Thơ Du Yên


Hà Nội niềm nhớ không nguôi


 


Kính tặng những người xưa Hà Nội


 


Chợt quay cuồng cùng trăm ngàn nỗi nhớ


Trong từng tế bào già nua


Thăng Long thành


Một thuở


Nghi Tàm, Quảng Bá những ngày thơ


Từng trái ổi chín mọng


Ðợi chờ


Ngọt lịm môi em


Nụ hôn ngày cũ…


Nồng nàn mùi trái thơm ngây ngất


Như ly rượu trào chưa uống đã say


Qua từng tháng ngày


Những ngày xưa Hà Nội


Ðếm nỗi cách xa


Bằng từng năm dài tháng đợi


Mịt mù sương phủ núi cao


Ðốt dần đời bằng những ly rượu ngọt ngào


Giọt rượu cuối cùng trong chai vắt cạn


Vẫn khề khà ngất ngưởng


Chưa say!


 


Có lần qua Hà Nội năm tám hai *


Buổi chiều tháng năm trời mưa lất phất


Cây cầu sắt qua sông run lên bần bật


Ðôi tay an phận trong cùm!


Ôi! Hà Nội điêu tàn


Mái xưa rêu phủ


Vách tường loang lở


Con đường xưa


Từng hàng cây cúi mặt


Ngậm ngùi nhớ lại bước chân đan


Của ngày xưa còn bé


Cõi sầu nứt nẻ


Nhớ thương về một thuở mộng mơ


Ngày tháng tuổi thơ Hà Nội!


Cõi già cằn cỗi


Ðếm từng nỗi nhớ


Bây giờ


 


Lại nhớ về những buổi trưa Văn Miếu


Ngồi trên lưng rùa


Cứ tưởng mình là sĩ tử xa xưa


Trăm năm ngày tháng cũ


Vinh quy bái tổ


Áo mão xênh xang


Rộn rã xóm làng


Nhưng chỉ là giấc mơ lãng đãng


Của tuổi thơ ngày tháng


Dại khờ


 


Sân trường Lý Thường Kiệt


Vang tiếng ve thảm thiết


Ðón phượng về dáng đỏ màu phai


Sân Septo quần thảo mệt nhoài


Mặc ống chân sưng vù


Vẫn hẹn ngày mai


Tranh tài


Bằng banh trái bưởi…


Vườn bách thảo bóng râm mát rượi


Mẹ cho tiền ăn dĩa “thịt bò khô”


Năn nỉ ông già tàu xin thêm nước xốt


Ớt đỏ cay sè


Nghe ve buồn than thở


Buổi chia tay quyến luyến sân trường


Giờ mẹ chẳng còn


để lại nhớ thương


Và sân trường xưa cũng đành cách xa


Ðành ôm nỗi nhớ mong


Từng hè qua nơi xứ lạ


 


Những trái sấu dầm Hà Nội


Vị chua ngọt cay tê đều lưỡi


Nhai thật ròn như tiếng trống tan trường


Ríu rít đàn chim non bay khắp ngả đường


Mầm non nước việt


Cuối cùng chia đôi chém giết


Ðau lòng cho Quốc Tổ Hùng Vương


Nhìn những đứa con tuyệt vọng trong sóng vỗ


Vùi thây giữa lòng đại dương


Lang thang khắp nẻo đường


Vẫn nhớ về quê hương bỏ lại


Những hận thù tham vọng đảng phái cá nhân


Trăm ngàn khổ lụy đổ xuống đầu dân


Biết cùng ai than thở !


 


Tôi nhớ về Hà Nội của tôi


Một thuở


Trên nửa thế kỷ trôi qua


Oằn vai gánh nặng


Những đau thương của cả quê hương


Giờ đây lầm lũi bước


Ðếm nỗi buồn lưu xứ


Trong từng ngày tháng cuối


Một đời…!


