Thơ Hoàng Anh 79

Như chiều biệt ly

Hết chưa một cuộc lữ hành
Bánh xe sinh tử chạy quanh kiếp người
Còn không một cuộc rong chơi
Ta về cát bụi xanh đời cỏ cây

Thời gian quên mất tuổi dài
Buồn như tháp cổ tháng ngày quạnh hiu
Em giờ xa lắm dấu yêu
Như loài hoa tím rụng chiều biệt ly

Mai về xếp lại tàn y
Bước qua sông rộng một đi không về
Ðời còn dài lắm giấc mê
Em đâu để trả tóc thề trăm năm

Giang hồ bạc áo phong trần
Nên tình ta đó thăng trầm xót xa
Còn nghe tiếng vó ngựa xa
Mà sao đường cũ nhạt nhoà bóng mây

Nhục vinh theo khói sương bay
Tình em muôn kiếp lưu đày trong tim
Cuối rừng lảnh lót tiếng chim
Bên đồi gió hú lặng im tiếng người!
(10.4.2015)


Theo cánh hạc đêm

Xa rồi tiếng vó ngựa hoang
Em còn ru giấc ngủ tàn chiêm bao
Xa nhau đến tận trời nào
Ngày qua sợi tóc ngả màu hoàng hôn

Ta đi sương lạnh buốt hồn
Nghe sông núi thở đời mòn gót đau
Tim em có nụ hôn đầu
Gởi thương cho gió gởi sầu theo mưa

Vẫn là lối cũ đường xưa
Em treo nổi nhớ từ mùa trăng lên
Ta còn gì nhớ để quên
Bay theo cánh hạc của đêm lạc loài

Nợ em tháng rộng năm dài
Tình như mây trắng bay hoài ngàn năm
Một mai về phía xa xăm
Trên lưng tuấn mã in hằn vết thương

Cạn đi nửa chén rượu buồn
Ai chờ ai nữa cuối đường lãng du
Xa em xa lắc biệt mù
Bụi thời gian xoá đêm từ tạ nhau!
(3.5.2015)

(Nguồn: sangtao@org)

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT