác giả cuốn biên khảo này chỉ là cố gắng tới gần sự thật nhất mà tác giả có thể thực hiện được.


Arlington Texas- Mùa bầu cử, cuối tháng 9 năm 2012.


(Trích: Lời nói đầu của cuốn “Nixon và Kisinger Bán Ðứng Ðồng Minh”)


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Lục bát sinh nhật

Mỗi sinh nhật tôi lại nhớ đến bài thơ ấy của Cung Trầm Tưởng. Mỗi đêm mưa tôi lại đọc bài thơ ấy của Cung Trầm Tưởng. Đó là mùa mưa Sài Gòn. Đó là Sài Gòn của chúng tôi.

Một trung đội trưởng Nghĩa Quân

VNCH mà điên cuồng chống Cộng thì đâu có chính sách chiêu hồi, đâu có bắt tù binh cả trăm ngàn nuôi ăn cho mập rồi trao trả? Thằng cha này chắc chưa bao giờ cầm súng!

Một nén nhang cho ngày Tháng Tư Ðen – Thơ Nguyễn Xuân Nghĩa

Người bắn anh có thể là bạn tôi/ Một gã thanh niên miền Bắc/ Cũng có thể là tôi/ Tôi cũng bị buộc vào Nam “đánh giặc.”

Phố Hoài – Thơ Phùng Hiếu

Hoàng hôn nghiêng phố cổ/ Bóng em nghiêng sông Hoài/ Tóc dài em nghiêng phố/ Ta nghiêng về bên nhau.

Gióóóóóó… – Thơ Trần Vấn Lệ

Hôm nay... nắng mà lạnh... và gió... như gió lộng./ Cái ao nhỏ nổi sóng, biển chắc là bạc đầu!

Ngày 30 Tháng Tư

Tôi là một người Việt Nam, sống và lớn lên, trưởng thành trong thời buổi ấy, thời buổi đau thương nhất của đất nước, nay lại sống suốt 29 năm trong chế độ, sắp sửa 30 năm...

Ngủ đi con – Thơ Đặng Tiến Đạt

Quằn quại khóc than, làm sao khô suối lệ/ Con đâu rồi, con ơi, con ở đâu?/ Chưa vào đời đã thắm đỏ mái đầu/ Cha mẹ chôn con, chôn từng khúc ruột...

tình yêu? – Thơ Lê Minh Hiền

làm gì có tình yêu/ khung cửa đời hé mở/ lối đi... về thiên thu

Trời tháng năm – Thơ Trần Thoại Nguyên

Trời tháng năm tôi về thăm hạ cũ/ Bóng phượng gầy lửa cháy rụi hoa niên/ Con tu huýt thổi chiều xưa trong gió/ Lũ trẻ trâu giờ phiêu lãng bao miền.

Đinh Phụng Tiến, từ ‘bia miệng’ tới ‘hồi kết không có hậu’

Tôi nghĩ, ở truyện ngắn cuối cùng tập truyện của mình, nhà văn Đinh Phụng Tiến đã hiển lộng khả năng dựng truyện, làm chảy nước mắt người đọc một cách tài ba...