Thơ Nguyễn Ðạt

 


Chiều qua bắc Tiền Giang


Nhớ Chiều-qua-bắc-Vàm-Cống – Tô Thùy Yên
Phút hoài xưa bắt mỏi mê chèo
Mặt nước minh mông mờ khuất bến
Người đi thuở ấy giờ tới đâu
Hình bóng mù khơi chiều sẫm hiện.


Chiều qua bắc Tiền Giang nhớ bạn
Chiều qua bắc Tiền Giang nhớ nhà
Không thể chìm rơi tình nghĩa nặng
Mấy cồn thắm thiết dàn trôi kia.


Chiều không bìm bịp kêu nước lớn
Nhớ thuở hoang sơ nước lẫn bờ
Tiền Giang xa dạt bãi chộn rộn
Chia trăm dòng một nỗi bâng quơ.


Chiều trời lặn giữa cột đóng đáy
Xôn xao chen mặt nước bỗng dưng
Chờ lâu ánh bạc con cá quậy
Chờ lâu lời giải đáp cuối cùng.


Chiều qua bắc chưa vơi tràng giang
Chuyến phà chiều chở sao hết gió
Chiều qua bắc ví dầu ai quên
Chuyến phà chiều đi trong nhịp thở.
__________


Trưa Thùy-Ngữ-Thất
(Gửi thầy Nguyên Hiền, trụ trì Vĩnh Minh tự)


Một buổi trưa.
Một buổi tôi mơ
Loài chim gì tiếng kêu lạ hoắc
Thùy-ngữ-thất vách ván dồn chặt
Trưa Ðại Ninh buốt nắng không ngờ.


Thùy-ngữ-thất sàn gỗ xơ cứng
Ngoài kia chiếc lá chợt phai màu
Loài chim gì tiếng kêu đau điếng
Lẩn trong cây bặt thiếp buồn rầu.


Thùy-ngữ-thất.
Ngồi giữa cơn say
Tim trong phổi ứ tràn hơi thở
Phổi trong tim máu nức lên đầy
Loài chim gì tiếng kêu rất gở.


Té lộn nhào.
Mù mịt quá khứ
Khói hun nước mắt bụi ôm lưng
Tôi biết cách nào quên mộng lỡ
Cây ngoài kia rụng lá đầy sân.


Thùy-ngữ-thất.
Thùy-ngữ-thất
Ồ đây giấc mớ buổi trưa thôi
Tôi thức dậy rũ cơn mê mệt
Chén trà cùng điếu thuốc lên hơi.


Thùy-ngữ-thất.
Thùy-ngữ-thất
Trận gió tràn bát ngát vô hình
Nụ cười vô thanh tựa im bặt
Tôi ngồi nghiêng ngả cũng an nhiên.

Sài Gòn, tháng VI.2013


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Hoàng Cầm, những vòng nguyệt quế làm bằng thép gai

Hoàng Cầm, tác giả kịch thơ “Kiều Loan” là một trong hai tác giả mà tất cả các thành viên trong gia đình chúng tôi, cùng yêu mến.

Hãng dĩa Continental làm ăn khá nhờ Thanh Nga ca ‘Tình Thơ Mộng’

Tiếng ca Thanh Nga thu thanh dĩa hát Continental qua bài tân cổ giao duyên “Tình Thơ Mộng” được thính giả khắp nơi nồng nhiệt đón nhận.

Tự vấn trước gương – thơ Bùi Chí Vinh

Có thể bệnh vì sức khỏe yếu/ Có thể nhói tim, có thể tiểu đường/ Có thể rối loạn tiêu hóa và đau các khớp/ Nhưng không bao giờ

Hương quỳnh – thơ Nguyễn An Bình

Có một nụ quỳnh chợt nở trong đêm/ Áp tai nghe từng cành hoa khẽ hát/ Vin vào đêm hương mùa thu bát ngát/ Trắng nuột nà làn da mịn nhung tơ.

Mùa Hạ tím – thơ Giao Yên

Hè nay về cố xứ/ Thăm thui thủi nực nồng/ Vẫn thấy còn đọng mắt/ Mùa Hạ tím long lanh/ Cùng ôm nhau mà lắng:/ Từng cơn sóng rền ngân

Bềnh Bồng Bồng Bềnh – thơ Trần Vấn Lệ

Hãy nhìn kìa, con sông! Con sông muôn Thế Kỷ, đáy sông mồ chiến sĩ, con đò đi một đường, vó ngựa Trưng Nữ Vương, dấu voi nàng Triệu Ẩu...

Muộn…

Chiều muộn hôm đó, tại một nghĩa trang cách nhà chúng tôi gần 60km, mẹ tôi và dì, hai đứa con gái của bà ngoại tôi, khóc ngất trước nấm mộ phủ đầy cỏ xanh rì...

Tháng Bảy & em – thơ Lê Minh Hiền

tháng bảy hạ xanh/ trùng dương mây trắng/ nghe tiếng em cười/ chiều đi chợt vàng/ tháng bảy hạ xanh/ những cơn mưa cũ

Biết ơn mình

Có lẽ chưa bao giờ ta được dạy nói cảm ơn chính ta vì nhiều khi ta coi chuyện cảm ơn mình là một điều gì đó lố bịch, kỳ cục, không cần thiết!...

Thơ Trần Huy Sao – Thơ văn viết dưới hiên trăng

mai nữa không Thơ e ngừng thở/ giờ còn thở đặng cứ làm Thơ/ cuộc lữ vần xoay chừng ngấn đó/ hơn thua chi nữa mà ganh nhau