Thơ Nguyễn Ðạt

 


Chiều qua bắc Tiền Giang


Nhớ Chiều-qua-bắc-Vàm-Cống – Tô Thùy Yên
Phút hoài xưa bắt mỏi mê chèo
Mặt nước minh mông mờ khuất bến
Người đi thuở ấy giờ tới đâu
Hình bóng mù khơi chiều sẫm hiện.


Chiều qua bắc Tiền Giang nhớ bạn
Chiều qua bắc Tiền Giang nhớ nhà
Không thể chìm rơi tình nghĩa nặng
Mấy cồn thắm thiết dàn trôi kia.


Chiều không bìm bịp kêu nước lớn
Nhớ thuở hoang sơ nước lẫn bờ
Tiền Giang xa dạt bãi chộn rộn
Chia trăm dòng một nỗi bâng quơ.


Chiều trời lặn giữa cột đóng đáy
Xôn xao chen mặt nước bỗng dưng
Chờ lâu ánh bạc con cá quậy
Chờ lâu lời giải đáp cuối cùng.


Chiều qua bắc chưa vơi tràng giang
Chuyến phà chiều chở sao hết gió
Chiều qua bắc ví dầu ai quên
Chuyến phà chiều đi trong nhịp thở.
__________


Trưa Thùy-Ngữ-Thất
(Gửi thầy Nguyên Hiền, trụ trì Vĩnh Minh tự)


Một buổi trưa.
Một buổi tôi mơ
Loài chim gì tiếng kêu lạ hoắc
Thùy-ngữ-thất vách ván dồn chặt
Trưa Ðại Ninh buốt nắng không ngờ.


Thùy-ngữ-thất sàn gỗ xơ cứng
Ngoài kia chiếc lá chợt phai màu
Loài chim gì tiếng kêu đau điếng
Lẩn trong cây bặt thiếp buồn rầu.


Thùy-ngữ-thất.
Ngồi giữa cơn say
Tim trong phổi ứ tràn hơi thở
Phổi trong tim máu nức lên đầy
Loài chim gì tiếng kêu rất gở.


Té lộn nhào.
Mù mịt quá khứ
Khói hun nước mắt bụi ôm lưng
Tôi biết cách nào quên mộng lỡ
Cây ngoài kia rụng lá đầy sân.


Thùy-ngữ-thất.
Thùy-ngữ-thất
Ồ đây giấc mớ buổi trưa thôi
Tôi thức dậy rũ cơn mê mệt
Chén trà cùng điếu thuốc lên hơi.


Thùy-ngữ-thất.
Thùy-ngữ-thất
Trận gió tràn bát ngát vô hình
Nụ cười vô thanh tựa im bặt
Tôi ngồi nghiêng ngả cũng an nhiên.

Sài Gòn, tháng VI.2013


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Vào thu – thơ Cường Mai

Vào thu trời se lạnh/ Bạn hữu hẹn ra nhanh/ Ly cà phê nhấp giọng/ Khói thuốc không gian xanh...

Lời thổ lộ từ trái tim Richard Gere*

Tiếng gọi từ trái tim của Richard Gere đã gây ra cơn bão trên mạng Internet! “Không ai trong chúng ta có thể tránh được cái chết...”

‘Tự do, thực chất và bền vững’

Cũng may là em đã chọn Con Đường Công Lý, không thì thế nào cũng thành Robinhood “thay Trời hành đạo.”

Đơn giản và khiêm tốn

Mỗi chúng ta đều mang trong lòng cái hình ảnh mà chúng ta “tưởng rằng chúng ta là như thế” hoặc “chúng ta nên là như thế.”

Da Màu: Tưởng niệm và giới thiệu sách của cố văn sĩ Phùng Nguyễn

Trưa Chủ Nhật tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt, tổ chức “Diễn Đàn Văn Học Da Màu” đã có một buổi ra mắt hai cuốn sách của nhà văn quá cố Phùng Nguyễn, vốn là một thành viên điều hành trong Nhóm Văn Học Da Màu.

Dự thi Người Việt 40 năm: Tôi đọc báo Người Việt

Báo Người Việt đã đưa tôi trở lại thời thơ ấu và đem lại nhiều niềm vui cho tôi trong đời sống sinh hoạt hằng ngày ở nơi đất khách quê người.

Vài nét về văn chương Phùng Nguyễn

Phùng Nguyễn bắt đầu sự nghiệp văn chương khá muộn, nhưng so với một số cây bút khác cùng độ tuổi, cách viết của ông khá tân kỳ và sắc sảo.

Đinh Hùng, từ giải thưởng văn chương 1961, đến Ban Tao Đàn

Nếu tính từ năm Đinh Hùng in “Mê Hồn Ca” 1954, cho tới “Đường Vào Tình Sử” 1961 thì hai thi phẩm cách nhau gần bảy năm trời.

Dự thi Người Việt 40 năm: Quan hệ ‘không giống ai’ với báo Người Việt

“Báo Người Việt vẫn đứng vững nhờ có những bài viết trung thực, những bài bình luận, những phóng sự cộng đồng rất hay.”

Mảnh vụn chuyện đời sống

Nhà thơ Thành Tôn nhắc: “Bài báo Xuân bạn viết chưa? Mấy năm nay bạn không viết bài Xuân bài Tết, Xuân khô khan quá.” Quả thật như thế!