Nơi dịu dàng Xuân tới
Dịu dàng quá dịu dàng không chịu nổi
Ðêm thả đêm mộng mị xuống gần
Ðừng nói nữa. Gió của lời sẽ thổi
Của rét mướt của lá khô vừa rụng
Của ngày đi vừa khuất vào sương
Ôi tím quá nơi chân trời khép nắng
Của nhẹ lắm tiếng trái tim đang đập
Và hạt lệ không rơi ra khỏi mắt
Sợ buồn trĩu rồi ngày đi sẽ nặng
Ðừng nói gì thêm đêm ơi tiễn biệt
Em đứng đó con đường dài không hết
Ðêm thở bên vai. Ai đó nói thầm
Có phải rất thầm rời hai bàn tay
Xa như tiếng mưa buồn cuối phố
Mắt nuối nhìn trong đêm. Mưa bay
Có phải rất thầm hẹn em mùa xuân
Dịu dàng ơi, nụ hôn đêm chờ đợi
Giục cánh hoa nở kịp dịu dàng khuya…
Mưa sẽ tạnh. Mùa sang rồi sẽ lá
Xanh trên cành. Nhựa thức dậy trong cây
Phải nơi ấy, dịu dàng. Xuân tới…
Dịu dàng quá dịu dàng không chịu nổi…*
*Thơ Olga Bergoltz, Bằng Việt dịch
Phác thảo ban mai
Mở cửa. Bình minh hồng rực
Nuốt ực. Ngày tươi nắng trẻ
Phơi phới xuân bung cành lá
Xanh xanh điệu phố. Gió về
Có mùi hoa đào và nắng
Có đàn chim biển kêu vang
Bay đi. Một đường mây trắng
Nhìn nhau. Lọt nhau mắt xanh
Nhảy nhé vào cho đúng nhịp
Quay quay vũ điệu huê tình
Một vòng thời gian bắt kịp
Hoa mùa náo nức âm thanh
Trở lại một trăm lần mới
Ban mai tấm bạt vừa căng
Phết lên mắt chờ môi đợi
Một ngàn nét vẽ xuân xanh.
Phía mùa Xuân
Ðừng điểm danh tôi.
Ban đêm ơi
Ðã mở ra con đường đi vào giấc mộng
Thì làm sao tôi có thể chối từ
Ðừng điểm danh tôi.
Nắng chiều ơi
Dưới tàng cây kia có tiếng ru của bầy chim
Hãy cho tôi tìm về vòm lá xanh giấc ngủ
Ðừng điểm danh tôi.
Tấm gương soi
Có nơi thời gian đang đứng lại
Cho tôi con đường, phía của mùa xuân
Ðừng điểm danh tôi.
Ðèn hoa xôn xao phố hội
Bình minh chân trời đang tới
Vụ mùa đã thơm, lúa chín ngoài đồng.



























































































