Thơ Giao Yên


Vào Xuân


Cầm tay em bước vào xuân
Tâm hương xuân sắc cứ tuần tự qua
Mắt xuân xanh nét mượt mà
Xin xem bến nước người ta soi mày
Hỏi từ xuân ấy tới nay
Bến xưa có đọng phơi bày xuân thương?
Ðường xuân vẫn tỏa hơi sương
Giọt nào còn đọng bụi hường ruổi rong
Ðường xuân phía trước hiện dần
Phía sau hun hút mù tăm bụi mờ
Giữ giùm nhau phút ban sơ
Lỡ mai gặp lại xin chờ vào xuân.



Xuân tha hương


Vẫn xuân xa xứ
Nghe lòng lâm ly
Thiên hạ mộng sự
Mình say li bì.



Xuân hồi tưởng


Mới đó mà nay Tết nữa rồi!
Nhép đôi lời lấy bút ghi chơi
Ngẩng lên chửa nhạt chòm mây chó
Nghĩ lại dần phai giấc mộng đời
Lắm lúc rượi buồn ra biển lớn
Trông về quê kiểng mịt mù khơi
Thời nay cố xứ càng kiêng cữ
Ðâu chỉ ngày xuân mới lựa lời
Mở miệng ra là luôn phấn khởi
Với toàn hồ hởi gắn tràm môi
Mình nay hồi tưởng khi lơ láo
Thấy đóa hoa xuân mũm mĩm cười.



Sẽ


Gió bên ấy tràn lan cuồng bạo
Gió bên nầy lãng mạn mê man
Gió bên ấy tràn sang đợt đợt
Gió bên nầy lãng mạn loãng tan
Nay bên ấy, bên nầy đã thấy
Gió vi vu lãng mạn lên đàng
Ta xin nhắc cùng em đôi tiếng
Chắc bước đời sẽ được thênh thang.



Xuân tâm


Nhan sắc mùa xuân – Ôi! Mướt lắm!
Tựa như người ngọc mơn mởn da
Lộ y như vậy nhìn như mới
Ðất chẳng khác mà thấy khác ra
Xuân đến rồi đi đầy quyến luyến
Chén tàn đành tiễn chớ phôi pha
Từng ly gây nhớ hương ngày cũ
Năm tháng xuân tâm khó nhạt nhòa.



Mây bơ vơ


Lùi xa bấy dặm quan hà
Bạc đầu núi đẫm sương là đà mây
Bỏ mây ở lại phía nầy
Mặc mây thấm nỗi từ đây lạc loài
Nước non chừ nước non ơi!
Ngoái trông thác chẳng hề vơi tuôn dòng
Mây bơ vơ quá long đong!
Mưa rưng rưng lệ mủi lòng cố hương.



Ðang buồn


Ðang buồn! Trời bỗng xửng mưa
Làm cho quá hẩu nhặt thưa giọt buồn!
Ðang buồn ngùi nhớ ngút phương
Lại nghe ngân khúc du dương mơ màng
Ðang buồn mây vẫn lang thang
Lại nghe rên rỉ tràng giang đẫm buồn
Ðang buồn ngựa đã sa truông
Lại nghe ủy mị cung thương đẫm hồn
Ðang buồn lãng mạn áo buông
Em đừng chững đã – Ta buồn khỏi vơi.


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Thanh Nam, giấc ngủ cô đơn

Nhà văn Thanh Nam tên khai sinh Trần Đại Việt, sinh năm 1931 tại Nam Định, Bắc Việt Nam, mất năm 1985 tại Seattle, Hoa Kỳ, vì bệnh ung thư.

Tuồng chiến tranh thịnh hành thời đầu thập niên 1950

Không hiểu do nhận định thế nào về nhu cầu giải trí, mà khán giả cải lương những năm đầu thập niên 1950 lại đổ xô đi coi tuồng chiến tranh.

‘Ánh Trăng’ của Nguyễn Xuân Thiệp – bài thơ như bút ký đời người

Thơ Nguyễn Xuân Thiệp là một làn gió mới thổi vào sinh hoạt văn học hải ngoại đầu 1990. Kết cấu thơ không cách tân thời thượng, nhưng mới.

Thơ Bùi Giáng ảnh hưởng Nguyễn Du, Huy Cận?

Bùi Giáng là một trong những thi nhân cách biệt với đám đông. Tuy vậy, tiếng thơ ông khởi đầu ít phổ cập đại chúng.

Nhân một cái phân ưu

Tháng Giêng, 2019, cũng khoảng tháng này nhà thơ Nguyễn Bính qua đời ngay nơi quê quán Nam Định của ông, nhưng vào năm 1965.

Sân khấu Hậu Tấn với tuồng chiến tranh hiện đại

Đoàn hát Hậu Tấn ra đời đầu năm 1950 và khi gánh Hoa Sen hình thành khai trương bảng hiệu (1951) thì Hậu Tấn rã gánh.

Thơ Trần Vấn Lệ – Ôi Sao Thơ Buồn Vậy

Có bóng bởi có hình...Có hình nên có bóng.../ Anh nhớ em, bất động...sao trời rớt thành sương!/ Em ơi, anh dễ thương...làm thơ như vậy đó...

Mỹ như Tôi

Nhưng nếu tôi cũng thấy không được thoải mái, chính là vì tôi không thể không tự hỏi: Đây là nước Mỹ nào vậy.

Thơ Hoa Nguyên – Cho hết thời lãng mạn

Ta lãng mạn cho hết thời lãng mạn/ Vẽ chân dung mình lên những củ khoai/ Ta lãng mạn cho hết đời bỉ vận/ Thơ về đâu quang gánh ở phương đoài

Một thứ tự do hoang dại

Lần đầu lên Đà Lạt, tôi được nghe kể là người Pháp trước kia đề ra những quy chế rất gắt gao cho việc xây dựng các biệt thự ở đây.