Giấc ngủ phương Ðông
Cho anh mượn mái tóc em mười sáu
Dệt màn mây che gió bụi bên đường
Cho anh mượn mười ngón tay ngà ngọc
Vẽ thuyền hoa trên biển thái bình dương
Cho anh mượn đôi mắt em thiếu nữ
Soi vầng trăng tỏa sáng mặt trời hồng
Cho anh mượn đôi môi em rạng rỡ
Hát tình ca ru giấc ngủ phương đông
Cho anh mượn thân em làm cổ thụ
Che nắng mưa sưởi ấm cuộc nhân sinh
Ðường ta đến dù chông gai trắc trở
Vẫn hồn nhiên tỉnh tặng đón bình minh
Cho anh mượn bóng em làm chỗ dựa
Cùng bóng anh đôi bóng nhập chung đời
Nơi ta đến có phải miền vĩnh cửu
Vườn địa đàng thần tượng mới lên ngôi
Cho anh mượn trái tim em Bồ Tát
Ngày phục sinh ta rắc nước Cam Lồ
Ðất hồi sinh nẩy mầm cây bất tử
Nhân loại bắt đầu mở hội Long Hoa
Cho anh mượn những gì em đang có
Cả linh hồn lẫn thân xác em yêu
Chắc em hiểu vạn vật đồng nhất thể
Anh và em tinh thể của hư vô
Ðá khóc
(Tặng niên trưởng Lê Phi Ô)
Ðốt que diêm cuối cùng
Soi người quen kẻ lạ
Sống dù muốn hay không
Cũng dòng đời nghiệt ngã
Kẻ quen dần dần xa
Người lạ tình cờ đến
Ðêm về một mình ta
Thao thức cùng ngọn nến
Sống có gì để vui
Ngày vài ba điếu thuốc
Rượu uống càng ngậm ngùi
Hít thở toàn khí độc
Ta còn có vợ hiền
Chung niềm đau dân tộc
Bạn trơ trọi một mình
Suối cạn nguồn đá khóc
Bạn cùng ta tạ tội
Trang chiến sử ố vàng
Bạn cùng ta sám hối
Non nước một màu tang
Biết có ngày đổi thay
Nhưng bao lâu sẽ tới
Vận nước thịnh rồi suy
Nghĩa nhân không hề đổi
Hịch truyền ngày Ðại Cáo
Bình Ngô dậy biển Ðông
Ải bắc diệt bá đạo
Non sông rực ánh hồng.
Ðiềm lạ
Ðêm nằm trăn trở mơ điềm lạ
Hồng Hà dâng nước ngập Thăng Long
Thủy quái trơ xương trong mộ đá
Trấn Quốc chùa nghiêng lấp miệng rồng
Nắng dữ hỏa thiêu bầy nhện đỏ
Mưa dầm quét sạch nọc xà vương
Hồi chuông giải nghiệp tan oan khí
Tiếng mõ công phu tiếp dẫn đường
Ðiềm lạ vùi sâu hình tượng cũ
Hồn thiêng sông núi vẫn ngàn năm
Phù sa lấn biển bình nguyên mở
Ðất nở hoa bát ngát hương trầm
Ta về ngó lại mây Tần Lĩnh
Thương kẻ chăn dê hận Bắc triều
Tây nguyên địa chấn chôn chồn cáo
Bản Giốc thác gầm diệt ác miêu
Ta về bụi phủ đời du tử
Ánh sáng Tây phương đủ ấm lòng
Biển Ðông sóng dựng ngăn bờ cõi
Hải đảo chim trời nối Cửu Long
Ðiềm lạ khơi nguồn dòng chính sử
Núi liền sông nhân loại một nhà
Thế giới nẩy mầm cây bất tử
Vô sinh vô diệt đạo tâm Ta
Vũ trụ ca
Ta là khách ghé chơi trong chốc lát
Nào ngờ đâu phiêu bạt đến hôm nay
Chốn trần gian ôm một khối tình say
Ta đắm đuối quên đường về cố xứ
Cõi xa xăm vang vọng lời thiên sứ
Gọi ta về nối nghiệp cả ngôi hai
Trái đất này không khác cảnh thiên thai
Về và ở cũng như nhau, không thể
Bởi vì ta trót yêu người dương thế
Ta yêu đời và ta cũng yêu em
Thế giới quanh ta cuộc sống êm đềm
Sông uốn khúc như rồng thiêng giỡn ngọc
Biển trân châu trải lụa vàng gấm vóc
Thiên nhiên nhiệm mầu rừng núi bao la
Vũ trụ là em không ở đâu xa
Em nhan sắc muôn triệu người có một
Em tinh túy muôn triệu năm có một
Kết hoa đăng mừng sáng thế ra đời
Em và thơ mở hồn đất hồn trời
Mở cửa vĩnh hằng vô sinh vô diệt
Người dù đến hay ra đi biền biệt
Em và thơ cuồn cuộn một dòng sông
Máu tim ta hòa nhịp thái dương chung
Hòa ánh sáng vượt lên trên huyền thoại
Hai thái cực cùng quay về nguồn cội
Ngày và đêm mưa nắng sắc màu xưa
Lịch sử ngổn ngang nhật nguyệt giao mùa
Cơn hồng thủy tạo mùa xuân vĩnh cửu
Em vô nhiễm giữa trùng vây thiên cổ
Em hào quang giữa lớp lớp thiên hà
Vẩn thạch sao băng bão táp mưa sa
Hương thanh khiết quyện hồn ta trùng điệp
Ta hôn mê như lên cơn đồng thiếp
Quên tiền thân quên thiên sứ gọi về
Thiên sứ là em tinh thể đam mê
Xoải đôi cánh mang tình yêu bất diệt
Vạn vật hồi sinh bài ca nhân loại
Ta cùng em bay lượn giữa bao la
Vũ trụ là em không ở đâu xa…
(Trích “Thơ Viết Từ Ðường Trúc Thư Trang” [email protected])



























































































