Thơ Nguyễn Phan Nhật Nam

 


Chỉ là anh nhớ em thôi!


Em ơi sáng sớm nay kỳ lạ,
Những cụm mây buồn chẳng muốn bay.
Những chiếc lá vàng xao xác gió,
Anh lùa không hết mỏi đôi tay.


Mà nào đâu hẳn Thu về sớm,
Nai ngẩn ngơ rừng đứng lặng yên.
Mặt nước hồ lăn tăn gợn sóng,
Trong veo như ánh mắt em hiền.


Nắng lên chưa nhỉ bên bờ dậu,
Cho cánh hoa lài tỏa ngát hương?
Cho bậc thềm xưa em xõa tóc,
Anh đan kết mộng cõi thiên đường.


Vẩn vơ anh vẽ đôi chim sẻ,
Dưới mái hiên khe khẽ chụm đầu.
Anh ước hai ta như thế đó,
Riêng lòng hạnh phúc dựa vai nhau.


Chợt nghe dòng máu tim mình chảy,
Cung thức đùa trên mỗi phím tơ.
Thấp thoáng bài thơ tia lửa ấm,
Yêu em tha thiết tự bao giờ.


Tường treo kim phút đi chầm chậm,
Khoảnh khắc thời gian níu kéo tâm.
Ừ quái sao mà anh lẩn thẩn,
Gọi tên em một cách âm thầm.


Có nghĩa rằng yêu em lắm đó!
Trăng thanh vời vợi giữa cung Hằng.
Chưa xa cứ tưởng thôi gần gũi,
Sợ lắm ngày mai ta cách ngăn.


Con đường quen thuộc bàn chân bước,
Phố rộn ràng theo áo trắng bay.
Quán nhỏ anh ngồi châm điếu thuốc,
Khói tan tâm sự cũng thêm đầy.


Chung quanh thế giới đang ngừng lại,
Ngôi giáo đường giờ kinh ngủ quên.
Hay núi sông mù sương lãng đãng,
Khi giờ anh thiếu vắng em bên?


Em ơi sáng sớm không kỳ lạ,
Chẳng phải mây buồn không muốn trôi.
Chẳng phải lá vàng xao xác gió,
Chỉ là anh nhớ đến em thôi!


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Tứ Tuyệt – thơ Trần Vấn Lệ

Một giây một phút mà thương nhớ/ Hồ huống trăm năm, đã một đời!/ Núi cách sông ngăn đành chịu vậy/ Nợ không duyên cũng nợ duyên thôi!

Viết cho Hạc – thơ Trần Tuấn Kiệt

Một buổi tình cờ họp bạn thơ/ Hai mươi năm đó đến bây giờ/ Văn chương lấn lướt người thiên hạ/ Kết nghĩa kim bằng trọn ý thơ

Niệm khúc Nha Trang – thơ Trần Thoại Nguyên

Nha Trang ơi! Anh lại trở về/ Trời vào thu gió biển se se/ Biển êm ru xanh màu tình nhớ/ Anh lang thang lặng lẽ bước đi...

Ðừng đón tôi – thơ NTAĐ

Đừng đón tôi vào những chiều về học/ Giờ tan trường, bè bạn hỏi... người yêu?/ Trong lặng yên, tôi se sẽ lắc đầu

Mắt đời giữa cuộc bể dâu – thơ Mặc Phương Tử

Ước mơ chi cõi thiên đường/ Về lo chăm sóc mảnh vườn diệu tâm/ Đời thường khuya sớm thâm trầm/ Hoa thơm, trái ngọt, pháp âm nhiệm mầu.

Ngày ta thả gió trôi về biển – thơ Lý Thừa Nghiệp

Ngày ta thả gió trôi về biển/ Đứng giữa ngàn thu máu gợn sầu/ Thì chớ hẹn đời sau cùng lũ én/ Bay mỏi mòn mộng mị với

mưa & em – Thơ Lê Minh Hiền

mưa/ ngàn năm về qua phố quận/ em/ trăm năm về qua đời ta/ ta/ nửa đêm thức giấc nghe mưa rớt/ thân ở trời tây

Vấn thiên – thơ Giao Yên

Bầu hoàn vũ có từ đâu?/ Rằng do Thượng Đế nhiệm mầu tạo ra/ Tạo ra tinh tú hằng hà/ Tạo ra trời đất tạo ra muôn loài.

Vào thu – thơ Cường Mai

Vào thu trời se lạnh/ Bạn hữu hẹn ra nhanh/ Ly cà phê nhấp giọng/ Khói thuốc không gian xanh...

Lời thổ lộ từ trái tim Richard Gere*

Tiếng gọi từ trái tim của Richard Gere đã gây ra cơn bão trên mạng Internet! “Không ai trong chúng ta có thể tránh được cái chết...”