Thơ Trần Vấn Lệ


Tam Ðại Ðồng Ðường


Con trai của bạn tôi về Việt Nam thăm ông nội.
Bạn tôi mừng khoe con đã đến nơi.


Ông nội, bác, các cô, các chú đều vui,
nó không giấu ngậm ngùi: “Con cũng nhớ bà nội.”


Hai mươi năm trước nó đi, nó mới lên mười tuổi,
Ông nội bà nội và cả nhà đến phi trường đưa tiễn luyến lưu.


Nó nhớ bà nội, nó đi đâu
Bà cũng đi theo sợ cháu lạc giữa cõi người chộn rộn…


Mười năm sau, bà nội để lại cho ông nội nỗi sầu nỗi muộn…
để lại cho nó cái hình bà nội ngày nào.


Ngày tháng trôi qua thật mau, thật mau,
bây giờ thì nó ba mươi tuổi, nó trở về, nó đi lủi thủi…
ở phi trường “Bà Nội Của Con Ơi!”


Nó kể lại cho ông nội nghe,
ông nội cười, mà lạ ghê mắt ông đầy nước mắt.


Nó ôm ông nội nó hôn và nó khóc.
Thằng con trai ba mươi tuổi như đứa bé mới lên mười.
Bạn tôi kể cho tôi nghe rồi bạn ngó xa xôi.


Trời mây trắng, lúc đó trời có nhiều mây trắng…
Có con hạc vàng bay trong trời lẳng lặng.
Bạch Vân Thiên Tải Không Du Du!


***


Tôi khui bia. Hai đứa uống từ từ.
Rồi cũng hết, thùng bia mười hai chai cạn hết.


Người xưa nói hạc một lần bay là bay biệt,
mây trắng thì…bay mãi mãi muôn năm!


Bạn của tôi cầm hạt đậu phụng lên ăn,
tôi thấy bạn tôi như cầm hạt lệ…





Em Ơi Có Thấy Con Chim Vạc
Tha Chút Mồi Như Tha Núi Sông


Ở đây ngày nắng, đêm thì mát,
sáng vẫn còn trăng thấy cũng vui.


Cái nóng mùa hè ai cũng biết,
đợi chờ… bằng cách: Bỏ đi chơi!


Có người đi về thăm quê hương.
Có người đi xuống Nam Băng Dương.


Có người rong ruổi bên Ai Cập.
Và cũng có người… nhớ bốn phương!


Bốn phương là đâu? Bốn hướng trời?Hay là tứ tán đám mây trôi?
Ai nhìn mây gửi hồn trên đó?


Tôi gửi theo mây: Nhớ Một Người!
Tôi nhớ một người. Ai? Ðố em!
Dĩ nhiên chỉ có nắng bên hiên.


Dĩ nhiên chỉ có hành lang nắng.
Và một vầng trăng như nụ duyên!


Em, thế là không có ở đây!
Ờ thì tôi cứ ngó lên mây.


Bốn phương mây tụ hay tan hợp…
một chút hồn tôi xin gió bay!


Tôi biết bây giờ em ở Huế.
Em về quê nội của bầy con.


Từ năm em biết em mười bảy,
em về nhìn trăng trên đỉnh non…


Em ơi có thấy con chim vạc
tha chút mồi như tha núi sông?


Tôi ước chi mình con vạc đó,
tha cho em một đóa hoa rừng…


***


Trời nắng tôi buồn tôi lảm nhảm.
Làm thơ đọc lại chẳng là thơ.


Hôm nao em hứa cho tôi gió,
làm nắng nồng nàn thêm buổi trưa!


Tôi bắt đền em trăng-buổi-sáng:
gửi cho tôi một giọt sương mai.


Tôi tin em có tâm vô lượng
dù giọt sương vừa đủ gió bay…

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT