Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh


Mỗi ngày qua mỗi ngày đi tới


Không phải tôi của hôm nay
Là phút giây tôi chìm vào giấc ngủ, đêm qua
Tôi bước những bước pha lê mỏng mảnh của ngày mai


Lách tách thời gian. Còm cõi một dấu hỏi. Ô cửa sổ. Gợn lên một mùa ảo. Sài Gòn tuổi hai
mươi. Nắng một ngày xuân xưa. Mưa một thời ký ức. Hoa một mùa xa vắng. Anh đến. Và anh
nói, yêu em.
Lời yêu mới tinh như chưa hề có lần tôi đã nghe trong một đời đã sống


Bồng bênh con đường phố cổ. Lời hẹn mây. Sông Hồng dạt dào khăn lụa. Anh dắt tay em. Hơi
ấm những bàn chân bắt đầu để dấu. Những viên gạch đá xanh. Dưới tàng lá rỗ hoa bóng nắng.
Rơi xuống lung linh lời anh nói, yêu em.
Lung linh. Hơi thở của ngày tôi chưa sống


Em ơi. Em ơi. Em ơi.
Tiếng kêu như tiếng reo qua rặng xanh ngàn lá. Tiếng reo như tiếng cười bắt vào ánh nắng.
Sáng thủy tinh trang hoàng ô cửa mở. Nơi, mỗi ngày. Anh nói, yêu em.
Lời yêu. Mỗi ngày trong đời tôi đang sống. Mỗi ngày sẽ tới. Tôi nghe


Bên đóa hoa trắng vừa nở
Mùa xuân. Về gần. Rõ như tiếng ai vừa gõ cửa…

(Tháng 3, mùa xuân)


 


Xa nơi xa đêm



Xa nơi xa, đêm
Thấy mình đi trở lại
Một nơi ngó lên trời đầy sao
Tôi tìm một ánh sao Kim
Ðó là đêm tôi nhớ một mùa xuân
Ðó là đêm tôi nhớ nhiều đến một loài hoa xanh

Màu xanh chúc phúc. Màu xanh nói về một giấc mơ sẽ thành, màu xanh những lá thư chìm vào
bóng tối hộc tủ, màu xanh bleuet biến sâu vào ký ức. Những đóa bleuet mãi mãi không nở mùa
hè sẽ không về. Những ngôi sao xanh không còn mọc trong đêm.

Xa nơi xa đêm, quá khứ cúi đầu xanh thẫm
Xa nơi xa, đêm
Một mình tôi đến một ngôi nhà nhỏ
Tôi mở cửa. Bước vào. Và, để trên bàn một cành hoa xanh

Xanh tuổi hai mươi đợi anh về. Ðể nói năng những điều thơ trẻ. Có ấm áp ngày trong mặt trời
đem đến từ ánh mắt nhìn em sau giấc ngủ. Có đầy đặn đêm khuya trong tiếng thơ ru nhẹ như
ánh trăng đi vào qua cửa sổ… Không gian của lực hấp dẫn. Chỉ sợ rằng khi hưởng thụ, nó
sẽ tan. Như anh, vạt nắng ấm. Lung linh ngoài cửa sổ. Như anh, giấc mơ. Mỗi đêm em thấy.
Dường như đó là thời gian được trôi đi bằng tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ vĩnh cửu…
Xa nơi xa, đêm, đó là nơi tôi sống những giây phút của ngày mai

Xa nơi xa đêm
Phút giây đong đưa lá mỏng. Thơm thềm khuya
Cái vắng vẻ của căn phòng mùa thu
Ấm tiếng cười của kỷ niệm
Và tiếng gió đến từ khung cửa mở
Nó giở lại những tờ thư, xao động ly cà phê uống dở
Nó thức khẽ vạt nắng nhỏ nơi chiếc ghế, vẫn từ đó bao lâu
Nó lay động những trang giấy, vẫn còn đó, trên bàn

Trời ơi
Giống như ai đang đặt vào tay tôi một nốt nhạc của thời gian…

(Ngày 22 tháng 3)


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Những con chữ ‘tử tế’ trong ‘Khoảnh Khắc Chiêm Bao’ của Nguyên Giác

Cư sĩ Nguyên Giác (nhà thơ Phan Tấn Hải) người có nhiều cống hiến giá trị cho nền văn học Phật Giáo Việt Nam ở quê người...

Ðoàn Hữu Tâm về quê hương Bạc Liêu hát Tết Canh Tý 1960

Cặp vợ chồng đào kép Ba Khuê, Ái Hữu và Bảy Cao cùng quê quán ở Bạc Liêu, từng tham gia đờn ca tài tử nhiều năm nên được bà con ở tỉnh này quen mặt biết tên.

Nửa thế kỷ Khởi Hành, 1969-2019

Tháng Năm, 1969, tuần báo Khởi Hành, cơ quan ngôn luận của Hội Văn Nghệ Sĩ Quân Đội, số 1, ra mắt độc giả miền Nam Việt Nam, với chủ đề “Nhân Vật Người Lính trong Văn Chương.”

Vĩnh Quyền, nhà văn vượt trên chính mình

Có người hỏi tôi, đâu là lý do đưa tôi tới cụm từ (thậm xưng): Vĩnh Quyền một “tín đồ sẵn sàng ‘tử đạo’ chữ nghĩa?”

Tháng Hai-Ba và Thiếu Tá Phạm Văn Hồng

Là kẻ rất muộn màng, tôi thấy hiện lên hình ảnh của anh Phạm Văn Hồng qua nhiều phóng sự đã được rất nhiều người xem... Và hôm nay thì bao nhiêu hình ảnh cũ liên quan tới anh lại hiện về...

Cả mùa xuân hương – thơ Mặc Phương Tử

Bốn mùa như thế... chuyện đầy vơi./ Non xanh mây nổi hình vân cẩu/ Ráng đỏ chiều nghiêng giấc mộng đời

Nắng Mùa Xuân – Thơ Trần Vấn Lệ

Hôm qua nắng/ và hôm nay cũng nắng!/ Nắng mùa Xuân/ Mồng Bốn Mồng Năm!

Tản mạn về ngày Tết Nguyên Đán

Chẳng biết tự bao giờ người ta chia ra một năm gồm có bốn mùa và bao giờ mùa Xuân cũng là mùa mở đầu và là mùa đẹp nhất. Mùa Xuân được đánh dấu và bắt đầu bằng Tết Nguyên Đán.

Lời của mùa Xuân – thơ Nguyễn Minh Phúc

nghe tiếng ai cười ngoài ngõ/ tưởng mùa xuân ngập ngừng sang/ cành mai thẹn thùng đón gió/ mây trôi đầy giấc mơ màng

Trần Tuấn Kiệt và bộ Thi Ca Việt Nam Hiện Đại

Năm 1973, nhà văn Nguyễn Đông Ngạc thực hiện một cuốn sách “lịch sử” “Hai Mươi Năm Văn Học Việt Nam, 1954-1973,” sách vừa xuất bản thì Miền Nam cũng rơi vào chương kết thúc.