Thơ Trần Vấn Lệ


Nam Mô A Di Ðà Phật


 


Sáng mùa Thu trời đẹp.


Lá vàng lác đác rơi…


Nhà sư huơ chổi quét.


Thỉnh thoảng dừng tay, cười:


“Trăm năm một kiếp người, một năm một kiếp lá.


Xanh tươi và tàn tạ, bắt đầu – kết thúc, thôi!”


 


Nhà sư nghe ai gọi.


Quay lại, người đàn bà, ôm cái bọc chìa ra: “Này con của ông, đấy!”


“Ồ! Thì ra là vậy!” Ông ôm bọc, vào chùa.


Người đàn bà ngẩn ngơ, quay lưng và đi mất.


 


Nhà Sư trước bệ Phật, mở bọc nhìn hài nhi,


ông hôn, không nói chi.


Ngày ngày chăm sóc nó.


Mỗi sáng ông quét lá.


Chiều chiều ông bế con, đi vòng quanh cái sân.


Bánh luân hồi cứ chuyển.


 


 


Rồi một ngày lại đến, người đàn bà năm nao,


thêm người đàn ông, vào, cúi chào ông lí nhí:


“Thưa Thầy xin đại xá, trả lại con cho tôi.”


 


Nhà sư mỉm nụ cười: “Ồ! Thì ra là vậy!”


 


Ðứa bé thơ năm ấy/nó là con người ta.


Ông gọi thằng bé ra, bảo nó chào Cha Mẹ.


Dĩ nhiên có giọt lệ/từ con mắt ông lăn,


ông nuôi nó bao năm, không luyến lưu không thể!


 


Ông nhìn theo thằng bé.


Nó quay lại nhìn ông.


Lá vàng rơi trắng sân, ông cầm cây chổi quét.


Bánh luân hồi quay miết.


Hết Hạ đang là Thu.


Mai mốt Ðông vi vu /gọi mời mùa Xuân khác…


 


Xếp bằng trước bệ Phật, ông chắp tay nhìn lên.


Trước mặt ông, mông mênh.


Trong lòng ông, bát ngát.


Ngoài vườn, tiếng chim hót/nghe vui như tiếng chuông.


 


Giọt nước mắt ông tuôn lăn tròn như viên ngọc…


Nam Mô A Di Ðà Phật


Nam Mô A Di Ðà Phật…


____________


 


Thêm mùa Thu nữa


 


Nắng hôm nay vàng hơn hôm qua


Ðầy vườn anh vàng hoa cúc hoa


Hoa cúc nở nên là Thu Cúc


Ðào Xuân và Sen Hạ đã xa…


 


Anh nhớ em má hồng môi sen


Anh nhớ em bốn mùa không quên


Ðào Ðà Lạt một thời thắm thiết


Sen Ðơn Dương từng đóa bình minh…


 


Nắng ngày xưa nắng xanh long lanh


Mùa Xuân xưa em là nữ sinh


Tay ôm cặp đứng nhìn hoa nở


Mắt huyền mơ muôn thuở thanh bình…


 


Rồi một hôm nắng vàng hoa núi


Em đâu rồi cho tủi cho thương


Dã quỳ nở dọc theo con suối


Tiếng thác rền nhói tới đại dương…


 


Nắng hôm nay Thu vàng đang tới


Cả vườn anh hoa nở cúc vàng


Anh là núi ngàn năm đứng đợi


Ngó hoa vàng buồn nghe miên man…

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT