Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh


Mỗi ngày qua mỗi ngày đi tới


Không phải tôi của hôm nay
Là phút giây tôi chìm vào giấc ngủ, đêm qua
Tôi bước những bước pha lê mỏng mảnh của ngày mai


Lách tách thời gian. Còm cõi một dấu hỏi. Ô cửa sổ. Gợn lên một mùa ảo. Sài Gòn tuổi hai
mươi. Nắng một ngày xuân xưa. Mưa một thời ký ức. Hoa một mùa xa vắng. Anh đến. Và anh
nói, yêu em.
Lời yêu mới tinh như chưa hề có lần tôi đã nghe trong một đời đã sống


Bồng bênh con đường phố cổ. Lời hẹn mây. Sông Hồng dạt dào khăn lụa. Anh dắt tay em. Hơi
ấm những bàn chân bắt đầu để dấu. Những viên gạch đá xanh. Dưới tàng lá rỗ hoa bóng nắng.
Rơi xuống lung linh lời anh nói, yêu em.
Lung linh. Hơi thở của ngày tôi chưa sống


Em ơi. Em ơi. Em ơi.
Tiếng kêu như tiếng reo qua rặng xanh ngàn lá. Tiếng reo như tiếng cười bắt vào ánh nắng.
Sáng thủy tinh trang hoàng ô cửa mở. Nơi, mỗi ngày. Anh nói, yêu em.
Lời yêu. Mỗi ngày trong đời tôi đang sống. Mỗi ngày sẽ tới. Tôi nghe


Bên đóa hoa trắng vừa nở
Mùa xuân. Về gần. Rõ như tiếng ai vừa gõ cửa…

(Tháng 3, mùa xuân)


 


Xa nơi xa đêm



Xa nơi xa, đêm
Thấy mình đi trở lại
Một nơi ngó lên trời đầy sao
Tôi tìm một ánh sao Kim
Ðó là đêm tôi nhớ một mùa xuân
Ðó là đêm tôi nhớ nhiều đến một loài hoa xanh

Màu xanh chúc phúc. Màu xanh nói về một giấc mơ sẽ thành, màu xanh những lá thư chìm vào
bóng tối hộc tủ, màu xanh bleuet biến sâu vào ký ức. Những đóa bleuet mãi mãi không nở mùa
hè sẽ không về. Những ngôi sao xanh không còn mọc trong đêm.

Xa nơi xa đêm, quá khứ cúi đầu xanh thẫm
Xa nơi xa, đêm
Một mình tôi đến một ngôi nhà nhỏ
Tôi mở cửa. Bước vào. Và, để trên bàn một cành hoa xanh

Xanh tuổi hai mươi đợi anh về. Ðể nói năng những điều thơ trẻ. Có ấm áp ngày trong mặt trời
đem đến từ ánh mắt nhìn em sau giấc ngủ. Có đầy đặn đêm khuya trong tiếng thơ ru nhẹ như
ánh trăng đi vào qua cửa sổ… Không gian của lực hấp dẫn. Chỉ sợ rằng khi hưởng thụ, nó
sẽ tan. Như anh, vạt nắng ấm. Lung linh ngoài cửa sổ. Như anh, giấc mơ. Mỗi đêm em thấy.
Dường như đó là thời gian được trôi đi bằng tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ vĩnh cửu…
Xa nơi xa, đêm, đó là nơi tôi sống những giây phút của ngày mai

Xa nơi xa đêm
Phút giây đong đưa lá mỏng. Thơm thềm khuya
Cái vắng vẻ của căn phòng mùa thu
Ấm tiếng cười của kỷ niệm
Và tiếng gió đến từ khung cửa mở
Nó giở lại những tờ thư, xao động ly cà phê uống dở
Nó thức khẽ vạt nắng nhỏ nơi chiếc ghế, vẫn từ đó bao lâu
Nó lay động những trang giấy, vẫn còn đó, trên bàn

Trời ơi
Giống như ai đang đặt vào tay tôi một nốt nhạc của thời gian…

(Ngày 22 tháng 3)


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

‘Người Đọc và Người Viết,’ một tác phẩm mới của Hai Trầu-Lương Thư Trung

Với 95 bài viết về nhiều tác giả và tác phẩm, “Người Đọc và Người Viết” là một tập tiểu luận nhận định văn học của Hai Trầu-Lương Thư Trung.

Nhạc sĩ Ngọc Chánh, từ soạn sách nhạc tới phát hiện ca sĩ Minh Hiếu

Trong sinh hoạt âm nhạc suốt 20 năm (1954-1975) tại miền Nam Việt Nam, rất nhiều người biết tên tuổi nhạc sĩ Ngọc Chánh.

Lục bát sinh nhật

Mỗi sinh nhật tôi lại nhớ đến bài thơ ấy của Cung Trầm Tưởng. Mỗi đêm mưa tôi lại đọc bài thơ ấy của Cung Trầm Tưởng. Đó là mùa mưa Sài Gòn. Đó là Sài Gòn của chúng tôi.

Một trung đội trưởng Nghĩa Quân

VNCH mà điên cuồng chống Cộng thì đâu có chính sách chiêu hồi, đâu có bắt tù binh cả trăm ngàn nuôi ăn cho mập rồi trao trả? Thằng cha này chắc chưa bao giờ cầm súng!

Một nén nhang cho ngày Tháng Tư Ðen – Thơ Nguyễn Xuân Nghĩa

Người bắn anh có thể là bạn tôi/ Một gã thanh niên miền Bắc/ Cũng có thể là tôi/ Tôi cũng bị buộc vào Nam “đánh giặc.”

Phố Hoài – Thơ Phùng Hiếu

Hoàng hôn nghiêng phố cổ/ Bóng em nghiêng sông Hoài/ Tóc dài em nghiêng phố/ Ta nghiêng về bên nhau.

Gióóóóóó… – Thơ Trần Vấn Lệ

Hôm nay... nắng mà lạnh... và gió... như gió lộng./ Cái ao nhỏ nổi sóng, biển chắc là bạc đầu!

Ngày 30 Tháng Tư

Tôi là một người Việt Nam, sống và lớn lên, trưởng thành trong thời buổi ấy, thời buổi đau thương nhất của đất nước, nay lại sống suốt 29 năm trong chế độ, sắp sửa 30 năm...

Ngủ đi con – Thơ Đặng Tiến Đạt

Quằn quại khóc than, làm sao khô suối lệ/ Con đâu rồi, con ơi, con ở đâu?/ Chưa vào đời đã thắm đỏ mái đầu/ Cha mẹ chôn con, chôn từng khúc ruột...

tình yêu? – Thơ Lê Minh Hiền

làm gì có tình yêu/ khung cửa đời hé mở/ lối đi... về thiên thu