Thơ gởi bạn
(Về Vi Vi Võ Hùng Kiệt)
Bạn bỏ đồng bằng lên ở miền cao
Chắc đã ớn thầm dòng đời bụi bặm
Về với thiên nhiên núi cao rừng thẳm
Học người xưa làm ẩn sĩ đó chăng?
Ẩn sĩ thời nay còn nhiều vướng bận
Rứt chưa ra mà trói buộc bất ưng
Biết tính bạn kẻ tài hoa phóng túng
Chốn xôn xao lề thói vốn không quen
Ta ở lại chẳng còn nơi chốn đến
Trượt ngã hoài giữa phiền trược vây quanh
Ðời vẫn cứ bất thường cơn nóng lạnh
Quẩn quanh đây không thấy bạn chia cùng
Bạn cũng tệ, đã làm ta mất hứng
Bỏ đi không ới gọi tiếng nào
Khi ghé lại căn nhà xưa vắng, lạ
Ðường trở về, buồn. Bước thấp bước cao
Ðời thiếu bạn cũng chập chùng chao đảo
Huống bạn hiền tâm đắc chuyện thơ văn
Bạn cùng ta đi nốt cuộc phong trần
Bút với cọ lạc giữa đời cơm áo
Cứ giữ lại những buồn vui thơm thảo
Buổi bạn bè còn thù tạc hôm mai
Khi chợt buồn thì làm ơn nhớ lại
Dẫu xa xôi thì vẫn thấy như gần
Bạn ở vùng cao ta ở đồng bằng
Bụi bặm dòng đời không vươn tới kịp
Khi nào rảnh hay lúc nào có dịp
Ghé về đây thở hít chút cho vui
Chuyện thường ngày áo cơm đời mệt đuối
Cách gì đây mà níu lấy cho gần
Ta ngưỡng mộ kẻ tài hoa là bạn
Sống an nhiên nặng tình nghĩa bạn bè
Ðời nghệ sĩ chẳng đặt điều câu nệ
Cứ xuề xòa đâu thể mất lòng ai
Nghĩ tới bạn viết bài Thơ cảm khái
Ðọc cho vui khi chợt nhớ… đồng bằng!
Ngồi đợi đông vui
ngày chu-lai-pho hai con về không
bận bịu cả năm có ngày lễ lớn
đầu tháng Bảy đã bắt đầu chộn rộn
anh Hai chị Ba cả nhà chờ hai con
nói chờ hai nhưng thiệt lòng chờ bốn
vợ dắt chồng về chồng dắt vợ về
ngôi nhà xưa vốn thường ngày quạnh quẽ
nay con cháu về rộn rã tưng bừng
đặc biệt năm nay út Uyên có tin mừng
Trần gia lại có thêm thành viên mới
Ba được lộc trời có thêm cháu ngoại
đông càng đông thêm vui lại vui hơn
tính lại thời gian giờ các con khôn lớn
theo dòng đời hội nhập đất quê xa
Ba cứ lui cui góp nhặt nỗi quê nhà
ngó tới ngó lui đã dặm trường xa ngái
ngôi nhà xưa giờ nắng mưa dầu dãi
bước chân đời đã mỏn dấu thiên di
Ba cứ ngồi lì một chỗ không đi
chờ con cháu về ngắm nhìn cho đã
dặn mấy con đi dọc dài trăm ngả
cũng đừng quên về lối nhỏ nhà xưa
nơi một thời mình khăn gói gió đưa
ghé tới ở lì lớp tre tàn măng mọc
nhớ tìm về dẫu đường đời ngang dọc
gầy buổi đông vui cho thỏa nhớ đời nhau
các con xa nhưng còn tình yêu dấu
cứ để lại đây Ba giữ giùm cho…
(Hiên Trăng, 04.07.2015)
Lời tiễn đưa lần cuối
(Tưởng nhớ con, Trần Minh Trí)
thể nào con cũng về xóm cũ
ngó tìm khói bếp rủ chiều trôi
bữa cơm chưa kịp trời sụp tối
leo lét vàng hoe ánh đèn dầu
bầy chim bay muộn giạt về đâu
con dế kêu sương trời khuya lạnh
gió bạt ngàn qua thung hiu quạnh
xóm nghèo rưng nỗi nhớ hồi xưa
con xa lâu quá rồi nắng mưa
đã gội phôi pha ngày tháng buồn
con cá ra sông tìm biển lớn
biền biệt mù khơi một lối về
những người xưa cũ đã hồn quê
bàng bạc hương bay chìm khuất núi
kỷ niệm nghiến lòng đau tro bụi
chỉ còn nỗi nhớ gởi đời sau
đời sau vướng lụy cuộc bể dâu
trôi giạt tha phương chờ mỏi mắt
kẻ ở người đi tìm đâu thấy
để xóm làng buồn lặng ngẩn ngơ
Ba nỗi buồn bỏ lại trong thơ
bỏ rớt bên rừng Ngo đồi Trọc
bụi mâm-xôi trĩu cành trái ngọt
vị sim rừng hoang dại Dốc Trời
con cá Tràu cá Giếc chơi vơi
lạc dòng suối khô Cam Ly hạ
con hến oải mình bờ cát cạn
chia lòng đau con Rạm phơi mình
Xóm mình chắc rồi buồn câm nín
đón con về thăm mái nhà xưa
một lần về lại, còn đâu nữa
là biệt ly rồi đó, Trí ơi!…
Escondido, 02.07.2015
(Nguồn: sangtao@org)



























































































