Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh


Mỗi ngày qua mỗi ngày đi tới


Không phải tôi của hôm nay
Là phút giây tôi chìm vào giấc ngủ, đêm qua
Tôi bước những bước pha lê mỏng mảnh của ngày mai


Lách tách thời gian. Còm cõi một dấu hỏi. Ô cửa sổ. Gợn lên một mùa ảo. Sài Gòn tuổi hai
mươi. Nắng một ngày xuân xưa. Mưa một thời ký ức. Hoa một mùa xa vắng. Anh đến. Và anh
nói, yêu em.
Lời yêu mới tinh như chưa hề có lần tôi đã nghe trong một đời đã sống


Bồng bênh con đường phố cổ. Lời hẹn mây. Sông Hồng dạt dào khăn lụa. Anh dắt tay em. Hơi
ấm những bàn chân bắt đầu để dấu. Những viên gạch đá xanh. Dưới tàng lá rỗ hoa bóng nắng.
Rơi xuống lung linh lời anh nói, yêu em.
Lung linh. Hơi thở của ngày tôi chưa sống


Em ơi. Em ơi. Em ơi.
Tiếng kêu như tiếng reo qua rặng xanh ngàn lá. Tiếng reo như tiếng cười bắt vào ánh nắng.
Sáng thủy tinh trang hoàng ô cửa mở. Nơi, mỗi ngày. Anh nói, yêu em.
Lời yêu. Mỗi ngày trong đời tôi đang sống. Mỗi ngày sẽ tới. Tôi nghe


Bên đóa hoa trắng vừa nở
Mùa xuân. Về gần. Rõ như tiếng ai vừa gõ cửa…

(Tháng 3, mùa xuân)


 


Xa nơi xa đêm



Xa nơi xa, đêm
Thấy mình đi trở lại
Một nơi ngó lên trời đầy sao
Tôi tìm một ánh sao Kim
Ðó là đêm tôi nhớ một mùa xuân
Ðó là đêm tôi nhớ nhiều đến một loài hoa xanh

Màu xanh chúc phúc. Màu xanh nói về một giấc mơ sẽ thành, màu xanh những lá thư chìm vào
bóng tối hộc tủ, màu xanh bleuet biến sâu vào ký ức. Những đóa bleuet mãi mãi không nở mùa
hè sẽ không về. Những ngôi sao xanh không còn mọc trong đêm.

Xa nơi xa đêm, quá khứ cúi đầu xanh thẫm
Xa nơi xa, đêm
Một mình tôi đến một ngôi nhà nhỏ
Tôi mở cửa. Bước vào. Và, để trên bàn một cành hoa xanh

Xanh tuổi hai mươi đợi anh về. Ðể nói năng những điều thơ trẻ. Có ấm áp ngày trong mặt trời
đem đến từ ánh mắt nhìn em sau giấc ngủ. Có đầy đặn đêm khuya trong tiếng thơ ru nhẹ như
ánh trăng đi vào qua cửa sổ… Không gian của lực hấp dẫn. Chỉ sợ rằng khi hưởng thụ, nó
sẽ tan. Như anh, vạt nắng ấm. Lung linh ngoài cửa sổ. Như anh, giấc mơ. Mỗi đêm em thấy.
Dường như đó là thời gian được trôi đi bằng tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ vĩnh cửu…
Xa nơi xa, đêm, đó là nơi tôi sống những giây phút của ngày mai

Xa nơi xa đêm
Phút giây đong đưa lá mỏng. Thơm thềm khuya
Cái vắng vẻ của căn phòng mùa thu
Ấm tiếng cười của kỷ niệm
Và tiếng gió đến từ khung cửa mở
Nó giở lại những tờ thư, xao động ly cà phê uống dở
Nó thức khẽ vạt nắng nhỏ nơi chiếc ghế, vẫn từ đó bao lâu
Nó lay động những trang giấy, vẫn còn đó, trên bàn

Trời ơi
Giống như ai đang đặt vào tay tôi một nốt nhạc của thời gian…

(Ngày 22 tháng 3)


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Hoàng Cầm, những vòng nguyệt quế làm bằng thép gai

Hoàng Cầm, tác giả kịch thơ “Kiều Loan” là một trong hai tác giả mà tất cả các thành viên trong gia đình chúng tôi, cùng yêu mến.

Hãng dĩa Continental làm ăn khá nhờ Thanh Nga ca ‘Tình Thơ Mộng’

Tiếng ca Thanh Nga thu thanh dĩa hát Continental qua bài tân cổ giao duyên “Tình Thơ Mộng” được thính giả khắp nơi nồng nhiệt đón nhận.

Tự vấn trước gương – thơ Bùi Chí Vinh

Có thể bệnh vì sức khỏe yếu/ Có thể nhói tim, có thể tiểu đường/ Có thể rối loạn tiêu hóa và đau các khớp/ Nhưng không bao giờ

Hương quỳnh – thơ Nguyễn An Bình

Có một nụ quỳnh chợt nở trong đêm/ Áp tai nghe từng cành hoa khẽ hát/ Vin vào đêm hương mùa thu bát ngát/ Trắng nuột nà làn da mịn nhung tơ.

Mùa Hạ tím – thơ Giao Yên

Hè nay về cố xứ/ Thăm thui thủi nực nồng/ Vẫn thấy còn đọng mắt/ Mùa Hạ tím long lanh/ Cùng ôm nhau mà lắng:/ Từng cơn sóng rền ngân

Bềnh Bồng Bồng Bềnh – thơ Trần Vấn Lệ

Hãy nhìn kìa, con sông! Con sông muôn Thế Kỷ, đáy sông mồ chiến sĩ, con đò đi một đường, vó ngựa Trưng Nữ Vương, dấu voi nàng Triệu Ẩu...

Muộn…

Chiều muộn hôm đó, tại một nghĩa trang cách nhà chúng tôi gần 60km, mẹ tôi và dì, hai đứa con gái của bà ngoại tôi, khóc ngất trước nấm mộ phủ đầy cỏ xanh rì...

Tháng Bảy & em – thơ Lê Minh Hiền

tháng bảy hạ xanh/ trùng dương mây trắng/ nghe tiếng em cười/ chiều đi chợt vàng/ tháng bảy hạ xanh/ những cơn mưa cũ

Biết ơn mình

Có lẽ chưa bao giờ ta được dạy nói cảm ơn chính ta vì nhiều khi ta coi chuyện cảm ơn mình là một điều gì đó lố bịch, kỳ cục, không cần thiết!...

Thơ Trần Huy Sao – Thơ văn viết dưới hiên trăng

mai nữa không Thơ e ngừng thở/ giờ còn thở đặng cứ làm Thơ/ cuộc lữ vần xoay chừng ngấn đó/ hơn thua chi nữa mà ganh nhau