Thơ Trần Vấn Lệ


Sương mù và ai trong tương tư


 


Em đi đường sương buổi sáng này


Sương bay và tóc của em bay


Lòng em có nghĩ chi Ðà Lạt


Sao mắt em hình như có ai?


 


Em đi đường sương sương nắng thơm


Tóc em gió thoảng cũng thơm đường


Mùa ni Ðà Lạt hoa quỳ nở


Nắng bắt người ta thêm nhớ thương…


 


Anh giữa đường sương một ngã ba


Thường anh hay đợi chỗ em qua


Nhìn em đi cạnh lề hoa cỏ


Lát nữa anh về nâng niu hoa…


 


Em đi đường sương xa sương mù


Tóc vàng nửa mái tóc mùa Thu


Nhớ ơi Ðà Lạt mênh mông nắng


Sương đọng cạnh thông mượt ý thơ…


 


Em là tình yêu em là thơ


Chỉ anh định nghĩa thế bao giờ


Ðể khi buồn vuốt trăm tờ giấy


Ðể ngó ra đường sương như xưa…


___________


 


Từ một câu đến cả bài


 


Hồi chiều có chút mưa thôi, mà em có biết bầu trời ra sao? Mờ. Như con mắt muốn trào. Muốn quên. Ðừng nhớ. Buồn sao là buồn!


Hồi chiều mà mưa lớn hơn, chắc chi mà núi mà non vững vàng? Rừng thông Ðà Lạt bạt ngàn, mưa bay thôi cũng tưởng làn tóc em!


Hồi chiều, anh nhớ, không quên, may mưa đếm hạt như duyên tình cờ… để anh có một câu thơ và bài thơ sắp sẽ vừa lòng chăng?


Hồi chiều mưa tạnh, rồi trăng / mới lên, đẹp lắm, một vầng trăng Thu! Nhẹ nhàng gió thoảng vi vu,em nghe không tiếng là vù vù rơi…


Anh nghe em tiếng em ời. Thương sao muôn dặm em hồi âm nhanh. Còn ba tháng nữa Xuân xanh, mai anh hứng nắng cất dành sưởi Ðông!


Em về không biết kịp không? Nhớ nhau chưa đủ, nhớ nhung cho hiền… Ôi em mà gặp nhãn tiền, xinh sao cái miệng em duyên dáng cười…


_________________


 


Thoang thoảng


mùi hương dạ lý hương


 


Trời trở mình thôi. Trời không mưa.


Một đêm khô ráo đã trôi qua


Sáng, tôi thức dậy, nhìn hoa nở


Rất mỏng sương mù. Mưa không sa!


 


Cali rồi lại thêm ngày nắng


Tôi cũng thêm lòng thương nhớ ai.


Sống để mà thương. Thương để sống


Tới ngày không có nửa… ngày mai!


 


Bỏ nước nhà đi hăm mốt năm


Bao nhiêu trăng khuyết với trăng Rằm


Nhìn trăng so sánh lòng chung thủy


Rồi nghẹn ngào, ta, một thế nhân!


 


Là thế nhân là Ta với Ta


Là không tri kỷ cạn chung trà


Không tri âm để thơ còn gợi


Những ý tình xa, rất xót xa!


 


Chờ một đêm mưa. Không có mưa.


Ðường sương, cỏ lơt, nói sao giờ?


Nghiêng hoa để nhẹ tình yêu quý


Câu đó, em à, “Có Phải Thơ?”


 


Em không là mưa, không là sương


Nhớ nhau thê thiết gió đêm trường


Trăng sao có lẽ buồn theo gió


Thoang thoảng mùi hương Dạ Lý Hương…


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

‘Ánh Trăng’ của Nguyễn Xuân Thiệp – bài thơ như bút ký đời người

Thơ Nguyễn Xuân Thiệp là một làn gió mới thổi vào sinh hoạt văn học hải ngoại đầu 1990. Kết cấu thơ không cách tân thời thượng, nhưng mới.

Thơ Bùi Giáng ảnh hưởng Nguyễn Du, Huy Cận?

Bùi Giáng là một trong những thi nhân cách biệt với đám đông. Tuy vậy, tiếng thơ ông khởi đầu ít phổ cập đại chúng.

Nhân một cái phân ưu

Tháng Giêng, 2019, cũng khoảng tháng này nhà thơ Nguyễn Bính qua đời ngay nơi quê quán Nam Định của ông, nhưng vào năm 1965.

Sân khấu Hậu Tấn với tuồng chiến tranh hiện đại

Đoàn hát Hậu Tấn ra đời đầu năm 1950 và khi gánh Hoa Sen hình thành khai trương bảng hiệu (1951) thì Hậu Tấn rã gánh.

Thơ Trần Vấn Lệ – Ôi Sao Thơ Buồn Vậy

Có bóng bởi có hình...Có hình nên có bóng.../ Anh nhớ em, bất động...sao trời rớt thành sương!/ Em ơi, anh dễ thương...làm thơ như vậy đó...

Mỹ như Tôi

Nhưng nếu tôi cũng thấy không được thoải mái, chính là vì tôi không thể không tự hỏi: Đây là nước Mỹ nào vậy.

Thơ Hoa Nguyên – Cho hết thời lãng mạn

Ta lãng mạn cho hết thời lãng mạn/ Vẽ chân dung mình lên những củ khoai/ Ta lãng mạn cho hết đời bỉ vận/ Thơ về đâu quang gánh ở phương đoài

Một thứ tự do hoang dại

Lần đầu lên Đà Lạt, tôi được nghe kể là người Pháp trước kia đề ra những quy chế rất gắt gao cho việc xây dựng các biệt thự ở đây.

Thơ Phạm Mạnh Tiến – Một Đời Người

Bàn tay níu vội/ Bàn tay với/ Nụ cười tắt vội/ Tắt trên môi/ Hoàng hôn sao vợi/ Trên đôi mắt/ Trăm năm một thoáng/ Thả mây trôi.

Hương cổ tích

Sáng nay trong khí đông lạnh của miền Nam Calif. tôi mở cửa căn phòng, nơi ấy tôi đã để 7 bức tranh của thời gian, của ký ức, của giấc mơ...