Thơ Nguyễn Ðông Giang


Có người xa xứ, tết nhớ quê


 


đã bao năm, tôi sống lưu vong


đã bao mùa xuân, buồn trong lòng


xuân buồn, ai xa quê cũng có


tôi buồn, tôi chịu riêng mình tôi


 


bao năm, sống tha phương thất thổ


vẫn thèm nghe, pháo nổ giao thừa


sao nhớ mãi, tiếng người chúc tết


bánh tét, dưa hành… vẫn thèm ăn


 


chỉ bấy nhiêu, đủ thèm, đủ nhớ


tấm lòng cố hữu, kẻ ly hương


là người Việt Nam, ai cũng có


dù thoáng qua, cũng đủ ngậm ngùi


 


nên nhủ lòng, đừng sống xa quê


đã xa quê, khó có ngày về


non nước nghìn trùng, quê hương hỡi!


có người xa xứ, tết nhớ quê


 


có người xa xứ, tết nhớ quê


bao mùa xuân qua, vẫn chưa về


chờ mãi, chờ hoài, xuân dân tộc


gởi lời tạ tội, với cố quê.


______


 


Xuân nầy, buồn nỗi tình xa


 


Xuân nầy, anh về lại San Jose


Nhìn chút tàn đông, vàng phơi trên lá


Còn chút tình xưa, theo anh em ạ


Chẳng lẽ nơi nầy, đất phụ tình xa


 


Cũng nơi nầy, còn kỷ niệm hai ta


anh tưởng chừng như mới đây, năm trước


anh cũng tưởng, không bao giờ về được


nhìn đường Tully, xanh lá mùa xuân


 


không có em, thành phố vẫn tưng bừng


cà phê “Xinh Xinh”, còn anh ngồi đó


chiếc ghế xưa em, còn nguyên vò võ


anh mơ hồ, em còn ở quanh đây


 


anh về mình anh, đứng giữa nơi nầy


nhìn lại đất trời năm xưa, kỳ vọng


em ra đi, anh trở về ngong ngóng


trái tim mình vừa lạc, ở phương mô


 


em đi rồi, lòng anh mãi nôn nao


nuôi ảo vọng, gặp em từ chốn cũ


mùa xuân ơi! có mang về em của


những tháng ngày, ta tha thiết yêu nhau


 


khi anh về, cây lá cũng đổi màu


mùa đông chưa đi, mùa xuân về vội


chỉ riêng anh, xuân về, xa xót nỗi


nhớ mong hoài, chăng hội ngộ cùng em


(Nguồn: Tác giả gửi qua sangtao@org)

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT