Thơ Thi San

 


Thu tựu trường


Sâm Thương mừng mắt thơ ngây
Nghiêng thề tóc liễu nửa mày trăng ngoan
Màn đêm buông rủ cành lan
Ôm trăng gọi gió mê man giấc vàng
Cuốn mây thần chú bàng hoàng
Giờ em trở giấc trăng tàn ngậm sương
Thôi quên quên kiếp vô thường
Quên đời chất ngất quên đường xa xăm
Mơ em tròn giấc trăng rằm
Khói vờn hương tỏa sương đằm mái Tây
Ðèn khuya trang sách còn dầy
Ngón măng cuộn tóc cuốn mây mộng đời
Nao nao dòng quyện bờ vai
Ðêm hè chợt mát cánh tay ngọc ngà
Giậu thưa hờ hững song sa
Ðèn đường héo úa sương òa tâm tư
Cây bao dung đỏ mắt chờ
Không dưng khói thuốc ngẩn ngơ ngõ buồn
Thì thào lá rủ mưa nguồn
Mù khơi chớp biển sóng cồn bãi xa
Lang thang đếm cát Ngân-Hà
Ðếm sao vụng dại ngón ngà ăn năn
Sông dài sóng lớp lăn tăn
Ðời hay mình tự cách ngăn nghìn trùng
Mỏi mòn sao vẫn ngại ngùng
Gặp đây tư lự phím chùng Sâm Thương
Sáng thu chờ chuyến đến trường
Dòng xe cuồn cuộn mờ sương phố dài
Tròn ngây thơ đọng bờ vai
Cây ôm cổ mộ, bia đài xanh rêu.

______


Thu lưu đày


Heo may hiu hắt lán lều
Áo xưa theo ráng mây chiều mênh mông
Hanh vàng úa lạnh mắt trong
Xôn xao bóng núi, dài sông tóc chờ
Quanh đây thu đấy hững hờ
Dăng dăng áo trắng quạnh bờ lau thưa
Cuốn tròn thu ủ cơn mưa
Ngoài song thánh thót trắng mờ Ngân Giang
Sáng buồn gương lược ngỡ ngàng
Tóc mây đánh đổi hàng hàng tuyết sương
Bâng khuâng lá đổ bên tường
Giọt buồn lất phất thấm hàng đá rêu
Biển xưa trăng lạnh vạc kêu
Chim bay mỏi cánh nắng chiều không đi
Ðào nguyên đã khép lối về
Rừng xưa đổ lá bốn bề quạnh hiu
Lối về thì đã không nhiều
Vòng tay khoanh gối để dìu mộng mơ
Thần hôn chim dục thẫn thờ
Cho như sóng nhạc ngăn thưa mộng đời
Dệt thơ cũng chỉ những lời
Nhớ thương thì cũng một trời hư không
Thì thôi để đấy giấc nồng
Mờ sao chênh chếch đắm dòng sương mai
Sóng mơ róc rách nguồn đời
Gợn dòng vô thức không lời trần gian.


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Hoàng Cầm, những vòng nguyệt quế làm bằng thép gai

Hoàng Cầm, tác giả kịch thơ “Kiều Loan” là một trong hai tác giả mà tất cả các thành viên trong gia đình chúng tôi, cùng yêu mến.

Hãng dĩa Continental làm ăn khá nhờ Thanh Nga ca ‘Tình Thơ Mộng’

Tiếng ca Thanh Nga thu thanh dĩa hát Continental qua bài tân cổ giao duyên “Tình Thơ Mộng” được thính giả khắp nơi nồng nhiệt đón nhận.

Tự vấn trước gương – thơ Bùi Chí Vinh

Có thể bệnh vì sức khỏe yếu/ Có thể nhói tim, có thể tiểu đường/ Có thể rối loạn tiêu hóa và đau các khớp/ Nhưng không bao giờ

Hương quỳnh – thơ Nguyễn An Bình

Có một nụ quỳnh chợt nở trong đêm/ Áp tai nghe từng cành hoa khẽ hát/ Vin vào đêm hương mùa thu bát ngát/ Trắng nuột nà làn da mịn nhung tơ.

Mùa Hạ tím – thơ Giao Yên

Hè nay về cố xứ/ Thăm thui thủi nực nồng/ Vẫn thấy còn đọng mắt/ Mùa Hạ tím long lanh/ Cùng ôm nhau mà lắng:/ Từng cơn sóng rền ngân

Bềnh Bồng Bồng Bềnh – thơ Trần Vấn Lệ

Hãy nhìn kìa, con sông! Con sông muôn Thế Kỷ, đáy sông mồ chiến sĩ, con đò đi một đường, vó ngựa Trưng Nữ Vương, dấu voi nàng Triệu Ẩu...

Muộn…

Chiều muộn hôm đó, tại một nghĩa trang cách nhà chúng tôi gần 60km, mẹ tôi và dì, hai đứa con gái của bà ngoại tôi, khóc ngất trước nấm mộ phủ đầy cỏ xanh rì...

Tháng Bảy & em – thơ Lê Minh Hiền

tháng bảy hạ xanh/ trùng dương mây trắng/ nghe tiếng em cười/ chiều đi chợt vàng/ tháng bảy hạ xanh/ những cơn mưa cũ

Biết ơn mình

Có lẽ chưa bao giờ ta được dạy nói cảm ơn chính ta vì nhiều khi ta coi chuyện cảm ơn mình là một điều gì đó lố bịch, kỳ cục, không cần thiết!...

Thơ Trần Huy Sao – Thơ văn viết dưới hiên trăng

mai nữa không Thơ e ngừng thở/ giờ còn thở đặng cứ làm Thơ/ cuộc lữ vần xoay chừng ngấn đó/ hơn thua chi nữa mà ganh nhau