 


*Ngày chuyển từ trại tù Vĩnh Quang về trại tù Z 30A Xuân Lộc


vào đầu tháng 5 năm 1982, xe chạy qua Hà Nội


______


 


Vẫn nhớ về Hà Nội


 


Cứ mãi hẹn


Một ngày trở về thành phố tuổi thơ


Nhưng mãi hẹn cho ngày chờ tháng đợi


Ngày về vẫn chỉ là ước mơ


Ước mơ không với tới


 


Năm năm tư trong ngày hấp hối


Tôi vội vã ra đi


Lúc vừa xuất hiện


Những gương mặt trâng tráo lầm lì


Ðầu đội nón cối


Ngôn từ xa lạ


 


Thành phố của tôi rũ buồn cây lá


Thưa dần từng bước chân quen


Vì tất cả đang bỏ đi


Thật vội vã


 


Rời Hà Nội trên chuyến xe lửa


Ở ga Hàng Cỏ


Vào một buổi chiều hình như


Trời lất phất mưa


Từng con đường quen đưa tay vẫy


Tiễn đưa


Những người đi


Không hẹn ngày trở lại


 


Lòng buồn đến tê dại


Khi bánh sắt nghiến trên cầu Paul Doumer


Năm mươi bốn năm dường vẫn còn nghe


Tiếng sông hồng hò hẹn


Một ngày về


 


Mờ mờ xa Nhà Bác Cổ


Có những bộ xương người trong quan tài gỗ


Hình tròn


Những giờ trốn học


Ra những đụn cát ven sông


Chia hai phe


Ngọn cờ lau tập trận


Từng phút xa dần


Nghẹn ngào nuối tiếc


 


Giã từ tuổi thơ


Cùng nước Hồ Tây xanh biếc


Hè về rộn rã tiếng ve


Ðường Cổ Ngư quen lối đi về


Rợp bóng hoa phương đỏ


 


Tiếng xe điện leng keng ngày đó


Nhảy xe lên tận Bờ Hồ


Còn vô tư nào hơn được tuổi học trò


Chân sáo nhảy


Cuộc đời hoa mộng


 


Ðến nay gần tròn cuộc sống


Vẫn chẳng sao quên


Ðêm đêm chong đèn


Viết những giấc mơ


Về ngày xưa Hà Nội!


DuYên


(Nguồn: Tác giả gửi qua [email protected])

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Hà Nội, những mùa Xuân phai

Tôi chưa hề nghe ai nói “yêu muốn khóc” bao giờ, chỉ độc nhất có một người làm thơ là Hoàng Anh Tuấn. Yêu đến như thế là... yêu quá là yêu.

Những cánh hoa cuối năm

Vào những ngày cuối tháng của năm, tôi có dịp lên thành phố Saigon, không khí sinh hoạt trông nhộn nhịp hẳn lên, bao hình ảnh xem như đã chuẩn bị trước từ nhiều tháng qua, những sắc màu,những...

Em có hay xuân về! – Thơ Mặc Phương Tử

Em có hay!/ Những chiếc lá thức tàn canh/ Cây chuyển mạch,/ Dòng đời thay sắc áo/ Hoa đương nụ dưới ngàn sương huyền ảo/ Cánh chim về chở trĩu ước mơ xanh.

Sương chiều ngồi nhớ bằng hữu – Thơ Trần Tuấn Kiệt

Sương lạnh chiều vây phủ/ Ngồi rồi nhớ cố nhân/ Độc ấm trà ra khói/ Thời gian quyện lững lờ.

Sắc màu tình yêu – Thơ Lê Minh Hiền

mùa đông lá đỏ/ mùa hạ lá vàng/ xuân hồng thấp thoáng/ thu nay mắt huyền

Dấu vết dòng sông – Thơ Phan Nam

Những con sông rời xa bến đợi/ Nặng trĩu nỗi niềm cỏ hoa/ Mùa chạp bay trong nhang khói/ Tháng giêng lặng lẽ đưa thoi.

Mùa Xuân đến – Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh

Ban mai đến/ Ngày đưa tôi đến/ Lời hôm qua mối đùn/ Lời hôm qua xanh cỏ/ Mớ ý nghĩ nháo nhào tiếng sấm

Xuân bồi hồi – Thơ Giao Yên

Bánh chưng xanh hương ngát/ Mai vàng rung cánh ngân/ Ngoài trời mưa lấm tấm/ Trong nhà rượu lâng lâng

Nhạc lính

Trong suốt những tháng năm dài chinh chiến, người lính là hình ảnh nổi bật trong cuộc sống, gắn chặt với cuộc chiến, diễn ra từng ngày từng giờ trên khắp đất nước.

Nguyễn Sỹ Tế, người đứng ở ngoài nhóm Sáng Tạo?

Nhà văn Nguyễn Sỹ Tế là một trong hai nhân vật được coi là “lý thuyết gia” của nhóm Sáng Tạo, ngay tự những ngày còn phôi thai, theo nhà văn Mai Thảo.